• Xin chào buổi chiều chúc cả nhà vui vẻ hạnh
    HNI 4/9- BÀI CHƯƠNG 23: TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY - Henry Le

    Thầy đứng đó, mang ngọn đuốc soi đường,
    Truyền ngọn lửa để trò tìm ánh sáng.
    Nhưng ngọn lửa đâu phải để giữ riêng trong tay,
    Nó được truyền đi, để cháy bừng trong muôn thế hệ.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Vì tri thức không biết đến bậc thang phân cấp.
    Tri thức là dòng sông,
    Chảy mãi, cuộn mãi,
    Và mỗi thế hệ đều thêm vào nguồn mạch mới.

    Nếu thầy chỉ muốn trò đứng dưới chân mình,
    Thì cây tri thức sẽ khô héo, không còn xanh lá.
    Nhưng khi thầy dám để trò vươn lên cao hơn,
    Thì bóng mát tri thức sẽ che chở nhân loại mãi dài lâu.

    Thầy là mầm, trò là cây,
    Cây vươn cao hơn, nhưng trong thân cây
    Vẫn có gốc rễ của thầy ở đó.
    Không có rễ, cây nào trụ vững?
    Không có mầm, cây nào vươn lên?
    Trò vượt thầy không phải để chối bỏ,
    Mà để khẳng định hành trình bất tận của trí tuệ.
    Thầy gieo hạt, trò nở hoa,
    Hoa rồi sẽ thành quả,
    Quả lại rơi xuống đất, để ươm những mầm cây mới.

    Trong giáo dục – người thầy là bậc khai mở,
    Nhưng trò mới là cánh tay nối dài của tương lai.
    Nếu thầy tự xem mình là đỉnh cao,
    Thì trò chỉ còn biết cúi đầu thờ phụng.
    Nhưng nếu thầy mở ra một chân trời,
    Trò sẽ dang đôi cánh bay xa,
    Để thấy bầu trời rộng lớn hơn cả thầy đã thấy.
    Người thầy vĩ đại không đo bằng trò cúi thấp,
    Mà bằng số trò dám ngẩng đầu đi xa.
    Không đo bằng tiếng vâng dạ,
    Mà bằng sự sáng tạo vượt khỏi khuôn khổ đã có.
    Không đo bằng bao nhiêu học trò giống mình,
    Mà bằng bao nhiêu học trò dám khác mình.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Vì chính sự học đã là bình đẳng.
    Thầy dạy hôm nay, trò sẽ bổ sung ngày mai.
    Thầy đưa kiến thức cũ, trò khai mở kiến thức mới.
    Thầy là người gieo,
    Trò là kẻ gặt,
    Và nhân loại được nuôi dưỡng bằng mùa màng bất tận ấy.
    Những nền văn minh xưa đã mất đi
    Khi coi học trò chỉ là cái bóng của thầy.
    Những đế chế sụp đổ
    Khi ngăn chặn trí tuệ trẻ vươn lên.
    Ngược lại, những xã hội tiến bộ
    Luôn để thế hệ sau đứng ngang hàng và vượt thế hệ trước.
    Thầy ơi, xin hãy mỉm cười
    Khi thấy trò bay xa hơn đôi cánh của mình.
    Vì đó không phải sự phản bội,
    Mà là lời tri ân đẹp nhất.
    Không có trò vượt thầy,
    Tri thức chẳng bao giờ trở thành vô tận.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy –
    Đó là sự thật, cũng là lời thề bất biến.
    Thầy mở cửa, trò bước vào,
    Trò lại mở những cánh cửa khác cho mai sau.
    Cuộc hành trình ấy chưa bao giờ dừng lại,
    Và chính vì vậy, nhân loại mới trưởng thành.
    Đọc ít hơn

    Love
    1
    1 Bình luận
    Xin chào buổi chiều chúc cả nhà vui vẻ hạnh HNI 4/9- BÀI CHƯƠNG 23: TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY - Henry Le Thầy đứng đó, mang ngọn đuốc soi đường, Truyền ngọn lửa để trò tìm ánh sáng. Nhưng ngọn lửa đâu phải để giữ riêng trong tay, Nó được truyền đi, để cháy bừng trong muôn thế hệ. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Vì tri thức không biết đến bậc thang phân cấp. Tri thức là dòng sông, Chảy mãi, cuộn mãi, Và mỗi thế hệ đều thêm vào nguồn mạch mới. Nếu thầy chỉ muốn trò đứng dưới chân mình, Thì cây tri thức sẽ khô héo, không còn xanh lá. Nhưng khi thầy dám để trò vươn lên cao hơn, Thì bóng mát tri thức sẽ che chở nhân loại mãi dài lâu. Thầy là mầm, trò là cây, Cây vươn cao hơn, nhưng trong thân cây Vẫn có gốc rễ của thầy ở đó. Không có rễ, cây nào trụ vững? Không có mầm, cây nào vươn lên? Trò vượt thầy không phải để chối bỏ, Mà để khẳng định hành trình bất tận của trí tuệ. Thầy gieo hạt, trò nở hoa, Hoa rồi sẽ thành quả, Quả lại rơi xuống đất, để ươm những mầm cây mới. Trong giáo dục – người thầy là bậc khai mở, Nhưng trò mới là cánh tay nối dài của tương lai. Nếu thầy tự xem mình là đỉnh cao, Thì trò chỉ còn biết cúi đầu thờ phụng. Nhưng nếu thầy mở ra một chân trời, Trò sẽ dang đôi cánh bay xa, Để thấy bầu trời rộng lớn hơn cả thầy đã thấy. Người thầy vĩ đại không đo bằng trò cúi thấp, Mà bằng số trò dám ngẩng đầu đi xa. Không đo bằng tiếng vâng dạ, Mà bằng sự sáng tạo vượt khỏi khuôn khổ đã có. Không đo bằng bao nhiêu học trò giống mình, Mà bằng bao nhiêu học trò dám khác mình. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Vì chính sự học đã là bình đẳng. Thầy dạy hôm nay, trò sẽ bổ sung ngày mai. Thầy đưa kiến thức cũ, trò khai mở kiến thức mới. Thầy là người gieo, Trò là kẻ gặt, Và nhân loại được nuôi dưỡng bằng mùa màng bất tận ấy. Những nền văn minh xưa đã mất đi Khi coi học trò chỉ là cái bóng của thầy. Những đế chế sụp đổ Khi ngăn chặn trí tuệ trẻ vươn lên. Ngược lại, những xã hội tiến bộ Luôn để thế hệ sau đứng ngang hàng và vượt thế hệ trước. Thầy ơi, xin hãy mỉm cười Khi thấy trò bay xa hơn đôi cánh của mình. Vì đó không phải sự phản bội, Mà là lời tri ân đẹp nhất. Không có trò vượt thầy, Tri thức chẳng bao giờ trở thành vô tận. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy – Đó là sự thật, cũng là lời thề bất biến. Thầy mở cửa, trò bước vào, Trò lại mở những cánh cửa khác cho mai sau. Cuộc hành trình ấy chưa bao giờ dừng lại, Và chính vì vậy, nhân loại mới trưởng thành. Đọc ít hơn Love 1 1 Bình luận
    Like
    Love
    Wow
    Yay
    12
    6 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9- Bài hát chương 27
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp
    Tác giả: Henry Le
    [Verse 1]
    Em đến trong đời, như nắng mai bừng sáng,
    Anh chẳng phải thần thánh, cũng chẳng hề hoàn hảo,
    Chúng ta đều là con người – với vết thương và khát vọng,
    Trong yêu thương, không ai phải cúi đầu đau đớn.
    [Pre-Chorus]
    Nếu yêu là nâng nhau lên,
    Thì xin đừng ai quỳ gối,
    Nếu trái tim biết tôn trọng,
    Thì tình yêu sẽ không bao giờ vỡ tan.

    [Chorus]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời.
    Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc,
    Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời.

    [Verse 2]
    Anh từng thấy những giọt lệ rơi lặng thầm,
    Người yêu thương bị xem như một cái bóng.
    Nhưng tình yêu không phải là xiềng xích,
    Mà là đôi cánh đưa ta vượt khổ đau.

    [Pre-Chorus]
    Hãy để trái tim được tự do,
    Trong bình đẳng, niềm tin lớn lên,
    Yêu không phải để sở hữu,
    Mà để cùng nhau trở thành chính mình.

    [Chorus]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời.
    Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc,
    Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời.

    [Bridge]
    Nếu một ngày em yếu đuối, anh sẽ dìu bước,
    Nếu một ngày anh gục ngã, em là ngọn lửa sưởi ấm.
    Chúng ta khác biệt, nhưng bằng nhau trong tình cảm,
    Không ai lớn hơn – cũng chẳng ai nhỏ bé hơn.

    [Chorus – cao trào]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Không ai phải lặng câm sau những nỗi đau.
    Trong tình yêu – chúng ta cùng tỏa sáng,
    Tôn trọng, nâng nhau, mới là yêu thật sự.

