HNI 03-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 35: VĂN HÓA SÁNG TẠO VÀ BẢN SẮC DÂN TỘC
Từ mái đình xưa vang câu hát cổ
Tiếng trống làng còn vọng giữa chiều xa
Qua bao lớp bụi thời gian lắng đọng
Hồn dân tộc vẫn sáng như sao
Dòng lịch sử chảy trong từng mạch đất
Nuôi tâm hồn qua thế hệ nối nhau
Từng câu ca dao ru trong nôi nhỏ
Dệt nên người giữa biển lớn mai sau
Kỷ nguyên số mở nghìn ô cửa sáng
Kết nối ta với bốn bể năm châu
Nhưng giữa muôn trùng thanh âm mới lạ
Ta còn nghe tiếng mẹ ngọt ngào
Sáng tạo nảy mầm từ truyền thống
Như mầm xanh bật dậy giữa mùa xuân
Bàn tay trẻ chạm vào công nghệ
Mà tim còn ấm lửa tiền nhân
Những họa tiết trên tà áo cổ
Bước vào đời bằng nét vẽ hiện đại
Điệu dân ca hòa cùng nhịp máy
Vẫn giữ hồn trong mỗi thanh âm
Bản sắc chẳng là điều bất động
Mà lớn lên cùng nhịp sống hôm nay
Giữ cội rễ nhưng không khép cửa
Đón gió mới mà không lạc lối mình
Trên không gian mạng đầy ánh sáng
Mỗi lời nói cũng hóa thành hoa
Nếu ta gieo hạt giống nhân ái
Màn hình kia sẽ nở sắc hòa
Văn hóa sống trong từng ứng xử
Từ ánh nhìn đến cách sẻ chia
Từ một dòng tin trung thực
Đến việc bảo vệ lẽ phải kia
Sáng tạo không chỉ dành nghệ sĩ
Mà trong từng ý tưởng thường ngày
Khi người thợ đổi thay cách nghĩ
Khi người trẻ dám ước mơ bay
Di sản xưa không nằm im lặng
Được đánh thức bởi bước chân người
Bảo tàng ảo mở cánh cửa rộng
Đưa quá khứ về giữa tương lai
Một đất nước giàu không chỉ bởi
Những tòa cao vươn chạm tầng mây
Mà bởi mỗi tâm hồn phong phú
Biết tự hào và biết đổi thay
Văn hóa là dòng sông bền bỉ
Chảy qua bao thác ghềnh thời gian
Càng hội nhập càng thêm sâu sắc
Càng vươn xa càng vững nền tảng
Trong kỷ nguyên của trí tuệ số
Giữ bản mình là giữ ngày mai
Sáng tạo thắp ngọn đèn hy vọng
Cho dân tộc rạng rỡ hình hài