• https://youtu.be/iRqpq1GB0DM?si=m352u7M9enowzaY6
    https://youtu.be/iRqpq1GB0DM?si=m352u7M9enowzaY6
    Like
    Love
    8
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 31/8 - Chương 7 : Lịch sử chứng minh: kẻ bị xem thường thường làm nên chuyện lớn
    Henry Le – Lê Đình Hải

    1. Mở đầu: Sự khinh thường – ngọn lửa âm ỉ của lịch sử
    Lịch sử nhân loại chưa bao giờ là con đường trải hoa hồng cho những kẻ nhỏ bé. Từ thời cổ đại đến hiện đại, những con người nghèo hèn, yếu đuối, bị khinh miệt, thường bị đẩy ra bên lề xã hội. Họ không được trao cơ hội, không được lắng nghe, thậm chí bị xem như vô dụng. Thế nhưng, chính những con người bị khinh thường ấy, khi có niềm tin, ý chí và khát vọng cháy bỏng, lại làm nên những cuộc cách mạng vĩ đại.
    Khinh thường là một trong những phản ứng tự nhiên của con người trước cái khác biệt, cái yếu thế, cái chưa được chứng minh. Nhưng lịch sử chứng minh, sự khinh thường ấy thường trở thành chất xúc tác. Nó giống như ngọn lửa âm ỉ trong lòng người bị chối bỏ, làm họ nung nấu một sức mạnh phi thường, biến đau khổ thành động lực, biến nhục nhã thành hành động, biến tuyệt vọng thành khát vọng.

    Kẻ bị xem thường thường có hai con đường: hoặc gục ngã, hoặc bùng nổ. Và khi họ chọn con đường thứ hai, cả thế giới phải cúi đầu trước sức mạnh ấy.

    2. Những trang sử loang máu và nước mắt
    Lịch sử các dân tộc là chuỗi những cuộc đấu tranh không cân sức. Người yếu luôn bị kẻ mạnh chèn ép, quốc gia nhỏ bị đế quốc khổng lồ xâm lược, người dân thường bị tầng lớp thống trị áp bức.
    Người nô lệ từng bị coi là "công cụ biết nói", không có linh hồn, không có giá trị. Nhưng chính họ đã nổi dậy, tạo nên những cuộc khởi nghĩa, gieo hạt mầm cho phong trào nhân quyền toàn cầu.
    Những phụ nữ thời phong kiến bị coi là phận "nội trợ", "yếu mềm", "vô dụng ngoài bếp núc". Nhưng chính họ đã làm nên những phong trào giải phóng phụ nữ, phá bỏ xiềng xích định kiến hàng nghìn năm.
    Những dân tộc từng bị coi là "mọi rợ", "lạc hậu" đã đứng lên giành độc lập, xây dựng nền văn minh riêng, chứng minh cho thế giới thấy: không ai có quyền vĩnh viễn đứng trên đầu người khác.
    Máu và nước mắt của những kẻ bị khinh thường đã nhuộm đỏ từng trang sử. Nhưng cũng chính máu và nước mắt ấy tạo nên những khúc ca bất tử của nhân loại.
    3. Những cá nhân làm nên điều phi thường
    HNI 31/8 - 🌺Chương 7 : Lịch sử chứng minh: kẻ bị xem thường thường làm nên chuyện lớn Henry Le – Lê Đình Hải 1. Mở đầu: Sự khinh thường – ngọn lửa âm ỉ của lịch sử Lịch sử nhân loại chưa bao giờ là con đường trải hoa hồng cho những kẻ nhỏ bé. Từ thời cổ đại đến hiện đại, những con người nghèo hèn, yếu đuối, bị khinh miệt, thường bị đẩy ra bên lề xã hội. Họ không được trao cơ hội, không được lắng nghe, thậm chí bị xem như vô dụng. Thế nhưng, chính những con người bị khinh thường ấy, khi có niềm tin, ý chí và khát vọng cháy bỏng, lại làm nên những cuộc cách mạng vĩ đại. Khinh thường là một trong những phản ứng tự nhiên của con người trước cái khác biệt, cái yếu thế, cái chưa được chứng minh. Nhưng lịch sử chứng minh, sự khinh thường ấy thường trở thành chất xúc tác. Nó giống như ngọn lửa âm ỉ trong lòng người bị chối bỏ, làm họ nung nấu một sức mạnh phi thường, biến đau khổ thành động lực, biến nhục nhã thành hành động, biến tuyệt vọng thành khát vọng. Kẻ bị xem thường thường có hai con đường: hoặc gục ngã, hoặc bùng nổ. Và khi họ chọn con đường thứ hai, cả thế giới phải cúi đầu trước sức mạnh ấy. 2. Những trang sử loang máu và nước mắt Lịch sử các dân tộc là chuỗi những cuộc đấu tranh không cân sức. Người yếu luôn bị kẻ mạnh chèn ép, quốc gia nhỏ bị đế quốc khổng lồ xâm lược, người dân thường bị tầng lớp thống trị áp bức. Người nô lệ từng bị coi là "công cụ biết nói", không có linh hồn, không có giá trị. Nhưng chính họ đã nổi dậy, tạo nên những cuộc khởi nghĩa, gieo hạt mầm cho phong trào nhân quyền toàn cầu. Những phụ nữ thời phong kiến bị coi là phận "nội trợ", "yếu mềm", "vô dụng ngoài bếp núc". Nhưng chính họ đã làm nên những phong trào giải phóng phụ nữ, phá bỏ xiềng xích định kiến hàng nghìn năm. Những dân tộc từng bị coi là "mọi rợ", "lạc hậu" đã đứng lên giành độc lập, xây dựng nền văn minh riêng, chứng minh cho thế giới thấy: không ai có quyền vĩnh viễn đứng trên đầu người khác. Máu và nước mắt của những kẻ bị khinh thường đã nhuộm đỏ từng trang sử. Nhưng cũng chính máu và nước mắt ấy tạo nên những khúc ca bất tử của nhân loại. 3. Những cá nhân làm nên điều phi thường
    Love
    Like
    Sad
    12
    2 Comments 0 Shares
  • Chúc cả nhà HNI BUỔI CHIỀU VUI VẺ Ạ!
    Chúc cả nhà HNI BUỔI CHIỀU VUI VẺ Ạ!
    Like
    Love
    6
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 31-8
    CHƯƠNG 7 – Không Ai Chịu Lớn Khi Chưa Bị Tổn Thương

