• HNI 22-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 7: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG MÙA SỐNG MỚI

    Có một nơi không gọi là viện
    Không gọi là khu nghỉ dưỡng
    Người ta gọi bằng một cái tên dịu dàng
    Làng của những năm tháng bình yên

    Nơi buổi sáng bắt đầu bằng nắng
    Không phải bằng tiếng chuông báo thức
    Nơi bước chân đi chậm rãi
    Mà lòng không hề vội vàng

    Có những con đường quanh co
    Dẫn qua vườn cây xanh mát
    Mỗi chiếc lá rung khẽ
    Như đang thì thầm chuyện đời

    Có những căn nhà nhỏ
    Mở cửa ra tiếng chào nhau
    Hàng xóm không chỉ là người bên cạnh
    Mà là bạn đồng hành mỗi ngày

    Ở đây không ai bị gọi là bệnh nhân
    Chỉ là những người đang sống tiếp
    Không ai bị xếp vào góc lặng
    Mỗi người đều có vị trí riêng

    Một buổi sáng học vẽ tranh
    Một buổi chiều tập dưỡng sinh
    Một buổi tối ngồi nghe kể chuyện
    Thời gian trôi nhẹ như mây

    Có những câu chuyện đời dài
    Chưa bao giờ kể hết
    Ở nơi này người ta lắng nghe
    Như nghe một cuốn sách quý

    Tiếng cười vang trong sân nhỏ
    Như trẻ thơ vừa tan học
    Tuổi tác bỗng trở nên nhẹ
    Như chiếc lá vừa rơi

    Có người dạy làm vườn
    Có người dạy nấu ăn
    Có người kể về hành trình cũ
    Cho thế hệ sau bắt đầu

    Ở đây cho đi và nhận lại
    Luôn song hành từng ngày
    Bởi trái tim khi còn được cần
    Sẽ không bao giờ già

    Chiều xuống bên hồ nước
    Hoàng hôn dịu dàng như lụa
    Ai đó ngồi im rất lâu
    Nhưng không còn thấy cô đơn

    Đêm đến ánh đèn ấm
    Những câu chuyện vẫn chưa dừng
    Ngày mai lại có điều để đợi
    Một lớp học, một người bạn mới

    Ngôi làng không giữ tuổi trẻ
    Nhưng giữ được mùa xuân trong lòng.
    HNI 22-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 7: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG MÙA SỐNG MỚI Có một nơi không gọi là viện Không gọi là khu nghỉ dưỡng Người ta gọi bằng một cái tên dịu dàng Làng của những năm tháng bình yên Nơi buổi sáng bắt đầu bằng nắng Không phải bằng tiếng chuông báo thức Nơi bước chân đi chậm rãi Mà lòng không hề vội vàng Có những con đường quanh co Dẫn qua vườn cây xanh mát Mỗi chiếc lá rung khẽ Như đang thì thầm chuyện đời Có những căn nhà nhỏ Mở cửa ra tiếng chào nhau Hàng xóm không chỉ là người bên cạnh Mà là bạn đồng hành mỗi ngày Ở đây không ai bị gọi là bệnh nhân Chỉ là những người đang sống tiếp Không ai bị xếp vào góc lặng Mỗi người đều có vị trí riêng Một buổi sáng học vẽ tranh Một buổi chiều tập dưỡng sinh Một buổi tối ngồi nghe kể chuyện Thời gian trôi nhẹ như mây Có những câu chuyện đời dài Chưa bao giờ kể hết Ở nơi này người ta lắng nghe Như nghe một cuốn sách quý Tiếng cười vang trong sân nhỏ Như trẻ thơ vừa tan học Tuổi tác bỗng trở nên nhẹ Như chiếc lá vừa rơi Có người dạy làm vườn Có người dạy nấu ăn Có người kể về hành trình cũ Cho thế hệ sau bắt đầu Ở đây cho đi và nhận lại Luôn song hành từng ngày Bởi trái tim khi còn được cần Sẽ không bao giờ già Chiều xuống bên hồ nước Hoàng hôn dịu dàng như lụa Ai đó ngồi im rất lâu Nhưng không còn thấy cô đơn Đêm đến ánh đèn ấm Những câu chuyện vẫn chưa dừng Ngày mai lại có điều để đợi Một lớp học, một người bạn mới Ngôi làng không giữ tuổi trẻ Nhưng giữ được mùa xuân trong lòng.
    Like
    Love
    Yay
    Angry
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 22-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 8: KHI TUỔI GIÀ BẮT ĐẦU LẠI

    Ngày xưa người ta nói tuổi già là nghỉ
    Nhưng trái tim chưa từng đồng ý
    Nó vẫn muốn bước tiếp con đường
    Dù bước chân chậm hơn ngày cũ

    Có ai sinh ra chỉ để chờ đợi
    Những buổi chiều dài lặng im
    Hay cuộc đời vẫn còn phía trước
    Dù tóc đã bạc màu sương?

    Tuổi thọ dài hơn từng năm tháng
    Thời gian mở thêm một cánh cửa
    Một chương mới chưa từng viết
    Chờ bàn tay ta bắt đầu

    Không ai muốn sống trong khuôn sẵn
    Một lịch trình được đặt hộ mình
    Con người luôn cần quyền lựa chọn
    Ngay cả khi đã già đi

    Một buổi sáng tự chọn đi bộ
    Một buổi chiều tự học điều mới
    Một buổi tối tự chọn bạn bè
    Cuộc sống vẫn đầy quyết định

    Sức khỏe không phải món quà may rủi
    Mà là hạt giống gieo mỗi ngày
    Từng bước chân, từng hơi thở
    Âm thầm nuôi dưỡng tương lai

    Người ta từng nghĩ già là yếu
    Nhưng thật ra già là sâu
    Sâu trong trải nghiệm đời sống
    Sâu trong những điều đã qua

    Khi ta còn muốn học điều mới
    Thì tuổi tác chỉ là con số
    Khi ta còn muốn gặp bạn mới
    Thì cuộc đời vẫn mở ra

    Có những ước mơ đến muộn
    Nhưng chưa bao giờ là trễ
    Có những chuyến đi bắt đầu
    Sau khi sự nghiệp khép lại

    Tuổi già không phải đoạn kết
    Chỉ là đổi vai trong hành trình
    Từ người chạy theo thời gian
    Thành người tận hưởng thời gian

