• https://youtu.be/CxCJll9BQwE?si=0v4zX5Hiu263LOWH
    https://youtu.be/CxCJll9BQwE?si=0v4zX5Hiu263LOWH
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Angry
    16
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 28-8
    LỜI BÀI HÁT CHƯƠNG 37: Sáng Trí Tuệ

    Verse 1
    Trong đêm dài, ta lạc lối,
    Chạy theo ảo ảnh giữa nhân gian.
    Bao nhiêu khát vọng cuốn đi,
    Trái tim chìm trong u mê.

    Pre-Chorus 1
    Nhưng từ xa, một ánh sáng,
    Dẫn ta quay về bến bờ.

    Chorus 1
    Ánh sáng trí tuệ bừng lên,
    Xua tan bóng tối trong tâm hồn.
    Ngọn đèn soi con đường dài,
    Đưa ta tới bình minh mới.

    Verse 2
    Có tri thức nhưng chưa đủ,
    Nếu tâm vẫn mịt mù tham sân.
    Chỉ khi trí tuệ dẫn đường,
    Tình thương mới tỏa rạng ngời.

    Pre-Chorus 2
    Ánh sáng ấy chẳng bao giờ tắt,
    Càng chia sẻ càng rực rỡ hơn.

    Chorus 2
    Ánh sáng trí tuệ bừng lên,
    Xua tan bóng tối trong tâm hồn.
    Ngọn đèn soi con đường dài,
    Đưa ta tới bình minh mới.

    Bridge (cao trào)
    Người trí biết lắng nghe,
    Biết khiêm nhường, biết sẻ chia.
    Từ trong đêm sâu hun hút,
    Ánh sáng phá tan u mê.

    Chorus cuối (x2, nâng cao dần)
    Ánh sáng trí tuệ bừng lên,
    Xua tan bóng tối trong tâm hồn.
    Ngọn đèn soi con đường dài,
    Đưa ta tới bình minh mới.

    Outro (fade out)
    Trí tuệ… sáng ngời… bất diệt…
    HNI 28-8 🎶 LỜI BÀI HÁT CHƯƠNG 37: Sáng Trí Tuệ Verse 1 Trong đêm dài, ta lạc lối, Chạy theo ảo ảnh giữa nhân gian. Bao nhiêu khát vọng cuốn đi, Trái tim chìm trong u mê. Pre-Chorus 1 Nhưng từ xa, một ánh sáng, Dẫn ta quay về bến bờ. Chorus 1 Ánh sáng trí tuệ bừng lên, Xua tan bóng tối trong tâm hồn. Ngọn đèn soi con đường dài, Đưa ta tới bình minh mới. Verse 2 Có tri thức nhưng chưa đủ, Nếu tâm vẫn mịt mù tham sân. Chỉ khi trí tuệ dẫn đường, Tình thương mới tỏa rạng ngời. Pre-Chorus 2 Ánh sáng ấy chẳng bao giờ tắt, Càng chia sẻ càng rực rỡ hơn. Chorus 2 Ánh sáng trí tuệ bừng lên, Xua tan bóng tối trong tâm hồn. Ngọn đèn soi con đường dài, Đưa ta tới bình minh mới. Bridge (cao trào) Người trí biết lắng nghe, Biết khiêm nhường, biết sẻ chia. Từ trong đêm sâu hun hút, Ánh sáng phá tan u mê. Chorus cuối (x2, nâng cao dần) Ánh sáng trí tuệ bừng lên, Xua tan bóng tối trong tâm hồn. Ngọn đèn soi con đường dài, Đưa ta tới bình minh mới. Outro (fade out) Trí tuệ… sáng ngời… bất diệt…
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    18
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 28/8 - Bài thơ chương 23
    Anh trai không chỉ trong gia đình, mà trong xã hội
    (Henry Le)
    Anh trai đâu chỉ máu mủ chung dòng,
    Mà là người đưa tay khi ta ngã,
    Trong phố xá, giữa bao điều vất vả,
    Một ánh nhìn cũng đủ sưởi lòng nhau.

