• HNI 25/5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 5

    # NGƯỜI MẸ ĐẦU TIÊN TRONG CUỘC ĐỜI

    Người đầu tiên ôm ta vào lòng mẹ
    Giữa cuộc đời đầy gió bụi nhân gian
    Mẹ dịu dàng như ánh nắng dịu dàng
    Soi tuổi nhỏ qua bao ngày mưa gió

    Có những đêm mẹ âm thầm không ngủ
    Chỉ sợ con trở giấc giữa đêm dài
    Có những chiều mưa lạnh phủ đôi vai
    Mẹ vẫn đợi con trở về bình yên

    Tuổi thơ con lớn lên giữa yêu thương
    Từ tiếng ru và đôi bàn tay mẹ
    Mẹ gom nhặt những nhọc nhằn lặng lẽ
    Đổi cho con từng giấc ngủ an lành

    Mẹ chẳng bao giờ nói chuyện hy sinh
    Nhưng cả đời chỉ sống vì con cái
    Bao ước mơ mẹ gửi vào năm tháng
    Để con mình được hạnh phúc mai sau

    Có những lần con vô ý làm đau
    Bằng lời nói vô tâm không nghĩ ngợi
    Để rồi sau những tháng ngày rất vội
    Con mới hiểu mẹ đã khổ thế nào

    Mái tóc mẹ giờ cũng đã bạc màu
    Đôi mắt ấy nhiều nếp nhăn mỏi mệt
    Nhưng tình thương chưa bao giờ cạn hết
    Vẫn âm thầm dõi bước những đứa con

    Mẹ như dòng sông lặng lẽ chảy hoài
    Mang phù sa nuôi cuộc đời con lớn
    Dẫu cuộc sống có bao điều mất mát
    Mẹ vẫn là nơi bình yên nhất đời

    Có những người đi khắp cả phương trời
    Đến cuối cùng vẫn muốn về bên mẹ
    Bởi ngoài kia bao bộn bề dâu bể
    Chỉ mẹ thôi yêu con chẳng điều gì

    Người phụ nữ đi qua hết xuân thì
    Mang tuổi trẻ đổi lấy đời con trẻ
    Mang thanh xuân gửi vào từng hơi thở
    Chỉ mong con có hạnh phúc đủ đầy

    Có những đêm mẹ lặng lẽ hao gầy
    Không dám khóc vì sợ con lo lắng
    Mẹ mạnh mẽ như mặt trời thầm lặng
    Tỏa yêu thương mà chẳng đợi đáp đền

    Con lớn lên qua biết mấy ưu phiền
    Mới hiểu hết lòng mẹ sâu đến thế
    Một đời mẹ là ngàn đêm lặng lẽ
    Là hy sinh chẳng kể hết bao giờ

    Nếu một mai giữa cuộc sống xô bồ
    Xin đừng quên người vẫn luôn chờ đợi
    Một cuộc gọi, một vòng tay rất vội
    Cũng đủ làm mẹ hạnh phúc thật nhiều

    Mẹ không cần vật chất quá cao siêu
    Chỉ mong thấy con bình yên, tử tế
    Chỉ cần biết con đi qua dâu bể
    Vẫn mạnh mẽ và sống tốt với đời

    Người mẹ ấy không rực rỡ xa xôi
    Nhưng là ánh sáng dịu dàng nhất có
    Soi cuộc đời qua bao mùa giông gió
    Cho con mình biết thế nào yêu thương

    Mai sau dù đi hết mọi nẻo đường
    Con sẽ hiểu điều thiêng liêng nhất
    Là trên đời giữa muôn vàn được mất
    Có một người yêu con hơn chính bản thân.
    HNI 25/5 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 5 # NGƯỜI MẸ ĐẦU TIÊN TRONG CUỘC ĐỜI Người đầu tiên ôm ta vào lòng mẹ Giữa cuộc đời đầy gió bụi nhân gian Mẹ dịu dàng như ánh nắng dịu dàng Soi tuổi nhỏ qua bao ngày mưa gió Có những đêm mẹ âm thầm không ngủ Chỉ sợ con trở giấc giữa đêm dài Có những chiều mưa lạnh phủ đôi vai Mẹ vẫn đợi con trở về bình yên Tuổi thơ con lớn lên giữa yêu thương Từ tiếng ru và đôi bàn tay mẹ Mẹ gom nhặt những nhọc nhằn lặng lẽ Đổi cho con từng giấc ngủ an lành Mẹ chẳng bao giờ nói chuyện hy sinh Nhưng cả đời chỉ sống vì con cái Bao ước mơ mẹ gửi vào năm tháng Để con mình được hạnh phúc mai sau Có những lần con vô ý làm đau Bằng lời nói vô tâm không nghĩ ngợi Để rồi sau những tháng ngày rất vội Con mới hiểu mẹ đã khổ thế nào Mái tóc mẹ giờ cũng đã bạc màu Đôi mắt ấy nhiều nếp nhăn mỏi mệt Nhưng tình thương chưa bao giờ cạn hết Vẫn âm thầm dõi bước những đứa con Mẹ như dòng sông lặng lẽ chảy hoài Mang phù sa nuôi cuộc đời con lớn Dẫu cuộc sống có bao điều mất mát Mẹ vẫn là nơi bình yên nhất đời Có những người đi khắp cả phương trời Đến cuối cùng vẫn muốn về bên mẹ Bởi ngoài kia bao bộn bề dâu bể Chỉ mẹ thôi yêu con chẳng điều gì Người phụ nữ đi qua hết xuân thì Mang tuổi trẻ đổi lấy đời con trẻ Mang thanh xuân gửi vào từng hơi thở Chỉ mong con có hạnh phúc đủ đầy Có những đêm mẹ lặng lẽ hao gầy Không dám khóc vì sợ con lo lắng Mẹ mạnh mẽ như mặt trời thầm lặng Tỏa yêu thương mà chẳng đợi đáp đền Con lớn lên qua biết mấy ưu phiền Mới hiểu hết lòng mẹ sâu đến thế Một đời mẹ là ngàn đêm lặng lẽ Là hy sinh chẳng kể hết bao giờ Nếu một mai giữa cuộc sống xô bồ Xin đừng quên người vẫn luôn chờ đợi Một cuộc gọi, một vòng tay rất vội Cũng đủ làm mẹ hạnh phúc thật nhiều Mẹ không cần vật chất quá cao siêu Chỉ mong thấy con bình yên, tử tế Chỉ cần biết con đi qua dâu bể Vẫn mạnh mẽ và sống tốt với đời Người mẹ ấy không rực rỡ xa xôi Nhưng là ánh sáng dịu dàng nhất có Soi cuộc đời qua bao mùa giông gió Cho con mình biết thế nào yêu thương Mai sau dù đi hết mọi nẻo đường Con sẽ hiểu điều thiêng liêng nhất Là trên đời giữa muôn vàn được mất Có một người yêu con hơn chính bản thân.
    Like
    Love
    Wow
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI25-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 39: CON NGƯỜI SỐNG THUẬN TỰ NHIÊN

