• BÀI THƠ CHƯƠNG 23: GIÁ TRỊ CỦA LÒNG BIẾT ƠN
    HNI 16/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 23: GIÁ TRỊ CỦA LÒNG BIẾT ƠN   Giữa dòng đời xuôi ngược tháng năm, Có điều quý hơn bạc vàng âm thầm. Không cân đong bằng tiền hay của, Mà sáng ngời như ngọn lửa trong tâm.   Lòng biết ơn là dòng suối mát, Tưới tâm hồn qua những...
    Like
    Love
    8
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • LỊCH SỬ XÂM HẠI MÔI SINH CỦA NHÂN LOẠI.
    HNI 16-6 LỊCH SỬ XÂM HẠI MÔI SINH CỦA NHÂN LOẠI. Trải qua hàng nghìn năm phát triển, con người đã đạt được những thành tựu vượt bậc về khoa học, kỹ thuật và kinh tế. Tuy nhiên, đằng sau ánh hào quang của nền văn minh hiện đại là những vết thương sâu sắc mà môi trường tự nhiên đang...
    Like
    Love
    Angry
    7
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16-6
    CHƯƠNG 24: TIỀM THỨC VẬN HÀNH CUỘC ĐỜI
    Sách trắng TẤT CẢ CHỈ LÀ TƯ DUY.