    Anh trai là kẻ đứng giữa biển sâu,
    Dẫn lối sáng cho bao người bơi tới,
    Không phân biệt thân quen hay xa vời,
    Chỉ sống thật với tấm lòng nhân ái.

    Anh trai có thể là người thầy dạy,
    Trao tri thức chẳng giữ riêng mình,
    Có thể là chiến sĩ nơi biên giới,
    Giữ yên bình cho trẻ nhỏ an sinh.

    Anh trai hiện hình trong người lao động,
    Đổ mồ hôi mà chẳng kêu than,
    Chống lưng cả xã hội vững vàng,
    Để bao thế hệ bước lên phía trước.

    Anh trai là bạn đường chân thật,
    Dù bão tố chẳng hề rời xa,
    Dù chẳng ruột rà, chẳng gọi "má – cha",
    Vẫn nâng đỡ như cùng chung cốt nhục.

    Anh trai – biểu tượng của trách nhiệm,
    Người sống vì nghĩa lớn, tình chung,
    Không chỉ trong mái ấm gia đình,
    Mà giữa xã hội, cũng gieo yêu thương.
    HNI 28/8 - 📕 Bài thơ chương 23 Anh trai không chỉ trong gia đình, mà trong xã hội (Henry Le) Anh trai đâu chỉ máu mủ chung dòng, Mà là người đưa tay khi ta ngã, Trong phố xá, giữa bao điều vất vả, Một ánh nhìn cũng đủ sưởi lòng nhau. Anh trai là kẻ đứng giữa biển sâu, Dẫn lối sáng cho bao người bơi tới, Không phân biệt thân quen hay xa vời, Chỉ sống thật với tấm lòng nhân ái. Anh trai có thể là người thầy dạy, Trao tri thức chẳng giữ riêng mình, Có thể là chiến sĩ nơi biên giới, Giữ yên bình cho trẻ nhỏ an sinh. Anh trai hiện hình trong người lao động, Đổ mồ hôi mà chẳng kêu than, Chống lưng cả xã hội vững vàng, Để bao thế hệ bước lên phía trước. Anh trai là bạn đường chân thật, Dù bão tố chẳng hề rời xa, Dù chẳng ruột rà, chẳng gọi "má – cha", Vẫn nâng đỡ như cùng chung cốt nhục. Anh trai – biểu tượng của trách nhiệm, Người sống vì nghĩa lớn, tình chung, Không chỉ trong mái ấm gia đình, Mà giữa xã hội, cũng gieo yêu thương.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    16
    1 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/u6ElivA65l8?si=4MHmtnesQZwJEECx
    https://youtu.be/u6ElivA65l8?si=4MHmtnesQZwJEECx
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    19
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 28-8
    Bài Thơ Chương 37: Ngọn Đèn Trí Tuệ

    U mê phủ kín mắt người,

    Lạc trong sương mù tối tăm.

    Tưởng rằng vàng là hạnh phúc,

    Tưởng quyền lực hóa thiên đường.

    Nhưng trí tuệ là ngọn đèn,

    Soi bản chất mọi hiện tượng.

    Thấy rõ điều nên buông bỏ,

    Hiểu điều nào đáng giữ gìn.

    Một tia sáng cũng đủ rồi,

    Đêm sâu chẳng còn đáng sợ.

    Người trí chẳng chạy theo đông,

    Chỉ thuận lẽ của sự thật.

    U mê giống bóng đêm dài,

    Vừa lạnh vừa gieo sợ hãi.

    Trí tuệ như bình minh mới,

    Bừng lên, muôn vật sáng trong.

    Có tri thức mà thiếu trí,

    Dễ thành dao cứa nhân gian.

    Có trí tuệ, thêm từ bi,

    Thế giới hóa ngôi nhà hiền.

    Người trí không cần ồn ào,

    Không khoe khoang điều mình biết.

    Khiêm nhường như dòng suối trong,

    Chảy mãi mà chẳng vơi cạn.

    Trí tuệ dạy ta nhìn rõ,

    Ngay trong khổ vẫn có hoa.