    Bao năm giữa cõi nhân gian
    Con người đi mãi giữa ngàn đổi thay

    Dựng nên phố thị từng ngày
    Dựng nên công nghệ phủ đầy thế gian

    Những tòa nhà giữa mây ngàn
    Những dòng dữ liệu nối tràn địa cầu

    Nhưng rồi giữa những biển sâu
    Tâm hồn nhân loại bắt đầu lạc xa

    Xa rừng xa đất quê nhà
    Xa dòng suối mát chan hòa thiên nhiên

    Henryle giữa ưu phiền
    Suy về nguồn cội nối liền nhân sinh

    Con người vốn thuộc thiên nhiên
    Không thể tách khỏi hành trình đất trời

    Khi rừng xanh mất giữa đời
    Thì bao hơi thở cũng vơi dần rồi

    Khi nguồn nước hóa chơi vơi
    Con người cũng mất khoảng trời bình an

    Dream Village muốn mở mang
    Một đời sống mới dịu dàng xanh hơn

    Có cây có đất có vườn
    Có người sống chậm yêu thương đất lành

    Một bàn tay chạm mầm xanh
    Cũng làm chữa lại tâm lành bên trong

    Con người giữa cõi bụi hồng
    Đã quen vội vã giữa dòng thời gian

    Nhiều người vật chất ngập tràn
    Mà trong tâm trí ngổn ngang ưu phiền

    Henryle vẫn dịu hiền
    Gọi người quay lại thiên nhiên nhiệm màu

    Trồng thêm cây giữa xanh màu
    Giữ nguồn nước sạch trước sau cho đời

    Không vì lợi ích nhất thời
    Mà làm cạn kiệt đất trời mai sau

    Năng lượng sạch mở nhịp cầu
    Cho nền văn hóa xanh màu tương lai

    Mặt trời tỏa sáng mỗi ngày
    Nuôi nguồn sự sống nối dài nhân gian

    Dream Village muốn mở mang
    Một nền phát triển dịu dàng bền lâu

    Không còn khói phủ biển sâu
    Không còn ô nhiễm phủ màu đau thương

    Con người học cách nhường nhịn
    Với rừng với biển với nguồn thiên nhiên

    Một đời sống biết bình yên
    Biết đâu là đủ dịu hiền trong tâm

    Không còn chạy mãi âm thầm
    Theo bao vật chất phủ tràn quanh thân

    Mà tìm giá trị tinh thần
    Giữa cây cỏ biếc giữa ngần gió mây

    Henryle vẫn đêm ngày
    Tin rằng nhân loại đổi thay được mình

    Khi người hiểu đất quê mình
    Không là tài sản vô tình bán mua

    Mà là cội rễ ngàn xưa
    Nuôi bao sự sống sớm trưa từng ngày

    Mai này qua những đổi thay
    Con người rồi sẽ dang tay với đời

    Sống cùng thiên nhiên sáng ngời
    Sống cùng Trái Đất như người thân yêu

    Một nền văn hóa mỹ miều
    Là khi nhân loại biết điều cân bằng

    Không còn tàn phá cội nguồn
    Mà cùng gìn giữ yêu thương đất trời.
    HNI25-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 39: CON NGƯỜI SỐNG THUẬN TỰ NHIÊN Bao năm giữa cõi nhân gian Con người đi mãi giữa ngàn đổi thay Dựng nên phố thị từng ngày Dựng nên công nghệ phủ đầy thế gian Những tòa nhà giữa mây ngàn Những dòng dữ liệu nối tràn địa cầu Nhưng rồi giữa những biển sâu Tâm hồn nhân loại bắt đầu lạc xa Xa rừng xa đất quê nhà Xa dòng suối mát chan hòa thiên nhiên Henryle giữa ưu phiền Suy về nguồn cội nối liền nhân sinh Con người vốn thuộc thiên nhiên Không thể tách khỏi hành trình đất trời Khi rừng xanh mất giữa đời Thì bao hơi thở cũng vơi dần rồi Khi nguồn nước hóa chơi vơi Con người cũng mất khoảng trời bình an Dream Village muốn mở mang Một đời sống mới dịu dàng xanh hơn Có cây có đất có vườn Có người sống chậm yêu thương đất lành Một bàn tay chạm mầm xanh Cũng làm chữa lại tâm lành bên trong Con người giữa cõi bụi hồng Đã quen vội vã giữa dòng thời gian Nhiều người vật chất ngập tràn Mà trong tâm trí ngổn ngang ưu phiền Henryle vẫn dịu hiền Gọi người quay lại thiên nhiên nhiệm màu Trồng thêm cây giữa xanh màu Giữ nguồn nước sạch trước sau cho đời Không vì lợi ích nhất thời Mà làm cạn kiệt đất trời mai sau Năng lượng sạch mở nhịp cầu Cho nền văn hóa xanh màu tương lai Mặt trời tỏa sáng mỗi ngày Nuôi nguồn sự sống nối dài nhân gian Dream Village muốn mở mang Một nền phát triển dịu dàng bền lâu Không còn khói phủ biển sâu Không còn ô nhiễm phủ màu đau thương Con người học cách nhường nhịn Với rừng với biển với nguồn thiên nhiên Một đời sống biết bình yên Biết đâu là đủ dịu hiền trong tâm Không còn chạy mãi âm thầm Theo bao vật chất phủ tràn quanh thân Mà tìm giá trị tinh thần Giữa cây cỏ biếc giữa ngần gió mây Henryle vẫn đêm ngày Tin rằng nhân loại đổi thay được mình Khi người hiểu đất quê mình Không là tài sản vô tình bán mua Mà là cội rễ ngàn xưa Nuôi bao sự sống sớm trưa từng ngày Mai này qua những đổi thay Con người rồi sẽ dang tay với đời Sống cùng thiên nhiên sáng ngời Sống cùng Trái Đất như người thân yêu Một nền văn hóa mỹ miều Là khi nhân loại biết điều cân bằng Không còn tàn phá cội nguồn Mà cùng gìn giữ yêu thương đất trời.
    Like
    Love
    Wow
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 25/5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 6

    # NƯỚC MẮT CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ

    Có những giọt nước mắt rơi thầm lặng
    Không ai nhìn sau nụ cười bình yên
    Người phụ nữ đi qua những ưu phiền
    Thường giấu kín nỗi đau trong im lặng

    Họ vẫn sống giữa bộn bề cay đắng
    Vẫn dịu dàng dù trái tim chơi vơi
    Vẫn mỉm cười giữa giông bão cuộc đời
    Như chưa từng có đêm dài bật khóc

    Có những lúc lòng đau như xé dọc
    Nhưng chẳng biết phải sẻ chia cùng ai
    Nên đành ôm nỗi cô độc đêm dài
    Rồi lặng lẽ tự mình lau nước mắt

    Người phụ nữ mang trái tim chân thật
    Hay tổn thương bởi yêu quá chân thành
    Có những lần tin tưởng đổi mong manh
    Thành hụt hẫng giữa cuộc đời nghiệt ngã

    Họ từng nghĩ chỉ cần mình tử tế
    Thì yêu thương sẽ ở lại lâu dài
    Nhưng cuộc đời đâu đơn giản như ai
    Có những người đến rồi đi rất vội

    Có những đêm nghe lòng mình rất tối
    Muốn gục ngã giữa mệt mỏi chông chênh
    Muốn buông xuôi sau bao tháng lênh đênh
    Vì mạnh mẽ quá lâu thành kiệt sức

    Nước mắt ấy không phải vì yếu đuối
    Mà bởi lòng đã chịu đựng quá nhiều
    Có những người ngoài mặt vẫn vui cười
    Nhưng bên trong là cả trời giông bão

    Người phụ nữ như cánh hoa trước gió
    Dẫu mong manh vẫn cố nở dịu dàng
    Dẫu cuộc đời còn biết mấy trái ngang
    Vẫn lặng lẽ giữ yêu thương trong ngực

    Có những giọt nước mắt như mưa rơi
    Tưới lên trái tim bao ngày khô héo
    Sau đau thương con người thêm sâu sắc
    Biết yêu mình và biết sống bình yên

    Rồi một ngày đi hết những ưu phiền
    Người phụ nữ học cách mình mạnh mẽ
    Không còn khóc vì những điều không đáng
    Không giữ lòng trong đau đớn triền miên

    Họ hiểu rằng giữa cuộc sống đảo điên
    Điều quan trọng là bình yên tâm hồn
    Là giữ được ánh sáng giữa cô đơn
    Giữa mất mát vẫn không thôi hy vọng

    Nước mắt ấy không làm người yếu đuối
    Mà dạy ta biết cảm thông với đời
    Bởi ai rồi cũng có những khoảng trời
    Mang đầy những nỗi buồn không kể hết

    Người từng khóc thường dịu dàng hơn hết
    Vì hiểu đau nên trân trọng yêu thương
    Vì từng đi qua những đoạn đêm trường
    Nên quý lắm một bình minh yên ả

    Có những người sau rất nhiều vất vả
    Lại trở thành ánh sáng của nhân gian
    Mang dịu dàng sưởi ấm những trái tim
    Đang lạnh giá giữa bộn bề cuộc sống

    Người phụ nữ đẹp không vì hoàn hảo
    Mà bởi sau bao giông tố cuộc đời
    Vẫn giữ được một trái tim dịu dàng
    Và đôi mắt còn long lanh hy vọng.
    HNI 25/5 📕BÀI THƠ CHƯƠNG 6 # NƯỚC MẮT CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ Có những giọt nước mắt rơi thầm lặng Không ai nhìn sau nụ cười bình yên Người phụ nữ đi qua những ưu phiền Thường giấu kín nỗi đau trong im lặng Họ vẫn sống giữa bộn bề cay đắng Vẫn dịu dàng dù trái tim chơi vơi Vẫn mỉm cười giữa giông bão cuộc đời Như chưa từng có đêm dài bật khóc Có những lúc lòng đau như xé dọc Nhưng chẳng biết phải sẻ chia cùng ai Nên đành ôm nỗi cô độc đêm dài Rồi lặng lẽ tự mình lau nước mắt Người phụ nữ mang trái tim chân thật Hay tổn thương bởi yêu quá chân thành Có những lần tin tưởng đổi mong manh Thành hụt hẫng giữa cuộc đời nghiệt ngã Họ từng nghĩ chỉ cần mình tử tế Thì yêu thương sẽ ở lại lâu dài Nhưng cuộc đời đâu đơn giản như ai Có những người đến rồi đi rất vội Có những đêm nghe lòng mình rất tối Muốn gục ngã giữa mệt mỏi chông chênh Muốn buông xuôi sau bao tháng lênh đênh Vì mạnh mẽ quá lâu thành kiệt sức Nước mắt ấy không phải vì yếu đuối Mà bởi lòng đã chịu đựng quá nhiều Có những người ngoài mặt vẫn vui cười Nhưng bên trong là cả trời giông bão Người phụ nữ như cánh hoa trước gió Dẫu mong manh vẫn cố nở dịu dàng Dẫu cuộc đời còn biết mấy trái ngang Vẫn lặng lẽ giữ yêu thương trong ngực Có những giọt nước mắt như mưa rơi Tưới lên trái tim bao ngày khô héo Sau đau thương con người thêm sâu sắc Biết yêu mình và biết sống bình yên Rồi một ngày đi hết những ưu phiền Người phụ nữ học cách mình mạnh mẽ Không còn khóc vì những điều không đáng Không giữ lòng trong đau đớn triền miên Họ hiểu rằng giữa cuộc sống đảo điên Điều quan trọng là bình yên tâm hồn Là giữ được ánh sáng giữa cô đơn Giữa mất mát vẫn không thôi hy vọng Nước mắt ấy không làm người yếu đuối Mà dạy ta biết cảm thông với đời Bởi ai rồi cũng có những khoảng trời Mang đầy những nỗi buồn không kể hết Người từng khóc thường dịu dàng hơn hết Vì hiểu đau nên trân trọng yêu thương Vì từng đi qua những đoạn đêm trường Nên quý lắm một bình minh yên ả Có những người sau rất nhiều vất vả Lại trở thành ánh sáng của nhân gian Mang dịu dàng sưởi ấm những trái tim Đang lạnh giá giữa bộn bề cuộc sống Người phụ nữ đẹp không vì hoàn hảo Mà bởi sau bao giông tố cuộc đời Vẫn giữ được một trái tim dịu dàng Và đôi mắt còn long lanh hy vọng.
    Like
    Love
    Wow
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • BÀI THƠ CHƯƠNG 7

