• HNI 8/7
    Bài thơ – Chương 1
    Quốc thư Nhà Tân Lê là gì?
    Có một cuốn sách không sinh từ quyền lực,
    Mà bắt đầu từ khát vọng dựng xây.
    Không tìm kiếm những lời ca tụng,
    Chỉ mong gieo những hạt giống tốt lành.
    Đó là tiếng gọi của niềm tin,
    Là ánh bình minh sau màn đêm dài.
    Là lời nhắc mỗi con người hôm nay,
    Hãy sống vì ngày mai rộng mở.
    Quốc thư không phải bức tường ngăn cách,
    Mà là cây cầu nối những tấm lòng.
    Không dành riêng cho một cá nhân,
    Mà hướng đến lợi ích của cộng đồng.
    Từng trang sách mang theo hy vọng,
    Từng dòng chữ gửi gắm yêu thương.
    Khơi dậy trong trái tim mỗi người,
    Khát vọng phụng sự quê hương.
    Khi con người biết tôn trọng nhau,
    Xã hội sẽ bền vững hơn.
    Khi chữ tín được đặt lên trước,
    Niềm tin sẽ nở hoa muôn nơi.
    Không có tương lai nào tự đến,
    Nếu hôm nay ta đứng yên.
    Không có giấc mơ nào thành hiện thực,
    Nếu thiếu hành động và trách nhiệm.
    Quốc thư là lời hứa với chính mình,
    Sống trung thực giữa cuộc đời.
    Giữ nhân ái trong từng việc nhỏ,
    Và bền lòng trước mọi thử thách.
    Mỗi người là một viên gạch nhỏ,
    Cùng xây nên ngôi nhà chung.
    Mỗi việc thiện là một ngọn lửa,
    Thắp sáng niềm tin giữa nhân gian.
    Mai này khi nhìn về quá khứ,
    Ta mỉm cười vì đã cố gắng.
    Đã sống không chỉ cho bản thân,
    Mà còn cho bao người phía trước.
    Nếu một hạt giống được gieo hôm nay,
    Ngày mai sẽ thành cánh rừng.
    Nếu một tấm lòng biết sẻ chia,
    Thế giới sẽ gần nhau hơn.
    Đó chính là tinh thần của Quốc thư Nhà Tân Lê,
    Khởi đầu từ con người,
    Lớn lên bằng trách nhiệm,
    Và trường tồn bằng những giá trị tốt đẹp.
    HNI 8/7 Bài thơ – Chương 1 Quốc thư Nhà Tân Lê là gì? Có một cuốn sách không sinh từ quyền lực, Mà bắt đầu từ khát vọng dựng xây. Không tìm kiếm những lời ca tụng, Chỉ mong gieo những hạt giống tốt lành. Đó là tiếng gọi của niềm tin, Là ánh bình minh sau màn đêm dài. Là lời nhắc mỗi con người hôm nay, Hãy sống vì ngày mai rộng mở. Quốc thư không phải bức tường ngăn cách, Mà là cây cầu nối những tấm lòng. Không dành riêng cho một cá nhân, Mà hướng đến lợi ích của cộng đồng. Từng trang sách mang theo hy vọng, Từng dòng chữ gửi gắm yêu thương. Khơi dậy trong trái tim mỗi người, Khát vọng phụng sự quê hương. Khi con người biết tôn trọng nhau, Xã hội sẽ bền vững hơn. Khi chữ tín được đặt lên trước, Niềm tin sẽ nở hoa muôn nơi. Không có tương lai nào tự đến, Nếu hôm nay ta đứng yên. Không có giấc mơ nào thành hiện thực, Nếu thiếu hành động và trách nhiệm. Quốc thư là lời hứa với chính mình, Sống trung thực giữa cuộc đời. Giữ nhân ái trong từng việc nhỏ, Và bền lòng trước mọi thử thách. Mỗi người là một viên gạch nhỏ, Cùng xây nên ngôi nhà chung. Mỗi việc thiện là một ngọn lửa, Thắp sáng niềm tin giữa nhân gian. Mai này khi nhìn về quá khứ, Ta mỉm cười vì đã cố gắng. Đã sống không chỉ cho bản thân, Mà còn cho bao người phía trước. Nếu một hạt giống được gieo hôm nay, Ngày mai sẽ thành cánh rừng. Nếu một tấm lòng biết sẻ chia, Thế giới sẽ gần nhau hơn. Đó chính là tinh thần của Quốc thư Nhà Tân Lê, Khởi đầu từ con người, Lớn lên bằng trách nhiệm, Và trường tồn bằng những giá trị tốt đẹp.
    Like
    Love
    9
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 08/7/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 8: KIẾN TRÚC GIAO HÒA TRUYỀN THỐNG VÀ HIỆN ĐẠI
    Mái ngói đỏ thắm quê nhà,
    Mang bao ký ức ông bà truyền trao.
    Qua bao năm tháng biết bao,
    Vẫn còn gìn giữ biết bao nghĩa tình.
    Kiến trúc khởi tự niềm tin,
    Dựng xây từ gốc gia đình quê hương.
    Không gian rộng mở thân thương,
    Đón bao thế hệ trên đường trở về.
    Hàng cau trước ngõ say mê,
    Hàng hiên đón nắng bốn bề gió lay.
    Tiếng chim ca hót mỗi ngày,
    Làm cho cuộc sống đắm say yên bình.

    Mái cong lưu giữ tâm tình,
    Đậm hồn dân tộc, nghĩa tình Việt Nam.
    Bao đời vun đắp âm thầm,
    Cho hoa truyền thống nở ngàn sắc hương.

    Hiện đại mở lối muôn phương,
    Công nghệ nâng bước quê hương vững bền.
    Tiện nghi hòa với thiên nhiên,
    Để cho cuộc sống bình yên mỗi ngày.

    Mỗi hàng cây mỗi nhành mai,
    Đều mang hơi thở tương lai dịu hiền.
    Mỗi hồ nước, mỗi con thuyền,
    Đều hòa cùng đất nối liền yêu thương.

    Lối đi rợp bóng ven đường,
    Hoa thơm cỏ biếc vấn vương lòng người.
    Ai đi cũng nở nụ cười,
    Thấy quê hương đẹp sáng ngời trong tim.

    Mỗi căn nhà một niềm tin,
    Đón bao hạnh phúc gia đình đoàn viên.
    Ông bà, con cháu mọi miền,
    Cùng nhau sum họp dưới hiên mái nhà.

    Kiến trúc đẹp tựa bài ca,
    Gửi bao khát vọng ông cha năm nào.
    Đất lành kết nối ngọt ngào,
    Cho bao thế hệ tự hào quê hương.

