• https://youtu.be/7ltnCYx8Kbw?si=Qy1OY9qnmeT7ke7g
    https://youtu.be/7ltnCYx8Kbw?si=Qy1OY9qnmeT7ke7g
    Like
    Love
    Angry
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 26-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 25: MỘT NỀN VĂN MINH XANH

    Nhân gian từng nghĩ văn minh
    Là nhiều phố xá lung linh đèn màu

    Những tòa tháp vút thật cao
    Những khu công nghiệp nối nhau không ngừng

    Nhưng rồi giữa những mịt mùng
    Bầu trời dần phủ khói sương nặng nề

    Dòng sông xưa vốn xanh mềm
    Nay mang rác thải trôi miền xót xa

    Rừng xanh cũng dần phôi pha
    Đất đai khô cạn như là biết đau

    Con người đi giữa biển dâu
    Mới hay Trái Đất đã màu tổn thương

    Rồi từ khát vọng quê hương
    Một nền văn minh xanh dần mở ra

    Không còn sống kiểu khai thác
    Mà học gìn giữ chan hòa thiên nhiên

    Dream Village muốn dựng nên
    Những thành phố sống bình yên với đời

    Có cây xanh giữa khoảng trời
    Có hồ nước mát cho người nghỉ ngơi

    Có năng lượng sạch khắp nơi
    Có không khí sạch cho đời khỏe hơn

    Không còn phố thị cô đơn
    Ngột ngạt áp lực mỏi mòn tâm can

    Một nền văn minh nhân văn
    Là khi sự sống được nâng niu nhiều

    Không vì lợi nhuận quá cao
    Mà làm Trái Đất úa màu tương lai

    Con người rồi sẽ hiểu ra
    Thiên nhiên chính là mái nhà lớn lao

    Nếu còn phá mãi ngày sau
    Nhân gian cũng sẽ chìm sâu khổ sầu

    Kinh tế rồi phải bắt đầu
    Học theo quy luật nhiệm màu thiên nhiên

    Lá rơi nuôi đất bình yên
    Nước bay rồi lại nối liền thành mưa

    Không gì lãng phí dư thừa
    Muôn loài cùng sống bốn mùa hài hòa

    Kinh tế tuần hoàn sinh ra
    Để gìn giữ lại màu da đất trời

    Rác rồi tái chế thành đời
    Năng lượng sạch sáng khắp nơi nhân quần

    Con người sống biết tiết cần
    Biết yêu tài nguyên vô ngần quanh ta

    Một nền văn minh thật thà
    Là không tàn phá sơn hà mai sau

    Dream Village giữa xanh màu
    Muốn gieo lại giấc mơ đầu nhân sinh

    Sống sao công nghệ văn minh
    Mà không đánh mất nghĩa tình thiên nhiên

    Mai này qua những ưu phiền
    Nhân loại rồi sẽ tìm miền bình an

    Không tìm giữa chốn huy hoàng
    Mà tìm nơi có suối ngàn rừng xanh

    Nơi người được sống chân thành
    Được nghe hơi thở đất lành bao dung

    Và rồi giữa cõi mênh mông
    Một nền văn minh xanh hồng nở hoa.
    HNI 26-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 25: MỘT NỀN VĂN MINH XANH Nhân gian từng nghĩ văn minh Là nhiều phố xá lung linh đèn màu Những tòa tháp vút thật cao Những khu công nghiệp nối nhau không ngừng Nhưng rồi giữa những mịt mùng Bầu trời dần phủ khói sương nặng nề Dòng sông xưa vốn xanh mềm Nay mang rác thải trôi miền xót xa Rừng xanh cũng dần phôi pha Đất đai khô cạn như là biết đau Con người đi giữa biển dâu Mới hay Trái Đất đã màu tổn thương Rồi từ khát vọng quê hương Một nền văn minh xanh dần mở ra Không còn sống kiểu khai thác Mà học gìn giữ chan hòa thiên nhiên Dream Village muốn dựng nên Những thành phố sống bình yên với đời Có cây xanh giữa khoảng trời Có hồ nước mát cho người nghỉ ngơi Có năng lượng sạch khắp nơi Có không khí sạch cho đời khỏe hơn Không còn phố thị cô đơn Ngột ngạt áp lực mỏi mòn tâm can Một nền văn minh nhân văn Là khi sự sống được nâng niu nhiều Không vì lợi nhuận quá cao Mà làm Trái Đất úa màu tương lai Con người rồi sẽ hiểu ra Thiên nhiên chính là mái nhà lớn lao Nếu còn phá mãi ngày sau Nhân gian cũng sẽ chìm sâu khổ sầu Kinh tế rồi phải bắt đầu Học theo quy luật nhiệm màu thiên nhiên Lá rơi nuôi đất bình yên Nước bay rồi lại nối liền thành mưa Không gì lãng phí dư thừa Muôn loài cùng sống bốn mùa hài hòa Kinh tế tuần hoàn sinh ra Để gìn giữ lại màu da đất trời Rác rồi tái chế thành đời Năng lượng sạch sáng khắp nơi nhân quần Con người sống biết tiết cần Biết yêu tài nguyên vô ngần quanh ta Một nền văn minh thật thà Là không tàn phá sơn hà mai sau Dream Village giữa xanh màu Muốn gieo lại giấc mơ đầu nhân sinh Sống sao công nghệ văn minh Mà không đánh mất nghĩa tình thiên nhiên Mai này qua những ưu phiền Nhân loại rồi sẽ tìm miền bình an Không tìm giữa chốn huy hoàng Mà tìm nơi có suối ngàn rừng xanh Nơi người được sống chân thành Được nghe hơi thở đất lành bao dung Và rồi giữa cõi mênh mông Một nền văn minh xanh hồng nở hoa.
    Like
    Love
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/llEVEjvjWn0?si=mE1V-8kQGlWq4WnK
    https://youtu.be/llEVEjvjWn0?si=mE1V-8kQGlWq4WnK
    Like
    Love
    Angry
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 26-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 24: DƯỢC LIỆU VÀ SỨC KHỎE TOÀN DIỆN