    Khi xã hội thay đổi cách nhìn
    Tuổi già không còn là gánh nặng
    Mà là mùa thu rực rỡ
    Của khu vườn mang tên cuộc đời.
    HNI 22-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 8: KHI TUỔI GIÀ BẮT ĐẦU LẠI Ngày xưa người ta nói tuổi già là nghỉ Nhưng trái tim chưa từng đồng ý Nó vẫn muốn bước tiếp con đường Dù bước chân chậm hơn ngày cũ Có ai sinh ra chỉ để chờ đợi Những buổi chiều dài lặng im Hay cuộc đời vẫn còn phía trước Dù tóc đã bạc màu sương? Tuổi thọ dài hơn từng năm tháng Thời gian mở thêm một cánh cửa Một chương mới chưa từng viết Chờ bàn tay ta bắt đầu Không ai muốn sống trong khuôn sẵn Một lịch trình được đặt hộ mình Con người luôn cần quyền lựa chọn Ngay cả khi đã già đi Một buổi sáng tự chọn đi bộ Một buổi chiều tự học điều mới Một buổi tối tự chọn bạn bè Cuộc sống vẫn đầy quyết định Sức khỏe không phải món quà may rủi Mà là hạt giống gieo mỗi ngày Từng bước chân, từng hơi thở Âm thầm nuôi dưỡng tương lai Người ta từng nghĩ già là yếu Nhưng thật ra già là sâu Sâu trong trải nghiệm đời sống Sâu trong những điều đã qua Khi ta còn muốn học điều mới Thì tuổi tác chỉ là con số Khi ta còn muốn gặp bạn mới Thì cuộc đời vẫn mở ra Có những ước mơ đến muộn Nhưng chưa bao giờ là trễ Có những chuyến đi bắt đầu Sau khi sự nghiệp khép lại Tuổi già không phải đoạn kết Chỉ là đổi vai trong hành trình Từ người chạy theo thời gian Thành người tận hưởng thời gian Khi xã hội thay đổi cách nhìn Tuổi già không còn là gánh nặng Mà là mùa thu rực rỡ Của khu vườn mang tên cuộc đời.
    Like
    Love
    Angry
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 22-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 9: GIẤC MƠ HOÀNG HÔN RỰC RỠ

    Có một giấc mơ được viết bằng nếp nhăn
    Không bằng mực mà bằng năm tháng
    Không bằng tiếng nói mà bằng ký ức
    Một giấc mơ dành cho tuổi già

    Nơi hoàng hôn không còn buồn nữa
    Nơi buổi chiều không phải chờ đợi
    Nơi mái tóc bạc không là dấu chấm hết
    Mà là chương mới của cuộc đời

    Có một ngôi làng được xây bằng yêu thương
    Bằng những cái nắm tay chậm rãi
    Bằng những bước chân không vội
    Bằng tiếng cười ấm như bếp lửa

    Ở đó không ai bị gọi là gánh nặng
    Không ai bị lãng quên trong góc nhà
    Không ai phải nói câu xin lỗi vì mình đã già
    Không ai phải sống phần đời còn lại trong im lặng

    Những người từng gánh cả bầu trời
    Từng đi qua chiến tranh và đói khổ
    Từng nuôi lớn cả một thế hệ
    Giờ được sống cho chính mình

    Buổi sáng bắt đầu bằng tiếng chim
    Không phải tiếng thở dài
    Buổi chiều bắt đầu bằng nụ cười
    Không phải tiếng đếm thời gian

    Có những khu vườn đầy nắng
    Có những con đường đầy ký ức
    Có những chiếc ghế đầy câu chuyện
    Có những mái hiên đầy tiếng cười

    Mỗi nếp nhăn là một cuốn sách
    Mỗi mái tóc bạc là một chương dài
    Mỗi ánh mắt là một đại dương ký ức
    Chỉ cần có người lắng nghe

    Tuổi già không còn là hoàng hôn tắt nắng
    Mà là bầu trời đỏ rực
    Không phải dấu chấm hết
    Mà là dấu ba chấm của hy vọng

    Ở đó người già vẫn học
    Vẫn hát
    Vẫn trồng cây
    Vẫn yêu thương

    Vẫn kể chuyện cho trẻ nhỏ
    Vẫn truyền nghề cho thế hệ sau
    Vẫn viết tiếp giấc mơ còn dang dở
    Vẫn tin vào ngày mai

    Có những buổi chiều ngồi bên nhau
    Không cần nói nhiều
    Chỉ cần biết rằng
    Mình không cô đơn

    Có những buổi tối nhìn bầu trời
    Không còn sợ thời gian trôi
    Chỉ thấy lòng bình yên
    Như sóng lặng sau bão

    Một xã hội trưởng thành
    Là xã hội biết cúi đầu trước mái tóc bạc
    Biết lắng nghe những bước chân chậm
    Biết trân trọng những mùa thu cuối

    Và khi con người không còn sợ tuổi già
    Khi trẻ nhỏ không còn sợ hoàng hôn
    Khi ký ức được nâng niu như báu vật
    Đó là lúc giấc mơ đã thành hình