    Lập trình não bộ
    "Nếu bạn không lập trình tiềm thức của mình, thế giới sẽ làm điều đó thay bạn."
    Một người thức dậy lúc 6 giờ sáng.
    Anh đánh răng, uống cà phê, mở điện thoại, lướt mạng xã hội, đi làm, về nhà, xem tin tức rồi đi ngủ.
    Ngày hôm sau lặp lại.
    Tuần sau lặp lại.
    Một năm sau vẫn lặp lại.
    Anh nghĩ mình đang sống bằng ý chí tự do.
    Nhưng sự thật là phần lớn hành động của anh đã được lập trình từ lâu.
    Con người thường tin rằng mình đang điều khiển cuộc đời bằng ý thức. Thực tế, ý thức chỉ là phần nổi của tảng băng.
    Bên dưới là một hệ thống khổng lồ mang tên tiềm thức.
    Chính tiềm thức mới là người cầm lái.
    Bộ máy vô hình
    Não bộ con người xử lý hàng tỷ tín hiệu mỗi giây.
    Nhưng ý thức chỉ nhận biết được một phần cực nhỏ.
    Nếu ý thức là người thuyền trưởng thì tiềm thức là toàn bộ con tàu.
    Nó điều khiển:
    Thói quen
    Cảm xúc
    Phản xạ
    Niềm tin
    Hành vi
    Quyết định
    Nhiều nghiên cứu thần kinh học cho thấy phần lớn quyết định được não bộ chuẩn bị trước khi chúng ta nhận thức được mình đã quyết định.
    Điều đó có nghĩa:
    Bạn không suy nghĩ rồi mới hành động.
    Rất nhiều lần, bạn hành động theo chương trình đã có sẵn rồi mới tìm lý do để giải thích.
    Những dòng mã đầu tiên
    Tiềm thức bắt đầu được lập trình từ khi bạn còn nhỏ.
    Gia đình.
    Trường học.
    Bạn bè.
    Tôn giáo.
    Văn hóa.
    Truyền thông.
    Mỗi câu nói được lặp đi lặp lại đều trở thành một dòng mã.
    "Nhà mình nghèo."
    "Tiền rất khó kiếm."
    "Mày không đủ giỏi."
    "Người thành công đều may mắn."
    "Đừng mơ quá lớn."
    Ban đầu đó chỉ là lời nói.
    Nhưng theo thời gian, chúng trở thành niềm tin.
    Rồi niềm tin trở thành hành động.
    Cuối cùng hành động tạo nên số phận.
    Cuộc sống là kết quả của chương trình bên trong
    Hãy tưởng tượng hai người cùng nhận được một cơ hội kinh doanh.
    Người thứ nhất nghĩ:
    "Mình sẽ học và làm được."
    Người thứ hai nghĩ:
    "Chắc chắn mình thất bại."
    Điều thú vị là cả hai đều đúng.
    Không phải vì tương lai đã được định sẵn.
    Mà vì tiềm thức sẽ dẫn họ tới kết quả tương ứng với niềm tin của họ.
    Người thứ nhất hành động nhiều hơn.
    Kiên trì hơn.
    Dám thử hơn.
    Người thứ hai trì hoãn.
    Lo sợ.
    Tự phá hỏng cơ hội.
    Thực tại cuối cùng chỉ phản chiếu những gì đang tồn tại bên trong họ.
    Tiềm thức không phân biệt thật hay giả
    Đây là một trong những đặc điểm đáng kinh ngạc nhất của não bộ.
    Khi bạn tưởng tượng một sự kiện đủ rõ ràng, nhiều vùng thần kinh được kích hoạt gần giống như khi sự kiện đó thực sự xảy ra.
    Đó là lý do các vận động viên hàng đầu luyện tập bằng hình dung.
    Đó là lý do nỗi sợ tưởng tượng vẫn khiến tim đập nhanh.
    Đó là lý do những ký ức cũ vẫn có thể tạo ra cảm xúc thật ở hiện tại.
    Não bộ phản ứng với điều nó tin.
    Không chỉ với điều đang tồn tại.
    Những virus tư duy
    Giống như máy tính có virus.
    Tiềm thức cũng có những đoạn mã lỗi.
    "Tôi không xứng đáng."
    "Tôi không đủ thông minh."
    "Tôi luôn thất bại."
    "Tôi sinh ra để nghèo."
    Đây không phải sự thật.
    Đó chỉ là những chương trình cũ.
    Nhưng nếu được lặp lại đủ lâu, chúng trở thành nhà tù vô hình.
    Con người không bị giam giữ bởi hoàn cảnh.
    Họ thường bị giam giữ bởi những câu chuyện mà họ kể cho chính mình.
    Viết lại chương trình
    Tin vui là mọi chương trình đều có thể cập nhật.
    Não bộ có khả năng thích nghi suốt cuộc đời.
    Các nhà khoa học gọi điều này là tính dẻo thần kinh.
    Mỗi suy nghĩ mới.
    Mỗi hành động mới.
    Mỗi trải nghiệm mới.
    Đều có thể tạo ra kết nối thần kinh mới.
    Bạn không phải là con người của ngày hôm qua.
    Bạn là kết quả của những gì bạn lặp lại hôm nay.
    Muốn thay đổi cuộc đời, hãy thay đổi những gì được đưa vào tiềm thức mỗi ngày.
    Bốn công cụ tái lập trình não bộ
    1. Ngôn ngữ
    Những gì bạn nói với bản thân sẽ trở thành bản sắc của bạn.
    Đừng nói:
    "Tôi không làm được."
    Hãy nói:
    "Tôi đang học để làm được."
    Sự khác biệt nhỏ trong ngôn ngữ tạo ra sự khác biệt lớn trong nhận thức.
    2. Hình dung
    Hãy nhìn thấy tương lai trước khi nó xuất hiện.
    Tiềm thức học bằng hình ảnh nhanh hơn bằng lý luận.
    Mọi công trình vĩ đại đều tồn tại trong tâm trí ai đó trước khi xuất hiện ngoài đời thực.
    3. Cảm xúc
    Tiềm thức ghi nhớ những gì mang cảm xúc mạnh.
    Điều được cảm nhận sâu sắc sẽ được lưu trữ lâu dài.
    4. Hành động lặp lại
    Không có sự thay đổi nào xảy ra chỉ bằng suy nghĩ.
    Lặp lại hành động mới mỗi ngày chính là cách viết lại bộ mã của não bộ.
    Người làm chủ tiềm thức sẽ làm chủ tương lai
    Thế giới bên ngoài luôn thay đổi.
    Công nghệ thay đổi.
    Thị trường thay đổi.
    Xã hội thay đổi.
    Nhưng quy luật vẫn không đổi.
    Những gì được gieo vào tiềm thức hôm nay sẽ trở thành thực tại ngày mai.
    Nếu bên trong là sợ hãi, cuộc đời sẽ đầy giới hạn.
    Nếu bên trong là niềm tin, cơ hội sẽ xuất hiện ở khắp nơi.
    Nếu bên trong là kỷ luật, thành công sẽ trở thành điều tất yếu.
    Cuộc sống không phải là thứ xảy ra ngẫu nhiên.
    Nó là kết quả của chương trình đang vận hành trong tâm trí bạn.
    Thông điệp cuối chương
    Hầu hết mọi người cố gắng thay đổi hoàn cảnh.
    Người thành công thay đổi chương trình bên trong.
    Bởi vì họ hiểu một sự thật đơn giản:
    Tiềm thức không tạo nên một phần cuộc đời.
    Tiềm thức tạo nên gần như toàn bộ cuộc đời.
    Và khi bạn học cách lập trình lại não bộ, bạn bắt đầu trở thành kiến trúc sư của chính số phận mình.
    HNI 16-6 CHƯƠNG 24: TIỀM THỨC VẬN HÀNH CUỘC ĐỜI Sách trắng TẤT CẢ CHỈ LÀ TƯ DUY. Lập trình não bộ "Nếu bạn không lập trình tiềm thức của mình, thế giới sẽ làm điều đó thay bạn." Một người thức dậy lúc 6 giờ sáng. Anh đánh răng, uống cà phê, mở điện thoại, lướt mạng xã hội, đi làm, về nhà, xem tin tức rồi đi ngủ. Ngày hôm sau lặp lại. Tuần sau lặp lại. Một năm sau vẫn lặp lại. Anh nghĩ mình đang sống bằng ý chí tự do. Nhưng sự thật là phần lớn hành động của anh đã được lập trình từ lâu. Con người thường tin rằng mình đang điều khiển cuộc đời bằng ý thức. Thực tế, ý thức chỉ là phần nổi của tảng băng. Bên dưới là một hệ thống khổng lồ mang tên tiềm thức. Chính tiềm thức mới là người cầm lái. Bộ máy vô hình Não bộ con người xử lý hàng tỷ tín hiệu mỗi giây. Nhưng ý thức chỉ nhận biết được một phần cực nhỏ. Nếu ý thức là người thuyền trưởng thì tiềm thức là toàn bộ con tàu. Nó điều khiển: Thói quen Cảm xúc Phản xạ Niềm tin Hành vi Quyết định Nhiều nghiên cứu thần kinh học cho thấy phần lớn quyết định được não bộ chuẩn bị trước khi chúng ta nhận thức được mình đã quyết định. Điều đó có nghĩa: Bạn không suy nghĩ rồi mới hành động. Rất nhiều lần, bạn hành động theo chương trình đã có sẵn rồi mới tìm lý do để giải thích. Những dòng mã đầu tiên Tiềm thức bắt đầu được lập trình từ khi bạn còn nhỏ. Gia đình. Trường học. Bạn bè. Tôn giáo. Văn hóa. Truyền thông. Mỗi câu nói được lặp đi lặp lại đều trở thành một dòng mã. "Nhà mình nghèo." "Tiền rất khó kiếm." "Mày không đủ giỏi." "Người thành công đều may mắn." "Đừng mơ quá lớn." Ban đầu đó chỉ là lời nói. Nhưng theo thời gian, chúng trở thành niềm tin. Rồi niềm tin trở thành hành động. Cuối cùng hành động tạo nên số phận. Cuộc sống là kết quả của chương trình bên trong Hãy tưởng tượng hai người cùng nhận được một cơ hội kinh doanh. Người thứ nhất nghĩ: "Mình sẽ học và làm được." Người thứ hai nghĩ: "Chắc chắn mình thất bại." Điều thú vị là cả hai đều đúng. Không phải vì tương lai đã được định sẵn. Mà vì tiềm thức sẽ dẫn họ tới kết quả tương ứng với niềm tin của họ. Người thứ nhất hành động nhiều hơn. Kiên trì hơn. Dám thử hơn. Người thứ hai trì hoãn. Lo sợ. Tự phá hỏng cơ hội. Thực tại cuối cùng chỉ phản chiếu những gì đang tồn tại bên trong họ. Tiềm thức không phân biệt thật hay giả Đây là một trong những đặc điểm đáng kinh ngạc nhất của não bộ. Khi bạn tưởng tượng một sự kiện đủ rõ ràng, nhiều vùng thần kinh được kích hoạt gần giống như khi sự kiện đó thực sự xảy ra. Đó là lý do các vận động viên hàng đầu luyện tập bằng hình dung. Đó là lý do nỗi sợ tưởng tượng vẫn khiến tim đập nhanh. Đó là lý do những ký ức cũ vẫn có thể tạo ra cảm xúc thật ở hiện tại. Não bộ phản ứng với điều nó tin. Không chỉ với điều đang tồn tại. Những virus tư duy Giống như máy tính có virus. Tiềm thức cũng có những đoạn mã lỗi. "Tôi không xứng đáng." "Tôi không đủ thông minh." "Tôi luôn thất bại." "Tôi sinh ra để nghèo." Đây không phải sự thật. Đó chỉ là những chương trình cũ. Nhưng nếu được lặp lại đủ lâu, chúng trở thành nhà tù vô hình. Con người không bị giam giữ bởi hoàn cảnh. Họ thường bị giam giữ bởi những câu chuyện mà họ kể cho chính mình. Viết lại chương trình Tin vui là mọi chương trình đều có thể cập nhật. Não bộ có khả năng thích nghi suốt cuộc đời. Các nhà khoa học gọi điều này là tính dẻo thần kinh. Mỗi suy nghĩ mới. Mỗi hành động mới. Mỗi trải nghiệm mới. Đều có thể tạo ra kết nối thần kinh mới. Bạn không phải là con người của ngày hôm qua. Bạn là kết quả của những gì bạn lặp lại hôm nay. Muốn thay đổi cuộc đời, hãy thay đổi những gì được đưa vào tiềm thức mỗi ngày. Bốn công cụ tái lập trình não bộ 1. Ngôn ngữ Những gì bạn nói với bản thân sẽ trở thành bản sắc của bạn. Đừng nói: "Tôi không làm được." Hãy nói: "Tôi đang học để làm được." Sự khác biệt nhỏ trong ngôn ngữ tạo ra sự khác biệt lớn trong nhận thức. 2. Hình dung Hãy nhìn thấy tương lai trước khi nó xuất hiện. Tiềm thức học bằng hình ảnh nhanh hơn bằng lý luận. Mọi công trình vĩ đại đều tồn tại trong tâm trí ai đó trước khi xuất hiện ngoài đời thực. 3. Cảm xúc Tiềm thức ghi nhớ những gì mang cảm xúc mạnh. Điều được cảm nhận sâu sắc sẽ được lưu trữ lâu dài. 4. Hành động lặp lại Không có sự thay đổi nào xảy ra chỉ bằng suy nghĩ. Lặp lại hành động mới mỗi ngày chính là cách viết lại bộ mã của não bộ. Người làm chủ tiềm thức sẽ làm chủ tương lai Thế giới bên ngoài luôn thay đổi. Công nghệ thay đổi. Thị trường thay đổi. Xã hội thay đổi. Nhưng quy luật vẫn không đổi. Những gì được gieo vào tiềm thức hôm nay sẽ trở thành thực tại ngày mai. Nếu bên trong là sợ hãi, cuộc đời sẽ đầy giới hạn. Nếu bên trong là niềm tin, cơ hội sẽ xuất hiện ở khắp nơi. Nếu bên trong là kỷ luật, thành công sẽ trở thành điều tất yếu. Cuộc sống không phải là thứ xảy ra ngẫu nhiên. Nó là kết quả của chương trình đang vận hành trong tâm trí bạn. Thông điệp cuối chương Hầu hết mọi người cố gắng thay đổi hoàn cảnh. Người thành công thay đổi chương trình bên trong. Bởi vì họ hiểu một sự thật đơn giản: Tiềm thức không tạo nên một phần cuộc đời. Tiềm thức tạo nên gần như toàn bộ cuộc đời. Và khi bạn học cách lập trình lại não bộ, bạn bắt đầu trở thành kiến trúc sư của chính số phận mình.
    Like
    Love
    Sad
    7
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16-6
    BÀI THƠ CHƯƠNG 21: TÌNH YÊU LÀ GÌ?

    Tình yêu là gì ai hay biết,
    Tự ngàn xưa nhân thế đi tìm.
    Như ánh nắng xuyên qua màn biếc,
    Như dòng sông chảy mãi lặng im.

    Có người bảo tình yêu là nhớ,
    Là đêm dài thao thức vì ai.
    Là ánh mắt vô tình gặp gỡ,
    Làm tim người rung động không phai.

    Có người nói tình yêu là mộng,
    Là vườn hoa nở giữa tâm hồn.
    Là hạnh phúc khi đời giông bão,
    Vẫn bên nhau vượt những héo hon.

    Nhưng tình yêu đâu là cảm xúc,
    Đến rồi đi như gió cuối mùa.
    Nếu chỉ sống bằng lòng say đắm,
    Sao bao người chung bước sớm trưa?

    Tình yêu thật là điều lựa chọn,
    Giữa bộn bề vẫn muốn đồng hành.
    Lúc rực rỡ hay khi tăm tối,
    Vẫn nắm tay giữ trọn chân thành.