    Không gian chan chứa yêu thương,
    Mở lòng đón gió bốn phương hội về.
    Giữa bao nhịp sống bộn bề,
    Vẫn còn gìn giữ lời thề tổ tiên.

    Ánh dương tỏa sáng bình yên,
    Soi từng mái ngói thiêng liêng quê nhà.
    Đêm về trăng sáng hiên xa,
    Ru bao kỷ niệm chan hòa nghĩa ân.

    Kiến trúc đâu chỉ xây thân,
    Mà xây văn hóa muôn phần dài lâu.
    Dẫu cho năm tháng qua mau,
    Hồn quê vẫn mãi đậm sâu trong lòng.

    Chung tay góp sức một lòng,
    Dựng xây bản sắc cha ông để dành.
    Mai sau con cháu trưởng thành,
    Tự hào tiếp bước hành trình dựng xây.

    Lê Đình mãi mãi hôm nay,
    Giữ hồn truyền thống từng ngày vươn xa.
    Hiện đại hòa với ông cha,
    Ngàn năm vẫn giữ đậm đà Việt Nam.
    HNI 08/7/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 8: KIẾN TRÚC GIAO HÒA TRUYỀN THỐNG VÀ HIỆN ĐẠI Mái ngói đỏ thắm quê nhà, Mang bao ký ức ông bà truyền trao. Qua bao năm tháng biết bao, Vẫn còn gìn giữ biết bao nghĩa tình. Kiến trúc khởi tự niềm tin, Dựng xây từ gốc gia đình quê hương. Không gian rộng mở thân thương, Đón bao thế hệ trên đường trở về. Hàng cau trước ngõ say mê, Hàng hiên đón nắng bốn bề gió lay. Tiếng chim ca hót mỗi ngày, Làm cho cuộc sống đắm say yên bình. Mái cong lưu giữ tâm tình, Đậm hồn dân tộc, nghĩa tình Việt Nam. Bao đời vun đắp âm thầm, Cho hoa truyền thống nở ngàn sắc hương. Hiện đại mở lối muôn phương, Công nghệ nâng bước quê hương vững bền. Tiện nghi hòa với thiên nhiên, Để cho cuộc sống bình yên mỗi ngày. Mỗi hàng cây mỗi nhành mai, Đều mang hơi thở tương lai dịu hiền. Mỗi hồ nước, mỗi con thuyền, Đều hòa cùng đất nối liền yêu thương. Lối đi rợp bóng ven đường, Hoa thơm cỏ biếc vấn vương lòng người. Ai đi cũng nở nụ cười, Thấy quê hương đẹp sáng ngời trong tim. Mỗi căn nhà một niềm tin, Đón bao hạnh phúc gia đình đoàn viên. Ông bà, con cháu mọi miền, Cùng nhau sum họp dưới hiên mái nhà. Kiến trúc đẹp tựa bài ca, Gửi bao khát vọng ông cha năm nào. Đất lành kết nối ngọt ngào, Cho bao thế hệ tự hào quê hương. Không gian chan chứa yêu thương, Mở lòng đón gió bốn phương hội về. Giữa bao nhịp sống bộn bề, Vẫn còn gìn giữ lời thề tổ tiên. Ánh dương tỏa sáng bình yên, Soi từng mái ngói thiêng liêng quê nhà. Đêm về trăng sáng hiên xa, Ru bao kỷ niệm chan hòa nghĩa ân. Kiến trúc đâu chỉ xây thân, Mà xây văn hóa muôn phần dài lâu. Dẫu cho năm tháng qua mau, Hồn quê vẫn mãi đậm sâu trong lòng. Chung tay góp sức một lòng, Dựng xây bản sắc cha ông để dành. Mai sau con cháu trưởng thành, Tự hào tiếp bước hành trình dựng xây. Lê Đình mãi mãi hôm nay, Giữ hồn truyền thống từng ngày vươn xa. Hiện đại hòa với ông cha, Ngàn năm vẫn giữ đậm đà Việt Nam.
    Like
    Love
    Yay
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/7
    Bài thơ – Chương 1
    Quốc thư Nhà Tân Lê là gì?
    Có một cuốn sách không sinh từ quyền lực,
    Mà bắt đầu từ khát vọng dựng xây.
    Không tìm kiếm những lời ca tụng,
    Chỉ mong gieo những hạt giống tốt lành.
    Đó là tiếng gọi của niềm tin,
    Là ánh bình minh sau màn đêm dài.
    Là lời nhắc mỗi con người hôm nay,
    Hãy sống vì ngày mai rộng mở.
    Quốc thư không phải bức tường ngăn cách,
    Mà là cây cầu nối những tấm lòng.
    Không dành riêng cho một cá nhân,
    Mà hướng đến lợi ích của cộng đồng.
    Từng trang sách mang theo hy vọng,
    Từng dòng chữ gửi gắm yêu thương.
    Khơi dậy trong trái tim mỗi người,
    Khát vọng phụng sự quê hương.
    Khi con người biết tôn trọng nhau,
    Xã hội sẽ bền vững hơn.
    Khi chữ tín được đặt lên trước,
    Niềm tin sẽ nở hoa muôn nơi.
    Không có tương lai nào tự đến,
    Nếu hôm nay ta đứng yên.
    Không có giấc mơ nào thành hiện thực,
    Nếu thiếu hành động và trách nhiệm.
    Quốc thư là lời hứa với chính mình,
    Sống trung thực giữa cuộc đời.
    Giữ nhân ái trong từng việc nhỏ,
    Và bền lòng trước mọi thử thách.
    Mỗi người là một viên gạch nhỏ,
    Cùng xây nên ngôi nhà chung.
    Mỗi việc thiện là một ngọn lửa,
    Thắp sáng niềm tin giữa nhân gian.
    Mai này khi nhìn về quá khứ,
    Ta mỉm cười vì đã cố gắng.
    Đã sống không chỉ cho bản thân,
    Mà còn cho bao người phía trước.
    Nếu một hạt giống được gieo hôm nay,
    Ngày mai sẽ thành cánh rừng.
    Nếu một tấm lòng biết sẻ chia,
    Thế giới sẽ gần nhau hơn.
    Đó chính là tinh thần của Quốc thư Nhà Tân Lê,
    Khởi đầu từ con người,
    Lớn lên bằng trách nhiệm,
    Và trường tồn bằng những giá trị tốt đẹp.
