HNI 09-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 19: KHI TRI THỨC BẮT ĐẦU NỞ HOA

 

Có một kho báu không ai nhìn thấy

Nằm lặng im trong ký ức mỗi người

Những bài học từ ngày vấp ngã

Những kinh nghiệm gom góp suốt đời

 

Bạn nghĩ chúng chỉ là kỷ niệm

Chỉ là chuyện nhỏ đã trôi qua

Nhưng với người đang đi phía sau

Đó có thể là chiếc la bàn xa

 

Một sai lầm bạn từng trả giá

Là con đường tắt của người sau

Một điều bạn mất nhiều năm hiểu

Có thể giúp người khác bắt đầu

 

Tri thức không phải ngọn núi cao

Chỉ dành cho vài người bước tới

Tri thức là ngọn đèn nhỏ

Thắp lên từ những ngày rất đời

 

Một câu chuyện bạn kể tối nay

Có thể thay đổi một cuộc đời

Một bài viết đăng vội buổi sáng

Có thể mở ra chân trời mới

 

Bạn không cần phải hoàn hảo

Không cần đứng trên đỉnh cao

Chỉ cần đi trước vài bước nhỏ

Cũng đủ soi sáng con đường sau

 

Khi bạn chia sẻ điều đã biết

Bạn đang gieo những hạt giống vàng

Mỗi lời nói như cơn gió nhẹ

Mang mùa xuân tới những cánh đồng hoang

 

Có người sẽ tìm thấy niềm tin

Có người sẽ thấy lối đi

Có người sẽ bắt đầu hành trình

Từ chính câu chuyện của bạn

 

Tri thức khi được trao đi

Không hề vơi mà còn đầy thêm

Như ngọn nến mồi sang ngọn nến

Ánh sáng vẫn cứ lớn lên

 

Ngày bạn dám nói điều đã học

Ngày bạn dám kể điều đã qua

Là ngày bạn mở cánh cửa mới

Cho cả người và chính bạn

Rồi một ngày nhìn lại chặng đường

Bạn sẽ mỉm cười rất khẽ

Vì tri thức đã nở thành hoa

Và hoa đã hóa thành dòng tiền.