HNI 15-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 13: NHỮNG VÀNH ĐAI XANH CỦA NGÔI LÀNG

 

Ngôi làng được vẽ bằng màu lá

Không phải bằng xi măng và thép

Những con đường chạy giữa hương cỏ

Dẫn người trở về với thiên nhiên

 

Xa nhất là vòng tay của rừng

Ôm làng như người mẹ hiền

Những cây già giữ từng giọt nước

Giữ cả tương lai bình yên

 

Rừng đứng đó không cần lời nói

Chỉ thở bằng màu xanh sâu

Như một kho báu ngủ yên lặng

Đợi con người thức dậy mai sau

 

Gần hơn là những hàng cây thuốc

Lớn chậm như nhịp thời gian

Mỗi chiếc lá là một lời hứa

Giữ sức khỏe cho nhân gian

 

Rồi đến những cánh đồng thơm ngát

Gừng nghệ thức dậy cùng ngày

Những mùa thu hoạch nối tiếp

Như nhịp tim làng đong đầy

 

Ở giữa là khu vườn chung nhỏ

Nơi mọi người cùng gieo mầm xanh

Trẻ em học bài học đầu tiên

Từ chiếc lá mỏng mong manh

 

Tiếng cười rơi trên luống đất

Bàn tay nhỏ chạm vào cây

Một hạt giống gieo vào tuổi thơ

Có thể nở thành tương lai

 

Mỗi mái nhà có khu vườn nhỏ

Một góc xanh trước hiên nhà

Mỗi gia đình giữ một phép màu

Từ thiên nhiên hiền hòa

 

Ngôi làng không còn xa lạ

Khi thuốc mọc ngay bên thềm

Khi sức khỏe không còn xa xỉ

Mà lớn lên mỗi sớm êm

 

Những vành đai xanh nối tiếp

Như vòng tròn của yêu thương

Từ rừng sâu đến hiên nhà nhỏ

Tất cả chung một con đường

 

Một con đường không tiếng ồn

Không khói bụi và chen lấn

Chỉ có mùi đất sau cơn mưa

Và tiếng gió hát rất gần

Ngày mai khi người lữ khách đến

Sẽ không hỏi nơi đây có gì

Chỉ cần hít sâu một hơi thở

Đã thấy bình yên diệu kỳ

Ngôi làng không xây bằng giấc mơ

Mà bằng từng mầm cây xanh

Từng vòng tròn lan rộng mãi

Cho hành tinh được chữa lành.