    Một giấc mơ mang tên Làng Trường Thọ
    Một giấc mơ mang tên tình người
    Một giấc mơ mang tên tương lai
    Một giấc mơ mang tên bình yên.
    HNI 22-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 9: GIẤC MƠ HOÀNG HÔN RỰC RỠ Có một giấc mơ được viết bằng nếp nhăn Không bằng mực mà bằng năm tháng Không bằng tiếng nói mà bằng ký ức Một giấc mơ dành cho tuổi già Nơi hoàng hôn không còn buồn nữa Nơi buổi chiều không phải chờ đợi Nơi mái tóc bạc không là dấu chấm hết Mà là chương mới của cuộc đời Có một ngôi làng được xây bằng yêu thương Bằng những cái nắm tay chậm rãi Bằng những bước chân không vội Bằng tiếng cười ấm như bếp lửa Ở đó không ai bị gọi là gánh nặng Không ai bị lãng quên trong góc nhà Không ai phải nói câu xin lỗi vì mình đã già Không ai phải sống phần đời còn lại trong im lặng Những người từng gánh cả bầu trời Từng đi qua chiến tranh và đói khổ Từng nuôi lớn cả một thế hệ Giờ được sống cho chính mình Buổi sáng bắt đầu bằng tiếng chim Không phải tiếng thở dài Buổi chiều bắt đầu bằng nụ cười Không phải tiếng đếm thời gian Có những khu vườn đầy nắng Có những con đường đầy ký ức Có những chiếc ghế đầy câu chuyện Có những mái hiên đầy tiếng cười Mỗi nếp nhăn là một cuốn sách Mỗi mái tóc bạc là một chương dài Mỗi ánh mắt là một đại dương ký ức Chỉ cần có người lắng nghe Tuổi già không còn là hoàng hôn tắt nắng Mà là bầu trời đỏ rực Không phải dấu chấm hết Mà là dấu ba chấm của hy vọng Ở đó người già vẫn học Vẫn hát Vẫn trồng cây Vẫn yêu thương Vẫn kể chuyện cho trẻ nhỏ Vẫn truyền nghề cho thế hệ sau Vẫn viết tiếp giấc mơ còn dang dở Vẫn tin vào ngày mai Có những buổi chiều ngồi bên nhau Không cần nói nhiều Chỉ cần biết rằng Mình không cô đơn Có những buổi tối nhìn bầu trời Không còn sợ thời gian trôi Chỉ thấy lòng bình yên Như sóng lặng sau bão Một xã hội trưởng thành Là xã hội biết cúi đầu trước mái tóc bạc Biết lắng nghe những bước chân chậm Biết trân trọng những mùa thu cuối Và khi con người không còn sợ tuổi già Khi trẻ nhỏ không còn sợ hoàng hôn Khi ký ức được nâng niu như báu vật Đó là lúc giấc mơ đã thành hình Một giấc mơ mang tên Làng Trường Thọ Một giấc mơ mang tên tình người Một giấc mơ mang tên tương lai Một giấc mơ mang tên bình yên.
    Like
    Love
    Angry
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 22-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 10: NGÔI LÀNG ĐƯỢC XÂY BẰNG BÌNH YÊN

    Có một ngôi làng không bắt đầu bằng bê tông
    Mà bắt đầu bằng giấc mơ
    Giấc mơ về những buổi sáng nhiều nắng
    Và những buổi chiều nhiều tiếng cười

    Ở đó cây xanh được trồng trước tiên
    Rồi con đường mới được vẽ
    Bởi con người cần bóng mát
    Trước khi cần mái nhà

    Những lối đi không có bậc cao
    Chỉ có bước chân chậm rãi
    Những con đường không vội vã
    Chỉ có thời gian thong thả trôi

    Có hồ nước nằm im lặng
    Như trái tim bình yên của đất
    Có hàng cây đứng lặng
    Như người bạn canh giữ tuổi già

    Thiên nhiên không đứng ngoài cửa
    Thiên nhiên bước vào từng hiên nhà
    Mang theo gió và ánh nắng
    Mang theo hơi thở của sự sống

    Ở đó không có ai sống một mình
    Vì mọi con đường đều dẫn đến nhau
    Một lời chào buổi sáng
    Một cái gật đầu buổi chiều

    Những chiếc ghế dài biết lắng nghe
    Những quảng trường biết giữ kỷ niệm
    Những mái hiên biết gom tiếng cười
    Những căn bếp biết giữ hơi ấm

    Người già không chỉ được chăm sóc
    Họ được chào đón mỗi ngày
    Như những cuốn sách quý
    Được đặt ở nơi trang trọng

    Có tiếng cười vang từ lớp học
    Có tiếng hát bay qua khu vườn
    Có những câu chuyện dài bất tận
    Chảy qua từng buổi hoàng hôn

    Và ở đâu đó rất gần
    Là sự an toàn lặng lẽ đứng gác
    Không ồn ào, không phô trương
    Chỉ âm thầm bảo vệ bình yên

    Ánh đèn đêm không chói lòa
    Chỉ đủ sáng để bước chân vững
    Những tay vịn không phô bày
    Chỉ đủ gần để nắm lấy khi cần

    Ngôi làng không giữ người ở lại
    Mà giúp họ muốn ở lại
    Không vì nghĩa vụ
    Mà vì yêu thương

    Ở đó tuổi già không phải hoàng hôn
    Mà là buổi chiều vàng rực
    Không phải dấu chấm hết
    Mà là trang sách mở ra

    Một ngôi làng được xây bằng thiên nhiên
    Được giữ bằng cộng đồng
    Được chở che bằng an toàn
    Được thắp sáng bằng hy vọng

    Và khi đêm xuống thật chậm
    Ngôi làng ngủ trong bình yên
    Như một lời hứa dịu dàng
    Rằng ngày mai vẫn đáng mong chờ.
    HNI 22-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 10: NGÔI LÀNG ĐƯỢC XÂY BẰNG BÌNH YÊN Có một ngôi làng không bắt đầu bằng bê tông Mà bắt đầu bằng giấc mơ Giấc mơ về những buổi sáng nhiều nắng Và những buổi chiều nhiều tiếng cười Ở đó cây xanh được trồng trước tiên Rồi con đường mới được vẽ Bởi con người cần bóng mát Trước khi cần mái nhà Những lối đi không có bậc cao Chỉ có bước chân chậm rãi Những con đường không vội vã Chỉ có thời gian thong thả trôi Có hồ nước nằm im lặng Như trái tim bình yên của đất Có hàng cây đứng lặng Như người bạn canh giữ tuổi già Thiên nhiên không đứng ngoài cửa Thiên nhiên bước vào từng hiên nhà Mang theo gió và ánh nắng Mang theo hơi thở của sự sống Ở đó không có ai sống một mình Vì mọi con đường đều dẫn đến nhau Một lời chào buổi sáng Một cái gật đầu buổi chiều Những chiếc ghế dài biết lắng nghe Những quảng trường biết giữ kỷ niệm Những mái hiên biết gom tiếng cười Những căn bếp biết giữ hơi ấm Người già không chỉ được chăm sóc Họ được chào đón mỗi ngày Như những cuốn sách quý Được đặt ở nơi trang trọng Có tiếng cười vang từ lớp học Có tiếng hát bay qua khu vườn Có những câu chuyện dài bất tận Chảy qua từng buổi hoàng hôn Và ở đâu đó rất gần Là sự an toàn lặng lẽ đứng gác Không ồn ào, không phô trương Chỉ âm thầm bảo vệ bình yên Ánh đèn đêm không chói lòa Chỉ đủ sáng để bước chân vững Những tay vịn không phô bày Chỉ đủ gần để nắm lấy khi cần Ngôi làng không giữ người ở lại Mà giúp họ muốn ở lại Không vì nghĩa vụ Mà vì yêu thương Ở đó tuổi già không phải hoàng hôn Mà là buổi chiều vàng rực Không phải dấu chấm hết Mà là trang sách mở ra Một ngôi làng được xây bằng thiên nhiên Được giữ bằng cộng đồng Được chở che bằng an toàn Được thắp sáng bằng hy vọng Và khi đêm xuống thật chậm Ngôi làng ngủ trong bình yên Như một lời hứa dịu dàng Rằng ngày mai vẫn đáng mong chờ.
    Like
    Love
    Angry
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 22-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 11: NGÔI NHÀ BIẾT CHỮA LÀNH