    [Outro]
    Và nếu mai sau còn đi tiếp trên đường dài,
    Xin nhớ: yêu là giữ nhau bình đẳng mãi mãi.
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Yêu là cùng nhau vươn tới trời cao.
    HNI 4/9- 🎵Bài hát chương 27 Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp Tác giả: Henry Le [Verse 1] Em đến trong đời, như nắng mai bừng sáng, Anh chẳng phải thần thánh, cũng chẳng hề hoàn hảo, Chúng ta đều là con người – với vết thương và khát vọng, Trong yêu thương, không ai phải cúi đầu đau đớn. [Pre-Chorus] Nếu yêu là nâng nhau lên, Thì xin đừng ai quỳ gối, Nếu trái tim biết tôn trọng, Thì tình yêu sẽ không bao giờ vỡ tan. [Chorus] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời. Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc, Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời. [Verse 2] Anh từng thấy những giọt lệ rơi lặng thầm, Người yêu thương bị xem như một cái bóng. Nhưng tình yêu không phải là xiềng xích, Mà là đôi cánh đưa ta vượt khổ đau. [Pre-Chorus] Hãy để trái tim được tự do, Trong bình đẳng, niềm tin lớn lên, Yêu không phải để sở hữu, Mà để cùng nhau trở thành chính mình. [Chorus] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời. Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc, Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời. [Bridge] Nếu một ngày em yếu đuối, anh sẽ dìu bước, Nếu một ngày anh gục ngã, em là ngọn lửa sưởi ấm. Chúng ta khác biệt, nhưng bằng nhau trong tình cảm, Không ai lớn hơn – cũng chẳng ai nhỏ bé hơn. [Chorus – cao trào] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Không ai phải lặng câm sau những nỗi đau. Trong tình yêu – chúng ta cùng tỏa sáng, Tôn trọng, nâng nhau, mới là yêu thật sự. [Outro] Và nếu mai sau còn đi tiếp trên đường dài, Xin nhớ: yêu là giữ nhau bình đẳng mãi mãi. Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Yêu là cùng nhau vươn tới trời cao.
    Love
    Like
    Wow
    16
    8 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9- Bài hát chương 27
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp
    Tác giả: Henry Le
    [Verse 1]
    Em đến trong đời, như nắng mai bừng sáng,
    Anh chẳng phải thần thánh, cũng chẳng hề hoàn hảo,
    Chúng ta đều là con người – với vết thương và khát vọng,
    Trong yêu thương, không ai phải cúi đầu đau đớn.
    [Pre-Chorus]
    Nếu yêu là nâng nhau lên,
    Thì xin đừng ai quỳ gối,
    Nếu trái tim biết tôn trọng,
    Thì tình yêu sẽ không bao giờ vỡ tan.

    [Chorus]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời.
    Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc,
    Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời.

    [Verse 2]
    Anh từng thấy những giọt lệ rơi lặng thầm,
    Người yêu thương bị xem như một cái bóng.
    Nhưng tình yêu không phải là xiềng xích,
    Mà là đôi cánh đưa ta vượt khổ đau.

    [Pre-Chorus]
    Hãy để trái tim được tự do,
    Trong bình đẳng, niềm tin lớn lên,
    Yêu không phải để sở hữu,
    Mà để cùng nhau trở thành chính mình.

    [Chorus]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời.
    Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc,
    Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời.

    [Bridge]
    Nếu một ngày em yếu đuối, anh sẽ dìu bước,
    Nếu một ngày anh gục ngã, em là ngọn lửa sưởi ấm.
    Chúng ta khác biệt, nhưng bằng nhau trong tình cảm,
    Không ai lớn hơn – cũng chẳng ai nhỏ bé hơn.

    [Chorus – cao trào]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Không ai phải lặng câm sau những nỗi đau.
    Trong tình yêu – chúng ta cùng tỏa sáng,
    Tôn trọng, nâng nhau, mới là yêu thật sự.

    [Outro]
    Và nếu mai sau còn đi tiếp trên đường dài,
    Xin nhớ: yêu là giữ nhau bình đẳng mãi mãi.
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Yêu là cùng nhau vươn tới trời cao.
    Đọc ít hơn

    0 Bình luận
    HNI 4/9- Bài hát chương 27 Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp Tác giả: Henry Le [Verse 1] Em đến trong đời, như nắng mai bừng sáng, Anh chẳng phải thần thánh, cũng chẳng hề hoàn hảo, Chúng ta đều là con người – với vết thương và khát vọng, Trong yêu thương, không ai phải cúi đầu đau đớn. [Pre-Chorus] Nếu yêu là nâng nhau lên, Thì xin đừng ai quỳ gối, Nếu trái tim biết tôn trọng, Thì tình yêu sẽ không bao giờ vỡ tan. [Chorus] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời. Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc, Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời. [Verse 2] Anh từng thấy những giọt lệ rơi lặng thầm, Người yêu thương bị xem như một cái bóng. Nhưng tình yêu không phải là xiềng xích, Mà là đôi cánh đưa ta vượt khổ đau. [Pre-Chorus] Hãy để trái tim được tự do, Trong bình đẳng, niềm tin lớn lên, Yêu không phải để sở hữu, Mà để cùng nhau trở thành chính mình. [Chorus] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời. Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc, Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời. [Bridge] Nếu một ngày em yếu đuối, anh sẽ dìu bước, Nếu một ngày anh gục ngã, em là ngọn lửa sưởi ấm. Chúng ta khác biệt, nhưng bằng nhau trong tình cảm, Không ai lớn hơn – cũng chẳng ai nhỏ bé hơn. [Chorus – cao trào] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Không ai phải lặng câm sau những nỗi đau. Trong tình yêu – chúng ta cùng tỏa sáng, Tôn trọng, nâng nhau, mới là yêu thật sự. [Outro] Và nếu mai sau còn đi tiếp trên đường dài, Xin nhớ: yêu là giữ nhau bình đẳng mãi mãi. Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Yêu là cùng nhau vươn tới trời cao. Đọc ít hơn 0 Bình luận
    Like
    Love
    Wow
    13
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9 - B32. BÀI THƠ CHƯƠNG 24 :
    TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải

    Trong bức tranh xã hội loài người,
    Không một màu nào kém tươi hơn màu khác.
    Mỗi nghề, mỗi việc, mỗi bàn tay góp nhặt,
    Ghép nên bức họa toàn vẹn của nhân sinh.
    (1)
    Ai dệt nên manh áo giữ ấm cho đời,
    Người thợ may âm thầm vẫn sáng ngời giá trị.
    Đường kim, mũi chỉ giản đơn nhưng bền bỉ,
    Là hơi ấm tình người nối kết niềm tin.

    (2)
    Ai gieo hạt mầm trong đất lạnh mưa đêm,
    Người nông dân cày sâu cuốc bẫm,
    Đổ giọt mồ hôi vào hạt gạo thơm ngọt lịm,
    Nuôi muôn triệu mái nhà, bữa cơm bình yên.

    (3)
    Ai lái những chuyến xe, chở người qua từng phố,
    Người tài xế cần mẫn, hiền hòa,
    Không chỉ lái đường dài, lái cả những ước mơ nhỏ bé,
    Đưa kẻ đi xa trở lại mái nhà xưa.

    (4)
    Ai cầm phấn trắng đứng trên bục giảng,
    Người thầy gieo chữ nghĩa cho đời.
    Bàn tay ấy mở ra bao cánh cửa,
    Để học trò vươn tới bầu trời.

    (5)
    Ai là bác sĩ đêm ngày nơi bệnh viện,
    Gác lại niềm riêng để giữ mạng người.
    Mỗi mũi kim, viên thuốc, lời động viên khẽ khàng,
    Chứa cả nhân gian trong một trái tim.

    (6)
    Ai giữ phố phường bình yên từng lối ngõ,
    Người lính, công an đứng gác suốt canh thâu.
    Giấc ngủ ngon của nhân dân là thành trì vững chãi,
    Được dựng xây bởi bóng dáng thầm lặng của họ.

    (7)
    Ai là nghệ sĩ cất tiếng ca, tiếng đàn,
    Thổi hồn vào không gian u tịch.
    Một khúc nhạc làm dịu lòng bão tố,
    Một vần thơ làm sáng mắt nhân gian.

    (8)
    Ai là công nhân giữa nhà máy đêm ngày,
    Người gõ nhịp búa rèn, người canh máy thét gầm.
    Không có họ, làm sao có thép, có xe, có điện,
    Có nhịp sống hiện đại hằng ngày ta hưởng thụ?

    (9)
    Ai là người quét rác ban mai,
    Lặng lẽ đi qua phố dài vắng lặng.
    Bước chân khẽ, chổi tre quét sạch,
    Cho phố phường tinh khôi đón bình minh.

    (10)
    Ai làm công việc giấy tờ sổ sách,
    Người thư ký, kế toán ngồi cặm cụi từng trang.
    Những con số, những hồ sơ chằng chịt,
    Giữ cho dòng chảy tổ chức được an toàn.

    (11)
    Ai là nông dân biển khơi thuyền lộng,
    Đối mặt bão tố tìm cá cho đời.
    Mỗi con cá tươi không chỉ là lộc biển,
    Mà còn là chứng nhân dũng cảm của bao phận người.

    (12)
    Ai xây cầu đường nối bờ vui sum họp,
    Người kỹ sư vẽ nhịp cong trong tim.
    Một cây cầu không chỉ nối sông, nối bến,
    Mà còn nối tình người – khát vọng – niềm tin.

    (13)
    Ai làm việc trong phòng nghiên cứu nhỏ,
    Lặng thầm với ống nghiệm, vi mạch, công trình.
    Không ánh đèn sân khấu, chẳng huy chương rực rỡ,
    Nhưng mở ra hướng mới cho nhân loại hành trình.

