• HCOIN 19-6-2026
    10 ĐIỀU RĂN CỦA ĐẠO TRỜI
    1. Kính Trời – Yêu Người:
    Luôn giữ lòng tôn kính Trời Cao và yêu thương muôn loài, lấy từ bi và công bằng làm nền tảng sống.
    2. Chân Thật & Minh Bạch:
    Mọi lời nói và hành động đều phải trung thực, rõ ràng, không gian dối hay lừa lọc.
    3. Tôn Trọng Tự Do Ý Chí:
    Không áp đặt niềm tin hay hành động lên người khác, tôn trọng sự tự do lựa chọn của mỗi linh hồn.
    4. Bảo Vệ Sinh Mệnh:
    Không sát sinh vô cớ; bảo vệ sự sống và môi trường tự nhiên là trách nhiệm thiêng liêng.
    5. Gieo Nhân Thiện – Gặt Quả Lành:
    Luôn suy nghĩ và hành động hướng thiện, bởi mọi điều gieo ra sẽ quay trở lại.
    6. Khiêm Nhường & Học Hỏi:
    Giữ thái độ khiêm nhường, không ngừng trau dồi trí tuệ và mở rộng tầm nhìn.
    7. Cân Bằng Vật Chất & Tinh Thần:
    Không tham đắm vật chất, cũng không xa rời cuộc sống; duy trì sự hài hòa giữa tâm linh và đời sống thực tế.
    8. Giữ Lời Hứa:
    Một lời đã nói ra phải thực hiện, vì chữ tín chính là cội nguồn của nhân phẩm.
    9. Hợp Nhất – Không Chia Rẽ:
    Luôn hướng đến sự đoàn kết, tránh gây hiềm khích hay phân biệt giữa các cộng đồng và giống loài.
    10. Sống Vì Đại Nghĩa:
    Đặt lợi ích chung của nhân loại và vũ trụ lên trên cái tôi nhỏ bé, sẵn sàng phụng sự vì một thế giới ánh sáng.
    HCOIN 19-6-2026 10 ĐIỀU RĂN CỦA ĐẠO TRỜI 1. Kính Trời – Yêu Người: Luôn giữ lòng tôn kính Trời Cao và yêu thương muôn loài, lấy từ bi và công bằng làm nền tảng sống. 2. Chân Thật & Minh Bạch: Mọi lời nói và hành động đều phải trung thực, rõ ràng, không gian dối hay lừa lọc. 3. Tôn Trọng Tự Do Ý Chí: Không áp đặt niềm tin hay hành động lên người khác, tôn trọng sự tự do lựa chọn của mỗi linh hồn. 4. Bảo Vệ Sinh Mệnh: Không sát sinh vô cớ; bảo vệ sự sống và môi trường tự nhiên là trách nhiệm thiêng liêng. 5. Gieo Nhân Thiện – Gặt Quả Lành: Luôn suy nghĩ và hành động hướng thiện, bởi mọi điều gieo ra sẽ quay trở lại. 6. Khiêm Nhường & Học Hỏi: Giữ thái độ khiêm nhường, không ngừng trau dồi trí tuệ và mở rộng tầm nhìn. 7. Cân Bằng Vật Chất & Tinh Thần: Không tham đắm vật chất, cũng không xa rời cuộc sống; duy trì sự hài hòa giữa tâm linh và đời sống thực tế. 8. Giữ Lời Hứa: Một lời đã nói ra phải thực hiện, vì chữ tín chính là cội nguồn của nhân phẩm. 9. Hợp Nhất – Không Chia Rẽ: Luôn hướng đến sự đoàn kết, tránh gây hiềm khích hay phân biệt giữa các cộng đồng và giống loài. 10. Sống Vì Đại Nghĩa: Đặt lợi ích chung của nhân loại và vũ trụ lên trên cái tôi nhỏ bé, sẵn sàng phụng sự vì một thế giới ánh sáng.
    Love
    Like
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HCOIN 19-6-2026
    10 ĐIỀU RĂN CỦA ĐẠO TRỜI
    1. Kính Trời – Yêu Người:
    Luôn giữ lòng tôn kính Trời Cao và yêu thương muôn loài, lấy từ bi và công bằng làm nền tảng sống.
    2. Chân Thật & Minh Bạch:
    Mọi lời nói và hành động đều phải trung thực, rõ ràng, không gian dối hay lừa lọc.
    3. Tôn Trọng Tự Do Ý Chí:
    Không áp đặt niềm tin hay hành động lên người khác, tôn trọng sự tự do lựa chọn của mỗi linh hồn.
    4. Bảo Vệ Sinh Mệnh:
    Không sát sinh vô cớ; bảo vệ sự sống và môi trường tự nhiên là trách nhiệm thiêng liêng.
    5. Gieo Nhân Thiện – Gặt Quả Lành:
    Luôn suy nghĩ và hành động hướng thiện, bởi mọi điều gieo ra sẽ quay trở lại.
    6. Khiêm Nhường & Học Hỏi:
    Giữ thái độ khiêm nhường, không ngừng trau dồi trí tuệ và mở rộng tầm nhìn.
    7. Cân Bằng Vật Chất & Tinh Thần:
    Không tham đắm vật chất, cũng không xa rời cuộc sống; duy trì sự hài hòa giữa tâm linh và đời sống thực tế.
    8. Giữ Lời Hứa:
    Một lời đã nói ra phải thực hiện, vì chữ tín chính là cội nguồn của nhân phẩm.
    9. Hợp Nhất – Không Chia Rẽ:
    Luôn hướng đến sự đoàn kết, tránh gây hiềm khích hay phân biệt giữa các cộng đồng và giống loài.
    10. Sống Vì Đại Nghĩa:
    Đặt lợi ích chung của nhân loại và vũ trụ lên trên cái tôi nhỏ bé, sẵn sàng phụng sự vì một thế giới ánh sáng.