    1) Lớn nghĩa là gì?

    Lớn không phải là tuổi tác, chiều cao hay số tiền trong tài khoản. Lớn là:

    Biết chịu trách nhiệm cho chính mình.

    Biết nhìn thẳng vào sự thật thay vì trốn chạy.

    Biết phân biệt đâu là ảo tưởng, đâu là thực tế.

    Biết sống tự do mà không làm nô lệ cho thói quen hay người khác.

    Tổn thương chính là chất xúc tác để “lớn.”

    2) Tại sao tổn thương cần thiết cho trưởng thành?

    Tổn thương phá vỡ ảo tưởng

    Khi còn nhỏ, ta tin cha mẹ là hoàn hảo. Tổn thương đầu tiên đến khi ta thấy họ cũng sai, cũng yếu.

    Khi mới yêu, ta tin tình yêu là cứu rỗi. Tổn thương đầu tiên đến khi bị phản bội hoặc bỏ rơi.

    Tổn thương làm rạn nứt bản ngã

    Bản ngã luôn tự tô son: “Tôi giỏi, tôi đúng, tôi quan trọng.”

    Tổn thương là tấm gương nứt làm bản ngã soi ra sự thật: tôi không vĩnh viễn đúng, tôi không trung tâm vũ trụ.

    Tổn thương dạy giới hạn

    Chỉ khi thất bại, ta biết mình chưa đủ.

    Chỉ khi mất mát, ta biết điều gì thật sự quý giá.

    3) Vòng đời của tổn thương

    Chối bỏ: “Không thể nào, tại sao lại là tôi?”

    Giận dữ: trách móc bản thân, người khác, cuộc đời.

    Tuyệt vọng: mất ý nghĩa, mất động lực.

    Chiêm nghiệm: bắt đầu hỏi: “Tổn thương này dạy gì?”

    Trưởng thành: rút ra bài học, thay đổi cách sống.

    Không ai nhảy thẳng từ tổn thương sang trưởng thành. Phải đi đủ vòng.

    4) Những dạng tổn thương thường gặp

    Tình cảm: thất tình, phản bội, đơn phương, mất người thân.

    Sự nghiệp: thất bại, bị sa thải, phá sản.

