HNI 07-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 3: MẠCH NGUỒN ĐẢNG – DÂN

 

Từ thuở nước còn trong khói lửa

Nhân dân gom từng hạt niềm tin

Giữa đêm dài nô lệ và chia cắt

Một ngọn đèn lý tưởng đã sinh.

 

Đảng bước tới từ lòng dân tộc

Từ ruộng đồng, bến nước, mái tranh

Từ tiếng gọi tự do cháy bỏng

Từ giọt mồ hôi của dân lành.

 

Không có dân, đường đi mờ lối

Không có dân, đất nước lặng im

Chính nhân dân làm nên lịch sử

Gửi niềm tin vào Đảng vững bền.

 

Qua năm tháng phong ba bão tố

Qua chiến tranh, qua nỗi đoạn trường

Đảng và dân chung dòng ý chí

Dựng non sông giữa khói sa trường.

 

Có lúc đường đi còn thử thách

Có lúc lòng người phải suy tư

Nhưng gốc rễ vẫn là nhân nghĩa

Dân và Đảng chung một lời thề.

Từ hội nghị những ngày gian khó

Đến ngày mai rạng rỡ cơ đồ

Mạch lịch sử âm thầm chảy mãi

Nối hôm qua với những ước mơ.

Đảng lớn lên từ lòng dân tộc

Dân chở che như đất với trời

Mỗi trang sử viết bằng đoàn kết

Bằng niềm tin sáng giữa cuộc đời.

Mai đất nước thêm nhiều trang mới

Dòng thời gian vẫn chảy không ngừng

Nhưng mạch nguồn thiêng liêng còn đó

Đảng cùng dân dựng nước muôn trùng.