    HCOIN 19-6-2026 10 ĐIỀU RĂN CỦA ĐẠO TRỜI 1. Kính Trời – Yêu Người: Luôn giữ lòng tôn kính Trời Cao và yêu thương muôn loài, lấy từ bi và công bằng làm nền tảng sống. 2. Chân Thật & Minh Bạch: Mọi lời nói và hành động đều phải trung thực, rõ ràng, không gian dối hay lừa lọc. 3. Tôn Trọng Tự Do Ý Chí: Không áp đặt niềm tin hay hành động lên người khác, tôn trọng sự tự do lựa chọn của mỗi linh hồn. 4. Bảo Vệ Sinh Mệnh: Không sát sinh vô cớ; bảo vệ sự sống và môi trường tự nhiên là trách nhiệm thiêng liêng. 5. Gieo Nhân Thiện – Gặt Quả Lành: Luôn suy nghĩ và hành động hướng thiện, bởi mọi điều gieo ra sẽ quay trở lại. 6. Khiêm Nhường & Học Hỏi: Giữ thái độ khiêm nhường, không ngừng trau dồi trí tuệ và mở rộng tầm nhìn. 7. Cân Bằng Vật Chất & Tinh Thần: Không tham đắm vật chất, cũng không xa rời cuộc sống; duy trì sự hài hòa giữa tâm linh và đời sống thực tế. 8. Giữ Lời Hứa: Một lời đã nói ra phải thực hiện, vì chữ tín chính là cội nguồn của nhân phẩm. 9. Hợp Nhất – Không Chia Rẽ: Luôn hướng đến sự đoàn kết, tránh gây hiềm khích hay phân biệt giữa các cộng đồng và giống loài. 10. Sống Vì Đại Nghĩa: Đặt lợi ích chung của nhân loại và vũ trụ lên trên cái tôi nhỏ bé, sẵn sàng phụng sự vì một thế giới ánh sáng.
    Like
    Love
    Wow
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Like
    Love
    Wow
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Like
    Love
    Wow
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TMĐT H-ECOM
    🌿 XU HƯỚNG MỚI CỦA THỜI ĐẠI: ƯU TIÊN NHỮNG SẢN PHẨM ÍT HÓA CHẤT, THÂN THIỆN VỚI CƠ THỂ ❤️ "Càng trưởng thành, tôi càng nhận ra: Điều đắt giá nhất không phải là những thứ mình mua, mà là sức khỏe mà mình giữ được." 🌿❤️💚 ✅ Thành phần của sản phẩm là gì? ✅ Có...
    Love
    Like
    7
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • CÂU ĐỐ SÁNG 19/06 :
    Đề 1:
    Viết 10 lòng biết ơn về chương trình câu đố mỗi ngày :
    1- Tôi biết ơn chương trình câu đố - một sân chơi đầy bổ ích và sáng tạo
    2- Tôi biết ơn câu đố giúp tôi mở rộng kiến thức mỗi ngày.
    3- Tôi biết ơn cộng đồng luôn đồng hành và chia sẻ cùng nhau.
    4- Tôi biết ơn người đã sáng lập ra chương trình này giúp mọi người xích lại gần nhau.
    5- Tôi biết ơn cảm giác vui khi trả lời đúng.
    6- Tôi biết ơn cơ hội rèn luyện tư duy nhanh.
    7- Tôi biết ơn sự động viên từ hệ thống.
    8- Tôi biết ơn bản thân vì luôn cố gắng.
    9- Tôi biết ơn hành trình phát triển mỗi ngày.
    10-Tôi biết ơn HCoin đã tạo môi trường học tập tích cực.
    ĐỀ 2 :
    CẢM NHẬN CHƯƠNG 2
    Cảm nhận của em về Chương 2 “Tại sao nông dân cần chuyển đổi số?” trong Sách Trắng của Henry Le – Lê Đình Hải:
    Chương 2 giúp em hiểu rằng chuyển đổi số là xu hướng tất yếu đối với người nông dân trong thời đại mới. Nhờ công nghệ, nông dân có thể quản lý sản xuất hiệu quả hơn, tiếp cận khách hàng dễ dàng và nâng cao giá trị nông sản. Em ấn tượng với thông điệp rằng nông dân không chỉ làm ra sản phẩm mà còn cần biết sử dụng công nghệ để phát triển bền vững. Đây là tư duy mới giúp nông nghiệp Việt Nam tiến xa hơn trong tương lai.
    ĐỀ 3 :
    CẢM NHẬN CHƯƠNG 2
    Cảm nhận về Chương 2 “Tuyên ngôn giáo dục HSCHOOL” trong Sách Trắng của Henry Le – Lê Đình Hải:
    Chương 2 giúp em hiểu rằng giáo dục không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn phải giúp con người phát triển tư duy, kỹ năng và nhân cách. Tuyên ngôn giáo dục HSCHOOL đề cao tinh thần học tập suốt đời, khả năng thích nghi với thời đại số và khát vọng cống hiến cho xã hội. Em đặc biệt ấn tượng với quan điểm lấy người học làm trung tâm, khuyến khích sự sáng tạo và chủ động. Đây là định hướng giáo dục hiện đại, giúp thế hệ trẻ tự tin bước vào tương lai.
    ĐỀ 4 :
    CẢM NHẬN CHƯƠNG 14
    Cảm nhận về Chương 14 “Kiểm soát chi tiêu cảm xúc” trong Sách Trắng của Henry Le – Lê Đình Hải:
    Chương 14 giúp em nhận ra rằng nhiều quyết định mua sắm xuất phát từ cảm xúc nhất thời hơn là nhu cầu thực sự. Khi biết kiểm soát cảm xúc, chúng ta sẽ tránh được việc chi tiêu lãng phí và quản lý tài chính hiệu quả hơn. Em hiểu rằng mỗi đồng tiền đều là thành quả của lao động nên cần được sử dụng một cách có kế hoạch. Chương sách mang đến bài học thiết thực về sự tỉnh táo, kỷ luật và trách nhiệm trong quản lý tiền bạc.
    ĐỀ 5 :
    CẢM NHẬN CHƯƠNG 45
    Cảm nhận về Chương 45 “Lời kết của Henry Le – Lê Đình Hải: Bạn không chỉ làm giàu cho mình mà cho cả cộng đồng” trong Sách Trắng:
    Chương 45 để lại cho em nhiều suy ngẫm sâu sắc về ý nghĩa của sự giàu có. Tác giả nhấn mạnh rằng thành công không chỉ là tích lũy tài sản cho bản thân mà còn là tạo ra giá trị và đóng góp cho cộng đồng. Em hiểu rằng khi giúp người khác phát triển, chúng ta cũng đang xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Thông điệp này truyền cảm hứng về tinh thần sẻ chia, trách nhiệm và khát vọng làm giàu bền vững, gắn liền với lợi ích chung của mọi người.
