• https://youtu.be/lqrCeo5VPNM?si=BI5NwsUwEVfJ2AtQ
    https://youtu.be/lqrCeo5VPNM?si=BI5NwsUwEVfJ2AtQ
    Like
    Love
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/9: LÒNG BIẾT ƠN H'GROUP Tôi vô cùng biết ơn khi được là một phần của cộng đồng H’GROUP – nơi mỗi thành viên không chỉ kết nối bằng công việc, mà còn gắn bó bằng sự sẻ chia chân thành. Ở đây, tôi cảm nhận rõ tinh thần hỗ trợ lẫn nhau, sẵn sàng cho đi kiến thức, kinh nghiệm và cả sự khích lệ vào những lúc khó khăn.
    H’GROUP không chỉ mang đến cơ hội học hỏi, mà còn truyền cảm hứng để mỗi người dám ước mơ và hành động. Mỗi buổi chia sẻ, mỗi câu chuyện thành công hay bài học vấp ngã đều giúp tôi mở rộng tư duy, củng cố niềm tin và tăng thêm động lực.
    Tôi biết ơn ban điều hành đã tạo ra môi trường năng lượng tích cực, định hướng rõ ràng và luôn lắng nghe tiếng nói của mọi thành viên. Tôi cũng trân trọng từng người bạn đồng hành – những người sẵn sàng trao đi ý tưởng, nụ cười và cả sự động viên khi tôi cần nhất.
    Nhờ H’GROUP, tôi hiểu rằng thành công không chỉ đến từ nỗ lực cá nhân, mà còn từ sức mạnh cộng hưởng của tập thể cùng chung tầm nhìn. Xin cảm ơn H’GROUP – gia đình thứ hai đã giúp tôi trưởng thành và tin tưởng hơn vào hành trình phía trước.
    HNI 18/9: LÒNG BIẾT ƠN H'GROUP Tôi vô cùng biết ơn khi được là một phần của cộng đồng H’GROUP – nơi mỗi thành viên không chỉ kết nối bằng công việc, mà còn gắn bó bằng sự sẻ chia chân thành. Ở đây, tôi cảm nhận rõ tinh thần hỗ trợ lẫn nhau, sẵn sàng cho đi kiến thức, kinh nghiệm và cả sự khích lệ vào những lúc khó khăn. H’GROUP không chỉ mang đến cơ hội học hỏi, mà còn truyền cảm hứng để mỗi người dám ước mơ và hành động. Mỗi buổi chia sẻ, mỗi câu chuyện thành công hay bài học vấp ngã đều giúp tôi mở rộng tư duy, củng cố niềm tin và tăng thêm động lực. Tôi biết ơn ban điều hành đã tạo ra môi trường năng lượng tích cực, định hướng rõ ràng và luôn lắng nghe tiếng nói của mọi thành viên. Tôi cũng trân trọng từng người bạn đồng hành – những người sẵn sàng trao đi ý tưởng, nụ cười và cả sự động viên khi tôi cần nhất. Nhờ H’GROUP, tôi hiểu rằng thành công không chỉ đến từ nỗ lực cá nhân, mà còn từ sức mạnh cộng hưởng của tập thể cùng chung tầm nhìn. Xin cảm ơn H’GROUP – gia đình thứ hai đã giúp tôi trưởng thành và tin tưởng hơn vào hành trình phía trước.
    Like
    Love
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/9 - B23. BÀI THƠ CHƯƠNG 5: VĂN HỌC TRUNG ĐẠI – TINH HOA NHO – PHẬT – ĐẠO

    Giữa trời đất, ngàn năm vang vọng,
    Nho, Phật, Đạo hòa bóng kinh thư.
    Lời thánh hiền gieo hạt nhân từ,
    Giữ cốt cách, dựng nền văn hiến.
    Nho dạy nghĩa, trung trinh – liêm khiết,
    Phật gieo lòng từ bi độ sinh.
    Đạo trao tay tự tại thanh bình,
    Ba nguồn sáng quyện thành mạch sống.