    # ÁNH SÁNG TRONG NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ

    Có những điều thật nhỏ giữa nhân gian
    Nhưng đủ khiến trái tim người ấm lại
    Một nụ cười giữa bộn bề khắc khoải
    Một lời thương trong những lúc cô đơn

    Hạnh phúc đâu chỉ ở những con đường
    Đầy ánh sáng hay vinh quang rực rỡ
    Đôi khi chỉ là bữa cơm rất nhỏ
    Có người chờ sau một ngày mỏi mệt

    Có những chiều ngồi nghe mưa rất khẽ
    Nghe lòng mình bình yên đến lạ thay
    Một tách trà thơm giữa những tháng ngày
    Cũng đủ khiến tâm hồn thôi giông gió

    Người phụ nữ như mặt trời bé nhỏ
    Mang dịu dàng sưởi ấm cả căn nhà
    Một ánh nhìn, một câu nói thiết tha
    Cũng đủ khiến bao tâm hồn dịu lại

    Có những người âm thầm không nói mãi
    Chỉ lặng im chăm sóc những yêu thương
    Mang bình yên gieo giữa cuộc đời thường
    Như hương hoa lan trong đêm lặng lẽ

    Ánh sáng đẹp đâu cần điều to lớn
    Chỉ cần lòng còn biết sống vì nhau
    Biết sẻ chia những mỏi mệt, thương đau
    Biết lắng nghe những tâm hồn cô độc

    Có những lúc cuộc đời đầy áp lực
    Con người ta dễ đánh mất niềm vui
    Chạy thật nhanh giữa cuộc sống ngược xuôi
    Quên mất cả những điều mình đang có

    Rồi một ngày giữa bộn bề giông gió
    Ta nhận ra điều quý giá nhất đời
    Không phải tiền hay danh vọng xa vời
    Mà là phút lòng mình còn bình yên

    Là được thấy người thân luôn hiện diện
    Là bữa cơm đầy tiếng nói tiếng cười
    Là khi buồn vẫn có một người
    Ngồi bên cạnh chẳng cần lời giải thích

    Người phụ nữ mang trái tim chân thật
    Thường tìm vui từ những chuyện giản đơn
    Một nhành hoa, một khoảng nắng hoàng hôn
    Cũng đủ khiến tâm hồn thêm dịu mát

    Giữa cuộc sống với muôn điều tất bật
    Họ vẫn còn giữ được nét hồn nhiên
    Biết yêu thương từng khoảnh khắc bình yên
    Biết dừng lại để nghe lòng thở nhẹ

    Có những người không cần gì lớn lao
    Chỉ mong sống một cuộc đời tử tế
    Mang yêu thương qua những ngày dâu bể
    Và dịu dàng với tất cả quanh mình

    Ánh sáng kia đâu phải chuyện xa xăm
    Nó hiện hữu trong từng điều bé nhỏ
    Trong ánh mắt của một người từng khổ
    Vẫn dịu dàng sau rất nhiều tổn thương

    Trong bàn tay biết san sẻ yêu thương
    Trong trái tim chưa từng thôi hy vọng
    Trong một người giữa cuộc đời rộng lớn
    Vẫn chọn sống chân thành với nhân gian

    Nếu một ngày mỏi mệt giữa lo toan
    Xin hãy nhớ nhìn quanh mình một chút
    Bạn sẽ thấy giữa bộn bề cuộc sống
    Ánh sáng luôn tồn tại rất dịu dàng.
    📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 7 # ÁNH SÁNG TRONG NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ Có những điều thật nhỏ giữa nhân gian Nhưng đủ khiến trái tim người ấm lại Một nụ cười giữa bộn bề khắc khoải Một lời thương trong những lúc cô đơn Hạnh phúc đâu chỉ ở những con đường Đầy ánh sáng hay vinh quang rực rỡ Đôi khi chỉ là bữa cơm rất nhỏ Có người chờ sau một ngày mỏi mệt Có những chiều ngồi nghe mưa rất khẽ Nghe lòng mình bình yên đến lạ thay Một tách trà thơm giữa những tháng ngày Cũng đủ khiến tâm hồn thôi giông gió Người phụ nữ như mặt trời bé nhỏ Mang dịu dàng sưởi ấm cả căn nhà Một ánh nhìn, một câu nói thiết tha Cũng đủ khiến bao tâm hồn dịu lại Có những người âm thầm không nói mãi Chỉ lặng im chăm sóc những yêu thương Mang bình yên gieo giữa cuộc đời thường Như hương hoa lan trong đêm lặng lẽ Ánh sáng đẹp đâu cần điều to lớn Chỉ cần lòng còn biết sống vì nhau Biết sẻ chia những mỏi mệt, thương đau Biết lắng nghe những tâm hồn cô độc Có những lúc cuộc đời đầy áp lực Con người ta dễ đánh mất niềm vui Chạy thật nhanh giữa cuộc sống ngược xuôi Quên mất cả những điều mình đang có Rồi một ngày giữa bộn bề giông gió Ta nhận ra điều quý giá nhất đời Không phải tiền hay danh vọng xa vời Mà là phút lòng mình còn bình yên Là được thấy người thân luôn hiện diện Là bữa cơm đầy tiếng nói tiếng cười Là khi buồn vẫn có một người Ngồi bên cạnh chẳng cần lời giải thích Người phụ nữ mang trái tim chân thật Thường tìm vui từ những chuyện giản đơn Một nhành hoa, một khoảng nắng hoàng hôn Cũng đủ khiến tâm hồn thêm dịu mát Giữa cuộc sống với muôn điều tất bật Họ vẫn còn giữ được nét hồn nhiên Biết yêu thương từng khoảnh khắc bình yên Biết dừng lại để nghe lòng thở nhẹ Có những người không cần gì lớn lao Chỉ mong sống một cuộc đời tử tế Mang yêu thương qua những ngày dâu bể Và dịu dàng với tất cả quanh mình Ánh sáng kia đâu phải chuyện xa xăm Nó hiện hữu trong từng điều bé nhỏ Trong ánh mắt của một người từng khổ Vẫn dịu dàng sau rất nhiều tổn thương Trong bàn tay biết san sẻ yêu thương Trong trái tim chưa từng thôi hy vọng Trong một người giữa cuộc đời rộng lớn Vẫn chọn sống chân thành với nhân gian Nếu một ngày mỏi mệt giữa lo toan Xin hãy nhớ nhìn quanh mình một chút Bạn sẽ thấy giữa bộn bề cuộc sống Ánh sáng luôn tồn tại rất dịu dàng.
    Like
    Love
    Wow
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 25/5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 8

    # NIỀM TIN GIỮA THỜI ĐẠI HOÀI NGHI

    Có những ngày lòng người đầy nghi hoặc
    Giữa cuộc đời thật giả quá mong manh
    Người ta sợ những yêu thương chân thành
    Sợ đặt hết trái tim rồi tan vỡ

    Thời đại ấy có quá nhiều đổ vỡ
    Quá nhiều điều khiến con người chơi vơi
    Nhiều nụ cười nhưng lòng dạ xa xôi
    Nhiều lời hứa rồi tan như mây khói

    Có những người sau rất nhiều tăm tối
    Không còn tin vào tình nghĩa trên đời
    Trái tim đau nên dần hóa lặng câm
    Giữa thế giới đầy hoài nghi lạnh giá

    Nhưng đâu đó vẫn có người lặng lẽ
    Giữ trong tim một ánh sáng dịu dàng
    Dẫu từng đi qua biết mấy trái ngang
    Vẫn tin tưởng vào điều lành còn lại