    ĐỀ 6 :
    CẢM NHẬN CHƯƠNG 1
    Cảm nhận về Chương 1 “Lời mở đầu của tác giả” trong Sách Trắng của Henry Le – Lê Đình Hải:
    Chương 1 mở ra cho em cái nhìn tổng quan về mục tiêu và ý nghĩa của cuốn sách. Qua lời chia sẻ chân thành của tác giả, em cảm nhận được khát vọng lan tỏa tri thức, tư duy làm giàu và tinh thần phát triển bản thân đến cộng đồng. Tác giả không chỉ truyền cảm hứng về thành công mà còn nhấn mạnh giá trị của học tập và hành động. Chương mở đầu tạo động lực để em tiếp tục khám phá những bài học ý nghĩa trong các phần tiếp theo của cuốn sách.
    CÂU ĐỐ SÁNG 19/06 : Đề 1: Viết 10 lòng biết ơn về chương trình câu đố mỗi ngày : 1- Tôi biết ơn chương trình câu đố - một sân chơi đầy bổ ích và sáng tạo 2- Tôi biết ơn câu đố giúp tôi mở rộng kiến thức mỗi ngày. 3- Tôi biết ơn cộng đồng luôn đồng hành và chia sẻ cùng nhau. 4- Tôi biết ơn người đã sáng lập ra chương trình này giúp mọi người xích lại gần nhau. 5- Tôi biết ơn cảm giác vui khi trả lời đúng. 6- Tôi biết ơn cơ hội rèn luyện tư duy nhanh. 7- Tôi biết ơn sự động viên từ hệ thống. 8- Tôi biết ơn bản thân vì luôn cố gắng. 9- Tôi biết ơn hành trình phát triển mỗi ngày. 10-Tôi biết ơn HCoin đã tạo môi trường học tập tích cực. ĐỀ 2 : CẢM NHẬN CHƯƠNG 2 Cảm nhận của em về Chương 2 “Tại sao nông dân cần chuyển đổi số?” trong Sách Trắng của Henry Le – Lê Đình Hải: Chương 2 giúp em hiểu rằng chuyển đổi số là xu hướng tất yếu đối với người nông dân trong thời đại mới. Nhờ công nghệ, nông dân có thể quản lý sản xuất hiệu quả hơn, tiếp cận khách hàng dễ dàng và nâng cao giá trị nông sản. Em ấn tượng với thông điệp rằng nông dân không chỉ làm ra sản phẩm mà còn cần biết sử dụng công nghệ để phát triển bền vững. Đây là tư duy mới giúp nông nghiệp Việt Nam tiến xa hơn trong tương lai. ĐỀ 3 : CẢM NHẬN CHƯƠNG 2 Cảm nhận về Chương 2 “Tuyên ngôn giáo dục HSCHOOL” trong Sách Trắng của Henry Le – Lê Đình Hải: Chương 2 giúp em hiểu rằng giáo dục không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn phải giúp con người phát triển tư duy, kỹ năng và nhân cách. Tuyên ngôn giáo dục HSCHOOL đề cao tinh thần học tập suốt đời, khả năng thích nghi với thời đại số và khát vọng cống hiến cho xã hội. Em đặc biệt ấn tượng với quan điểm lấy người học làm trung tâm, khuyến khích sự sáng tạo và chủ động. Đây là định hướng giáo dục hiện đại, giúp thế hệ trẻ tự tin bước vào tương lai. ĐỀ 4 : CẢM NHẬN CHƯƠNG 14 Cảm nhận về Chương 14 “Kiểm soát chi tiêu cảm xúc” trong Sách Trắng của Henry Le – Lê Đình Hải: Chương 14 giúp em nhận ra rằng nhiều quyết định mua sắm xuất phát từ cảm xúc nhất thời hơn là nhu cầu thực sự. Khi biết kiểm soát cảm xúc, chúng ta sẽ tránh được việc chi tiêu lãng phí và quản lý tài chính hiệu quả hơn. Em hiểu rằng mỗi đồng tiền đều là thành quả của lao động nên cần được sử dụng một cách có kế hoạch. Chương sách mang đến bài học thiết thực về sự tỉnh táo, kỷ luật và trách nhiệm trong quản lý tiền bạc. ĐỀ 5 : CẢM NHẬN CHƯƠNG 45 Cảm nhận về Chương 45 “Lời kết của Henry Le – Lê Đình Hải: Bạn không chỉ làm giàu cho mình mà cho cả cộng đồng” trong Sách Trắng: Chương 45 để lại cho em nhiều suy ngẫm sâu sắc về ý nghĩa của sự giàu có. Tác giả nhấn mạnh rằng thành công không chỉ là tích lũy tài sản cho bản thân mà còn là tạo ra giá trị và đóng góp cho cộng đồng. Em hiểu rằng khi giúp người khác phát triển, chúng ta cũng đang xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Thông điệp này truyền cảm hứng về tinh thần sẻ chia, trách nhiệm và khát vọng làm giàu bền vững, gắn liền với lợi ích chung của mọi người. ĐỀ 6 : CẢM NHẬN CHƯƠNG 1 Cảm nhận về Chương 1 “Lời mở đầu của tác giả” trong Sách Trắng của Henry Le – Lê Đình Hải: Chương 1 mở ra cho em cái nhìn tổng quan về mục tiêu và ý nghĩa của cuốn sách. Qua lời chia sẻ chân thành của tác giả, em cảm nhận được khát vọng lan tỏa tri thức, tư duy làm giàu và tinh thần phát triển bản thân đến cộng đồng. Tác giả không chỉ truyền cảm hứng về thành công mà còn nhấn mạnh giá trị của học tập và hành động. Chương mở đầu tạo động lực để em tiếp tục khám phá những bài học ý nghĩa trong các phần tiếp theo của cuốn sách.
    Like
    Love
    Wow
    5
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 19/6/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 38: KHỦNG HOẢNG VÀ CƠ HỘI
    Khủng hoảng đến tự ngàn xưa,
    Cùng bao biến động nắng mưa cuộc đời.
    Chiến tranh, dịch bệnh khắp nơi,
    Nhưng từ tro bụi sáng ngời tương lai.
    Sau cơn giông bão kéo dài,
    Con người đứng dậy dựng xây mạnh hơn.
    Mỗi lần thế giới chao nghiêng,
    Lại gieo hạt giống đổi thay diệu kỳ.
    Khó khăn chẳng chỉ sầu bi,
    Mà còn mở lối người đi phía trước.
    Ai nhìn thấy được cơ hội,
    Sẽ tìm con đường vượt mọi phong ba.
    Kinh tế có lúc đi qua,
    Thăng rồi lại trầm như là sóng dâng.
    Người khôn chuẩn bị từ sớm,
    Giữ tâm vững chãi giữa dòng đổi thay.
    Công nghệ tiến bước từng ngày,
    Nghề xưa có thể nhường thay nghề mới.
    Chỉ người học hỏi không ngơi,
    Mới theo kịp được nhịp đời tương lai.
