• HNI 13-7
    Bài thơ Chương 4: Giá trị thật luôn cần thời gian để được nhận ra

    Có hạt giống nằm sâu trong đất,
    Lặng thầm chờ nắng ấm, mưa sa.
    Chẳng vội khoe mầm khi mới nhú,
    Đến ngày xanh mướt khắp sơn hà.
    Có dòng suối nhỏ len khe đá,
    Âm thầm bồi đắp tháng cùng năm.
    Để rồi thành sông nuôi đồng nội,
    Mang nguồn sự sống đến muôn phần.
    Vàng thật chẳng sợ lò lửa đỏ,
    Ngọc quý đâu ngại bụi thời gian.
    Giá trị càng qua nhiều thử thách,
    Càng thêm sáng đẹp, vững bền hơn.
    Người có đức đâu cần phô diễn,
    Việc nghĩa âm thầm vẫn tỏa hương.
    Như cây cổ thụ gieo bóng mát,
    Không cần khoe dáng với bốn phương.
    Có những người từng bị xem nhẹ,
    Chỉ vì chưa gặp đúng cơ duyên.
    Nhưng bằng nghị lực và chân chính,
    Họ viết nên bao điều diệu huyền.
    Đừng vội nản khi chưa được hiểu,
    Đừng buồn vì tiếng chê hôm nay.
    Thời gian là vị quan công chính,
    Sẽ trả về chân giá trị này.
    Đừng vội mừng khi lời tung hô,
    Bởi hào quang có thể chóng phai.
    Điều còn mãi sau bao năm tháng,
    Là nhân cách đẹp với ngày mai.
    Hãy sống bằng điều mình tin tưởng,
    Lấy chân thành làm ánh sao soi.
    Mỗi việc tốt hôm nay gieo xuống,
    Sẽ thành mùa quả ngọt cho đời.
    Đừng chạy theo lời khen ngắn ngủi,
    Đừng cúi mình trước những hư danh.
    Cây cao lớn nhờ rễ bền vững,
    Người vững vàng nhờ đức với tâm.
    Có những bản nhạc cần năm tháng,
    Mới chạm được đến triệu con tim.
    Có những con người qua thử thách,
    Mới hiện rõ phẩm chất lặng im.
    Xin hãy tin vào điều tử tế,
    Dẫu đường xa lắm, bước còn dài.
    Giá trị thật như bình minh sớm,
    Đến đúng giờ sẽ rạng tương lai.
    Đừng đo cuộc đời bằng khoảnh khắc,
    Hãy nhìn hành động suốt đường xa.
    Thời gian sẽ là người chứng giám,
    Cho điều chân thật nở thành hoa.
    Người sống đẹp không cần tô vẽ,
    Vẫn để hương thơm ở lại đời.
    Bởi điều còn mãi cùng năm tháng,
    Là nghĩa, là nhân, là tình người.
    HNI 13-7 Bài thơ Chương 4: Giá trị thật luôn cần thời gian để được nhận ra Có hạt giống nằm sâu trong đất, Lặng thầm chờ nắng ấm, mưa sa. Chẳng vội khoe mầm khi mới nhú, Đến ngày xanh mướt khắp sơn hà. Có dòng suối nhỏ len khe đá, Âm thầm bồi đắp tháng cùng năm. Để rồi thành sông nuôi đồng nội, Mang nguồn sự sống đến muôn phần. Vàng thật chẳng sợ lò lửa đỏ, Ngọc quý đâu ngại bụi thời gian. Giá trị càng qua nhiều thử thách, Càng thêm sáng đẹp, vững bền hơn. Người có đức đâu cần phô diễn, Việc nghĩa âm thầm vẫn tỏa hương. Như cây cổ thụ gieo bóng mát, Không cần khoe dáng với bốn phương. Có những người từng bị xem nhẹ, Chỉ vì chưa gặp đúng cơ duyên. Nhưng bằng nghị lực và chân chính, Họ viết nên bao điều diệu huyền. Đừng vội nản khi chưa được hiểu, Đừng buồn vì tiếng chê hôm nay. Thời gian là vị quan công chính, Sẽ trả về chân giá trị này. Đừng vội mừng khi lời tung hô, Bởi hào quang có thể chóng phai. Điều còn mãi sau bao năm tháng, Là nhân cách đẹp với ngày mai. Hãy sống bằng điều mình tin tưởng, Lấy chân thành làm ánh sao soi. Mỗi việc tốt hôm nay gieo xuống, Sẽ thành mùa quả ngọt cho đời. Đừng chạy theo lời khen ngắn ngủi, Đừng cúi mình trước những hư danh. Cây cao lớn nhờ rễ bền vững, Người vững vàng nhờ đức với tâm. Có những bản nhạc cần năm tháng, Mới chạm được đến triệu con tim. Có những con người qua thử thách, Mới hiện rõ phẩm chất lặng im. Xin hãy tin vào điều tử tế, Dẫu đường xa lắm, bước còn dài. Giá trị thật như bình minh sớm, Đến đúng giờ sẽ rạng tương lai. Đừng đo cuộc đời bằng khoảnh khắc, Hãy nhìn hành động suốt đường xa. Thời gian sẽ là người chứng giám, Cho điều chân thật nở thành hoa. Người sống đẹp không cần tô vẽ, Vẫn để hương thơm ở lại đời. Bởi điều còn mãi cùng năm tháng, Là nghĩa, là nhân, là tình người.
    Like
    Wow
    2
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/eAnfi_WhLPY?si=_YxR5mlzQFgb6QN-
    https://youtu.be/eAnfi_WhLPY?si=_YxR5mlzQFgb6QN-
    Love
    Like
    3
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/EStd3Hu3I3E?si=PQi4o016fu-cgFee
    https://youtu.be/EStd3Hu3I3E?si=PQi4o016fu-cgFee
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 13-7
    Bài thơ Chương 3: Ấn tượng đầu tiên và những giới hạn của nó