    Xã hội: bị khinh miệt, cô lập, bất công.

    Nội tâm: nhận ra sự trống rỗng, vô nghĩa trong chính mình.

    Mỗi tổn thương là một lớp bài học khác nhau.

    5) Ví dụ thực tế

    Steve Jobs bị đuổi khỏi công ty do chính mình sáng lập. Tổn thương ấy làm ông “lớn” để sau này tạo ra Apple huyền thoại.

    Một người bị bệnh nặng, suýt chết. Tổn thương thể xác ấy làm họ thay đổi cách sống, bỏ vô nghĩa, hướng về giá trị thật.

    Một đứa trẻ lớn lên trong gia đình bạo lực. Tổn thương dạy nó hoặc lặp lại bạo lực, hoặc trở thành người phá vỡ vòng luẩn quẩn.

    6) Vì sao tránh tổn thương lại khiến ta mãi trẻ con?

    Trẻ con luôn tìm người khác gánh thay. Người lớn tự chịu trách nhiệm.

    Nếu bạn sợ tổn thương, bạn né tránh mọi thách thức. Nghĩa là bạn không trưởng thành, chỉ “già đi.”
    HNI 31-8 CHƯƠNG 7 – Không Ai Chịu Lớn Khi Chưa Bị Tổn Thương 1) Lớn nghĩa là gì? Lớn không phải là tuổi tác, chiều cao hay số tiền trong tài khoản. Lớn là: Biết chịu trách nhiệm cho chính mình. Biết nhìn thẳng vào sự thật thay vì trốn chạy. Biết phân biệt đâu là ảo tưởng, đâu là thực tế. Biết sống tự do mà không làm nô lệ cho thói quen hay người khác. Tổn thương chính là chất xúc tác để “lớn.” 2) Tại sao tổn thương cần thiết cho trưởng thành? Tổn thương phá vỡ ảo tưởng Khi còn nhỏ, ta tin cha mẹ là hoàn hảo. Tổn thương đầu tiên đến khi ta thấy họ cũng sai, cũng yếu. Khi mới yêu, ta tin tình yêu là cứu rỗi. Tổn thương đầu tiên đến khi bị phản bội hoặc bỏ rơi. Tổn thương làm rạn nứt bản ngã Bản ngã luôn tự tô son: “Tôi giỏi, tôi đúng, tôi quan trọng.” Tổn thương là tấm gương nứt làm bản ngã soi ra sự thật: tôi không vĩnh viễn đúng, tôi không trung tâm vũ trụ. Tổn thương dạy giới hạn Chỉ khi thất bại, ta biết mình chưa đủ. Chỉ khi mất mát, ta biết điều gì thật sự quý giá. 3) Vòng đời của tổn thương Chối bỏ: “Không thể nào, tại sao lại là tôi?” Giận dữ: trách móc bản thân, người khác, cuộc đời. Tuyệt vọng: mất ý nghĩa, mất động lực. Chiêm nghiệm: bắt đầu hỏi: “Tổn thương này dạy gì?” Trưởng thành: rút ra bài học, thay đổi cách sống. Không ai nhảy thẳng từ tổn thương sang trưởng thành. Phải đi đủ vòng. 4) Những dạng tổn thương thường gặp Tình cảm: thất tình, phản bội, đơn phương, mất người thân. Sự nghiệp: thất bại, bị sa thải, phá sản. Xã hội: bị khinh miệt, cô lập, bất công. Nội tâm: nhận ra sự trống rỗng, vô nghĩa trong chính mình. Mỗi tổn thương là một lớp bài học khác nhau. 5) Ví dụ thực tế Steve Jobs bị đuổi khỏi công ty do chính mình sáng lập. Tổn thương ấy làm ông “lớn” để sau này tạo ra Apple huyền thoại. Một người bị bệnh nặng, suýt chết. Tổn thương thể xác ấy làm họ thay đổi cách sống, bỏ vô nghĩa, hướng về giá trị thật. Một đứa trẻ lớn lên trong gia đình bạo lực. Tổn thương dạy nó hoặc lặp lại bạo lực, hoặc trở thành người phá vỡ vòng luẩn quẩn. 6) Vì sao tránh tổn thương lại khiến ta mãi trẻ con? Trẻ con luôn tìm người khác gánh thay. Người lớn tự chịu trách nhiệm. Nếu bạn sợ tổn thương, bạn né tránh mọi thách thức. Nghĩa là bạn không trưởng thành, chỉ “già đi.”
    Love
    Like
    Sad
    12
    3 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/WANaUlTcwpw?si=GIVXbIeMfWUbDwNM
    https://youtu.be/WANaUlTcwpw?si=GIVXbIeMfWUbDwNM
    Like
    Love
    Yay
    10
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 31/8 - Bài hát: Người yếu đuối hôm nay – Chiến binh tương lai
    (Lê Đình Hải)