    Đất trời đang gửi lời nhắc,
    Rừng xanh, biển cả cần ta giữ gìn.
    Trong nguy cơ vẫn hiện lên,
    Con đường phát triển bền vững lâu dài.
    Mỗi người đôi lúc lạc loài,
    Gặp cơn thất bại, u hoài, đớn đau.
    Nhưng chính những lúc nhiệm màu,
    Ta tìm sức mạnh ẩn sâu trong mình.
    Người thành công giữa hành trình,
    Không vì may mắn mà vì thích nghi.
    Giữ tâm bình tĩnh trước khi,
    Biến nguy thành lực bước đi vững vàng.
    Tương lai chẳng mãi bình an,
    Nhưng luôn rộng mở với người đổi thay.
    Khủng hoảng rồi cũng qua ngày,
    Cơ hội nở rộ từ ngay gian nan.
    Vậy nên đừng vội bi quan,
    Khi đời thử thách ngổn ngang bộn bề.
    Trong đêm sâu nhất cận kề,
    Bình minh thường đến sau về rất nhanh.
    Thông điệp chương 38:
    Khủng hoảng không chỉ là thử thách, mà còn là cánh cửa mở ra cơ hội cho những ai biết thích nghi, học hỏi và kiên cường tiến về phía trước.
    HNI 19/6/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 38: KHỦNG HOẢNG VÀ CƠ HỘI Khủng hoảng đến tự ngàn xưa, Cùng bao biến động nắng mưa cuộc đời. Chiến tranh, dịch bệnh khắp nơi, Nhưng từ tro bụi sáng ngời tương lai. Sau cơn giông bão kéo dài, Con người đứng dậy dựng xây mạnh hơn. Mỗi lần thế giới chao nghiêng, Lại gieo hạt giống đổi thay diệu kỳ. Khó khăn chẳng chỉ sầu bi, Mà còn mở lối người đi phía trước. Ai nhìn thấy được cơ hội, Sẽ tìm con đường vượt mọi phong ba. Kinh tế có lúc đi qua, Thăng rồi lại trầm như là sóng dâng. Người khôn chuẩn bị từ sớm, Giữ tâm vững chãi giữa dòng đổi thay. Công nghệ tiến bước từng ngày, Nghề xưa có thể nhường thay nghề mới. Chỉ người học hỏi không ngơi, Mới theo kịp được nhịp đời tương lai. Đất trời đang gửi lời nhắc, Rừng xanh, biển cả cần ta giữ gìn. Trong nguy cơ vẫn hiện lên, Con đường phát triển bền vững lâu dài. Mỗi người đôi lúc lạc loài, Gặp cơn thất bại, u hoài, đớn đau. Nhưng chính những lúc nhiệm màu, Ta tìm sức mạnh ẩn sâu trong mình. Người thành công giữa hành trình, Không vì may mắn mà vì thích nghi. Giữ tâm bình tĩnh trước khi, Biến nguy thành lực bước đi vững vàng. Tương lai chẳng mãi bình an, Nhưng luôn rộng mở với người đổi thay. Khủng hoảng rồi cũng qua ngày, Cơ hội nở rộ từ ngay gian nan. Vậy nên đừng vội bi quan, Khi đời thử thách ngổn ngang bộn bề. Trong đêm sâu nhất cận kề, Bình minh thường đến sau về rất nhanh. Thông điệp chương 38: Khủng hoảng không chỉ là thử thách, mà còn là cánh cửa mở ra cơ hội cho những ai biết thích nghi, học hỏi và kiên cường tiến về phía trước.
    Like
    Love
    5
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 19/6/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 39: KHÁT VỌNG VƯƠN XA
    Khát vọng sinh giữa đất trời,
    Từ khi nhân loại ra đời khai nguyên.
    Tìm ăn, dựng cửa, xây miền,
    Rồi lên vũ trụ, nối liền ước mơ.
    Trong tim cháy một ngọn cờ,
    Không cam giới hạn, không chờ đứng yên.
    Người đi mở lối triền miên,
    Vượt qua bóng tối, vươn lên chính mình.
    Có người chỉ đủ an bình,
    Có người lại muốn hành trình lớn lao.
    Khác nhau một ánh nhìn vào,
    Khát vọng tạo khác lối vào tương lai.
    Có người sợ bước chông gai,
    Có người dám vượt miệt mài gian truân.
    Có người chấp nhận dừng chân,
    Có người tiếp tục bao lần không lui.
    Khát vọng nếu chỉ nói thôi,
    Sẽ như ngọn lửa rụng rơi giữa đời.
    Phải đem hành động nuôi lời,
    Mỗi ngày một bước, sáng ngời tiến xa.
    Sợ hãi như lớp sương sa,
    Lời chê, lời trách cũng là thử thách.
    Kiên trì mới thật bản mạch,
    Dẫn người đi đến đỉnh cao cuộc đời.
    Niềm tin giữ vững không rời,
    Dù cho giông bão vẫn thời tiến lên.
    Không cần xuất chúng trời ban,
    Chỉ cần bền chí vững vàng niềm tin.
    Thế kỷ mở rộng hành trình,
    Toàn cầu kết nối văn minh khắp miền.
    Cơ hội trải rộng vô biên,
    Nhưng ai yếu kém dễ chìm giữa trôi.
    Không chỉ riêng cho cuộc đời,
    Khát vọng còn để giúp người xung quanh.
    Doanh nhân, khoa học, hành trình,
    Đều mang trách nhiệm dựng thành tương lai.
    Kiên trì nối những ngày dài,
    Từng bước nhỏ hóa tương lai lớn dần.
    Không ai thành đạt một lần,
    Đều qua thất bại bao lần đứng lên.
    Khát vọng chẳng chỉ mơ cao,
    Mà là không chịu chìm vào giới hạn.
    Dám đi, dám nghĩ, dám làm,
    Vượt lên tất cả gian nan cuộc đời.
    Tương lai mở giữa đất trời,
    Thuộc về người biết không ngơi vươn mình.
    Khát vọng – ánh sáng lung linh,
    Dẫn ta đi giữa hành trình xa khơi.
