• https://youtube.com/shorts/08QMknVKWkc?si=eSRCYZiLFcenCFH8
    https://youtube.com/shorts/08QMknVKWkc?si=eSRCYZiLFcenCFH8
    Like
    Wow
    Love
    Haha
    Angry
    10
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 17-6
    Bài thơ chương 26: KẾT NỐI CON NGƯỜI

    Con người sinh giữa cuộc đời,
    Lớn lên nhờ những tiếng cười yêu thương.
    Từ vòng tay mẹ vấn vương,
    Đến lời thầy dạy soi đường tương lai.

    Bạn bè chia ngọt sẻ bùi,
    Cộng đồng nâng bước những người khó khăn.
    Không ai sống mãi đơn thân,
    Giữa đời rộng lớn cần gần với nhau.

    Kết nối chẳng phải nhịp cầu
    Dựng bằng lợi ích nhiệm màu nhất thời.
    Mà là thấu hiểu lòng người,
    Là cùng chia sẻ nụ cười, niềm đau.

    Ngày nay công nghệ đi đầu,
    Khoảng cách địa lý qua mau tức thì.
    Nhưng nhiều người vẫn sầu bi,
    Giữa muôn kết nối lại đi cô đơn.

    Tin nhắn có thể thân quen,
    Nhưng chưa thay được sự gần thật tâm.
    Một lời hỏi thăm âm thầm,
    Có khi sưởi ấm tháng năm lạnh lùng.

    Một ánh mắt chứa bao dung,
    Một bàn tay nắm khi cùng khó khăn.
    Giúp người thêm vững tinh thần,
    Giữa bao giông tố phong trần cuộc đời.

    Con người chẳng thể riêng tôi,
    Sống mà tách biệt khỏi đời quanh ta.
    Từ chiếc áo, mái nhà,
    Đều nhờ công sức bao người góp công.

    Những người thành đạt thành công,
    Đều nhờ cộng sự đồng lòng phía sau.
    Nhà khoa học bước lên cao,
    Nhờ thầy dẫn dắt biết bao tháng ngày.

    Nghệ sĩ tỏa sáng hôm nay,
    Cũng nhờ khán giả đong đầy yêu thương.
    Cuộc đời muôn nẻo dặm đường,
    Chẳng ai đi hết nếu thường một thân.

    Muốn xây kết nối bền lâu,
    Trước tiên học cách lắng sâu chân thành.
    Đừng chỉ chuẩn bị tranh giành,
    Mà nghe để hiểu ngọn ngành người ta.

    Có khi chẳng cần nói ra,
    Người buồn chỉ muốn được ta lắng lòng.
    Một người mẹ hiểu con mong,
    Nhờ nghe từng tiếng trong lòng trẻ thơ.

    Vợ chồng bớt những hững hờ,
    Khi nghe nhau nói từng giờ áp lực.
    Lãnh đạo biết lắng nghe thực,
    Sẽ xây niềm tin vững chắc lâu dài.

    Nhiều khi tình cảm phôi phai,
    Không vì hết nghĩa mà vì chẳng nghe.
    Một lời bỏ lỡ bên lề,
    Lâu ngày thành cả con đê ngăn lòng.

    Đồng cảm như ánh nắng hồng,
    Soi vào góc tối chất chồng trong tim.
    Là khi ta biết kiếm tìm,
    Nỗi đau người khác để nhìn bằng tâm.

    Không nhìn từ chỗ cao sang,
    Mà cùng đứng cạnh sẻ san gánh đời.
    Khi ai thất bại chơi vơi,
    Đừng vội phán xét bằng lời giáo huấn.

    Đôi khi một cái nắm tay,
    Giá hơn trăm ngàn lời hay khuyên răn.
    Bởi sau nóng giận âm thầm,
    Là bao áp lực đêm nằm chưa nguôi.

    Sau sai lầm của một người,
    Có khi là những khoảng trời tổn thương.
    Đồng cảm làm đẹp con đường,
    Cho gia đình, xã hội thêm yên bình.

    Muốn cho kết nối đậm tình,
    Hãy luôn học cách hy sinh cho người.
    Đừng luôn tính toán thiệt hơn,
    “Hôm nay tôi giúp được gì cho ai?”

    Cho đi chẳng nhất thiết hoài
    Là tiền bạc lớn hay tài sản cao.
    Một lời động viên ngọt ngào,
    Một nụ cười nhỏ cũng trao yêu thương.

    Hạt lành gieo xuống ven đường,
    Có khi năm tháng mới vươn nụ cười.
    Nhưng rồi sẽ nở hoa tươi,
    Đem về quả ngọt cho người gieo trồng.

    Người hay giúp đỡ cộng đồng,
    Thường được yêu quý, cảm thông rất nhiều.
    Không vì trao đổi bao điều,
    Mà vì cuộc sống có điều hồi sinh.

    Niềm tin là gốc ân tình,
    Là nền móng dựng hành trình dài lâu.
    Không tin, tình bạn nhạt màu,
    Không tin, hạnh phúc dễ nhàu thời gian.

    Niềm tin chẳng tự chứa chan,
    Mà từ hành động rõ ràng mỗi ngày.
    Giữ lời hứa nhỏ hôm nay,
    Là thêm viên gạch dựng xây nhịp cầu.

    Một lần thất tín trước sau,
    Cũng như vết nứt in sâu trong lòng.
    Xây thì chậm rãi từng dòng,
    Mất đi có thể chỉ trong phút giây.

    Người đáng tin chẳng là người
    Hoàn hảo tuyệt đối giữa đời nhân gian.
    Mà là dám nhận lỗi lầm,
    Rồi tìm sửa chữa bằng tâm chân thành.

    Mỗi người gặp giữa hành trình,
    Đều mang bài học riêng mình gửi trao.
    Có người nâng bước ta cao,
    Có người truyền cảm hứng vào tương lai.

    Gần người tích cực mỗi ngày,
    Ta thêm nghị lực vượt hoài khó khăn.
    Gần người hiểu biết chuyên cần,
    Tri thức mở rộng vô ngần trước ta.

    Gần người nhân ái bao la,
    Ta học cách sống vị tha với đời.
    Mỗi quan hệ đẹp một thời,
    Đều là trang sách tuyệt vời để xem.