    Trang sử Việt, vần thơ nối rộng,
    Khúc văn chương ươm mộng nghìn đời.
    Giữa gian lao, chữ nghĩa sáng ngời,
    Dẫn nhân thế đi qua bão tố.

    Từ mái chùa, nếp nhà, giảng võ,
    Đến ruộng đồng, bến nước, sân đình.
    Nho, Phật, Đạo thấm nhuần tâm linh,
    Kết tinh lại thành dòng trung đại.

    Ơi hồn Việt, trời Nam mãi mãi,
    Tinh hoa này không phai, chẳng tàn.
    Nối ngàn sau, rực rỡ ánh vàng,
    Văn học Việt – ngọc ngà bất tử.
    Đọc thêm
    HNI 18/9 - B23. BÀI THƠ CHƯƠNG 5: VĂN HỌC TRUNG ĐẠI – TINH HOA NHO – PHẬT – ĐẠO Giữa trời đất, ngàn năm vang vọng, Nho, Phật, Đạo hòa bóng kinh thư. Lời thánh hiền gieo hạt nhân từ, Giữ cốt cách, dựng nền văn hiến. Nho dạy nghĩa, trung trinh – liêm khiết, Phật gieo lòng từ bi độ sinh. Đạo trao tay tự tại thanh bình, Ba nguồn sáng quyện thành mạch sống. Trang sử Việt, vần thơ nối rộng, Khúc văn chương ươm mộng nghìn đời. Giữa gian lao, chữ nghĩa sáng ngời, Dẫn nhân thế đi qua bão tố. Từ mái chùa, nếp nhà, giảng võ, Đến ruộng đồng, bến nước, sân đình. Nho, Phật, Đạo thấm nhuần tâm linh, Kết tinh lại thành dòng trung đại. Ơi hồn Việt, trời Nam mãi mãi, Tinh hoa này không phai, chẳng tàn. Nối ngàn sau, rực rỡ ánh vàng, Văn học Việt – ngọc ngà bất tử. Đọc thêm
    Haha
    Like
    Love
    Wow
    5
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/9 - BÀI THƠ CHƯƠNG 4 :
    VĂN HỌC DÂN GIAN – CỘI NGUỒN, TRÍ TUỆ NHÂN DÂN
    (HenryLe – Lê Đình Hải)

    Từ ngàn xưa khói lam chiều bay,
    Mẹ ru con giọng ca đong đầy,
    Lời ca dao như suối ngọt lành,
    Dẫn lối hồn dân tộc xanh mãi.
    Bên gốc đa, bến nước, sân đình,
    Câu chuyện cổ gieo niềm tin thánh thiện,
    Trí tuệ dân gian kết tinh từng vần,
    Lời ông bà hóa ngọc ngà bất diệt.

    Hạt gạo trắng, giọt mồ hôi mặn,
    “Cày đồng đang buổi ban trưa”,
    Chất đời thật – thành thơ chan chứa,
    Nuôi tâm hồn, thắp sáng tình thương.

    Truyện cổ tích – ước mơ hiền hậu,
    Công chúa, chàng trai, mẹ cha hiền,
    Dạy nhân nghĩa, gieo hạt nhân văn,
    Để muôn đời còn vang khúc hát.

    Ca dao, tục ngữ – hồn dân tộc,
    Ngắn mà sâu, gọn mà dài,
    Như ngọc sáng từ lòng đất Việt,
    Trí tuệ nhân dân muôn thuở rạng ngời.

    Cội nguồn ấy chảy hoài không cạn,
    Truyền qua bao thế hệ nối liền,
    Văn học dân gian – ngọn nguồn bất tử,
    Giữ hồn dân, nâng bước Việt Nam.