    Ấn tượng đầu như tia nắng sớm,
    Chạm vào vạn vật giữa ban mai.
    Đẹp thay, nhưng vẫn còn mong manh,
    Chưa nói trọn điều đúng hay sai.
    Một ánh mắt chưa thành số phận,
    Một nụ cười chưa nói hết lòng.
    Một lời nói giữa muôn hoàn cảnh,
    Chưa đủ làm nên cả tấm lòng.
    Có người lặng im vì e ngại,
    Đâu phải vô tâm với cuộc đời.
    Có người nói nhiều như gió nổi,
    Chưa hẳn chân thành giữa tiếng cười.
    Có đóa hoa nở không rực rỡ,
    Hương vẫn lan xa khắp đất trời.
    Có dòng sông trôi không ồn ã,
    Vẫn nuôi đồng lúa mãi xanh tươi.
    Đừng lấy phút đầu làm kết luận,
    Đừng nhìn bề nổi để đo người.
    Giá trị cần thời gian gìn giữ,
    Như vàng qua lửa mới sáng ngời.
    Thời gian là người thầy công chính,
    Soi từng lời nói, mỗi việc làm.
    Điều gì chân thật rồi sẽ sáng,
    Điều gì giả dối cũng phai tàn.
    Hãy tập lắng nghe nhiều hơn nữa,
    Đừng để cảm xúc dẫn đường đi.
    Một lần gặp gỡ là khởi điểm,
    Hiểu nhau cần cả chặng đường dài.
    Ai cũng mang riêng bao câu chuyện,
    Niềm vui, nỗi khổ chẳng ai hay.
    Nếu chỉ nhìn qua vài khoảnh khắc,
    Làm sao hiểu hết những tháng ngày?
    Xin giữ trái tim luôn rộng mở,
    Đón người bằng sự biết cảm thông.
    Đừng khóa niềm tin bằng định kiến,
    Đừng phủ tương lai bởi ngờ trông.
    Ấn tượng đầu là trang sách mở,
    Không phải chương cuối của cuộc đời.
    Hãy đọc bằng tình, bằng trí tuệ,
    Để thấy chân thành giữa lòng người.
    Khi biết nhìn sâu hơn vẻ ngoài,
    Ta thêm công bằng với mọi người.
    Một ánh nhìn đúng gieo hy vọng,
    Một tấm lòng sáng đẹp muôn đời.
    HNI 13-7 Bài thơ Chương 3: Ấn tượng đầu tiên và những giới hạn của nó Ấn tượng đầu như tia nắng sớm, Chạm vào vạn vật giữa ban mai. Đẹp thay, nhưng vẫn còn mong manh, Chưa nói trọn điều đúng hay sai. Một ánh mắt chưa thành số phận, Một nụ cười chưa nói hết lòng. Một lời nói giữa muôn hoàn cảnh, Chưa đủ làm nên cả tấm lòng. Có người lặng im vì e ngại, Đâu phải vô tâm với cuộc đời. Có người nói nhiều như gió nổi, Chưa hẳn chân thành giữa tiếng cười. Có đóa hoa nở không rực rỡ, Hương vẫn lan xa khắp đất trời. Có dòng sông trôi không ồn ã, Vẫn nuôi đồng lúa mãi xanh tươi. Đừng lấy phút đầu làm kết luận, Đừng nhìn bề nổi để đo người. Giá trị cần thời gian gìn giữ, Như vàng qua lửa mới sáng ngời. Thời gian là người thầy công chính, Soi từng lời nói, mỗi việc làm. Điều gì chân thật rồi sẽ sáng, Điều gì giả dối cũng phai tàn. Hãy tập lắng nghe nhiều hơn nữa, Đừng để cảm xúc dẫn đường đi. Một lần gặp gỡ là khởi điểm, Hiểu nhau cần cả chặng đường dài. Ai cũng mang riêng bao câu chuyện, Niềm vui, nỗi khổ chẳng ai hay. Nếu chỉ nhìn qua vài khoảnh khắc, Làm sao hiểu hết những tháng ngày? Xin giữ trái tim luôn rộng mở, Đón người bằng sự biết cảm thông. Đừng khóa niềm tin bằng định kiến, Đừng phủ tương lai bởi ngờ trông. Ấn tượng đầu là trang sách mở, Không phải chương cuối của cuộc đời. Hãy đọc bằng tình, bằng trí tuệ, Để thấy chân thành giữa lòng người. Khi biết nhìn sâu hơn vẻ ngoài, Ta thêm công bằng với mọi người. Một ánh nhìn đúng gieo hy vọng, Một tấm lòng sáng đẹp muôn đời.
    Like
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 13/7
    BÀI THƠ CHƯƠNG 23: PHÁT TRIỂN ĐỜI SỐNG TINH THẦN