    (14)
    Ai giữ bếp lửa gia đình luôn ấm áp,
    Người mẹ, người cha cặm cụi mỗi ngày.
    Đó cũng là nghề – nghề của tình thương bất tận,
    Dựng nên nhân cách con người từ thuở còn thơ.

    (15)
    Mỗi nghề đều như một ngôi sao nhỏ,
    Cùng kết lại thành dải Ngân Hà rực rỡ lung linh.
    Không có một ngôi sao nào vô nghĩa,
    Bởi ánh sáng hòa ca mới tạo thành bầu trời chung.

    (16)
    Đừng cười chê công việc giản đơn,
    Đừng tự cao vì địa vị sang giàu.
    Cái lớn không nằm trong danh xưng nghề nghiệp,
    Mà ở trái tim và giá trị trao nhau.

    (17)
    Xã hội là cỗ máy khổng lồ,
    Mỗi người là bánh răng trong guồng quay bất tận.
    Thiếu một bánh răng, guồng máy sẽ dừng lại,
    Và thiếu một con người, thế giới cũng ngừng xoay.

    (18)
    Vậy nên, ta học cách cúi đầu tôn trọng,
    Người gánh rác cũng xứng đáng được tri ân.
    Người công nhân, nông dân, người thầy, người lính,
    Đều dựng xây nên xương sống của dân tộc này.

    (19)
    Khi hiểu rằng mọi nghề đều có giá trị,
    Ta sẽ thôi phân biệt thấp cao.
    Mỗi bàn tay, mỗi khối óc, mỗi giọt mồ hôi,
    Là một viên gạch xây dựng xã hội vững bền.

    (20)
    Và khi ấy – con người nhìn nhau bằng ánh mắt,
    Không phải chức danh, không phải áo quần.
    Mà bằng giá trị họ mang trong từng việc nhỏ,
    Một giá trị không đo bằng tiền, mà bằng trái tim.
    HNI 4/9 - B32. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 24 : TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải Trong bức tranh xã hội loài người, Không một màu nào kém tươi hơn màu khác. Mỗi nghề, mỗi việc, mỗi bàn tay góp nhặt, Ghép nên bức họa toàn vẹn của nhân sinh. (1) Ai dệt nên manh áo giữ ấm cho đời, Người thợ may âm thầm vẫn sáng ngời giá trị. Đường kim, mũi chỉ giản đơn nhưng bền bỉ, Là hơi ấm tình người nối kết niềm tin. (2) Ai gieo hạt mầm trong đất lạnh mưa đêm, Người nông dân cày sâu cuốc bẫm, Đổ giọt mồ hôi vào hạt gạo thơm ngọt lịm, Nuôi muôn triệu mái nhà, bữa cơm bình yên. (3) Ai lái những chuyến xe, chở người qua từng phố, Người tài xế cần mẫn, hiền hòa, Không chỉ lái đường dài, lái cả những ước mơ nhỏ bé, Đưa kẻ đi xa trở lại mái nhà xưa. (4) Ai cầm phấn trắng đứng trên bục giảng, Người thầy gieo chữ nghĩa cho đời. Bàn tay ấy mở ra bao cánh cửa, Để học trò vươn tới bầu trời. (5) Ai là bác sĩ đêm ngày nơi bệnh viện, Gác lại niềm riêng để giữ mạng người. Mỗi mũi kim, viên thuốc, lời động viên khẽ khàng, Chứa cả nhân gian trong một trái tim. (6) Ai giữ phố phường bình yên từng lối ngõ, Người lính, công an đứng gác suốt canh thâu. Giấc ngủ ngon của nhân dân là thành trì vững chãi, Được dựng xây bởi bóng dáng thầm lặng của họ. (7) Ai là nghệ sĩ cất tiếng ca, tiếng đàn, Thổi hồn vào không gian u tịch. Một khúc nhạc làm dịu lòng bão tố, Một vần thơ làm sáng mắt nhân gian. (8) Ai là công nhân giữa nhà máy đêm ngày, Người gõ nhịp búa rèn, người canh máy thét gầm. Không có họ, làm sao có thép, có xe, có điện, Có nhịp sống hiện đại hằng ngày ta hưởng thụ? (9) Ai là người quét rác ban mai, Lặng lẽ đi qua phố dài vắng lặng. Bước chân khẽ, chổi tre quét sạch, Cho phố phường tinh khôi đón bình minh. (10) Ai làm công việc giấy tờ sổ sách, Người thư ký, kế toán ngồi cặm cụi từng trang. Những con số, những hồ sơ chằng chịt, Giữ cho dòng chảy tổ chức được an toàn. (11) Ai là nông dân biển khơi thuyền lộng, Đối mặt bão tố tìm cá cho đời. Mỗi con cá tươi không chỉ là lộc biển, Mà còn là chứng nhân dũng cảm của bao phận người. (12) Ai xây cầu đường nối bờ vui sum họp, Người kỹ sư vẽ nhịp cong trong tim. Một cây cầu không chỉ nối sông, nối bến, Mà còn nối tình người – khát vọng – niềm tin. (13) Ai làm việc trong phòng nghiên cứu nhỏ, Lặng thầm với ống nghiệm, vi mạch, công trình. Không ánh đèn sân khấu, chẳng huy chương rực rỡ, Nhưng mở ra hướng mới cho nhân loại hành trình. (14) Ai giữ bếp lửa gia đình luôn ấm áp, Người mẹ, người cha cặm cụi mỗi ngày. Đó cũng là nghề – nghề của tình thương bất tận, Dựng nên nhân cách con người từ thuở còn thơ. (15) Mỗi nghề đều như một ngôi sao nhỏ, Cùng kết lại thành dải Ngân Hà rực rỡ lung linh. Không có một ngôi sao nào vô nghĩa, Bởi ánh sáng hòa ca mới tạo thành bầu trời chung. (16) Đừng cười chê công việc giản đơn, Đừng tự cao vì địa vị sang giàu. Cái lớn không nằm trong danh xưng nghề nghiệp, Mà ở trái tim và giá trị trao nhau. (17) Xã hội là cỗ máy khổng lồ, Mỗi người là bánh răng trong guồng quay bất tận. Thiếu một bánh răng, guồng máy sẽ dừng lại, Và thiếu một con người, thế giới cũng ngừng xoay. (18) Vậy nên, ta học cách cúi đầu tôn trọng, Người gánh rác cũng xứng đáng được tri ân. Người công nhân, nông dân, người thầy, người lính, Đều dựng xây nên xương sống của dân tộc này. (19) Khi hiểu rằng mọi nghề đều có giá trị, Ta sẽ thôi phân biệt thấp cao. Mỗi bàn tay, mỗi khối óc, mỗi giọt mồ hôi, Là một viên gạch xây dựng xã hội vững bền. (20) Và khi ấy – con người nhìn nhau bằng ánh mắt, Không phải chức danh, không phải áo quần. Mà bằng giá trị họ mang trong từng việc nhỏ, Một giá trị không đo bằng tiền, mà bằng trái tim.
    Like
    Love
    Wow
    13
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 4-9. CHƯƠNG 24: TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải

    (1) Khởi đầu: Bức tranh muôn màu của lao động
    Trong bất kỳ xã hội nào, dù là thời nguyên thủy hay văn minh hiện đại, sự tồn tại và phát triển của con người luôn gắn liền với lao động. Lao động không chỉ là phương tiện để duy trì sự sống, mà còn là cách con người kiến tạo thế giới, để lại dấu ấn văn hóa và lịch sử. Mỗi nghề nghiệp, mỗi công việc – dù là cao sang hay bình dị, dù đòi hỏi tri thức hàn lâm hay sức lực tay chân – đều góp phần tạo nên dòng chảy của cộng đồng.
    Trong xã hội ngày nay, chúng ta thường dễ dàng tôn vinh những nghề nghiệp “hào nhoáng” – bác sĩ, kỹ sư, giáo sư, doanh nhân – mà vô tình quên đi những công việc thầm lặng như người nông dân, công nhân quét rác, bảo vệ, hay người lao công. Thế nhưng, nếu thiếu một trong những mắt xích ấy, cỗ máy xã hội sẽ khựng lại, thậm chí sụp đổ.

    Giá trị của nghề nghiệp không chỉ nằm ở thu nhập hay danh tiếng mà nó mang lại, mà ở ý nghĩa mà nó đóng góp cho cộng đồng. Một xã hội văn minh là xã hội biết tôn trọng, công nhận và trân quý mọi nghề nghiệp, bởi đằng sau mỗi nghề là một con người, một giá trị, một mảnh ghép không thể thay thế.

    (2) Lao động – nền móng của xã hội
    Karl Marx từng nói: “Lao động sáng tạo ra con người”. Quả thật, lao động chính là nền tảng giúp xã hội tồn tại và vận hành.
    Người nông dân gieo hạt, cấy lúa, mang đến lương thực cho hàng triệu con người.
    Người công nhân trong nhà máy lặng lẽ đứng máy, tạo ra hàng hóa lưu thông khắp nơi.
    Người lái xe, người bưu tá, người thu gom rác – những công việc tưởng chừng nhỏ bé – lại chính là huyết mạch để xã hội không ngừng chảy trôi.
    Bác sĩ, y tá cứu người trong bệnh viện; thầy cô gieo tri thức trong lớp học; kỹ sư, nhà khoa học thúc đẩy công nghệ đi xa.
    Nếu ta thử tưởng tượng một ngày không có người quét rác, đường phố sẽ biến thành bãi rác khổng lồ. Một ngày không có người nông dân, bàn ăn sẽ trống rỗng. Một ngày không có công nhân vận hành nhà máy, nền kinh tế sẽ tê liệt. Và một ngày không có bác sĩ, con người sẽ đối diện với bệnh tật, tử vong mà không ai cứu chữa.
    Tất cả những điều ấy cho thấy: không nghề nào là thấp kém, không công việc nào là vô giá trị. Chỉ khi nhận ra điều đó, chúng ta mới có thể xây dựng một xã hội công bằng và nhân văn.