    Có những ngôi nhà chỉ để ở
    Và có những ngôi nhà để sống
    Nhưng cũng có những ngôi nhà đặc biệt
    Được sinh ra để chữa lành

    Cánh cửa mở ra không chỉ là căn phòng
    Mà là khoảng trời đầy nắng
    Ánh sáng tràn qua khung cửa
    Như bàn tay dịu dàng chạm vào tuổi già

    Một tia nắng buổi sáng
    Có thể thay cả viên thuốc
    Một làn gió đi ngang hành lang
    Có thể làm trái tim nhẹ hơn

    Ngôi nhà không nói gì
    Nhưng hiểu từng bước chân chậm
    Hiểu khi bàn tay cần chỗ vịn
    Hiểu khi đôi mắt cần ánh sáng

    Những bức tường không lạnh lẽo
    Chúng mang màu của bình yên
    Màu xanh của khu vườn nhỏ
    Màu gỗ của ký ức xa xưa

    Ở đó không khí biết thở
    Cửa sổ biết mở ra bầu trời
    Căn phòng biết giữ sự yên tĩnh
    Cho giấc ngủ tròn đầy hơn

    Không gian không thúc ép
    Chỉ nhẹ nhàng mời gọi
    Một vòng đi bộ quanh hồ
    Một buổi chiều chăm luống rau

    Những con đường không dài
    Nhưng đủ để bước mỗi ngày
    Những khu vườn không lớn
    Nhưng đủ để trái tim vui

    Tiếng chim thay tiếng còi xe
    Tiếng lá thay tiếng ồn phố thị
    Sự bình yên chảy qua từng góc nhỏ
    Như dòng nước chảy qua đá

    Ngôi nhà không chữa bệnh
    Nhưng giúp con người ít bệnh
    Không giữ thời gian lại
    Nhưng giúp thời gian dịu dàng hơn

    Có những buổi chiều ngồi bên hiên
    Nhìn nắng chậm rơi qua hàng cây
    Chỉ cần thế thôi cũng đủ
    Để thấy cuộc đời vẫn đẹp

    Mỗi căn phòng là một chiếc ôm
    Mỗi hành lang là một lời chào
    Mỗi khu vườn là một nụ cười
    Mỗi mái nhà là một lời hứa

    Rằng tuổi già không cô đơn
    Rằng bình yên không xa xỉ
    Rằng nơi ở có thể trở thành
    Một người bạn suốt đời.
    HNI 22-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 11: NGÔI NHÀ BIẾT CHỮA LÀNH Có những ngôi nhà chỉ để ở Và có những ngôi nhà để sống Nhưng cũng có những ngôi nhà đặc biệt Được sinh ra để chữa lành Cánh cửa mở ra không chỉ là căn phòng Mà là khoảng trời đầy nắng Ánh sáng tràn qua khung cửa Như bàn tay dịu dàng chạm vào tuổi già Một tia nắng buổi sáng Có thể thay cả viên thuốc Một làn gió đi ngang hành lang Có thể làm trái tim nhẹ hơn Ngôi nhà không nói gì Nhưng hiểu từng bước chân chậm Hiểu khi bàn tay cần chỗ vịn Hiểu khi đôi mắt cần ánh sáng Những bức tường không lạnh lẽo Chúng mang màu của bình yên Màu xanh của khu vườn nhỏ Màu gỗ của ký ức xa xưa Ở đó không khí biết thở Cửa sổ biết mở ra bầu trời Căn phòng biết giữ sự yên tĩnh Cho giấc ngủ tròn đầy hơn Không gian không thúc ép Chỉ nhẹ nhàng mời gọi Một vòng đi bộ quanh hồ Một buổi chiều chăm luống rau Những con đường không dài Nhưng đủ để bước mỗi ngày Những khu vườn không lớn Nhưng đủ để trái tim vui Tiếng chim thay tiếng còi xe Tiếng lá thay tiếng ồn phố thị Sự bình yên chảy qua từng góc nhỏ Như dòng nước chảy qua đá Ngôi nhà không chữa bệnh Nhưng giúp con người ít bệnh Không giữ thời gian lại Nhưng giúp thời gian dịu dàng hơn Có những buổi chiều ngồi bên hiên Nhìn nắng chậm rơi qua hàng cây Chỉ cần thế thôi cũng đủ Để thấy cuộc đời vẫn đẹp Mỗi căn phòng là một chiếc ôm Mỗi hành lang là một lời chào Mỗi khu vườn là một nụ cười Mỗi mái nhà là một lời hứa Rằng tuổi già không cô đơn Rằng bình yên không xa xỉ Rằng nơi ở có thể trở thành Một người bạn suốt đời.
    Like
    Love
    Angry
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 22-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 12: NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐƯỢC CHỞ CHE

    Có những bước chân chậm dần theo năm tháng
    Nhưng không vì thế mà đáng sợ
    Chỉ cần con đường đủ hiền
    Và ngôi nhà đủ dịu dàng

    Một bậc thềm thấp đi
    Là một nỗi lo vơi bớt
    Một tay vịn xuất hiện
    Là thêm một niềm tin

    Sàn nhà không trơn trượt
    Như lời hứa thầm lặng
    Rằng mỗi bước chân đi qua
    Đều được giữ gìn

    Ánh đèn bật sáng ban đêm
    Không làm phiền giấc ngủ
    Chỉ lặng lẽ dẫn đường
    Cho những lần thức giấc

    Cánh cửa mở rộng hơn
    Cho chiếc xe lăn đi qua
    Như vòng tay mở rộng
    Đón sự tự do trở về

    Phòng tắm không còn nguy hiểm
    Nước rơi như bài hát nhỏ
    Ghế ngồi chờ sẵn
    Cho những phút nghỉ chân