    Tình yêu ấy là nhìn sâu thẳm,
    Thấy trong nhau những vết thương đời.
    Thấy nước mắt sau ngàn nụ cười nở,
    Thấy cô đơn giữa tiếng nói cười.

    Là thấu hiểu những điều không nói,
    Những niềm đau giấu tận trong lòng.
    Là chấp nhận cả phần khiếm khuyết,
    Chứ không yêu vẻ đẹp hư không.

    Tình yêu dạy con người biết sống,
    Biết cho đi mà chẳng đắn đo.
    Như người mẹ suốt đời lặng lẽ,
    Vì đàn con chẳng quản nhọc nhằn.

    Như người cha đi qua mưa nắng,
    Đổi tuổi xuân lấy những tháng ngày.
    Để con lớn giữa đời rộng mở,
    Bước tương lai bằng những bàn tay.

    Tình yêu chẳng phải là chiếm hữu,
    Chẳng giam cầm tự do của nhau.
    Không phải khóa một tâm hồn lại,
    Bằng ghen tuông hay những u sầu.

    Yêu là để người kia được lớn,
    Được bay xa như cánh chim trời.
    Và vẫn muốn quay về bến đợi,
    Nơi có người lặng lẽ mỉm cười.

    Tình yêu cũng mang theo nước mắt,
    Mang chia ly và cả khổ đau.
    Bởi trái tim khi đã mở cửa,
    Sẽ mong manh hơn thuở ban đầu.

    Có người sợ nên đành khép lại,
    Dựng quanh mình những bức tường cao.
    Nhưng cuộc sống thiếu đi yêu thương,
    Như khu vườn thiếu nắng ngọt ngào.

    Tình yêu giúp con người trưởng thành,
    Biết nhẫn nại trước điều trái ý.
    Biết tha thứ khi lòng tổn thương,
    Biết lắng nghe hơn là suy nghĩ.

    Không phải những lời yêu hoa mỹ,
    Không chỉ là hẹn ước đầu môi.
    Mà là lúc cuộc đời nghiêng ngả,
    Vẫn cùng nhau đi hết một đời.

    Tình yêu đâu chỉ dành đôi lứa,
    Mà rộng dài như biển như sông.
    Là tình mẹ, tình cha, bè bạn,
    Là quê hương sâu nặng trong lòng.

    Là bàn tay nâng người vấp ngã,
    Là sẻ chia với kẻ cơ hàn.
    Là ánh mắt cảm thông lặng lẽ,
    Giữa cuộc đời nhiều nỗi gian nan.

    Nếu thế giới chỉ còn lợi ích,
    Chỉ hơn thua và những tranh giành.
    Thì nhân loại dù giàu đến mấy,
    Vẫn không còn hơi ấm chân thành.

    Chính tình yêu giữ cho sự sống,
    Không hóa thành sa mạc khô cằn.
    Giữ nhân tính giữa ngàn biến động,
    Giữ lòng người khỏi những băn khoăn.

    Tình yêu chẳng cần lời định nghĩa,
    Bởi ngôn từ nào đủ diễn tả đâu.
    Nó hiện diện trong từng hơi thở,
    Trong vui buồn, hạnh phúc, khổ đau.

    Đó là lúc một người ở lại,
    Khi mọi người quay lưng bước đi.
    Đó là lúc một bàn tay nắm,
    Giữa đêm dài giông tố sầu bi.

    Và có lẽ điều còn ở lại,
    Sau vinh quang, danh vọng, bạc tiền.
    Không phải những lâu đài rực rỡ,
    Hay quyền lực từng khiến người nghiêng.

    Mà là những yêu thương đã tặng,
    Những chân tình đã gửi cho nhau.
    Những trái tim từng được sưởi ấm,
    Bởi nghĩa tình đẹp nhất nhiệm màu.

    Tình yêu là ánh đèn bất diệt,
    Soi nhân gian qua mọi thăng trầm.
    Là điều khiến con người thành người,
    Là tiếng hát của muôn năm tháng.

    Và khi hỏi tình yêu là gì,
    Xin đừng tìm trong ngàn trang sách.
    Hãy nhìn vào những người đang sống,
    Vì nhau mà viết đẹp cuộc đời.
    HNI 16-6 BÀI THƠ CHƯƠNG 21: TÌNH YÊU LÀ GÌ? Tình yêu là gì ai hay biết, Tự ngàn xưa nhân thế đi tìm. Như ánh nắng xuyên qua màn biếc, Như dòng sông chảy mãi lặng im. Có người bảo tình yêu là nhớ, Là đêm dài thao thức vì ai. Là ánh mắt vô tình gặp gỡ, Làm tim người rung động không phai. Có người nói tình yêu là mộng, Là vườn hoa nở giữa tâm hồn. Là hạnh phúc khi đời giông bão, Vẫn bên nhau vượt những héo hon. Nhưng tình yêu đâu là cảm xúc, Đến rồi đi như gió cuối mùa. Nếu chỉ sống bằng lòng say đắm, Sao bao người chung bước sớm trưa? Tình yêu thật là điều lựa chọn, Giữa bộn bề vẫn muốn đồng hành. Lúc rực rỡ hay khi tăm tối, Vẫn nắm tay giữ trọn chân thành. Tình yêu ấy là nhìn sâu thẳm, Thấy trong nhau những vết thương đời. Thấy nước mắt sau ngàn nụ cười nở, Thấy cô đơn giữa tiếng nói cười. Là thấu hiểu những điều không nói, Những niềm đau giấu tận trong lòng. Là chấp nhận cả phần khiếm khuyết, Chứ không yêu vẻ đẹp hư không. Tình yêu dạy con người biết sống, Biết cho đi mà chẳng đắn đo. Như người mẹ suốt đời lặng lẽ, Vì đàn con chẳng quản nhọc nhằn. Như người cha đi qua mưa nắng, Đổi tuổi xuân lấy những tháng ngày. Để con lớn giữa đời rộng mở, Bước tương lai bằng những bàn tay. Tình yêu chẳng phải là chiếm hữu, Chẳng giam cầm tự do của nhau. Không phải khóa một tâm hồn lại, Bằng ghen tuông hay những u sầu. Yêu là để người kia được lớn, Được bay xa như cánh chim trời. Và vẫn muốn quay về bến đợi, Nơi có người lặng lẽ mỉm cười. Tình yêu cũng mang theo nước mắt, Mang chia ly và cả khổ đau. Bởi trái tim khi đã mở cửa, Sẽ mong manh hơn thuở ban đầu. Có người sợ nên đành khép lại, Dựng quanh mình những bức tường cao. Nhưng cuộc sống thiếu đi yêu thương, Như khu vườn thiếu nắng ngọt ngào. Tình yêu giúp con người trưởng thành, Biết nhẫn nại trước điều trái ý. Biết tha thứ khi lòng tổn thương, Biết lắng nghe hơn là suy nghĩ. Không phải những lời yêu hoa mỹ, Không chỉ là hẹn ước đầu môi. Mà là lúc cuộc đời nghiêng ngả, Vẫn cùng nhau đi hết một đời. Tình yêu đâu chỉ dành đôi lứa, Mà rộng dài như biển như sông. Là tình mẹ, tình cha, bè bạn, Là quê hương sâu nặng trong lòng. Là bàn tay nâng người vấp ngã, Là sẻ chia với kẻ cơ hàn. Là ánh mắt cảm thông lặng lẽ, Giữa cuộc đời nhiều nỗi gian nan. Nếu thế giới chỉ còn lợi ích, Chỉ hơn thua và những tranh giành. Thì nhân loại dù giàu đến mấy, Vẫn không còn hơi ấm chân thành. Chính tình yêu giữ cho sự sống, Không hóa thành sa mạc khô cằn. Giữ nhân tính giữa ngàn biến động, Giữ lòng người khỏi những băn khoăn. Tình yêu chẳng cần lời định nghĩa, Bởi ngôn từ nào đủ diễn tả đâu. Nó hiện diện trong từng hơi thở, Trong vui buồn, hạnh phúc, khổ đau. Đó là lúc một người ở lại, Khi mọi người quay lưng bước đi. Đó là lúc một bàn tay nắm, Giữa đêm dài giông tố sầu bi. Và có lẽ điều còn ở lại, Sau vinh quang, danh vọng, bạc tiền. Không phải những lâu đài rực rỡ, Hay quyền lực từng khiến người nghiêng. Mà là những yêu thương đã tặng, Những chân tình đã gửi cho nhau. Những trái tim từng được sưởi ấm, Bởi nghĩa tình đẹp nhất nhiệm màu. Tình yêu là ánh đèn bất diệt, Soi nhân gian qua mọi thăng trầm. Là điều khiến con người thành người, Là tiếng hát của muôn năm tháng. Và khi hỏi tình yêu là gì, Xin đừng tìm trong ngàn trang sách. Hãy nhìn vào những người đang sống, Vì nhau mà viết đẹp cuộc đời.
    Like
    Love
    Wow
    7
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16-6
    Bài thơ chương 22: GIA ĐÌNH VÀ HẠNH PHÚC

    Gia đình là ánh bình minh,
    Là nơi sự sống nghĩa tình nảy sinh.
    Từ vòng tay mẹ hiền lành,
    Đến lời cha dạy trưởng thành từng ngày.