    U mê dẫu kéo ta xuống,

    Nhưng ánh sáng chẳng mất đi.

    Một ngọn đèn thắp trong lòng,

    Phá tan bóng tối ngàn năm.
    HNI 28-8 🌸 Bài Thơ Chương 37: Ngọn Đèn Trí Tuệ U mê phủ kín mắt người, Lạc trong sương mù tối tăm. Tưởng rằng vàng là hạnh phúc, Tưởng quyền lực hóa thiên đường. Nhưng trí tuệ là ngọn đèn, Soi bản chất mọi hiện tượng. Thấy rõ điều nên buông bỏ, Hiểu điều nào đáng giữ gìn. Một tia sáng cũng đủ rồi, Đêm sâu chẳng còn đáng sợ. Người trí chẳng chạy theo đông, Chỉ thuận lẽ của sự thật. U mê giống bóng đêm dài, Vừa lạnh vừa gieo sợ hãi. Trí tuệ như bình minh mới, Bừng lên, muôn vật sáng trong. Có tri thức mà thiếu trí, Dễ thành dao cứa nhân gian. Có trí tuệ, thêm từ bi, Thế giới hóa ngôi nhà hiền. Người trí không cần ồn ào, Không khoe khoang điều mình biết. Khiêm nhường như dòng suối trong, Chảy mãi mà chẳng vơi cạn. Trí tuệ dạy ta nhìn rõ, Ngay trong khổ vẫn có hoa. U mê dẫu kéo ta xuống, Nhưng ánh sáng chẳng mất đi. Một ngọn đèn thắp trong lòng, Phá tan bóng tối ngàn năm.
    Love
    Like
    Wow
    Haha
    Angry
    20
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 28/8- Bài hát: “Anh Trai Giữa Đời”
    (Henry Le)
    [Verse 1]
    Anh trai không chỉ trong mái nhà nhỏ,
    Mà giữa đời, lặng lẽ đứng phía sau.
    Dẫu chẳng máu mủ, vẫn gọi nhau thân thuộc,
    Một bàn tay chìa, nâng kẻ đang ngã đau.
    [Pre-Chorus]
    Anh là người mở lối, khi ta còn lạc bước,
    Anh là người giữ lửa, khi tim ta nguội lạnh.
    [Chorus]
    Anh trai giữa đời, không cần danh xưng,
    Mang tình thương trải khắp muôn tầng.
    Một xã hội vững, nhờ vai anh đứng,
    Giữa bao phong ba, anh vẫn kiên cường.
    Anh trai trong đời, là tình nhân loại,
    Gieo tin yêu giữa những trái tim người.
    [Verse 2]
    Anh dạy ta biết sống vì người khác,
    Không tính hơn thua, chẳng giữ cho riêng mình.
    Anh khẽ nói: “Thế giới cần nhau lắm,
    Một nụ cười trao, xóa bóng tối đi nhanh.”
    [Pre-Chorus]
    Anh là người thắp sáng, nơi phố phường u tối,
    Anh là người chở che, bao mảnh đời chơi vơi.
    [Chorus]
    Anh trai giữa đời, không cần danh xưng,
    Mang tình thương trải khắp muôn tầng.
    Một xã hội vững, nhờ vai anh đứng,
    Giữa bao phong ba, anh vẫn kiên cường.
    Anh trai trong đời, là tình nhân loại,
    Gieo tin yêu giữa những trái tim người.
    [Bridge]
    Nếu một ngày ta yếu mềm, gục ngã,
    Anh dang tay, chẳng hỏi “tại sao”.