    Người khôn chẳng nghĩ lợi riêng,
    Mà mong tất cả cùng lên phía trước.
    Khi nhiều bàn tay chung bước,
    Giá trị tạo nên lớn vượt cá nhân.

    Sau cùng điều quý vô ngần,
    Là đem trái tim kết gần trái tim.
    Lợi danh rồi sẽ lặng im,
    Chân tình còn mãi đi tìm cùng ta.

    Người đời có thể quên xa,
    Những lời bạn nói, những quà bạn trao.
    Nhưng cảm giác đẹp ngọt ngào,
    Sẽ còn ở lại biết bao tháng ngày.

    Một lời hỏi thăm hôm nay,
    Có khi cứu vớt những ngày cô đơn.
    Một người hiện diện giản đơn,
    Giúp ai mạnh mẽ vượt cơn bão lòng.

    Sống bằng tử tế, cảm thông,
    Bằng lòng tôn trọng và không vụ lợi.
    Chính sự chân thật sáng ngời,
    Tạo nên sức hút trong đời tự nhiên.

    Những tình cảm đẹp thiêng liêng,
    Vượt qua năm tháng, đảo điên cuộc đời.
    Tài sản rồi cũng xa rời,
    Chỉ còn tình nghĩa với người mà thôi.

    Hãy xây những chiếc cầu vui,
    Thay cho bức tường ngăn đôi tấm lòng.
    Gieo thêm yêu mến, cảm thông,
    Để đời bớt lạnh, để lòng bớt đau.

    Khi ta kết nối cùng nhau,
    Bằng tình chân thật nhiệm màu yêu thương.
    Ta không chỉ đẹp con đường,
    Mà còn làm đẹp chính mình mai sau.
    HNI 17-6 Bài thơ chương 26: KẾT NỐI CON NGƯỜI Con người sinh giữa cuộc đời, Lớn lên nhờ những tiếng cười yêu thương. Từ vòng tay mẹ vấn vương, Đến lời thầy dạy soi đường tương lai. Bạn bè chia ngọt sẻ bùi, Cộng đồng nâng bước những người khó khăn. Không ai sống mãi đơn thân, Giữa đời rộng lớn cần gần với nhau. Kết nối chẳng phải nhịp cầu Dựng bằng lợi ích nhiệm màu nhất thời. Mà là thấu hiểu lòng người, Là cùng chia sẻ nụ cười, niềm đau. Ngày nay công nghệ đi đầu, Khoảng cách địa lý qua mau tức thì. Nhưng nhiều người vẫn sầu bi, Giữa muôn kết nối lại đi cô đơn. Tin nhắn có thể thân quen, Nhưng chưa thay được sự gần thật tâm. Một lời hỏi thăm âm thầm, Có khi sưởi ấm tháng năm lạnh lùng. Một ánh mắt chứa bao dung, Một bàn tay nắm khi cùng khó khăn. Giúp người thêm vững tinh thần, Giữa bao giông tố phong trần cuộc đời. Con người chẳng thể riêng tôi, Sống mà tách biệt khỏi đời quanh ta. Từ chiếc áo, mái nhà, Đều nhờ công sức bao người góp công. Những người thành đạt thành công, Đều nhờ cộng sự đồng lòng phía sau. Nhà khoa học bước lên cao, Nhờ thầy dẫn dắt biết bao tháng ngày. Nghệ sĩ tỏa sáng hôm nay, Cũng nhờ khán giả đong đầy yêu thương. Cuộc đời muôn nẻo dặm đường, Chẳng ai đi hết nếu thường một thân. Muốn xây kết nối bền lâu, Trước tiên học cách lắng sâu chân thành. Đừng chỉ chuẩn bị tranh giành, Mà nghe để hiểu ngọn ngành người ta. Có khi chẳng cần nói ra, Người buồn chỉ muốn được ta lắng lòng. Một người mẹ hiểu con mong, Nhờ nghe từng tiếng trong lòng trẻ thơ. Vợ chồng bớt những hững hờ, Khi nghe nhau nói từng giờ áp lực. Lãnh đạo biết lắng nghe thực, Sẽ xây niềm tin vững chắc lâu dài. Nhiều khi tình cảm phôi phai, Không vì hết nghĩa mà vì chẳng nghe. Một lời bỏ lỡ bên lề, Lâu ngày thành cả con đê ngăn lòng. Đồng cảm như ánh nắng hồng, Soi vào góc tối chất chồng trong tim. Là khi ta biết kiếm tìm, Nỗi đau người khác để nhìn bằng tâm. Không nhìn từ chỗ cao sang, Mà cùng đứng cạnh sẻ san gánh đời. Khi ai thất bại chơi vơi, Đừng vội phán xét bằng lời giáo huấn. Đôi khi một cái nắm tay, Giá hơn trăm ngàn lời hay khuyên răn. Bởi sau nóng giận âm thầm, Là bao áp lực đêm nằm chưa nguôi. Sau sai lầm của một người, Có khi là những khoảng trời tổn thương. Đồng cảm làm đẹp con đường, Cho gia đình, xã hội thêm yên bình. Muốn cho kết nối đậm tình, Hãy luôn học cách hy sinh cho người. Đừng luôn tính toán thiệt hơn, “Hôm nay tôi giúp được gì cho ai?” Cho đi chẳng nhất thiết hoài Là tiền bạc lớn hay tài sản cao. Một lời động viên ngọt ngào, Một nụ cười nhỏ cũng trao yêu thương. Hạt lành gieo xuống ven đường, Có khi năm tháng mới vươn nụ cười. Nhưng rồi sẽ nở hoa tươi, Đem về quả ngọt cho người gieo trồng. Người hay giúp đỡ cộng đồng, Thường được yêu quý, cảm thông rất nhiều. Không vì trao đổi bao điều, Mà vì cuộc sống có điều hồi sinh. Niềm tin là gốc ân tình, Là nền móng dựng hành trình dài lâu. Không tin, tình bạn nhạt màu, Không tin, hạnh phúc dễ nhàu thời gian. Niềm tin chẳng tự chứa chan, Mà từ hành động rõ ràng mỗi ngày. Giữ lời hứa nhỏ hôm nay, Là thêm viên gạch dựng xây nhịp cầu. Một lần thất tín trước sau, Cũng như vết nứt in sâu trong lòng. Xây thì chậm rãi từng dòng, Mất đi có thể chỉ trong phút giây. Người đáng tin chẳng là người Hoàn hảo tuyệt đối giữa đời nhân gian. Mà là dám nhận lỗi lầm, Rồi tìm sửa chữa bằng tâm chân thành. Mỗi người gặp giữa hành trình, Đều mang bài học riêng mình gửi trao. Có người nâng bước ta cao, Có người truyền cảm hứng vào tương lai. Gần người tích cực mỗi ngày, Ta thêm nghị lực vượt hoài khó khăn. Gần người hiểu biết chuyên cần, Tri thức mở rộng vô ngần trước ta. Gần người nhân ái bao la, Ta học cách sống vị tha với đời. Mỗi quan hệ đẹp một thời, Đều là trang sách tuyệt vời để xem. Người khôn chẳng nghĩ lợi riêng, Mà mong tất cả cùng lên phía trước. Khi nhiều bàn tay chung bước, Giá trị tạo nên lớn vượt cá nhân. Sau cùng điều quý vô ngần, Là đem trái tim kết gần trái tim. Lợi danh rồi sẽ lặng im, Chân tình còn mãi đi tìm cùng ta. Người đời có thể quên xa, Những lời bạn nói, những quà bạn trao. Nhưng cảm giác đẹp ngọt ngào, Sẽ còn ở lại biết bao tháng ngày. Một lời hỏi thăm hôm nay, Có khi cứu vớt những ngày cô đơn. Một người hiện diện giản đơn, Giúp ai mạnh mẽ vượt cơn bão lòng. Sống bằng tử tế, cảm thông, Bằng lòng tôn trọng và không vụ lợi. Chính sự chân thật sáng ngời, Tạo nên sức hút trong đời tự nhiên. Những tình cảm đẹp thiêng liêng, Vượt qua năm tháng, đảo điên cuộc đời. Tài sản rồi cũng xa rời, Chỉ còn tình nghĩa với người mà thôi. Hãy xây những chiếc cầu vui, Thay cho bức tường ngăn đôi tấm lòng. Gieo thêm yêu mến, cảm thông, Để đời bớt lạnh, để lòng bớt đau. Khi ta kết nối cùng nhau, Bằng tình chân thật nhiệm màu yêu thương. Ta không chỉ đẹp con đường, Mà còn làm đẹp chính mình mai sau.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    9
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 17-6
    BÀI THƠ CHƯƠNG 27: VĂN HÓA VÀ BẢN SẮC

