• HNI 2-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 2: NHỮNG ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG IM LẶNG

    Có những mái nhà đủ đầy
    Mà sao vẫn thấy tháng ngày cô đơn
    Cha mẹ bận rộn sớm hôm
    Con ngồi trước cửa hoàng hôn một mình

    Bữa cơm thiếu tiếng gia đình
    Chỉ còn tivi lung linh góc nhà
    Nụ cười rơi giữa chiều tà
    Không ai nhận thấy con xa dần rồi

    Có khi con muốn mở lời
    Nhưng nhìn ánh mắt bận đời của cha
    Mẹ còn công việc chưa xong
    Câu hỏi nhỏ bỗng hoá dòng lặng im

    Tuổi thơ như cánh chim chìm
    Bay qua cửa sổ tìm tìm bầu trời
    Bạn bè đông đúc khắp nơi
    Mà sao vẫn thấy lẻ loi trong lòng

    Đêm về ôm chiếc gối bông
    Mong nghe tiếng kể chuyện không thành lời
    Trái tim nhỏ giữa cuộc đời
    Học cách giấu hết buồn vui riêng mình

    Có ai biết những lặng thinh
    Lớn lên từng chút trong tim trẻ thơ
    Bề ngoài cười nói hồn nhiên
    Bên trong sóng vỗ triền miên âm thầm

    Ngày qua tháng lại âm thầm
    Con quen với việc chẳng cần sẻ chia
    Niềm vui cũng tự mang về
    Nỗi buồn cũng tự vỗ về đêm khuya

    Rồi khi năm tháng đi qua
    Đứa trẻ bé nhỏ hoá ra người lớn
    Mang theo ký ức cô đơn
    Giữa đời vẫn thấy chông chênh vô cùng

    Ước chi một buổi chiều đông
    Có người lắng nghe nỗi lòng nhỏ thôi
    Một lời hỏi thăm dịu dàng
    Cũng làm sưởi ấm tháng ngày tuổi thơ

    Vì con không cần mộng mơ
    Chỉ cần cảm thấy được chờ được mong
    Một vòng tay nhỏ thật gần
    Cũng thành bến đỗ ấm lòng cả đời

    Xin đừng để những cuộc đời
    Lớn lên trong những khoảng trời lặng im
    Để mai khi bước đi tìm
    Tình yêu không phải lặng chìm trong mưa
    HNI 2-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 2: NHỮNG ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG IM LẶNG Có những mái nhà đủ đầy Mà sao vẫn thấy tháng ngày cô đơn Cha mẹ bận rộn sớm hôm Con ngồi trước cửa hoàng hôn một mình Bữa cơm thiếu tiếng gia đình Chỉ còn tivi lung linh góc nhà Nụ cười rơi giữa chiều tà Không ai nhận thấy con xa dần rồi Có khi con muốn mở lời Nhưng nhìn ánh mắt bận đời của cha Mẹ còn công việc chưa xong Câu hỏi nhỏ bỗng hoá dòng lặng im Tuổi thơ như cánh chim chìm Bay qua cửa sổ tìm tìm bầu trời Bạn bè đông đúc khắp nơi Mà sao vẫn thấy lẻ loi trong lòng Đêm về ôm chiếc gối bông Mong nghe tiếng kể chuyện không thành lời Trái tim nhỏ giữa cuộc đời Học cách giấu hết buồn vui riêng mình Có ai biết những lặng thinh Lớn lên từng chút trong tim trẻ thơ Bề ngoài cười nói hồn nhiên Bên trong sóng vỗ triền miên âm thầm Ngày qua tháng lại âm thầm Con quen với việc chẳng cần sẻ chia Niềm vui cũng tự mang về Nỗi buồn cũng tự vỗ về đêm khuya Rồi khi năm tháng đi qua Đứa trẻ bé nhỏ hoá ra người lớn Mang theo ký ức cô đơn Giữa đời vẫn thấy chông chênh vô cùng Ước chi một buổi chiều đông Có người lắng nghe nỗi lòng nhỏ thôi Một lời hỏi thăm dịu dàng Cũng làm sưởi ấm tháng ngày tuổi thơ Vì con không cần mộng mơ Chỉ cần cảm thấy được chờ được mong Một vòng tay nhỏ thật gần Cũng thành bến đỗ ấm lòng cả đời Xin đừng để những cuộc đời Lớn lên trong những khoảng trời lặng im Để mai khi bước đi tìm Tình yêu không phải lặng chìm trong mưa
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 3: MỘT MÁI NHÀ KHÔNG THỂ CHIA ĐỀU

    Ngày xưa những mái nhà chung
    Tưởng rằng đủ ấm giữa vùng bão giông
    Bữa cơm chia sẻ đồng lòng
    Mỗi em một góc giường không riêng mình

    Hàng dài bước nhỏ lặng thinh
    Xếp hàng chờ đợi bình minh bắt đầu
    Tiếng cười vang giữa sân sâu
    Nhưng không ai biết nỗi đau mỗi người

