HNI 22/2

Bài thơ Chương 41: Kinh tế nhân văn – giàu mà không hủy diệt

Kinh tế nhân văn không chỉ là con số,

Mà là nhịp tim đập giữa cộng đồng.

Giàu không phải chất đầy kho thóc,

Mà là gieo mầm hy vọng trên đồng.

Giàu không dẫm nát màu xanh của đất,

Không đổi tương lai lấy lợi nhuận hôm nay.

Không để khói che mờ bầu trời trẻ nhỏ,

Không để dòng sông cạn kiệt bàn tay.

Giàu là khi doanh nghiệp biết cúi đầu trước đất,

Biết lắng nghe tiếng thở của rừng sâu.

Biết chia sẻ lợi nhuận thành cơ hội,

Để người yếu thế cũng ngẩng cao đầu.

Giàu là khi công nghệ song hành đạo đức,

Máy móc không thay thế trái tim người.

Lợi ích riêng hòa cùng lợi ích chung,

Tạo hệ sinh thái bền vững muôn đời.

Kinh tế nhân văn là hành trình tỉnh thức,

Mỗi quyết định đều soi sáng lương tâm.

Làm giàu nhưng không làm nghèo Trái Đất,

Phát triển mà vẫn giữ được trăm năm.