    Văn hóa đâu chỉ hội hè,
    Không riêng áo đẹp, câu vè dân gian.
    Văn hóa là ánh trăng ngàn,
    Soi trong nhân cách, soi ngàn nẻo đi.

    Là lời ăn nói nhu mì,
    Là tình làng xóm khắc ghi nghĩa tình.
    Là lòng trung thực chân thành,
    Là tinh thần sống quang minh giữa đời.

    Văn hóa chẳng phải xa vời,
    Mà trong ứng xử với người quanh ta.
    Trong từng việc nhỏ hằng ngày,
    Trong câu cảm tạ, trong tay sẻ chia.

    Văn hóa như gốc cây kia,
    Âm thầm bám đất bốn mùa xanh tươi.
    Dẫu cho giông bão giữa trời,
    Rễ sâu vẫn giữ cuộc đời bình yên.

    Một dân tộc biết giữ gìn,
    Những điều tốt đẹp ông cha trao truyền.
    Thì dù biến đổi triền miên,
    Vẫn luôn vững bước vượt miền gian lao.

    Từ bao thế hệ nối nhau,
    Văn hóa bồi đắp biết bao nghĩa tình.
    Cho người thêm vững đức tin,
    Cho đời thêm đẹp hành trình nhân gian.

    Bản sắc là ánh lửa vàng,
    Là hồn dân tộc ngập tràn thời gian.
    Dẫu cho năm tháng hợp tan,
    Vẫn luôn tỏa sáng giữa ngàn đổi thay.

    Mỗi dân tộc một đường bay,
    Một màu văn hóa đắp xây riêng mình.
    Người Nhật kỷ luật chân tình,
    Kiên trì, tỉ mỉ hành trình vươn cao.

    Người Đức trách nhiệm biết bao,
    Chính xác trong mỗi việc trao cuộc đời.
    Người Việt qua khắp muôn nơi,
    Mang theo khí phách sáng ngời non sông.

    Mang lòng yêu nước son lòng,
    Mang tinh thần học hỏi không ngại ngần.
    Mang tình đoàn kết bao lần,
    Vượt qua thử thách gian truân cuộc đời.

    Bản sắc chẳng phải trò chơi,
    Một ngày tạo dựng thành người khác đâu.
    Nó từ lịch sử ngàn sau,
    Từ trong tiếng mẹ nhiệm màu thiết tha.

    Từ đồng ruộng đến mái nhà,
    Từ câu chuyện cũ ông bà kể đêm.
    Từ bao ký ức dịu êm,
    Từ bao mất mát dựng nên giống nòi.

    Bản sắc là tiếng gọi mời,
    Nhắc ta nhớ cội, nhớ thời cha ông.
    Dẫu đi khắp chốn biển đông,
    Vẫn mang hồn Việt trong lòng chẳng phai.

    Như hoa có sắc có hương,
    Như sông có nước, quê hương có nguồn.
    Con người có một tâm hồn,
    Dân tộc cũng có cội nguồn riêng mang.

    Văn hóa vun đắp huy hoàng,
    Bản sắc gìn giữ ngọn vàng niềm tin.
    Giữa dòng thế giới chuyển mình,
    Vẫn là chính mình, vẫn giữ yêu thương.

    Hội nhập mở rộng bốn phương,
    Nhưng không đánh mất quê hương trong lòng.
    Giữ gìn tiếng Việt non sông,
    Giữ tình dân tộc, giữ dòng tổ tiên.