    Tay vịn đứng bên tường
    Như người bạn lặng im
    Không hỏi han nhiều lời
    Chỉ sẵn sàng khi cần

    Những hành lang đủ rộng
    Cho bước chân không vội
    Cho những buổi chiều đi dạo
    Ngay trong chính ngôi nhà

    Ngôi nhà không nói gì
    Nhưng hiểu từng nỗi lo nhỏ
    Hiểu những lần suýt ngã
    Hiểu những phút chông chênh

    Có một chiếc nút nhỏ
    Nhưng chứa cả sự yên tâm
    Một lần chạm rất nhẹ
    Là có người ở bên

    Sự an toàn không ồn ào
    Không cần ai nhắc tới
    Chỉ âm thầm hiện diện
    Như hơi thở mỗi ngày

    Và khi đêm buông xuống
    Ngôi nhà vẫn thức cùng
    Canh giấc ngủ bình yên
    Cho những trái tim đã đi qua bão giông

    Tuổi già không cần phép màu
    Chỉ cần bớt đi nỗi sợ
    Chỉ cần mỗi bước chân
    Được chở che dịu dàng.
    HNI 22-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 12: NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐƯỢC CHỞ CHE Có những bước chân chậm dần theo năm tháng Nhưng không vì thế mà đáng sợ Chỉ cần con đường đủ hiền Và ngôi nhà đủ dịu dàng Một bậc thềm thấp đi Là một nỗi lo vơi bớt Một tay vịn xuất hiện Là thêm một niềm tin Sàn nhà không trơn trượt Như lời hứa thầm lặng Rằng mỗi bước chân đi qua Đều được giữ gìn Ánh đèn bật sáng ban đêm Không làm phiền giấc ngủ Chỉ lặng lẽ dẫn đường Cho những lần thức giấc Cánh cửa mở rộng hơn Cho chiếc xe lăn đi qua Như vòng tay mở rộng Đón sự tự do trở về Phòng tắm không còn nguy hiểm Nước rơi như bài hát nhỏ Ghế ngồi chờ sẵn Cho những phút nghỉ chân Tay vịn đứng bên tường Như người bạn lặng im Không hỏi han nhiều lời Chỉ sẵn sàng khi cần Những hành lang đủ rộng Cho bước chân không vội Cho những buổi chiều đi dạo Ngay trong chính ngôi nhà Ngôi nhà không nói gì Nhưng hiểu từng nỗi lo nhỏ Hiểu những lần suýt ngã Hiểu những phút chông chênh Có một chiếc nút nhỏ Nhưng chứa cả sự yên tâm Một lần chạm rất nhẹ Là có người ở bên Sự an toàn không ồn ào Không cần ai nhắc tới Chỉ âm thầm hiện diện Như hơi thở mỗi ngày Và khi đêm buông xuống Ngôi nhà vẫn thức cùng Canh giấc ngủ bình yên Cho những trái tim đã đi qua bão giông Tuổi già không cần phép màu Chỉ cần bớt đi nỗi sợ Chỉ cần mỗi bước chân Được chở che dịu dàng.
    Like
    Love
    Angry
    9
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 22-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 13: KHI THIÊN NHIÊN TRỞ THÀNH BÁC SĨ

    Buổi sáng mở cửa ra là gặp nắng
    Gặp gió đi ngang qua mái hiên
    Gặp tiếng chim gọi ngày mới
    Nhẹ như một lời chào bình yên

    Không ai kê đơn cho ánh sáng
    Không ai bán tiếng lá xào xạc
    Nhưng cơ thể bỗng thấy khỏe hơn
    Khi bước chân chạm vào cỏ mát

    Con đường nhỏ quanh công viên
    Không dài như những chuyến đi xa
    Nhưng đủ để trái tim hiểu
    Mình vẫn đang sống thật thà

    Mỗi bước đi là một nhịp thở
    Mỗi nhịp thở là một niềm vui
    Không cần đếm số bước chân
    Chỉ cần bước chậm mà thôi

    Có chiếc ghế đá chờ sẵn
    Dưới tán cây già nhiều năm
    Ngồi xuống nghe ngày trôi nhẹ
    Thấy đời chẳng vội vã lắm

    Tiếng nước rơi từ hồ nhỏ
    Như bản nhạc không lời
    Mỗi giọt rơi là một phút
    Tâm trí rời xa chơi vơi

    Vườn thiền nằm yên tĩnh
    Không cần ai nhắc phải im
    Chỉ cần bước vào là biết
    Đây là nơi nghỉ của tim

    Một hòn đá nằm lặng lẽ
    Một lối sỏi dẫn rất xa
    Mỗi bước chân như chậm lại
    Cho tâm hồn kịp thở ra

    Có những bàn tay chăm đất
    Trồng thêm một mầm xanh
    Niềm vui lớn lên từng ngày
    Cùng chiếc lá non mỏng manh

    Một luống rau nhỏ thôi
    Nhưng chứa cả mùa hy vọng
    Mỗi buổi sáng ra thăm vườn
    Thấy đời mình còn rộng

    Công viên không nói nhiều
    Chỉ ôm con người bằng gió
    Chỉ ru con người bằng nắng
    Chỉ giữ con người bằng cỏ

    Bệnh viện có thể chữa bệnh
    Nhưng thiên nhiên chữa nỗi buồn
    Một buổi chiều ngồi dưới cây
    Đủ làm trái tim dịu luôn

