HNI 01-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 10: VẾT THƯƠNG HÓA HƯƠNG
Giữa rừng sâu có một thân cây lặng
Đứng hàng trăm năm không nói một lời
Gió đi qua chỉ nghe tiếng lá
Không ai biết bên trong có một cuộc đời
Một ngày kia vỏ cây nứt nhẹ
Một vết thương nhỏ như giọt mưa rơi
Không ai nghĩ từ nơi đau đớn ấy
Sẽ sinh ra hương quý cho đời
Nấm âm thầm đi vào thân gỗ
Như bóng đêm len lỏi không tên
Cây không thể chạy đi trốn tránh
Chỉ lặng im chống đỡ từng đêm
Từ sâu thẳm, nhựa bắt đầu chảy
Như dòng máu chậm rãi âm thầm
Mỗi giọt nhựa là lời phòng vệ
Giữ sự sống giữa rừng xa xăm
Năm tháng phủ lên thân gỗ cũ
Mưa và nắng đổi màu thời gian
Vết thương không còn là vết thương nữa
Mà hóa thành hương thơm dịu dàng
Gỗ trắng dần chuyển sang màu tối
Như bầu trời trước buổi hoàng hôn
Bên trong tích tụ điều kỳ diệu
Một mùi hương chưa từng gọi tên
Không ai thấy cuộc chiến của cây
Không tiếng gươm, không lời kêu gọi
Chỉ có thời gian làm nhân chứng
Cho hành trình âm thầm bền bỉ
Ba mươi năm như một hơi thở
Năm mươi năm như giấc ngủ dài
Một thế kỷ trôi qua rất khẽ
Hương bắt đầu thức dậy bên trong
Khói trầm bay lên từ lòng gỗ
Mang câu chuyện của rừng sâu
Mang cả nỗi đau từng thớ gỗ
Đã lặng thầm chịu đựng từ lâu
Người đời chỉ nhìn thấy hương thơm
Ít ai thấy hành trình phía trước
Một mùi hương sinh từ vết thương
Một phép màu sinh từ mất mát
Cây không biết mình đang tạo trầm
Chỉ biết mình phải sống
Nhưng chính nỗ lực tồn tại ấy
Lại làm nên điều vĩnh hằng
Có lẽ rừng già đã biết trước
Rằng đau thương không phải kết thúc
Mà là cánh cửa rất dịu dàng
Dẫn đến vẻ đẹp sâu thẳm nhất
Khi làn khói bay lên trời rộng
Không còn thấy dấu vết thương xưa
Chỉ còn hương lan vào khoảng lặng
Như lời rừng gửi gắm ngàn xưa.