    Văn hóa là gốc vững bền,
    Bản sắc là ngọn lửa thiêng dẫn đường.
    Mai sau trên mọi nẻo đường,
    Vẫn mang hồn Việt yêu thương sáng ngời.
    HNI 17-6 BÀI THƠ CHƯƠNG 27: VĂN HÓA VÀ BẢN SẮC Văn hóa đâu chỉ hội hè, Không riêng áo đẹp, câu vè dân gian. Văn hóa là ánh trăng ngàn, Soi trong nhân cách, soi ngàn nẻo đi. Là lời ăn nói nhu mì, Là tình làng xóm khắc ghi nghĩa tình. Là lòng trung thực chân thành, Là tinh thần sống quang minh giữa đời. Văn hóa chẳng phải xa vời, Mà trong ứng xử với người quanh ta. Trong từng việc nhỏ hằng ngày, Trong câu cảm tạ, trong tay sẻ chia. Văn hóa như gốc cây kia, Âm thầm bám đất bốn mùa xanh tươi. Dẫu cho giông bão giữa trời, Rễ sâu vẫn giữ cuộc đời bình yên. Một dân tộc biết giữ gìn, Những điều tốt đẹp ông cha trao truyền. Thì dù biến đổi triền miên, Vẫn luôn vững bước vượt miền gian lao. Từ bao thế hệ nối nhau, Văn hóa bồi đắp biết bao nghĩa tình. Cho người thêm vững đức tin, Cho đời thêm đẹp hành trình nhân gian. Bản sắc là ánh lửa vàng, Là hồn dân tộc ngập tràn thời gian. Dẫu cho năm tháng hợp tan, Vẫn luôn tỏa sáng giữa ngàn đổi thay. Mỗi dân tộc một đường bay, Một màu văn hóa đắp xây riêng mình. Người Nhật kỷ luật chân tình, Kiên trì, tỉ mỉ hành trình vươn cao. Người Đức trách nhiệm biết bao, Chính xác trong mỗi việc trao cuộc đời. Người Việt qua khắp muôn nơi, Mang theo khí phách sáng ngời non sông. Mang lòng yêu nước son lòng, Mang tinh thần học hỏi không ngại ngần. Mang tình đoàn kết bao lần, Vượt qua thử thách gian truân cuộc đời. Bản sắc chẳng phải trò chơi, Một ngày tạo dựng thành người khác đâu. Nó từ lịch sử ngàn sau, Từ trong tiếng mẹ nhiệm màu thiết tha. Từ đồng ruộng đến mái nhà, Từ câu chuyện cũ ông bà kể đêm. Từ bao ký ức dịu êm, Từ bao mất mát dựng nên giống nòi. Bản sắc là tiếng gọi mời, Nhắc ta nhớ cội, nhớ thời cha ông. Dẫu đi khắp chốn biển đông, Vẫn mang hồn Việt trong lòng chẳng phai. Như hoa có sắc có hương, Như sông có nước, quê hương có nguồn. Con người có một tâm hồn, Dân tộc cũng có cội nguồn riêng mang. Văn hóa vun đắp huy hoàng, Bản sắc gìn giữ ngọn vàng niềm tin. Giữa dòng thế giới chuyển mình, Vẫn là chính mình, vẫn giữ yêu thương. Hội nhập mở rộng bốn phương, Nhưng không đánh mất quê hương trong lòng. Giữ gìn tiếng Việt non sông, Giữ tình dân tộc, giữ dòng tổ tiên. Văn hóa là gốc vững bền, Bản sắc là ngọn lửa thiêng dẫn đường. Mai sau trên mọi nẻo đường, Vẫn mang hồn Việt yêu thương sáng ngời.
    Like
    Haha
    Wow
    Love
    Angry
    11
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 17-6
    Bài thơ chương 28: HÒA BÌNH VÀ HỢP TÁC

    Hòa bình chẳng chỉ vắng bom rơi,
    Mà là bình yên giữa cuộc đời.
    Là lòng tôn trọng, tình nhân ái,
    Là những nụ cười khắp muôn nơi.

    Hợp tác là cùng chung bước tới,
    Góp sức dựng xây những chân trời.
    Một người có thể đi thật nhanh,
    Nhiều người sẽ đi xa vời vợi.

    Chiến tranh để lại bao đau thương,
    Tan nhà, mất mát, lệ trên đường.
    Hòa bình gieo mầm cho hạnh phúc,
    Cho đời nở rộ những yêu thương.

    Muốn sống hòa bình hãy bắt đầu,
    Từ lời tử tế với nhau thôi.
    Biết nghe, biết hiểu và tha thứ,
    Xóa dần ngăn cách giữa con người.

    Thế giới hôm nay nhiều thử thách,
    Cần chung bàn tay để sẻ chia.
    Hòa bình nâng cánh cho nhân loại,
    Hợp tác xây đời đẹp mãi kia.

    Hòa bình là ánh dương tỏa sáng,
    Hợp tác là sức mạnh bền lâu.
    Cùng nhau vun đắp ngày mai mới,
    Cho tình người thắm mãi ngàn sau.

    Đừng để ích kỷ che tầm mắt,
    Đừng vì hơn thua tạo cách ngăn.
    Khi biết đặt mình vào người khác,
    Ta gieo đồng cảm giữa khó khăn.

    Một lớp học vui nhờ đoàn kết,
    Một gia đình ấm bởi yêu thương.
    Một tập thể bền nhờ chung sức,
    Chia nhau trách nhiệm với khiêm nhường.

    Từ những việc làm tuy rất nhỏ,
    Một lời cảm ơn, một nụ cười.
    Cũng là hạt giống gieo hòa ái,
    Làm đẹp tâm hồn mỗi con người.