    Và khi hoàng hôn khẽ xuống
    Ánh vàng phủ lối đi quen
    Người ta bước về nhà chậm
    Mang theo bình yên bên thềm.
    HNI 22-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 13: KHI THIÊN NHIÊN TRỞ THÀNH BÁC SĨ Buổi sáng mở cửa ra là gặp nắng Gặp gió đi ngang qua mái hiên Gặp tiếng chim gọi ngày mới Nhẹ như một lời chào bình yên Không ai kê đơn cho ánh sáng Không ai bán tiếng lá xào xạc Nhưng cơ thể bỗng thấy khỏe hơn Khi bước chân chạm vào cỏ mát Con đường nhỏ quanh công viên Không dài như những chuyến đi xa Nhưng đủ để trái tim hiểu Mình vẫn đang sống thật thà Mỗi bước đi là một nhịp thở Mỗi nhịp thở là một niềm vui Không cần đếm số bước chân Chỉ cần bước chậm mà thôi Có chiếc ghế đá chờ sẵn Dưới tán cây già nhiều năm Ngồi xuống nghe ngày trôi nhẹ Thấy đời chẳng vội vã lắm Tiếng nước rơi từ hồ nhỏ Như bản nhạc không lời Mỗi giọt rơi là một phút Tâm trí rời xa chơi vơi Vườn thiền nằm yên tĩnh Không cần ai nhắc phải im Chỉ cần bước vào là biết Đây là nơi nghỉ của tim Một hòn đá nằm lặng lẽ Một lối sỏi dẫn rất xa Mỗi bước chân như chậm lại Cho tâm hồn kịp thở ra Có những bàn tay chăm đất Trồng thêm một mầm xanh Niềm vui lớn lên từng ngày Cùng chiếc lá non mỏng manh Một luống rau nhỏ thôi Nhưng chứa cả mùa hy vọng Mỗi buổi sáng ra thăm vườn Thấy đời mình còn rộng Công viên không nói nhiều Chỉ ôm con người bằng gió Chỉ ru con người bằng nắng Chỉ giữ con người bằng cỏ Bệnh viện có thể chữa bệnh Nhưng thiên nhiên chữa nỗi buồn Một buổi chiều ngồi dưới cây Đủ làm trái tim dịu luôn Và khi hoàng hôn khẽ xuống Ánh vàng phủ lối đi quen Người ta bước về nhà chậm Mang theo bình yên bên thềm.
    Like
    Love
    Angry
    10
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 22-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 14: BÁC SĨ MANG TÊN BÌNH YÊN

    Có một ngôi làng không ồn ào tiếng còi xe
    Chỉ có tiếng chim mở cửa mỗi bình minh
    Có một con đường không vội vã
    Chỉ có bước chân chậm mà an lành

    Ở nơi ấy, bệnh viện không làm người ta sợ
    Mà giống như một ngôi nhà thứ hai
    Cửa luôn mở bằng nụ cười
    Và hành lang thơm mùi nắng sớm

    Những chiếc áo blouse trắng
    Không chỉ chữa lành bằng thuốc
    Mà chữa lành bằng ánh mắt dịu dàng
    Bằng lời hỏi han như người thân ruột thịt

    Ở đó, mỗi nhịp tim được lắng nghe
    Như lắng nghe tiếng chuông chiều
    Mỗi cơn đau được nâng niu
    Như nâng một chiếc lá vừa rơi

    Không có khoảng cách lạnh lùng
    Giữa người bệnh và người chữa bệnh
    Chỉ có sự đồng hành
    Như hai người bạn cùng đi qua mùa gió

    Phòng khám sáng như buổi sớm
    Cửa sổ mở ra vườn cây xanh
    Ánh nắng len qua từng chiếc ghế
    Như bàn tay ấm áp đặt lên vai

    Những chiếc máy không lạnh lẽo
    Vì bên cạnh là những trái tim ấm
    Những con số trên màn hình
    Được đọc bằng sự quan tâm dịu dàng

    Ở khu phục hồi chức năng
    Tiếng cười vang hơn cả tiếng bước chân
    Mỗi bước đi lại là một chiến thắng
    Mỗi giọt mồ hôi là một niềm tin

    Có người tập đi sau cơn đột quỵ
    Có người tập thở sau mùa bệnh dài
    Mỗi ngày tiến thêm một bước nhỏ
    Như đi qua một mùa đông

    Những đôi tay dìu nhau
    Không ai cảm thấy mình yếu đuối
    Vì ở đây, mạnh mẽ
    Là dám bắt đầu lại từ đầu

    Có khu vườn nhỏ cạnh phòng trị liệu
    Hoa nở như lời chúc bình an
    Mỗi buổi chiều người già ra ngồi
    Nghe gió kể chuyện thời gian

    Bác sĩ không chỉ đo huyết áp
    Mà còn đo cả nỗi buồn
    Y tá không chỉ phát thuốc
    Mà còn phát cả niềm vui

    Một cái nắm tay
    Có thể làm dịu cơn đau
    Một lời hỏi thăm
    Có thể làm nhẹ cả một ngày

    Ở nơi này, tuổi già không cô đơn
    Vì luôn có người lắng nghe
    Không ai là bệnh nhân vô danh
    Mỗi người đều là một câu chuyện quý

    Khi hoàng hôn buông xuống
    Đèn phòng khám sáng như đốm lửa nhỏ
    Sưởi ấm những trái tim
    Đã đi qua nhiều mùa giông bão

    Ngôi làng ngủ yên trong bình an
    Vì biết có những người đang thức
    Giữ cho nhịp tim làng
    Đập đều và vững vàng

    Và thế là, sức khỏe không còn là nỗi lo
    Mà trở thành niềm tin mỗi sáng
    Rằng ngày mai thức dậy
    Ta vẫn được mỉm cười với cuộc đời

    Bởi ở đây, y tế không chỉ là chữa bệnh
    Mà là giữ gìn hy vọng
    Không chỉ kéo dài năm tháng
    Mà làm năm tháng trở nên đáng sống