    Người phụ nữ như mặt trời rất khẽ
    Không rực ngời nhưng sưởi ấm nhân gian
    Mang yêu thương xoa dịu những hoang mang
    Cho người khác niềm tin vào cuộc sống

    Họ từng khóc giữa những ngày tuyệt vọng
    Từng tổn thương đến kiệt sức tâm hồn
    Nhưng sau cùng vẫn giữ được lòng son
    Không để bóng tối làm mình cay nghiệt

    Có những người đi qua đời tha thiết
    Hiểu đau thương nên càng sống cảm thông
    Hiểu cô đơn nên càng biết mở lòng
    Hiểu mất mát nên dịu dàng hơn trước

    Niềm tin ấy không còn là ngây ngô
    Mà được giữ bằng một trái tim mạnh mẽ
    Sau tất cả những điều đời dâu bể
    Vẫn chọn yêu thay vì sống hận thù

    Có những chiều nhìn bầu trời âm u
    Người phụ nữ vẫn âm thầm hy vọng
    Như hạt mầm nằm sâu trong lòng đất
    Tin bình minh rồi sẽ ghé qua đời

    Bởi cuộc sống đâu chỉ toàn chơi vơi
    Vẫn còn đó những bàn tay rất ấm
    Một ánh mắt chân thành không giả dối
    Một con tim biết ở lại khi đau

    Giữa nhân gian đầy đổi trắng thay màu
    Giữ được thiện lương là điều quý giá
    Giữ niềm tin sau rất nhiều vấp ngã
    Là mạnh mẽ hơn tất cả huy hoàng

    Có những người chẳng cần quá cao sang
    Chỉ lặng lẽ làm mặt trời cho khác
    Mang bình yên giữa những ngày tất bật
    Mang yêu thương sưởi ấm những tâm hồn

    Người phụ nữ đẹp nhất giữa cô đơn
    Là người vẫn tin cuộc đời còn đẹp
    Dẫu ngoài kia có biết bao mỏi mệt
    Vẫn không thôi hy vọng ở con người

    Nếu một ngày mệt mỏi giữa cuộc đời
    Xin đừng để trái tim mình khép lại
    Bởi sau hết những tháng ngày khắc khoải
    Ánh mặt trời rồi cũng sẽ bình minh

    Niềm tin kia như ngọn lửa lặng thinh
    Không ồn ào nhưng vô cùng bền bỉ
    Giữ cho người đi qua ngày giông gió
    Vẫn dịu dàng và vẫn biết yêu thương.
    HNI 25/5 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 8 # NIỀM TIN GIỮA THỜI ĐẠI HOÀI NGHI Có những ngày lòng người đầy nghi hoặc Giữa cuộc đời thật giả quá mong manh Người ta sợ những yêu thương chân thành Sợ đặt hết trái tim rồi tan vỡ Thời đại ấy có quá nhiều đổ vỡ Quá nhiều điều khiến con người chơi vơi Nhiều nụ cười nhưng lòng dạ xa xôi Nhiều lời hứa rồi tan như mây khói Có những người sau rất nhiều tăm tối Không còn tin vào tình nghĩa trên đời Trái tim đau nên dần hóa lặng câm Giữa thế giới đầy hoài nghi lạnh giá Nhưng đâu đó vẫn có người lặng lẽ Giữ trong tim một ánh sáng dịu dàng Dẫu từng đi qua biết mấy trái ngang Vẫn tin tưởng vào điều lành còn lại Người phụ nữ như mặt trời rất khẽ Không rực ngời nhưng sưởi ấm nhân gian Mang yêu thương xoa dịu những hoang mang Cho người khác niềm tin vào cuộc sống Họ từng khóc giữa những ngày tuyệt vọng Từng tổn thương đến kiệt sức tâm hồn Nhưng sau cùng vẫn giữ được lòng son Không để bóng tối làm mình cay nghiệt Có những người đi qua đời tha thiết Hiểu đau thương nên càng sống cảm thông Hiểu cô đơn nên càng biết mở lòng Hiểu mất mát nên dịu dàng hơn trước Niềm tin ấy không còn là ngây ngô Mà được giữ bằng một trái tim mạnh mẽ Sau tất cả những điều đời dâu bể Vẫn chọn yêu thay vì sống hận thù Có những chiều nhìn bầu trời âm u Người phụ nữ vẫn âm thầm hy vọng Như hạt mầm nằm sâu trong lòng đất Tin bình minh rồi sẽ ghé qua đời Bởi cuộc sống đâu chỉ toàn chơi vơi Vẫn còn đó những bàn tay rất ấm Một ánh mắt chân thành không giả dối Một con tim biết ở lại khi đau Giữa nhân gian đầy đổi trắng thay màu Giữ được thiện lương là điều quý giá Giữ niềm tin sau rất nhiều vấp ngã Là mạnh mẽ hơn tất cả huy hoàng Có những người chẳng cần quá cao sang Chỉ lặng lẽ làm mặt trời cho khác Mang bình yên giữa những ngày tất bật Mang yêu thương sưởi ấm những tâm hồn Người phụ nữ đẹp nhất giữa cô đơn Là người vẫn tin cuộc đời còn đẹp Dẫu ngoài kia có biết bao mỏi mệt Vẫn không thôi hy vọng ở con người Nếu một ngày mệt mỏi giữa cuộc đời Xin đừng để trái tim mình khép lại Bởi sau hết những tháng ngày khắc khoải Ánh mặt trời rồi cũng sẽ bình minh Niềm tin kia như ngọn lửa lặng thinh Không ồn ào nhưng vô cùng bền bỉ Giữ cho người đi qua ngày giông gió Vẫn dịu dàng và vẫn biết yêu thương.
    Love
    Like
    Wow
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 25/5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 9

    # VẺ ĐẸP KHÔNG ĐẾN TỪ NGOẠI HÌNH

    Có những người mang gương mặt rất đẹp
    Nhưng tâm hồn lại lạnh giá cô đơn
    Có những người chẳng rực rỡ sắc son
    Mà ánh mắt khiến lòng người ấm lại

    Thế gian này quá nhiều điều mê mải
    Người ta thường nhìn vẻ đẹp bên ngoài
    Rồi vội vàng đánh giá một con người
    Qua nhan sắc và những điều hào nhoáng

    Có cô gái từng buồn vì lời nói
    Rằng mình không xinh đẹp như người ta
    Từng lặng im giữa những ánh nhìn xa
    Và tự hỏi mình có gì giá trị

    Người phụ nữ đi qua thời xuân thì
    Mang trong tim biết bao điều mặc cảm
    Sợ không đủ để được người yêu mến
    Sợ bản thân chẳng xứng đáng yêu thương

    Nhưng cuộc đời sau rất nhiều đoạn đường
    Sẽ dạy ta một điều sâu sắc nhất
    Vẻ đẹp thật không nằm nơi ánh mắt
    Mà ở lòng còn giữ được bao dung

    Có những người rất dịu dàng thủy chung
    Biết lắng nghe và sống đầy tử tế
    Biết sẻ chia những tháng ngày dâu bể
    Đó mới là vẻ đẹp chẳng phai mờ

    Người phụ nữ đẹp không bởi ngọc ngà
    Không vì lớp son hay màu áo mới
    Mà bởi sau bao lần đời nghiệt ngã
    Vẫn dịu dàng với tất cả quanh mình

    Có những người mang ánh sáng lặng thinh
    Khiến người khác thấy bình yên kỳ lạ
    Một nụ cười cũng làm lòng dịu lại
    Một ánh nhìn cũng sưởi ấm cô đơn

    Vẻ đẹp kia không nằm ở môi son
    Mà nằm ở trái tim đầy nhân hậu
    Một tâm hồn đi qua nhiều đau đớn
    Vẫn giữ mình không cay nghiệt với ai

    Người phụ nữ sau rất nhiều tháng ngày
    Học cách yêu chính tâm hồn mình trước
    Không còn sống chỉ vì lời người khác
    Không tự làm đau bởi những so sánh vô hình

    Họ hiểu rằng giữa cuộc sống chông chênh
    Mỗi bông hoa đều mang hương riêng biệt
    Không cần giống bất kỳ ai trên thế giới
    Chỉ cần mình chân thật với chính mình

    Có những người chẳng lộng lẫy lung linh
    Nhưng đi đến đâu cũng đầy thương mến
    Bởi năng lượng từ tâm hồn đẹp đẽ
    Luôn âm thầm lan tỏa đến quanh mình

    Người phụ nữ mang trái tim chân tình
    Sẽ luôn đẹp theo cách riêng sâu sắc
    Dẫu thời gian làm thanh xuân phai nhạt
    Vẻ đẹp lòng vẫn còn mãi không phai

    Bởi năm tháng rồi sẽ cuốn hình hài
    Nhưng nhân hậu sẽ ở lại rất lâu
    Một người biết sống sẻ chia, thấu hiểu
    Sẽ sáng lên hơn mọi vẻ kiêu sa