    Hòa bình không phải là đích đến,
    Mà là hành trình của hôm nay.
    Hợp tác không là điều lựa chọn,
    Mà là con đường dựng tương lai.
    HNI 17-6 Bài thơ chương 28: HÒA BÌNH VÀ HỢP TÁC Hòa bình chẳng chỉ vắng bom rơi, Mà là bình yên giữa cuộc đời. Là lòng tôn trọng, tình nhân ái, Là những nụ cười khắp muôn nơi. Hợp tác là cùng chung bước tới, Góp sức dựng xây những chân trời. Một người có thể đi thật nhanh, Nhiều người sẽ đi xa vời vợi. Chiến tranh để lại bao đau thương, Tan nhà, mất mát, lệ trên đường. Hòa bình gieo mầm cho hạnh phúc, Cho đời nở rộ những yêu thương. Muốn sống hòa bình hãy bắt đầu, Từ lời tử tế với nhau thôi. Biết nghe, biết hiểu và tha thứ, Xóa dần ngăn cách giữa con người. Thế giới hôm nay nhiều thử thách, Cần chung bàn tay để sẻ chia. Hòa bình nâng cánh cho nhân loại, Hợp tác xây đời đẹp mãi kia. Hòa bình là ánh dương tỏa sáng, Hợp tác là sức mạnh bền lâu. Cùng nhau vun đắp ngày mai mới, Cho tình người thắm mãi ngàn sau. Đừng để ích kỷ che tầm mắt, Đừng vì hơn thua tạo cách ngăn. Khi biết đặt mình vào người khác, Ta gieo đồng cảm giữa khó khăn. Một lớp học vui nhờ đoàn kết, Một gia đình ấm bởi yêu thương. Một tập thể bền nhờ chung sức, Chia nhau trách nhiệm với khiêm nhường. Từ những việc làm tuy rất nhỏ, Một lời cảm ơn, một nụ cười. Cũng là hạt giống gieo hòa ái, Làm đẹp tâm hồn mỗi con người. Hòa bình không phải là đích đến, Mà là hành trình của hôm nay. Hợp tác không là điều lựa chọn, Mà là con đường dựng tương lai.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    10
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 17-6
    BÀI THƠ CHƯƠNG 29: MỘT THẾ GIỚI KHÔNG BIÊN GIỚI

    Ngày xưa cách trở núi sông,
    Thư đi mấy tháng mới mong đến nhà.
    Muốn sang đất nước phương xa,
    Bao nhiêu gian khó mới là hành trình.

    Ngày nay thế giới đổi thay,
    Internet nối những ngày cách ngăn.
    Một màn hình nhỏ trong tay,
    Mở ra tri thức rộng dài năm châu.

    Địa cầu như đã gần nhau,
    Tin vui lan tỏa nhiệm màu từng giây.
    Việc nơi này, chuyện nơi đây,
    Có thể ảnh hưởng đó đây muôn vùng.

    Biên cương vẫn hiện trên bản đồ,
    Nhưng lòng người mở những ô cửa đời.
    Ý hay vượt biển khắp nơi,
    Kết tình bè bạn giữa trời nhân gian.

    Công nghệ kết nối muôn phương,
    Đưa người xích lại yêu thương gần hơn.
    Người Việt làm việc toàn cầu,
    Người xa vẫn có thể cùng sẻ chia.

    Cơ hội rộng mở bốn bề,
    Học hành chẳng bị bộn bề cách ngăn.
    Tri thức hiện diện quanh ta,
    Chỉ cần khát vọng vươn xa mỗi ngày.

    Mỗi dân tộc một sắc màu,
    Mỗi nền văn hóa nhiệm màu riêng mang.
    Khác nhau chẳng phải bức tường,
    Mà là tài sản yêu thương của đời.

    Dẫu còn thử thách phía trước,
    Tin giả lan nhanh, cạnh tranh không ngừng.
    Khí hậu biến đổi từng vùng,
    Đòi hỏi nhân loại phải cùng chung tay.

    Là công dân của toàn cầu,
    Vẫn yêu nguồn cội, vẫn giàu tự hào.
    Mở lòng học hỏi biết bao,
    Tôn trọng khác biệt, nâng cao chính mình.

    Tương lai xây bởi mọi người,
    Chẳng riêng dân tộc hay nơi nào dành.
    Khi lòng nhân ái đồng hành,
    Thế giới không biên giới thành mùa xuân.
    HNI 17-6 BÀI THƠ CHƯƠNG 29: MỘT THẾ GIỚI KHÔNG BIÊN GIỚI Ngày xưa cách trở núi sông, Thư đi mấy tháng mới mong đến nhà. Muốn sang đất nước phương xa, Bao nhiêu gian khó mới là hành trình. Ngày nay thế giới đổi thay, Internet nối những ngày cách ngăn. Một màn hình nhỏ trong tay, Mở ra tri thức rộng dài năm châu. Địa cầu như đã gần nhau, Tin vui lan tỏa nhiệm màu từng giây. Việc nơi này, chuyện nơi đây, Có thể ảnh hưởng đó đây muôn vùng. Biên cương vẫn hiện trên bản đồ, Nhưng lòng người mở những ô cửa đời. Ý hay vượt biển khắp nơi, Kết tình bè bạn giữa trời nhân gian. Công nghệ kết nối muôn phương, Đưa người xích lại yêu thương gần hơn. Người Việt làm việc toàn cầu, Người xa vẫn có thể cùng sẻ chia. Cơ hội rộng mở bốn bề, Học hành chẳng bị bộn bề cách ngăn. Tri thức hiện diện quanh ta, Chỉ cần khát vọng vươn xa mỗi ngày. Mỗi dân tộc một sắc màu, Mỗi nền văn hóa nhiệm màu riêng mang. Khác nhau chẳng phải bức tường, Mà là tài sản yêu thương của đời. Dẫu còn thử thách phía trước, Tin giả lan nhanh, cạnh tranh không ngừng. Khí hậu biến đổi từng vùng, Đòi hỏi nhân loại phải cùng chung tay. Là công dân của toàn cầu, Vẫn yêu nguồn cội, vẫn giàu tự hào. Mở lòng học hỏi biết bao, Tôn trọng khác biệt, nâng cao chính mình. Tương lai xây bởi mọi người, Chẳng riêng dân tộc hay nơi nào dành. Khi lòng nhân ái đồng hành, Thế giới không biên giới thành mùa xuân.
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    11
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 17-6
    Bài thơ Chương 30: ĐỊA CẦU – QUÊ HƯƠNG CHUNG

    Từ khoảng lặng giữa không gian vô tận,
    Trái Đất xanh hiện đẹp tựa ngọc ngà.
    Không biên giới, chẳng ranh chia lãnh thổ,
    Chỉ một quê hương chung của chúng ta.

