• HNI 4/9 - B29. BÀI HÁT CHƯƠNG 23
    TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY
    Henry Le
    [Điệp khúc]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày.
    Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm,
    Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do.
    [Đoạn 1]
    Thầy không phải đỉnh cao vời vợi,
    Trò không là bóng mờ lặng thinh.
    Tri thức chẳng thuộc riêng một phía,
    Mỗi tâm hồn đều mang ánh bình minh.
    [Đoạn 2]
    Học trò hôm nay là thầy ngày tới,
    Sự nối dài qua thế hệ tương lai.
    Cây tri thức vươn ra biển rộng,
    Rễ sâu bền, lá mới xanh dài.
    [Điệp khúc]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày.
    Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm,
    Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do.
    [Đoạn 3]
    Nếu thầy dừng, trò sẽ bước tiếp,
    Nếu trò bay, thầy sẽ dõi theo.
    Không ai là bóng, không ai là chủ,
    Chỉ có tình người, chỉ có gieo yêu.
    [Đoạn 4]
    Trong giáo dục – không còn khoảng cách,
    Chỉ còn đồng hành, chỉ còn sẻ chia.
    Tri thức là biển không bờ bến,
    Thầy và trò cùng chèo một con thuyền.
    [Điệp khúc]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày.
    Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm,
    Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do.
    [Cao trào]
    Hãy để trò bay cao hơn cả thầy,
    Vì đó là vinh quang của người gieo mầm.
    Hãy để thầy cúi đầu cảm phục,
    Vì học trò đã viết tiếp giấc mơ nhân gian.
    [Điệp khúc cuối]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác hành trình, chỉ khác đôi tay.
    Người đi trước, kẻ theo sau,
    Đều là ánh sáng của một mặt trời chung.
    HNI 4/9 - B29. 🏵️🏵️🏵️🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 23 TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY Henry Le [Điệp khúc] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày. Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm, Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do. [Đoạn 1] Thầy không phải đỉnh cao vời vợi, Trò không là bóng mờ lặng thinh. Tri thức chẳng thuộc riêng một phía, Mỗi tâm hồn đều mang ánh bình minh. [Đoạn 2] Học trò hôm nay là thầy ngày tới, Sự nối dài qua thế hệ tương lai. Cây tri thức vươn ra biển rộng, Rễ sâu bền, lá mới xanh dài. [Điệp khúc] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày. Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm, Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do. [Đoạn 3] Nếu thầy dừng, trò sẽ bước tiếp, Nếu trò bay, thầy sẽ dõi theo. Không ai là bóng, không ai là chủ, Chỉ có tình người, chỉ có gieo yêu. [Đoạn 4] Trong giáo dục – không còn khoảng cách, Chỉ còn đồng hành, chỉ còn sẻ chia. Tri thức là biển không bờ bến, Thầy và trò cùng chèo một con thuyền. [Điệp khúc] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày. Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm, Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do. [Cao trào] Hãy để trò bay cao hơn cả thầy, Vì đó là vinh quang của người gieo mầm. Hãy để thầy cúi đầu cảm phục, Vì học trò đã viết tiếp giấc mơ nhân gian. [Điệp khúc cuối] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác hành trình, chỉ khác đôi tay. Người đi trước, kẻ theo sau, Đều là ánh sáng của một mặt trời chung.
    Wow
    Like
    Love
    11
    1 Comments 0 Shares
  • Like
    Love
    Wow
    9
    2 Comments 0 Shares
  • Like
    Love
    Wow
    9
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 4-9
    BÀI HÁT CHƯƠNG 27

    “CÔNG LÝ KHÔNG PHẢI SỰ THẬT”

    Verse 1

    Trong căn phòng tòa án lạnh lùng
    Người ta nói về lẽ phải, về công bằng
    Nhưng sự thật đâu, nó nằm ở đâu?
    Giữa những tập hồ sơ và thủ tục rườm rà.

    Verse 2

    Có kẻ vô tội bị xiềng xích
    Có kẻ tội lỗi bước ra tự do
    Cán cân lung lay theo quyền lực
    Chứ không phải theo ánh sáng sự thật.

    Pre-Chorus

    Đám đông hò reo ngoài kia
    Họ muốn phán quyết tức thì
    Nhưng công lý của đám đông
    Chỉ là chiếc máy chém vội vã.

    Chorus

    Công lý không phải sự thật
    Nó chỉ là chiếc bóng mờ nhạt
    Được nhào nặn bởi kẻ cầm quyền
    Chứ không phải ánh sáng vĩnh hằng.

    Verse 3

    Có những điều hợp pháp nhưng vô đạo đức
    Có những sự thật không thể chứng minh
    Có những tiếng kêu oan lạc lõng
    Chìm vào trong im lặng của luật lệ.

    Bridge

    Nhưng sự thật không bao giờ chết
    Dẫu bị che giấu, dẫu bị bẻ cong
    Một ngày nào đó nó sẽ trỗi dậy
    Chói lòa, làm sụp đổ những chiếc cân giả dối.

    Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

    Công lý không phải sự thật
    Nó có thể phản bội, có thể lầm lạc
    Nhưng ta vẫn có thể sống ngay thẳng
    Trong ánh sáng sự thật của chính mình.

    Outro (dịu lại, vang vọng)

    Cán cân có thể méo mó
    Nhưng lòng ta không được cong nghiêng
    Công lý thế gian có thể thất bại
    Nhưng sự thật vẫn là ngọn lửa bất diệt trong tim.
    HNI 4-9 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 27 “CÔNG LÝ KHÔNG PHẢI SỰ THẬT” Verse 1 Trong căn phòng tòa án lạnh lùng Người ta nói về lẽ phải, về công bằng Nhưng sự thật đâu, nó nằm ở đâu? Giữa những tập hồ sơ và thủ tục rườm rà. Verse 2 Có kẻ vô tội bị xiềng xích Có kẻ tội lỗi bước ra tự do Cán cân lung lay theo quyền lực Chứ không phải theo ánh sáng sự thật. Pre-Chorus Đám đông hò reo ngoài kia Họ muốn phán quyết tức thì Nhưng công lý của đám đông Chỉ là chiếc máy chém vội vã. Chorus Công lý không phải sự thật Nó chỉ là chiếc bóng mờ nhạt Được nhào nặn bởi kẻ cầm quyền Chứ không phải ánh sáng vĩnh hằng. Verse 3 Có những điều hợp pháp nhưng vô đạo đức Có những sự thật không thể chứng minh Có những tiếng kêu oan lạc lõng Chìm vào trong im lặng của luật lệ. Bridge Nhưng sự thật không bao giờ chết Dẫu bị che giấu, dẫu bị bẻ cong Một ngày nào đó nó sẽ trỗi dậy Chói lòa, làm sụp đổ những chiếc cân giả dối. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Công lý không phải sự thật Nó có thể phản bội, có thể lầm lạc Nhưng ta vẫn có thể sống ngay thẳng Trong ánh sáng sự thật của chính mình. Outro (dịu lại, vang vọng) Cán cân có thể méo mó Nhưng lòng ta không được cong nghiêng Công lý thế gian có thể thất bại Nhưng sự thật vẫn là ngọn lửa bất diệt trong tim.
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    11
    1 Comments 0 Shares
  • Like
    Love
    Wow
    11
    2 Comments 0 Shares
  • Like
    Love
    Wow
    10
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9 - B29. BÀI HÁT CHƯƠNG 23
    TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY
    Henry Le
    [Điệp khúc]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày.
    Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm,
    Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do.
    [Đoạn 1]
    Thầy không phải đỉnh cao vời vợi,
    Trò không là bóng mờ lặng thinh.
    Tri thức chẳng thuộc riêng một phía,
    Mỗi tâm hồn đều mang ánh bình minh.
    [Đoạn 2]
    Học trò hôm nay là thầy ngày tới,
    Sự nối dài qua thế hệ tương lai.
    Cây tri thức vươn ra biển rộng,
    Rễ sâu bền, lá mới xanh dài.
    [Điệp khúc]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày.
    Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm,
    Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do.
    [Đoạn 3]
    Nếu thầy dừng, trò sẽ bước tiếp,
    Nếu trò bay, thầy sẽ dõi theo.
    Không ai là bóng, không ai là chủ,
    Chỉ có tình người, chỉ có gieo yêu.
    [Đoạn 4]
    Trong giáo dục – không còn khoảng cách,
    Chỉ còn đồng hành, chỉ còn sẻ chia.
    Tri thức là biển không bờ bến,
    Thầy và trò cùng chèo một con thuyền.
    [Điệp khúc]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày.
    Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm,
    Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do.
    [Cao trào]
    Hãy để trò bay cao hơn cả thầy,
    Vì đó là vinh quang của người gieo mầm.
    Hãy để thầy cúi đầu cảm phục,
    Vì học trò đã viết tiếp giấc mơ nhân gian.
    [Điệp khúc cuối]
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Chỉ khác hành trình, chỉ khác đôi tay.
    Người đi trước, kẻ theo sau,
    Đều là ánh sáng của một mặt trời chung.
    HNI 4/9 - B29. 🏵️🏵️🏵️🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 23 TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY Henry Le [Điệp khúc] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày. Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm, Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do. [Đoạn 1] Thầy không phải đỉnh cao vời vợi, Trò không là bóng mờ lặng thinh. Tri thức chẳng thuộc riêng một phía, Mỗi tâm hồn đều mang ánh bình minh. [Đoạn 2] Học trò hôm nay là thầy ngày tới, Sự nối dài qua thế hệ tương lai. Cây tri thức vươn ra biển rộng, Rễ sâu bền, lá mới xanh dài. [Điệp khúc] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày. Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm, Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do. [Đoạn 3] Nếu thầy dừng, trò sẽ bước tiếp, Nếu trò bay, thầy sẽ dõi theo. Không ai là bóng, không ai là chủ, Chỉ có tình người, chỉ có gieo yêu. [Đoạn 4] Trong giáo dục – không còn khoảng cách, Chỉ còn đồng hành, chỉ còn sẻ chia. Tri thức là biển không bờ bến, Thầy và trò cùng chèo một con thuyền. [Điệp khúc] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác lối đi, chỉ khác tháng ngày. Người gieo hạt, kẻ nuôi mầm, Cùng nhau đứng thẳng, dưới trời tự do. [Cao trào] Hãy để trò bay cao hơn cả thầy, Vì đó là vinh quang của người gieo mầm. Hãy để thầy cúi đầu cảm phục, Vì học trò đã viết tiếp giấc mơ nhân gian. [Điệp khúc cuối] Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Chỉ khác hành trình, chỉ khác đôi tay. Người đi trước, kẻ theo sau, Đều là ánh sáng của một mặt trời chung.
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    11
    1 Comments 0 Shares
  • Like
    Love
    Wow
    9
    2 Comments 0 Shares
  • Like
    Love
    Wow
    8
    2 Comments 0 Shares
  • HNI 4-9
    Bài Thơ Chương 27: “CÁN CÂN MÉO MÓ”