    Tình thương chia suất như cơm
    Mỗi ngày một ít chẳng hơn chẳng kém
    Ánh nhìn vội vã dịu êm
    Nhưng không đủ ấm những đêm nhớ nhà

    Có em chưa kịp gọi cha
    Đã quen gọi chú gọi bà thay tên
    Có em chưa biết vòng tay
    Đã quen tự ngủ qua ngày tháng trôi

    Những đêm gió lạnh bồi hồi
    Không ai ngồi cạnh hỏi rồi con chưa
    Không ai kể chuyện đêm mưa
    Chỉ nghe tiếng gió như vừa gọi tên

    Lớn lên trong những hành lang
    Bước chân vang vọng dọc ngang im lìm
    Trái tim bé nhỏ đi tìm
    Một người duy nhất gọi mình là con

    Thế gian rộng lớn mênh mông
    Mà sao con thấy hoang mang vô cùng
    Căn phòng trật tự gọn gàng
    Nhưng không thay thế được vòng tay thân

    Khi ngày rời khỏi nơi này
    Con mang theo cả tháng ngày lặng im
    Bước ra cuộc sống đi tìm
    Một nơi thuộc về trái tim của mình

    Hóa ra điều trẻ cần hơn
    Không phải bữa ăn hay căn phòng đẹp
    Mà là ánh mắt dịu hiền
    Luôn nhìn con với niềm tin trọn đời

    Ước gì mỗi đứa trẻ thôi
    Được nghe hai tiếng “con ơi” mỗi ngày
    Ước gì thế giới từ đây
    Không còn mái ấm mà đầy cô đơn

    Một mái nhà nhỏ giản đơn
    Cũng là bến đỗ vững bền đời con
    HNI 2-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 3: MỘT MÁI NHÀ KHÔNG THỂ CHIA ĐỀU Ngày xưa những mái nhà chung Tưởng rằng đủ ấm giữa vùng bão giông Bữa cơm chia sẻ đồng lòng Mỗi em một góc giường không riêng mình Hàng dài bước nhỏ lặng thinh Xếp hàng chờ đợi bình minh bắt đầu Tiếng cười vang giữa sân sâu Nhưng không ai biết nỗi đau mỗi người Tình thương chia suất như cơm Mỗi ngày một ít chẳng hơn chẳng kém Ánh nhìn vội vã dịu êm Nhưng không đủ ấm những đêm nhớ nhà Có em chưa kịp gọi cha Đã quen gọi chú gọi bà thay tên Có em chưa biết vòng tay Đã quen tự ngủ qua ngày tháng trôi Những đêm gió lạnh bồi hồi Không ai ngồi cạnh hỏi rồi con chưa Không ai kể chuyện đêm mưa Chỉ nghe tiếng gió như vừa gọi tên Lớn lên trong những hành lang Bước chân vang vọng dọc ngang im lìm Trái tim bé nhỏ đi tìm Một người duy nhất gọi mình là con Thế gian rộng lớn mênh mông Mà sao con thấy hoang mang vô cùng Căn phòng trật tự gọn gàng Nhưng không thay thế được vòng tay thân Khi ngày rời khỏi nơi này Con mang theo cả tháng ngày lặng im Bước ra cuộc sống đi tìm Một nơi thuộc về trái tim của mình Hóa ra điều trẻ cần hơn Không phải bữa ăn hay căn phòng đẹp Mà là ánh mắt dịu hiền Luôn nhìn con với niềm tin trọn đời Ước gì mỗi đứa trẻ thôi Được nghe hai tiếng “con ơi” mỗi ngày Ước gì thế giới từ đây Không còn mái ấm mà đầy cô đơn Một mái nhà nhỏ giản đơn Cũng là bến đỗ vững bền đời con
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 4: KHI TRÁI TIM LỚN LÊN THIẾU MỘT VÒNG TAY

    Có những đứa trẻ lớn lên
    Không hề thiếu áo thiếu tiền thiếu ăn
    Chỉ thiếu một chút ân cần
    Một lời hỏi nhỏ khi cần sẻ chia

    Ngày qua lặng lẽ trôi đi
    Niềm vui cũng tự cất đi một mình
    Nỗi buồn giấu giữa lặng thinh
    Không ai nhìn thấy bóng hình trong tim

    Có khi giữa chốn êm đềm
    Vẫn nghe trống vắng từng đêm rất dài
    Một câu hỏi cứ lặp hoài
    Mình có đáng được yêu hoài hay không

    Những chiều nắng tắt bên song
    Bóng ai đi vội mà lòng chênh vênh
    Tiếng cười rơi xuống mong manh
    Như hạt mưa nhỏ rơi quanh cuộc đời

    Trái tim chưa kịp thành lời
    Đã học cách giấu nụ cười phía sau
    Học quen tự chữa niềm đau
    Không mong ai biết nỗi sầu bên trong

    Lớn lên giữa những khoảng trống
    Mang theo nỗi nhớ mênh mông không tên
    Giữa đời đông đúc bon chen
    Vẫn nghe cô độc bên thềm nhân gian

    Có người bước đến dịu dàng
    Cũng không dám mở lòng sang đón chờ
    Sợ rằng hạnh phúc mong manh
    Rồi sẽ tan biến như làn khói bay