    Từ Mặt Trăng nhìn về hành tinh nhỏ,
    Không màu da, tôn giáo hay ngôn từ.
    Chỉ nhân loại cùng chung dòng sự sống,
    Đang sẻ chia một bầu khí trong lành.

    Địa cầu ấy là mái nhà duy nhất,
    Giữa muôn ngàn tinh tú khắp trời xa.
    Bao hành tinh vẫn còn là bí ẩn,
    Chưa nơi nào kỳ diệu được như ta.

    Có khí quyển ôm tròn nguồn sự sống,
    Có đại dương và những cánh rừng xanh.
    Có sông suối, có đồng quê trù phú,
    Nuôi con người qua tháng rộng năm dài.

    Không khí thở, nước trong và lương thực,
    Đều bắt nguồn từ lòng mẹ thiên nhiên.
    Từng hạt cát, từng dòng sông lặng lẽ,
    Đang góp phần gìn giữ cuộc đời yên.

    Nếu ngôi nhà riêng một ngày hư hỏng,
    Ta có thể tìm nơi khác để về.
    Nhưng Trái Đất chẳng có lần thứ hai nữa,
    Mất mái nhà này biết trú ở đâu đây?

    Vì thế nên bảo vệ hành tinh ấy,
    Là nghĩa vụ của tất cả mọi người.
    Không riêng quốc gia hay vùng lãnh thổ,
    Mà toàn cầu cùng chung sức dựng xây.

    Ngày hôm nay thế giới càng kết nối,
    Một phát minh lan tỏa khắp năm châu.
    Một sự kiện ở nơi nào rất nhỏ,
    Cũng ảnh hưởng đến cuộc sống mai sau.

    Những đại dịch từng đi qua nhân loại,
    Cho chúng ta bài học thật rõ ràng.
    Một biến cố ở nơi xa xuất hiện,
    Có thể lan khắp mặt đất rất nhanh.

    Con người vốn chẳng tồn tại riêng lẻ,
    Mỗi hành động đều tạo sóng lan xa.
    Lợi ích riêng luôn gắn cùng lợi ích,
    Của cộng đồng và cả thế giới ta.

    Địa cầu đang đối diện bao thử thách,
    Biến đổi khí hậu ngày một nghiêm trọng hơn.
    Băng tan chảy nơi hai đầu địa cực,
    Nắng hạn dài rồi bão tố dập dồn.

    Không khí bẩn, nguồn nước dần ô nhiễm,
    Những cánh rừng thưa vắng tiếng chim ca.
    Bao sinh vật đang đứng bên bờ vực,
    Mất môi trường và mất cả mái nhà.

    Khủng hoảng lương thực, năng lượng, dịch bệnh,
    Những khó khăn không của riêng một vùng.
    Không quốc gia nào tự mình giải quyết,
    Nếu thiếu đi sự hợp tác tương đồng.

    Bởi tất cả đang cùng chung con thuyền ấy,
    Mang tên Địa cầu giữa biển thời gian.
    Muốn vượt sóng cần nhiều bàn tay góp,
    Cùng chèo chống cho tương lai vững vàng.

    Bảo vệ môi trường chẳng điều xa lạ,
    Không chỉ dành cho các tổ chức lớn lao.
    Mà bắt đầu từ từng người rất nhỏ,
    Trong đời thường của cuộc sống hôm nào.

    Tiết kiệm nước và tiết kiệm điện sáng,
    Hạn chế dùng những túi nhựa khó tan.
    Trồng thêm cây, giữ môi trường sạch đẹp,
    Là góp phần cho trái đất bình an.

    Một hành động tuy nhỏ bé vô cùng,
    Nhưng triệu người cùng làm nên sức mạnh.
    Như giọt nước kết thành dòng sông lớn,
    Tưới cuộc đời thêm tươi tốt màu xanh.

    Sống trách nhiệm là biết nhìn xa rộng,
    Không chỉ cho hiện tại của riêng mình.
    Mà nghĩ đến những thế hệ mai sau nữa,
    Được thừa hưởng bầu trời sạch yên bình.

    Người văn minh hiểu mỗi điều mình làm,
    Đều để lại dấu chân trên cuộc sống.
    Nên cân nhắc trước từng lời từng việc,
    Để tương lai luôn ngập ánh mặt trời.

    Lịch sử đã chứng minh điều giản dị,
    Khi con người biết hợp tác cùng nhau.
    Những căn bệnh tưởng không sao chiến thắng,
    Cũng dần lùi trước trí tuệ nhiệm màu.

    Khi thiên tai làm bao người khốn khó,
    Khắp nơi nơi lại gửi đến yêu thương.
    Những bàn tay vượt qua mọi khoảng cách,
    Mang hy vọng đến khắp nẻo quê hương.

    Cạnh tranh giúp con người thêm tiến bộ,
    Nhưng hợp tác mới tạo sức mạnh dài lâu.
    Trong thế giới ngày càng thêm gắn kết,
    Cùng đồng hành là kỹ năng quý báu.

    Muốn bảo vệ hành tinh xanh tươi đẹp,
    Trước hết cần học cách biết yêu thương.
    Yêu ngọn núi, dòng sông và biển cả,
    Yêu rừng xanh trải rộng khắp muôn phương.

    Hãy ngắm nhìn bầu trời trong buổi sớm,
    Nghe tiếng chim gọi nắng giữa hàng cây.
    Cảm nhận được phép màu của sự sống,
    Đang nở hoa trên mặt đất mỗi ngày.

    Khi hiểu rõ giá trị của thiên nhiên,
    Ta sẽ chẳng dễ dàng làm tổn hại.
    Bởi tình yêu luôn là nguồn động lực,
    Để con người hành động đúng tương lai.

    Địa cầu ơi, quê hương chung nhân loại,
    Nơi chúng ta cùng lớn lên từng ngày.
    Dù khác biệt về ngôn ngữ, màu da,
    Vẫn chung một bầu trời xanh rộng mãi.

    Tương lai ấy nằm trong từng lựa chọn,
    Của hôm nay và của mỗi chúng ta.
    Sống trách nhiệm, hợp tác và gìn giữ,
    Để hành tinh luôn mãi nở ngàn hoa.