    Giữa đời xuôi ngược đó đây,
    Bao nhiêu bão tố phủ đầy đường xa,
    Chỉ cần nhớ mái nhà ta,
    Lòng như tìm được bến bờ bình yên.

    Gia đình chẳng phải bạc tiền,
    Chẳng là danh vọng nối liền tháng năm.
    Có người của cải chất ngăn,
    Mà lòng lạnh giá, âm thầm cô đơn.

    Có nhà cơm chẳng đủ ngon,
    Nhưng đầy tiếng cười vẫn còn yêu thương.
    Dẫu cho cuộc sống vô thường,
    Tình thân vẫn sáng như vầng trăng soi.

    Tiền mua được những xa hoa,
    Mua căn biệt thự nguy nga giữa đời.
    Nhưng không mua được nụ cười,
    Không mua được phút người người cảm thông.

    Tiền mua vật chất chất chồng,
    Mà không mua nổi tấm lòng chân tâm.
    Bởi điều quý giá âm thầm,
    Là tình gia quyến tháng năm vun bồi.

    Gia đình như một khoảng trời,
    Tình yêu là nắng rạng ngời sớm mai.
    Là khi mệt mỏi đường dài,
    Có người hỏi khẽ: “Hôm nay ổn chứ?”

    Là khi giông gió cuộc đời,
    Một vòng tay nhỏ cũng vơi nỗi buồn.
    Là lời động viên dịu dàng,
    Giúp ta đứng dậy giữa ngàn khó khăn.

    Cha đi sớm, mẹ nhọc nhằn,
    Cũng vì mong mỏi con gần tương lai.
    Con khôn lớn giữa tháng ngày,
    Nhờ công dưỡng dục đêm ngày mẹ cha.

    Tình yêu đâu chỉ lời hoa,
    Mà là hành động thiết tha mỗi ngày.
    Một lời chia sẻ đắng cay,
    Cũng làm hạnh phúc đong đầy trong tim.

    Gia đình chẳng tránh lặng im,
    Hay khi bất đồng nảy sinh đôi lần.
    Điều làm mái ấm bền lâu,
    Là luôn giữ được nghĩa sâu tình nồng.

    Thấu hiểu là chiếc cầu hồng,
    Nối bao khoảng cách trong lòng người thân.
    Đặt mình vào vị trí gần,
    Mới hay ai cũng đôi phần gian nan.

    Cha nghiêm khắc bởi lo toan,
    Mẹ hay nhắc nhở vì thương con nhiều.
    Con đôi lúc chẳng chịu chiều,
    Cũng vì đang muốn tự mình lớn lên.

    Khi lòng biết đặt cạnh bên,
    Những điều người khác đang mang trong lòng,
    Bao nhiêu tranh cãi mênh mông,
    Bỗng tan như khói giữa dòng thời gian.

    Bao dung là đóa hoa vàng,
    Nở trong những lúc lỡ làng, lỗi sai.
    Không ai hoàn hảo trên đời,
    Ai mà chẳng có đôi lần vấp chân.

    Tha thứ chẳng phải yếu mềm,
    Mà là sức mạnh đến từ yêu thương.
    Cho nhau thêm một con đường,
    Để cùng sửa chữa, để cùng lớn lên.

    Cuộc đời nhiều nỗi ưu phiền,
    Áp lực cơm áo triền miên tháng ngày.
    Có khi mệt mỏi đắng cay,
    Chỉ mong tìm lại vòng tay gia đình.

    Nơi đây chữa những thương đau,
    Xoa đi giông bão bạc đầu thời gian.
    Khi ta thất bại ngập tràn,
    Gia đình vẫn đứng bên ta động viên.

    Khi lòng lạc giữa ưu phiền,
    Gia đình là bến bình yên quay về.
    Dẫu đi khắp nẻo sơn khê,
    Cuối cùng vẫn nhớ câu thề mái xưa.

    Ngày nay cuộc sống hối hả,
    Người người bận rộn sớm trưa kiếm tìm.
    Ngồi gần mà lại lặng im,
    Mỗi người một chiếc màn hình riêng tư.

    Công nghệ mở rộng đường đi,
    Nhưng đôi khi lại chia ly tâm hồn.
    Những bữa cơm vắng tiếng cười,
    Những câu chuyện cũ dần rơi mất rồi.

    Khoảng cách chẳng lớn tức thời,
    Mà từ những phút thờ ơ mỗi ngày.
    Nên xin giữ lấy bàn tay,
    Dành nhau những phút sum vầy yêu thương.

    Một lời cảm ơn bình thường,
    Một câu xin lỗi vấn vương nghĩa tình.
    Một lần hỏi thăm chân thành,
    Cũng làm mái ấm lung linh nụ cười.

    Hạnh phúc chẳng ở xa vời,
    Mà trong khoảnh khắc giữa đời giản đơn.
    Bữa cơm quây quần bên nhau,
    Cũng là báu vật nhiệm màu thế gian.

    Gia đình như một khu vườn,
    Muốn luôn xanh tốt phải thường chăm nom.
    Yêu thương chẳng chỉ môi son,
    Mà bằng hành động vẫn còn mỗi ngày.

    Mai này qua hết đắng cay,
    Qua bao được mất đổi thay cuộc đời,
    Ta sẽ hiểu một điều thôi:
    Gia đình là chốn tuyệt vời nhất ta.

    Không cần hoàn hảo nguy nga,
    Không cần danh vọng hay là giàu sang.
    Chỉ cần giữ trọn chân thành,
    Yêu thương, tôn trọng, đồng hành cùng nhau.

    Bởi trong sâu thẳm mai sau,
    Điều còn ở lại nhiệm màu nhất thôi,
    Chính là mái ấm cuộc đời,
    Nơi ta được sống, được cười, được thương.