    HNI 19/6/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 39: KHÁT VỌNG VƯƠN XA Khát vọng sinh giữa đất trời, Từ khi nhân loại ra đời khai nguyên. Tìm ăn, dựng cửa, xây miền, Rồi lên vũ trụ, nối liền ước mơ. Trong tim cháy một ngọn cờ, Không cam giới hạn, không chờ đứng yên. Người đi mở lối triền miên, Vượt qua bóng tối, vươn lên chính mình. Có người chỉ đủ an bình, Có người lại muốn hành trình lớn lao. Khác nhau một ánh nhìn vào, Khát vọng tạo khác lối vào tương lai. Có người sợ bước chông gai, Có người dám vượt miệt mài gian truân. Có người chấp nhận dừng chân, Có người tiếp tục bao lần không lui. Khát vọng nếu chỉ nói thôi, Sẽ như ngọn lửa rụng rơi giữa đời. Phải đem hành động nuôi lời, Mỗi ngày một bước, sáng ngời tiến xa. Sợ hãi như lớp sương sa, Lời chê, lời trách cũng là thử thách. Kiên trì mới thật bản mạch, Dẫn người đi đến đỉnh cao cuộc đời. Niềm tin giữ vững không rời, Dù cho giông bão vẫn thời tiến lên. Không cần xuất chúng trời ban, Chỉ cần bền chí vững vàng niềm tin. Thế kỷ mở rộng hành trình, Toàn cầu kết nối văn minh khắp miền. Cơ hội trải rộng vô biên, Nhưng ai yếu kém dễ chìm giữa trôi. Không chỉ riêng cho cuộc đời, Khát vọng còn để giúp người xung quanh. Doanh nhân, khoa học, hành trình, Đều mang trách nhiệm dựng thành tương lai. Kiên trì nối những ngày dài, Từng bước nhỏ hóa tương lai lớn dần. Không ai thành đạt một lần, Đều qua thất bại bao lần đứng lên. Khát vọng chẳng chỉ mơ cao, Mà là không chịu chìm vào giới hạn. Dám đi, dám nghĩ, dám làm, Vượt lên tất cả gian nan cuộc đời. Tương lai mở giữa đất trời, Thuộc về người biết không ngơi vươn mình. Khát vọng – ánh sáng lung linh, Dẫn ta đi giữa hành trình xa khơi.
    Like
    Love
    5
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 19/6/2026:
    BÀI THƠ :CHƯƠNG 40: TẦM NHÌN MỘT THIÊN NIÊN KỶ
    Con người đi giữa hiện tại mỏng manh
    tay chạm hôm nay
    mắt nhìn ngày mai
    nhưng phía sau chân trời dài vô tận
    tương lai vẫn là một câu hỏi chưa ai trả lời trọn vẹn
    Chúng ta biết tính toán vài năm
    biết lo xa một thập kỷ
    nhưng khi thời gian mở rộng thành thế kỷ
    tư duy bắt đầu run rẩy
    và khi chạm đến thiên niên kỷ
    im lặng trở thành giới hạn của trí tưởng tượng
    Ai sẽ giữ tương lai
    khi chúng ta chỉ sống trong khoảnh khắc?
    Ai sẽ trả lời những điều
    mà hôm nay ta chưa dám đặt câu hỏi?
    Có những hệ thống sinh ra trong ngắn hạn
    bầu cử vài năm
    lợi nhuận từng quý
    tăng trưởng từng mùa
    và chính trong nhịp gấp gáp đó
    con người tưởng mình đang tiến lên
    nhưng đôi khi chỉ đang quay vòng trong một cơn lốc
    Một nền kinh tế lớn lên
    có thể đánh đổi đất đai
    một công nghệ phát triển
    có thể bỏ lại hậu quả
    một quyết định hôm nay
    có thể trở thành vết nứt của ngày mai
    Ngôi nhà cao xây trên nền đất yếu
    càng đẹp
    càng dễ đổ
    Thiên niên kỷ không phải con số
    mà là cách con người học nhìn xa hơn chính đời mình
    Một nghìn năm
    không để đo thời gian
    mà để đo độ sâu của tư duy
    Khi đó
    câu hỏi đổi hình
    không còn là: điều này có lợi không?
    mà là: nó có còn đứng vững khi ta đã đi xa?
    không còn là: nó hiệu quả bao lâu?
    mà là: nó có phá vỡ điều gì sâu hơn không?
    không còn là: ai thắng hôm nay?
    mà là: loài người sẽ đi về đâu ngày mai?
    Có ba trụ cột nâng một nền văn minh
    một là tài nguyên
    không phải thứ đang có
    mà là cách không làm cạn kiệt tương lai
    hai là tri thức
    không phải thứ tích lũy
    mà là thứ truyền lại và tự tiến hóa
    ba là đạo đức
    không phải luật lệ
    mà là ranh giới giữ con người không tự phá hủy chính mình
    khi ba trụ cột ấy lung lay
    mọi vinh quang đều trở nên ngắn ngủi
    Thời đại này chạy nhanh hơn suy nghĩ
    công nghệ đi trước hiểu biết
    thông tin đi trước nhận thức
    và con người nhiều khi
    không kịp hiểu điều mình vừa tạo ra
    tốc độ lớn dần
    còn khả năng kiểm soát thì không theo kịp
    và khi mất cân bằng
    con người không còn kiến tạo tương lai
    chỉ còn học cách chịu đựng nó
    Nhưng tầm nhìn dài không chỉ dành cho thế giới
    mà bắt đầu từ từng cá nhân
    người ta tự hỏi
    ta đang sống hay đang tiêu tương lai của mình?
    ta đang xây nền móng hay chỉ trang trí bề mặt?
    ta đang tạo ra quỹ đạo hay chỉ chạy theo lực đẩy?
    một thói quen hôm nay
    có thể là con đường của mười năm sau
    một lựa chọn nhỏ
    có thể là hướng đi của cả cuộc đời
    chậm lại không phải để dừng
    mà để đi đúng
    Công nghệ là sức mạnh
    nhưng cũng là thử thách
    nó có thể mở ra thế giới mới
    cũng có thể đóng lại những cánh cửa không thể quay về
    và vì thế
    mỗi phát minh đều mang một câu hỏi chưa được trả lời
    không chỉ là “làm được không”
    mà còn là “nên dừng ở đâu”
    Tương lai không tự đến
    tương lai được xây
    từng hành động
    từng lựa chọn
    từng quyết định nhỏ
    đang lặng lẽ ghép thành hình dáng của hàng thế kỷ sau
    không ai nhìn thấy toàn bộ bản thiết kế
    nhưng ai cũng đang đặt một viên gạch
    Và rồi con người nhận ra
    tương lai không phải định mệnh
    mà là một công trình đang thi công
    không có bản đồ cố định
    chỉ có trách nhiệm tiếp nối
    Nếu nhìn đủ xa
    ta không còn thấy bản thân là trung tâm
    mà là một phần của dòng chảy dài hơn chính mình
    một dòng chảy không bắt đầu từ ta
    và không kết thúc ở ta
    Thiên niên kỷ là bài kiểm tra cuối cùng
    của trí tuệ và đạo đức
    liệu con người có đủ lớn để nghĩ vượt khỏi đời mình
    hay vẫn bị giam trong chiếc lồng của hiện tại?
    liệu ta là người bảo hộ tương lai
    hay chỉ là kẻ tiêu dùng của hôm nay?