    HNI 8/7 Bài thơ – Chương 1 Quốc thư Nhà Tân Lê là gì? Có một cuốn sách không sinh từ quyền lực, Mà bắt đầu từ khát vọng dựng xây. Không tìm kiếm những lời ca tụng, Chỉ mong gieo những hạt giống tốt lành. Đó là tiếng gọi của niềm tin, Là ánh bình minh sau màn đêm dài. Là lời nhắc mỗi con người hôm nay, Hãy sống vì ngày mai rộng mở. Quốc thư không phải bức tường ngăn cách, Mà là cây cầu nối những tấm lòng. Không dành riêng cho một cá nhân, Mà hướng đến lợi ích của cộng đồng. Từng trang sách mang theo hy vọng, Từng dòng chữ gửi gắm yêu thương. Khơi dậy trong trái tim mỗi người, Khát vọng phụng sự quê hương. Khi con người biết tôn trọng nhau, Xã hội sẽ bền vững hơn. Khi chữ tín được đặt lên trước, Niềm tin sẽ nở hoa muôn nơi. Không có tương lai nào tự đến, Nếu hôm nay ta đứng yên. Không có giấc mơ nào thành hiện thực, Nếu thiếu hành động và trách nhiệm. Quốc thư là lời hứa với chính mình, Sống trung thực giữa cuộc đời. Giữ nhân ái trong từng việc nhỏ, Và bền lòng trước mọi thử thách. Mỗi người là một viên gạch nhỏ, Cùng xây nên ngôi nhà chung. Mỗi việc thiện là một ngọn lửa, Thắp sáng niềm tin giữa nhân gian. Mai này khi nhìn về quá khứ, Ta mỉm cười vì đã cố gắng. Đã sống không chỉ cho bản thân, Mà còn cho bao người phía trước. Nếu một hạt giống được gieo hôm nay, Ngày mai sẽ thành cánh rừng. Nếu một tấm lòng biết sẻ chia, Thế giới sẽ gần nhau hơn. Đó chính là tinh thần của Quốc thư Nhà Tân Lê, Khởi đầu từ con người, Lớn lên bằng trách nhiệm, Và trường tồn bằng những giá trị tốt đẹp.
    Like
    Love
    Angry
    10
    6 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/7
    Bài thơ – Chương 2
    Lịch sử hình thành ý tưởng
    Mọi hành trình đều bắt đầu từ một bước nhỏ,
    Mọi giấc mơ đều khởi nguồn từ một niềm tin.
    Không có công trình nào vươn cao giữa trời,
    Nếu thiếu một nền móng được xây bằng khát vọng.
    Ý tưởng không đến trong phút chốc,
    Mà được nuôi dưỡng qua tháng năm.
    Từ những trăn trở trước cuộc đời,
    Từ những câu hỏi chưa có lời giải.
    Có những đêm dài thao thức,
    Có những ngày lặng lẽ suy tư.
    Mỗi trải nghiệm là một bài học,
    Mỗi thử thách là một người thầy.
    Nhìn quá khứ để hiểu hiện tại,
    Nhìn hiện tại để mở lối tương lai.
    Lịch sử không chỉ nằm trong sách,
    Mà còn hiện hữu trong mỗi con người.
    Một ý tưởng lớn không sinh từ tham vọng,
    Mà lớn lên từ tinh thần phụng sự.
    Không tìm kiếm sự hơn thua,
    Mà hướng đến giá trị bền lâu.
    Từng trang viết là một viên gạch,
    Từng suy nghĩ là một nhịp cầu.
    Kết nối những trái tim cùng chí hướng,
    Để cùng dựng xây ngày mai.
    Có lúc con đường thật gập ghềnh,
    Có lúc niềm tin bị thử thách.
    Nhưng chính những lần không bỏ cuộc,
    Đã làm ý tưởng thêm vững vàng.
    Lịch sử được viết bằng hành động,
    Không chỉ bằng những lời nói hay.
    Giá trị được tạo nên mỗi ngày,
    Bởi những việc làm chân thành.
    Nếu hôm nay ta gieo điều tốt đẹp,
    Ngày mai sẽ gặt hái niềm tin.
    Nếu hôm nay ta sống có trách nhiệm,
    Mai sau sẽ để lại một di sản.
    Ý tưởng rồi sẽ tiếp tục lớn lên,
    Khi được nhiều người cùng gìn giữ.
    Khát vọng rồi sẽ thành hiện thực,
    Khi được nuôi dưỡng bằng yêu thương.
    Để mỗi thế hệ khi nhìn lại,
    Không chỉ thấy một cuốn sách.
    Mà thấy một hành trình của niềm tin,
    Một khởi đầu cho những điều tốt đẹp.
    Lịch sử hình thành một ý tưởng,
    Cũng là lịch sử của lòng kiên định.
    Và từ hôm nay, mỗi chúng ta
    Đều có thể viết tiếp hành trình ấy.
    HNI 8/7 Bài thơ – Chương 2 Lịch sử hình thành ý tưởng Mọi hành trình đều bắt đầu từ một bước nhỏ, Mọi giấc mơ đều khởi nguồn từ một niềm tin. Không có công trình nào vươn cao giữa trời, Nếu thiếu một nền móng được xây bằng khát vọng. Ý tưởng không đến trong phút chốc, Mà được nuôi dưỡng qua tháng năm. Từ những trăn trở trước cuộc đời, Từ những câu hỏi chưa có lời giải. Có những đêm dài thao thức, Có những ngày lặng lẽ suy tư. Mỗi trải nghiệm là một bài học, Mỗi thử thách là một người thầy. Nhìn quá khứ để hiểu hiện tại, Nhìn hiện tại để mở lối tương lai. Lịch sử không chỉ nằm trong sách, Mà còn hiện hữu trong mỗi con người. Một ý tưởng lớn không sinh từ tham vọng, Mà lớn lên từ tinh thần phụng sự. Không tìm kiếm sự hơn thua, Mà hướng đến giá trị bền lâu. Từng trang viết là một viên gạch, Từng suy nghĩ là một nhịp cầu. Kết nối những trái tim cùng chí hướng, Để cùng dựng xây ngày mai. Có lúc con đường thật gập ghềnh, Có lúc niềm tin bị thử thách. Nhưng chính những lần không bỏ cuộc, Đã làm ý tưởng thêm vững vàng. Lịch sử được viết bằng hành động, Không chỉ bằng những lời nói hay. Giá trị được tạo nên mỗi ngày, Bởi những việc làm chân thành. Nếu hôm nay ta gieo điều tốt đẹp, Ngày mai sẽ gặt hái niềm tin. Nếu hôm nay ta sống có trách nhiệm, Mai sau sẽ để lại một di sản. Ý tưởng rồi sẽ tiếp tục lớn lên, Khi được nhiều người cùng gìn giữ. Khát vọng rồi sẽ thành hiện thực, Khi được nuôi dưỡng bằng yêu thương. Để mỗi thế hệ khi nhìn lại, Không chỉ thấy một cuốn sách. Mà thấy một hành trình của niềm tin, Một khởi đầu cho những điều tốt đẹp. Lịch sử hình thành một ý tưởng, Cũng là lịch sử của lòng kiên định. Và từ hôm nay, mỗi chúng ta Đều có thể viết tiếp hành trình ấy.
    Like
    Love
    Sad
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 08/7/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 9: KHÔNG GIAN XANH – HƠI THỞ CỦA TƯƠNG LAI
    Màu xanh trải khắp quê nhà,
    Ươm bao hy vọng nở hoa nghĩa tình.
    Thiên nhiên đẹp tựa bình minh,
    Cho đời thêm những hành trình bình yên.
    Cây xanh tỏa bóng dịu hiền,
    Ru từng cơn gió khắp miền yêu thương.
    Bao hàng cây đứng ven đường,
    Chở che cuộc sống bốn phương an lành.
    Mỗi ngày trời đất trong xanh,
    Chim ca ríu rít trên cành sớm mai.
    Hoa thơm khoe sắc từng ngày,
    Làm cho cuộc sống đong đầy niềm vui.