    Từ ngàn xưa giữa rừng sâu
    Thiên nhiên đã cất nhiệm màu chữa lành

    Bao cây cỏ giữa trời xanh
    Mang trong mình cả sự lành nhân gian

    Con người giữa cõi thế gian
    Đã từng sống thuận thiên nhiên an hòa

    Nhưng rồi theo những phồn hoa
    Xa dần nguồn cội chan hòa tự nhiên

    Khói xe phủ kín ưu phiền
    Thức ăn hóa chất nối liền tháng năm

    Nhiều người thân xác âm thầm
    Bệnh đau khi tuổi còn xuân rất nhiều

    Có người vật chất cao siêu
    Mà tâm vẫn thấy cô liêu mỏi mòn

    Rồi từ trăn trở trong lòng
    Dream Village muốn mở đường chữa lành

    Không chỉ xây dựng màu xanh
    Mà còn nuôi dưỡng thân tâm con người

    Rừng sâm đứng giữa đất trời
    Như kho báu quý cho đời mai sau

    Trầm hương lan tỏa nhiệm màu
    Linh chi góp sức chữa đau âm thầm

    Thiên nhiên như một người thân
    Lặng im mà vẫn nuôi phần sống ta

    Không cần lời nói khoa trương
    Mỗi cây thuốc quý đều mang tình đời

    Y học rồi sẽ đổi thay
    Không chỉ chữa bệnh những ngày phát sinh

    Mà còn giữ lấy thân mình
    Từ khi sức khỏe còn xanh tháng ngày

    Ăn lành và sống chậm thôi
    Giảm đi nóng giận giữa đời bon chen

    Biết yêu cây cỏ thiên nhiên
    Biết cho tâm trí bình yên nhẹ nhàng

    Một người sống giữa an lành
    Cũng như đang uống thuốc lành mỗi ngày

    Dream Village muốn dựng xây
    Môi trường chữa lành từ đây cho người

    Buổi sớm đi giữa khoảng trời
    Hít làn gió mát cho đời nhẹ hơn

    Chiều nghe tiếng lá chập chờn
    Thấy lòng thanh thản cô đơn dịu dần

    Sức khỏe không chỉ tấm thân
    Mà còn tinh thần bình an bên trong

    Nếu tâm đầy những bão giông
    Thì bao thuốc quý cũng không chữa lành

    Con người rồi sẽ hiểu nhanh
    Điều quý nhất chẳng lợi danh bạc vàng

    Mà là thân khỏe tâm an
    Được sống thanh thản giữa ngàn yêu thương

    Hành trình sống khỏe trường sinh
    Không là kéo mãi tuổi mình thật lâu

    Mà là qua những biển dâu
    Vẫn còn năng lượng nhiệm màu bên trong

    Một trăm hai mươi tuổi đời
    Nếu còn minh mẫn sáng ngời yêu thương

    Thì là hạnh phúc phi thường
    Cho người tận hưởng đoạn đường nhân gian

    Rồi mai giữa khắp địa cầu
    Con người sẽ lại quay đầu thiên nhiên

    Tìm về cây cỏ bình yên
    Tìm về nhịp sống dịu hiền nguyên sơ

    Và rồi những giấc mộng mơ
    Dream Village sẽ thành bờ chữa lành.
    HNI 26-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 24: DƯỢC LIỆU VÀ SỨC KHỎE TOÀN DIỆN Từ ngàn xưa giữa rừng sâu Thiên nhiên đã cất nhiệm màu chữa lành Bao cây cỏ giữa trời xanh Mang trong mình cả sự lành nhân gian Con người giữa cõi thế gian Đã từng sống thuận thiên nhiên an hòa Nhưng rồi theo những phồn hoa Xa dần nguồn cội chan hòa tự nhiên Khói xe phủ kín ưu phiền Thức ăn hóa chất nối liền tháng năm Nhiều người thân xác âm thầm Bệnh đau khi tuổi còn xuân rất nhiều Có người vật chất cao siêu Mà tâm vẫn thấy cô liêu mỏi mòn Rồi từ trăn trở trong lòng Dream Village muốn mở đường chữa lành Không chỉ xây dựng màu xanh Mà còn nuôi dưỡng thân tâm con người Rừng sâm đứng giữa đất trời Như kho báu quý cho đời mai sau Trầm hương lan tỏa nhiệm màu Linh chi góp sức chữa đau âm thầm Thiên nhiên như một người thân Lặng im mà vẫn nuôi phần sống ta Không cần lời nói khoa trương Mỗi cây thuốc quý đều mang tình đời Y học rồi sẽ đổi thay Không chỉ chữa bệnh những ngày phát sinh Mà còn giữ lấy thân mình Từ khi sức khỏe còn xanh tháng ngày Ăn lành và sống chậm thôi Giảm đi nóng giận giữa đời bon chen Biết yêu cây cỏ thiên nhiên Biết cho tâm trí bình yên nhẹ nhàng Một người sống giữa an lành Cũng như đang uống thuốc lành mỗi ngày Dream Village muốn dựng xây Môi trường chữa lành từ đây cho người Buổi sớm đi giữa khoảng trời Hít làn gió mát cho đời nhẹ hơn Chiều nghe tiếng lá chập chờn Thấy lòng thanh thản cô đơn dịu dần Sức khỏe không chỉ tấm thân Mà còn tinh thần bình an bên trong Nếu tâm đầy những bão giông Thì bao thuốc quý cũng không chữa lành Con người rồi sẽ hiểu nhanh Điều quý nhất chẳng lợi danh bạc vàng Mà là thân khỏe tâm an Được sống thanh thản giữa ngàn yêu thương Hành trình sống khỏe trường sinh Không là kéo mãi tuổi mình thật lâu Mà là qua những biển dâu Vẫn còn năng lượng nhiệm màu bên trong Một trăm hai mươi tuổi đời Nếu còn minh mẫn sáng ngời yêu thương Thì là hạnh phúc phi thường Cho người tận hưởng đoạn đường nhân gian Rồi mai giữa khắp địa cầu Con người sẽ lại quay đầu thiên nhiên Tìm về cây cỏ bình yên Tìm về nhịp sống dịu hiền nguyên sơ Và rồi những giấc mộng mơ Dream Village sẽ thành bờ chữa lành.
    Like
    Love
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 26-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 23: TRẺ EM CƠ NHỠ VÀ MÁI NHÀ MỚI