    Đời người chẳng chỉ cơm ăn,
    Mà còn nuôi dưỡng tinh thần bên trong.
    Tiền tài dẫu có chất chồng,
    Không bằng tâm sáng, tấm lòng bình yên.

    Giữa bao nhịp sống đảo điên,
    Áp lực, vất vả nối liền tháng năm.
    Nếu tâm chẳng được chăm nom,
    Hạnh phúc rồi cũng âm thầm rời xa.

    Tinh thần như ánh ban mai,
    Soi đường nghị lực, nối dài niềm tin.
    Cho ta mạnh mẽ đứng lên,
    Vượt qua thử thách vững bền bước đi.

    Hạnh phúc đâu chỉ những gì,
    Ta đang sở hữu mỗi khi trong đời.
    Mà là cách sống thảnh thơi,
    Biết yêu hiện tại, mỉm cười tương lai.

    Giản đơn nhưng vẫn miệt mài,
    Biết đủ sẽ thấy tháng ngày bình an.
    Giữa dòng cuộc sống bộn bề,
    Tâm hồn thanh thản chẳng hề cô đơn.

    Giá trị là chiếc la bàn,
    Dẫn đường cuộc sống vững vàng niềm tin.
    Trung thực, trách nhiệm chân thành,
    Nhân ái, khiêm tốn, nghĩa tình trước sau.

    Biết ơn từ những điều đầu,
    Tôn trọng tất cả, bắc cầu yêu thương.
    Sống theo giá trị đúng đường,
    Đời thêm ý nghĩa, bốn phương mến người.

    Tri thức là ánh mặt trời,
    Soi cho tâm trí rạng ngời tương lai.
    Mỗi trang sách mở hôm nay,
    Là thêm cánh cửa rộng dài ước mơ.

    Học từ cuộc sống từng giờ,
    Học từ thất bại, học từ thành công.
    Người luôn ham học, bền lòng,
    Sẽ luôn trưởng thành giữa dòng thời gian.

    Âm vang tiếng nhạc dịu dàng,
    Bức tranh, trang sách ngập tràn yêu thương.
    Nghệ thuật thắp sáng tâm hồn,
    Cho đời thêm đẹp, thêm nguồn cảm thông.

    Thiên nhiên xanh mát vô cùng,
    Đưa lòng trở lại khoảng không bình yên.
    Bình minh thức dậy đầu tiên,
    Gió đưa hương lá dịu hiền bước chân.

    Một vườn cây nhỏ trong sân,
    Một hàng hoa nở cũng gần yêu thương.
    Biết yêu cây cỏ quê hương,
    Là thêm trách nhiệm giữ gìn màu xanh.