    [Verse 1]
    Có những ngày ta rơi xuống tận cùng,
    Nước mắt rơi nghe trái tim lạnh lùng.
    Bao nỗi đau như xé nát linh hồn,
    Nhưng trong tro tàn, hạt mầm vẫn trỗi dậy.
    [Pre-Chorus]
    Dù gục ngã hôm nay,
    Đừng nghĩ đó là kết thúc.
    Trong bóng tối u mê,
    Ánh sáng sẽ bừng lên.

    [Chorus]
    Người yếu đuối hôm nay,
    Ngày mai là chiến binh kiêu hãnh.
    Từ vết thương chằng chịt,
    Lớn lên đôi cánh kiên cường.
    Người run rẩy hôm nay,
    Ngày mai là ngọn lửa bất diệt.
    Không có đêm nào dài mãi,
    Mặt trời rồi sẽ mọc lên.

    [Verse 2]
    Có những lúc đôi tay như buông xuôi,
    Chẳng còn tin vào chính mình nữa thôi.
    Nhưng chính khi ta tưởng như cạn kiệt,
    Niềm tin mới lại nảy sinh từ tro tàn.
    [Pre-Chorus]
    Dù nghẹn ngào hôm nay,
    Đừng nghĩ rằng ta nhỏ bé.
    Bởi chính trái tim đau,
    Sẽ tạo nên sức mạnh.

    [Chorus]
    Người yếu đuối hôm nay,
    Ngày mai là chiến binh kiêu hãnh.
    Từ nước mắt lăn dài,
    Nảy mầm một khát vọng sống.
    Người ngã xuống hôm nay,
    Ngày mai sẽ hiên ngang đứng dậy.
    Không cơn bão nào là mãi mãi,
    Sau mưa cầu vồng sẽ lên.

    [Bridge]
    Hãy cứ khóc, hãy cứ đau,
    Vì trong đau ta học cách mạnh mẽ.
    Hãy cứ ngã, hãy đứng lên,
    Vì trong ngã ta học cách bước đi.
    Hãy tin rằng từng vết sẹo trên da,
    Chỉ là chứng minh ta đã đi qua bão tố.
    Hãy tin rằng trái tim mong manh hôm nay,
    Ngày mai sẽ là thép, chẳng gì phá vỡ nổi!
    [Chorus – lặp lại, cao trào]
    Người yếu đuối hôm nay,
    Ngày mai là chiến binh kiêu hãnh.
    Người run rẩy hôm nay,
    Ngày mai là ngọn lửa bất diệt.
    Không còn sợ hãi, không còn lạc lối,
    Vì chính ta sẽ viết lại số phận mình.
    [Outro]
    Người yếu đuối hôm nay…
    Sẽ thành chiến binh của tương lai…
    Từ tro tàn… vươn lên rực cháy…
    Ngẩng cao đầu… hát khúc khải hoàn ca…
    HNI 31/8 - 🎵Bài hát: Người yếu đuối hôm nay – Chiến binh tương lai (Lê Đình Hải) [Verse 1] Có những ngày ta rơi xuống tận cùng, Nước mắt rơi nghe trái tim lạnh lùng. Bao nỗi đau như xé nát linh hồn, Nhưng trong tro tàn, hạt mầm vẫn trỗi dậy. [Pre-Chorus] Dù gục ngã hôm nay, Đừng nghĩ đó là kết thúc. Trong bóng tối u mê, Ánh sáng sẽ bừng lên. [Chorus] Người yếu đuối hôm nay, Ngày mai là chiến binh kiêu hãnh. Từ vết thương chằng chịt, Lớn lên đôi cánh kiên cường. Người run rẩy hôm nay, Ngày mai là ngọn lửa bất diệt. Không có đêm nào dài mãi, Mặt trời rồi sẽ mọc lên. [Verse 2] Có những lúc đôi tay như buông xuôi, Chẳng còn tin vào chính mình nữa thôi. Nhưng chính khi ta tưởng như cạn kiệt, Niềm tin mới lại nảy sinh từ tro tàn. [Pre-Chorus] Dù nghẹn ngào hôm nay, Đừng nghĩ rằng ta nhỏ bé. Bởi chính trái tim đau, Sẽ tạo nên sức mạnh. [Chorus] Người yếu đuối hôm nay, Ngày mai là chiến binh kiêu hãnh. Từ nước mắt lăn dài, Nảy mầm một khát vọng sống. Người ngã xuống hôm nay, Ngày mai sẽ hiên ngang đứng dậy. Không cơn bão nào là mãi mãi, Sau mưa cầu vồng sẽ lên. [Bridge] Hãy cứ khóc, hãy cứ đau, Vì trong đau ta học cách mạnh mẽ. Hãy cứ ngã, hãy đứng lên, Vì trong ngã ta học cách bước đi. Hãy tin rằng từng vết sẹo trên da, Chỉ là chứng minh ta đã đi qua bão tố. Hãy tin rằng trái tim mong manh hôm nay, Ngày mai sẽ là thép, chẳng gì phá vỡ nổi! [Chorus – lặp lại, cao trào] Người yếu đuối hôm nay, Ngày mai là chiến binh kiêu hãnh. Người run rẩy hôm nay, Ngày mai là ngọn lửa bất diệt. Không còn sợ hãi, không còn lạc lối, Vì chính ta sẽ viết lại số phận mình. [Outro] Người yếu đuối hôm nay… Sẽ thành chiến binh của tương lai… Từ tro tàn… vươn lên rực cháy… Ngẩng cao đầu… hát khúc khải hoàn ca…
    Like
    Love
    Haha
    Yay
    Sad
    12
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 31-8
    BÀI HÁT CHƯƠNG 6: “Ra Khỏi Lồng”