    Có những đứa trẻ trên đời
    Sinh ra chưa biết nụ cười bình an

    Có em lạc giữa nhân gian
    Không còn cha mẹ bên hàng tuổi thơ

    Có em giữa những bơ vơ
    Lớn lên trong thiếu chở che yêu thương

    Có em nhìn ánh phố phường
    Mà lòng lạnh giá đoạn trường cô đơn

    Tuổi thơ đáng lẽ vui hơn
    Lại mang nước mắt tủi hờn quá sớm

    Một câu hỏi giữa cuộc đời
    Vì sao trẻ nhỏ chịu nhiều thương đau?

    Rồi từ khát vọng nhiệm màu
    Một “mái nhà mới” bắt đầu dựng xây

    Không là thương hại trao tay
    Mà là cộng đồng đong đầy yêu thương

    Nơi đây có những con đường
    Có cây xanh mát có vườn tuổi thơ

    Có người ngồi lắng nghe em
    Những điều sâu kín trong tim tổn buồn

    Có người ôm lấy tâm hồn
    Cho em cảm thấy mình còn được thương

    Dream Village muốn mở đường
    Cho bao trẻ nhỏ tìm đường lớn lên

    Không ai bị bỏ bên lề
    Không ai sống mãi ê chề cô đơn

    Một đứa trẻ được yêu thương
    Có thể mạnh mẽ phi thường mai sau

    Một lời dịu nhẹ nhiệm màu
    Có khi chữa được niềm đau một đời

    Không cần giàu có cao sang
    Chỉ cần chân thật dịu dàng với nhau

    Những em bé giữa thương đau
    Cũng mang trong mình sắc màu tương lai

    Nếu được chăm sóc hôm nay
    Sẽ thành ánh sáng mai này nhân gian

    Một “gia đình cộng đồng”
    Không cần máu mủ vẫn đầy nghĩa ân

    Người già kể chuyện âm thầm
    Người trẻ chia sẻ tháng năm dịu hiền

    Trẻ thơ được sống bình yên
    Giữa vòng tay lớn nối liền yêu thương

    Được học biết quý quê hương
    Biết yêu cây cỏ bên đường mình đi

    Biết rằng cuộc sống đôi khi
    Dẫu nhiều giông gió vẫn đầy hy vọng

    Một nền văn minh thật lòng
    Là không bỏ mặc trẻ không mái nhà

    Là khi xã hội chan hòa
    Biết dang tay đỡ những đời yếu hơn

    Rồi mai giữa cõi nhân gian
    Những em bé ấy trưởng thành lớn lên

    Mang theo ánh sáng dịu hiền
    Tiếp tục gieo hạt bình yên cho đời

    Bởi điều đẹp nhất con người
    Không là quyền lực sáng ngời cao sang

    Mà là giữa cõi nhân gian
    Biết đem yêu thương chữa lành khổ đau.
    HNI 26-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 23: TRẺ EM CƠ NHỠ VÀ MÁI NHÀ MỚI Có những đứa trẻ trên đời Sinh ra chưa biết nụ cười bình an Có em lạc giữa nhân gian Không còn cha mẹ bên hàng tuổi thơ Có em giữa những bơ vơ Lớn lên trong thiếu chở che yêu thương Có em nhìn ánh phố phường Mà lòng lạnh giá đoạn trường cô đơn Tuổi thơ đáng lẽ vui hơn Lại mang nước mắt tủi hờn quá sớm Một câu hỏi giữa cuộc đời Vì sao trẻ nhỏ chịu nhiều thương đau? Rồi từ khát vọng nhiệm màu Một “mái nhà mới” bắt đầu dựng xây Không là thương hại trao tay Mà là cộng đồng đong đầy yêu thương Nơi đây có những con đường Có cây xanh mát có vườn tuổi thơ Có người ngồi lắng nghe em Những điều sâu kín trong tim tổn buồn Có người ôm lấy tâm hồn Cho em cảm thấy mình còn được thương Dream Village muốn mở đường Cho bao trẻ nhỏ tìm đường lớn lên Không ai bị bỏ bên lề Không ai sống mãi ê chề cô đơn Một đứa trẻ được yêu thương Có thể mạnh mẽ phi thường mai sau Một lời dịu nhẹ nhiệm màu Có khi chữa được niềm đau một đời Không cần giàu có cao sang Chỉ cần chân thật dịu dàng với nhau Những em bé giữa thương đau Cũng mang trong mình sắc màu tương lai Nếu được chăm sóc hôm nay Sẽ thành ánh sáng mai này nhân gian Một “gia đình cộng đồng” Không cần máu mủ vẫn đầy nghĩa ân Người già kể chuyện âm thầm Người trẻ chia sẻ tháng năm dịu hiền Trẻ thơ được sống bình yên Giữa vòng tay lớn nối liền yêu thương Được học biết quý quê hương Biết yêu cây cỏ bên đường mình đi Biết rằng cuộc sống đôi khi Dẫu nhiều giông gió vẫn đầy hy vọng Một nền văn minh thật lòng Là không bỏ mặc trẻ không mái nhà Là khi xã hội chan hòa Biết dang tay đỡ những đời yếu hơn Rồi mai giữa cõi nhân gian Những em bé ấy trưởng thành lớn lên Mang theo ánh sáng dịu hiền Tiếp tục gieo hạt bình yên cho đời Bởi điều đẹp nhất con người Không là quyền lực sáng ngời cao sang Mà là giữa cõi nhân gian Biết đem yêu thương chữa lành khổ đau.
    Like
    Love
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/oDU6IGIc49k?si=B_bYArG99vRQV8ES
    https://youtu.be/oDU6IGIc49k?si=B_bYArG99vRQV8ES
    Like
    Love
    Angry
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 26-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 22: NGƯỜI GIÀ KHÔNG BỊ BỎ LẠI PHÍA SAU