    (3) Tư duy phân biệt nghề nghiệp – căn bệnh của thời đại
    Đáng tiếc, xã hội hiện đại vẫn tồn tại tư duy phân biệt nghề nghiệp. Người ta dễ dàng xem trọng những nghề lương cao, học vị cao, có quyền lực, trong khi xem nhẹ những nghề lao động tay chân.
    Nhiều bậc cha mẹ không muốn con cái trở thành thợ mộc, thợ xây, người quét rác, vì cho rằng đó là “nghề thấp kém”. Họ muốn con phải làm bác sĩ, luật sư, kỹ sư – những nghề được xem là “đẳng cấp”. Điều này không chỉ tạo ra sự áp lực cho thế hệ trẻ mà còn dẫn đến một xã hội mất cân bằng.

    Khi tất cả đều muốn làm “nghề sang” và không ai muốn làm “nghề thường”, xã hội sẽ thiếu đi những công việc thiết yếu. Điều này giống như một cơ thể chỉ có não mà thiếu tay chân, chỉ có mắt mà không có tim – kết quả là sự sống không thể duy trì.

    Căn bệnh phân biệt nghề nghiệp còn khiến nhiều người lao động cảm thấy tự ti, coi thường bản thân, và dẫn đến việc xã hội thiếu đi sự đoàn kết, tôn trọng lẫn nhau. Đây là một sự bất công âm thầm nhưng nguy hiểm, cần phải được xóa bỏ bằng nhận thức đúng đắn.

    (4) Mỗi nghề – một giá trị
    HNI 4-9. 🏵️🏵️🏵️🌺 CHƯƠNG 24: TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải (1) Khởi đầu: Bức tranh muôn màu của lao động Trong bất kỳ xã hội nào, dù là thời nguyên thủy hay văn minh hiện đại, sự tồn tại và phát triển của con người luôn gắn liền với lao động. Lao động không chỉ là phương tiện để duy trì sự sống, mà còn là cách con người kiến tạo thế giới, để lại dấu ấn văn hóa và lịch sử. Mỗi nghề nghiệp, mỗi công việc – dù là cao sang hay bình dị, dù đòi hỏi tri thức hàn lâm hay sức lực tay chân – đều góp phần tạo nên dòng chảy của cộng đồng. Trong xã hội ngày nay, chúng ta thường dễ dàng tôn vinh những nghề nghiệp “hào nhoáng” – bác sĩ, kỹ sư, giáo sư, doanh nhân – mà vô tình quên đi những công việc thầm lặng như người nông dân, công nhân quét rác, bảo vệ, hay người lao công. Thế nhưng, nếu thiếu một trong những mắt xích ấy, cỗ máy xã hội sẽ khựng lại, thậm chí sụp đổ. Giá trị của nghề nghiệp không chỉ nằm ở thu nhập hay danh tiếng mà nó mang lại, mà ở ý nghĩa mà nó đóng góp cho cộng đồng. Một xã hội văn minh là xã hội biết tôn trọng, công nhận và trân quý mọi nghề nghiệp, bởi đằng sau mỗi nghề là một con người, một giá trị, một mảnh ghép không thể thay thế. (2) Lao động – nền móng của xã hội Karl Marx từng nói: “Lao động sáng tạo ra con người”. Quả thật, lao động chính là nền tảng giúp xã hội tồn tại và vận hành. Người nông dân gieo hạt, cấy lúa, mang đến lương thực cho hàng triệu con người. Người công nhân trong nhà máy lặng lẽ đứng máy, tạo ra hàng hóa lưu thông khắp nơi. Người lái xe, người bưu tá, người thu gom rác – những công việc tưởng chừng nhỏ bé – lại chính là huyết mạch để xã hội không ngừng chảy trôi. Bác sĩ, y tá cứu người trong bệnh viện; thầy cô gieo tri thức trong lớp học; kỹ sư, nhà khoa học thúc đẩy công nghệ đi xa. Nếu ta thử tưởng tượng một ngày không có người quét rác, đường phố sẽ biến thành bãi rác khổng lồ. Một ngày không có người nông dân, bàn ăn sẽ trống rỗng. Một ngày không có công nhân vận hành nhà máy, nền kinh tế sẽ tê liệt. Và một ngày không có bác sĩ, con người sẽ đối diện với bệnh tật, tử vong mà không ai cứu chữa. Tất cả những điều ấy cho thấy: không nghề nào là thấp kém, không công việc nào là vô giá trị. Chỉ khi nhận ra điều đó, chúng ta mới có thể xây dựng một xã hội công bằng và nhân văn. (3) Tư duy phân biệt nghề nghiệp – căn bệnh của thời đại Đáng tiếc, xã hội hiện đại vẫn tồn tại tư duy phân biệt nghề nghiệp. Người ta dễ dàng xem trọng những nghề lương cao, học vị cao, có quyền lực, trong khi xem nhẹ những nghề lao động tay chân. Nhiều bậc cha mẹ không muốn con cái trở thành thợ mộc, thợ xây, người quét rác, vì cho rằng đó là “nghề thấp kém”. Họ muốn con phải làm bác sĩ, luật sư, kỹ sư – những nghề được xem là “đẳng cấp”. Điều này không chỉ tạo ra sự áp lực cho thế hệ trẻ mà còn dẫn đến một xã hội mất cân bằng. Khi tất cả đều muốn làm “nghề sang” và không ai muốn làm “nghề thường”, xã hội sẽ thiếu đi những công việc thiết yếu. Điều này giống như một cơ thể chỉ có não mà thiếu tay chân, chỉ có mắt mà không có tim – kết quả là sự sống không thể duy trì. Căn bệnh phân biệt nghề nghiệp còn khiến nhiều người lao động cảm thấy tự ti, coi thường bản thân, và dẫn đến việc xã hội thiếu đi sự đoàn kết, tôn trọng lẫn nhau. Đây là một sự bất công âm thầm nhưng nguy hiểm, cần phải được xóa bỏ bằng nhận thức đúng đắn. (4) Mỗi nghề – một giá trị
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    15
    24 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9- BÀI CHƯƠNG 23: TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY - Henry Le

    Thầy đứng đó, mang ngọn đuốc soi đường,
    Truyền ngọn lửa để trò tìm ánh sáng.
    Nhưng ngọn lửa đâu phải để giữ riêng trong tay,
    Nó được truyền đi, để cháy bừng trong muôn thế hệ.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Vì tri thức không biết đến bậc thang phân cấp.
    Tri thức là dòng sông,
    Chảy mãi, cuộn mãi,
    Và mỗi thế hệ đều thêm vào nguồn mạch mới.

    Nếu thầy chỉ muốn trò đứng dưới chân mình,
    Thì cây tri thức sẽ khô héo, không còn xanh lá.
    Nhưng khi thầy dám để trò vươn lên cao hơn,
    Thì bóng mát tri thức sẽ che chở nhân loại mãi dài lâu.

    Thầy là mầm, trò là cây,
    Cây vươn cao hơn, nhưng trong thân cây
    Vẫn có gốc rễ của thầy ở đó.
    Không có rễ, cây nào trụ vững?
    Không có mầm, cây nào vươn lên?
    Trò vượt thầy không phải để chối bỏ,
    Mà để khẳng định hành trình bất tận của trí tuệ.
    Thầy gieo hạt, trò nở hoa,
    Hoa rồi sẽ thành quả,
    Quả lại rơi xuống đất, để ươm những mầm cây mới.