    Tình yêu đứng trước cửa này
    Mà tim vẫn sợ một ngày chia xa
    Nên đành giữ khoảng cách ra
    Cho dù khao khát vẫn là yêu thương

    Ước gì trở lại ngày xưa
    Được ôm một cái giữa trưa nắng vàng
    Một lời hỏi rất dịu dàng
    Cũng thành điểm tựa muôn vàn bình yên

    Nếu ngày ấy có bàn tay
    Dẫn con qua hết tháng ngày cô đơn
    Thì hôm nay giữa đời thường
    Trái tim đâu sợ tổn thương thêm lần

    Xin cho thế giới một lần
    Nhìn sâu vào những tâm hồn trẻ thơ
    Để không còn những bơ vơ
    Mang theo suốt cả cuộc đời về sau
    HNI 2-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 4: KHI TRÁI TIM LỚN LÊN THIẾU MỘT VÒNG TAY Có những đứa trẻ lớn lên Không hề thiếu áo thiếu tiền thiếu ăn Chỉ thiếu một chút ân cần Một lời hỏi nhỏ khi cần sẻ chia Ngày qua lặng lẽ trôi đi Niềm vui cũng tự cất đi một mình Nỗi buồn giấu giữa lặng thinh Không ai nhìn thấy bóng hình trong tim Có khi giữa chốn êm đềm Vẫn nghe trống vắng từng đêm rất dài Một câu hỏi cứ lặp hoài Mình có đáng được yêu hoài hay không Những chiều nắng tắt bên song Bóng ai đi vội mà lòng chênh vênh Tiếng cười rơi xuống mong manh Như hạt mưa nhỏ rơi quanh cuộc đời Trái tim chưa kịp thành lời Đã học cách giấu nụ cười phía sau Học quen tự chữa niềm đau Không mong ai biết nỗi sầu bên trong Lớn lên giữa những khoảng trống Mang theo nỗi nhớ mênh mông không tên Giữa đời đông đúc bon chen Vẫn nghe cô độc bên thềm nhân gian Có người bước đến dịu dàng Cũng không dám mở lòng sang đón chờ Sợ rằng hạnh phúc mong manh Rồi sẽ tan biến như làn khói bay Tình yêu đứng trước cửa này Mà tim vẫn sợ một ngày chia xa Nên đành giữ khoảng cách ra Cho dù khao khát vẫn là yêu thương Ước gì trở lại ngày xưa Được ôm một cái giữa trưa nắng vàng Một lời hỏi rất dịu dàng Cũng thành điểm tựa muôn vàn bình yên Nếu ngày ấy có bàn tay Dẫn con qua hết tháng ngày cô đơn Thì hôm nay giữa đời thường Trái tim đâu sợ tổn thương thêm lần Xin cho thế giới một lần Nhìn sâu vào những tâm hồn trẻ thơ Để không còn những bơ vơ Mang theo suốt cả cuộc đời về sau
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 5: VÒNG XOÁY KHÔNG AI MUỐN BƯỚC VÀO

    Có những con đường rất dài
    Bắt đầu từ bữa cơm ngày thiếu no
    Từ căn nhà nhỏ co ro
    Từ đôi dép mỏng qua bao tháng ngày

    Tuổi thơ chưa kịp đong đầy
    Đã nghe cuộc sống gọi mời mưu sinh
    Bạn bè đến lớp bình minh
    Còn em lặng lẽ một mình ngoài kia

    Giấc mơ gấp lại sớm khuya
    Bảng đen phấn trắng chỉ là ước mơ
    Những ngày mưa nắng bơ vơ
    Tập quen cuộc sống vật vờ phố đông

    Khi trường lớp đã xa dần
    Đường đời mở lối muôn phần chông gai
    Người đi vội giữa tương lai
    Còn em đứng lại giữa hai ngã đường

    Một bên ánh sáng yêu thương
    Một bên cám dỗ con đường ngắn hơn
    Có khi chỉ một lần lỡ
    Cả đời gánh lấy bão giông phía sau

    Đâu ai sinh muốn khổ đau
    Chỉ vì thiếu lối đi vào ngày mai
    Chỉ vì không có một ai
    Chỉ đường chỉ lối những ngày chênh vênh

    Thế rồi vòng xoáy lênh đênh
    Cuốn bao số phận mong manh giữa đời
    Từ nghèo đói đến chơi vơi
    Từ chơi vơi đến rơi vào lạc đường

    Nếu ngày ấy có mái trường
    Có người dẫn lối yêu thương kịp thời
    Có bàn tay kéo em rồi
    Có lời động viên giữa đời bão giông

    Thì đâu vòng xoáy mênh mông
    Lại quay mãi giữa cánh đồng nhân gian
    Xin cho mỗi đứa trẻ ngoan
    Có cơ hội bước sang một đời