    Nếu nhân gian đầy rào chắn khắt khe,
    Anh sẽ là chiếc cầu nối yêu thương.
    [Chorus – cuối]
    Anh trai giữa đời, chẳng cần huyết thống,
    Mà chung tình nghĩa, chung giấc mộng.
    Một xã hội mới, dựng bằng yêu thương,
    Có anh – có em, và triệu con tim.
    Anh trai trong đời, là ánh sáng soi,
    Dẫn nhân loại đến ngày mai rạng ngời.
    HNI 28/8- 🎵Bài hát: “Anh Trai Giữa Đời” (Henry Le) [Verse 1] Anh trai không chỉ trong mái nhà nhỏ, Mà giữa đời, lặng lẽ đứng phía sau. Dẫu chẳng máu mủ, vẫn gọi nhau thân thuộc, Một bàn tay chìa, nâng kẻ đang ngã đau. [Pre-Chorus] Anh là người mở lối, khi ta còn lạc bước, Anh là người giữ lửa, khi tim ta nguội lạnh. [Chorus] Anh trai giữa đời, không cần danh xưng, Mang tình thương trải khắp muôn tầng. Một xã hội vững, nhờ vai anh đứng, Giữa bao phong ba, anh vẫn kiên cường. Anh trai trong đời, là tình nhân loại, Gieo tin yêu giữa những trái tim người. [Verse 2] Anh dạy ta biết sống vì người khác, Không tính hơn thua, chẳng giữ cho riêng mình. Anh khẽ nói: “Thế giới cần nhau lắm, Một nụ cười trao, xóa bóng tối đi nhanh.” [Pre-Chorus] Anh là người thắp sáng, nơi phố phường u tối, Anh là người chở che, bao mảnh đời chơi vơi. [Chorus] Anh trai giữa đời, không cần danh xưng, Mang tình thương trải khắp muôn tầng. Một xã hội vững, nhờ vai anh đứng, Giữa bao phong ba, anh vẫn kiên cường. Anh trai trong đời, là tình nhân loại, Gieo tin yêu giữa những trái tim người. [Bridge] Nếu một ngày ta yếu mềm, gục ngã, Anh dang tay, chẳng hỏi “tại sao”. Nếu nhân gian đầy rào chắn khắt khe, Anh sẽ là chiếc cầu nối yêu thương. [Chorus – cuối] Anh trai giữa đời, chẳng cần huyết thống, Mà chung tình nghĩa, chung giấc mộng. Một xã hội mới, dựng bằng yêu thương, Có anh – có em, và triệu con tim. Anh trai trong đời, là ánh sáng soi, Dẫn nhân loại đến ngày mai rạng ngời.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Sad
    20
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 28/8: Bài hát Chương 19:
    Chông gai không giết chết, chỉ làm mạnh mẽ hơn
    (Henry Le)
    [Đoạn 1]
    Trên con đường dài, bóng tối phủ mờ
    Những vết thương sâu, những giọt lệ rơi
    Nhưng trái tim này chưa từng ngừng đập
    Vẫn cháy bùng lên, thắp sáng niềm tin.
    [Điệp khúc]
    Chông gai không giết chết, chỉ làm mạnh mẽ hơn
    Ngã bao lần vẫn đứng dậy, khắc tên mình trong cơn giông tố
    Vượt qua bão tố, ta mới thấy trời cao
    Mỗi vết sẹo là một ngôi sao, soi sáng lối ta đi.

