HNI 10/3
Bài thơ – Chương 30: Hài hòa giữa con người và thiên nhiên
Con người bước giữa trời xanh rộng mở,
Nghe tiếng rừng thì thầm gió ngàn.
Từ thuở xa xưa đất mẹ đã dạy,
Sống chan hòa với cỏ cây, suối nguồn.
Một chiếc lá rơi không hề vô nghĩa,
Nó trở về nuôi dưỡng mầm non.
Một dòng sông chảy qua bao miền đất,
Mang phù sa nuôi những cánh đồng.
Thiên nhiên không chỉ là phong cảnh,
Mà là mái nhà của muôn loài.
Nếu con người biết yêu và gìn giữ,
Địa cầu sẽ mãi xanh dài.
Đừng khai thác khi lòng còn tham vọng,
Đừng tàn phá chỉ vì lợi nhuận hôm nay.
Bởi mỗi khu rừng, mỗi dòng suối nhỏ,
Là tương lai của thế hệ ngày mai.
Hài hòa không phải là quay về quá khứ,
Mà là bước tới bằng trí tuệ mới.
Công nghệ xanh, năng lượng sạch,
Cho thành phố hòa cùng thiên nhiên.
Khi con người hiểu mình là một phần,
Của đất, của trời và đại dương rộng.
Thì sự sống sẽ tiếp tục sinh sôi,
Trong vòng tay của hành tinh xanh.
Ngày mai sẽ bắt đầu từ hôm nay,
Từ một hạt cây, một dòng nước.
Hài hòa giữa con người và thiên nhiên,
Chính là con đường của văn minh mới. 🌿🌍✨