    Nếu một ngày nhìn mình trong gương xa
    Xin đừng chỉ thấy những điều chưa đẹp
    Hãy nhìn cả trái tim mình sâu thẳm
    Đã mạnh mẽ và dịu dàng biết bao

    Người phụ nữ đẹp nhất giữa cuộc đời
    Không phải người chưa từng đau hay khóc
    Mà là người sau rất nhiều mất mát
    Vẫn giữ lòng trong trẻo để yêu thương.
    HNI 25/5 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 9 # VẺ ĐẸP KHÔNG ĐẾN TỪ NGOẠI HÌNH Có những người mang gương mặt rất đẹp Nhưng tâm hồn lại lạnh giá cô đơn Có những người chẳng rực rỡ sắc son Mà ánh mắt khiến lòng người ấm lại Thế gian này quá nhiều điều mê mải Người ta thường nhìn vẻ đẹp bên ngoài Rồi vội vàng đánh giá một con người Qua nhan sắc và những điều hào nhoáng Có cô gái từng buồn vì lời nói Rằng mình không xinh đẹp như người ta Từng lặng im giữa những ánh nhìn xa Và tự hỏi mình có gì giá trị Người phụ nữ đi qua thời xuân thì Mang trong tim biết bao điều mặc cảm Sợ không đủ để được người yêu mến Sợ bản thân chẳng xứng đáng yêu thương Nhưng cuộc đời sau rất nhiều đoạn đường Sẽ dạy ta một điều sâu sắc nhất Vẻ đẹp thật không nằm nơi ánh mắt Mà ở lòng còn giữ được bao dung Có những người rất dịu dàng thủy chung Biết lắng nghe và sống đầy tử tế Biết sẻ chia những tháng ngày dâu bể Đó mới là vẻ đẹp chẳng phai mờ Người phụ nữ đẹp không bởi ngọc ngà Không vì lớp son hay màu áo mới Mà bởi sau bao lần đời nghiệt ngã Vẫn dịu dàng với tất cả quanh mình Có những người mang ánh sáng lặng thinh Khiến người khác thấy bình yên kỳ lạ Một nụ cười cũng làm lòng dịu lại Một ánh nhìn cũng sưởi ấm cô đơn Vẻ đẹp kia không nằm ở môi son Mà nằm ở trái tim đầy nhân hậu Một tâm hồn đi qua nhiều đau đớn Vẫn giữ mình không cay nghiệt với ai Người phụ nữ sau rất nhiều tháng ngày Học cách yêu chính tâm hồn mình trước Không còn sống chỉ vì lời người khác Không tự làm đau bởi những so sánh vô hình Họ hiểu rằng giữa cuộc sống chông chênh Mỗi bông hoa đều mang hương riêng biệt Không cần giống bất kỳ ai trên thế giới Chỉ cần mình chân thật với chính mình Có những người chẳng lộng lẫy lung linh Nhưng đi đến đâu cũng đầy thương mến Bởi năng lượng từ tâm hồn đẹp đẽ Luôn âm thầm lan tỏa đến quanh mình Người phụ nữ mang trái tim chân tình Sẽ luôn đẹp theo cách riêng sâu sắc Dẫu thời gian làm thanh xuân phai nhạt Vẻ đẹp lòng vẫn còn mãi không phai Bởi năm tháng rồi sẽ cuốn hình hài Nhưng nhân hậu sẽ ở lại rất lâu Một người biết sống sẻ chia, thấu hiểu Sẽ sáng lên hơn mọi vẻ kiêu sa Nếu một ngày nhìn mình trong gương xa Xin đừng chỉ thấy những điều chưa đẹp Hãy nhìn cả trái tim mình sâu thẳm Đã mạnh mẽ và dịu dàng biết bao Người phụ nữ đẹp nhất giữa cuộc đời Không phải người chưa từng đau hay khóc Mà là người sau rất nhiều mất mát Vẫn giữ lòng trong trẻo để yêu thương.
    Love
    Like
    Wow
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 25/5/2026
    CHƯƠNG 17: TÌNH YÊU LÀ NĂNG LƯỢNG MẠNH NHẤT
    Sự kết nối giữa con người