    Một bàn tay nhỏ giữa đời
    Cũng có thể đổi tương lai muôn người
    HNI 2-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 5: VÒNG XOÁY KHÔNG AI MUỐN BƯỚC VÀO Có những con đường rất dài Bắt đầu từ bữa cơm ngày thiếu no Từ căn nhà nhỏ co ro Từ đôi dép mỏng qua bao tháng ngày Tuổi thơ chưa kịp đong đầy Đã nghe cuộc sống gọi mời mưu sinh Bạn bè đến lớp bình minh Còn em lặng lẽ một mình ngoài kia Giấc mơ gấp lại sớm khuya Bảng đen phấn trắng chỉ là ước mơ Những ngày mưa nắng bơ vơ Tập quen cuộc sống vật vờ phố đông Khi trường lớp đã xa dần Đường đời mở lối muôn phần chông gai Người đi vội giữa tương lai Còn em đứng lại giữa hai ngã đường Một bên ánh sáng yêu thương Một bên cám dỗ con đường ngắn hơn Có khi chỉ một lần lỡ Cả đời gánh lấy bão giông phía sau Đâu ai sinh muốn khổ đau Chỉ vì thiếu lối đi vào ngày mai Chỉ vì không có một ai Chỉ đường chỉ lối những ngày chênh vênh Thế rồi vòng xoáy lênh đênh Cuốn bao số phận mong manh giữa đời Từ nghèo đói đến chơi vơi Từ chơi vơi đến rơi vào lạc đường Nếu ngày ấy có mái trường Có người dẫn lối yêu thương kịp thời Có bàn tay kéo em rồi Có lời động viên giữa đời bão giông Thì đâu vòng xoáy mênh mông Lại quay mãi giữa cánh đồng nhân gian Xin cho mỗi đứa trẻ ngoan Có cơ hội bước sang một đời Một bàn tay nhỏ giữa đời Cũng có thể đổi tương lai muôn người
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 30-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 6: NGÔI LÀNG GIỮA TRỜI YÊU THƯƠNG

    Bình minh êm chạm mái nhà
    Tiếng cười trẻ nhỏ vang khắp xa trời
    Con đường đầy nắng mới ơi
    Bước chân đi không sợ phong ba nữa
    Có vòng tay chờ đợi đấy
    Có ánh mắt dịu hiền bao dung lắm
    Những mảnh đời bé nhỏ nay
    Không còn lạc bước bơ vơ nữa rồi

    Giấc mơ vừa chớm nở đêm
    Được nâng niu giữa tình người ấm êm
    Mái trường vang tiếng hát trong
    Trang vở mở lối tương lai dài xa
    Bữa cơm đầy hơi ấm nhà
    Gọi tên yêu thương quay về nhé con
    Không còn đêm nước mắt rơi
    Không còn sợ hãi cô đơn nữa đâu

    Những bàn tay bé xíu xinh
    Gieo hạt mầm sáng ngày mai rạng ngời
    Tiếng chuông chiều ngân nhẹ vang
    Gọi bình yên khắp làng quê xa ơi
    Dòng sông xanh kể chuyện xưa
    Những tuổi thơ đã hồi sinh rồi đây
    Cánh diều bay rất cao trên
    Chở niềm tin vượt chân trời xa mãi

    Một lời ru khe khẽ vang
    Ôm trọn giấc ngủ bình an đêm nay
    Những khu vườn cổ tích xanh
    Nở hoa từ giọt mồ hôi người ươm
    Con gọi tên hạnh phúc ơi
    Bằng nụ cười rất trong veo sáng ngời
    Mỗi ngày thêm mạnh mẽ hơn
    Bước đời không ngại gian nan nữa đâu

    Những vì sao thắp sáng đêm
    Soi đường ước mơ bay xa mãi hoài
    Ngôi làng đầy tiếng hát vang
    Như mùa xuân mãi quay về đây thôi
    Từng nhịp tim bé bỏng reo
    Hòa cùng nhịp sống yêu thương ấm êm
    Ngày mai còn phía trước rồi
    Mở ra nghìn lối tương lai xa rộng

