HNI 27-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: GIỮA ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI CỦA MỘT LÝ TƯỞNG
Từ tro tàn chiến tranh vươn lên những nhà máy
Khói thép dựng ngang trời như lời thề tái thiết
Những cánh đồng tập thể mở ra mùa hy vọng
Tiếng búa hòa cùng nhịp đập trái tim người
Ánh đèn lớp học sáng trong đêm gió
Con chữ nảy mầm trên trang vở mới
Những bàn tay từng lấm bùn lam lũ
Nay viết ước mơ bằng phấn trắng tinh khôi
Bệnh viện mở cửa không đòi hỏi giàu nghèo
Giọt thuốc nhỏ xuống như niềm tin chia sẻ
Mái nhà dựng lên từ chính sách cộng đồng
Che chở những phận người qua mùa bão tố
Khoảng cách giàu nghèo được kéo lại gần hơn
Những con đường trải dài bằng khát vọng công bằng
Người với người nhìn nhau ít e dè
Vì biết mình cùng chung một hướng
Nhưng bánh xe thời gian không đứng lại
Cỗ máy kế hoạch bắt đầu nặng nề
Những con số nằm im trên giấy
Chưa kịp nghe nhịp thở thị trường đổi thay
Sáng tạo đôi khi chậm bước
Khi phần thưởng không theo kịp nỗ lực
Những ước mơ cá nhân khẽ khàng
Giữa bản hợp xướng tập thể rộng lớn
Quyền lực nếu dồn về một phía
Có thể che khuất tiếng nói âm thầm
Những hành lang dài của cơ quan
Vang tiếng bước chân quan liêu lặng lẽ
Thế giới mở cửa bằng làn sóng mới
Toàn cầu hóa cuộn trào ngoài khơi
Con thuyền khép kín chòng chành
Giữa đại dương cạnh tranh dữ dội
Ánh sáng vẫn còn đó
Trong ký ức về những ngày bình đẳng
Bóng tối cũng hiện hữu
Như lời nhắc nhở phải đổi thay
Một lý tưởng không chết đi
Chỉ chuyển mình qua thử thách
Giữa ánh sáng và bóng tối đan xen
Lịch sử lặng lẽ tìm con đường mới.