    Trong giáo dục – người thầy là bậc khai mở,
    Nhưng trò mới là cánh tay nối dài của tương lai.
    Nếu thầy tự xem mình là đỉnh cao,
    Thì trò chỉ còn biết cúi đầu thờ phụng.
    Nhưng nếu thầy mở ra một chân trời,
    Trò sẽ dang đôi cánh bay xa,
    Để thấy bầu trời rộng lớn hơn cả thầy đã thấy.
    Người thầy vĩ đại không đo bằng trò cúi thấp,
    Mà bằng số trò dám ngẩng đầu đi xa.
    Không đo bằng tiếng vâng dạ,
    Mà bằng sự sáng tạo vượt khỏi khuôn khổ đã có.
    Không đo bằng bao nhiêu học trò giống mình,
    Mà bằng bao nhiêu học trò dám khác mình.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy,
    Vì chính sự học đã là bình đẳng.
    Thầy dạy hôm nay, trò sẽ bổ sung ngày mai.
    Thầy đưa kiến thức cũ, trò khai mở kiến thức mới.
    Thầy là người gieo,
    Trò là kẻ gặt,
    Và nhân loại được nuôi dưỡng bằng mùa màng bất tận ấy.
    Những nền văn minh xưa đã mất đi
    Khi coi học trò chỉ là cái bóng của thầy.
    Những đế chế sụp đổ
    Khi ngăn chặn trí tuệ trẻ vươn lên.
    Ngược lại, những xã hội tiến bộ
    Luôn để thế hệ sau đứng ngang hàng và vượt thế hệ trước.
    Thầy ơi, xin hãy mỉm cười
    Khi thấy trò bay xa hơn đôi cánh của mình.
    Vì đó không phải sự phản bội,
    Mà là lời tri ân đẹp nhất.
    Không có trò vượt thầy,
    Tri thức chẳng bao giờ trở thành vô tận.
    Học trò không bao giờ thấp hơn thầy –
    Đó là sự thật, cũng là lời thề bất biến.
    Thầy mở cửa, trò bước vào,
    Trò lại mở những cánh cửa khác cho mai sau.
    Cuộc hành trình ấy chưa bao giờ dừng lại,
    Và chính vì vậy, nhân loại mới trưởng thành.
    Đọc ít hơn
    HNI 4/9- BÀI CHƯƠNG 23: TRONG GIÁO DỤC – HỌC TRÒ KHÔNG BAO GIỜ THẤP HƠN THẦY - Henry Le Thầy đứng đó, mang ngọn đuốc soi đường, Truyền ngọn lửa để trò tìm ánh sáng. Nhưng ngọn lửa đâu phải để giữ riêng trong tay, Nó được truyền đi, để cháy bừng trong muôn thế hệ. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Vì tri thức không biết đến bậc thang phân cấp. Tri thức là dòng sông, Chảy mãi, cuộn mãi, Và mỗi thế hệ đều thêm vào nguồn mạch mới. Nếu thầy chỉ muốn trò đứng dưới chân mình, Thì cây tri thức sẽ khô héo, không còn xanh lá. Nhưng khi thầy dám để trò vươn lên cao hơn, Thì bóng mát tri thức sẽ che chở nhân loại mãi dài lâu. Thầy là mầm, trò là cây, Cây vươn cao hơn, nhưng trong thân cây Vẫn có gốc rễ của thầy ở đó. Không có rễ, cây nào trụ vững? Không có mầm, cây nào vươn lên? Trò vượt thầy không phải để chối bỏ, Mà để khẳng định hành trình bất tận của trí tuệ. Thầy gieo hạt, trò nở hoa, Hoa rồi sẽ thành quả, Quả lại rơi xuống đất, để ươm những mầm cây mới. Trong giáo dục – người thầy là bậc khai mở, Nhưng trò mới là cánh tay nối dài của tương lai. Nếu thầy tự xem mình là đỉnh cao, Thì trò chỉ còn biết cúi đầu thờ phụng. Nhưng nếu thầy mở ra một chân trời, Trò sẽ dang đôi cánh bay xa, Để thấy bầu trời rộng lớn hơn cả thầy đã thấy. Người thầy vĩ đại không đo bằng trò cúi thấp, Mà bằng số trò dám ngẩng đầu đi xa. Không đo bằng tiếng vâng dạ, Mà bằng sự sáng tạo vượt khỏi khuôn khổ đã có. Không đo bằng bao nhiêu học trò giống mình, Mà bằng bao nhiêu học trò dám khác mình. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy, Vì chính sự học đã là bình đẳng. Thầy dạy hôm nay, trò sẽ bổ sung ngày mai. Thầy đưa kiến thức cũ, trò khai mở kiến thức mới. Thầy là người gieo, Trò là kẻ gặt, Và nhân loại được nuôi dưỡng bằng mùa màng bất tận ấy. Những nền văn minh xưa đã mất đi Khi coi học trò chỉ là cái bóng của thầy. Những đế chế sụp đổ Khi ngăn chặn trí tuệ trẻ vươn lên. Ngược lại, những xã hội tiến bộ Luôn để thế hệ sau đứng ngang hàng và vượt thế hệ trước. Thầy ơi, xin hãy mỉm cười Khi thấy trò bay xa hơn đôi cánh của mình. Vì đó không phải sự phản bội, Mà là lời tri ân đẹp nhất. Không có trò vượt thầy, Tri thức chẳng bao giờ trở thành vô tận. Học trò không bao giờ thấp hơn thầy – Đó là sự thật, cũng là lời thề bất biến. Thầy mở cửa, trò bước vào, Trò lại mở những cánh cửa khác cho mai sau. Cuộc hành trình ấy chưa bao giờ dừng lại, Và chính vì vậy, nhân loại mới trưởng thành. Đọc ít hơn
    Like
    Love
    Wow
    13
    4 Comments 0 Shares
  • HNI 4-9. BÀI THƠ CHƯƠNG 24 :
    TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải

    Trong bức tranh xã hội loài người,
    Không một màu nào kém tươi hơn màu khác.
    Mỗi nghề, mỗi việc, mỗi bàn tay góp nhặt,
    Ghép nên bức họa toàn vẹn của nhân sinh.
    (1)
    Ai dệt nên manh áo giữ ấm cho đời,
    Người thợ may âm thầm vẫn sáng ngời giá trị.
    Đường kim, mũi chỉ giản đơn nhưng bền bỉ,
    Là hơi ấm tình người nối kết niềm tin.

    (2)
    Ai gieo hạt mầm trong đất lạnh mưa đêm,
    Người nông dân cày sâu cuốc bẫm,
    Đổ giọt mồ hôi vào hạt gạo thơm ngọt lịm,
    Nuôi muôn triệu mái nhà, bữa cơm bình yên.

    (3)
    Ai lái những chuyến xe, chở người qua từng phố,
    Người tài xế cần mẫn, hiền hòa,
    Không chỉ lái đường dài, lái cả những ước mơ nhỏ bé,
    Đưa kẻ đi xa trở lại mái nhà xưa.

    (4)
    Ai cầm phấn trắng đứng trên bục giảng,
    Người thầy gieo chữ nghĩa cho đời.
    Bàn tay ấy mở ra bao cánh cửa,
    Để học trò vươn tới bầu trời.

    (5)
    Ai là bác sĩ đêm ngày nơi bệnh viện,
    Gác lại niềm riêng để giữ mạng người.
    Mỗi mũi kim, viên thuốc, lời động viên khẽ khàng,
    Chứa cả nhân gian trong một trái tim.

    (6)
    Ai giữ phố phường bình yên từng lối ngõ,
    Người lính, công an đứng gác suốt canh thâu.
    Giấc ngủ ngon của nhân dân là thành trì vững chãi,
    Được dựng xây bởi bóng dáng thầm lặng của họ.

    (7)
    Ai là nghệ sĩ cất tiếng ca, tiếng đàn,
    Thổi hồn vào không gian u tịch.
    Một khúc nhạc làm dịu lòng bão tố,
    Một vần thơ làm sáng mắt nhân gian.

    (8)
    Ai là công nhân giữa nhà máy đêm ngày,
    Người gõ nhịp búa rèn, người canh máy thét gầm.
    Không có họ, làm sao có thép, có xe, có điện,
    Có nhịp sống hiện đại hằng ngày ta hưởng thụ?

    (9)
    Ai là người quét rác ban mai,
    Lặng lẽ đi qua phố dài vắng lặng.
    Bước chân khẽ, chổi tre quét sạch,
    Cho phố phường tinh khôi đón bình minh.

    (10)
    Ai làm công việc giấy tờ sổ sách,
    Người thư ký, kế toán ngồi cặm cụi từng trang.
    Những con số, những hồ sơ chằng chịt,
    Giữ cho dòng chảy tổ chức được an toàn.

    (11)
    Ai là nông dân biển khơi thuyền lộng,
    Đối mặt bão tố tìm cá cho đời.
    Mỗi con cá tươi không chỉ là lộc biển,
    Mà còn là chứng nhân dũng cảm của bao phận người.

    (12)
    Ai xây cầu đường nối bờ vui sum họp,
    Người kỹ sư vẽ nhịp cong trong tim.
    Một cây cầu không chỉ nối sông, nối bến,
    Mà còn nối tình người – khát vọng – niềm tin.

    (13)
    Ai làm việc trong phòng nghiên cứu nhỏ,
    Lặng thầm với ống nghiệm, vi mạch, công trình.
    Không ánh đèn sân khấu, chẳng huy chương rực rỡ,
    Nhưng mở ra hướng mới cho nhân loại hành trình.

    (14)
    Ai giữ bếp lửa gia đình luôn ấm áp,
    Người mẹ, người cha cặm cụi mỗi ngày.
    Đó cũng là nghề – nghề của tình thương bất tận,
    Dựng nên nhân cách con người từ thuở còn thơ.

    (15)
    Mỗi nghề đều như một ngôi sao nhỏ,
    Cùng kết lại thành dải Ngân Hà rực rỡ lung linh.
    Không có một ngôi sao nào vô nghĩa,
    Bởi ánh sáng hòa ca mới tạo thành bầu trời chung.

    (16)
    Đừng cười chê công việc giản đơn,
    Đừng tự cao vì địa vị sang giàu.
    Cái lớn không nằm trong danh xưng nghề nghiệp,
    Mà ở trái tim và giá trị trao nhau.

    (17)
    Xã hội là cỗ máy khổng lồ,
    Mỗi người là bánh răng trong guồng quay bất tận.
    Thiếu một bánh răng, guồng máy sẽ dừng lại,
    Và thiếu một con người, thế giới cũng ngừng xoay.

    (18)
    Vậy nên, ta học cách cúi đầu tôn trọng,
    Người gánh rác cũng xứng đáng được tri ân.
    Người công nhân, nông dân, người thầy, người lính,
    Đều dựng xây nên xương sống của dân tộc này.