    Thông điệp chương 22

    Gia đình chẳng phải thiên đường,
    Nhưng là nơi chứa yêu thương chân thành.
    Hạnh phúc lớn nhất đời người,
    Là còn một chốn để quay về nhà.
    Là còn những người yêu ta,
    Và ta cũng được chan hòa yêu thương.
    Dẫu cho thế sự vô thường,
    Gia đình mãi mãi là nguồn hạnh phúc.
    HNI 16-6 Bài thơ chương 22: GIA ĐÌNH VÀ HẠNH PHÚC Gia đình là ánh bình minh, Là nơi sự sống nghĩa tình nảy sinh. Từ vòng tay mẹ hiền lành, Đến lời cha dạy trưởng thành từng ngày. Giữa đời xuôi ngược đó đây, Bao nhiêu bão tố phủ đầy đường xa, Chỉ cần nhớ mái nhà ta, Lòng như tìm được bến bờ bình yên. Gia đình chẳng phải bạc tiền, Chẳng là danh vọng nối liền tháng năm. Có người của cải chất ngăn, Mà lòng lạnh giá, âm thầm cô đơn. Có nhà cơm chẳng đủ ngon, Nhưng đầy tiếng cười vẫn còn yêu thương. Dẫu cho cuộc sống vô thường, Tình thân vẫn sáng như vầng trăng soi. Tiền mua được những xa hoa, Mua căn biệt thự nguy nga giữa đời. Nhưng không mua được nụ cười, Không mua được phút người người cảm thông. Tiền mua vật chất chất chồng, Mà không mua nổi tấm lòng chân tâm. Bởi điều quý giá âm thầm, Là tình gia quyến tháng năm vun bồi. Gia đình như một khoảng trời, Tình yêu là nắng rạng ngời sớm mai. Là khi mệt mỏi đường dài, Có người hỏi khẽ: “Hôm nay ổn chứ?” Là khi giông gió cuộc đời, Một vòng tay nhỏ cũng vơi nỗi buồn. Là lời động viên dịu dàng, Giúp ta đứng dậy giữa ngàn khó khăn. Cha đi sớm, mẹ nhọc nhằn, Cũng vì mong mỏi con gần tương lai. Con khôn lớn giữa tháng ngày, Nhờ công dưỡng dục đêm ngày mẹ cha. Tình yêu đâu chỉ lời hoa, Mà là hành động thiết tha mỗi ngày. Một lời chia sẻ đắng cay, Cũng làm hạnh phúc đong đầy trong tim. Gia đình chẳng tránh lặng im, Hay khi bất đồng nảy sinh đôi lần. Điều làm mái ấm bền lâu, Là luôn giữ được nghĩa sâu tình nồng. Thấu hiểu là chiếc cầu hồng, Nối bao khoảng cách trong lòng người thân. Đặt mình vào vị trí gần, Mới hay ai cũng đôi phần gian nan. Cha nghiêm khắc bởi lo toan, Mẹ hay nhắc nhở vì thương con nhiều. Con đôi lúc chẳng chịu chiều, Cũng vì đang muốn tự mình lớn lên. Khi lòng biết đặt cạnh bên, Những điều người khác đang mang trong lòng, Bao nhiêu tranh cãi mênh mông, Bỗng tan như khói giữa dòng thời gian. Bao dung là đóa hoa vàng, Nở trong những lúc lỡ làng, lỗi sai. Không ai hoàn hảo trên đời, Ai mà chẳng có đôi lần vấp chân. Tha thứ chẳng phải yếu mềm, Mà là sức mạnh đến từ yêu thương. Cho nhau thêm một con đường, Để cùng sửa chữa, để cùng lớn lên. Cuộc đời nhiều nỗi ưu phiền, Áp lực cơm áo triền miên tháng ngày. Có khi mệt mỏi đắng cay, Chỉ mong tìm lại vòng tay gia đình. Nơi đây chữa những thương đau, Xoa đi giông bão bạc đầu thời gian. Khi ta thất bại ngập tràn, Gia đình vẫn đứng bên ta động viên. Khi lòng lạc giữa ưu phiền, Gia đình là bến bình yên quay về. Dẫu đi khắp nẻo sơn khê, Cuối cùng vẫn nhớ câu thề mái xưa. Ngày nay cuộc sống hối hả, Người người bận rộn sớm trưa kiếm tìm. Ngồi gần mà lại lặng im, Mỗi người một chiếc màn hình riêng tư. Công nghệ mở rộng đường đi, Nhưng đôi khi lại chia ly tâm hồn. Những bữa cơm vắng tiếng cười, Những câu chuyện cũ dần rơi mất rồi. Khoảng cách chẳng lớn tức thời, Mà từ những phút thờ ơ mỗi ngày. Nên xin giữ lấy bàn tay, Dành nhau những phút sum vầy yêu thương. Một lời cảm ơn bình thường, Một câu xin lỗi vấn vương nghĩa tình. Một lần hỏi thăm chân thành, Cũng làm mái ấm lung linh nụ cười. Hạnh phúc chẳng ở xa vời, Mà trong khoảnh khắc giữa đời giản đơn. Bữa cơm quây quần bên nhau, Cũng là báu vật nhiệm màu thế gian. Gia đình như một khu vườn, Muốn luôn xanh tốt phải thường chăm nom. Yêu thương chẳng chỉ môi son, Mà bằng hành động vẫn còn mỗi ngày. Mai này qua hết đắng cay, Qua bao được mất đổi thay cuộc đời, Ta sẽ hiểu một điều thôi: Gia đình là chốn tuyệt vời nhất ta. Không cần hoàn hảo nguy nga, Không cần danh vọng hay là giàu sang. Chỉ cần giữ trọn chân thành, Yêu thương, tôn trọng, đồng hành cùng nhau. Bởi trong sâu thẳm mai sau, Điều còn ở lại nhiệm màu nhất thôi, Chính là mái ấm cuộc đời, Nơi ta được sống, được cười, được thương. Thông điệp chương 22 Gia đình chẳng phải thiên đường, Nhưng là nơi chứa yêu thương chân thành. Hạnh phúc lớn nhất đời người, Là còn một chốn để quay về nhà. Là còn những người yêu ta, Và ta cũng được chan hòa yêu thương. Dẫu cho thế sự vô thường, Gia đình mãi mãi là nguồn hạnh phúc.
    Like
    Love
    Yay
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • CHƯƠNG 24 NGHỆ THUẬT SỐNG TỬ TẾ
    HNI 16/6 CHƯƠNG 24 NGHỆ THUẬT SỐNG TỬ TẾ 1. SỐNG TỬ TẾ LÀ GÌ? Trong cuộc sống hiện đại, người ta thường nói nhiều về thành công, địa vị, tiền bạc và quyền lực. Tuy nhiên, có một giá trị âm thầm nhưng vô cùng quan trọng, đó là sự tử tế. Một người có thể rất giàu có, rất nổi tiếng,...
    Like
    Love
    Haha
    8
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16-6
    BÀI THƠ CHƯƠNG 23: GIÁ TRỊ CỦA LÒNG BIẾT ƠN

    Giữa dòng đời xuôi ngược tháng năm,
    Có điều quý hơn bạc vàng âm thầm.
    Không cân đong bằng tiền hay của,
    Mà sáng ngời như ngọn lửa trong tâm.

    Lòng biết ơn là dòng suối mát,
    Tưới tâm hồn qua những gian nan.
    Giúp con người sống thêm khiêm nhường,
    Biết yêu thương và biết sẻ san.

    Từ khi cất tiếng khóc chào đời,
    Ta đã nhận biết bao ân nghĩa.
    Có bàn tay nâng niu che chở,
    Có tấm lòng rộng mở sớm trưa.

    Người biết ơn không quên nguồn cội,
    Không tự cho mình đứng một mình.
    Biết thành công là nhờ bao đóng góp,
    Của bao người lặng lẽ hy sinh.

    Không một hạt mầm nào tự lớn,
    Nếu thiếu đi mưa nắng đất trời.
    Không một con người nào trưởng thành,
    Nếu không được nâng đỡ bởi bao người.

    Đứa trẻ lớn nhờ vòng tay mẹ,
    Nhờ bóng cha che chở tháng ngày.
    Nhờ thầy cô truyền bao tri thức,
    Nhờ bạn bè chia ngọt sẻ cay.

    Người doanh nhân nhờ người tin tưởng,
    Người lao động nhờ cộng sự đồng hành.
    Mỗi thành công là một bức tranh lớn,
    Vẽ bằng muôn nét đẹp chân thành.

    Ai đứng trên đỉnh cao cuộc sống,
    Đừng nghĩ mình tự bước đến nơi.
    Sau ánh hào quang luôn thấp thoáng,
    Những bàn tay nâng đỡ cuộc đời.

    Cha mẹ là bầu trời yêu dấu,
    Là đại dương sâu thẳm nghĩa tình.
    Cho con cả cuộc đời thầm lặng,
    Chẳng mong cầu nhận lại cho mình.

    Mẹ thức trắng những đêm con bệnh,
    Mắt quầng sâu vẫn dịu tiếng ru.
    Cha gánh nặng trên đôi vai mỏi,
    Đổi mồ hôi lấy hạnh phúc cho con.

    Ngày thơ bé ta nào hiểu được,
    Tưởng yêu thương là chuyện hiển nhiên.
    Đến khi lớn tự mình trải nghiệm,
    Mới thấu lòng cha mẹ thiêng liêng.

    Biết ơn đâu chỉ lời cảm tạ,
    Mà là lòng hiếu kính sâu xa.
    Là chăm sóc khi chiều tà bóng xế,
    Là sống tốt để mẹ cha an hòa.

    Nếu cha mẹ cho ta sự sống,
    Thì thầy cô thắp sáng tương lai.
    Từng con chữ, từng bài học nhỏ,
    Đưa con người đến những ngày mai.

    Có bài học rồi theo năm tháng,
    Nhạt dần đi như cánh hoa tàn.
    Nhưng bài học làm người chân chính,
    Sẽ theo ta suốt cả nhân gian.

    Có những người đi ngang cuộc sống,
    Tưởng vô tình mà hóa tri âm.
    Một lời động viên khi tuyệt vọng,
    Đã vực ta qua những thăng trầm.

    Biết ơn họ là điều cao quý,
    Là trưởng thành trong mỗi nghĩ suy.
    Vì đôi lúc một người xuất hiện,
    Đã đổi thay cả hướng ta đi.

    Bao người mải kiếm tìm hạnh phúc,
    Ở nơi xa hay tận cuối trời.
    Mà quên mất điều mình đang có,
    Mới chính là kho báu cuộc đời.

    Khi chỉ thấy những gì chưa có,
    Lòng dễ buồn và dễ bất an.
    Nhưng khi thấy điều mình đang giữ,
    Ta sẽ yêu từng phút bình an.

    Còn sức khỏe là còn hạnh phúc,
    Còn gia đình là còn yêu thương.
    Còn cơ hội học tập và sống,
    Là còn bao hy vọng trên đường.

    Người biết ơn nhìn đời bằng sáng,
    Dẫu mây mù vẫn thấy ánh dương.
    Giữa giông bão vẫn tìm được lối,
    Giữa đêm dài vẫn giữ niềm tin.