    Đọc thêm

    HNI 18/9 - BÀI THƠ CHƯƠNG 4 : VĂN HỌC DÂN GIAN – CỘI NGUỒN, TRÍ TUỆ NHÂN DÂN (HenryLe – Lê Đình Hải) Từ ngàn xưa khói lam chiều bay, Mẹ ru con giọng ca đong đầy, Lời ca dao như suối ngọt lành, Dẫn lối hồn dân tộc xanh mãi. Bên gốc đa, bến nước, sân đình, Câu chuyện cổ gieo niềm tin thánh thiện, Trí tuệ dân gian kết tinh từng vần, Lời ông bà hóa ngọc ngà bất diệt. Hạt gạo trắng, giọt mồ hôi mặn, “Cày đồng đang buổi ban trưa”, Chất đời thật – thành thơ chan chứa, Nuôi tâm hồn, thắp sáng tình thương. Truyện cổ tích – ước mơ hiền hậu, Công chúa, chàng trai, mẹ cha hiền, Dạy nhân nghĩa, gieo hạt nhân văn, Để muôn đời còn vang khúc hát. Ca dao, tục ngữ – hồn dân tộc, Ngắn mà sâu, gọn mà dài, Như ngọc sáng từ lòng đất Việt, Trí tuệ nhân dân muôn thuở rạng ngời. Cội nguồn ấy chảy hoài không cạn, Truyền qua bao thế hệ nối liền, Văn học dân gian – ngọn nguồn bất tử, Giữ hồn dân, nâng bước Việt Nam. Đọc thêm 
    Like
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/9Bài thơ Chương 11: Nghệ thuật đọc hiểu văn bản văn học
    (Dưới góc nhìn HenryLe – Lê Đình Hải)
    Đọc văn bản – không dừng nơi con chữ,
    Mà lắng nghe nhịp thở của thời gian.
    Mỗi câu thơ, mỗi dòng văn tản mạn,
    Ẩn sau lời là bóng dáng tâm hồn.
    Nghệ thuật hiểu – chẳng vội vàng ghi chép,
    Mà chậm rãi soi chiếu bằng trái tim.
    Một chi tiết nhỏ cũng mang bao tầng nghĩa,
    Như hạt cát nhỏ lấp lánh ánh bình minh.
    HenryLe nhìn đọc hiểu như ngọn đèn,
    Soi lối đi từ văn chương đến cuộc sống.
    Khi ta hiểu nhân vật rơi nước mắt,
    Cũng là khi học cách yêu thương người đời.
    Đọc hiểu – không chỉ để làm bài,
    Mà để thấy mình trong gương chữ nghĩa.
    Văn bản văn học là cánh cửa mở ra,
    Đưa tâm trí học trò bay xa vô tận.
    Và thế đó, nghệ thuật đọc hiểu,
    Là hành trình hòa hợp chữ và tim.
    Mỗi trang sách, một vũ trụ nhiệm màu,
    Ai bước vào sẽ lớn khôn cùng trí tuệ.
    Đọc thêm
    HNI 18/9Bài thơ Chương 11: Nghệ thuật đọc hiểu văn bản văn học (Dưới góc nhìn HenryLe – Lê Đình Hải) Đọc văn bản – không dừng nơi con chữ, Mà lắng nghe nhịp thở của thời gian. Mỗi câu thơ, mỗi dòng văn tản mạn, Ẩn sau lời là bóng dáng tâm hồn. Nghệ thuật hiểu – chẳng vội vàng ghi chép, Mà chậm rãi soi chiếu bằng trái tim. Một chi tiết nhỏ cũng mang bao tầng nghĩa, Như hạt cát nhỏ lấp lánh ánh bình minh. HenryLe nhìn đọc hiểu như ngọn đèn, Soi lối đi từ văn chương đến cuộc sống. Khi ta hiểu nhân vật rơi nước mắt, Cũng là khi học cách yêu thương người đời. Đọc hiểu – không chỉ để làm bài, Mà để thấy mình trong gương chữ nghĩa. Văn bản văn học là cánh cửa mở ra, Đưa tâm trí học trò bay xa vô tận. Và thế đó, nghệ thuật đọc hiểu, Là hành trình hòa hợp chữ và tim. Mỗi trang sách, một vũ trụ nhiệm màu, Ai bước vào sẽ lớn khôn cùng trí tuệ. Đọc thêm
    Like
    Love
    Haha
    Sad
    6
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/9 - BÀI THƠ CHƯƠNG 3 : LỊCH SỬ HÌNH THÀNH VĂN HỌC VIỆT NAM

    Từ thuở hồng hoang lời ca vọng núi,
    Tiếng trống đồng ngân, điệu hát cội nguồn.
    Chữ chưa thành, nhưng hồn dân tộc,
    Đã gieo vào ca dao, tục ngữ muôn phương.
    Qua nghìn năm gươm giáo phong sương,
    Dân ta vẫn viết bằng xương bằng máu.
    Truyện Lý, Trần – hùng ca giữ nước,
    Thơ Nam quốc sơn hà khẳng định giang sơn.