    [Đoạn 2]
    Có những nỗi đau tưởng chừng kết thúc
    Có những cánh cửa tưởng chừng khép chặt
    Nhưng chính nơi đó, ta tìm thấy mình
    Bước đi hiên ngang, chẳng còn sợ chi.

    [Điệp khúc]
    Chông gai không giết chết, chỉ làm mạnh mẽ hơn
    Ngã bao lần vẫn đứng dậy, khắc tên mình trong cơn giông tố
    Vượt qua bão tố, ta mới thấy trời cao
    Mỗi vết sẹo là một ngôi sao, soi sáng lối ta đi.

    [Bridge]
    Nếu không có đêm dài, làm sao thấy bình minh
    Nếu không có khổ đau, làm sao hiểu hạnh phúc
    Trái tim rực cháy, chẳng chịu khuất phục
    Ta là chính ta, sau tất cả thương đau.

    [Điệp khúc cuối]
    Chông gai không giết chết, chỉ làm mạnh mẽ hơn
    Ngã bao lần vẫn đứng dậy, khắc tên mình trong cơn giông tố
    Vượt qua bão tố, ta mới thấy trời cao
    Mỗi vết sẹo là một ngôi sao, soi sáng lối ta đi.

    [Kết]
    Chông gai không giết chết…
    Chỉ làm ta mạnh mẽ… hơn!
    HNI 28/8: 🎵Bài hát Chương 19: Chông gai không giết chết, chỉ làm mạnh mẽ hơn (Henry Le) [Đoạn 1] Trên con đường dài, bóng tối phủ mờ Những vết thương sâu, những giọt lệ rơi Nhưng trái tim này chưa từng ngừng đập Vẫn cháy bùng lên, thắp sáng niềm tin. [Điệp khúc] Chông gai không giết chết, chỉ làm mạnh mẽ hơn Ngã bao lần vẫn đứng dậy, khắc tên mình trong cơn giông tố Vượt qua bão tố, ta mới thấy trời cao Mỗi vết sẹo là một ngôi sao, soi sáng lối ta đi. [Đoạn 2] Có những nỗi đau tưởng chừng kết thúc Có những cánh cửa tưởng chừng khép chặt Nhưng chính nơi đó, ta tìm thấy mình Bước đi hiên ngang, chẳng còn sợ chi. [Điệp khúc] Chông gai không giết chết, chỉ làm mạnh mẽ hơn Ngã bao lần vẫn đứng dậy, khắc tên mình trong cơn giông tố Vượt qua bão tố, ta mới thấy trời cao Mỗi vết sẹo là một ngôi sao, soi sáng lối ta đi. [Bridge] Nếu không có đêm dài, làm sao thấy bình minh Nếu không có khổ đau, làm sao hiểu hạnh phúc Trái tim rực cháy, chẳng chịu khuất phục Ta là chính ta, sau tất cả thương đau. [Điệp khúc cuối] Chông gai không giết chết, chỉ làm mạnh mẽ hơn Ngã bao lần vẫn đứng dậy, khắc tên mình trong cơn giông tố Vượt qua bão tố, ta mới thấy trời cao Mỗi vết sẹo là một ngôi sao, soi sáng lối ta đi. [Kết] Chông gai không giết chết… Chỉ làm ta mạnh mẽ… hơn!
    Love
    Like
    Wow
    Yay
    21
    2 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/r2BjEkY5Mxw?si=XEVxgzTj7JBVZYc4
    https://youtu.be/r2BjEkY5Mxw?si=XEVxgzTj7JBVZYc4
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Yay
    20
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 28-8
    Chương 37: Trí Tuệ – Ánh Sáng Phá Tan U Mê

    TRÍ TUỆ LÀ NGỌN ĐÈN DẪN ĐƯỜNG

    Trong dòng chảy lịch sử nhân loại, đã bao lần con người sa vào bóng tối của u mê, của sự mù quáng, của lòng tham và định kiến. Và cũng chính trí tuệ là ngọn đèn thắp sáng, đưa nhân loại bước qua thời kỳ tăm tối để tìm đến bình minh văn minh.

    Trí tuệ không phải là tri thức đơn thuần. Tri thức chỉ là sự tích lũy thông tin. Trí tuệ là khả năng thấy rõ bản chất, phân biệt đúng sai, thiện ác, lợi – hại, để hành động phù hợp. Nói cách khác, trí tuệ là ánh sáng, còn u mê là bóng tối.

    PHẦN I: HIỂU ĐÚNG VỀ TRÍ TUỆ
    1.1. Trí tuệ khác gì tri thức?

    Tri thức: ghi nhớ, học hỏi từ bên ngoài.

    Trí tuệ: khả năng soi sáng và ứng dụng, giúp ta biết cái gì cần buông, cái gì cần giữ.

    Ví dụ: Người có tri thức biết một chất độc hại; người có trí tuệ biết tránh xa nó.

    1.2. Trí tuệ từ đâu mà có?

    Một phần nhờ học hỏi.

    Một phần nhờ trải nghiệm sống.

    Quan trọng nhất: nhờ tỉnh thức và tư duy phản biện.

    1.3. Dấu hiệu của người có trí tuệ

    Bình tĩnh trong quyết định.