    Từ những điều rất nhỏ thôi
    Lớn lên giấc mơ diệu kỳ đẹp thay
    Trái tim luôn ghi nhớ ơn
    Tình người nuôi dưỡng hôm nay đậm sâu
    Ngôi làng nở hoa mãi thôi
    HNI 30-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 6: NGÔI LÀNG GIỮA TRỜI YÊU THƯƠNG Bình minh êm chạm mái nhà Tiếng cười trẻ nhỏ vang khắp xa trời Con đường đầy nắng mới ơi Bước chân đi không sợ phong ba nữa Có vòng tay chờ đợi đấy Có ánh mắt dịu hiền bao dung lắm Những mảnh đời bé nhỏ nay Không còn lạc bước bơ vơ nữa rồi Giấc mơ vừa chớm nở đêm Được nâng niu giữa tình người ấm êm Mái trường vang tiếng hát trong Trang vở mở lối tương lai dài xa Bữa cơm đầy hơi ấm nhà Gọi tên yêu thương quay về nhé con Không còn đêm nước mắt rơi Không còn sợ hãi cô đơn nữa đâu Những bàn tay bé xíu xinh Gieo hạt mầm sáng ngày mai rạng ngời Tiếng chuông chiều ngân nhẹ vang Gọi bình yên khắp làng quê xa ơi Dòng sông xanh kể chuyện xưa Những tuổi thơ đã hồi sinh rồi đây Cánh diều bay rất cao trên Chở niềm tin vượt chân trời xa mãi Một lời ru khe khẽ vang Ôm trọn giấc ngủ bình an đêm nay Những khu vườn cổ tích xanh Nở hoa từ giọt mồ hôi người ươm Con gọi tên hạnh phúc ơi Bằng nụ cười rất trong veo sáng ngời Mỗi ngày thêm mạnh mẽ hơn Bước đời không ngại gian nan nữa đâu Những vì sao thắp sáng đêm Soi đường ước mơ bay xa mãi hoài Ngôi làng đầy tiếng hát vang Như mùa xuân mãi quay về đây thôi Từng nhịp tim bé bỏng reo Hòa cùng nhịp sống yêu thương ấm êm Ngày mai còn phía trước rồi Mở ra nghìn lối tương lai xa rộng Từ những điều rất nhỏ thôi Lớn lên giấc mơ diệu kỳ đẹp thay Trái tim luôn ghi nhớ ơn Tình người nuôi dưỡng hôm nay đậm sâu Ngôi làng nở hoa mãi thôi
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 30-4
    BÀI THƠ CHƯƠNG 7: NHỮNG HẠT MẦM CỦA NỀN VĂN MINH

    Có những hạt mầm nhỏ bé
    Đang ngủ yên giữa đất trời
    Chỉ cần bàn tay nâng đỡ
    Ngày mai sẽ hóa mặt trời

    Một đứa trẻ cười rất nhẹ
    Cũng làm ấm cả nhân gian
    Một giấc mơ vừa hé nở
    Có thể đổi cả thế gian

    Tuổi thơ như dòng suối mát
    Chảy qua cánh đồng tương lai
    Nếu nguồn trong lành tinh khiết
    Dòng đời sẽ mãi xanh dài

    Mỗi bước chân còn bé nhỏ
    Lại mang sức mạnh phi thường
    Một lời yêu thương giản dị
    Nuôi lớn cả một quê hương

    Mai này em thành bác sĩ
    Chữa lành bao nỗi đau đời
    Mai này em thành nhà giáo
    Thắp lên ánh sáng muôn nơi

    Có em thành người lãnh đạo
    Dẫn đường cho cả cộng đồng
    Có em thành người nghệ sĩ
    Vẽ nên thế giới ước mong

    Tương lai đâu ở rất xa
    Đang lớn lên từng ngày đó
    Trong ánh mắt trong veo ấy
    Trong trái tim hồng rất nhỏ

    Khi một đứa trẻ hạnh phúc
    Một gia đình sẽ bình yên
    Khi muôn đứa trẻ hạnh phúc
    Cả thế giới sẽ dịu hiền

    Xin gieo hôm nay hy vọng
    Để ngày mai nở thành hoa
    Xin trao hôm nay yêu thương
    Để tương lai sáng chan hòa

    Những hạt mầm đang lớn dậy
    Giữa bầu trời rất bao la
    Một nền văn minh bắt đầu
    Từ nụ cười trẻ hôm qua
    HNI 30-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 7: NHỮNG HẠT MẦM CỦA NỀN VĂN MINH Có những hạt mầm nhỏ bé Đang ngủ yên giữa đất trời Chỉ cần bàn tay nâng đỡ Ngày mai sẽ hóa mặt trời Một đứa trẻ cười rất nhẹ Cũng làm ấm cả nhân gian Một giấc mơ vừa hé nở Có thể đổi cả thế gian Tuổi thơ như dòng suối mát Chảy qua cánh đồng tương lai Nếu nguồn trong lành tinh khiết Dòng đời sẽ mãi xanh dài Mỗi bước chân còn bé nhỏ Lại mang sức mạnh phi thường Một lời yêu thương giản dị Nuôi lớn cả một quê hương Mai này em thành bác sĩ Chữa lành bao nỗi đau đời Mai này em thành nhà giáo Thắp lên ánh sáng muôn nơi Có em thành người lãnh đạo Dẫn đường cho cả cộng đồng Có em thành người nghệ sĩ Vẽ nên thế giới ước mong Tương lai đâu ở rất xa Đang lớn lên từng ngày đó Trong ánh mắt trong veo ấy Trong trái tim hồng rất nhỏ Khi một đứa trẻ hạnh phúc Một gia đình sẽ bình yên Khi muôn đứa trẻ hạnh phúc Cả thế giới sẽ dịu hiền Xin gieo hôm nay hy vọng Để ngày mai nở thành hoa Xin trao hôm nay yêu thương Để tương lai sáng chan hòa Những hạt mầm đang lớn dậy Giữa bầu trời rất bao la Một nền văn minh bắt đầu Từ nụ cười trẻ hôm qua
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 8: VÒNG TRÒN YÊU THƯƠNG KHÔNG DỨT

    Một bàn tay trao bữa cơm
    Ấm lòng em nhỏ một hôm thôi mà
    Nhưng rồi ngày tháng trôi xa
    Cơn mưa nghèo khó lại qua lối về