    (19)
    Khi hiểu rằng mọi nghề đều có giá trị,
    Ta sẽ thôi phân biệt thấp cao.
    Mỗi bàn tay, mỗi khối óc, mỗi giọt mồ hôi,
    Là một viên gạch xây dựng xã hội vững bền.

    (20)
    Và khi ấy – con người nhìn nhau bằng ánh mắt,
    Không phải chức danh, không phải áo quần.
    Mà bằng giá trị họ mang trong từng việc nhỏ,
    Một giá trị không đo bằng tiền, mà bằng trái tim.
    HNI 4-9. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 24 : TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải Trong bức tranh xã hội loài người, Không một màu nào kém tươi hơn màu khác. Mỗi nghề, mỗi việc, mỗi bàn tay góp nhặt, Ghép nên bức họa toàn vẹn của nhân sinh. (1) Ai dệt nên manh áo giữ ấm cho đời, Người thợ may âm thầm vẫn sáng ngời giá trị. Đường kim, mũi chỉ giản đơn nhưng bền bỉ, Là hơi ấm tình người nối kết niềm tin. (2) Ai gieo hạt mầm trong đất lạnh mưa đêm, Người nông dân cày sâu cuốc bẫm, Đổ giọt mồ hôi vào hạt gạo thơm ngọt lịm, Nuôi muôn triệu mái nhà, bữa cơm bình yên. (3) Ai lái những chuyến xe, chở người qua từng phố, Người tài xế cần mẫn, hiền hòa, Không chỉ lái đường dài, lái cả những ước mơ nhỏ bé, Đưa kẻ đi xa trở lại mái nhà xưa. (4) Ai cầm phấn trắng đứng trên bục giảng, Người thầy gieo chữ nghĩa cho đời. Bàn tay ấy mở ra bao cánh cửa, Để học trò vươn tới bầu trời. (5) Ai là bác sĩ đêm ngày nơi bệnh viện, Gác lại niềm riêng để giữ mạng người. Mỗi mũi kim, viên thuốc, lời động viên khẽ khàng, Chứa cả nhân gian trong một trái tim. (6) Ai giữ phố phường bình yên từng lối ngõ, Người lính, công an đứng gác suốt canh thâu. Giấc ngủ ngon của nhân dân là thành trì vững chãi, Được dựng xây bởi bóng dáng thầm lặng của họ. (7) Ai là nghệ sĩ cất tiếng ca, tiếng đàn, Thổi hồn vào không gian u tịch. Một khúc nhạc làm dịu lòng bão tố, Một vần thơ làm sáng mắt nhân gian. (8) Ai là công nhân giữa nhà máy đêm ngày, Người gõ nhịp búa rèn, người canh máy thét gầm. Không có họ, làm sao có thép, có xe, có điện, Có nhịp sống hiện đại hằng ngày ta hưởng thụ? (9) Ai là người quét rác ban mai, Lặng lẽ đi qua phố dài vắng lặng. Bước chân khẽ, chổi tre quét sạch, Cho phố phường tinh khôi đón bình minh. (10) Ai làm công việc giấy tờ sổ sách, Người thư ký, kế toán ngồi cặm cụi từng trang. Những con số, những hồ sơ chằng chịt, Giữ cho dòng chảy tổ chức được an toàn. (11) Ai là nông dân biển khơi thuyền lộng, Đối mặt bão tố tìm cá cho đời. Mỗi con cá tươi không chỉ là lộc biển, Mà còn là chứng nhân dũng cảm của bao phận người. (12) Ai xây cầu đường nối bờ vui sum họp, Người kỹ sư vẽ nhịp cong trong tim. Một cây cầu không chỉ nối sông, nối bến, Mà còn nối tình người – khát vọng – niềm tin. (13) Ai làm việc trong phòng nghiên cứu nhỏ, Lặng thầm với ống nghiệm, vi mạch, công trình. Không ánh đèn sân khấu, chẳng huy chương rực rỡ, Nhưng mở ra hướng mới cho nhân loại hành trình. (14) Ai giữ bếp lửa gia đình luôn ấm áp, Người mẹ, người cha cặm cụi mỗi ngày. Đó cũng là nghề – nghề của tình thương bất tận, Dựng nên nhân cách con người từ thuở còn thơ. (15) Mỗi nghề đều như một ngôi sao nhỏ, Cùng kết lại thành dải Ngân Hà rực rỡ lung linh. Không có một ngôi sao nào vô nghĩa, Bởi ánh sáng hòa ca mới tạo thành bầu trời chung. (16) Đừng cười chê công việc giản đơn, Đừng tự cao vì địa vị sang giàu. Cái lớn không nằm trong danh xưng nghề nghiệp, Mà ở trái tim và giá trị trao nhau. (17) Xã hội là cỗ máy khổng lồ, Mỗi người là bánh răng trong guồng quay bất tận. Thiếu một bánh răng, guồng máy sẽ dừng lại, Và thiếu một con người, thế giới cũng ngừng xoay. (18) Vậy nên, ta học cách cúi đầu tôn trọng, Người gánh rác cũng xứng đáng được tri ân. Người công nhân, nông dân, người thầy, người lính, Đều dựng xây nên xương sống của dân tộc này. (19) Khi hiểu rằng mọi nghề đều có giá trị, Ta sẽ thôi phân biệt thấp cao. Mỗi bàn tay, mỗi khối óc, mỗi giọt mồ hôi, Là một viên gạch xây dựng xã hội vững bền. (20) Và khi ấy – con người nhìn nhau bằng ánh mắt, Không phải chức danh, không phải áo quần. Mà bằng giá trị họ mang trong từng việc nhỏ, Một giá trị không đo bằng tiền, mà bằng trái tim.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    17
    4 Comments 0 Shares
  • HNI 4-9. CHƯƠNG 24: TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải

    (1) Khởi đầu: Bức tranh muôn màu của lao động
    Trong bất kỳ xã hội nào, dù là thời nguyên thủy hay văn minh hiện đại, sự tồn tại và phát triển của con người luôn gắn liền với lao động. Lao động không chỉ là phương tiện để duy trì sự sống, mà còn là cách con người kiến tạo thế giới, để lại dấu ấn văn hóa và lịch sử. Mỗi nghề nghiệp, mỗi công việc – dù là cao sang hay bình dị, dù đòi hỏi tri thức hàn lâm hay sức lực tay chân – đều góp phần tạo nên dòng chảy của cộng đồng.
    Trong xã hội ngày nay, chúng ta thường dễ dàng tôn vinh những nghề nghiệp “hào nhoáng” – bác sĩ, kỹ sư, giáo sư, doanh nhân – mà vô tình quên đi những công việc thầm lặng như người nông dân, công nhân quét rác, bảo vệ, hay người lao công. Thế nhưng, nếu thiếu một trong những mắt xích ấy, cỗ máy xã hội sẽ khựng lại, thậm chí sụp đổ.

    Giá trị của nghề nghiệp không chỉ nằm ở thu nhập hay danh tiếng mà nó mang lại, mà ở ý nghĩa mà nó đóng góp cho cộng đồng. Một xã hội văn minh là xã hội biết tôn trọng, công nhận và trân quý mọi nghề nghiệp, bởi đằng sau mỗi nghề là một con người, một giá trị, một mảnh ghép không thể thay thế.

    (2) Lao động – nền móng của xã hội
    Karl Marx từng nói: “Lao động sáng tạo ra con người”. Quả thật, lao động chính là nền tảng giúp xã hội tồn tại và vận hành.
    Người nông dân gieo hạt, cấy lúa, mang đến lương thực cho hàng triệu con người.
    Người công nhân trong nhà máy lặng lẽ đứng máy, tạo ra hàng hóa lưu thông khắp nơi.
    Người lái xe, người bưu tá, người thu gom rác – những công việc tưởng chừng nhỏ bé – lại chính là huyết mạch để xã hội không ngừng chảy trôi.
    Bác sĩ, y tá cứu người trong bệnh viện; thầy cô gieo tri thức trong lớp học; kỹ sư, nhà khoa học thúc đẩy công nghệ đi xa.
    Nếu ta thử tưởng tượng một ngày không có người quét rác, đường phố sẽ biến thành bãi rác khổng lồ. Một ngày không có người nông dân, bàn ăn sẽ trống rỗng. Một ngày không có công nhân vận hành nhà máy, nền kinh tế sẽ tê liệt. Và một ngày không có bác sĩ, con người sẽ đối diện với bệnh tật, tử vong mà không ai cứu chữa.
    Tất cả những điều ấy cho thấy: không nghề nào là thấp kém, không công việc nào là vô giá trị. Chỉ khi nhận ra điều đó, chúng ta mới có thể xây dựng một xã hội công bằng và nhân văn.

    (3) Tư duy phân biệt nghề nghiệp – căn bệnh của thời đại
    Đáng tiếc, xã hội hiện đại vẫn tồn tại tư duy phân biệt nghề nghiệp. Người ta dễ dàng xem trọng những nghề lương cao, học vị cao, có quyền lực, trong khi xem nhẹ những nghề lao động tay chân.
    Nhiều bậc cha mẹ không muốn con cái trở thành thợ mộc, thợ xây, người quét rác, vì cho rằng đó là “nghề thấp kém”. Họ muốn con phải làm bác sĩ, luật sư, kỹ sư – những nghề được xem là “đẳng cấp”. Điều này không chỉ tạo ra sự áp lực cho thế hệ trẻ mà còn dẫn đến một xã hội mất cân bằng.