    Tempo: 92 BPM, rock/indie, guitar điện, trống mạnh dần.

    Verse 1
    Anh từng sống trong căn phòng nhỏ
    Ngày nào cũng thế, cửa đóng chặt
    Bức tường treo vài bức tranh
    Ảo tưởng gọi đó là hạnh phúc

    Pre-chorus
    Rồi sự thật đến, đập tung cánh cửa
    Ánh sáng chói, làm anh nhói mắt

    Chorus
    Ra khỏi lồng, dù tim còn run rẩy
    Ra khỏi lồng, dù trời xanh quá rộng
    Nếu phải sợ, thì sợ sống giả
    Nếu phải đau, thì đau để được thật

    Verse 2
    Bạn bè nói: “Ở trong đó an toàn”
    Anh mỉm cười, nhưng tim không chịu
    Trong ngực vang một nhịp gọi
    “Ra ngoài kia, mày mới được thở”

    Pre-chorus
    Dù mất hết, còn đôi cánh
    Sự thật gọi: “Bay đi thôi”

    Chorus
    Ra khỏi lồng, dù tim còn run rẩy
    Ra khỏi lồng, dù trời xanh quá rộng
    Nếu phải sợ, thì sợ sống giả
    Nếu phải đau, thì đau để được thật

    Bridge
    Một ngày kia anh sẽ hiểu
    Cái lồng vàng chỉ là xiềng
    Tự do đến cùng vết thương
    Nhưng vết thương biến thành cánh bay

    Final Chorus
    Ra khỏi lồng, anh tìm thấy chính mình
    Ra khỏi lồng, ánh sáng rót vào tim
    Nếu phải mất, anh chọn mất ảo tưởng
    Để được sống, sống thật đến tận cùng

