HNI 29/3
BÀI THƠ CHƯƠNG 28: VŨ TRỤ TRONG MỘT HẠT BỤI
Khi con người ngước nhìn bầu trời đêm
Họ tưởng mình đứng ngoài vũ trụ
Nhưng mỗi nhịp tim âm thầm vang vọng
Đã là một nhịp của không gian sâu
Ngôi sao xa hàng triệu năm ánh sáng
Cũng cháy lên bằng quy luật như ta
Từ hạt bụi nhỏ trong lòng đất tối
Đến thiên hà lộng lẫy phương xa
Không có gì sinh ra từ khoảng trống
Mọi bắt đầu đều có dấu nguyên nhân
Một tia lửa nhỏ trong phòng thí nghiệm
Có thể làm thay đổi thế gian
Khoa học bước đi bằng câu hỏi
Bằng hoài nghi, bằng những lần sai
Nhưng phía sau muôn ngàn giả thuyết
Là niềm tin rằng vũ trụ không ngẫu nhiên dài
Một chiếc lá rơi không vô nghĩa
Một cơn gió đến chẳng tình cờ
Mọi chuyển động đều mang ký ức
Của hàng tỷ năm đã qua
Từ vụ nổ đầu tiên của ánh sáng
Không gian học cách nở hoa
Từng nguyên tử đi tìm đồng loại
Để viết nên hình hài chúng ta
Ta thở bằng hơi thở của sao cũ
Uống dòng nước cổ xưa hành tinh
Mỗi tế bào là câu chuyện cổ
Kể về thời gian vô hình
Khoa học không giết đi huyền bí
Chỉ mở thêm cánh cửa nhiệm màu
Khi ta hiểu một điều nhỏ bé
Thế giới liền rộng lớn thêm sâu
Một phương trình trên trang giấy trắng
Có thể vẽ nên quỹ đạo đời người
Một con số tưởng chừng vô nghĩa
Lại làm thay đổi cả bầu trời
Ta tìm hạt nhỏ hơn hạt nhỏ
Rồi nhận ra giới hạn mong manh
Giữa vật chất và miền vô dạng
Chỉ là một bước nghĩ mong manh
Khi kính viễn vọng nhìn xa mãi
Ta lại thấy chính mình gần hơn
Trong đại dương của thiên hà lạnh
Trái tim vẫn cháy ngọn lửa hồn
Vũ trụ không nằm ngoài ta nữa
Mà thở cùng từng phút giây qua
Trong mỗi cái nhìn, mỗi câu hỏi
Một thiên hà lặng lẽ sinh ra