    Có những mái tóc bạc màu
    Đi qua gần hết biển dâu cuộc đời

    Một thời vất vả không ngơi
    Hy sinh tuổi trẻ cho người cháu con

    Một đời gánh nặng vai gầy
    Mà chưa một lần kể đầy đắng cay

    Rồi khi tuổi đã hao gầy
    Nhiều người lặng lẽ tháng ngày cô đơn

    Giữa thành phố rộng mỏi mòn
    Mà không tìm thấy tâm hồn sẻ chia

    Có người con cháu đủ đầy
    Mà lòng vẫn thấy hao gầy bên trong

    Có người ngồi giữa căn phòng
    Lặng nghe năm tháng mênh mông đi qua

    Rồi từ khát vọng chan hòa
    Một “Làng Trường Thọ” sinh ra cho đời

    Không là viện dưỡng lạnh lùng
    Mà là nơi có yêu thương đong đầy

    Có cây xanh giữa tháng ngày
    Có hồ nước nhỏ gió lay dịu dàng

    Có người trò chuyện hỏi han
    Có nơi đi bộ giữa ngàn bình yên

    Có thiền chữa những ưu phiền
    Có tình cộng đồng nối liền tâm giao

    Người già không chỉ cần đâu
    Thuốc men mà thiếu nhiệm màu yêu thương

    Điều đau nhất giữa nhân gian
    Là khi cảm thấy mình đang thừa rồi

    Dream Village muốn dựng xây
    Một nơi tuổi xế vẫn đầy niềm vui

    Nơi người được sống thảnh thơi
    Không còn lạc lõng giữa đời cô đơn

    Ông bà kể chuyện cháu con
    Truyền bao ký ức tâm hồn quê hương

    Trẻ thơ học cách yêu thương
    Từ đôi mắt sáng dịu dàng người xưa

    Một nền văn minh nhân từ
    Là không bỏ mặc tuổi già phía sau

    Bởi ai rồi cũng mai sau
    Đi qua năm tháng bạc đầu như ai

    Nếu hôm nay biết dựng xây
    Một nơi nhân ái cho ngày về sau

    Thì rồi giữa những biển dâu
    Con người còn giữ nhịp cầu nghĩa ân

    Tuổi già không chỉ âm thầm
    Chờ ngày khép lại trăm năm kiếp người

    Mà là khoảng lặng đẹp tươi
    Sau bao giông gió cuộc đời đi qua

    Một đời rồi sẽ nhận ra
    Điều vui nhất chẳng phải là bạc tiền

    Mà khi tuổi đã bình yên
    Vẫn còn được sống giữa miền yêu thương

    Và rồi trên khắp quê hương
    Những “Làng Trường Thọ” sẽ dần nở hoa

    Để người đi hết đời ta
    Vẫn còn phẩm giá chan hòa bình an.
    HNI 26-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 22: NGƯỜI GIÀ KHÔNG BỊ BỎ LẠI PHÍA SAU Có những mái tóc bạc màu Đi qua gần hết biển dâu cuộc đời Một thời vất vả không ngơi Hy sinh tuổi trẻ cho người cháu con Một đời gánh nặng vai gầy Mà chưa một lần kể đầy đắng cay Rồi khi tuổi đã hao gầy Nhiều người lặng lẽ tháng ngày cô đơn Giữa thành phố rộng mỏi mòn Mà không tìm thấy tâm hồn sẻ chia Có người con cháu đủ đầy Mà lòng vẫn thấy hao gầy bên trong Có người ngồi giữa căn phòng Lặng nghe năm tháng mênh mông đi qua Rồi từ khát vọng chan hòa Một “Làng Trường Thọ” sinh ra cho đời Không là viện dưỡng lạnh lùng Mà là nơi có yêu thương đong đầy Có cây xanh giữa tháng ngày Có hồ nước nhỏ gió lay dịu dàng Có người trò chuyện hỏi han Có nơi đi bộ giữa ngàn bình yên Có thiền chữa những ưu phiền Có tình cộng đồng nối liền tâm giao Người già không chỉ cần đâu Thuốc men mà thiếu nhiệm màu yêu thương Điều đau nhất giữa nhân gian Là khi cảm thấy mình đang thừa rồi Dream Village muốn dựng xây Một nơi tuổi xế vẫn đầy niềm vui Nơi người được sống thảnh thơi Không còn lạc lõng giữa đời cô đơn Ông bà kể chuyện cháu con Truyền bao ký ức tâm hồn quê hương Trẻ thơ học cách yêu thương Từ đôi mắt sáng dịu dàng người xưa Một nền văn minh nhân từ Là không bỏ mặc tuổi già phía sau Bởi ai rồi cũng mai sau Đi qua năm tháng bạc đầu như ai Nếu hôm nay biết dựng xây Một nơi nhân ái cho ngày về sau Thì rồi giữa những biển dâu Con người còn giữ nhịp cầu nghĩa ân Tuổi già không chỉ âm thầm Chờ ngày khép lại trăm năm kiếp người Mà là khoảng lặng đẹp tươi Sau bao giông gió cuộc đời đi qua Một đời rồi sẽ nhận ra Điều vui nhất chẳng phải là bạc tiền Mà khi tuổi đã bình yên Vẫn còn được sống giữa miền yêu thương Và rồi trên khắp quê hương Những “Làng Trường Thọ” sẽ dần nở hoa Để người đi hết đời ta Vẫn còn phẩm giá chan hòa bình an.
    Like
    Love
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 26-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 21: GIÁO DỤC THẾ HỆ TƯƠNG LAI