    Ánh sao Khuất Nguyên rọi sáng đất Việt,
    Nguyễn Trãi đề thơ chan chứa lòng dân.
    Từ Truyện Kiều ngàn năm còn vọng,
    Tiếng Nguyễn Du làm rúng động thế nhân.

    Từng trang viết chở hồn sông núi,
    Văn học ta – sử thi của đời thường.
    Dù đô hộ, vẫn còn mạch sống,
    Chữ quốc ngữ sáng đường khai minh.

    Văn học Việt – gương soi vận mệnh,
    Từ ca dao đến bản trường ca.
    Mỗi vần thơ là một chứng nhân,
    Ghi dấu bước đi của dân tộc ta.
    HNI 18/9 - 💥💥💥💥📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 3 : LỊCH SỬ HÌNH THÀNH VĂN HỌC VIỆT NAM Từ thuở hồng hoang lời ca vọng núi, Tiếng trống đồng ngân, điệu hát cội nguồn. Chữ chưa thành, nhưng hồn dân tộc, Đã gieo vào ca dao, tục ngữ muôn phương. Qua nghìn năm gươm giáo phong sương, Dân ta vẫn viết bằng xương bằng máu. Truyện Lý, Trần – hùng ca giữ nước, Thơ Nam quốc sơn hà khẳng định giang sơn. Ánh sao Khuất Nguyên rọi sáng đất Việt, Nguyễn Trãi đề thơ chan chứa lòng dân. Từ Truyện Kiều ngàn năm còn vọng, Tiếng Nguyễn Du làm rúng động thế nhân. Từng trang viết chở hồn sông núi, Văn học ta – sử thi của đời thường. Dù đô hộ, vẫn còn mạch sống, Chữ quốc ngữ sáng đường khai minh. Văn học Việt – gương soi vận mệnh, Từ ca dao đến bản trường ca. Mỗi vần thơ là một chứng nhân, Ghi dấu bước đi của dân tộc ta.
    Like
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/9: Bài thơ Chương 7: Các thể loại văn học cơ bản – Thơ, Truyện, Kịch, Ký
    Thơ là nhịp thở lòng người,
    Từng câu từng chữ sáng ngời tự tâm.
    Âm vang như khúc trăng rằm,
    Gói trong ngôn ngữ muôn tầm cảm sâu.

    Truyện là dòng chảy nhiệm mầu,
    Kể về nhân thế bể dâu đổi dời.
    Nhân vật cười khóc trong đời,
    Tấm gương nhân thế cho người soi chung.

    Kịch là sân khấu muôn trùng,
    Tiếng cười, tiếng khóc rưng rưng thật gần.
    Xung đột, bi kịch, tình thân,
    Mỗi vai diễn hóa nghìn lần nhân gian.