    Và trong ngôi làng ấy
    Bác sĩ có một cái tên thật đẹp
    Không phải là chức danh
    Mà là hai chữ bình yên.
    HNI 22-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 14: BÁC SĨ MANG TÊN BÌNH YÊN Có một ngôi làng không ồn ào tiếng còi xe Chỉ có tiếng chim mở cửa mỗi bình minh Có một con đường không vội vã Chỉ có bước chân chậm mà an lành Ở nơi ấy, bệnh viện không làm người ta sợ Mà giống như một ngôi nhà thứ hai Cửa luôn mở bằng nụ cười Và hành lang thơm mùi nắng sớm Những chiếc áo blouse trắng Không chỉ chữa lành bằng thuốc Mà chữa lành bằng ánh mắt dịu dàng Bằng lời hỏi han như người thân ruột thịt Ở đó, mỗi nhịp tim được lắng nghe Như lắng nghe tiếng chuông chiều Mỗi cơn đau được nâng niu Như nâng một chiếc lá vừa rơi Không có khoảng cách lạnh lùng Giữa người bệnh và người chữa bệnh Chỉ có sự đồng hành Như hai người bạn cùng đi qua mùa gió Phòng khám sáng như buổi sớm Cửa sổ mở ra vườn cây xanh Ánh nắng len qua từng chiếc ghế Như bàn tay ấm áp đặt lên vai Những chiếc máy không lạnh lẽo Vì bên cạnh là những trái tim ấm Những con số trên màn hình Được đọc bằng sự quan tâm dịu dàng Ở khu phục hồi chức năng Tiếng cười vang hơn cả tiếng bước chân Mỗi bước đi lại là một chiến thắng Mỗi giọt mồ hôi là một niềm tin Có người tập đi sau cơn đột quỵ Có người tập thở sau mùa bệnh dài Mỗi ngày tiến thêm một bước nhỏ Như đi qua một mùa đông Những đôi tay dìu nhau Không ai cảm thấy mình yếu đuối Vì ở đây, mạnh mẽ Là dám bắt đầu lại từ đầu Có khu vườn nhỏ cạnh phòng trị liệu Hoa nở như lời chúc bình an Mỗi buổi chiều người già ra ngồi Nghe gió kể chuyện thời gian Bác sĩ không chỉ đo huyết áp Mà còn đo cả nỗi buồn Y tá không chỉ phát thuốc Mà còn phát cả niềm vui Một cái nắm tay Có thể làm dịu cơn đau Một lời hỏi thăm Có thể làm nhẹ cả một ngày Ở nơi này, tuổi già không cô đơn Vì luôn có người lắng nghe Không ai là bệnh nhân vô danh Mỗi người đều là một câu chuyện quý Khi hoàng hôn buông xuống Đèn phòng khám sáng như đốm lửa nhỏ Sưởi ấm những trái tim Đã đi qua nhiều mùa giông bão Ngôi làng ngủ yên trong bình an Vì biết có những người đang thức Giữ cho nhịp tim làng Đập đều và vững vàng Và thế là, sức khỏe không còn là nỗi lo Mà trở thành niềm tin mỗi sáng Rằng ngày mai thức dậy Ta vẫn được mỉm cười với cuộc đời Bởi ở đây, y tế không chỉ là chữa bệnh Mà là giữ gìn hy vọng Không chỉ kéo dài năm tháng Mà làm năm tháng trở nên đáng sống Và trong ngôi làng ấy Bác sĩ có một cái tên thật đẹp Không phải là chức danh Mà là hai chữ bình yên.
    Like
    Love
    Angry
    12
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 22-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 15: BẾP ẤM NUÔI DƯỠNG TUỔI VÀNG

    Sáng mở cửa là mùi cháo lan khắp ngõ
    Hơi nước bốc lên như lời chúc bình an
    Bếp thức dậy trước cả mặt trời
    Âm thầm nhóm lửa cho một ngày khỏe mạnh

    Không phải thuốc
    Chỉ là bữa ăn giản dị
    Nhưng trong từng hạt gạo
    Có lời hứa của tuổi thọ

    Tiếng dao thớt gõ nhịp dịu dàng
    Như bản nhạc quen của buổi sớm
    Rau xanh nằm im trong rổ
    Mang theo hơi thở của đất

    Người đầu bếp mỉm cười
    Như một người bác sĩ hiền
    Cân đo không chỉ gia vị
    Mà cả sự quan tâm

    Một bát canh nóng
    Có thể xua đi cơn mệt mỏi
    Một ly trà ấm
    Có thể sưởi ấm trái tim

    Người già ngồi quanh bàn tròn
    Ánh mắt gặp nhau thân quen
    Không còn những bữa ăn vội vã
    Chỉ còn tiếng cười chậm rãi

    Họ nhai từng miếng
    Như nhai cả ký ức
    Những mùa vụ đã qua
    Những năm tháng đã sống

    Cơ thể già đi từng ngày
    Nhưng niềm vui vẫn tươi
    Như lá non trong vườn thuốc
    Mọc lên sau mỗi cơn mưa

    Gừng cay kể chuyện mùa đông
    Nghệ vàng giữ ấm những ngày đau nhức
    Tía tô thì thầm với gió
    Về những lần cảm lạnh đã qua

    Thiên nhiên bước vào bếp
    Không ồn ào
    Chỉ lặng lẽ
    Như người bạn cũ ghé thăm

    Mỗi bữa ăn là một nghi lễ
    Không cần lời cầu nguyện dài
    Chỉ cần sự biết ơn
    Và một trái tim bình yên

    Bếp sáng đèn khi chiều xuống
    Mùi cơm thơm gọi bước chân về
    Ngày dài khép lại nhẹ nhàng
    Trong tiếng thìa chạm bát

    Có những hạnh phúc rất nhỏ
    Nhưng đủ làm ấm cả tuổi già
    Một bữa cơm có người chờ
    Một chỗ ngồi luôn được giữ

    Tuổi thọ không đến từ phép màu
    Nó lớn lên từ từng bữa ăn
    Từng ly nước
    Từng nụ cười

    Và khi đêm về rất chậm
    Bếp tắt lửa trong bình yên
    Nhưng hơi ấm còn ở lại
    Trong những giấc ngủ an lành
    HNI 22-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 15: BẾP ẤM NUÔI DƯỠNG TUỔI VÀNG Sáng mở cửa là mùi cháo lan khắp ngõ Hơi nước bốc lên như lời chúc bình an Bếp thức dậy trước cả mặt trời Âm thầm nhóm lửa cho một ngày khỏe mạnh Không phải thuốc Chỉ là bữa ăn giản dị Nhưng trong từng hạt gạo Có lời hứa của tuổi thọ Tiếng dao thớt gõ nhịp dịu dàng Như bản nhạc quen của buổi sớm Rau xanh nằm im trong rổ Mang theo hơi thở của đất Người đầu bếp mỉm cười Như một người bác sĩ hiền Cân đo không chỉ gia vị Mà cả sự quan tâm Một bát canh nóng Có thể xua đi cơn mệt mỏi Một ly trà ấm Có thể sưởi ấm trái tim Người già ngồi quanh bàn tròn Ánh mắt gặp nhau thân quen Không còn những bữa ăn vội vã Chỉ còn tiếng cười chậm rãi Họ nhai từng miếng Như nhai cả ký ức Những mùa vụ đã qua Những năm tháng đã sống Cơ thể già đi từng ngày Nhưng niềm vui vẫn tươi Như lá non trong vườn thuốc Mọc lên sau mỗi cơn mưa Gừng cay kể chuyện mùa đông Nghệ vàng giữ ấm những ngày đau nhức Tía tô thì thầm với gió Về những lần cảm lạnh đã qua Thiên nhiên bước vào bếp Không ồn ào Chỉ lặng lẽ Như người bạn cũ ghé thăm Mỗi bữa ăn là một nghi lễ Không cần lời cầu nguyện dài Chỉ cần sự biết ơn Và một trái tim bình yên Bếp sáng đèn khi chiều xuống Mùi cơm thơm gọi bước chân về Ngày dài khép lại nhẹ nhàng Trong tiếng thìa chạm bát Có những hạnh phúc rất nhỏ Nhưng đủ làm ấm cả tuổi già Một bữa cơm có người chờ Một chỗ ngồi luôn được giữ Tuổi thọ không đến từ phép màu Nó lớn lên từ từng bữa ăn Từng ly nước Từng nụ cười Và khi đêm về rất chậm Bếp tắt lửa trong bình yên Nhưng hơi ấm còn ở lại Trong những giấc ngủ an lành
    Like
    Love
    Angry
    12
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 22-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 16: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG NGÀY AN NHIÊN