    Trẻ thơ như hạt mầm xanh
    Mai sau sẽ lớn thành hình tương lai

    Một nền giáo dục hôm nay
    Sẽ làm thế giới đổi thay mai này

    Nếu chỉ học để hơn thua
    Con người dễ lạc giữa mùa lợi danh

    Nếu chỉ nhồi nhét thật nhiều
    Mà quên nuôi dưỡng tình yêu tâm hồn

    Bao đứa trẻ giữa cô đơn
    Mang đầy áp lực trên đường trưởng thành

    Điểm cao nhưng trái tim mình
    Lại không tìm thấy yên bình bên trong

    Rồi từ khát vọng âm thầm
    Một nền giáo dục nhân văn bắt đầu

    Không xem trẻ nhỏ giống nhau
    Mỗi em đều có sắc màu riêng mang

    Có em yêu ánh nắng vàng
    Có em thích vẽ mơ màng trời xanh

    Có em tư duy thông minh
    Có em giàu cảm xúc tình yêu thương

    Không ai sinh ra tầm thường
    Nếu được nuôi dưỡng đúng đường lớn lên

    Học không chỉ để kiếm tiền
    Mà học hiểu lấy chính mình từ sâu

    Học nhìn sự sống nhiệm màu
    Học gieo giá trị mai sau cho đời

    Học sáng tạo giữa nhân thời
    Mở ra lối mới cho người mai sau

    AI rồi sẽ rất sâu
    Nhưng không thay được nhiệm màu trái tim

    Máy kia ghi nhớ lặng im
    Còn người cần có niềm tin yêu đời

    Một đứa trẻ biết mỉm cười
    Biết thương cây cỏ hơn người vô tâm

    Một thế hệ biết âm thầm
    Sống vì cộng đồng sẽ làm đổi thay

    Học để phụng sự hôm nay
    Là gieo ánh sáng mỗi ngày tương lai

    Một bác sĩ cứu bao người
    Một người thầy sáng cuộc đời học sinh

    Một doanh nhân giữ chân tình
    Cũng đang dựng lấy hòa bình mai sau

    Dream Village giữa xanh màu
    Muốn xây lớp trẻ nhiệm màu nhân văn

    Không chỉ sách vở khô khan
    Mà còn dạy trẻ dịu dàng yêu thương

    Dạy nghe hơi thở quê hương
    Dạy yêu thiên nhiên bên đường mình đi

    Dạy cho trẻ hiểu điều gì
    Là hạnh phúc thật giữa khi trưởng thành

    Không cần chiến thắng thật nhanh
    Mà cần sống đẹp chân thành dài lâu

    Rồi mai giữa những biển dâu
    Chính thế hệ trẻ bắc cầu tương lai

    Một nền văn minh sáng ngời
    Bắt đầu từ những con người hôm nay

    Và rồi nhân loại một ngày
    Sẽ nhờ giáo dục đổi thay chính mình.
    Đọc ít hơn
    HNI 26-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 21: GIÁO DỤC THẾ HỆ TƯƠNG LAI Trẻ thơ như hạt mầm xanh Mai sau sẽ lớn thành hình tương lai Một nền giáo dục hôm nay Sẽ làm thế giới đổi thay mai này Nếu chỉ học để hơn thua Con người dễ lạc giữa mùa lợi danh Nếu chỉ nhồi nhét thật nhiều Mà quên nuôi dưỡng tình yêu tâm hồn Bao đứa trẻ giữa cô đơn Mang đầy áp lực trên đường trưởng thành Điểm cao nhưng trái tim mình Lại không tìm thấy yên bình bên trong Rồi từ khát vọng âm thầm Một nền giáo dục nhân văn bắt đầu Không xem trẻ nhỏ giống nhau Mỗi em đều có sắc màu riêng mang Có em yêu ánh nắng vàng Có em thích vẽ mơ màng trời xanh Có em tư duy thông minh Có em giàu cảm xúc tình yêu thương Không ai sinh ra tầm thường Nếu được nuôi dưỡng đúng đường lớn lên Học không chỉ để kiếm tiền Mà học hiểu lấy chính mình từ sâu Học nhìn sự sống nhiệm màu Học gieo giá trị mai sau cho đời Học sáng tạo giữa nhân thời Mở ra lối mới cho người mai sau AI rồi sẽ rất sâu Nhưng không thay được nhiệm màu trái tim Máy kia ghi nhớ lặng im Còn người cần có niềm tin yêu đời Một đứa trẻ biết mỉm cười Biết thương cây cỏ hơn người vô tâm Một thế hệ biết âm thầm Sống vì cộng đồng sẽ làm đổi thay Học để phụng sự hôm nay Là gieo ánh sáng mỗi ngày tương lai Một bác sĩ cứu bao người Một người thầy sáng cuộc đời học sinh Một doanh nhân giữ chân tình Cũng đang dựng lấy hòa bình mai sau Dream Village giữa xanh màu Muốn xây lớp trẻ nhiệm màu nhân văn Không chỉ sách vở khô khan Mà còn dạy trẻ dịu dàng yêu thương Dạy nghe hơi thở quê hương Dạy yêu thiên nhiên bên đường mình đi Dạy cho trẻ hiểu điều gì Là hạnh phúc thật giữa khi trưởng thành Không cần chiến thắng thật nhanh Mà cần sống đẹp chân thành dài lâu Rồi mai giữa những biển dâu Chính thế hệ trẻ bắc cầu tương lai Một nền văn minh sáng ngời Bắt đầu từ những con người hôm nay Và rồi nhân loại một ngày Sẽ nhờ giáo dục đổi thay chính mình. Đọc ít hơn
    Like
    Love
    Angry
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 26-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 20: MỘT NỀN KINH TẾ BIẾT YÊU THƯƠNG