    Ký là dòng chữ chứa chan,
    Chân dung, sự thật, thời gian ghi vào.
    Hồi ức, nhật ký, khát khao,
    Ngòi bút sống động như sao sáng ngời.
    Bốn dòng mạch chảy đời đời,
    Thơ – Truyện – Kịch – Ký kết lời văn chương.
    Muôn năm trí tuệ quê hương,
    Nối liền tâm thức, dẫn đường mai sau.
    HNI 18/9: 📕Bài thơ Chương 7: Các thể loại văn học cơ bản – Thơ, Truyện, Kịch, Ký Thơ là nhịp thở lòng người, Từng câu từng chữ sáng ngời tự tâm. Âm vang như khúc trăng rằm, Gói trong ngôn ngữ muôn tầm cảm sâu. Truyện là dòng chảy nhiệm mầu, Kể về nhân thế bể dâu đổi dời. Nhân vật cười khóc trong đời, Tấm gương nhân thế cho người soi chung. Kịch là sân khấu muôn trùng, Tiếng cười, tiếng khóc rưng rưng thật gần. Xung đột, bi kịch, tình thân, Mỗi vai diễn hóa nghìn lần nhân gian. Ký là dòng chữ chứa chan, Chân dung, sự thật, thời gian ghi vào. Hồi ức, nhật ký, khát khao, Ngòi bút sống động như sao sáng ngời. Bốn dòng mạch chảy đời đời, Thơ – Truyện – Kịch – Ký kết lời văn chương. Muôn năm trí tuệ quê hương, Nối liền tâm thức, dẫn đường mai sau.
    Like
    Love
    3
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/9- Bài thơ Chương 12: Truyện Kiều và giá trị thời đại
    (Dưới góc nhìn HenryLe – Lê Đình Hải)
    Trăm năm trong cõi người ta,
    Nguyễn Du gửi gắm bao la nỗi đời.
    Thân phận Kiều – một kiếp người trôi,
    Mà hóa thành tiếng khóc cười nhân loại.
    Truyện Kiều không chỉ là thơ,
    Mà là tấm gương soi từng thế kỷ.
    Nỗi đau ấy vẫn còn đây vĩnh viễn,
    Khát vọng sống vẫn cháy giữa muôn trùng.
    Giá trị thời đại – chính là sự đồng cảm,
    Khi con người vượt biên giới, thời gian.
    Thấy trong Kiều bóng dáng mình bé nhỏ,
    Thấy nhân tình rộng lớn đến vô biên.
    HenryLe nhìn Truyện Kiều như ngọn gió,
    Thổi qua hôm nay vẫn ngát hương đời.
    Đem nghệ thuật nối liền bao thế hệ,
    Đem nhân văn làm nhịp đập trái tim người.
    Và thế đó, Truyện Kiều sống mãi,
    Không chỉ trong trang sách hay giảng đường,
    Mà trong từng giọt lệ, nụ cười nhân thế,
    Một di sản bất tử của văn chương.
    HNI 18/9- 📕Bài thơ Chương 12: Truyện Kiều và giá trị thời đại (Dưới góc nhìn HenryLe – Lê Đình Hải) Trăm năm trong cõi người ta, Nguyễn Du gửi gắm bao la nỗi đời. Thân phận Kiều – một kiếp người trôi, Mà hóa thành tiếng khóc cười nhân loại. Truyện Kiều không chỉ là thơ, Mà là tấm gương soi từng thế kỷ. Nỗi đau ấy vẫn còn đây vĩnh viễn, Khát vọng sống vẫn cháy giữa muôn trùng. Giá trị thời đại – chính là sự đồng cảm, Khi con người vượt biên giới, thời gian. Thấy trong Kiều bóng dáng mình bé nhỏ, Thấy nhân tình rộng lớn đến vô biên. HenryLe nhìn Truyện Kiều như ngọn gió, Thổi qua hôm nay vẫn ngát hương đời. Đem nghệ thuật nối liền bao thế hệ, Đem nhân văn làm nhịp đập trái tim người. Và thế đó, Truyện Kiều sống mãi, Không chỉ trong trang sách hay giảng đường, Mà trong từng giọt lệ, nụ cười nhân thế, Một di sản bất tử của văn chương.
    Like
    Love
    Haha
    Sad
    5
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/9
    CHƯƠNG 45: TUYÊN NGÔN CHO MỘT NỀN VĂN MINH SINH THÁI TOÀN CẦU
    – Khi loài người đứng dậy như một hệ sinh thái sống –
    I. Khai sinh một tuyên ngôn cho hành tinh
    Không phải là ngẫu nhiên mà chúng ta đứng ở thời điểm này – điểm giao thoa giữa sự tàn phá và khả năng tái sinh, giữa hủy diệt và khai mở. Đã đến lúc nhân loại cần dừng lại, không để viết thêm những bản báo cáo môi trường đau đớn, mà là để ký tên vào một bản Tuyên Ngôn – một cam kết sống còn cho tương lai của Trái Đất. Không còn là tiếng nói của các nhà khoa học, tổ chức phi chính phủ, hay vài chính phủ thiện chí. Đây phải là tiếng nói tập thể của nhân loại, từ từng đứa trẻ cho đến người già cuối đời. Một bản tuyên ngôn của loài người với chính mình – và với hành tinh mẹ.
    Tuyên ngôn này không chỉ là lời cảnh báo, mà là sự khẳng định: chúng ta đã đủ tổn thất để học được bài học về giới hạn, và đủ trưởng thành để chuyển hóa nhận thức thành hành động. Nếu các nền văn minh trước đây dựa trên khai thác, xâm lấn và chiếm hữu, thì nền văn minh mới phải được xây dựng trên nền tảng của cộng sinh, tái tạo và trách nhiệm sinh thái toàn cầu.
    II. Bảy nguyên tắc nền tảng của nền văn minh sinh thái
    1. Mọi sự sống đều có quyền được tồn tại và phát triển.
    Loài người không phải là trung tâm, mà chỉ là một phần trong mạng lưới sống đa tầng, đa loài của Trái Đất. Rừng không phải là tài nguyên, mà là sinh thể. Sông không chỉ là nguồn nước, mà là mạch sống. Đại dương không phải là kho dự trữ cá mà là lá phổi và ký ức của hành tinh.
    2. Tăng trưởng kinh tế không được đánh đổi bằng hủy hoại môi trường.
    Chúng ta bác bỏ mô hình phát triển dựa trên tiêu thụ vô độ, khai thác cạn kiệt và thải loại không kiểm soát. Một nền kinh tế chỉ thực sự “phát triển” khi nó đồng hành cùng sự phục hồi hệ sinh thái, tái thiết đất đai và sự sống.
    3. Mọi chính sách và quyết định đều phải được đo bằng “tác động sinh thái”.
    Thước đo phát triển không còn là GDP, mà là chỉ số hạnh phúc bền vững, mức độ phục hồi tự nhiên, sự ổn định khí hậu và công bằng sinh học. Mọi quyết định của chính phủ, doanh nghiệp và cộng đồng phải trải qua “hội đồng sinh thái” – nơi tiếng nói của thiên nhiên được lắng nghe.
    4. Quyền sở hữu đất đai phải gắn liền với nghĩa vụ tái tạo.