    Khi mỗi người xem Địa cầu là nhà mình,
    Biết yêu quý từng dòng sông ngọn cỏ.
    Thế giới sẽ nhân văn và bền vững,
    Sáng niềm tin trong mọi nẻo tương lai.
    HNI 17-6 Bài thơ Chương 30: ĐỊA CẦU – QUÊ HƯƠNG CHUNG Từ khoảng lặng giữa không gian vô tận, Trái Đất xanh hiện đẹp tựa ngọc ngà. Không biên giới, chẳng ranh chia lãnh thổ, Chỉ một quê hương chung của chúng ta. Từ Mặt Trăng nhìn về hành tinh nhỏ, Không màu da, tôn giáo hay ngôn từ. Chỉ nhân loại cùng chung dòng sự sống, Đang sẻ chia một bầu khí trong lành. Địa cầu ấy là mái nhà duy nhất, Giữa muôn ngàn tinh tú khắp trời xa. Bao hành tinh vẫn còn là bí ẩn, Chưa nơi nào kỳ diệu được như ta. Có khí quyển ôm tròn nguồn sự sống, Có đại dương và những cánh rừng xanh. Có sông suối, có đồng quê trù phú, Nuôi con người qua tháng rộng năm dài. Không khí thở, nước trong và lương thực, Đều bắt nguồn từ lòng mẹ thiên nhiên. Từng hạt cát, từng dòng sông lặng lẽ, Đang góp phần gìn giữ cuộc đời yên. Nếu ngôi nhà riêng một ngày hư hỏng, Ta có thể tìm nơi khác để về. Nhưng Trái Đất chẳng có lần thứ hai nữa, Mất mái nhà này biết trú ở đâu đây? Vì thế nên bảo vệ hành tinh ấy, Là nghĩa vụ của tất cả mọi người. Không riêng quốc gia hay vùng lãnh thổ, Mà toàn cầu cùng chung sức dựng xây. Ngày hôm nay thế giới càng kết nối, Một phát minh lan tỏa khắp năm châu. Một sự kiện ở nơi nào rất nhỏ, Cũng ảnh hưởng đến cuộc sống mai sau. Những đại dịch từng đi qua nhân loại, Cho chúng ta bài học thật rõ ràng. Một biến cố ở nơi xa xuất hiện, Có thể lan khắp mặt đất rất nhanh. Con người vốn chẳng tồn tại riêng lẻ, Mỗi hành động đều tạo sóng lan xa. Lợi ích riêng luôn gắn cùng lợi ích, Của cộng đồng và cả thế giới ta. Địa cầu đang đối diện bao thử thách, Biến đổi khí hậu ngày một nghiêm trọng hơn. Băng tan chảy nơi hai đầu địa cực, Nắng hạn dài rồi bão tố dập dồn. Không khí bẩn, nguồn nước dần ô nhiễm, Những cánh rừng thưa vắng tiếng chim ca. Bao sinh vật đang đứng bên bờ vực, Mất môi trường và mất cả mái nhà. Khủng hoảng lương thực, năng lượng, dịch bệnh, Những khó khăn không của riêng một vùng. Không quốc gia nào tự mình giải quyết, Nếu thiếu đi sự hợp tác tương đồng. Bởi tất cả đang cùng chung con thuyền ấy, Mang tên Địa cầu giữa biển thời gian. Muốn vượt sóng cần nhiều bàn tay góp, Cùng chèo chống cho tương lai vững vàng. Bảo vệ môi trường chẳng điều xa lạ, Không chỉ dành cho các tổ chức lớn lao. Mà bắt đầu từ từng người rất nhỏ, Trong đời thường của cuộc sống hôm nào. Tiết kiệm nước và tiết kiệm điện sáng, Hạn chế dùng những túi nhựa khó tan. Trồng thêm cây, giữ môi trường sạch đẹp, Là góp phần cho trái đất bình an. Một hành động tuy nhỏ bé vô cùng, Nhưng triệu người cùng làm nên sức mạnh. Như giọt nước kết thành dòng sông lớn, Tưới cuộc đời thêm tươi tốt màu xanh. Sống trách nhiệm là biết nhìn xa rộng, Không chỉ cho hiện tại của riêng mình. Mà nghĩ đến những thế hệ mai sau nữa, Được thừa hưởng bầu trời sạch yên bình. Người văn minh hiểu mỗi điều mình làm, Đều để lại dấu chân trên cuộc sống. Nên cân nhắc trước từng lời từng việc, Để tương lai luôn ngập ánh mặt trời. Lịch sử đã chứng minh điều giản dị, Khi con người biết hợp tác cùng nhau. Những căn bệnh tưởng không sao chiến thắng, Cũng dần lùi trước trí tuệ nhiệm màu. Khi thiên tai làm bao người khốn khó, Khắp nơi nơi lại gửi đến yêu thương. Những bàn tay vượt qua mọi khoảng cách, Mang hy vọng đến khắp nẻo quê hương. Cạnh tranh giúp con người thêm tiến bộ, Nhưng hợp tác mới tạo sức mạnh dài lâu. Trong thế giới ngày càng thêm gắn kết, Cùng đồng hành là kỹ năng quý báu. Muốn bảo vệ hành tinh xanh tươi đẹp, Trước hết cần học cách biết yêu thương. Yêu ngọn núi, dòng sông và biển cả, Yêu rừng xanh trải rộng khắp muôn phương. Hãy ngắm nhìn bầu trời trong buổi sớm, Nghe tiếng chim gọi nắng giữa hàng cây. Cảm nhận được phép màu của sự sống, Đang nở hoa trên mặt đất mỗi ngày. Khi hiểu rõ giá trị của thiên nhiên, Ta sẽ chẳng dễ dàng làm tổn hại. Bởi tình yêu luôn là nguồn động lực, Để con người hành động đúng tương lai. Địa cầu ơi, quê hương chung nhân loại, Nơi chúng ta cùng lớn lên từng ngày. Dù khác biệt về ngôn ngữ, màu da, Vẫn chung một bầu trời xanh rộng mãi. Tương lai ấy nằm trong từng lựa chọn, Của hôm nay và của mỗi chúng ta. Sống trách nhiệm, hợp tác và gìn giữ, Để hành tinh luôn mãi nở ngàn hoa. Khi mỗi người xem Địa cầu là nhà mình, Biết yêu quý từng dòng sông ngọn cỏ. Thế giới sẽ nhân văn và bền vững, Sáng niềm tin trong mọi nẻo tương lai.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Angry
    14
    2 Comments 0 Shares
  • chào các bạn buổi tối vui vẻ gia đình hạnh phúc cùng bạn bè hãy sở hữu thật nhiều H-coin nhé
    chào các bạn buổi tối vui vẻ gia đình hạnh phúc cùng bạn bè hãy sở hữu thật nhiều H-coin nhé
    Like
    Love
    Angry
    Yay
    11
    1 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/s4vTn_D8mHU?si=FgdacB1oxdArzfKm
    https://youtu.be/s4vTn_D8mHU?si=FgdacB1oxdArzfKm
    Like
    Love
    Angry
    Haha
    Wow
    15
    1 Comments 0 Shares
  • https://youtube.com/shorts/Vk7zkSBYwYU?si=AG5fL6kADFxI7dwH
    https://youtube.com/shorts/Vk7zkSBYwYU?si=AG5fL6kADFxI7dwH
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    15
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 18/6/2026
    BÀI THƠ CHƯƠNG 39: KHÁT VỌNG VƯƠN XA