    Con người sống giữa cộng đồng,
    Gia đình, bè bạn nối vòng yêu thương.
    Biết nghe, biết hiểu, biết nhường,
    Mối quan hệ đẹp là nguồn sức mạnh.

    Sẻ chia một chút chân thành,
    Nhận về tin cậy, nghĩa tình dài lâu.
    Tay trong tay bước cùng nhau,
    Đường đời bớt những u sầu, cô đơn.

    Tinh thần cũng có vết thương,
    Cần được chăm sóc như thân mỗi ngày.
    Ngủ ngon, vận động hăng say,
    Dành thời gian nghỉ để đầy năng lượng.

    Nếu lòng nặng những đoạn trường,
    Đừng ôm tất cả một mình lặng im.
    Hãy tìm người để sẻ chia,
    Bình an sẽ đến như tia nắng hồng.

    Biết ơn là đóa hoa thơm,
    Nở trong tâm thức mỗi hôm mỗi ngày.
    HNI 13/7 BÀI THƠ CHƯƠNG 23: PHÁT TRIỂN ĐỜI SỐNG TINH THẦN Đời người chẳng chỉ cơm ăn, Mà còn nuôi dưỡng tinh thần bên trong. Tiền tài dẫu có chất chồng, Không bằng tâm sáng, tấm lòng bình yên. Giữa bao nhịp sống đảo điên, Áp lực, vất vả nối liền tháng năm. Nếu tâm chẳng được chăm nom, Hạnh phúc rồi cũng âm thầm rời xa. Tinh thần như ánh ban mai, Soi đường nghị lực, nối dài niềm tin. Cho ta mạnh mẽ đứng lên, Vượt qua thử thách vững bền bước đi. Hạnh phúc đâu chỉ những gì, Ta đang sở hữu mỗi khi trong đời. Mà là cách sống thảnh thơi, Biết yêu hiện tại, mỉm cười tương lai. Giản đơn nhưng vẫn miệt mài, Biết đủ sẽ thấy tháng ngày bình an. Giữa dòng cuộc sống bộn bề, Tâm hồn thanh thản chẳng hề cô đơn. Giá trị là chiếc la bàn, Dẫn đường cuộc sống vững vàng niềm tin. Trung thực, trách nhiệm chân thành, Nhân ái, khiêm tốn, nghĩa tình trước sau. Biết ơn từ những điều đầu, Tôn trọng tất cả, bắc cầu yêu thương. Sống theo giá trị đúng đường, Đời thêm ý nghĩa, bốn phương mến người. Tri thức là ánh mặt trời, Soi cho tâm trí rạng ngời tương lai. Mỗi trang sách mở hôm nay, Là thêm cánh cửa rộng dài ước mơ. Học từ cuộc sống từng giờ, Học từ thất bại, học từ thành công. Người luôn ham học, bền lòng, Sẽ luôn trưởng thành giữa dòng thời gian. Âm vang tiếng nhạc dịu dàng, Bức tranh, trang sách ngập tràn yêu thương. Nghệ thuật thắp sáng tâm hồn, Cho đời thêm đẹp, thêm nguồn cảm thông. Thiên nhiên xanh mát vô cùng, Đưa lòng trở lại khoảng không bình yên. Bình minh thức dậy đầu tiên, Gió đưa hương lá dịu hiền bước chân. Một vườn cây nhỏ trong sân, Một hàng hoa nở cũng gần yêu thương. Biết yêu cây cỏ quê hương, Là thêm trách nhiệm giữ gìn màu xanh. Con người sống giữa cộng đồng, Gia đình, bè bạn nối vòng yêu thương. Biết nghe, biết hiểu, biết nhường, Mối quan hệ đẹp là nguồn sức mạnh. Sẻ chia một chút chân thành, Nhận về tin cậy, nghĩa tình dài lâu. Tay trong tay bước cùng nhau, Đường đời bớt những u sầu, cô đơn. Tinh thần cũng có vết thương, Cần được chăm sóc như thân mỗi ngày. Ngủ ngon, vận động hăng say, Dành thời gian nghỉ để đầy năng lượng. Nếu lòng nặng những đoạn trường, Đừng ôm tất cả một mình lặng im. Hãy tìm người để sẻ chia, Bình an sẽ đến như tia nắng hồng. Biết ơn là đóa hoa thơm, Nở trong tâm thức mỗi hôm mỗi ngày.
    Like
    Wow
    2
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/UulLUYNjxiY?si=XtzVjoTn_UC6mCqq
    https://youtu.be/UulLUYNjxiY?si=XtzVjoTn_UC6mCqq
    Like
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 13-7
    Bài thơ Chương 2: Vì sao con người thường đánh giá quá nhanh