    Outro
    Guitar vang dội, tiếng hát ngân dài: “Sống thật đến tận cùng…”
    HNI 31-8 BÀI HÁT CHƯƠNG 6: “Ra Khỏi Lồng” Tempo: 92 BPM, rock/indie, guitar điện, trống mạnh dần. Verse 1 Anh từng sống trong căn phòng nhỏ Ngày nào cũng thế, cửa đóng chặt Bức tường treo vài bức tranh Ảo tưởng gọi đó là hạnh phúc Pre-chorus Rồi sự thật đến, đập tung cánh cửa Ánh sáng chói, làm anh nhói mắt Chorus Ra khỏi lồng, dù tim còn run rẩy Ra khỏi lồng, dù trời xanh quá rộng Nếu phải sợ, thì sợ sống giả Nếu phải đau, thì đau để được thật Verse 2 Bạn bè nói: “Ở trong đó an toàn” Anh mỉm cười, nhưng tim không chịu Trong ngực vang một nhịp gọi “Ra ngoài kia, mày mới được thở” Pre-chorus Dù mất hết, còn đôi cánh Sự thật gọi: “Bay đi thôi” Chorus Ra khỏi lồng, dù tim còn run rẩy Ra khỏi lồng, dù trời xanh quá rộng Nếu phải sợ, thì sợ sống giả Nếu phải đau, thì đau để được thật Bridge Một ngày kia anh sẽ hiểu Cái lồng vàng chỉ là xiềng Tự do đến cùng vết thương Nhưng vết thương biến thành cánh bay Final Chorus Ra khỏi lồng, anh tìm thấy chính mình Ra khỏi lồng, ánh sáng rót vào tim Nếu phải mất, anh chọn mất ảo tưởng Để được sống, sống thật đến tận cùng Outro Guitar vang dội, tiếng hát ngân dài: “Sống thật đến tận cùng…”
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    13
    2 Comments 0 Shares
  • Like
    Love
    Yay
    10
    1 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/bUragYxO-Uw?si=-BsohIs_-FV6K0xz
    https://youtu.be/bUragYxO-Uw?si=-BsohIs_-FV6K0xz
    Like
    Love
    Haha
    11
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 31-8
    Bài Thơ Chương 6: “Kẻ Phá Lồng”

    Ta xây lồng bằng thói quen

    Treo trong đó vài bức tranh cũ

    Mỗi sáng nhìn, thấy yên ổn

    Như con chim trong lồng vàng

    Rồi một ngày gió thổi mạnh

    Cửa bật tung, khung sắt gãy

    Chim hoảng loạn, tim đập nhanh

    Bay hay ở, câu hỏi lớn

    Ngoài kia trời xanh ngợp

    Nhưng cũng đầy bão tố

    Trong này tối và chật

    Nhưng ít ra quen thuộc

    Sự thật bước vào, cười

    “Mày không sinh ra để chết ở đây.”

    Chim gào: “Mày phá hết rồi!”

    Nhưng cánh đã run vì nhớ bay

    Ta khóc khi tường đổ

    Ta nguyền rủa bàn tay thật

    Nhưng trong đống gạch vụn

    Cây non bắt đầu mọc

    Ta run rẩy, bước ra

    Chân đau, mắt chói sáng

    Lần đầu thấy trời rộng

    Lần đầu thấy mình nhỏ bé

    Nhưng nhỏ bé lại tự do

    Nhưng tự do lại thật sự sống

    Lồng tan, ta mất chỗ trú

    Nhưng được cả bầu trời xanh

    Sự thật không giết ta

    Nó chỉ phá lồng để ta sống.
    HNI 31-8 Bài Thơ Chương 6: “Kẻ Phá Lồng” Ta xây lồng bằng thói quen Treo trong đó vài bức tranh cũ Mỗi sáng nhìn, thấy yên ổn Như con chim trong lồng vàng Rồi một ngày gió thổi mạnh Cửa bật tung, khung sắt gãy Chim hoảng loạn, tim đập nhanh Bay hay ở, câu hỏi lớn Ngoài kia trời xanh ngợp Nhưng cũng đầy bão tố Trong này tối và chật Nhưng ít ra quen thuộc Sự thật bước vào, cười “Mày không sinh ra để chết ở đây.” Chim gào: “Mày phá hết rồi!” Nhưng cánh đã run vì nhớ bay Ta khóc khi tường đổ Ta nguyền rủa bàn tay thật Nhưng trong đống gạch vụn Cây non bắt đầu mọc Ta run rẩy, bước ra Chân đau, mắt chói sáng Lần đầu thấy trời rộng Lần đầu thấy mình nhỏ bé Nhưng nhỏ bé lại tự do Nhưng tự do lại thật sự sống Lồng tan, ta mất chỗ trú Nhưng được cả bầu trời xanh Sự thật không giết ta Nó chỉ phá lồng để ta sống.
    Like
    Love
    Haha
    Sad
    13
    3 Comments 0 Shares