    HNI 19/6/2026: BÀI THƠ :CHƯƠNG 40: TẦM NHÌN MỘT THIÊN NIÊN KỶ Con người đi giữa hiện tại mỏng manh tay chạm hôm nay mắt nhìn ngày mai nhưng phía sau chân trời dài vô tận tương lai vẫn là một câu hỏi chưa ai trả lời trọn vẹn Chúng ta biết tính toán vài năm biết lo xa một thập kỷ nhưng khi thời gian mở rộng thành thế kỷ tư duy bắt đầu run rẩy và khi chạm đến thiên niên kỷ im lặng trở thành giới hạn của trí tưởng tượng Ai sẽ giữ tương lai khi chúng ta chỉ sống trong khoảnh khắc? Ai sẽ trả lời những điều mà hôm nay ta chưa dám đặt câu hỏi? Có những hệ thống sinh ra trong ngắn hạn bầu cử vài năm lợi nhuận từng quý tăng trưởng từng mùa và chính trong nhịp gấp gáp đó con người tưởng mình đang tiến lên nhưng đôi khi chỉ đang quay vòng trong một cơn lốc Một nền kinh tế lớn lên có thể đánh đổi đất đai một công nghệ phát triển có thể bỏ lại hậu quả một quyết định hôm nay có thể trở thành vết nứt của ngày mai Ngôi nhà cao xây trên nền đất yếu càng đẹp càng dễ đổ Thiên niên kỷ không phải con số mà là cách con người học nhìn xa hơn chính đời mình Một nghìn năm không để đo thời gian mà để đo độ sâu của tư duy Khi đó câu hỏi đổi hình không còn là: điều này có lợi không? mà là: nó có còn đứng vững khi ta đã đi xa? không còn là: nó hiệu quả bao lâu? mà là: nó có phá vỡ điều gì sâu hơn không? không còn là: ai thắng hôm nay? mà là: loài người sẽ đi về đâu ngày mai? Có ba trụ cột nâng một nền văn minh một là tài nguyên không phải thứ đang có mà là cách không làm cạn kiệt tương lai hai là tri thức không phải thứ tích lũy mà là thứ truyền lại và tự tiến hóa ba là đạo đức không phải luật lệ mà là ranh giới giữ con người không tự phá hủy chính mình khi ba trụ cột ấy lung lay mọi vinh quang đều trở nên ngắn ngủi Thời đại này chạy nhanh hơn suy nghĩ công nghệ đi trước hiểu biết thông tin đi trước nhận thức và con người nhiều khi không kịp hiểu điều mình vừa tạo ra tốc độ lớn dần còn khả năng kiểm soát thì không theo kịp và khi mất cân bằng con người không còn kiến tạo tương lai chỉ còn học cách chịu đựng nó Nhưng tầm nhìn dài không chỉ dành cho thế giới mà bắt đầu từ từng cá nhân người ta tự hỏi ta đang sống hay đang tiêu tương lai của mình? ta đang xây nền móng hay chỉ trang trí bề mặt? ta đang tạo ra quỹ đạo hay chỉ chạy theo lực đẩy? một thói quen hôm nay có thể là con đường của mười năm sau một lựa chọn nhỏ có thể là hướng đi của cả cuộc đời chậm lại không phải để dừng mà để đi đúng Công nghệ là sức mạnh nhưng cũng là thử thách nó có thể mở ra thế giới mới cũng có thể đóng lại những cánh cửa không thể quay về và vì thế mỗi phát minh đều mang một câu hỏi chưa được trả lời không chỉ là “làm được không” mà còn là “nên dừng ở đâu” Tương lai không tự đến tương lai được xây từng hành động từng lựa chọn từng quyết định nhỏ đang lặng lẽ ghép thành hình dáng của hàng thế kỷ sau không ai nhìn thấy toàn bộ bản thiết kế nhưng ai cũng đang đặt một viên gạch Và rồi con người nhận ra tương lai không phải định mệnh mà là một công trình đang thi công không có bản đồ cố định chỉ có trách nhiệm tiếp nối Nếu nhìn đủ xa ta không còn thấy bản thân là trung tâm mà là một phần của dòng chảy dài hơn chính mình một dòng chảy không bắt đầu từ ta và không kết thúc ở ta Thiên niên kỷ là bài kiểm tra cuối cùng của trí tuệ và đạo đức liệu con người có đủ lớn để nghĩ vượt khỏi đời mình hay vẫn bị giam trong chiếc lồng của hiện tại? liệu ta là người bảo hộ tương lai hay chỉ là kẻ tiêu dùng của hôm nay?
    Like
    Love
    5
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 19/6/2026:
    PHẦN V: DI SẢN CHO TƯƠNG LAI
    BÀI THƠ CHƯƠNG 41: SỐNG ĐỂ CHO ĐI
    Có câu hỏi theo người qua năm tháng,
    Rằng đời ta ý nghĩa ở nơi đâu?
    Là thành công rực sáng giữa sang giàu,
    Hay danh vọng phủ lên màu quyền lực?
    Bao người sống giữa cuộc đời náo nức,
    Góp nhọc nhằn gom góp của riêng mình.
    Nhưng khi nhìn qua dòng chảy hành trình,
    Người được nhớ là người luôn trao tặng.
    Không bởi họ giữ cho mình tất cả,
    Mà bởi điều họ để lại cho đời.
    Một tấm lòng sưởi ấm những con người,
    Một giá trị vượt thời gian tồn tại.
    Cuộc đời đẹp không vì ta nhận mãi,
    Mà đẹp hơn khi biết sẻ chia cùng.
    Từ yêu thương lan tỏa đến cộng đồng,
    Ta tìm thấy ý nghĩa đời sâu sắc.
    Nhiều người nghĩ cho đi là mất mát,
    Sợ thiệt mình nên giữ chặt trong tay.
    Nhưng sự thật khác xa điều đó vậy,
    Cho càng nhiều giá trị lại sinh thêm.
    Trao kiến thức chẳng hề làm vơi bớt,
    Chia cảm hứng nguồn cảm hứng còn đầy.
    Giúp ai đó vượt qua tháng ngày cay,
    Lòng nhân ái lại càng thêm giàu có.