    Hồ trong soi bóng mây trời,
    Gợn làn nước biếc rạng ngời bình minh.
    Mặt hồ yên ả lặng thinh,
    Cho lòng thư thái nghĩa tình nở hoa.

    Thiên nhiên như một mái nhà,
    Ôm người bằng cả chan hòa yêu thương.
    Đất lành nuôi dưỡng quê hương,
    Cho bao thế hệ vững đường tương lai.

    Vườn cây xanh mát quanh năm,
    Trái thơm kết ngọt âm thầm dâng đời.
    Mỗi mùa hoa nở rạng ngời,
    Đem bao sức sống đến người gần xa.

    Tiếng chim ngân giữa rừng già,
    Hòa cùng gió hát bản ca thanh bình.
    Thiên nhiên dệt mộng quê mình,
    Đẹp như bức họa lung linh sắc màu.

    Mỗi hàng cỏ mỗi nhịp cầu,
    Nối người với đất bền lâu nghĩa tình.
    Cùng nhau giữ lấy màu xanh,
    Cho đời mãi mãi an lành mai sau.

    Không gian rộng mở thanh cao,
    Đón từng tia nắng ngọt ngào ban mai.
    Gió đưa hương lá miệt mài,
    Cho lòng thêm những tháng ngày an vui.

    Người cùng thiên nhiên mỉm cười,
    Sống trong hòa hợp sáng ngời niềm tin.
    Yêu từ ngọn cỏ cánh chim,
    Yêu từng dòng nước êm đềm chảy xuôi.

    Trồng thêm một gốc cây thôi,
    Là gieo hy vọng cho đời mai sau.
    Mỗi người góp một nhịp cầu,
    Xây nên cuộc sống bền lâu vững vàng.

    Chung tay giữ lấy màu xanh,
    Giữ cho sông nước trong lành bốn mùa.
    Mai sau con cháu sớm trưa,
    Vẫn còn tận hưởng nắng mưa quê nhà.

    Không gian sinh thái chan hòa,
    Là nơi hội tụ ông bà cháu con.
    Bao năm tình nghĩa vuông tròn,
    Vẫn như dòng nước mãi còn chảy xuôi.

    Lê Đình vun đắp cuộc đời,
    Giữ gìn thiên nhiên sáng ngời niềm tin.
    Không gian xanh mãi trường tồn,
    Cho ngàn thế hệ vẹn tròn ước mơ.