    Đôi mắt thấy chỉ một khoảnh khắc,
    Lòng người sâu tựa biển ngàn khơi.
    Một lần gặp gỡ, vài câu nói,
    Sao vội đo trọn một kiếp người?
    Có lúc vì quen nhìn bề nổi,
    Ta quên tìm gốc rễ bên trong.
    Một cơn giông chẳng thành khí hậu,
    Một phút lầm đâu xóa tấm lòng.
    Có khi định kiến từ năm cũ,
    Theo ta qua mỗi bước đường dài.
    Điều chưa kiểm chứng đã tin vội,
    Rồi đem phán xét đúng hay sai.
    Có lúc cảm xúc làm người vội,
    Giận hờn che lấp ánh chân tâm.
    Lời qua tiếng lại thành ngăn cách,
    Chỉ bởi thiếu đi một chữ "tầm".
    Mạng đời truyền tin nhanh như gió,
    Một dòng chia sẻ đã lan xa.
    Thật - giả nhiều khi còn lẫn lộn,
    Người xem đã vội kết oan nhà.
    Ai cũng có phần chưa kể hết,
    Có niềm riêng cất giữa lặng im.
    Nếu chưa đi hết đường người khác,
    Sao hiểu trọn vẹn một trái tim?
    Xin học cách chờ thêm một chút,
    Lắng nghe nhiều để hiểu nhiều hơn.
    Hỏi thêm một câu trước kết luận,
    Có khi thay đổi cả nguồn cơn.
    Đừng lấy khoảnh khắc làm số phận,
    Đừng vì bề nổi vội chê khen.
    Cây xanh lớn nhờ bao năm tháng,
    Người trưởng thành cũng vậy mà nên.
    Hãy để sự thật lên tiếng nói,
    Để lòng nhân ái dẫn đường đi.
    Khi biết suy ngẫm rồi phán đoán,
    Ta gieo công bằng giữa nhân sinh.
    Đánh giá chậm không là yếu đuối,
    Mà là trí tuệ biết nghĩ suy.
    Người biết thấu tình và hiểu lý,
    Sẽ đem ánh sáng đến đời người.
    HNI 13-7 Bài thơ Chương 2: Vì sao con người thường đánh giá quá nhanh Đôi mắt thấy chỉ một khoảnh khắc, Lòng người sâu tựa biển ngàn khơi. Một lần gặp gỡ, vài câu nói, Sao vội đo trọn một kiếp người? Có lúc vì quen nhìn bề nổi, Ta quên tìm gốc rễ bên trong. Một cơn giông chẳng thành khí hậu, Một phút lầm đâu xóa tấm lòng. Có khi định kiến từ năm cũ, Theo ta qua mỗi bước đường dài. Điều chưa kiểm chứng đã tin vội, Rồi đem phán xét đúng hay sai. Có lúc cảm xúc làm người vội, Giận hờn che lấp ánh chân tâm. Lời qua tiếng lại thành ngăn cách, Chỉ bởi thiếu đi một chữ "tầm". Mạng đời truyền tin nhanh như gió, Một dòng chia sẻ đã lan xa. Thật - giả nhiều khi còn lẫn lộn, Người xem đã vội kết oan nhà. Ai cũng có phần chưa kể hết, Có niềm riêng cất giữa lặng im. Nếu chưa đi hết đường người khác, Sao hiểu trọn vẹn một trái tim? Xin học cách chờ thêm một chút, Lắng nghe nhiều để hiểu nhiều hơn. Hỏi thêm một câu trước kết luận, Có khi thay đổi cả nguồn cơn. Đừng lấy khoảnh khắc làm số phận, Đừng vì bề nổi vội chê khen. Cây xanh lớn nhờ bao năm tháng, Người trưởng thành cũng vậy mà nên. Hãy để sự thật lên tiếng nói, Để lòng nhân ái dẫn đường đi. Khi biết suy ngẫm rồi phán đoán, Ta gieo công bằng giữa nhân sinh. Đánh giá chậm không là yếu đuối, Mà là trí tuệ biết nghĩ suy. Người biết thấu tình và hiểu lý, Sẽ đem ánh sáng đến đời người.
    Like
    1
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/RtCqNXq0bpg?si=tTYiz8iZ3OEch-ds
    https://youtu.be/RtCqNXq0bpg?si=tTYiz8iZ3OEch-ds
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 13-7
    Bài thơ Chương 1: Giá trị của câu nói “Đừng đánh giá quả qua cái vỏ”