    Những người sống bằng tấm lòng rộng mở,
    Thường nhận về sự kính trọng dài lâu.
    Bởi giá trị không biến mất đi đâu,
    Mà nhân rộng trong bao người tiếp nhận.
    Cho đi đâu chỉ là tiền bạc,
    Đâu chỉ là những khoản sẻ chia.
    Có những điều giản dị biết bao kia,
    Lại mang sức mạnh vô cùng to lớn.
    Một lời nói đúng khi người gục ngã,
    Một bàn tay nâng đỡ lúc khó khăn.
    Một niềm tin trao gửi thật chân thành,
    Có thể đổi thay cả đời người khác.
    Người thầy tốt mở tương lai phía trước,
    Người lãnh đạo trao cơ hội vươn lên.
    Người bao dung hàn gắn những ưu phiền,
    Cho đi thế là cho đi tất cả.
    Không phụ thuộc ví tiền nhiều hay ít,
    Chỉ cần lòng luôn rộng mở yêu thương.
    Mỗi điều lành gieo xuống giữa đời thường,
    Đều trở thành món quà vô giá.
    Người đời vẫn đo giàu sang bằng của cải,
    Bằng nhà cao và tài sản chất đầy.
    Nhưng còn một thước đo khác hôm nay,
    Là giá trị ta trao cho cuộc sống.
    Doanh nhân giàu bởi tạo nên công việc,
    Giúp bao người có cơ hội vươn lên.
    Nhà giáo giàu từ tri thức trao truyền,
    Cho thế hệ trưởng thành trong hiểu biết.
    Cha mẹ giàu không vì kho vàng bạc,
    Mà vì điều nhân nghĩa để lại con.
    Giá trị người chẳng nằm ở thứ đang còn,
    Mà ở ảnh hưởng tích cực cho nhân thế.
    Có những tài sản rồi theo năm tháng,
    Nhà cửa kia rồi cũng hóa đổi thay.
    Nhưng có điều vẫn còn mãi hôm nay,
    Là nhân ái, danh dự và uy tín.
    Lời cha mẹ vẫn âm vang hậu thế,
    Bài học hay tiếp nối đến muôn đời.
    Công trình lành phục vụ biết bao người,
    Dẫu người dựng xây không còn hiện diện.
    Di sản ấy chẳng cần lời chứng nhận,
    Chẳng cần vàng hay của cải chất cao.
    Nó sống trong ký ức biết bao người,
    Như ngọn lửa truyền từ đời sang đời khác.
    Tuổi trẻ thường đi tìm thành công trước,
    Đó là điều chính đáng của con người.
    Ai cũng mong xây dựng cuộc sống tươi,
    Bằng lao động và khát vọng tiến bước.
    Nhưng rồi đến một ngày ta nhận thức,
    Thành công thôi chưa phải đích cuối cùng.
    Ta tự hỏi giữa cộng đồng bao dung:
    “Mình sẽ để lại điều gì cho thế hệ?”
    Không còn hỏi mình nhận được bao nhiêu nữa,
    Mà nghĩ về những đóng góp cho đời.
    Từ lợi ích riêng chuyển thành vì mọi người,
    Đó là dấu hiệu của sự trưởng thành đích thực.
    Trong cuộc sống có muôn vàn đầu tư,
    Có thành công nhưng cũng nhiều thất bại.
    Tiền bạc mất, thị trường luôn đổi thay,
    Không điều gì bảo đảm là vĩnh viễn.
    Nhưng đầu tư vào con người khác hẳn,
    Giá trị kia sinh trưởng mãi không ngừng.
    Một học trò được truyền lửa tận tâm,
    Sẽ truyền tiếp cho trăm người phía trước.
    Một cơ hội trao đúng người xứng đáng,
    Có thể tạo nên bao cuộc đời hay.
    Một nghĩa cử giản đơn của hôm nay,
    Có thể hóa thành ngàn điều tốt đẹp.
    Như hạt giống nằm âm thầm trong đất,
    Ngày nảy mầm thành bóng mát tương lai.
    Cho đi rồi chẳng mất mát một ai,
    Mà sinh lợi bền lâu và sâu rộng.
    Đến cuối cùng của hành trình nhân thế,
    Chẳng ai mang theo được thứ gì đâu.
    Những tài khoản, nhà cửa hay sang giàu,
    Rồi cũng sẽ thuộc về người khác nữa.
    Điều còn lại là dấu chân đã bước,
    Là những người từng được nhận yêu thương.
    Là cảm hứng vẫn tiếp tục lên đường,
    Là giá trị còn lan xa mãi mãi.
    Người chỉ biết gom góp rồi giữ lấy,
    Cuộc đời mình khép lại với thời gian.
    Người biết cho đi bằng tấm lòng vàng,
    Sẽ còn sống trong muôn vàn ký ức
    Mỗi con người chỉ một lần hiện hữu,
    Một quãng đời hữu hạn giữa trần gian.
    Điều quan trọng không phải sống bao năm,
    Mà sống thế nào cho đời ý nghĩa.
    Tiền bạc tạo nên tiện nghi cuộc sống,
    Quyền lực đem ảnh hưởng giữa cộng đồng.
    Danh tiếng làm tên tuổi được biết hơn,
    Nhưng cho đi mới là điều trường tồn nhất.
    Hãy sống sao để khi nhìn lại,
    Ta tự hào vì đã giúp ai đó tốt hơn.
    Để cuộc đời thành ánh sáng dẫn đường,
    Thành món quà gửi lại cho nhân thế.
    Bởi cuối cùng thước đo cao quý nhất,
    Không phải là tài sản đã chất đầy.
    Mà là bao giá trị đã trao tay,
    Bao cuộc đời được chạm vào bằng tử tế.
    Người thành công có thể được ngưỡng mộ,
    Trong một thời gian rồi cũng phôi pha.
    Nhưng người sống để cho đi thật thà,
    Sẽ được nhớ qua bao mùa thế hệ.
    Đó chính là di sản đẹp nhất,
    Dành cho tương lai và cho mai sau.