    Mai sau đất nở hoa thơ,
    Quê hương xanh mãi đợi chờ cháu con.
    Chung tay gìn giữ nước non,
    Muôn đời bền vững, mãi còn màu xanh.
    HNI 08/7/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 9: KHÔNG GIAN XANH – HƠI THỞ CỦA TƯƠNG LAI Màu xanh trải khắp quê nhà, Ươm bao hy vọng nở hoa nghĩa tình. Thiên nhiên đẹp tựa bình minh, Cho đời thêm những hành trình bình yên. Cây xanh tỏa bóng dịu hiền, Ru từng cơn gió khắp miền yêu thương. Bao hàng cây đứng ven đường, Chở che cuộc sống bốn phương an lành. Mỗi ngày trời đất trong xanh, Chim ca ríu rít trên cành sớm mai. Hoa thơm khoe sắc từng ngày, Làm cho cuộc sống đong đầy niềm vui. Hồ trong soi bóng mây trời, Gợn làn nước biếc rạng ngời bình minh. Mặt hồ yên ả lặng thinh, Cho lòng thư thái nghĩa tình nở hoa. Thiên nhiên như một mái nhà, Ôm người bằng cả chan hòa yêu thương. Đất lành nuôi dưỡng quê hương, Cho bao thế hệ vững đường tương lai. Vườn cây xanh mát quanh năm, Trái thơm kết ngọt âm thầm dâng đời. Mỗi mùa hoa nở rạng ngời, Đem bao sức sống đến người gần xa. Tiếng chim ngân giữa rừng già, Hòa cùng gió hát bản ca thanh bình. Thiên nhiên dệt mộng quê mình, Đẹp như bức họa lung linh sắc màu. Mỗi hàng cỏ mỗi nhịp cầu, Nối người với đất bền lâu nghĩa tình. Cùng nhau giữ lấy màu xanh, Cho đời mãi mãi an lành mai sau. Không gian rộng mở thanh cao, Đón từng tia nắng ngọt ngào ban mai. Gió đưa hương lá miệt mài, Cho lòng thêm những tháng ngày an vui. Người cùng thiên nhiên mỉm cười, Sống trong hòa hợp sáng ngời niềm tin. Yêu từ ngọn cỏ cánh chim, Yêu từng dòng nước êm đềm chảy xuôi. Trồng thêm một gốc cây thôi, Là gieo hy vọng cho đời mai sau. Mỗi người góp một nhịp cầu, Xây nên cuộc sống bền lâu vững vàng. Chung tay giữ lấy màu xanh, Giữ cho sông nước trong lành bốn mùa. Mai sau con cháu sớm trưa, Vẫn còn tận hưởng nắng mưa quê nhà. Không gian sinh thái chan hòa, Là nơi hội tụ ông bà cháu con. Bao năm tình nghĩa vuông tròn, Vẫn như dòng nước mãi còn chảy xuôi. Lê Đình vun đắp cuộc đời, Giữ gìn thiên nhiên sáng ngời niềm tin. Không gian xanh mãi trường tồn, Cho ngàn thế hệ vẹn tròn ước mơ. Mai sau đất nở hoa thơ, Quê hương xanh mãi đợi chờ cháu con. Chung tay gìn giữ nước non, Muôn đời bền vững, mãi còn màu xanh.
    Like
    Love
    Wow
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/7
    Bài thơ – Chương 3
    Tầm nhìn đến năm 2050
    Năm hai nghìn không trăm năm mươi phía trước,
    Là chân trời được dựng từ hôm nay.
    Không phải giấc mơ xa vời trong mây gió,
    Mà là hành trình của ý chí và bàn tay.
    Tương lai không tự nhiên tìm đến,
    Mỗi ngày đều cần một bước đi.
    Mỗi việc nhỏ được làm bằng trách nhiệm,
    Sẽ góp thành con đường của mai sau.
    Một đất nước mạnh không chỉ bởi của cải,
    Mà bởi lòng nhân ái của con người.
    Một cộng đồng vững không chỉ nhờ công nghệ,
    Mà nhờ niềm tin được giữ trọn vẹn.
    Đến năm hai nghìn không trăm năm mươi,
    Ước mong những cánh rừng thêm xanh.
    Dòng sông trong lành nuôi bao thế hệ,
    Bầu trời bình yên đón ánh bình minh.
    Ước mong những mái trường rộn tiếng cười,
    Tri thức mở rộng mọi chân trời.
    Mỗi đứa trẻ đều được trao cơ hội,
    Để viết nên giấc mơ của chính mình.
    Ước mong khoa học đồng hành cùng đạo đức,
    Công nghệ phục vụ hạnh phúc con người.
    Sự phát triển luôn đi cùng trách nhiệm,
    Không đánh đổi tương lai lấy lợi ích ngắn hạn.
    Ước mong những bàn tay biết sẻ chia,
    Không ai bị bỏ lại phía sau.
    Sự khác biệt trở thành nguồn sức mạnh,
    Đoàn kết tạo nên những điều lớn lao.
    Tầm nhìn không chỉ nằm trong lời nói,
    Mà được viết bằng hành động mỗi ngày.
    Mỗi người là một ngọn đèn nhỏ,
    Cùng thắp sáng con đường phía trước.
    Nếu hôm nay ta sống trung thực,
    Ngày mai xã hội sẽ vững bền.
    Nếu hôm nay ta giữ trọn chữ tín,
    Mai sau niềm tin sẽ đơm hoa.
    Đến năm hai nghìn không trăm năm mươi,
    Hy vọng vẫn còn nguyên trong tim.
    Khát vọng vẫn cháy như ngọn lửa,
    Soi đường cho bao thế hệ nối tiếp.
    Dẫu thời gian không ngừng chuyển động,
    Những giá trị tốt đẹp vẫn trường tồn.
    Bởi tương lai không được tạo nên bởi một người,
    Mà bởi triệu trái tim cùng chung lý tưởng.
    Hãy bắt đầu từ ngày hôm nay,
    Bằng việc làm chân thành và tử tế.
    Để khi năm 2050 gõ cửa,
    Chúng ta có thể tự hào mỉm cười và bước tới.
    HNI 8/7 Bài thơ – Chương 3 Tầm nhìn đến năm 2050 Năm hai nghìn không trăm năm mươi phía trước, Là chân trời được dựng từ hôm nay. Không phải giấc mơ xa vời trong mây gió, Mà là hành trình của ý chí và bàn tay. Tương lai không tự nhiên tìm đến, Mỗi ngày đều cần một bước đi. Mỗi việc nhỏ được làm bằng trách nhiệm, Sẽ góp thành con đường của mai sau. Một đất nước mạnh không chỉ bởi của cải, Mà bởi lòng nhân ái của con người. Một cộng đồng vững không chỉ nhờ công nghệ, Mà nhờ niềm tin được giữ trọn vẹn. Đến năm hai nghìn không trăm năm mươi, Ước mong những cánh rừng thêm xanh. Dòng sông trong lành nuôi bao thế hệ, Bầu trời bình yên đón ánh bình minh. Ước mong những mái trường rộn tiếng cười, Tri thức mở rộng mọi chân trời. Mỗi đứa trẻ đều được trao cơ hội, Để viết nên giấc mơ của chính mình. Ước mong khoa học đồng hành cùng đạo đức, Công nghệ phục vụ hạnh phúc con người. Sự phát triển luôn đi cùng trách nhiệm, Không đánh đổi tương lai lấy lợi ích ngắn hạn. Ước mong những bàn tay biết