HNI 16-6
BÀI THƠ CHƯƠNG 24: NGHỆ THUẬT SỐNG TỬ TẾ

Giữa dòng đời hối hả ngược xuôi,
Người tìm danh vọng, kẻ tìm niềm vui,
Tiền tài, địa vị rồi cũng qua như gió,
Chỉ lòng tử tế còn mãi chẳng phai phôi.

Tử tế đâu phải chuyện cao xa,
Chẳng cần làm việc lớn bao la,
Một lời cảm ơn, một câu hỏi thăm nhỏ,
Cũng làm cuộc đời nở đóa hoa.

Một nụ cười trao giữa bộn bề,
Một bàn tay giúp lúc ê chề,
Một ánh mắt cảm thông khi ai gục ngã,
Đủ sưởi lòng người giữa tái tê.

Tử tế bắt đầu bằng sự tôn trọng nhau,
Dù sang giàu hay bạc mái đầu,
Người lao công hay người làm lãnh đạo,
Đều đáng được yêu thương như nhau.

Đừng chỉ cúi đầu trước quyền uy,
Mà lạnh lùng với những bước chân đi,
Nhân phẩm con người không nằm ở địa vị,
Mà ở cách sống chân thành, nghĩ suy.

Cho đi không phải để nhận về,
Không phải cân đo được mất ê chề,
Một lời động viên khi người ta tuyệt vọng,
Có khi là món quà quý hơn mọi bốn bề.

Cho đi thời gian, chia sẻ tri thức,
Cho đi yêu thương bằng trái tim chân thực,
Mỗi hạt giống lành gieo xuống cuộc đời,
Rồi sẽ nở thành mùa hoa hạnh phúc.

Lòng nhân ái là sức mạnh vô hình,
Nhẹ như gió nhưng lay động hành tinh,
Biết lắng nghe những nỗi đau thầm lặng,
Biết đồng cảm trước những phận đời chông chênh.

Ai cũng mang trong mình câu chuyện riêng,
Những vết thương chẳng dễ gọi thành tên,
Nên đừng vội phán xét người trước mặt,
Khi chưa hiểu những gì họ đang mang bên.

Người tử tế không phải người yếu mềm,
Không cúi đầu trước mọi điều sai khiến,
Vẫn biết nói không khi điều không đúng,
Vẫn kiên cường mà chẳng mất dịu hiền.

Tử tế cần cả trái tim và lý trí,
Giúp đúng nơi và dừng đúng khi,
Không để lòng tốt thành điều bị lợi dụng,
Nhưng cũng không đánh mất từ bi.

Điều kỳ diệu của lòng tốt trên đời,
Là luôn lan xa hơn những gì ta nghĩ tới,
Một ngọn nến sáng lên trong đêm tối,
Có thể thắp ngàn ánh lửa rạng ngời.

Cha mẹ tử tế, con học yêu thương,
Thầy cô tử tế, trò thêm vững bước đường,
Người lãnh đạo tử tế xây văn hóa đẹp,
Để nhân văn lan tỏa khắp muôn phương.

Không ai sống mà chưa từng lỗi lầm,
Không ai đi hết đời không vấp ngã âm thầm,
Vì thế hãy học cách tha thứ,
Để tâm hồn thôi nặng những tháng năm.

Tha thứ không phải quên hết đau buồn,
Mà là buông bỏ những oán hờn vấn vương,
Giải thoát trái tim khỏi gông xiềng giận dữ,
Để bình yên trở lại con đường.

Hãy tử tế với chính bản thân mình,
Khi mệt mỏi hãy cho mình khoảng lặng,
Đừng tự trách mãi những điều chưa trọn vẹn,
Hãy đứng lên từ những lần không lành.

Yêu thương mình không phải ích kỷ đâu,
Mà là chăm sóc những vết thương sâu,
Để còn đủ sức trao đi ánh sáng,
Và sẻ chia với cuộc sống nhiệm màu.

Rồi một ngày khi ngoảnh lại phía sau,
Tiền bạc cũng chỉ như cơn gió qua mau,
Điều còn lại trong lòng người ở lại,
Là cách ta đã sống thế nào.

Có thể ta chẳng nổi tiếng giữa nhân gian,
Chẳng sở hữu lâu đài hay bạc vàng,
Nhưng nếu gieo được yêu thương và tử tế,
Đó đã là tài sản quý vô vàn.

Nghệ thuật sống chẳng ở điều cao siêu,
Mà ở từng việc nhỏ của mỗi chiều,
Một lời tử tế, một tấm lòng chân thật,
Đủ làm cuộc đời đẹp biết bao nhiêu.