    Không dễ bị dẫn dắt bởi đám đông.

    Sống giản dị, không khoe khoang.

    PHẦN II: U MÊ – BÓNG TỐI NGĂN CẢN CON NGƯỜI
    2.1. U mê là gì?

    U mê là thiếu ánh sáng trí tuệ, là mù quáng chạy theo dục vọng, định kiến, mê tín.

    2.2. Hệ quả của u mê

    Cá nhân: dễ bị lừa gạt, mất phương hướng.

    Xã hội: lan truyền bạo lực, chia rẽ, chiến tranh.

    2.3. Vì sao con người rơi vào u mê?

    Vì sợ hãi, tìm chỗ dựa sai lầm.

    Vì tham lam, mong lợi ích trước mắt.

    Vì thiếu khả năng tự soi xét.

    PHẦN III: TRÍ TUỆ TRONG CÁC NỀN MINH TRIẾT
    3.1. Phật giáo

    Trí tuệ (Prajna) là cốt lõi để giải thoát khổ đau.

    Không trí tuệ thì từ bi dễ biến thành yếu đuối.

    3.2. Nho giáo

    Người quân tử hành động dựa trên trí tuệ, không mù quáng theo lợi ích nhỏ nhoi.

    3.3. Triết học Hy Lạp

    Socrates: “Tôi chỉ biết rằng tôi không biết gì.” → Tinh thần trí tuệ bắt đầu từ khiêm nhường.

    3.4. Văn hóa hiện đại

    Những phát minh, sáng tạo đều xuất phát từ việc dám nhìn sự thật và dùng trí tuệ để thay đổi.

    PHẦN IV: LÀM SAO ĐỂ NUÔI DƯỠNG TRÍ TUỆ?
    4.1. Học tập suốt đời

    Mở rộng hiểu biết, không ngừng rèn luyện.

    4.2. Quán chiếu nội tâm

    Biết lắng nghe bản thân, nhận diện sai lầm.

    4.3. Rèn luyện tư duy phản biện

    Không tin mù quáng, luôn đặt câu hỏi.

