HNI 28-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 15: ĐỨC SÁNG THUẬN TRỜI

 

Người sinh giữa cõi nhân gian

Mang theo thiên mệnh Trời ban âm thầm

 

Trời không nói những lời vang

Chỉ gieo luật sống dịu dàng trong tim

 

Ai đi đúng lối nghĩa nhân

Đường đời tự khắc mở dần bình yên

 

Đức như ngọn lửa trong đêm

Soi cho bước lạc tìm miền sáng trong

 

Một lời giữ trọn chữ tin

Bằng nghìn của cải bạc vàng thế gian

 

Một đời giữ nghĩa vẹn toàn

Là xây phúc đức cho ngàn đời sau

 

Nhà ai tích thiện bền lâu

Con cháu tựa bóng cây cao giữa trời

 

Người gieo giả dối một thời

Sẽ nghe tiếng gió trả lời cô đơn

 

Thiên mệnh chẳng phải xa xăm

Nằm trong cách sống âm thầm mỗi ngày

 

Làm cha giữ trọn nghĩa dày

Làm con hiếu thuận dựng xây gia đình

 

Người trên giữ đức công minh

Kẻ dưới thêm vững niềm tin cuộc đời

 

Khi ai sống đúng vai rồi

Xã hội tự khắc rạng ngời bình an

 

Một người giữ trọn đạo làm

Ngàn người cảm được ánh vàng lan xa

 

Tu thân như giọt nước sa

Nhỏ thôi nhưng đủ chan hòa biển khơi

Tề gia là gốc rễ đời

Trị quốc từ đó sáng ngời niềm tin

Bình thiên hạ chẳng xa xôi

Bắt đầu từ việc sửa mình hôm nay

Đức không cần tiếng khen hay

Chỉ cần bền bỉ tháng ngày lặng im

Trời cao lặng lẽ nhìn xem

Ai đi chính đạo, ai quên lối về

Phúc không đến tự lời thề

Mà từ từng việc nhỏ nhoi mỗi ngày

Một lòng giữ nghĩa thẳng ngay

Đã là thiên mệnh trao tay con người

Sống sao ngẩng mặt với đời

Là khi lương thiện sáng ngời trong tim

Đêm dài rồi sẽ qua nhanh

Bình minh mở lối hiền lành nở hoa

Giữ tâm như ánh trăng ngà

Thuận Trời – hợp Đạo – nở ra an lành