Bởi cuối cùng sau mọi chuyến đi,
Sau thành công hay những lúc chia ly,
Điều còn mãi trong lòng người ở lại,
Là yêu thương, là tử tế ta trao đi.
HNI 16-6 BÀI THƠ CHƯƠNG 24: NGHỆ THUẬT SỐNG TỬ TẾ Giữa dòng đời hối hả ngược xuôi, Người tìm danh vọng, kẻ tìm niềm vui, Tiền tài, địa vị rồi cũng qua như gió, Chỉ lòng tử tế còn mãi chẳng phai phôi. Tử tế đâu phải chuyện cao xa, Chẳng cần làm việc lớn bao la, Một lời cảm ơn, một câu hỏi thăm nhỏ, Cũng làm cuộc đời nở đóa hoa. Một nụ cười trao giữa bộn bề, Một bàn tay giúp lúc ê chề, Một ánh mắt cảm thông khi ai gục ngã, Đủ sưởi lòng người giữa tái tê. Tử tế bắt đầu bằng sự tôn trọng nhau, Dù sang giàu hay bạc mái đầu, Người lao công hay người làm lãnh đạo, Đều đáng được yêu thương như nhau. Đừng chỉ cúi đầu trước quyền uy, Mà lạnh lùng với những bước chân đi, Nhân phẩm con người không nằm ở địa vị, Mà ở cách sống chân thành, nghĩ suy. Cho đi không phải để nhận về, Không phải cân đo được mất ê chề, Một lời động viên khi người ta tuyệt vọng, Có khi là món quà quý hơn mọi bốn bề. Cho đi thời gian, chia sẻ tri thức, Cho đi yêu thương bằng trái tim chân thực, Mỗi hạt giống lành gieo xuống cuộc đời, Rồi sẽ nở thành mùa hoa hạnh phúc. Lòng nhân ái là sức mạnh vô hình, Nhẹ như gió nhưng lay động hành tinh, Biết lắng nghe những nỗi đau thầm lặng, Biết đồng cảm trước những phận đời chông chênh. Ai cũng mang trong mình câu chuyện riêng, Những vết thương chẳng dễ gọi thành tên, Nên đừng vội phán xét người trước mặt, Khi chưa hiểu những gì họ đang mang bên. Người tử tế không phải người yếu mềm, Không cúi đầu trước mọi điều sai khiến, Vẫn biết nói không khi điều không đúng, Vẫn kiên cường mà chẳng mất dịu hiền. Tử tế cần cả trái tim và lý trí, Giúp đúng nơi và dừng đúng khi, Không để lòng tốt thành điều bị lợi dụng, Nhưng cũng không đánh mất từ bi. Điều kỳ diệu của lòng tốt trên đời, Là luôn lan xa hơn những gì ta nghĩ tới, Một ngọn nến sáng lên trong đêm tối, Có thể thắp ngàn ánh lửa rạng ngời. Cha mẹ tử tế, con học yêu thương, Thầy cô tử tế, trò thêm vững bước đường, Người lãnh đạo tử tế xây văn hóa đẹp, Để nhân văn lan tỏa khắp muôn phương. Không ai sống mà chưa từng lỗi lầm, Không ai đi hết đời không vấp ngã âm thầm, Vì thế hãy học cách tha thứ, Để tâm hồn thôi nặng những tháng năm. Tha thứ không phải quên hết đau buồn, Mà là buông bỏ những oán hờn vấn vương, Giải thoát trái tim khỏi gông xiềng giận dữ, Để bình yên trở lại con đường. Hãy tử tế với chính bản thân mình, Khi mệt mỏi hãy cho mình khoảng lặng, Đừng tự trách mãi những điều chưa trọn vẹn, Hãy đứng lên từ những lần không lành. Yêu thương mình không phải ích kỷ đâu, Mà là chăm sóc những vết thương sâu, Để còn đủ sức trao đi ánh sáng, Và sẻ chia với cuộc sống nhiệm màu. Rồi một ngày khi ngoảnh lại phía sau, Tiền bạc cũng chỉ như cơn gió qua mau, Điều còn lại trong lòng người ở lại, Là cách ta đã sống thế nào. Có thể ta chẳng nổi tiếng giữa nhân gian, Chẳng sở hữu lâu đài hay bạc vàng, Nhưng nếu gieo được yêu thương và tử tế, Đó đã là tài sản quý vô vàn. Nghệ thuật sống chẳng ở điều cao siêu, Mà ở từng việc nhỏ của mỗi chiều, Một lời tử tế, một tấm lòng chân thật, Đủ làm cuộc đời đẹp biết bao nhiêu. Bởi cuối cùng sau mọi chuyến đi, Sau thành công hay những lúc chia ly, Điều còn mãi trong lòng người ở lại, Là yêu thương, là tử tế ta trao đi.
Like
Love
7
2 Bình luận 0 Chia sẽ