    Một chiếc áo ấm mùa đông
    Giữ em qua buốt giá trong một mùa
    Nhưng khi gió lạnh năm sau
    Ai còn đứng đó che đầu cho em

    Lòng tốt giống ngọn nến đêm
    Soi đường sáng giữa tối đen mịt mờ
    Nhưng nếu gió lớn bất ngờ
    Ngọn đèn bé nhỏ dễ mờ ánh nhanh

    Cần xây ngôi nhà bình an
    Cho ngọn nến cháy dịu dàng suốt đời
    Không chỉ sáng một khoảnh khắc
    Mà thành mặt trời ấm dài lâu

    Một hạt giống gieo hôm nay
    Mai kia thành rừng xanh đầy bóng cây
    Một em bé được nâng đỡ
    Mai thành điểm tựa cho đời sau

    Từ vòng tay của hôm qua
    Lớn lên em lại mở ra vòng tròn
    Người từng được nhận yêu thương
    Sẽ mang yêu thương trao người phía sau

    Dòng sông chảy mãi không ngừng
    Nhờ nguồn nước đến từ rừng xa xôi
    Tình người cũng thế mà thôi
    Càng trao đi lại càng thêm dạt dào

    Đừng chỉ cứu một ngày thôi
    Hãy cùng giữ cả cuộc đời an nhiên
    Đừng chỉ thắp một ngọn đèn
    Hãy xây mặt trời rạng ngời tương lai

    Vòng tròn cứ thế xoay hoài
    Người đi trước dắt ngày mai bước cùng
    Từ em bé nhỏ hôm nào
    Lớn lên em trở thành cầu yêu thương

    Một hành trình rất dài lâu
    Bắt đầu từ những nhịp cầu hôm nay
    Yêu thương khi có hệ sinh
    Sẽ thành dòng chảy xanh dài muôn năm.
    HNI 2-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 8: VÒNG TRÒN YÊU THƯƠNG KHÔNG DỨT Một bàn tay trao bữa cơm Ấm lòng em nhỏ một hôm thôi mà Nhưng rồi ngày tháng trôi xa Cơn mưa nghèo khó lại qua lối về Một chiếc áo ấm mùa đông Giữ em qua buốt giá trong một mùa Nhưng khi gió lạnh năm sau Ai còn đứng đó che đầu cho em Lòng tốt giống ngọn nến đêm Soi đường sáng giữa tối đen mịt mờ Nhưng nếu gió lớn bất ngờ Ngọn đèn bé nhỏ dễ mờ ánh nhanh Cần xây ngôi nhà bình an Cho ngọn nến cháy dịu dàng suốt đời Không chỉ sáng một khoảnh khắc Mà thành mặt trời ấm dài lâu Một hạt giống gieo hôm nay Mai kia thành rừng xanh đầy bóng cây Một em bé được nâng đỡ Mai thành điểm tựa cho đời sau Từ vòng tay của hôm qua Lớn lên em lại mở ra vòng tròn Người từng được nhận yêu thương Sẽ mang yêu thương trao người phía sau Dòng sông chảy mãi không ngừng Nhờ nguồn nước đến từ rừng xa xôi Tình người cũng thế mà thôi Càng trao đi lại càng thêm dạt dào Đừng chỉ cứu một ngày thôi Hãy cùng giữ cả cuộc đời an nhiên Đừng chỉ thắp một ngọn đèn Hãy xây mặt trời rạng ngời tương lai Vòng tròn cứ thế xoay hoài Người đi trước dắt ngày mai bước cùng Từ em bé nhỏ hôm nào Lớn lên em trở thành cầu yêu thương Một hành trình rất dài lâu Bắt đầu từ những nhịp cầu hôm nay Yêu thương khi có hệ sinh Sẽ thành dòng chảy xanh dài muôn năm.
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 9: NGÔI LÀNG ĐƯỢC SINH RA TỪ TRÁI TIM

    Có một câu hỏi rất nhỏ
    Lớn dần theo tháng theo năm
    Nếu mọi trẻ thơ được yêu
    Thế giới sẽ đổi khác chăng

    Một ánh nhìn nơi góc phố
    Một giấc ngủ giữa trời mưa
    Một bàn chân trần lặng lẽ
    Đã làm tim người day dứt

    Có những đêm dài trăn trở
    Không thể quay lưng được nữa
    Vì phía sau ánh đèn kia
    Là tuổi thơ đang chờ đợi

    Thế rồi một giấc mơ nở
    Từ giọt nước mắt lặng thầm
    Một ngôi làng được vẽ nên
    Bằng những trái tim đồng điệu

    Không chỉ là mái nhà nhỏ
    Không chỉ là bữa cơm no
    Mà là nơi tuổi thơ lớn
    Giữa tình người và hy vọng

    Ở đó tiếng cười vang mãi
    Ở đó giấc mơ thành hình
    Ở đó mỗi ngày thức dậy
    Đều nghe tương lai gọi tên