    Trong tất cả những điều tồn tại trên thế giới này, có lẽ không điều gì có sức mạnh lớn hơn tình yêu thương.
    Tình yêu có thể chữa lành một tâm hồn tổn thương. Có thể giúp con người vượt qua những thời khắc tăm tối nhất của cuộc đời. Có thể biến một người yếu đuối trở nên mạnh mẽ hơn.
    Con người sinh ra không chỉ để tồn tại một mình. Sâu bên trong mỗi người luôn có nhu cầu được yêu thương, được thấu hiểu và được kết nối với người khác.
    Dù mạnh mẽ đến đâu, con người vẫn cần tình yêu.
    Một ánh mắt dịu dàng.
    Một cái ôm chân thành.
    Một lời động viên đúng lúc.
    Đôi khi những điều rất nhỏ ấy lại có khả năng làm ấm cả một tâm hồn đang mệt mỏi.
    Tình yêu không chỉ là tình cảm nam nữ. Tình yêu còn tồn tại trong: Gia đình.
    Tình bạn.
    Sự sẻ chia giữa con người với nhau.
    Lòng biết ơn.
    Sự tử tế.
    Đó là năng lượng kết nối con người lại gần nhau hơn trong cuộc sống này.
    Một người sống thiếu tình yêu thương thường dễ trở nên cô độc và lạnh lẽo bên trong. Dù có nhiều tiền bạc hay thành công, họ vẫn cảm thấy cuộc đời thiếu điều gì đó.
    Bởi vì điều con người cần sâu nhất không phải vật chất, mà là sự kết nối chân thành.
    Trong xã hội hiện đại, con người kết nối với nhau qua công nghệ nhiều hơn bao giờ hết, nhưng lại dễ xa cách về cảm xúc hơn.
    Người ta có thể trò chuyện hàng giờ trên mạng nhưng lại hiếm khi thật sự lắng nghe nhau bằng trái tim.
    Nhiều mối quan hệ tồn tại nhưng thiếu sự hiện diện thật sự.
    Có những người sống cùng nhau nhiều năm nhưng chưa từng thật sự hiểu nhau. Có những người luôn cảm thấy cô đơn dù xung quanh rất đông người.
    Đó là vì kết nối thật sự không nằm ở khoảng cách vật lý, mà nằm ở sự đồng cảm giữa tâm hồn.
    Khi con người được lắng nghe và thấu hiểu, họ sẽ cảm thấy mình có giá trị.
    Một lời nói yêu thương có thể thay đổi tâm trạng của một người cả ngày. Một sự tử tế nhỏ có thể cứu một tâm hồn đang tuyệt vọng.
    Có những người mang theo nỗi đau suốt nhiều năm chỉ vì chưa từng được yêu thương đúng cách.
    Nhiều tổn thương của con người bắt đầu từ sự thiếu kết nối: Thiếu sự quan tâm.
    Thiếu cảm giác an toàn.
    Thiếu sự thấu hiểu.
    Một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương sẽ có nội tâm vững vàng hơn. Một người được yêu thương chân thành sẽ dễ mở lòng với cuộc sống hơn.
    Tình yêu có khả năng chữa lành những điều mà lý trí không làm được.
    Có những vết thương không cần lời khuyên, chỉ cần một người thật sự ở bên cạnh.
    Điều đáng buồn là nhiều người đang đi tìm tình yêu từ bên ngoài nhưng lại quên yêu thương chính mình.
    Họ cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người nhưng bên trong lại đầy tổn thương và tự phủ nhận bản thân.
    Một người không biết yêu bản thân sẽ rất khó cảm nhận tình yêu trọn vẹn từ người khác.
    Yêu bản thân không phải ích kỷ. Đó là biết trân trọng giá trị của mình, biết chăm sóc tâm hồn mình và không để bản thân sống trong đau khổ quá lâu.
    Khi một người biết yêu chính mình, họ sẽ không còn yêu bằng sự lệ thuộc hay sợ hãi. Họ yêu bằng sự trưởng thành và bình an hơn.
    Tình yêu thật sự không phải là kiểm soát hay chiếm hữu.
    Tình yêu thật sự là: Tôn trọng nhau.
    Cùng nhau trưởng thành.
    Mang lại bình yên cho nhau.
    Một mối quan hệ lành mạnh không làm con người đánh mất bản thân, mà giúp họ trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
    Ngoài ra, tình yêu thương còn có sức mạnh lan tỏa rất lớn.
    Một người sống tử tế có thể truyền cảm hứng cho rất nhiều người khác. Một hành động nhỏ xuất phát từ lòng tốt có thể tạo ra sự thay đổi lớn trong cuộc đời ai đó.
    Thế giới này có thể còn nhiều đau khổ, nhưng tình yêu thương luôn là thứ giúp con người giữ lại hy vọng.
    Khi con người biết quan tâm nhau hơn, biết lắng nghe nhau hơn và biết sống bằng lòng trắc ẩn hơn, cuộc sống sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
    Điều làm con người hạnh phúc sâu sắc nhất không phải là sở hữu thật nhiều, mà là cảm giác được kết nối thật sự với người khác.
    Có thể nói, tình yêu là nguồn năng lượng mạnh nhất của con người.
    Nó giúp con người vượt qua cô đơn.
    Giúp chữa lành tổn thương.
    Giúp cuộc sống có ý nghĩa hơn.
    Một thế giới có thể phát triển bằng công nghệ và vật chất, nhưng chỉ có tình yêu thương mới khiến thế giới ấy trở nên nhân văn và ấm áp hơn.
    Cuối cùng, điều còn ở lại sâu nhất trong trái tim con người không phải là họ đã kiếm được bao nhiêu tiền hay đạt được bao nhiêu thành công.
    Mà là: Họ đã yêu thương và được yêu thương như thế nào trong cuộc đời này.
    —người
    -
    HNI 25/5/2026 🌼CHƯƠNG 17: TÌNH YÊU LÀ NĂNG LƯỢNG MẠNH NHẤT Sự kết nối giữa con người Trong tất cả những điều tồn tại trên thế giới này, có lẽ không điều gì có sức mạnh lớn hơn tình yêu thương. Tình yêu có thể chữa lành một tâm hồn tổn thương. Có thể giúp con người vượt qua những thời khắc tăm tối nhất của cuộc đời. Có thể biến một người yếu đuối trở nên mạnh mẽ hơn. Con người sinh ra không chỉ để tồn tại một mình. Sâu bên trong mỗi người luôn có nhu cầu được yêu thương, được thấu hiểu và được kết nối với người khác. Dù mạnh mẽ đến đâu, con người vẫn cần tình yêu. Một ánh mắt dịu dàng. Một cái ôm chân thành. Một lời động viên đúng lúc. Đôi khi những điều rất nhỏ ấy lại có khả năng làm ấm cả một tâm hồn đang mệt mỏi. Tình yêu không chỉ là tình cảm nam nữ. Tình yêu còn tồn tại trong: Gia đình. Tình bạn. Sự sẻ chia giữa con người với nhau. Lòng biết ơn. Sự tử tế. Đó là năng lượng kết nối con người lại gần nhau hơn trong cuộc sống này. Một người sống thiếu tình yêu thương thường dễ trở nên cô độc và lạnh lẽo bên trong. Dù có nhiều tiền bạc hay thành công, họ vẫn cảm thấy cuộc đời thiếu điều gì đó. Bởi vì điều con người cần sâu nhất không phải vật chất, mà là sự kết nối chân thành. Trong xã hội hiện đại, con người kết nối với nhau qua công nghệ nhiều hơn bao giờ hết, nhưng lại dễ xa cách về cảm xúc hơn. Người ta có thể trò chuyện hàng giờ trên mạng nhưng lại hiếm khi thật sự lắng nghe nhau bằng trái tim. Nhiều mối quan hệ tồn tại nhưng thiếu sự hiện diện thật sự. Có những người sống cùng nhau nhiều năm nhưng chưa từng thật sự hiểu nhau. Có những người luôn cảm thấy cô đơn dù xung quanh rất đông người. Đó là vì kết nối thật sự không nằm ở khoảng cách vật lý, mà nằm ở sự đồng cảm giữa tâm hồn. Khi con người được lắng nghe và thấu hiểu, họ sẽ cảm thấy mình có giá trị. Một lời nói yêu thương có thể thay đổi tâm trạng của một người cả ngày. Một sự tử tế nhỏ có thể cứu một tâm hồn đang tuyệt vọng. Có những người mang theo nỗi đau suốt nhiều năm chỉ vì chưa từng được yêu thương đúng cách. Nhiều tổn thương của con người bắt đầu từ sự thiếu kết nối: Thiếu sự quan tâm. Thiếu cảm giác an toàn. Thiếu sự thấu hiểu. Một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương sẽ có nội tâm vững vàng hơn. Một người được yêu thương chân thành sẽ dễ mở lòng với cuộc sống hơn. Tình yêu có khả năng chữa lành những điều mà lý trí không làm được. Có những vết thương không cần lời khuyên, chỉ cần một người thật sự ở bên cạnh. Điều đáng buồn là nhiều người đang đi tìm tình yêu từ bên ngoài nhưng lại quên yêu thương chính mình. Họ cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người nhưng bên trong lại đầy tổn thương và tự phủ nhận bản thân. Một người không biết yêu bản thân sẽ rất khó cảm nhận tình yêu trọn vẹn từ người khác. Yêu bản thân không phải ích kỷ. Đó là biết trân trọng giá trị của mình, biết chăm sóc tâm hồn mình và không để bản thân sống trong đau khổ quá lâu. Khi một người biết yêu chính mình, họ sẽ không còn yêu bằng sự lệ thuộc hay sợ hãi. Họ yêu bằng sự trưởng thành và bình an hơn. Tình yêu thật sự không phải là kiểm soát hay chiếm hữu. Tình yêu thật sự là: Tôn trọng nhau. Cùng nhau trưởng thành. Mang lại bình yên cho nhau. Một mối quan hệ lành mạnh không làm con người đánh mất bản thân, mà giúp họ trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Ngoài ra, tình yêu thương còn có sức mạnh lan tỏa rất lớn. Một người sống tử tế có thể truyền cảm hứng cho rất nhiều người khác. Một hành động nhỏ xuất phát từ lòng tốt có thể tạo ra sự thay đổi lớn trong cuộc đời ai đó. Thế giới này có thể còn nhiều đau khổ, nhưng tình yêu thương luôn là thứ giúp con người giữ lại hy vọng. Khi con người biết quan tâm nhau hơn, biết lắng nghe nhau hơn và biết sống bằng lòng trắc ẩn hơn, cuộc sống sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Điều làm con người hạnh phúc sâu sắc nhất không phải là sở hữu thật nhiều, mà là cảm giác được kết nối thật sự với người khác. Có thể nói, tình yêu là nguồn năng lượng mạnh nhất của con người. Nó giúp con người vượt qua cô đơn. Giúp chữa lành tổn thương. Giúp cuộc sống có ý nghĩa hơn. Một thế giới có thể phát triển bằng công nghệ và vật chất, nhưng chỉ có tình yêu thương mới khiến thế giới ấy trở nên nhân văn và ấm áp hơn. Cuối cùng, điều còn ở lại sâu nhất trong trái tim con người không phải là họ đã kiếm được bao nhiêu tiền hay đạt được bao nhiêu thành công. Mà là: Họ đã yêu thương và được yêu thương như thế nào trong cuộc đời này. —người -
    Like
    Love
    Wow
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • BÀI THƠ CHƯƠNG 10

    # NGƯỜI PHỤ NỮ VÀ SỨC MẠNH CỦA IM LẶNG

    Có những người chọn lặng im rất khẽ
    Giữa cuộc đời đầy tiếng nói lao xao
    Không phải vì trong tim chẳng nghẹn ngào
    Mà vì đã quá nhiều lần tổn thương

    Người phụ nữ đi qua những đoạn đường
    Học cách giấu nỗi buồn sau ánh mắt
    Học mỉm cười dù lòng còn se sắt
    Giữa bộn bề giông gió của nhân gian

    Có những đêm rất lạnh giữa hoang mang
    Họ lặng lẽ nghe tim mình mỏi mệt
    Không than trách cũng không cần giải thích
    Chỉ âm thầm ôm lấy những cô đơn

    Khi còn trẻ người ta muốn hơn thua
    Muốn chứng minh mình đúng với tất cả
    Nhưng trưởng thành sau bao điều vấp ngã
    Mới hiểu rằng bình yên quý hơn nhiều

    Có những lời càng nói lại càng đau
    Có những chuyện im lặng là tốt nhất
    Không phải yếu mà vì tim đã mệt
    Không muốn mình chìm trong những thị phi

    Người phụ nữ đẹp không bởi điều gì
    Ngoài khả năng giữ tâm hồn tĩnh lặng
    Giữa cuộc sống đầy những điều cay đắng
    Vẫn dịu dàng và vẫn sống bao dung

    Có những người mang ánh mắt trầm ngâm
    Như mặt hồ sau nhiều cơn bão lớn
    Không còn nổi giận vì điều nhỏ nhặt
    Không để lòng bị cuốn giữa hơn thua

    Im lặng ấy không phải chuyện cam chịu
    Mà là khi người phụ nữ hiểu rằng
    Có những điều dù cố gắng bao năm
    Cũng không thể khiến người khác thấu hiểu

    Nên họ chọn giữ bình yên cho mình
    Giữ trái tim khỏi những điều tiêu cực
    Giữ lòng mình không trở nên lạnh giá
    Sau rất nhiều đổ vỡ cuộc đời gây

    Có những ngày lòng mỏi mệt hao gầy
    Người phụ nữ chỉ muốn ngồi thật lặng
    Nghe nhịp thở giữa cuộc đời sâu nặng
    Nghe chính mình sau bao tháng long đong

    Sự mạnh mẽ đâu phải tiếng nói lớn
    Mà là khi đủ bình tĩnh trước đau thương
    Là sau bao giông tố của đoạn đường
    Vẫn không đánh mất sự hiền lành vốn có