    Có một nơi buổi sáng bắt đầu bằng nụ cười
    Không phải bằng tiếng chuông báo thức vội vàng
    Cửa sổ mở ra là vườn cây xanh
    Và một ngày mới dịu dàng ghé thăm

    Ở đó, tuổi già không phải là chờ đợi
    Mà là sống thêm một ngày đáng nhớ
    Không phải đếm thời gian trôi
    Mà là tận hưởng từng khoảnh khắc

    Có người gọi xe điện đi dạo
    Như gọi một niềm vui nhỏ
    Con đường uốn quanh hàng cây
    Chở theo những câu chuyện cũ

    Có người hẹn nhau uống trà
    Những chiếc ghế xếp vòng tròn thân quen
    Tiếng cười vang lên chậm rãi
    Như nắng rơi trên mái hiên

    Có người đến lớp học vẽ
    Tập tô lại những giấc mơ xưa
    Màu sắc loang trên tờ giấy
    Như tuổi trẻ trở về

    Có người tập khiêu vũ buổi chiều
    Bước chân chậm mà tim vẫn rộn
    Âm nhạc không cần quá lớn
    Chỉ đủ để trái tim nhớ nhịp

    Có người đọc sách trong thư viện
    Trang giấy lật như gió mùa thu
    Mỗi con chữ là một chuyến đi
    Không cần rời khỏi chiếc ghế

    Có căn phòng luôn sáng đèn
    Sẵn sàng giúp khi cần
    Một tiếng gọi rất nhẹ
    Là có người ở bên

    Ngôi nhà luôn sạch sẽ
    Bữa ăn luôn ấm nóng
    Mọi điều nhỏ bé nhất
    Đều được chăm lo dịu dàng

    Không ai còn phải lo sửa bóng đèn
    Không ai phải leo lên chiếc ghế cao
    Những việc từng trở nên khó
    Giờ đã có người sẻ chia

    Con cháu ghé thăm cuối tuần
    Mang theo tiếng cười rộn rã
    Ngôi làng mở rộng vòng tay
    Đón những cuộc đoàn viên

    Những chuyến đi xa vẫn tiếp tục
    Những hành trình chưa khép lại
    Tuổi già không dừng bước
    Chỉ bước chậm và sâu hơn

    Có khu vườn thiền lặng gió
    Có góc nhỏ để cầu nguyện
    Có nơi để lắng nghe trái tim
    Sau một đời bận rộn

    Hoàng hôn buông rất chậm
    Ánh đèn bật lên ấm áp
    Ngôi làng chìm vào yên bình
    Như chiếc nôi của giấc ngủ

    Ở nơi này, thời gian không vội
    Mỗi ngày đều đáng sống
    Và tuổi già trở thành mùa đẹp nhất
    Của cuộc đời.
    HNI 22-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 16: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG NGÀY AN NHIÊN Có một nơi buổi sáng bắt đầu bằng nụ cười Không phải bằng tiếng chuông báo thức vội vàng Cửa sổ mở ra là vườn cây xanh Và một ngày mới dịu dàng ghé thăm Ở đó, tuổi già không phải là chờ đợi Mà là sống thêm một ngày đáng nhớ Không phải đếm thời gian trôi Mà là tận hưởng từng khoảnh khắc Có người gọi xe điện đi dạo Như gọi một niềm vui nhỏ Con đường uốn quanh hàng cây Chở theo những câu chuyện cũ Có người hẹn nhau uống trà Những chiếc ghế xếp vòng tròn thân quen Tiếng cười vang lên chậm rãi Như nắng rơi trên mái hiên Có người đến lớp học vẽ Tập tô lại những giấc mơ xưa Màu sắc loang trên tờ giấy Như tuổi trẻ trở về Có người tập khiêu vũ buổi chiều Bước chân chậm mà tim vẫn rộn Âm nhạc không cần quá lớn Chỉ đủ để trái tim nhớ nhịp Có người đọc sách trong thư viện Trang giấy lật như gió mùa thu Mỗi con chữ là một chuyến đi Không cần rời khỏi chiếc ghế Có căn phòng luôn sáng đèn Sẵn sàng giúp khi cần Một tiếng gọi rất nhẹ Là có người ở bên Ngôi nhà luôn sạch sẽ Bữa ăn luôn ấm nóng Mọi điều nhỏ bé nhất Đều được chăm lo dịu dàng Không ai còn phải lo sửa bóng đèn Không ai phải leo lên chiếc ghế cao Những việc từng trở nên khó Giờ đã có người sẻ chia Con cháu ghé thăm cuối tuần Mang theo tiếng cười rộn rã Ngôi làng mở rộng vòng tay Đón những cuộc đoàn viên Những chuyến đi xa vẫn tiếp tục Những hành trình chưa khép lại Tuổi già không dừng bước Chỉ bước chậm và sâu hơn Có khu vườn thiền lặng gió Có góc nhỏ để cầu nguyện Có nơi để lắng nghe trái tim Sau một đời bận rộn Hoàng hôn buông rất chậm Ánh đèn bật lên ấm áp Ngôi làng chìm vào yên bình Như chiếc nôi của giấc ngủ Ở nơi này, thời gian không vội Mỗi ngày đều đáng sống Và tuổi già trở thành mùa đẹp nhất Của cuộc đời.
    Like
    Love
    Angry
    12
    0 Comments 0 Shares