HNI 27-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 9: HẠT GIỐNG TRONG BIỂN NGƯỜI

 

Giữa dòng đời rộng mênh mông

Con người như hạt giữa dòng sóng trôi

 

Ai tin đời sống riêng thôi

Nhưng đâu biết gió chung trời thổi qua

 

Một người nhóm lửa trong ta

Ngàn người bỗng thấy ánh xa sáng dần

 

Một người gieo tiếng chân thành

Ngàn người học cách hiền lành theo sau

 

Một lời tử tế hôm nào

Có khi lan khắp mai sau muôn nhà

 

Như mưa thấm xuống đất già

Không ai nhìn thấy vẫn là mầm xanh

 

Ta là giọt nước mong manh

Nhưng khi hội tụ thành vành đại dương

 

Một mình chẳng đổi gió sương

Muôn người hợp sức thành đường nắng lên

 

Có người sống rất hiền lương

Vẫn mang gánh nặng đoạn trường thế gian

 

Không phải số phận phũ phàng

Mà do nghiệp lớn nhân gian góp vào

 

Khói nhà máy phủ trời cao

Ai cũng hít thở như nhau mỗi ngày

 

Một người trồng một hàng cây

Không thay trái đất nhưng đầy hy vọng

 

Một người giữ tấm lòng trong

Như đèn thắp giữa mùa đông lạnh lùng

 

Đời là bản nhạc trùng trùng

Ta là một nốt hòa cùng hợp âm

 

Nếu ai cũng sống âm thầm

Không gieo điều tốt thì trầm lắng thôi

 

Một người đứng dậy mỉm cười

Có khi thay đổi cả đời người bên

 

Hạt mầm nằm dưới đất đen

Chẳng ai nhìn thấy vẫn bền lớn lên

 

Hôm nay ta sống dịu hiền

Ngày mai xã hội bình yên thêm phần

 

Đừng chê sức nhỏ bản thân

Biển kia cũng bởi muôn lần sóng xô

Đừng nghĩ đời quá mơ hồ

Chỉ cần gieo hạt đã cho mùa về

Mai sau con cháu ta nghe

Chuyện người hôm trước giữ nghề yêu thương

Dòng đời tiếp bước con đường

Nhân là hạt giống – quả vương ngọt lành

Giữa muôn người giữa mong manh

Ta xin góp một màu xanh cho đời.