    Con người sống giữa vòng kết nối,
    Giữa yêu thương và những sẻ chia.
    Lòng biết ơn như nhịp cầu nhỏ,
    Nối trái tim gần lại bên kia.

    Một lời cảm ơn chân thành nói,
    Có thể làm ấm cả lòng người.
    Một sự ghi nhận tuy rất nhỏ,
    Lại tiếp thêm nghị lực không nguôi.

    Không ai muốn cho đi mãi mãi,
    Mà chẳng hề được nhận sự trân trọng.
    Không ai muốn nỗ lực âm thầm,
    Bị lãng quên giữa dòng đời rộng.

    Người biết ơn gieo hạt yêu quý,
    Gặt về những tình cảm dài lâu.
    Mỗi mối quan hệ thêm bền chặt,
    Nhờ chân thành vun đắp từ đầu.

    Lòng biết ơn không chờ dịp lớn,
    Mà bắt đầu từ việc nhỏ quanh ta.
    Một lời cảm ơn người giúp đỡ,
    Một nụ cười trao tặng thiết tha.

    Cảm ơn mẹ vì bữa cơm nóng,
    Cảm ơn cha vì những nhọc nhằn.
    Cảm ơn bạn đã cùng chia sẻ,
    Những vui buồn trong cuộc thế gian.

    Mỗi tối đến trước giờ yên giấc,
    Hãy lặng nhìn một ngày đã qua.
    Nhớ những điều bình thường giản dị,
    Mà cuộc đời đã tặng chúng ta.

    Khi thói quen biết ơn hình thành,
    Tâm hồn sẽ nhẹ nhàng hơn trước.
    Khó khăn vẫn còn nguyên phía trước,
    Nhưng lòng ta thêm mạnh mẽ bước.

    Lòng biết ơn là hoa nhân ái,
    Nở dịu dàng trong mỗi trái tim.
    Giúp ta nhớ về nguồn cội cũ,
    Giữa cuộc đời xuôi ngược kiếm tìm.

    Biết ơn mẹ cha thêm hiếu thảo,
    Biết ơn thầy cô thêm chuyên cần.
    Biết ơn bạn bè thêm tử tế,
    Biết ơn đời thêm rộng tình thân.

    Giàu có nhất không là tiền bạc,
    Không quyền uy hay những hào quang.
    Mà là biết nâng niu hiện tại,
    Giữ trong lòng một ánh bình an.

    Xin gửi lại đôi dòng nhắn nhủ:

    Lòng biết ơn chẳng làm đời nhiều hơn,
    Nhưng làm mọi điều đang có trở nên quý giá.
    Người mang trái tim biết ơn trong cuộc sống,
    Sẽ tìm thấy hạnh phúc từ những điều bình dị nhất của đời mình.
    HNI 16-6 BÀI THƠ CHƯƠNG 23: GIÁ TRỊ CỦA LÒNG BIẾT ƠN Giữa dòng đời xuôi ngược tháng năm, Có điều quý hơn bạc vàng âm thầm. Không cân đong bằng tiền hay của, Mà sáng ngời như ngọn lửa trong tâm. Lòng biết ơn là dòng suối mát, Tưới tâm hồn qua những gian nan. Giúp con người sống thêm khiêm nhường, Biết yêu thương và biết sẻ san. Từ khi cất tiếng khóc chào đời, Ta đã nhận biết bao ân nghĩa. Có bàn tay nâng niu che chở, Có tấm lòng rộng mở sớm trưa. Người biết ơn không quên nguồn cội, Không tự cho mình đứng một mình. Biết thành công là nhờ bao đóng góp, Của bao người lặng lẽ hy sinh. Không một hạt mầm nào tự lớn, Nếu thiếu đi mưa nắng đất trời. Không một con người nào trưởng thành, Nếu không được nâng đỡ bởi bao người. Đứa trẻ lớn nhờ vòng tay mẹ, Nhờ bóng cha che chở tháng ngày. Nhờ thầy cô truyền bao tri thức, Nhờ bạn bè chia ngọt sẻ cay. Người doanh nhân nhờ người tin tưởng, Người lao động nhờ cộng sự đồng hành. Mỗi thành công là một bức tranh lớn, Vẽ bằng muôn nét đẹp chân thành. Ai đứng trên đỉnh cao cuộc sống, Đừng nghĩ mình tự bước đến nơi. Sau ánh hào quang luôn thấp thoáng, Những bàn tay nâng đỡ cuộc đời. Cha mẹ là bầu trời yêu dấu, Là đại dương sâu thẳm nghĩa tình. Cho con cả cuộc đời thầm lặng, Chẳng mong cầu nhận lại cho mình. Mẹ thức trắng những đêm con bệnh, Mắt quầng sâu vẫn dịu tiếng ru. Cha gánh nặng trên đôi vai mỏi, Đổi mồ hôi lấy hạnh phúc cho con. Ngày thơ bé ta nào hiểu được, Tưởng yêu thương là chuyện hiển nhiên. Đến khi lớn tự mình trải nghiệm, Mới thấu lòng cha mẹ thiêng liêng. Biết ơn đâu chỉ lời cảm tạ, Mà là lòng hiếu kính sâu xa. Là chăm sóc khi chiều tà bóng xế, Là sống tốt để mẹ cha an hòa. Nếu cha mẹ cho ta sự sống, Thì thầy cô thắp sáng tương lai. Từng con chữ, từng bài học nhỏ, Đưa con người đến những ngày mai. Có bài học rồi theo năm tháng, Nhạt dần đi như cánh hoa tàn. Nhưng bài học làm người chân chính, Sẽ theo ta suốt cả nhân gian. Có những người đi ngang cuộc sống, Tưởng vô tình mà hóa tri âm. Một lời động viên khi tuyệt vọng, Đã vực ta qua những thăng trầm. Biết ơn họ là điều cao quý, Là trưởng thành trong mỗi nghĩ suy. Vì đôi lúc một người xuất hiện, Đã đổi thay cả hướng ta đi. Bao người mải kiếm tìm hạnh phúc, Ở nơi xa hay tận cuối trời. Mà quên mất điều mình đang có, Mới chính là kho báu cuộc đời. Khi chỉ thấy những gì chưa có, Lòng dễ buồn và dễ bất an. Nhưng khi thấy điều mình đang giữ, Ta sẽ yêu từng phút bình an. Còn sức khỏe là còn hạnh phúc, Còn gia đình là còn yêu thương. Còn cơ hội học tập và sống, Là còn bao hy vọng trên đường. Người biết ơn nhìn đời bằng sáng, Dẫu mây mù vẫn thấy ánh dương. Giữa giông bão vẫn tìm được lối, Giữa đêm dài vẫn giữ niềm tin. Con người sống giữa vòng kết nối, Giữa yêu thương và những sẻ chia. Lòng biết ơn như nhịp cầu nhỏ, Nối trái tim gần lại bên kia. Một lời cảm ơn chân thành nói, Có thể làm ấm cả lòng người. Một sự ghi nhận tuy rất nhỏ, Lại tiếp thêm nghị lực không nguôi. Không ai muốn cho đi mãi mãi, Mà chẳng hề được nhận sự trân trọng. Không ai muốn nỗ lực âm thầm, Bị lãng quên giữa dòng đời rộng. Người biết ơn gieo hạt yêu quý, Gặt về những tình cảm dài lâu. Mỗi mối quan hệ thêm bền chặt, Nhờ chân thành vun đắp từ đầu. Lòng biết ơn không chờ dịp lớn, Mà bắt đầu từ việc nhỏ quanh ta. Một lời cảm ơn người giúp đỡ, Một nụ cười trao tặng thiết tha. Cảm ơn mẹ vì bữa cơm nóng, Cảm ơn cha vì những nhọc nhằn. Cảm ơn bạn đã cùng chia sẻ, Những vui buồn trong cuộc thế gian. Mỗi tối đến trước giờ yên giấc, Hãy lặng nhìn một ngày đã qua. Nhớ những điều bình thường giản dị, Mà cuộc đời đã tặng chúng ta. Khi thói quen biết ơn hình thành, Tâm hồn sẽ nhẹ nhàng hơn trước. Khó khăn vẫn còn nguyên phía trước, Nhưng lòng ta thêm mạnh mẽ bước. Lòng biết ơn là hoa nhân ái, Nở dịu dàng trong mỗi trái tim. Giúp ta nhớ về nguồn cội cũ, Giữa cuộc đời xuôi ngược kiếm tìm. Biết ơn mẹ cha thêm hiếu thảo, Biết ơn thầy cô thêm chuyên cần. Biết ơn bạn bè thêm tử tế, Biết ơn đời thêm rộng tình thân. Giàu có nhất không là tiền bạc, Không quyền uy hay những hào quang. Mà là biết nâng niu hiện tại, Giữ trong lòng một ánh bình an. Xin gửi lại đôi dòng nhắn nhủ: Lòng biết ơn chẳng làm đời nhiều hơn, Nhưng làm mọi điều đang có trở nên quý giá. Người mang trái tim biết ơn trong cuộc sống, Sẽ tìm thấy hạnh phúc từ những điều bình dị nhất của đời mình.
    Like
    Love
    7
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16-6
    BÀI THƠ CHƯƠNG 24: NGHỆ THUẬT SỐNG TỬ TẾ

    Giữa dòng đời hối hả ngược xuôi,
    Người tìm danh vọng, kẻ tìm niềm vui,
    Tiền tài, địa vị rồi cũng qua như gió,
    Chỉ lòng tử tế còn mãi chẳng phai phôi.