    Người phụ nữ mang sức mạnh rất nhỏ
    Nhưng dịu dàng như ánh nắng đầu đông
    Không cần phải quá rực rỡ giữa đời
    Chỉ cần sống chân thành và bình yên

    Có những người càng đi hết ưu phiền
    Càng học được cách lắng nghe thinh lặng
    Bởi trong đó có một vùng rất rộng
    Cho tâm hồn được chữa lành bình yên

    Im lặng không có nghĩa trái tim quên
    Mà là đã học cách thôi oán trách
    Không giữ mãi những nỗi buồn chật chội
    Không để đau làm tâm hồn tối đi

    Người phụ nữ đẹp nhất có lẽ vì
    Sau tất cả vẫn dịu dàng như thế
    Dẫu cuộc sống có bao lần dâu bể
    Vẫn giữ lòng thanh sạch giữa nhân gian

    Có những ánh sáng chẳng cần huy hoàng
    Chỉ âm thầm soi qua ngày giông gió
    Như người phụ nữ đi qua bão tố
    Vẫn lặng im mà mạnh mẽ vô cùng.
    📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 10 # NGƯỜI PHỤ NỮ VÀ SỨC MẠNH CỦA IM LẶNG Có những người chọn lặng im rất khẽ Giữa cuộc đời đầy tiếng nói lao xao Không phải vì trong tim chẳng nghẹn ngào Mà vì đã quá nhiều lần tổn thương Người phụ nữ đi qua những đoạn đường Học cách giấu nỗi buồn sau ánh mắt Học mỉm cười dù lòng còn se sắt Giữa bộn bề giông gió của nhân gian Có những đêm rất lạnh giữa hoang mang Họ lặng lẽ nghe tim mình mỏi mệt Không than trách cũng không cần giải thích Chỉ âm thầm ôm lấy những cô đơn Khi còn trẻ người ta muốn hơn thua Muốn chứng minh mình đúng với tất cả Nhưng trưởng thành sau bao điều vấp ngã Mới hiểu rằng bình yên quý hơn nhiều Có những lời càng nói lại càng đau Có những chuyện im lặng là tốt nhất Không phải yếu mà vì tim đã mệt Không muốn mình chìm trong những thị phi Người phụ nữ đẹp không bởi điều gì Ngoài khả năng giữ tâm hồn tĩnh lặng Giữa cuộc sống đầy những điều cay đắng Vẫn dịu dàng và vẫn sống bao dung Có những người mang ánh mắt trầm ngâm Như mặt hồ sau nhiều cơn bão lớn Không còn nổi giận vì điều nhỏ nhặt Không để lòng bị cuốn giữa hơn thua Im lặng ấy không phải chuyện cam chịu Mà là khi người phụ nữ hiểu rằng Có những điều dù cố gắng bao năm Cũng không thể khiến người khác thấu hiểu Nên họ chọn giữ bình yên cho mình Giữ trái tim khỏi những điều tiêu cực Giữ lòng mình không trở nên lạnh giá Sau rất nhiều đổ vỡ cuộc đời gây Có những ngày lòng mỏi mệt hao gầy Người phụ nữ chỉ muốn ngồi thật lặng Nghe nhịp thở giữa cuộc đời sâu nặng Nghe chính mình sau bao tháng long đong Sự mạnh mẽ đâu phải tiếng nói lớn Mà là khi đủ bình tĩnh trước đau thương Là sau bao giông tố của đoạn đường Vẫn không đánh mất sự hiền lành vốn có Người phụ nữ mang sức mạnh rất nhỏ Nhưng dịu dàng như ánh nắng đầu đông Không cần phải quá rực rỡ giữa đời Chỉ cần sống chân thành và bình yên Có những người càng đi hết ưu phiền Càng học được cách lắng nghe thinh lặng Bởi trong đó có một vùng rất rộng Cho tâm hồn được chữa lành bình yên Im lặng không có nghĩa trái tim quên Mà là đã học cách thôi oán trách Không giữ mãi những nỗi buồn chật chội Không để đau làm tâm hồn tối đi Người phụ nữ đẹp nhất có lẽ vì Sau tất cả vẫn dịu dàng như thế Dẫu cuộc sống có bao lần dâu bể Vẫn giữ lòng thanh sạch giữa nhân gian Có những ánh sáng chẳng cần huy hoàng Chỉ âm thầm soi qua ngày giông gió Như người phụ nữ đi qua bão tố Vẫn lặng im mà mạnh mẽ vô cùng.
    Love
    Like
    Wow
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 25-5
    CHƯƠNG 40: MỖI NGƯỜI LÀ MỘT HẠT GIỐNG ÁNH SÁNG

    Sứ mệnh cá nhân

    Đánh thức tiềm năng

    Lan tỏa điều tích cực

    Trong vũ trụ rộng lớn này, mỗi con người sinh ra đều mang một giá trị riêng biệt.

    Không ai hoàn toàn giống ai.

    Không ai xuất hiện trên đời một cách vô nghĩa.

    Mỗi con người đều giống như một “hạt giống”.

    Bên trong chứa những tiềm năng chưa được đánh thức.

    Những khả năng đặc biệt.

    Những món quà dành cho cuộc đời.

    Henryle – Lê Đình Hải luôn tin rằng:

    Điều đau buồn nhất không phải là thất bại.

    Mà là một con người sống hết cuộc đời nhưng chưa bao giờ khám phá được giá trị thật sự của chính mình.

    Rất nhiều người hôm nay đang sống trong trạng thái:

    Mất phương hướng.

    Tự ti.

    Hoài nghi bản thân.

    Làm những công việc không thuộc về trái tim mình.

    Sống theo kỳ vọng của xã hội mà quên mất tiếng gọi bên trong.

    Điều đó khiến cuộc sống trở nên mệt mỏi và trống rỗng.

    Henryle – Lê Đình Hải hiểu rằng:

    Khi một con người không tìm thấy sứ mệnh…

    Họ rất dễ đánh mất động lực sống.

    Nhưng khi một người nhận ra:

    “Mình sinh ra để làm điều gì đó có ý nghĩa”…

    Năng lượng sống sẽ thay đổi hoàn toàn.

    Đó chính là sức mạnh của sứ mệnh cá nhân.

    Dream Village không chỉ muốn xây dựng cộng đồng vật chất.

    Mà còn muốn giúp con người tìm lại chính mình.

    Bởi mỗi người đều có thể trở thành một “hạt giống ánh sáng” cho xã hội.

    Một người biết chữa lành có thể giúp người khác chữa lành.

    Một người sống tích cực có thể lan tỏa hy vọng.

    Một người có tri thức có thể mở đường cho cộng đồng.

    Một người biết yêu thương có thể thay đổi rất nhiều cuộc đời.

    Henryle – Lê Đình Hải tin rằng:

    Ánh sáng lớn nhất không nằm ở quyền lực.

    Mà nằm ở khả năng đánh thức ánh sáng nơi người khác.

    Đó là lý do Dream Village hướng tới môi trường nơi con người được phát triển toàn diện.

    Không chỉ học để kiếm sống.

    Mà học để hiểu bản thân.

    Hiểu điểm mạnh.

    Hiểu giá trị.

    Hiểu điều mình thật sự muốn cống hiến cho cuộc đời.

    Henryle – Lê Đình Hải nhận ra rằng:

    Nhiều hệ thống giáo dục hiện tại tập trung quá nhiều vào việc đào tạo con người thành “cỗ máy làm việc”.

    Nhưng lại ít giúp con người hiểu:

    Mình là ai.

    Mình muốn trở thành ai.

    Mình sống vì điều gì.

    Dream Village vì thế mong muốn tạo ra không gian nơi mỗi người được khám phá tiềm năng tự nhiên của mình.

    Người yêu thiên nhiên có thể phát triển nông nghiệp xanh.

    Người giỏi công nghệ có thể xây giải pháp cho cộng đồng.

    Người yêu giáo dục có thể đồng hành cùng thế hệ trẻ.

    Người yêu nghệ thuật có thể lan tỏa cảm hứng sống đẹp.

    Người có tinh thần phụng sự có thể trở thành hạt nhân kết nối cộng đồng.

    Henryle – Lê Đình Hải tin rằng:

    Khi con người được sống đúng với giá trị thật của mình…

    Họ sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều.

    Không còn phải sống trong áp lực phải trở thành bản sao của người khác.

    Không còn chạy theo những tiêu chuẩn thành công giả tạo.

    Mà sống đúng với bản chất và sứ mệnh riêng.

    Đó chính là lúc “hạt giống ánh sáng” bắt đầu nở hoa.

    Nhưng ánh sáng không chỉ để giữ cho riêng mình.

    Một ngọn nến có thể thắp sáng rất nhiều ngọn nến khác mà không mất đi ánh sáng của chính nó.

    Con người cũng vậy.

    Khi lan tỏa điều tích cực…

    Chúng ta không mất đi năng lượng.

    Mà ngược lại, năng lượng sống càng mạnh hơn.