    Nhân gian bao cuộc tranh giành
    Con người lao giữa lợi danh bộn bề

    Có người giàu giữa ê chề
    Mà lòng trống vắng chẳng hề bình an

    Có nơi phố thị huy hoàng
    Mà bao số phận cơ hàn quanh bên

    Kinh tế phát triển từng ngày
    Nhưng nhiều giá trị hao gầy dần đi

    Rừng xanh ngã xuống âm thầm
    Dòng sông cũng hóa đau thương bạc màu

    Con người chạy suốt phía sau
    Những con số lớn mà đau tâm hồn

    Rồi từ trăn trở cô đơn
    Một nền kinh tế biết thương con người

    Không xây bằng sự hơn thua
    Mà bằng chia sẻ sớm trưa cộng đồng

    Không để kẻ yếu lạc đường
    Không để lợi nhuận phủ mờ lương tâm

    Một người gieo giá trị lành
    Sẽ làm cuộc sống chung quanh tốt dần

    Người trồng cây giữa âm thầm
    Cũng đang góp sức dựng xây cuộc đời

    Người mang tri thức muôn nơi
    Cũng là đang thắp ánh ngời tương lai

    Một nền kinh tế hôm nay
    Không chỉ tiền bạc chất đầy ngân hàng

    Mà còn giữ được nhân tâm
    Giữ tình người giữa thăng trầm thế gian

    Doanh nhân giữa cõi nhân gian
    Không chỉ kiếm lợi vẻ vang cho mình

    Mà cần giữ lấy chân tình
    Đặt điều tử tế hành trình trước tiên

    Biết yêu môi trường thiên nhiên
    Biết thương cộng đồng ưu phiền quanh ta

    Khi người biết sống chan hòa
    Thì kinh doanh cũng nở hoa nhân từ

    Không còn lừa lọc hơn thua
    Không còn chà đạp để vừa lợi danh

    Mỗi đồng giá trị tạo thành
    Đều mang trách nhiệm chân thành bên trong

    Một cộng đồng biết sẻ san
    Sẽ không gục ngã giữa ngàn biến thiên

    Một nền kinh tế bình yên
    Là khi người sống có niềm tin nhau

    Từ những hành động rất nhỏ
    Cũng làm thế giới đổi thay từng ngày

    Một lời trung thực hôm nay
    Một lần giúp đỡ cũng đầy yêu thương

    Rồi mai trên khắp quê hương
    Con người sẽ hiểu con đường dài lâu
    HNI 26-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 20: MỘT NỀN KINH TẾ BIẾT YÊU THƯƠNG Nhân gian bao cuộc tranh giành Con người lao giữa lợi danh bộn bề Có người giàu giữa ê chề Mà lòng trống vắng chẳng hề bình an Có nơi phố thị huy hoàng Mà bao số phận cơ hàn quanh bên Kinh tế phát triển từng ngày Nhưng nhiều giá trị hao gầy dần đi Rừng xanh ngã xuống âm thầm Dòng sông cũng hóa đau thương bạc màu Con người chạy suốt phía sau Những con số lớn mà đau tâm hồn Rồi từ trăn trở cô đơn Một nền kinh tế biết thương con người Không xây bằng sự hơn thua Mà bằng chia sẻ sớm trưa cộng đồng Không để kẻ yếu lạc đường Không để lợi nhuận phủ mờ lương tâm Một người gieo giá trị lành Sẽ làm cuộc sống chung quanh tốt dần Người trồng cây giữa âm thầm Cũng đang góp sức dựng xây cuộc đời Người mang tri thức muôn nơi Cũng là đang thắp ánh ngời tương lai Một nền kinh tế hôm nay Không chỉ tiền bạc chất đầy ngân hàng Mà còn giữ được nhân tâm Giữ tình người giữa thăng trầm thế gian Doanh nhân giữa cõi nhân gian Không chỉ kiếm lợi vẻ vang cho mình Mà cần giữ lấy chân tình Đặt điều tử tế hành trình trước tiên Biết yêu môi trường thiên nhiên Biết thương cộng đồng ưu phiền quanh ta Khi người biết sống chan hòa Thì kinh doanh cũng nở hoa nhân từ Không còn lừa lọc hơn thua Không còn chà đạp để vừa lợi danh Mỗi đồng giá trị tạo thành Đều mang trách nhiệm chân thành bên trong Một cộng đồng biết sẻ san Sẽ không gục ngã giữa ngàn biến thiên Một nền kinh tế bình yên Là khi người sống có niềm tin nhau Từ những hành động rất nhỏ Cũng làm thế giới đổi thay từng ngày Một lời trung thực hôm nay Một lần giúp đỡ cũng đầy yêu thương Rồi mai trên khắp quê hương Con người sẽ hiểu con đường dài lâu