    Đừng nhìn chiếc vỏ mà vội phán,
    Đừng vì sắc thắm gọi mùa sang.
    Có hoa rực rỡ rồi mau tàn úa,
    Có hạt âm thầm nảy mộng ngàn.
    Quả ngọt đâu nhờ màu óng ánh,
    Hương thơm đâu chỉ bởi hình dung.
    Giá trị ẩn trong từng thớ thịt,
    Như tâm con người giấu tận cùng.
    Có kẻ áo nghèo mà tâm sáng,
    Sống nghĩa, sống tình, chẳng vụ danh.
    Có người lộng lẫy trong nhung gấm,
    Lại để lòng tham phủ bóng mình.
    Một lời tử tế gieo hy vọng,
    Hơn ngàn lời đẹp chỉ đầu môi.
    Một việc thiện lành tuy nhỏ bé,
    Cũng làm cuộc sống nở hoa tươi.
    Xin học cách nhìn sâu hơn nữa,
    Lắng nghe bằng cả trái tim mình.
    Hiểu người qua tháng năm bền bỉ,
    Chứ không qua ánh mắt vô tình.
    Đừng để định kiến làm mờ mắt,
    Đừng để thành kiến khóa niềm tin.
    Sự thật cần thời gian soi tỏ,
    Như bình minh xua bóng đêm thinh.
    Đánh giá một người bằng hành động,
    Bằng bao nỗ lực đã vun bồi.
    Bằng lòng trung thực, tình nhân ái,
    Bằng điều họ để lại cho đời.
    Nếu ai cũng biết nhìn sâu sắc,
    Bao điều oan khuất sẽ vơi đi.
    Thêm nhiều cảm thông, thêm đoàn kết,
    Cho đời bớt những cuộc phân ly.
    Hãy nhớ lời xưa còn vang mãi:
    "Đừng nhìn cái vỏ để đo người."
    Trái tim lương thiện là viên ngọc,
    Tỏa sáng muôn đời giữa cuộc đời.
    HNI 13-7 Bài thơ Chương 1: Giá trị của câu nói “Đừng đánh giá quả qua cái vỏ” Đừng nhìn chiếc vỏ mà vội phán, Đừng vì sắc thắm gọi mùa sang. Có hoa rực rỡ rồi mau tàn úa, Có hạt âm thầm nảy mộng ngàn. Quả ngọt đâu nhờ màu óng ánh, Hương thơm đâu chỉ bởi hình dung. Giá trị ẩn trong từng thớ thịt, Như tâm con người giấu tận cùng. Có kẻ áo nghèo mà tâm sáng, Sống nghĩa, sống tình, chẳng vụ danh. Có người lộng lẫy trong nhung gấm, Lại để lòng tham phủ bóng mình. Một lời tử tế gieo hy vọng, Hơn ngàn lời đẹp chỉ đầu môi. Một việc thiện lành tuy nhỏ bé, Cũng làm cuộc sống nở hoa tươi. Xin học cách nhìn sâu hơn nữa, Lắng nghe bằng cả trái tim mình. Hiểu người qua tháng năm bền bỉ, Chứ không qua ánh mắt vô tình. Đừng để định kiến làm mờ mắt, Đừng để thành kiến khóa niềm tin. Sự thật cần thời gian soi tỏ, Như bình minh xua bóng đêm thinh. Đánh giá một người bằng hành động, Bằng bao nỗ lực đã vun bồi. Bằng lòng trung thực, tình nhân ái, Bằng điều họ để lại cho đời. Nếu ai cũng biết nhìn sâu sắc, Bao điều oan khuất sẽ vơi đi. Thêm nhiều cảm thông, thêm đoàn kết, Cho đời bớt những cuộc phân ly. Hãy nhớ lời xưa còn vang mãi: "Đừng nhìn cái vỏ để đo người." Trái tim lương thiện là viên ngọc, Tỏa sáng muôn đời giữa cuộc đời.
    Like
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/8BSJ1BT33VM?si=kuE0m3_vGinXqOlj
    https://youtu.be/8BSJ1BT33VM?si=kuE0m3_vGinXqOlj
    Like
    Love
    Wow
    3
    0 Comments 0 Shares