    Tử tế đâu phải chuyện cao xa,
    Chẳng cần làm việc lớn bao la,
    Một lời cảm ơn, một câu hỏi thăm nhỏ,
    Cũng làm cuộc đời nở đóa hoa.

    Một nụ cười trao giữa bộn bề,
    Một bàn tay giúp lúc ê chề,
    Một ánh mắt cảm thông khi ai gục ngã,
    Đủ sưởi lòng người giữa tái tê.

    Tử tế bắt đầu bằng sự tôn trọng nhau,
    Dù sang giàu hay bạc mái đầu,
    Người lao công hay người làm lãnh đạo,
    Đều đáng được yêu thương như nhau.

    Đừng chỉ cúi đầu trước quyền uy,
    Mà lạnh lùng với những bước chân đi,
    Nhân phẩm con người không nằm ở địa vị,
    Mà ở cách sống chân thành, nghĩ suy.

    Cho đi không phải để nhận về,
    Không phải cân đo được mất ê chề,
    Một lời động viên khi người ta tuyệt vọng,
    Có khi là món quà quý hơn mọi bốn bề.

    Cho đi thời gian, chia sẻ tri thức,
    Cho đi yêu thương bằng trái tim chân thực,
    Mỗi hạt giống lành gieo xuống cuộc đời,
    Rồi sẽ nở thành mùa hoa hạnh phúc.

    Lòng nhân ái là sức mạnh vô hình,
    Nhẹ như gió nhưng lay động hành tinh,
    Biết lắng nghe những nỗi đau thầm lặng,
    Biết đồng cảm trước những phận đời chông chênh.

    Ai cũng mang trong mình câu chuyện riêng,
    Những vết thương chẳng dễ gọi thành tên,
    Nên đừng vội phán xét người trước mặt,
    Khi chưa hiểu những gì họ đang mang bên.

    Người tử tế không phải người yếu mềm,
    Không cúi đầu trước mọi điều sai khiến,
    Vẫn biết nói không khi điều không đúng,
    Vẫn kiên cường mà chẳng mất dịu hiền.

    Tử tế cần cả trái tim và lý trí,
    Giúp đúng nơi và dừng đúng khi,
    Không để lòng tốt thành điều bị lợi dụng,
    Nhưng cũng không đánh mất từ bi.

    Điều kỳ diệu của lòng tốt trên đời,
    Là luôn lan xa hơn những gì ta nghĩ tới,
    Một ngọn nến sáng lên trong đêm tối,
    Có thể thắp ngàn ánh lửa rạng ngời.

    Cha mẹ tử tế, con học yêu thương,
    Thầy cô tử tế, trò thêm vững bước đường,
    Người lãnh đạo tử tế xây văn hóa đẹp,
    Để nhân văn lan tỏa khắp muôn phương.

    Không ai sống mà chưa từng lỗi lầm,
    Không ai đi hết đời không vấp ngã âm thầm,
    Vì thế hãy học cách tha thứ,
    Để tâm hồn thôi nặng những tháng năm.

    Tha thứ không phải quên hết đau buồn,
    Mà là buông bỏ những oán hờn vấn vương,
    Giải thoát trái tim khỏi gông xiềng giận dữ,
    Để bình yên trở lại con đường.

    Hãy tử tế với chính bản thân mình,
    Khi mệt mỏi hãy cho mình khoảng lặng,
    Đừng tự trách mãi những điều chưa trọn vẹn,
    Hãy đứng lên từ những lần không lành.

    Yêu thương mình không phải ích kỷ đâu,
    Mà là chăm sóc những vết thương sâu,
    Để còn đủ sức trao đi ánh sáng,
    Và sẻ chia với cuộc sống nhiệm màu.

    Rồi một ngày khi ngoảnh lại phía sau,
    Tiền bạc cũng chỉ như cơn gió qua mau,
    Điều còn lại trong lòng người ở lại,
    Là cách ta đã sống thế nào.

    Có thể ta chẳng nổi tiếng giữa nhân gian,
    Chẳng sở hữu lâu đài hay bạc vàng,
    Nhưng nếu gieo được yêu thương và tử tế,
    Đó đã là tài sản quý vô vàn.

    Nghệ thuật sống chẳng ở điều cao siêu,
    Mà ở từng việc nhỏ của mỗi chiều,
    Một lời tử tế, một tấm lòng chân thật,
    Đủ làm cuộc đời đẹp biết bao nhiêu.

    Bởi cuối cùng sau mọi chuyến đi,
    Sau thành công hay những lúc chia ly,
    Điều còn mãi trong lòng người ở lại,
    Là yêu thương, là tử tế ta trao đi.
    HNI 16-6 BÀI THƠ CHƯƠNG 24: NGHỆ THUẬT SỐNG TỬ TẾ Giữa dòng đời hối hả ngược xuôi, Người tìm danh vọng, kẻ tìm niềm vui, Tiền tài, địa vị rồi cũng qua như gió, Chỉ lòng tử tế còn mãi chẳng phai phôi. Tử tế đâu phải chuyện cao xa, Chẳng cần làm việc lớn bao la, Một lời cảm ơn, một câu hỏi thăm nhỏ, Cũng làm cuộc đời nở đóa hoa. Một nụ cười trao giữa bộn bề, Một bàn tay giúp lúc ê chề, Một ánh mắt cảm thông khi ai gục ngã, Đủ sưởi lòng người giữa tái tê. Tử tế bắt đầu bằng sự tôn trọng nhau, Dù sang giàu hay bạc mái đầu, Người lao công hay người làm lãnh đạo, Đều đáng được yêu thương như nhau. Đừng chỉ cúi đầu trước quyền uy, Mà lạnh lùng với những bước chân đi, Nhân phẩm con người không nằm ở địa vị, Mà ở cách sống chân thành, nghĩ suy. Cho đi không phải để nhận về, Không phải cân đo được mất ê chề, Một lời động viên khi người ta tuyệt vọng, Có khi là món quà quý hơn mọi bốn bề. Cho đi thời gian, chia sẻ tri thức, Cho đi yêu thương bằng trái tim chân thực, Mỗi hạt giống lành gieo xuống cuộc đời, Rồi sẽ nở thành mùa hoa hạnh phúc. Lòng nhân ái là sức mạnh vô hình, Nhẹ như gió nhưng lay động hành tinh, Biết lắng nghe những nỗi đau thầm lặng, Biết đồng cảm trước những phận đời chông chênh. Ai cũng mang trong mình câu chuyện riêng, Những vết thương chẳng dễ gọi thành tên, Nên đừng vội phán xét người trước mặt, Khi chưa hiểu những gì họ đang mang bên. Người tử tế không phải người yếu mềm, Không cúi đầu trước mọi điều sai khiến, Vẫn biết nói không khi điều không đúng, Vẫn kiên cường mà chẳng mất dịu hiền. Tử tế cần cả trái tim và lý trí, Giúp đúng nơi và dừng đúng khi, Không để lòng tốt thành điều bị lợi dụng, Nhưng cũng không đánh mất từ bi. Điều kỳ diệu của lòng tốt trên đời, Là luôn lan xa hơn những gì ta nghĩ tới, Một ngọn nến sáng lên trong đêm tối, Có thể thắp ngàn ánh lửa rạng ngời. Cha mẹ tử tế, con học yêu thương, Thầy cô tử tế, trò thêm vững bước đường, Người lãnh đạo tử tế xây văn hóa đẹp, Để nhân văn lan tỏa khắp muôn phương. Không ai sống mà chưa từng lỗi lầm, Không ai đi hết đời không vấp ngã âm thầm, Vì thế hãy học cách tha thứ, Để tâm hồn thôi nặng những tháng năm. Tha thứ không phải quên hết đau buồn, Mà là buông bỏ những oán hờn vấn vương, Giải thoát trái tim khỏi gông xiềng giận dữ, Để bình yên trở lại con đường. Hãy tử tế với chính bản thân mình, Khi mệt mỏi hãy cho mình khoảng lặng, Đừng tự trách mãi những điều chưa trọn vẹn, Hãy đứng lên từ những lần không lành. Yêu thương mình không phải ích kỷ đâu, Mà là chăm sóc những vết thương sâu, Để còn đủ sức trao đi ánh sáng, Và sẻ chia với cuộc sống nhiệm màu. Rồi một ngày khi ngoảnh lại phía sau, Tiền bạc cũng chỉ như cơn gió qua mau, Điều còn lại trong lòng người ở lại, Là cách ta đã sống thế nào. Có thể ta chẳng nổi tiếng giữa nhân gian, Chẳng sở hữu lâu đài hay bạc vàng, Nhưng nếu gieo được yêu thương và tử tế, Đó đã là tài sản quý vô vàn. Nghệ thuật sống chẳng ở điều cao siêu, Mà ở từng việc nhỏ của mỗi chiều, Một lời tử tế, một tấm lòng chân thật, Đủ làm cuộc đời đẹp biết bao nhiêu. Bởi cuối cùng sau mọi chuyến đi, Sau thành công hay những lúc chia ly, Điều còn mãi trong lòng người ở lại, Là yêu thương, là tử tế ta trao đi.
    Like
    Love
    7
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Hà Nội (HAN) - TP. Hồ Chí Minh (SGN) Thứ hai 15/06/2026

