HNI 04-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 31: HƯƠNG TRẦM TRONG BÀN TAY NGHỆ NHÂN

 

Một khúc gỗ ngủ yên qua trăm mùa gió

Bỗng thức dậy khi chạm bàn tay con người

Mùi hương trầm len qua từng thớ gỗ

Như ký ức rừng sâu trở mình.

 

Người nghệ nhân cúi đầu trước khối gỗ nhỏ

Không phải cúi trước vật chất

Mà cúi trước thời gian.

 

Mỗi đường cắt là một lời cầu nguyện

Mỗi lát gọt là một nhịp thở thiền

Mỗi tiếng đục vang như tiếng chuông xa.

 

Từ thân cây đã ngã

Một đời sống mới được sinh ra

Trong ánh sáng của kiên nhẫn.

 

Họ không vội vàng

Vì hương trầm không dành cho người hấp tấp

Nó chỉ mở lòng với những ai biết chờ.

 

Một chiếc vòng tay tròn khép kín

Như hành trình của kiếp người

Đi qua đau thương rồi trở về bình an.

 

Một pho tượng dần hiện hình

Ánh mắt Phật hiền từ trong thớ gỗ

Nhìn thấu bao nhiêu phiền não thế gian.

 

Mùi hương lan nhẹ trong căn phòng tĩnh lặng

Như tiếng nói của rừng

Thì thầm về sự sống.

 

Có người thấy trang sức

Có người thấy nội thất

Nhưng nghệ nhân thấy linh hồn.

 

Những mảnh gỗ nhỏ không bị bỏ đi

Chúng hóa thành hạt trầm

Thành nhang

Thành giọt tinh dầu quý.

 

Không gì lãng phí trong thế giới của trầm

Vì thiên nhiên chưa từng lãng phí

Chỉ con người chưa kịp hiểu.

 

Một chiếc bàn gỗ trầm đặt giữa phòng

Không chỉ để uống trà

Mà để thời gian dừng lại.

 

Khói hương bay lên thành sợi mỏng

Như con đường nối đất và trời

Như lời nhắn gửi của rừng xanh.

 

Người nghệ nhân già đi theo năm tháng

Nhưng bàn tay vẫn ấm

Vẫn kiên nhẫn như ngày đầu.

 

Mỗi sản phẩm rời xưởng

Là một phần trái tim ở lại

Một phần linh hồn được gửi đi.

 

Khách hàng cầm món đồ trên tay

Chỉ ngửi thấy hương

Không biết mồ hôi đã thấm vào từng thớ gỗ.

 

Không biết bao đêm đèn sáng

Bao lần sửa lại từng chi tiết nhỏ

Để đạt đến sự hoàn hảo lặng thầm.

 

Nghệ thuật không cần tiếng ồn

Hương trầm không cần lời quảng cáo

Chỉ cần thời gian chứng minh.

 

Một ngày nào đó

Khi người nghệ nhân không còn nữa

Những sản phẩm vẫn tiếp tục kể chuyện.

 

Chuyện về khu rừng xa

Về hành trình dài của nhựa cây

Về bàn tay đã trao linh hồn cho gỗ.

 

Và khi ai đó thắp một nén nhang trầm

Hít sâu mùi hương dịu nhẹ

Họ sẽ chạm vào điều thiêng liêng.

 

Chạm vào sự tĩnh lặng

Chạm vào ký ức của đất trời

Chạm vào trái tim người nghệ nhân.

Hương trầm vẫn bay

Dù thời gian trôi mãi

Như nghệ thuật không bao giờ già.