sẻ chia, Không ai bị bỏ lại phía sau. Sự khác biệt trở thành nguồn sức mạnh, Đoàn kết tạo nên những điều lớn lao. Tầm nhìn không chỉ nằm trong lời nói, Mà được viết bằng hành động mỗi ngày. Mỗi người là một ngọn đèn nhỏ, Cùng thắp sáng con đường phía trước. Nếu hôm nay ta sống trung thực, Ngày mai xã hội sẽ vững bền. Nếu hôm nay ta giữ trọn chữ tín, Mai sau niềm tin sẽ đơm hoa. Đến năm hai nghìn không trăm năm mươi, Hy vọng vẫn còn nguyên trong tim. Khát vọng vẫn cháy như ngọn lửa, Soi đường cho bao thế hệ nối tiếp. Dẫu thời gian không ngừng chuyển động, Những giá trị tốt đẹp vẫn trường tồn. Bởi tương lai không được tạo nên bởi một người, Mà bởi triệu trái tim cùng chung lý tưởng. Hãy bắt đầu từ ngày hôm nay, Bằng việc làm chân thành và tử tế. Để khi năm 2050 gõ cửa, Chúng ta có thể tự hào mỉm cười và bước tới.
    Like
    Love
    Yay
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/7
    Bài thơ – Chương 4
    Sứ mệnh phụng sự cộng đồng
    Sống trên đời đâu chỉ cho riêng mình,
    Mà còn vì bao người đang chung bước.
    Một bàn tay biết trao đi yêu thương,
    Có thể nâng dậy biết bao hy vọng.
    Phụng sự không cần lời hứa lớn,
    Mà bắt đầu từ những việc bình thường.
    Một nụ cười trao đúng lúc,
    Một tấm lòng rộng mở chân thành.
    Cộng đồng là ngôi nhà chung của tất cả,
    Nơi mỗi người là một viên gạch bền lâu.
    Khi biết cùng nhau dựng xây và gìn giữ,
    Ngày mai sẽ rực sáng niềm tin.
    Không ai lớn lên trong cô độc,
    Không ai thành công chỉ một mình.
    Mỗi bước chân đều mang theo dấu ấn,
    Của biết bao bàn tay âm thầm nâng đỡ.
    Phụng sự là khi biết lắng nghe,
    Thấu hiểu những nỗi niềm chưa nói.
    Là sẵn sàng sẻ chia trách nhiệm,
    Để khó khăn hóa thành sức mạnh.
    Giá trị của con người không chỉ ở điều mình có,
    Mà còn ở những điều mình trao.
    Một việc tốt hôm nay gieo xuống,
    Có thể nở thành mùa xuân mai sau.
    Đừng hỏi cộng đồng đã làm gì cho ta,
    Hãy tự hỏi ta đã làm gì cho cộng đồng.
    Bởi mỗi nghĩa cử chân thành,
    Đều làm cuộc sống thêm ý nghĩa.
    Có những người lặng lẽ cống hiến,
    Không cần được gọi tên hay ngợi ca.
    Chính họ là những ngọn đèn bền bỉ,
    Thắp sáng con đường của nhân ái.
    Khi trái tim biết sống vì người khác,
    Cuộc đời sẽ rộng lớn hơn nhiều.
    Khi lòng tốt được lan tỏa mỗi ngày,
    Niềm tin sẽ kết nối muôn phương.
    Hãy gieo yêu thương bằng hành động,
    Hãy xây tương lai bằng trách nhiệm.
    Mỗi con người là một nguồn năng lượng đẹp,
    Mỗi việc thiện là một hạt giống xanh.
    Sứ mệnh phụng sự không có điểm dừng,
    Vì cuộc sống luôn cần những bàn tay chung sức.
    Hôm nay ta trao đi một điều tốt đẹp,
    Ngày mai sẽ nhận về muôn điều ý nghĩa.
    Để mai này khi nhìn lại chặng đường,
    Ta không tự hào vì những gì đã sở hữu.
    Mà tự hào vì những điều đã cống hiến,
    Cho cộng đồng, cho quê hương, và cho tương lai.
    HNI 8/7 Bài thơ – Chương 4 Sứ mệnh phụng sự cộng đồng Sống trên đời đâu chỉ cho riêng mình, Mà còn vì bao người đang chung bước. Một bàn tay biết trao đi yêu thương, Có thể nâng dậy biết bao hy vọng. Phụng sự không cần lời hứa lớn, Mà bắt đầu từ những việc bình thường. Một nụ cười trao đúng lúc, Một tấm lòng rộng mở chân thành. Cộng đồng là ngôi nhà chung của tất cả, Nơi mỗi người là một viên gạch bền lâu. Khi biết cùng nhau dựng xây và gìn giữ, Ngày mai sẽ rực sáng niềm tin. Không ai lớn lên trong cô độc, Không ai thành công chỉ một mình. Mỗi bước chân đều mang theo dấu ấn, Của biết bao bàn tay âm thầm nâng đỡ. Phụng sự là khi biết lắng nghe, Thấu hiểu những nỗi niềm chưa nói. Là sẵn sàng sẻ chia trách nhiệm, Để khó khăn hóa thành sức mạnh. Giá trị của con người không chỉ ở điều mình có, Mà còn ở những điều mình trao. Một việc tốt hôm nay gieo xuống, Có thể nở thành mùa xuân mai sau. Đừng hỏi cộng đồng đã làm gì cho ta, Hãy tự hỏi ta đã làm gì cho cộng đồng. Bởi mỗi nghĩa cử chân thành, Đều làm cuộc sống thêm ý nghĩa. Có những người lặng lẽ cống hiến, Không cần được gọi tên hay ngợi ca. Chính họ là những ngọn đèn bền bỉ, Thắp sáng con đường của nhân ái. Khi trái tim biết sống vì người khác, Cuộc đời sẽ rộng lớn hơn nhiều. Khi lòng tốt được lan tỏa mỗi ngày, Niềm tin sẽ kết nối muôn phương. Hãy gieo yêu thương bằng hành động, Hãy xây tương lai bằng trách nhiệm. Mỗi con người là một nguồn năng lượng đẹp, Mỗi việc thiện là một hạt giống xanh. Sứ mệnh phụng sự không có điểm dừng, Vì cuộc sống luôn cần những bàn tay chung sức. Hôm nay ta trao đi một điều tốt đẹp, Ngày mai sẽ nhận về muôn điều ý nghĩa. Để mai này khi nhìn lại chặng đường, Ta không tự hào vì những gì đã sở hữu. Mà tự hào vì những điều đã cống hiến, Cho cộng đồng, cho quê hương, và cho tương lai.
    Like
    Love
    Haha
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 08/7/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 10: HỒ NƯỚC, BIỂN VÀ CẢNH QUAN THIÊN NHIÊN
    Hồ trong soi bóng mây ngàn,
    Êm đềm mặt nước chứa chan nghĩa tình.
    Bao năm gìn giữ bình minh,
    Cho quê hương mãi yên bình ngàn sau.
    Biển xanh sóng vỗ dạt dào,
    Mang theo khát vọng vươn cao mỗi ngày.
    Cánh buồm no gió mê say,
    Ra khơi viết tiếp tương lai rạng ngời.
    Thiên nhiên đẹp tựa bức tranh,
    Núi non ôm lấy màu xanh đất trời.
    Muôn hoa khoe sắc ngời ngời,
    Hương thơm lan tỏa khắp nơi an hòa.