    Đọc thêm

    HNI 18/9 CHƯƠNG 45: TUYÊN NGÔN CHO MỘT NỀN VĂN MINH SINH THÁI TOÀN CẦU – Khi loài người đứng dậy như một hệ sinh thái sống – I. Khai sinh một tuyên ngôn cho hành tinh Không phải là ngẫu nhiên mà chúng ta đứng ở thời điểm này – điểm giao thoa giữa sự tàn phá và khả năng tái sinh, giữa hủy diệt và khai mở. Đã đến lúc nhân loại cần dừng lại, không để viết thêm những bản báo cáo môi trường đau đớn, mà là để ký tên vào một bản Tuyên Ngôn – một cam kết sống còn cho tương lai của Trái Đất. Không còn là tiếng nói của các nhà khoa học, tổ chức phi chính phủ, hay vài chính phủ thiện chí. Đây phải là tiếng nói tập thể của nhân loại, từ từng đứa trẻ cho đến người già cuối đời. Một bản tuyên ngôn của loài người với chính mình – và với hành tinh mẹ. Tuyên ngôn này không chỉ là lời cảnh báo, mà là sự khẳng định: chúng ta đã đủ tổn thất để học được bài học về giới hạn, và đủ trưởng thành để chuyển hóa nhận thức thành hành động. Nếu các nền văn minh trước đây dựa trên khai thác, xâm lấn và chiếm hữu, thì nền văn minh mới phải được xây dựng trên nền tảng của cộng sinh, tái tạo và trách nhiệm sinh thái toàn cầu. II. Bảy nguyên tắc nền tảng của nền văn minh sinh thái 1. Mọi sự sống đều có quyền được tồn tại và phát triển. Loài người không phải là trung tâm, mà chỉ là một phần trong mạng lưới sống đa tầng, đa loài của Trái Đất. Rừng không phải là tài nguyên, mà là sinh thể. Sông không chỉ là nguồn nước, mà là mạch sống. Đại dương không phải là kho dự trữ cá mà là lá phổi và ký ức của hành tinh. 2. Tăng trưởng kinh tế không được đánh đổi bằng hủy hoại môi trường. Chúng ta bác bỏ mô hình phát triển dựa trên tiêu thụ vô độ, khai thác cạn kiệt và thải loại không kiểm soát. Một nền kinh tế chỉ thực sự “phát triển” khi nó đồng hành cùng sự phục hồi hệ sinh thái, tái thiết đất đai và sự sống. 3. Mọi chính sách và quyết định đều phải được đo bằng “tác động sinh thái”. Thước đo phát triển không còn là GDP, mà là chỉ số hạnh phúc bền vững, mức độ phục hồi tự nhiên, sự ổn định khí hậu và công bằng sinh học. Mọi quyết định của chính phủ, doanh nghiệp và cộng đồng phải trải qua “hội đồng sinh thái” – nơi tiếng nói của thiên nhiên được lắng nghe. 4. Quyền sở hữu đất đai phải gắn liền với nghĩa vụ tái tạo. Đọc thêm 
    Like
    2
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 18/9 - BÀI THƠ CHƯƠNG 5: VĂN HỌC TRUNG ĐẠI – TINH HOA NHO – PHẬT – ĐẠO