    Khát vọng sinh giữa đất trời,
    Từ khi nhân loại ra đời khai nguyên.
    Tìm ăn, dựng cửa, xây miền,
    Rồi lên vũ trụ, nối liền ước mơ.

    Trong tim cháy một ngọn cờ,
    Không cam giới hạn, không chờ đứng yên.
    Người đi mở lối triền miên,
    Vượt qua bóng tối, vươn lên chính mình.

    Có người chỉ đủ an bình,
    Có người lại muốn hành trình lớn lao.
    Khác nhau một ánh nhìn vào,
    Khát vọng tạo khác lối vào tương lai.

    Có người sợ bước chông gai,
    Có người dám vượt miệt mài gian truân.
    Có người chấp nhận dừng chân,
    Có người tiếp tục bao lần không lui.

    Khát vọng nếu chỉ nói thôi,
    Sẽ như ngọn lửa rụng rơi giữa đời.
    Phải đem hành động nuôi lời,
    Mỗi ngày một bước, sáng ngời tiến xa.

    Sợ hãi như lớp sương sa,
    Lời chê, lời trách cũng là thử thách.
    Kiên trì mới thật bản mạch,
    Dẫn người đi đến đỉnh cao cuộc đời.

    Niềm tin giữ vững không rời,
    Dù cho giông bão vẫn thời tiến lên.
    Không cần xuất chúng trời ban,
    Chỉ cần bền chí vững vàng niềm tin.

    Thế kỷ mở rộng hành trình,
    Toàn cầu kết nối văn minh khắp miền.
    Cơ hội trải rộng vô biên,
    Nhưng ai yếu kém dễ chìm giữa trôi.

    Không chỉ riêng cho cuộc đời,
    Khát vọng còn để giúp người xung quanh.
    Doanh nhân, khoa học, hành trình,
    Đều mang trách nhiệm dựng thành tương lai.

    Kiên trì nối những ngày dài,
    Từng bước nhỏ hóa tương lai lớn dần.
    Không ai thành đạt một lần,
    Đều qua thất bại bao lần đứng lên.

    Khát vọng chẳng chỉ mơ cao,
    Mà là không chịu chìm vào giới hạn.
    Dám đi, dám nghĩ, dám làm,
    Vượt lên tất cả gian nan cuộc đời.

    Tương lai mở giữa đất trời,
    Thuộc về người biết không ngơi vươn mình.
    Khát vọng – ánh sáng lung linh,
    Dẫn ta đi giữa hành trình xa kh
    HNI 18/6/2026 BÀI THƠ CHƯƠNG 39: KHÁT VỌNG VƯƠN XA Khát vọng sinh giữa đất trời, Từ khi nhân loại ra đời khai nguyên. Tìm ăn, dựng cửa, xây miền, Rồi lên vũ trụ, nối liền ước mơ. Trong tim cháy một ngọn cờ, Không cam giới hạn, không chờ đứng yên. Người đi mở lối triền miên, Vượt qua bóng tối, vươn lên chính mình. Có người chỉ đủ an bình, Có người lại muốn hành trình lớn lao. Khác nhau một ánh nhìn vào, Khát vọng tạo khác lối vào tương lai. Có người sợ bước chông gai, Có người dám vượt miệt mài gian truân. Có người chấp nhận dừng chân, Có người tiếp tục bao lần không lui. Khát vọng nếu chỉ nói thôi, Sẽ như ngọn lửa rụng rơi giữa đời. Phải đem hành động nuôi lời, Mỗi ngày một bước, sáng ngời tiến xa. Sợ hãi như lớp sương sa, Lời chê, lời trách cũng là thử thách. Kiên trì mới thật bản mạch, Dẫn người đi đến đỉnh cao cuộc đời. Niềm tin giữ vững không rời, Dù cho giông bão vẫn thời tiến lên. Không cần xuất chúng trời ban, Chỉ cần bền chí vững vàng niềm tin. Thế kỷ mở rộng hành trình, Toàn cầu kết nối văn minh khắp miền. Cơ hội trải rộng vô biên, Nhưng ai yếu kém dễ chìm giữa trôi. Không chỉ riêng cho cuộc đời, Khát vọng còn để giúp người xung quanh. Doanh nhân, khoa học, hành trình, Đều mang trách nhiệm dựng thành tương lai. Kiên trì nối những ngày dài, Từng bước nhỏ hóa tương lai lớn dần. Không ai thành đạt một lần, Đều qua thất bại bao lần đứng lên. Khát vọng chẳng chỉ mơ cao, Mà là không chịu chìm vào giới hạn. Dám đi, dám nghĩ, dám làm, Vượt lên tất cả gian nan cuộc đời. Tương lai mở giữa đất trời, Thuộc về người biết không ngơi vươn mình. Khát vọng – ánh sáng lung linh, Dẫn ta đi giữa hành trình xa kh
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    15
    17 Comments 0 Shares