    Mặt hồ như một bài ca,
    Ru từng cơn gió chan hòa yêu thương.
    Hàng cây soi bóng ven đường,
    Cho người lữ khách vấn vương không rời.

    Biển khơi gọi những chân trời,
    Mở bao hy vọng sáng ngời niềm tin.
    Mỗi con sóng vỗ dịu êm,
    Như lời nhắn gửi tổ tiên muôn đời.

    Cảnh quan xanh ngát đất trời,
    Nuôi bao sự sống rạng ngời mùa xuân.
    Mỗi mùa cây lá xanh dần,
    Cho đời thêm những bước chân an lành.

    Dòng sông ôm ấp quê mình,
    Chở bao kỷ niệm nghĩa tình cha ông.
    Qua bao mưa gió bão giông,
    Vẫn luôn bền bỉ xuôi dòng thời gian.

    Hồ sâu giữ nước trong ngần,
    Nuôi cây kết trái, nuôi ngàn cánh hoa.
    Mỗi chiều nắng đổ hiên nhà,
    Mặt hồ lấp lánh như là gương soi.

    Biển mang hơi thở cuộc đời,
    Cho bao thế hệ ngời ngời ước mơ.
    Sóng ngân như khúc thơ ca,
    Gọi người trở lại quê nhà thân thương.

    Lối quanh rợp bóng ven đường,
    Hoa thơm cỏ biếc ngát hương bốn mùa.
    Tiếng chim ríu rít sớm trưa,
    Làm cho cuộc sống như vừa vào xuân.

    Thiên nhiên quý tựa tình thân,
    Là nguồn hạnh phúc muôn phần dài lâu.
    Mỗi người góp một nhịp cầu,
    Giữ gìn cảnh sắc bền lâu với đời.

    Cùng nhau bảo vệ biển trời,
    Giữ nguồn nước ngọt sáng ngời mai sau.
    Cho đàn chim nhỏ tìm nhau,
    Cho hoa mãi nở muôn màu yêu thương.