    Giữa trời đất, ngàn năm vang vọng,
    Nho, Phật, Đạo hòa bóng kinh thư.
    Lời thánh hiền gieo hạt nhân từ,
    Giữ cốt cách, dựng nền văn hiến.
    Nho dạy nghĩa, trung trinh – liêm khiết,
    Phật gieo lòng từ bi độ sinh.
    Đạo trao tay tự tại thanh bình,
    Ba nguồn sáng quyện thành mạch sống.

    Trang sử Việt, vần thơ nối rộng,
    Khúc văn chương ươm mộng nghìn đời.
    Giữa gian lao, chữ nghĩa sáng ngời,
    Dẫn nhân thế đi qua bão tố.

    Từ mái chùa, nếp nhà, giảng võ,
    Đến ruộng đồng, bến nước, sân đình.
    Nho, Phật, Đạo thấm nhuần tâm linh,
    Kết tinh lại thành dòng trung đại.

    Ơi hồn Việt, trời Nam mãi mãi,
    Tinh hoa này không phai, chẳng tàn.
    Nối ngàn sau, rực rỡ ánh vàng,
    Văn học Việt – ngọc ngà bất tử.

    Đọc thêm

    HNI 18/9 - BÀI THƠ CHƯƠNG 5: VĂN HỌC TRUNG ĐẠI – TINH HOA NHO – PHẬT – ĐẠO Giữa trời đất, ngàn năm vang vọng, Nho, Phật, Đạo hòa bóng kinh thư. Lời thánh hiền gieo hạt nhân từ, Giữ cốt cách, dựng nền văn hiến. Nho dạy nghĩa, trung trinh – liêm khiết, Phật gieo lòng từ bi độ sinh. Đạo trao tay tự tại thanh bình, Ba nguồn sáng quyện thành mạch sống. Trang sử Việt, vần thơ nối rộng, Khúc văn chương ươm mộng nghìn đời. Giữa gian lao, chữ nghĩa sáng ngời, Dẫn nhân thế đi qua bão tố. Từ mái chùa, nếp nhà, giảng võ, Đến ruộng đồng, bến nước, sân đình. Nho, Phật, Đạo thấm nhuần tâm linh, Kết tinh lại thành dòng trung đại. Ơi hồn Việt, trời Nam mãi mãi, Tinh hoa này không phai, chẳng tàn. Nối ngàn sau, rực rỡ ánh vàng, Văn học Việt – ngọc ngà bất tử. Đọc thêm 
    Love
    Like
    Haha
    Sad
    9
    1 Bình luận 0 Chia sẽ