    Người ta dựng nên cán cân công lý
    Nói rằng nó cân bằng giữa thiện và ác
    Nhưng ai là kẻ đặt quả cân lên đó?
    Ai viết ra luật để định nghĩa đúng – sai?

    Có những điều hợp pháp nhưng không công bằng
    Có những điều sai luật nhưng đúng với sự thật
    Có kẻ vô tội vẫn phải ngồi tù
    Có kẻ tội lỗi lại được tung hô vinh quang.

    Tòa án xử án bằng thủ tục
    Chứ không phải bằng ánh sáng tuyệt đối
    Sự thật bị gọt giũa thành hồ sơ
    Để vừa vặn với khung khổ của luật.

    Đám đông thì nóng lòng phán xét
    Họ muốn máu chảy ngay tức khắc
    Họ vội vàng treo cổ kẻ khác
    Trước khi sự thật kịp lên tiếng.

    Có những bản án làm nức lòng số đông
    Nhưng lại đâm thẳng vào tim của sự thật
    Có những phán quyết được ca ngợi công bằng
    Nhưng thực chất chỉ là sự thỏa hiệp của quyền lực.

    Người tìm công lý có khi thành kẻ lạc loài
    Bởi công lý thế gian thường thuộc về kẻ mạnh
    Kẻ yếu chỉ còn biết nuốt nước mắt
    Mà tự nhủ: “Sự thật rồi sẽ được minh oan.”

    Nhưng sự thật đâu cần được minh oan
    Nó vẫn tồn tại dẫu bị che giấu
    Công lý có thể sai, có thể méo
    Nhưng sự thật không thể bị hủy diệt.

    Người tỉnh thức biết phân biệt ranh giới
    Giữa công lý tạm bợ và sự thật vĩnh hằng
    Biết rằng cán cân của loài người luôn méo
    Nhưng vẫn chọn sống thẳng ngay trong ánh sáng thật.
    HNI 4-9 📝 Bài Thơ Chương 27: “CÁN CÂN MÉO MÓ” Người ta dựng nên cán cân công lý Nói rằng nó cân bằng giữa thiện và ác Nhưng ai là kẻ đặt quả cân lên đó? Ai viết ra luật để định nghĩa đúng – sai? Có những điều hợp pháp nhưng không công bằng Có những điều sai luật nhưng đúng với sự thật Có kẻ vô tội vẫn phải ngồi tù Có kẻ tội lỗi lại được tung hô vinh quang. Tòa án xử án bằng thủ tục Chứ không phải bằng ánh sáng tuyệt đối Sự thật bị gọt giũa thành hồ sơ Để vừa vặn với khung khổ của luật. Đám đông thì nóng lòng phán xét Họ muốn máu chảy ngay tức khắc Họ vội vàng treo cổ kẻ khác Trước khi sự thật kịp lên tiếng. Có những bản án làm nức lòng số đông Nhưng lại đâm thẳng vào tim của sự thật Có những phán quyết được ca ngợi công bằng Nhưng thực chất chỉ là sự thỏa hiệp của quyền lực. Người tìm công lý có khi thành kẻ lạc loài Bởi công lý thế gian thường thuộc về kẻ mạnh Kẻ yếu chỉ còn biết nuốt nước mắt Mà tự nhủ: “Sự thật rồi sẽ được minh oan.” Nhưng sự thật đâu cần được minh oan Nó vẫn tồn tại dẫu bị che giấu Công lý có thể sai, có thể méo Nhưng sự thật không thể bị hủy diệt. Người tỉnh thức biết phân biệt ranh giới Giữa công lý tạm bợ và sự thật vĩnh hằng Biết rằng cán cân của loài người luôn méo Nhưng vẫn chọn sống thẳng ngay trong ánh sáng thật.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    11
    1 Comments 0 Shares