    Like
    Love
    Angry
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 26-5
    Chương 2: Bộ Não Là Vũ Trụ Thu Nhỏ
    Sách trắng TẤT CẢ CHỈ LÀ TƯ DUY.

    Có những đêm con người nhìn lên bầu trời đầy sao và tự hỏi:
    “Vũ trụ ngoài kia rộng lớn đến mức nào?”
    Nhưng ít ai nhận ra rằng, ngay bên trong hộp sọ nhỏ bé của mình, mỗi người cũng đang mang theo một vũ trụ khác — phức tạp, bí ẩn và quyền năng không kém.

    Bộ não không chỉ giúp ta suy nghĩ.
    Nó là trung tâm điều khiển của ký ức, cảm xúc, niềm tin, lựa chọn và cả số phận.

    Mỗi suy nghĩ giống như một vì sao phát sáng.
    Mỗi ký ức là một hành tinh quay quanh quá khứ.
    Mỗi niềm tin là một định luật hấp dẫn vô hình đang âm thầm dẫn dắt cuộc đời.

    Con người thường nghĩ cuộc sống được quyết định bởi hoàn cảnh.
    Nhưng thật ra, phần lớn cuộc đời được quyết định bởi cách bộ não diễn giải hoàn cảnh đó.

    Hai người cùng thất bại.
    Một người xem đó là dấu chấm hết.
    Người còn lại xem đó là bài học.

    Sự kiện giống nhau.
    Nhưng “hệ điều hành” bên trong khác nhau nên kết quả cuộc đời cũng khác nhau.

    Não Bộ Như Một Hệ Điều Hành

    Nếu cơ thể là một cỗ máy, thì não bộ chính là hệ điều hành.

    Giống như máy tính không thể hoạt động nếu hệ điều hành lỗi, con người cũng không thể sống đúng khả năng nếu tư duy bị lập trình sai.

    Mọi hành động đều bắt đầu từ một câu lệnh vô hình bên trong não:

    “Mình không đủ giỏi.”

    “Mình chắc chắn thất bại.”

    “Không ai yêu thương mình.”

    “Mình không thể thay đổi.”

    Những câu nói ấy lặp đi lặp lại đủ lâu sẽ trở thành mã nguồn của cuộc đời.

    Và nguy hiểm nhất là:
    đa số con người không hề nhận ra mình đang sống bằng những chương trình cũ được cài đặt từ thời thơ ấu.

    Một lời chê bai của cha mẹ.
    Một lần bị phản bội.
    Một thất bại đầu đời.

    Tất cả đều có thể trở thành “dữ liệu gốc” khiến bộ não xây dựng nên những niềm tin giới hạn.

    Não bộ không phân biệt điều đúng hay sai.
    Nó chỉ ghi nhận điều được lặp lại nhiều nhất.

    Nếu mỗi ngày một người tự nói: “Tôi vô dụng.”

    Não bộ sẽ dần xem điều đó là sự thật.

    Ngược lại, nếu một người liên tục rèn luyện tư duy: “Tôi có thể học. Tôi có thể thay đổi.”

    Não bộ cũng sẽ tái cấu trúc để thích nghi với niềm tin mới.

    Đó chính là sức mạnh đáng kinh ngạc của thần kinh học hiện đại:
    bộ não có thể tự tái tạo chính nó.

    Không ai bị đóng khung mãi mãi.
    Con người có thể viết lại hệ điều hành bên trong mình.

    Con Người Tự Viết Cuộc Đời Mình

    Nhiều người dành cả đời để tìm kiếm một “người cứu rỗi”:

    Một cơ hội hoàn hảo.

    Một người dẫn đường.

    Một phép màu đổi đời.

    Nhưng sự thật là:
    không ai có thể sống thay cuộc đời của người khác.

    Mỗi lựa chọn nhỏ mỗi ngày đều đang âm thầm viết nên tương lai.

    Một giờ đọc sách.
    Một lần kiểm soát cơn giận.
    Một quyết định không bỏ cuộc.

    Tất cả đều là những dòng chữ đang được viết vào cuốn sách cuộc đời.

    Con người không thay đổi chỉ vì nghe một bài diễn thuyết truyền cảm hứng.
    Họ thay đổi khi bắt đầu thay đổi những suy nghĩ lặp lại hằng ngày.

    Bởi suy nghĩ tạo ra cảm xúc.
    Cảm xúc tạo ra hành động.
    Hành động lặp lại tạo thành thói quen.
    Và thói quen tạo nên số phận.