    Một viên gạch đặt xuống đất
    Một hạt mầm gieo vào xanh
    Một bàn tay trao yêu thương
    Là thêm một ngày khởi đầu

    Ngôi làng sinh ra như thế
    Không từ phép màu xa xôi
    Chỉ từ lòng người tin tưởng
    Rằng tình yêu đủ đổi đời

    Rồi mai ngôi làng lớn lên
    Như cây lan ra muôn hướng
    Từ một hạt mầm ban đầu
    Thành khu rừng đầy ánh sáng

    Và khi em cười hạnh phúc
    Là sứ mệnh đã bắt đầu.
    HNI 2-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 9: NGÔI LÀNG ĐƯỢC SINH RA TỪ TRÁI TIM Có một câu hỏi rất nhỏ Lớn dần theo tháng theo năm Nếu mọi trẻ thơ được yêu Thế giới sẽ đổi khác chăng Một ánh nhìn nơi góc phố Một giấc ngủ giữa trời mưa Một bàn chân trần lặng lẽ Đã làm tim người day dứt Có những đêm dài trăn trở Không thể quay lưng được nữa Vì phía sau ánh đèn kia Là tuổi thơ đang chờ đợi Thế rồi một giấc mơ nở Từ giọt nước mắt lặng thầm Một ngôi làng được vẽ nên Bằng những trái tim đồng điệu Không chỉ là mái nhà nhỏ Không chỉ là bữa cơm no Mà là nơi tuổi thơ lớn Giữa tình người và hy vọng Ở đó tiếng cười vang mãi Ở đó giấc mơ thành hình Ở đó mỗi ngày thức dậy Đều nghe tương lai gọi tên Một viên gạch đặt xuống đất Một hạt mầm gieo vào xanh Một bàn tay trao yêu thương Là thêm một ngày khởi đầu Ngôi làng sinh ra như thế Không từ phép màu xa xôi Chỉ từ lòng người tin tưởng Rằng tình yêu đủ đổi đời Rồi mai ngôi làng lớn lên Như cây lan ra muôn hướng Từ một hạt mầm ban đầu Thành khu rừng đầy ánh sáng Và khi em cười hạnh phúc Là sứ mệnh đã bắt đầu.
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 10: MỖI ĐỨA TRẺ LÀ MỘT HẠT GIỐNG

    Mỗi đứa trẻ đến với đời
    Mang theo một hạt giống riêng
    Không hạt nào giống hạt nào
    Không mầm nào nở giống nhau

    Có hạt nở thành bóng mát
    Có hạt thành rừng tre xanh
    Có hạt thành hoa rực rỡ
    Có hạt thành suối trong lành

    Nếu ta trồng sai mảnh đất
    Hạt mầm sẽ ngủ rất lâu
    Không phải mầm không muốn lớn
    Chỉ là chưa gặp đúng mùa

    Có đứa trẻ thích vẽ tranh
    Có đứa mê sửa đồ hỏng
    Có em thích trồng cây nhỏ
    Có em thích kể chuyện đời

    Mỗi ánh mắt là một trời
    Mỗi trái tim là vũ trụ
    Chỉ cần được tin tưởng thôi
    Hạt mầm sẽ tự bật dậy

    Đừng hỏi vì sao em khác
    Hãy hỏi em sáng nơi nào
    Đừng bắt em thành người khác
    Hãy giúp em thành chính em

    Một khu rừng đầy kỳ diệu
    Không cây nào giống cây nào
    Nhưng cùng chung bầu ánh sáng
    Và chung nguồn nước yêu thương

    Khi hạt mầm được nâng niu
    Ngày mai thành rừng xanh lớn
    Từ những điều rất bé nhỏ
    Sinh ra tương lai rạng ngời

