HNI 06-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 45: HÀNH TINH CỦA HƯƠNG THƠM
Một thế kỷ trôi qua như hơi thở của rừng
Những hạt giống hôm nay trở thành đại ngàn ngày mai
Gió mang ký ức của đất đi khắp hành tinh
Thì thầm về một tương lai xanh thẳm
Những thành phố thức dậy giữa rừng
Ánh bình minh len qua tán lá cao
Con người mở cửa sổ đón hương gỗ
Thay cho khói bụi của quá khứ xa xăm
Những đứa trẻ học tên các loài cây
Như từng học bảng chữ cái đầu đời
Mỗi chiếc lá là một trang sách
Mỗi cơn gió là một bài học dịu dàng
Những con đường dẫn vào rừng sâu
Không còn là lối đi của sợ hãi
Mà là hành trình trở về cội nguồn
Nơi trái tim tìm thấy nhịp bình yên
Hương trầm bay qua đại dương rộng
Kết nối những lục địa chưa từng gặp
Ngôn ngữ khác nhau tan vào không khí
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng chung
Rừng trở thành ký ức sống của nhân loại
Những thân cây ghi chép lịch sử thời gian
Mỗi vòng năm là một lời nhắn gửi
Rằng thiên nhiên luôn kiên nhẫn chờ con người
Những thành phố học cách thở
Những tòa nhà học cách lắng nghe
Những con người học cách chậm lại
Để cảm nhận nhịp sống của đất trời
Hành tinh khoác lên mình chiếc áo mới
Không phải bằng thép hay bê tông lạnh
Mà bằng màu xanh sâu thẳm
Và mùi hương lan tỏa dịu dàng
Những khu rừng thiêng được gọi tên trở lại
Không bằng nỗi sợ mà bằng lòng biết ơn
Con người cúi đầu trước thiên nhiên
Như cúi đầu trước chính sự sống
Một thế hệ trồng cây cho thế hệ sau
Một thế hệ giữ rừng cho thế hệ mai
Những bàn tay nối dài qua thời gian
Xây nên tương lai bằng niềm tin bền bỉ
Một ngày nào đó ta nhìn lại quá khứ
Như nhìn một giấc mơ xa
Và nhận ra hành tinh đã đổi thay
Nhờ những hạt giống nhỏ bé hôm nay
Khi hoàng hôn buông xuống khắp địa cầu
Gió mang theo mùi hương của rừng
Nhắc mọi người nhớ rằng chúng ta
Đang sống trên hành tinh của hương thơm.