    Có người sống cả đời như một nhân vật phụ trong chính câu chuyện của mình, vì họ để nỗi sợ điều khiển cây bút.

    Nhưng cũng có người, dù từng đau khổ và thất bại, vẫn đứng dậy viết tiếp chương mới.

    Không ai sinh ra đã hoàn hảo.
    Nhưng ai cũng có quyền tái lập trình chính mình.

    Khi một người thay đổi cách họ nhìn bản thân, cả thế giới trong họ cũng thay đổi theo.

    Và đôi khi, cuộc cách mạng lớn nhất của đời người không xảy ra ngoài xã hội…

    mà xảy ra âm thầm bên trong bộ não.
    HNI 26-5 Chương 2: Bộ Não Là Vũ Trụ Thu Nhỏ Sách trắng TẤT CẢ CHỈ LÀ TƯ DUY. Có những đêm con người nhìn lên bầu trời đầy sao và tự hỏi: “Vũ trụ ngoài kia rộng lớn đến mức nào?” Nhưng ít ai nhận ra rằng, ngay bên trong hộp sọ nhỏ bé của mình, mỗi người cũng đang mang theo một vũ trụ khác — phức tạp, bí ẩn và quyền năng không kém. Bộ não không chỉ giúp ta suy nghĩ. Nó là trung tâm điều khiển của ký ức, cảm xúc, niềm tin, lựa chọn và cả số phận. Mỗi suy nghĩ giống như một vì sao phát sáng. Mỗi ký ức là một hành tinh quay quanh quá khứ. Mỗi niềm tin là một định luật hấp dẫn vô hình đang âm thầm dẫn dắt cuộc đời. Con người thường nghĩ cuộc sống được quyết định bởi hoàn cảnh. Nhưng thật ra, phần lớn cuộc đời được quyết định bởi cách bộ não diễn giải hoàn cảnh đó. Hai người cùng thất bại. Một người xem đó là dấu chấm hết. Người còn lại xem đó là bài học. Sự kiện giống nhau. Nhưng “hệ điều hành” bên trong khác nhau nên kết quả cuộc đời cũng khác nhau. Não Bộ Như Một Hệ Điều Hành Nếu cơ thể là một cỗ máy, thì não bộ chính là hệ điều hành. Giống như máy tính không thể hoạt động nếu hệ điều hành lỗi, con người cũng không thể sống đúng khả năng nếu tư duy bị lập trình sai. Mọi hành động đều bắt đầu từ một câu lệnh vô hình bên trong não: “Mình không đủ giỏi.” “Mình chắc chắn thất bại.” “Không ai yêu thương mình.” “Mình không thể thay đổi.” Những câu nói ấy lặp đi lặp lại đủ lâu sẽ trở thành mã nguồn của cuộc đời. Và nguy hiểm nhất là: đa số con người không hề nhận ra mình đang sống bằng những chương trình cũ được cài đặt từ thời thơ ấu. Một lời chê bai của cha mẹ. Một lần bị phản bội. Một thất bại đầu đời. Tất cả đều có thể trở thành “dữ liệu gốc” khiến bộ não xây dựng nên những niềm tin giới hạn. Não bộ không phân biệt điều đúng hay sai. Nó chỉ ghi nhận điều được lặp lại nhiều nhất. Nếu mỗi ngày một người tự nói: “Tôi vô dụng.” Não bộ sẽ dần xem điều đó là sự thật. Ngược lại, nếu một người liên tục rèn luyện tư duy: “Tôi có thể học. Tôi có thể thay đổi.” Não bộ cũng sẽ tái cấu trúc để thích nghi với niềm tin mới. Đó chính là sức mạnh đáng kinh ngạc của thần kinh học hiện đại: bộ não có thể tự tái tạo chính nó. Không ai bị đóng khung mãi mãi. Con người có thể viết lại hệ điều hành bên trong mình. Con Người Tự Viết Cuộc Đời Mình Nhiều người dành cả đời để tìm kiếm một “người cứu rỗi”: Một cơ hội hoàn hảo. Một người dẫn đường. Một phép màu đổi đời. Nhưng sự thật là: không ai có thể sống thay cuộc đời của người khác. Mỗi lựa chọn nhỏ mỗi ngày đều đang âm thầm viết nên tương lai. Một giờ đọc sách. Một lần kiểm soát cơn giận. Một quyết định không bỏ cuộc. Tất cả đều là những dòng chữ đang được viết vào cuốn sách cuộc đời. Con người không thay đổi chỉ vì nghe một bài diễn thuyết truyền cảm hứng. Họ thay đổi khi bắt đầu thay đổi những suy nghĩ lặp lại hằng ngày. Bởi suy nghĩ tạo ra cảm xúc. Cảm xúc tạo ra hành động. Hành động lặp lại tạo thành thói quen. Và thói quen tạo nên số phận. Có người sống cả đời như một nhân vật phụ trong chính câu chuyện của mình, vì họ để nỗi sợ điều khiển cây bút. Nhưng cũng có người, dù từng đau khổ và thất bại, vẫn đứng dậy viết tiếp chương mới. Không ai sinh ra đã hoàn hảo. Nhưng ai cũng có quyền tái lập trình chính mình. Khi một người thay đổi cách họ nhìn bản thân, cả thế giới trong họ cũng thay đổi theo. Và đôi khi, cuộc cách mạng lớn nhất của đời người không xảy ra ngoài xã hội… mà xảy ra âm thầm bên trong bộ não.
    Like
    Love
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