    4.4. Thực hành chánh niệm
    HNI 28-8 📖 Chương 37: Trí Tuệ – Ánh Sáng Phá Tan U Mê TRÍ TUỆ LÀ NGỌN ĐÈN DẪN ĐƯỜNG Trong dòng chảy lịch sử nhân loại, đã bao lần con người sa vào bóng tối của u mê, của sự mù quáng, của lòng tham và định kiến. Và cũng chính trí tuệ là ngọn đèn thắp sáng, đưa nhân loại bước qua thời kỳ tăm tối để tìm đến bình minh văn minh. Trí tuệ không phải là tri thức đơn thuần. Tri thức chỉ là sự tích lũy thông tin. Trí tuệ là khả năng thấy rõ bản chất, phân biệt đúng sai, thiện ác, lợi – hại, để hành động phù hợp. Nói cách khác, trí tuệ là ánh sáng, còn u mê là bóng tối. PHẦN I: HIỂU ĐÚNG VỀ TRÍ TUỆ 1.1. Trí tuệ khác gì tri thức? Tri thức: ghi nhớ, học hỏi từ bên ngoài. Trí tuệ: khả năng soi sáng và ứng dụng, giúp ta biết cái gì cần buông, cái gì cần giữ. Ví dụ: Người có tri thức biết một chất độc hại; người có trí tuệ biết tránh xa nó. 1.2. Trí tuệ từ đâu mà có? Một phần nhờ học hỏi. Một phần nhờ trải nghiệm sống. Quan trọng nhất: nhờ tỉnh thức và tư duy phản biện. 1.3. Dấu hiệu của người có trí tuệ Bình tĩnh trong quyết định. Không dễ bị dẫn dắt bởi đám đông. Sống giản dị, không khoe khoang. PHẦN II: U MÊ – BÓNG TỐI NGĂN CẢN CON NGƯỜI 2.1. U mê là gì? U mê là thiếu ánh sáng trí tuệ, là mù quáng chạy theo dục vọng, định kiến, mê tín. 2.2. Hệ quả của u mê Cá nhân: dễ bị lừa gạt, mất phương hướng. Xã hội: lan truyền bạo lực, chia rẽ, chiến tranh. 2.3. Vì sao con người rơi vào u mê? Vì sợ hãi, tìm chỗ dựa sai lầm. Vì tham lam, mong lợi ích trước mắt. Vì thiếu khả năng tự soi xét. PHẦN III: TRÍ TUỆ TRONG CÁC NỀN MINH TRIẾT 3.1. Phật giáo Trí tuệ (Prajna) là cốt lõi để giải thoát khổ đau. Không trí tuệ thì từ bi dễ biến thành yếu đuối. 3.2. Nho giáo Người quân tử hành động dựa trên trí tuệ, không mù quáng theo lợi ích nhỏ nhoi. 3.3. Triết học Hy Lạp Socrates: “Tôi chỉ biết rằng tôi không biết gì.” → Tinh thần trí tuệ bắt đầu từ khiêm nhường. 3.4. Văn hóa hiện đại Những phát minh, sáng tạo đều xuất phát từ việc dám nhìn sự thật và dùng trí tuệ để thay đổi. PHẦN IV: LÀM SAO ĐỂ NUÔI DƯỠNG TRÍ TUỆ? 4.1. Học tập suốt đời Mở rộng hiểu biết, không ngừng rèn luyện. 4.2. Quán chiếu nội tâm Biết lắng nghe bản thân, nhận diện sai lầm. 4.3. Rèn luyện tư duy phản biện Không tin mù quáng, luôn đặt câu hỏi. 4.4. Thực hành chánh niệm
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    22
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 28/8 Bài thơ – Chương 19
    Chông gai không giết chết, chỉ làm mạnh mẽ hơn
    (Henry Le)
    Chông gai chẳng phải là hố sâu,
    Mà là ngọn lửa thử tâm đầu.
    Càng đau, càng sáng bừng đôi mắt,
    Càng ngã, càng đứng dậy thật mau.

    Bão tố quất vào da thịt rách,
    Không quật được ý chí sắt son.
    Người ngã xuống, máu còn nhỏ giọt,
    Lại vươn mình như cỏ sau mưa.

    Ai sợ hãi, đời thành xiềng xích,
    Ai dấn thân, đường hóa vinh quang.
    Nỗi khổ đau – thầy nghiêm khắc nhất,
    Rèn nên người biết vượt trần gian.

    Chông gai thử thách tim kiên định,
    Đá sắc rèn gươm bén ý chí.
    Người sống sót qua ngàn trận chiến,
    Sẽ hóa rồng bay giữa trời xanh.

    Chông gai không giết ta, chỉ dạy,
    Rằng trong ta là sức vô biên.
    Một khi ngọn lửa lòng rực cháy,
    Mọi khổ đau hóa gió êm đềm.
    HNI 28/8 📕Bài thơ – Chương 19 Chông gai không giết chết, chỉ làm mạnh mẽ hơn (Henry Le) Chông gai chẳng phải là hố sâu, Mà là ngọn lửa thử tâm đầu. Càng đau, càng sáng bừng đôi mắt, Càng ngã, càng đứng dậy thật mau. Bão tố quất vào da thịt rách, Không quật được ý chí sắt son. Người ngã xuống, máu còn nhỏ giọt, Lại vươn mình như cỏ sau mưa. Ai sợ hãi, đời thành xiềng xích, Ai dấn thân, đường hóa vinh quang. Nỗi khổ đau – thầy nghiêm khắc nhất, Rèn nên người biết vượt trần gian. Chông gai thử thách tim kiên định, Đá sắc rèn gươm bén ý chí. Người sống sót qua ngàn trận chiến, Sẽ hóa rồng bay giữa trời xanh. Chông gai không giết ta, chỉ dạy, Rằng trong ta là sức vô biên. Một khi ngọn lửa lòng rực cháy, Mọi khổ đau hóa gió êm đềm.
    Love
    Like
    Wow
    Haha
    24
    1 Comments 0 Shares