    HNI 19/6/2026: PHẦN V: DI SẢN CHO TƯƠNG LAI BÀI THƠ CHƯƠNG 41: SỐNG ĐỂ CHO ĐI Có câu hỏi theo người qua năm tháng, Rằng đời ta ý nghĩa ở nơi đâu? Là thành công rực sáng giữa sang giàu, Hay danh vọng phủ lên màu quyền lực? Bao người sống giữa cuộc đời náo nức, Góp nhọc nhằn gom góp của riêng mình. Nhưng khi nhìn qua dòng chảy hành trình, Người được nhớ là người luôn trao tặng. Không bởi họ giữ cho mình tất cả, Mà bởi điều họ để lại cho đời. Một tấm lòng sưởi ấm những con người, Một giá trị vượt thời gian tồn tại. Cuộc đời đẹp không vì ta nhận mãi, Mà đẹp hơn khi biết sẻ chia cùng. Từ yêu thương lan tỏa đến cộng đồng, Ta tìm thấy ý nghĩa đời sâu sắc. Nhiều người nghĩ cho đi là mất mát, Sợ thiệt mình nên giữ chặt trong tay. Nhưng sự thật khác xa điều đó vậy, Cho càng nhiều giá trị lại sinh thêm. Trao kiến thức chẳng hề làm vơi bớt, Chia cảm hứng nguồn cảm hứng còn đầy. Giúp ai đó vượt qua tháng ngày cay, Lòng nhân ái lại càng thêm giàu có. Những người sống bằng tấm lòng rộng mở, Thường nhận về sự kính trọng dài lâu. Bởi giá trị không biến mất đi đâu, Mà nhân rộng trong bao người tiếp nhận. Cho đi đâu chỉ là tiền bạc, Đâu chỉ là những khoản sẻ chia. Có những điều giản dị biết bao kia, Lại mang sức mạnh vô cùng to lớn. Một lời nói đúng khi người gục ngã, Một bàn tay nâng đỡ lúc khó khăn. Một niềm tin trao gửi thật chân thành, Có thể đổi thay cả đời người khác. Người thầy tốt mở tương lai phía trước, Người lãnh đạo trao cơ hội vươn lên. Người bao dung hàn gắn những ưu phiền, Cho đi thế là cho đi tất cả. Không phụ thuộc ví tiền nhiều hay ít, Chỉ cần lòng luôn rộng mở yêu thương. Mỗi điều lành gieo xuống giữa đời thường, Đều trở thành món quà vô giá. Người đời vẫn đo giàu sang bằng của cải, Bằng nhà cao và tài sản chất đầy. Nhưng còn một thước đo khác hôm nay, Là giá trị ta trao cho cuộc sống. Doanh nhân giàu bởi tạo nên công việc, Giúp bao người có cơ hội vươn lên. Nhà giáo giàu từ tri thức trao truyền, Cho thế hệ trưởng thành trong hiểu biết. Cha mẹ giàu không vì kho vàng bạc, Mà vì điều nhân nghĩa để lại con. Giá trị người chẳng nằm ở thứ đang còn, Mà ở ảnh hưởng tích cực cho nhân thế. Có những tài sản rồi theo năm tháng, Nhà cửa kia rồi cũng hóa đổi thay. Nhưng có điều vẫn còn mãi hôm nay, Là nhân ái, danh dự và uy tín. Lời cha mẹ vẫn âm vang hậu thế, Bài học hay tiếp nối đến muôn đời. Công trình lành phục vụ biết bao người, Dẫu người dựng xây không còn hiện diện. Di sản ấy chẳng cần lời chứng nhận, Chẳng cần vàng hay của cải chất cao. Nó sống trong ký ức biết bao người, Như ngọn lửa truyền từ đời sang đời khác. Tuổi trẻ thường đi tìm thành công trước, Đó là điều chính đáng của con người. Ai cũng mong xây dựng cuộc sống tươi, Bằng lao động và khát vọng tiến bước. Nhưng rồi đến một ngày ta nhận thức, Thành công thôi chưa phải đích cuối cùng. Ta tự hỏi giữa cộng đồng bao dung: “Mình sẽ để lại điều gì cho thế hệ?” Không còn hỏi mình nhận được bao nhiêu nữa, Mà nghĩ về những đóng góp cho đời. Từ lợi ích riêng chuyển thành vì mọi người, Đó là dấu hiệu của sự trưởng thành đích thực. Trong cuộc sống có muôn vàn đầu tư, Có thành công nhưng cũng nhiều thất bại. Tiền bạc mất, thị trường luôn đổi thay, Không điều gì bảo đảm là vĩnh viễn. Nhưng đầu tư vào con người khác hẳn, Giá trị kia sinh trưởng mãi không ngừng. Một học trò được truyền lửa tận tâm, Sẽ truyền tiếp cho trăm người phía trước. Một cơ hội trao đúng người xứng đáng, Có thể tạo nên bao cuộc đời hay. Một nghĩa cử giản đơn của hôm nay, Có thể hóa thành ngàn điều tốt đẹp. Như hạt giống nằm âm thầm trong đất, Ngày nảy mầm thành bóng mát tương lai. Cho đi rồi chẳng mất mát một ai, Mà sinh lợi bền lâu và sâu rộng. Đến cuối cùng của hành trình nhân thế, Chẳng ai mang theo được thứ gì đâu. Những tài khoản, nhà cửa hay sang giàu, Rồi cũng sẽ thuộc về người khác nữa. Điều còn lại là dấu chân đã bước, Là những người từng được nhận yêu thương. Là cảm hứng vẫn tiếp tục lên đường, Là giá trị còn lan xa mãi mãi. Người chỉ biết gom góp rồi giữ lấy, Cuộc đời mình khép lại với thời gian. Người biết cho đi bằng tấm lòng vàng, Sẽ còn sống trong muôn vàn ký ức Mỗi con người chỉ một lần hiện hữu, Một quãng đời hữu hạn giữa trần gian. Điều quan trọng không phải sống bao năm, Mà sống thế nào cho đời ý nghĩa. Tiền bạc tạo nên tiện nghi cuộc sống, Quyền lực đem ảnh hưởng giữa cộng đồng. Danh tiếng làm tên tuổi được biết hơn, Nhưng cho đi mới là điều trường tồn nhất. Hãy sống sao để khi nhìn lại, Ta tự hào vì đã giúp ai đó tốt hơn. Để cuộc đời thành ánh sáng dẫn đường, Thành món quà gửi lại cho nhân thế. Bởi cuối cùng thước đo cao quý nhất, Không phải là tài sản đã chất đầy. Mà là bao giá trị đã trao tay, Bao cuộc đời được chạm vào bằng tử tế. Người thành công có thể được ngưỡng mộ, Trong một thời gian rồi cũng phôi pha. Nhưng người sống để cho đi thật thà, Sẽ được nhớ qua bao mùa thế hệ. Đó chính là di sản đẹp nhất, Dành cho tương lai và cho mai sau.
    Like
    Love
    6
    0 Bình luận 0 Chia sẽ