    ========>*<========
    (VJ: Vietjet Air; 9G: Sun PhuQuoc Airways; VU: Vietravel Airlines; QH: Bamboo Airways; VN: Vietnam Airlines; VN-6xxx (BL): Pacific Airlines)

    Sun Phu Quoc Airway 9G893 23:05 Vé máy bay 1,999,000 (1PC x 23Kg)

    Vietravel Airlines VU751 08:35 Vé máy bay 2,029,240

    Vietjet Air VJ131 10:10 Vé máy bay 2,071,600

    Vietjet Air VJ137 12:20 Vé máy bay 2,071,600

    Vietjet Air VJ191 13:40 Vé máy bay 2,071,600

    Vietjet Air VJ143 14:05 Vé máy bay 2,071,600

    Vietjet Air VJ145 14:40 Vé máy bay 2,071,600

    Vietjet Air VJ147 15:45 Vé máy bay 2,071,600

    Vietjet Air VJ133 11:20 Vé máy bay 2,233,600

    Sun Phu Quoc Airway 9G855 15:30 Vé máy bay 2,474,000 (1PC x 23Kg)

    Sun Phu Quoc Airway 9G863 17:15 Vé máy bay 2,474,000 (1PC x 23Kg)

    Vietnam Airlines VN273 16:00 Vé máy bay 2,648,000 (1 PCs x 23kg)


    Pacific Airlines VN6025 (BL) 22:55 Vé máy bay 2,648,000 (1 PCs x 23kg)

    Sun Phu Quoc Airway 9G809 06:30 Vé máy bay 2,733,000 (1PC x 23Kg)

    Vietnam Airlines VN215 15:00 Vé máy bay 2,896,000 (1 PCs x 23kg)

    Sun Phu Quoc Airway 9G841 12:25 Vé máy bay 2,960,000 (1PC x 23Kg)

    Vietnam Airlines VN233 12:30 Vé máy bay 3,123,000 (1 PCs x 23kg)

    Vietnam Airlines VN213 13:00 Vé máy bay 3,123,000 (1 PCs x 23kg)

    Vietnam Airlines VN253 14:00 Vé máy bay 3,123,000 (1 PCs x 23kg)

    Vietnam Airlines VN259 18:00 Vé máy bay 3,123,000 (1 PCs x 23kg)

    Sun Phu Quoc Airway 9G825 09:25 Vé máy bay 3,284,000 (1PC x 23Kg)

    Vietnam Airlines VN211 11:00 Vé máy bay 3,728,000 (1 PCs x 23kg)

    Bamboo Airways QH211 10:10 Vé máy bay 3,743,000 (20Kg)

    Vietnam Airlines VN247 10:00 Vé máy bay 3,801,000 (1 PCs x 23kg)

    đã bao gốm thuế phí

    Liên hệ: 0925642617 - 0964507862 - (0886912037 số này có zalo)
    Hà Nội (HAN) - TP. Hồ Chí Minh (SGN) Thứ hai 15/06/2026 ========>*<======== (VJ: Vietjet Air; 9G: Sun PhuQuoc Airways; VU: Vietravel Airlines; QH: Bamboo Airways; VN: Vietnam Airlines; VN-6xxx (BL): Pacific Airlines) Sun Phu Quoc Airway 9G893 23:05 Vé máy bay 1,999,000 (1PC x 23Kg) Vietravel Airlines VU751 08:35 Vé máy bay 2,029,240 Vietjet Air VJ131 10:10 Vé máy bay 2,071,600 Vietjet Air VJ137 12:20 Vé máy bay 2,071,600 Vietjet Air VJ191 13:40 Vé máy bay 2,071,600 Vietjet Air VJ143 14:05 Vé máy bay 2,071,600 Vietjet Air VJ145 14:40 Vé máy bay 2,071,600 Vietjet Air VJ147 15:45 Vé máy bay 2,071,600 Vietjet Air VJ133 11:20 Vé máy bay 2,233,600 Sun Phu Quoc Airway 9G855 15:30 Vé máy bay 2,474,000 (1PC x 23Kg) Sun Phu Quoc Airway 9G863 17:15 Vé máy bay 2,474,000 (1PC x 23Kg) Vietnam Airlines VN273 16:00 Vé máy bay 2,648,000 (1 PCs x 23kg) Pacific Airlines VN6025 (BL) 22:55 Vé máy bay 2,648,000 (1 PCs x 23kg) Sun Phu Quoc Airway 9G809 06:30 Vé máy bay 2,733,000 (1PC x 23Kg) Vietnam Airlines VN215 15:00 Vé máy bay 2,896,000 (1 PCs x 23kg) Sun Phu Quoc Airway 9G841 12:25 Vé máy bay 2,960,000 (1PC x 23Kg) Vietnam Airlines VN233 12:30 Vé máy bay 3,123,000 (1 PCs x 23kg) Vietnam Airlines VN213 13:00 Vé máy bay 3,123,000 (1 PCs x 23kg) Vietnam Airlines VN253 14:00 Vé máy bay 3,123,000 (1 PCs x 23kg) Vietnam Airlines VN259 18:00 Vé máy bay 3,123,000 (1 PCs x 23kg) Sun Phu Quoc Airway 9G825 09:25 Vé máy bay 3,284,000 (1PC x 23Kg) Vietnam Airlines VN211 11:00 Vé máy bay 3,728,000 (1 PCs x 23kg) Bamboo Airways QH211 10:10 Vé máy bay 3,743,000 (20Kg) Vietnam Airlines VN247 10:00 Vé máy bay 3,801,000 (1 PCs x 23kg) đã bao gốm thuế phí Liên hệ: 0925642617 - 0964507862 - (0886912037 số này có zalo)
    Like
    Love
    6
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Hà Nội (HAN) - TP. Hồ Chí Minh (SGN) Thứ ba 16/06/2026

    ========>*<========
    (QH: Bamboo Airways; 9G: Sun PhuQuoc Airways; VN: Vietnam Airlines; VN-6xxx (BL): Pacific Airlines)

    Hãng Bamboo Airways QH201 23:40 Vé máy bay 1,954,000 (20Kg)

    Hãng Sun Phu Quoc Airway 9G887 22:00 Vé máy bay 2,236,000 (1PC x 23Kg)

    Hãng Sun Phu Quoc Airway 9G893 23:05 Vé máy bay 2,236,000 (1PC x 23Kg)

    Hãng Pacific Airlines VN6025 (BL) 22:55 Vé máy bay 3,123,000 (1 PCs x 23kg)

    đã bao gốm thuế phí

    Liên hệ: 0925642617 - 0964507862 - (0886912037 số này có zalo)
    Hà Nội (HAN) - TP. Hồ Chí Minh (SGN) Thứ ba 16/06/2026 ========>*<======== (QH: Bamboo Airways; 9G: Sun PhuQuoc Airways; VN: Vietnam Airlines; VN-6xxx (BL): Pacific Airlines) Hãng Bamboo Airways QH201 23:40 Vé máy bay 1,954,000 (20Kg) Hãng Sun Phu Quoc Airway 9G887 22:00 Vé máy bay 2,236,000 (1PC x 23Kg) Hãng Sun Phu Quoc Airway 9G893 23:05 Vé máy bay 2,236,000 (1PC x 23Kg) Hãng Pacific Airlines VN6025 (BL) 22:55 Vé máy bay 3,123,000 (1 PCs x 23kg) đã bao gốm thuế phí Liên hệ: 0925642617 - 0964507862 - (0886912037 số này có zalo)
    Like
    Love
    6
    2 Bình luận 0 Chia sẽ