    Mai này con cháu bốn phương,
    Trở về ngắm cảnh quê hương thanh bình.
    Lòng thêm gắn bó quê mình,
    Biết ơn nguồn cội, nghĩa tình cha ông.

    Lê Đình giữ mãi non sông,
    Giữ hồ, giữ biển, giữ dòng nước xanh.
    Chung tay vun đắp an lành,
    Cho quê mãi đẹp, cho thành tương lai.

    Thiên nhiên còn mãi muôn đời,
    Là nguồn sức sống cho người hôm nay.
    Cùng nhau gìn giữ từng ngày,
    Để quê hương mãi xanh đầy yêu thương.
    HNI 08/7/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 10: HỒ NƯỚC, BIỂN VÀ CẢNH QUAN THIÊN NHIÊN Hồ trong soi bóng mây ngàn, Êm đềm mặt nước chứa chan nghĩa tình. Bao năm gìn giữ bình minh, Cho quê hương mãi yên bình ngàn sau. Biển xanh sóng vỗ dạt dào, Mang theo khát vọng vươn cao mỗi ngày. Cánh buồm no gió mê say, Ra khơi viết tiếp tương lai rạng ngời. Thiên nhiên đẹp tựa bức tranh, Núi non ôm lấy màu xanh đất trời. Muôn hoa khoe sắc ngời ngời, Hương thơm lan tỏa khắp nơi an hòa. Mặt hồ như một bài ca, Ru từng cơn gió chan hòa yêu thương. Hàng cây soi bóng ven đường, Cho người lữ khách vấn vương không rời. Biển khơi gọi những chân trời, Mở bao hy vọng sáng ngời niềm tin. Mỗi con sóng vỗ dịu êm, Như lời nhắn gửi tổ tiên muôn đời. Cảnh quan xanh ngát đất trời, Nuôi bao sự sống rạng ngời mùa xuân. Mỗi mùa cây lá xanh dần, Cho đời thêm những bước chân an lành. Dòng sông ôm ấp quê mình, Chở bao kỷ niệm nghĩa tình cha ông. Qua bao mưa gió bão giông, Vẫn luôn bền bỉ xuôi dòng thời gian. Hồ sâu giữ nước trong ngần, Nuôi cây kết trái, nuôi ngàn cánh hoa. Mỗi chiều nắng đổ hiên nhà, Mặt hồ lấp lánh như là gương soi. Biển mang hơi thở cuộc đời, Cho bao thế hệ ngời ngời ước mơ. Sóng ngân như khúc thơ ca, Gọi người trở lại quê nhà thân thương. Lối quanh rợp bóng ven đường, Hoa thơm cỏ biếc ngát hương bốn mùa. Tiếng chim ríu rít sớm trưa, Làm cho cuộc sống như vừa vào xuân. Thiên nhiên quý tựa tình thân, Là nguồn hạnh phúc muôn phần dài lâu. Mỗi người góp một nhịp cầu, Giữ gìn cảnh sắc bền lâu với đời. Cùng nhau bảo vệ biển trời, Giữ nguồn nước ngọt sáng ngời mai sau. Cho đàn chim nhỏ tìm nhau, Cho hoa mãi nở muôn màu yêu thương. Mai này con cháu bốn phương, Trở về ngắm cảnh quê hương thanh bình. Lòng thêm gắn bó quê mình, Biết ơn nguồn cội, nghĩa tình cha ông. Lê Đình giữ mãi non sông, Giữ hồ, giữ biển, giữ dòng nước xanh. Chung tay vun đắp an lành, Cho quê mãi đẹp, cho thành tương lai. Thiên nhiên còn mãi muôn đời, Là nguồn sức sống cho người hôm nay. Cùng nhau gìn giữ từng ngày, Để quê hương mãi xanh đầy yêu thương.
    Like
    Love
    10
    25 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/7
    Bài thơ – Chương 5
    Giá trị cốt lõi của Nhà Tân Lê
    Giữa dòng đời không ngừng đổi thay,
    Có những giá trị vẫn mãi trường tồn.
    Không bị thời gian làm phai nhạt,
    Không bị sóng gió cuốn trôi.
    Nhà Tân Lê bắt đầu từ niềm tin,
    Được nuôi lớn bằng trách nhiệm.
    Lấy trung thực làm nền móng,
    Lấy chữ tín làm con đường.
    Lòng nhân ái mở rộng cánh cửa,
    Đón mọi người bằng sự chân thành.
    Biết sẻ chia khi người khác khó khăn,
    Biết nâng đỡ khi ai đó vấp ngã.
    Kỷ luật giúp ý chí thêm vững mạnh,
    Đạo đức soi sáng mỗi bước đi.
    Tri thức mở ra chân trời mới,
    Lao động làm nên những mùa quả ngọt.
    Không chọn lối đi của ích kỷ,
    Không chạy theo hào quang nhất thời.
    Chỉ bền lòng vun trồng điều tử tế,
    Để tương lai thêm vững bền.
    Mỗi lời nói phải đi cùng việc làm,
    Mỗi cam kết cần được giữ trọn.
    Bởi niềm tin được xây từ hành động,
    Không phải từ những lời hoa mỹ.
    Biết tôn trọng sự khác biệt,
    Biết lắng nghe bằng trái tim.
    Đoàn kết để tạo nên sức mạnh,
    Đồng lòng để viết tiếp tương lai.
    Phát triển nhưng không quên cội nguồn,
    Hội nhập mà vẫn gìn giữ bản sắc.
    Đổi mới bằng tư duy tích cực,
    Phụng sự bằng tình yêu con người.
    Giá trị cốt lõi không chỉ để đọc,
    Mà để sống trong từng ngày.
    Không chỉ là kim chỉ nam của một tổ chức,
    Mà là ngọn đèn cho mỗi hành trình.
    Mai này dẫu thời gian tiếp tục trôi,
    Những giá trị ấy vẫn còn lan tỏa.
    Bởi điều bền vững nhất trên đời,
    Chính là nhân cách của con người.
    Và Nhà Tân Lê sẽ luôn tiến bước,
    Bằng niềm tin, trách nhiệm và khát vọng.
    Để mỗi thế hệ cùng nhau gìn giữ,
    Một di sản của tử tế, chính trực và yêu thương.
    HNI 8/7 Bài thơ – Chương 5 Giá trị cốt lõi của Nhà Tân Lê Giữa dòng đời không ngừng đổi thay, Có những giá trị vẫn mãi trường tồn. Không bị thời gian làm phai nhạt, Không bị sóng gió cuốn trôi. Nhà Tân Lê bắt đầu từ niềm tin, Được nuôi lớn bằng trách nhiệm. Lấy trung thực làm nền móng, Lấy chữ tín làm con đường. Lòng nhân ái mở rộng cánh cửa, Đón mọi người bằng sự chân thành. Biết sẻ chia khi người khác khó khăn, Biết nâng đỡ khi ai đó vấp ngã. Kỷ luật giúp ý chí thêm vững mạnh, Đạo đức soi sáng mỗi bước đi. Tri thức mở ra chân trời mới, Lao động làm nên những mùa quả ngọt. Không chọn lối đi của ích kỷ, Không chạy theo hào quang nhất thời. Chỉ bền lòng vun trồng điều tử tế, Để tương lai thêm vững bền. Mỗi lời nói phải đi cùng việc làm, Mỗi cam kết cần được giữ trọn. Bởi niềm tin được xây từ hành động, Không phải từ những lời hoa mỹ. Biết tôn trọng sự khác biệt, Biết lắng nghe bằng trái tim. Đoàn kết để tạo nên sức mạnh, Đồng lòng để viết tiếp tương lai. Phát triển nhưng không quên cội nguồn, Hội nhập mà vẫn gìn giữ bản sắc. Đổi mới bằng tư duy tích cực, Phụng sự bằng tình yêu con người. Giá trị cốt lõi không chỉ để đọc, Mà để sống trong từng ngày. Không chỉ là kim chỉ nam của một tổ chức, Mà là ngọn đèn cho mỗi hành trình. Mai này dẫu thời gian tiếp tục trôi, Những giá trị ấy vẫn còn lan tỏa. Bởi điều bền vững nhất trên đời, Chính là nhân cách của con người. Và Nhà Tân Lê sẽ luôn tiến bước, Bằng niềm tin, trách nhiệm và khát vọng. Để mỗi thế hệ cùng nhau gìn giữ, Một di sản của tử tế, chính trực và yêu thương.
    Like
    Love
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/7
    Bài thơ – Chương 2
    Lịch sử hình thành ý tưởng
    Mọi hành trình đều bắt đầu từ một bước nhỏ,
    Mọi giấc mơ đều khởi nguồn từ một niềm tin.
    Không có công trình nào vươn cao giữa trời,
    Nếu thiếu một nền móng được xây bằng khát vọng.
    Ý tưởng không đến trong phút chốc,
    Mà được nuôi dưỡng qua tháng năm.
    Từ những trăn trở trước cuộc đời,
    Từ những câu hỏi chưa có lời giải.
    Có những đêm dài thao thức,
    Có những ngày lặng lẽ suy tư.
    Mỗi trải nghiệm là một bài học,
    Mỗi thử thách là một người thầy.
    Nhìn quá khứ để hiểu hiện tại,
    Nhìn hiện tại để mở lối tương lai.
    Lịch sử không chỉ nằm trong sách,
    Mà còn hiện hữu trong mỗi con người.
    Một ý tưởng lớn không sinh từ tham vọng,
    Mà lớn lên từ tinh thần phụng sự.
    Không tìm kiếm sự hơn thua,
    Mà hướng đến giá trị bền lâu.
    Từng trang viết là một viên gạch,
    Từng suy nghĩ là một nhịp cầu.
    Kết nối những trái tim cùng chí hướng,
    Để cùng dựng xây ngày mai.
    Có lúc con đường thật gập ghềnh,
    Có lúc niềm tin bị thử thách.
    Nhưng chính những lần không bỏ cuộc,
    Đã làm ý tưởng thêm vững vàng.
    Lịch sử được viết bằng hành động,
    Không chỉ bằng những lời nói hay.
    Giá trị được tạo nên mỗi ngày,
    Bởi những việc làm chân thành.
    Nếu hôm nay ta gieo điều tốt đẹp,
    Ngày mai sẽ gặt hái niềm tin.
    Nếu hôm nay ta sống có trách nhiệm,
    Mai sau sẽ để lại một di sản.
    Ý tưởng rồi sẽ tiếp tục lớn lên,
    Khi được nhiều người cùng gìn giữ.
    Khát vọng rồi sẽ thành hiện thực,
    Khi được nuôi dưỡng bằng yêu thương.
    Để mỗi thế hệ khi nhìn lại,
    Không chỉ thấy một cuốn sách.
    Mà thấy một hành trình của niềm tin,
    Một khởi đầu cho những điều tốt đẹp.
    Lịch sử hình thành một ý tưởng,
    Cũng là lịch sử của lòng kiên định.
    Và từ hôm nay, mỗi chúng ta
    Đều có thể viết tiếp hành trình ấy.
    HNI 8/7 Bài thơ – Chương 2 Lịch sử hình thành ý tưởng Mọi hành trình đều bắt đầu từ một bước nhỏ, Mọi giấc mơ đều khởi nguồn từ một niềm tin. Không có công trình nào vươn cao giữa trời, Nếu thiếu một nền móng được xây bằng khát vọng. Ý tưởng không đến trong phút chốc, Mà được nuôi dưỡng qua tháng năm. Từ những trăn trở trước cuộc đời, Từ những câu hỏi chưa có lời giải. Có những đêm dài thao thức, Có những ngày lặng lẽ suy tư. Mỗi trải nghiệm là một bài học, Mỗi thử thách là một người thầy. Nhìn quá khứ để hiểu hiện tại, Nhìn hiện tại để mở lối tương lai. Lịch sử không chỉ nằm trong sách, Mà còn hiện hữu trong mỗi con người. Một ý tưởng lớn không sinh từ tham vọng, Mà lớn lên từ tinh thần phụng sự. Không tìm kiếm sự hơn thua, Mà hướng đến giá trị bền lâu. Từng trang viết là một viên gạch, Từng suy nghĩ là một nhịp cầu. Kết nối những trái tim cùng chí hướng, Để cùng dựng xây ngày mai. Có lúc con đường thật gập ghềnh, Có lúc niềm tin bị thử thách. Nhưng chính những lần không bỏ cuộc, Đã làm ý tưởng thêm vững vàng. Lịch sử được viết bằng hành động, Không chỉ bằng những lời nói hay. Giá trị được tạo nên mỗi ngày, Bởi những việc làm chân thành. Nếu hôm nay ta gieo điều tốt đẹp, Ngày mai sẽ gặt hái niềm tin. Nếu hôm nay ta sống có trách nhiệm, Mai sau sẽ để lại một di sản. Ý tưởng rồi sẽ tiếp tục lớn lên, Khi được nhiều người cùng gìn giữ. Khát vọng rồi sẽ thành hiện thực, Khi được nuôi dưỡng bằng yêu thương. Để mỗi thế hệ khi nhìn lại, Không chỉ thấy một cuốn sách. Mà thấy một hành trình của niềm tin, Một khởi đầu cho những điều tốt đẹp. Lịch sử hình thành một ý tưởng, Cũng là lịch sử của lòng kiên định. Và từ hôm nay, mỗi chúng ta Đều có thể viết tiếp hành trình ấy.
    Like
    Love
    Angry
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