HNI 13-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 4: HẠT MẦM CỦA TƯƠNG LAI

 

Trong lòng đất lặng thầm năm tháng

Một hạt mầm ngủ giữa thiên nhiên

Không ai biết trong hình hài nhỏ

Là giấc mơ của cả trăm miền.

 

Sâm Nữ Hoàng – mầm xanh bí ẩn

Sinh ra từ đất mẹ hiền hòa

Qua sương gió của rừng sâu thẳm

Vẫn âm thầm lớn giữa bao la.

 

Không rực rỡ như hoa mùa hạ

Không ồn ào giữa chốn nhân gian

Nhưng trong rễ là nguồn sinh lực

Của đất trời tích tụ ngàn năm.

 

Mỗi chiếc lá vươn lên ánh sáng

Như bàn tay đón nắng ban mai

Mỗi thớ rễ âm thầm lan tỏa

Như mạch nguồn của sự sống dài.

 

Thiên nhiên dạy con người bài học

Muốn bền lâu phải biết kiên trì

Muốn vươn cao phải từ gốc rễ

Như mầm sâm đứng giữa rừng thiêng.

 

Có những thứ tưởng chừng nhỏ bé

Nhưng tương lai lại rất lớn lao

Như hạt giống ngủ trong lòng đất

Đợi thời gian đánh thức ngày nào.

 

Khi con người hiểu sâu đất mẹ

Biết trân quý từng mảnh rừng xanh

Thì những mầm sâm đang lớn dậy

Sẽ trở thành báu vật tinh anh.

 

Không chỉ chữa lành bao thân thể

Không chỉ mang giá trị dược liệu

Mà còn mở ra con đường mới

Cho kinh tế xanh giữa bao điều.

 

Mai này những cánh rừng sâm lớn

Sẽ phủ xanh khắp những triền đồi

Những mầm nhỏ hôm nay gieo xuống

Sẽ thành giấc mơ của muôn đời.

 

Một cây sâm – một nguồn hy vọng

Một cánh rừng – một ước mơ xanh

Khi con người cùng thiên nhiên sống

Thì tương lai sẽ mãi an lành.

 

Sâm Nữ Hoàng – biểu tượng đất mẹ

Của niềm tin vào sự hồi sinh

Từ hạt nhỏ vươn thành báu vật

Nuôi cuộc đời khỏe mạnh an bình.

 

Giữa thế giới đổi thay không ngừng

Giữa bao tham vọng của con người

Vẫn cần lắm những mầm xanh nhỏ

Giữ cân bằng cho cả đất trời.

Và từ đó tương lai sẽ mở

Từ hạt mầm bé nhỏ hôm nay

Sâm Nữ Hoàng – niềm tin đất Việt

Sẽ vươn mình ra khắp đó đây.