    Khi tất cả đều muốn làm “nghề sang” và không ai muốn làm “nghề thường”, xã hội sẽ thiếu đi những công việc thiết yếu. Điều này giống như một cơ thể chỉ có não mà thiếu tay chân, chỉ có mắt mà không có tim – kết quả là sự sống không thể duy trì.

    Căn bệnh phân biệt nghề nghiệp còn khiến nhiều người lao động cảm thấy tự ti, coi thường bản thân, và dẫn đến việc xã hội thiếu đi sự đoàn kết, tôn trọng lẫn nhau. Đây là một sự bất công âm thầm nhưng nguy hiểm, cần phải được xóa bỏ bằng nhận thức đúng đắn.

    (4) Mỗi nghề – một giá trị
    Đọc ít hơn

    0 Bình luậ
    HNI 4-9. CHƯƠNG 24: TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải (1) Khởi đầu: Bức tranh muôn màu của lao động Trong bất kỳ xã hội nào, dù là thời nguyên thủy hay văn minh hiện đại, sự tồn tại và phát triển của con người luôn gắn liền với lao động. Lao động không chỉ là phương tiện để duy trì sự sống, mà còn là cách con người kiến tạo thế giới, để lại dấu ấn văn hóa và lịch sử. Mỗi nghề nghiệp, mỗi công việc – dù là cao sang hay bình dị, dù đòi hỏi tri thức hàn lâm hay sức lực tay chân – đều góp phần tạo nên dòng chảy của cộng đồng. Trong xã hội ngày nay, chúng ta thường dễ dàng tôn vinh những nghề nghiệp “hào nhoáng” – bác sĩ, kỹ sư, giáo sư, doanh nhân – mà vô tình quên đi những công việc thầm lặng như người nông dân, công nhân quét rác, bảo vệ, hay người lao công. Thế nhưng, nếu thiếu một trong những mắt xích ấy, cỗ máy xã hội sẽ khựng lại, thậm chí sụp đổ. Giá trị của nghề nghiệp không chỉ nằm ở thu nhập hay danh tiếng mà nó mang lại, mà ở ý nghĩa mà nó đóng góp cho cộng đồng. Một xã hội văn minh là xã hội biết tôn trọng, công nhận và trân quý mọi nghề nghiệp, bởi đằng sau mỗi nghề là một con người, một giá trị, một mảnh ghép không thể thay thế. (2) Lao động – nền móng của xã hội Karl Marx từng nói: “Lao động sáng tạo ra con người”. Quả thật, lao động chính là nền tảng giúp xã hội tồn tại và vận hành. Người nông dân gieo hạt, cấy lúa, mang đến lương thực cho hàng triệu con người. Người công nhân trong nhà máy lặng lẽ đứng máy, tạo ra hàng hóa lưu thông khắp nơi. Người lái xe, người bưu tá, người thu gom rác – những công việc tưởng chừng nhỏ bé – lại chính là huyết mạch để xã hội không ngừng chảy trôi. Bác sĩ, y tá cứu người trong bệnh viện; thầy cô gieo tri thức trong lớp học; kỹ sư, nhà khoa học thúc đẩy công nghệ đi xa. Nếu ta thử tưởng tượng một ngày không có người quét rác, đường phố sẽ biến thành bãi rác khổng lồ. Một ngày không có người nông dân, bàn ăn sẽ trống rỗng. Một ngày không có công nhân vận hành nhà máy, nền kinh tế sẽ tê liệt. Và một ngày không có bác sĩ, con người sẽ đối diện với bệnh tật, tử vong mà không ai cứu chữa. Tất cả những điều ấy cho thấy: không nghề nào là thấp kém, không công việc nào là vô giá trị. Chỉ khi nhận ra điều đó, chúng ta mới có thể xây dựng một xã hội công bằng và nhân văn. (3) Tư duy phân biệt nghề nghiệp – căn bệnh của thời đại Đáng tiếc, xã hội hiện đại vẫn tồn tại tư duy phân biệt nghề nghiệp. Người ta dễ dàng xem trọng những nghề lương cao, học vị cao, có quyền lực, trong khi xem nhẹ những nghề lao động tay chân. Nhiều bậc cha mẹ không muốn con cái trở thành thợ mộc, thợ xây, người quét rác, vì cho rằng đó là “nghề thấp kém”. Họ muốn con phải làm bác sĩ, luật sư, kỹ sư – những nghề được xem là “đẳng cấp”. Điều này không chỉ tạo ra sự áp lực cho thế hệ trẻ mà còn dẫn đến một xã hội mất cân bằng. Khi tất cả đều muốn làm “nghề sang” và không ai muốn làm “nghề thường”, xã hội sẽ thiếu đi những công việc thiết yếu. Điều này giống như một cơ thể chỉ có não mà thiếu tay chân, chỉ có mắt mà không có tim – kết quả là sự sống không thể duy trì. Căn bệnh phân biệt nghề nghiệp còn khiến nhiều người lao động cảm thấy tự ti, coi thường bản thân, và dẫn đến việc xã hội thiếu đi sự đoàn kết, tôn trọng lẫn nhau. Đây là một sự bất công âm thầm nhưng nguy hiểm, cần phải được xóa bỏ bằng nhận thức đúng đắn. (4) Mỗi nghề – một giá trị Đọc ít hơn 0 Bình luậ
    Like
    Love
    Wow
    13
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9: CHƯƠNG 7 – Chơi và làm sản phẩm từ thiên nhiên: lá, đá, hoa
    1. Ý tưởng khởi nghiệp từ thiên nhiên
    Trẻ em vốn có trí tò mò vô hạn trước thiên nhiên. Lá cây, viên đá, bông hoa – những thứ tưởng chừng vô giá trị – có thể trở thành nguyên liệu cho:
    Tác phẩm nghệ thuật (ép lá làm tranh, xếp đá thành hình, hoa khô trang trí).
    Sản phẩm thủ công (làm bookmark từ lá, vòng tay từ hoa dại, sỏi vẽ màu).
    Đồ chơi sáng tạo (ghép hình từ que, tạo con thú từ hạt, làm nhà bằng đá cuội).
    Điểm đặc biệt: nguyên liệu = miễn phí và trẻ có thể tự tay tạo ra sản phẩm, vừa chơi vừa học.
    2. Giá trị học tập & phát triển kỹ năng
    Tư duy sáng tạo: nhìn thấy cái đẹp trong những vật bình thường.
    Kỹ năng thủ công: cắt, dán, tô màu, kết hợp nhiều chất liệu.
    Tinh thần bảo vệ môi trường: tận dụng vật liệu tự nhiên thay vì mua nhựa, nilon.
    Kỹ năng kinh doanh: biến “quà tặng thiên nhiên” thành sản phẩm có thể trao đổi.
    3. Ví dụ sản phẩm khởi nghiệp nhí
    Bộ tranh lá ép: lá cây được ép khô, sơn hoặc vẽ thêm, đóng khung nhỏ để bán.
    Đá vẽ sáng tạo: sỏi cuội vẽ hình con vật, siêu anh hùng, bán làm quà lưu niệm.
    Hoa khô bookmark: hoa ép vào tấm nhựa mỏng, tạo thành thẻ đánh dấu sách.
    “Bảo tàng mini từ thiên nhiên”: trẻ sưu tầm và trưng bày, bán vé tham quan nhỏ cho bạn bè.
    4. Cách triển khai đơn giản
    Khám phá: cùng bố mẹ đi công viên, vườn nhà, bãi biển để nhặt nguyên liệu.
    Sáng tạo: phân loại lá – hoa – đá, thử nhiều cách kết hợp khác nhau.
    Hoàn thiện: chụp ảnh, đặt tên cho sản phẩm, đóng gói đơn giản (bao bì giấy tái chế).
    Chia sẻ & bán: trưng bày trong lớp học, khu phố, hoặc đăng ảnh lên mạng xã hội (do bố mẹ quản lý).
    5. Tích hợp hệ sinh thái HCoin Kids & H.Edu DAO
    Mỗi sản phẩm được số hóa thành NFT nghệ thuật nhí.
    Bé có thể trao đổi “đồng tiền bé” (Chương 10) hoặc HCoin Kids để mua bán.
    Trường học có thể tổ chức chợ phiên xanh: nơi trẻ trao đổi sản phẩm từ thiên nhiên.
    6. Thông điệp
    Khởi nghiệp không cần vốn lớn – chỉ cần con mắt sáng tạo và trái tim gắn kết với thiên nhiên. Từ lá, đá, hoa, trẻ có thể tạo nên một thế giới đầy màu sắc, vừa học vừa chơi, vừa làm giàu trí tuệ và cảm xúc.
    HNI 4/9: 📖 CHƯƠNG 7 – Chơi và làm sản phẩm từ thiên nhiên: lá, đá, hoa 1. Ý tưởng khởi nghiệp từ thiên nhiên Trẻ em vốn có trí tò mò vô hạn trước thiên nhiên. Lá cây, viên đá, bông hoa – những thứ tưởng chừng vô giá trị – có thể trở thành nguyên liệu cho: Tác phẩm nghệ thuật (ép lá làm tranh, xếp đá thành hình, hoa khô trang trí). Sản phẩm thủ công (làm bookmark từ lá, vòng tay từ hoa dại, sỏi vẽ màu). Đồ chơi sáng tạo (ghép hình từ que, tạo con thú từ hạt, làm nhà bằng đá cuội). Điểm đặc biệt: nguyên liệu = miễn phí và trẻ có thể tự tay tạo ra sản phẩm, vừa chơi vừa học. 2. Giá trị học tập & phát triển kỹ năng Tư duy sáng tạo: nhìn thấy cái đẹp trong những vật bình thường. Kỹ năng thủ công: cắt, dán, tô màu, kết hợp nhiều chất liệu. Tinh thần bảo vệ môi trường: tận dụng vật liệu tự nhiên thay vì mua nhựa, nilon. Kỹ năng kinh doanh: biến “quà tặng thiên nhiên” thành sản phẩm có thể trao đổi. 3. Ví dụ sản phẩm khởi nghiệp nhí Bộ tranh lá ép: lá cây được ép khô, sơn hoặc vẽ thêm, đóng khung nhỏ để bán. Đá vẽ sáng tạo: sỏi cuội vẽ hình con vật, siêu anh hùng, bán làm quà lưu niệm. Hoa khô bookmark: hoa ép vào tấm nhựa mỏng, tạo thành thẻ đánh dấu sách. “Bảo tàng mini từ thiên nhiên”: trẻ sưu tầm và trưng bày, bán vé tham quan nhỏ cho bạn bè. 4. Cách triển khai đơn giản Khám phá: cùng bố mẹ đi công viên, vườn nhà, bãi biển để nhặt nguyên liệu. Sáng tạo: phân loại lá – hoa – đá, thử nhiều cách kết hợp khác nhau. Hoàn thiện: chụp ảnh, đặt tên cho sản phẩm, đóng gói đơn giản (bao bì giấy tái chế). Chia sẻ & bán: trưng bày trong lớp học, khu phố, hoặc đăng ảnh lên mạng xã hội (do bố mẹ quản lý). 5. Tích hợp hệ sinh thái HCoin Kids & H.Edu DAO Mỗi sản phẩm được số hóa thành NFT nghệ thuật nhí. Bé có thể trao đổi “đồng tiền bé” (Chương 10) hoặc HCoin Kids để mua bán. Trường học có thể tổ chức chợ phiên xanh: nơi trẻ trao đổi sản phẩm từ thiên nhiên. 6. Thông điệp Khởi nghiệp không cần vốn lớn – chỉ cần con mắt sáng tạo và trái tim gắn kết với thiên nhiên. Từ lá, đá, hoa, trẻ có thể tạo nên một thế giới đầy màu sắc, vừa học vừa chơi, vừa làm giàu trí tuệ và cảm xúc.
    Like
    Love
    Wow
    13
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 4/9 - B32. BÀI THƠ CHƯƠNG 24 :
    TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải

    Trong bức tranh xã hội loài người,
    Không một màu nào kém tươi hơn màu khác.
    Mỗi nghề, mỗi việc, mỗi bàn tay góp nhặt,
    Ghép nên bức họa toàn vẹn của nhân sinh.
    (1)
    Ai dệt nên manh áo giữ ấm cho đời,
    Người thợ may âm thầm vẫn sáng ngời giá trị.
    Đường kim, mũi chỉ giản đơn nhưng bền bỉ,
    Là hơi ấm tình người nối kết niềm tin.

    (2)
    Ai gieo hạt mầm trong đất lạnh mưa đêm,
    Người nông dân cày sâu cuốc bẫm,
    Đổ giọt mồ hôi vào hạt gạo thơm ngọt lịm,
    Nuôi muôn triệu mái nhà, bữa cơm bình yên.

    (3)
    Ai lái những chuyến xe, chở người qua từng phố,
    Người tài xế cần mẫn, hiền hòa,
    Không chỉ lái đường dài, lái cả những ước mơ nhỏ bé,
    Đưa kẻ đi xa trở lại mái nhà xưa.

    (4)
    Ai cầm phấn trắng đứng trên bục giảng,
    Người thầy gieo chữ nghĩa cho đời.
    Bàn tay ấy mở ra bao cánh cửa,
    Để học trò vươn tới bầu trời.

    (5)
    Ai là bác sĩ đêm ngày nơi bệnh viện,
    Gác lại niềm riêng để giữ mạng người.
    Mỗi mũi kim, viên thuốc, lời động viên khẽ khàng,
    Chứa cả nhân gian trong một trái tim.

    (6)
    Ai giữ phố phường bình yên từng lối ngõ,
    Người lính, công an đứng gác suốt canh thâu.
    Giấc ngủ ngon của nhân dân là thành trì vững chãi,
    Được dựng xây bởi bóng dáng thầm lặng của họ.

    (7)
    Ai là nghệ sĩ cất tiếng ca, tiếng đàn,
    Thổi hồn vào không gian u tịch.
    Một khúc nhạc làm dịu lòng bão tố,
    Một vần thơ làm sáng mắt nhân gian.

    (8)
    Ai là công nhân giữa nhà máy đêm ngày,
    Người gõ nhịp búa rèn, người canh máy thét gầm.
    Không có họ, làm sao có thép, có xe, có điện,
    Có nhịp sống hiện đại hằng ngày ta hưởng thụ?

    (9)
    Ai là người quét rác ban mai,
    Lặng lẽ đi qua phố dài vắng lặng.
    Bước chân khẽ, chổi tre quét sạch,
    Cho phố phường tinh khôi đón bình minh.

    (10)
    Ai làm công việc giấy tờ sổ sách,
    Người thư ký, kế toán ngồi cặm cụi từng trang.
    Những con số, những hồ sơ chằng chịt,
    Giữ cho dòng chảy tổ chức được an toàn.

    (11)
    Ai là nông dân biển khơi thuyền lộng,
    Đối mặt bão tố tìm cá cho đời.
    Mỗi con cá tươi không chỉ là lộc biển,
    Mà còn là chứng nhân dũng cảm của bao phận người.

    (12)
    Ai xây cầu đường nối bờ vui sum họp,
    Người kỹ sư vẽ nhịp cong trong tim.
    Một cây cầu không chỉ nối sông, nối bến,
    Mà còn nối tình người – khát vọng – niềm tin.

    (13)
    Ai làm việc trong phòng nghiên cứu nhỏ,
    HNI 4/9 - B32. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 24 : TRONG XÃ HỘI – MỖI NGHỀ ĐỀU CÓ GIÁ TRỊ – Lê Đình Hải Trong bức tranh xã hội loài người, Không một màu nào kém tươi hơn màu khác. Mỗi nghề, mỗi việc, mỗi bàn tay góp nhặt, Ghép nên bức họa toàn vẹn của nhân sinh. (1) Ai dệt nên manh áo giữ ấm cho đời, Người thợ may âm thầm vẫn sáng ngời giá trị. Đường kim, mũi chỉ giản đơn nhưng bền bỉ, Là hơi ấm tình người nối kết niềm tin. (2) Ai gieo hạt mầm trong đất lạnh mưa đêm, Người nông dân cày sâu cuốc bẫm, Đổ giọt mồ hôi vào hạt gạo thơm ngọt lịm, Nuôi muôn triệu mái nhà, bữa cơm bình yên. (3) Ai lái những chuyến xe, chở người qua từng phố, Người tài xế cần mẫn, hiền hòa, Không chỉ lái đường dài, lái cả những ước mơ nhỏ bé, Đưa kẻ đi xa trở lại mái nhà xưa. (4) Ai cầm phấn trắng đứng trên bục giảng, Người thầy gieo chữ nghĩa cho đời. Bàn tay ấy mở ra bao cánh cửa, Để học trò vươn tới bầu trời. (5) Ai là bác sĩ đêm ngày nơi bệnh viện, Gác lại niềm riêng để giữ mạng người. Mỗi mũi kim, viên thuốc, lời động viên khẽ khàng, Chứa cả nhân gian trong một trái tim. (6) Ai giữ phố phường bình yên từng lối ngõ, Người lính, công an đứng gác suốt canh thâu. Giấc ngủ ngon của nhân dân là thành trì vững chãi, Được dựng xây bởi bóng dáng thầm lặng của họ. (7) Ai là nghệ sĩ cất tiếng ca, tiếng đàn, Thổi hồn vào không gian u tịch. Một khúc nhạc làm dịu lòng bão tố, Một vần thơ làm sáng mắt nhân gian. (8) Ai là công nhân giữa nhà máy đêm ngày, Người gõ nhịp búa rèn, người canh máy thét gầm. Không có họ, làm sao có thép, có xe, có điện, Có nhịp sống hiện đại hằng ngày ta hưởng thụ? (9) Ai là người quét rác ban mai, Lặng lẽ đi qua phố dài vắng lặng. Bước chân khẽ, chổi tre quét sạch, Cho phố phường tinh khôi đón bình minh. (10) Ai làm công việc giấy tờ sổ sách, Người thư ký, kế toán ngồi cặm cụi từng trang. Những con số, những hồ sơ chằng chịt, Giữ cho dòng chảy tổ chức được an toàn. (11) Ai là nông dân biển khơi thuyền lộng, Đối mặt bão tố tìm cá cho đời. Mỗi con cá tươi không chỉ là lộc biển, Mà còn là chứng nhân dũng cảm của bao phận người. (12) Ai xây cầu đường nối bờ vui sum họp, Người kỹ sư vẽ nhịp cong trong tim. Một cây cầu không chỉ nối sông, nối bến, Mà còn nối tình người – khát vọng – niềm tin. (13) Ai làm việc trong phòng nghiên cứu nhỏ,
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    13
    6 Comments 0 Shares