    Tin vào mầm non hôm nay
    Là tin vào ngày mai đó
    Mỗi đứa trẻ là hy vọng
    Của cả thế giới mai sau.
    HNI 2-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 10: MỖI ĐỨA TRẺ LÀ MỘT HẠT GIỐNG Mỗi đứa trẻ đến với đời Mang theo một hạt giống riêng Không hạt nào giống hạt nào Không mầm nào nở giống nhau Có hạt nở thành bóng mát Có hạt thành rừng tre xanh Có hạt thành hoa rực rỡ Có hạt thành suối trong lành Nếu ta trồng sai mảnh đất Hạt mầm sẽ ngủ rất lâu Không phải mầm không muốn lớn Chỉ là chưa gặp đúng mùa Có đứa trẻ thích vẽ tranh Có đứa mê sửa đồ hỏng Có em thích trồng cây nhỏ Có em thích kể chuyện đời Mỗi ánh mắt là một trời Mỗi trái tim là vũ trụ Chỉ cần được tin tưởng thôi Hạt mầm sẽ tự bật dậy Đừng hỏi vì sao em khác Hãy hỏi em sáng nơi nào Đừng bắt em thành người khác Hãy giúp em thành chính em Một khu rừng đầy kỳ diệu Không cây nào giống cây nào Nhưng cùng chung bầu ánh sáng Và chung nguồn nước yêu thương Khi hạt mầm được nâng niu Ngày mai thành rừng xanh lớn Từ những điều rất bé nhỏ Sinh ra tương lai rạng ngời Tin vào mầm non hôm nay Là tin vào ngày mai đó Mỗi đứa trẻ là hy vọng Của cả thế giới mai sau.
    Like
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 2/5/2026: TRẢ LỜI CÂU ĐỐ CHIỀU: Đề 1: Tác dụng của Lá Xương sông:
    Lá xương sông là một loại dược liệu quen thuộc trong y học dân gian Việt Nam. Dưới đây là những tác dụng nổi bật:
    1. Trị ho, viêm họng:
    Lá xương sông có tính ấm, giúp:
    * Giảm ho (đặc biệt ho có đờm)
    * Làm dịu cổ họng, giảm viêm
    Thường dùng hấp với mật ong hoặc nướng ăn
    2. Giải cảm, trị cảm lạnh:
    * Giúp ra mồ hôi, giải cảm
    * Giảm đau đầu, nghẹt mũi
    Hay dùng trong món cháo giải cảm
    3. Hỗ trợ tiêu hóa:
    * Giảm đầy hơi, chướng bụng
    * Kích thích tiêu hóa tốt hơn
    4. Giảm đau nhức xương khớp:
    * Có tác dụng kháng viêm nhẹ
    * Giúp giảm đau nhức khi thời tiết thay đổi
    5. Kháng khuẩn, chống viêm:
    * Dùng ngoài giúp sát khuẩn nhẹ
    * Hỗ trợ làm lành vết thương nhỏ
    Lưu ý khi dùng:
    * Không nên dùng quá nhiều vì tính ấm
    * Người bị nóng hoặc phụ nữ mang thai nên hỏi ý kiến trước khi dùng thường xuyên
    Đề 2: Cảm nhận Chương 23 “Kiếm tiền từ thương hiệu cá nhân”. Trong : " Sách trắng Tư duy tạo ra tiền - Không phải lao động", tác giả Henryle - Lê Đình Hải.
    Nội dung chương này đã truyền tải rõ ràng vai trò cốt lõi của thương hiệu cá nhân trong thời đại số, nhấn mạnh rằng niềm tin mới là tài sản quý giá nhất. Nội dung logic, dễ hiểu, đặc biệt phần phân tích cách kiếm tiền và những sai lầm thường gặp rất thực tế. Thông điệp “người ta mua niềm tin, không chỉ mua sản phẩm” được thể hiện thuyết phục. Tuy nhiên, bài viết có thể sâu sắc hơn nếu bổ sung ví dụ thực tế cụ thể. Nhìn chung, đây là một góc nhìn đúng xu hướng, phù hợp cho người muốn phát triển thu nhập bền vững từ giá trị cá nhân.
    HNI 2/5/2026: TRẢ LỜI CÂU ĐỐ CHIỀU: Đề 1: Tác dụng của Lá Xương sông: Lá xương sông là một loại dược liệu quen thuộc trong y học dân gian Việt Nam. Dưới đây là những tác dụng nổi bật: 1. Trị ho, viêm họng: Lá xương sông có tính ấm, giúp: * Giảm ho (đặc biệt ho có đờm) * Làm dịu cổ họng, giảm viêm Thường dùng hấp với mật ong hoặc nướng ăn 2. Giải cảm, trị cảm lạnh: * Giúp ra mồ hôi, giải cảm * Giảm đau đầu, nghẹt mũi Hay dùng trong món cháo giải cảm 3. Hỗ trợ tiêu hóa: * Giảm đầy hơi, chướng bụng * Kích thích tiêu hóa tốt hơn 4. Giảm đau nhức xương khớp: * Có tác dụng kháng viêm nhẹ * Giúp giảm đau nhức khi thời tiết thay đổi 5. Kháng khuẩn, chống viêm: * Dùng ngoài giúp sát khuẩn nhẹ * Hỗ trợ làm lành vết thương nhỏ Lưu ý khi dùng: * Không nên dùng quá nhiều vì tính ấm * Người bị nóng hoặc phụ nữ mang thai nên hỏi ý kiến trước khi dùng thường xuyên Đề 2: Cảm nhận Chương 23 “Kiếm tiền từ thương hiệu cá nhân”. Trong : " Sách trắng Tư duy tạo ra tiền - Không phải lao động", tác giả Henryle - Lê Đình Hải. Nội dung chương này đã truyền tải rõ ràng vai trò cốt lõi của thương hiệu cá nhân trong thời đại số, nhấn mạnh rằng niềm tin mới là tài sản quý giá nhất. Nội dung logic, dễ hiểu, đặc biệt phần phân tích cách kiếm tiền và những sai lầm thường gặp rất thực tế. Thông điệp “người ta mua niềm tin, không chỉ mua sản phẩm” được thể hiện thuyết phục. Tuy nhiên, bài viết có thể sâu sắc hơn nếu bổ sung ví dụ thực tế cụ thể. Nhìn chung, đây là một góc nhìn đúng xu hướng, phù hợp cho người muốn phát triển thu nhập bền vững từ giá trị cá nhân.
    Like
    Love
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