    Henryle – Lê Đình Hải hiểu rằng:

    Thế giới hôm nay đang có quá nhiều năng lượng tiêu cực.

    Sợ hãi.

    Chia rẽ.

    Thù hận.

    Bi quan.

    Cạnh tranh cực đoan.

    Đó là lý do nhân loại cần nhiều “hạt giống ánh sáng” hơn bao giờ hết.

    Những con người biết:

    Truyền cảm hứng.

    Mang hy vọng.

    Xây dựng cộng đồng.

    Lan tỏa sự tử tế.

    Khơi dậy tình yêu thương.

    Dream Village muốn trở thành nơi nuôi dưỡng những con người như vậy.

    Không cần ai phải trở thành người nổi tiếng.

    Không cần ai phải quá hoàn hảo.

    Chỉ cần mỗi người sống tốt hơn mỗi ngày.

    Biết giúp đỡ người khác khi có thể.

    Biết giữ năng lượng tích cực.

    Biết gieo hy vọng thay vì gieo tuyệt vọng.

    Henryle – Lê Đình Hải tin rằng:

    Một xã hội thay đổi không bắt đầu từ những khẩu hiệu lớn.

    Mà bắt đầu từ từng con người thức tỉnh.

    Từng trái tim biết yêu thương.

    Từng hành động tử tế nhỏ bé.

    Một lời động viên.

    Một sự sẻ chia.

    Một việc làm tốt.

    Một ý tưởng tích cực.

    Tất cả đều có thể tạo ra hiệu ứng lan tỏa rất lớn.

    Bởi ánh sáng có một điều kỳ diệu:

    Chỉ cần xuất hiện…

    Bóng tối sẽ dần biến mất.

    Dream Village vì thế không chỉ muốn xây dựng những ngôi nhà vật lý.

    Mà muốn xây dựng “những con người ánh sáng”.

    Những con người sống có ý nghĩa.

    Có trách nhiệm.

    Có tình yêu thương.

    Có khát vọng phụng sự cộng đồng.

    Và rồi…

    Henryle – Lê Đình Hải tin rằng:

    Khi hàng triệu con người cùng đánh thức ánh sáng bên trong mình…

    Nhân loại sẽ bước sang một kỷ nguyên hoàn toàn mới.

    Một kỷ nguyên nơi con người không còn sống trong sợ hãi và chia rẽ.

    Mà sống để cùng nhau tỏa sáng, nâng đỡ và kiến tạo tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả.
    HNI 25-5 CHƯƠNG 40: MỖI NGƯỜI LÀ MỘT HẠT GIỐNG ÁNH SÁNG Sứ mệnh cá nhân Đánh thức tiềm năng Lan tỏa điều tích cực Trong vũ trụ rộng lớn này, mỗi con người sinh ra đều mang một giá trị riêng biệt. Không ai hoàn toàn giống ai. Không ai xuất hiện trên đời một cách vô nghĩa. Mỗi con người đều giống như một “hạt giống”. Bên trong chứa những tiềm năng chưa được đánh thức. Những khả năng đặc biệt. Những món quà dành cho cuộc đời. Henryle – Lê Đình Hải luôn tin rằng: Điều đau buồn nhất không phải là thất bại. Mà là một con người sống hết cuộc đời nhưng chưa bao giờ khám phá được giá trị thật sự của chính mình. Rất nhiều người hôm nay đang sống trong trạng thái: Mất phương hướng. Tự ti. Hoài nghi bản thân. Làm những công việc không thuộc về trái tim mình. Sống theo kỳ vọng của xã hội mà quên mất tiếng gọi bên trong. Điều đó khiến cuộc sống trở nên mệt mỏi và trống rỗng. Henryle – Lê Đình Hải hiểu rằng: Khi một con người không tìm thấy sứ mệnh… Họ rất dễ đánh mất động lực sống. Nhưng khi một người nhận ra: “Mình sinh ra để làm điều gì đó có ý nghĩa”… Năng lượng sống sẽ thay đổi hoàn toàn. Đó chính là sức mạnh của sứ mệnh cá nhân. Dream Village không chỉ muốn xây dựng cộng đồng vật chất. Mà còn muốn giúp con người tìm lại chính mình. Bởi mỗi người đều có thể trở thành một “hạt giống ánh sáng” cho xã hội. Một người biết chữa lành có thể giúp người khác chữa lành. Một người sống tích cực có thể lan tỏa hy vọng. Một người có tri thức có thể mở đường cho cộng đồng. Một người biết yêu thương có thể thay đổi rất nhiều cuộc đời. Henryle – Lê Đình Hải tin rằng: Ánh sáng lớn nhất không nằm ở quyền lực. Mà nằm ở khả năng đánh thức ánh sáng nơi người khác. Đó là lý do Dream Village hướng tới môi trường nơi con người được phát triển toàn diện. Không chỉ học để kiếm sống. Mà học để hiểu bản thân. Hiểu điểm mạnh. Hiểu giá trị. Hiểu điều mình thật sự muốn cống hiến cho cuộc đời. Henryle – Lê Đình Hải nhận ra rằng: Nhiều hệ thống giáo dục hiện tại tập trung quá nhiều vào việc đào tạo con người thành “cỗ máy làm việc”. Nhưng lại ít giúp con người hiểu: Mình là ai. Mình muốn trở thành ai. Mình sống vì điều gì. Dream Village vì thế mong muốn tạo ra không gian nơi mỗi người được khám phá tiềm năng tự nhiên của mình. Người yêu thiên nhiên có thể phát triển nông nghiệp xanh. Người giỏi công nghệ có thể xây giải pháp cho cộng đồng. Người yêu giáo dục có thể đồng hành cùng thế hệ trẻ. Người yêu nghệ thuật có thể lan tỏa cảm hứng sống đẹp. Người có tinh thần phụng sự có thể trở thành hạt nhân kết nối cộng đồng. Henryle – Lê Đình Hải tin rằng: Khi con người được sống đúng với giá trị thật của mình… Họ sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều. Không còn phải sống trong áp lực phải trở thành bản sao của người khác. Không còn chạy theo những tiêu chuẩn thành công giả tạo. Mà sống đúng với bản chất và sứ mệnh riêng. Đó chính là lúc “hạt giống ánh sáng” bắt đầu nở hoa. Nhưng ánh sáng không chỉ để giữ cho riêng mình. Một ngọn nến có thể thắp sáng rất nhiều ngọn nến khác mà không mất đi ánh sáng của chính nó. Con người cũng vậy. Khi lan tỏa điều tích cực… Chúng ta không mất đi năng lượng. Mà ngược lại, năng lượng sống càng mạnh hơn. Henryle – Lê Đình Hải hiểu rằng: Thế giới hôm nay đang có quá nhiều năng lượng tiêu cực. Sợ hãi. Chia rẽ. Thù hận. Bi quan. Cạnh tranh cực đoan. Đó là lý do nhân loại cần nhiều “hạt giống ánh sáng” hơn bao giờ hết. Những con người biết: Truyền cảm hứng. Mang hy vọng. Xây dựng cộng đồng. Lan tỏa sự tử tế. Khơi dậy tình yêu thương. Dream Village muốn trở thành nơi nuôi dưỡng những con người như vậy. Không cần ai phải trở thành người nổi tiếng. Không cần ai phải quá hoàn hảo. Chỉ cần mỗi người sống tốt hơn mỗi ngày. Biết giúp đỡ người khác khi có thể. Biết giữ năng lượng tích cực. Biết gieo hy vọng thay vì gieo tuyệt vọng. Henryle – Lê Đình Hải tin rằng: Một xã hội thay đổi không bắt đầu từ những khẩu hiệu lớn. Mà bắt đầu từ từng con người thức tỉnh. Từng trái tim biết yêu thương. Từng hành động tử tế nhỏ bé. Một lời động viên. Một sự sẻ chia. Một việc làm tốt. Một ý tưởng tích cực. Tất cả đều có thể tạo ra hiệu ứng lan tỏa rất lớn. Bởi ánh sáng có một điều kỳ diệu: Chỉ cần xuất hiện… Bóng tối sẽ dần biến mất. Dream Village vì thế không chỉ muốn xây dựng những ngôi nhà vật lý. Mà muốn xây dựng “những con người ánh sáng”. Những con người sống có ý nghĩa. Có trách nhiệm. Có tình yêu thương. Có khát vọng phụng sự cộng đồng. Và rồi… Henryle – Lê Đình Hải tin rằng: Khi hàng triệu con người cùng đánh thức ánh sáng bên trong mình… Nhân loại sẽ bước sang một kỷ nguyên hoàn toàn mới. Một kỷ nguyên nơi con người không còn sống trong sợ hãi và chia rẽ. Mà sống để cùng nhau tỏa sáng, nâng đỡ và kiến tạo tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả.
    Love
    Like
    Wow
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/UJgLOVBdWnw?si=RyVOJoavEYeINHZt
    https://youtu.be/UJgLOVBdWnw?si=RyVOJoavEYeINHZt
    Love
    Like
    Angry
    5
    0 Bình luận 0 Chia sẽ