• HNI 4/9 - Bài thơ cho Chương 27
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp
    Henry Le
    Trong tình yêu – chẳng ai là kẻ dưới,
    Cũng chẳng ai là đỉnh núi ngạo nghễ soi,
    Hai tâm hồn, hai ngọn lửa sáng ngời,
    Đến với nhau vì khát khao đồng điệu.
    Tình yêu không phải sợi xích buộc xiềng,
    Càng không phải ngai vàng để kẻ mạnh bước lên,
    Người yêu không là kẻ hầu, kẻ dưới,
    Mà là bạn đồng hành, là ánh sáng song đôi.

    Ai dám nói tình yêu là chinh phục?
    Là thắng – thua, là chiếm hữu, sở quyền?
    Khi thật ra, chỉ có một điều hiển nhiên:
    Yêu là trao, là nâng niu, là trân trọng.

    Nếu một người quỳ xuống trong nước mắt,
    Người kia không được đứng cao để cười,
    Vì khoảnh khắc ấy, trái tim rạn nứt rồi,
    Yêu hóa thành nỗi đau, chứ không còn diệu kỳ.

    Trong tình yêu – không có ai bé nhỏ,
    Không có ai phải sống kiếp thấp hèn,
    Cả hai đều là vũ trụ vô biên,
    Mở ra vì nhau, chứ không để áp đặt.

    Người phụ nữ, không phải bóng sau lưng,
    Người đàn ông, chẳng phải kẻ ban ơn,
    Họ là hai cánh chim bay trong trời rộng,
    Mỗi nhịp đập nâng nhau, không đè xuống một bên.

    Hãy nhìn vào mắt nhau như gương sáng,
    Thấy mình trong đó, thấy cả nhân gian,
    Thấy được yêu không làm ta mất mát,
    Mà làm ta trọn vẹn hơn, giàu có hơn muôn phần.

    Tình yêu – không phải chỗ để so đo,
    Không phải thước đo hơn – kém, mạnh – yếu,
    Tình yêu – chính là nơi duy nhất thật nhiều
    Bình đẳng, dịu dàng, và tự do tuyệt đối.

    Nếu ta yêu mà thấy mình bị hạ thấp,
    Đó không phải tình yêu, đó là xiềng gông,
    Hãy bước ra, và tìm một cõi lòng
    Biết trân trọng, biết nâng ta lên trời rộng.

    Trong tình yêu – ai cũng xứng đáng được ngước nhìn,
    Được chạm tới như hoa trong nắng sớm,
    Không cúi đầu, không van xin, không khép nép,
    Chỉ nắm tay, tự do, và ngẩng cao.

    Bởi vì yêu – chính là dâng hiến,
    Không để mình bị rút cạn, hao mòn,
    Mà để cả hai cùng lớn, cùng tròn,
    Như mặt trời, mặt trăng, soi nhau mãi mãi.

    Thế nên, xin nhớ một điều bất biến:
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Cả hai đều là thiên thần, là giọt mật,
    Của nhân gian, của cõi đời vô tận này.
    HNI 4/9 - 📕Bài thơ cho Chương 27 Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp Henry Le Trong tình yêu – chẳng ai là kẻ dưới, Cũng chẳng ai là đỉnh núi ngạo nghễ soi, Hai tâm hồn, hai ngọn lửa sáng ngời, Đến với nhau vì khát khao đồng điệu. Tình yêu không phải sợi xích buộc xiềng, Càng không phải ngai vàng để kẻ mạnh bước lên, Người yêu không là kẻ hầu, kẻ dưới, Mà là bạn đồng hành, là ánh sáng song đôi. Ai dám nói tình yêu là chinh phục? Là thắng – thua, là chiếm hữu, sở quyền? Khi thật ra, chỉ có một điều hiển nhiên: Yêu là trao, là nâng niu, là trân trọng. Nếu một người quỳ xuống trong nước mắt, Người kia không được đứng cao để cười, Vì khoảnh khắc ấy, trái tim rạn nứt rồi, Yêu hóa thành nỗi đau, chứ không còn diệu kỳ. Trong tình yêu – không có ai bé nhỏ, Không có ai phải sống kiếp thấp hèn, Cả hai đều là vũ trụ vô biên, Mở ra vì nhau, chứ không để áp đặt. Người phụ nữ, không phải bóng sau lưng, Người đàn ông, chẳng phải kẻ ban ơn, Họ là hai cánh chim bay trong trời rộng, Mỗi nhịp đập nâng nhau, không đè xuống một bên. Hãy nhìn vào mắt nhau như gương sáng, Thấy mình trong đó, thấy cả nhân gian, Thấy được yêu không làm ta mất mát, Mà làm ta trọn vẹn hơn, giàu có hơn muôn phần. Tình yêu – không phải chỗ để so đo, Không phải thước đo hơn – kém, mạnh – yếu, Tình yêu – chính là nơi duy nhất thật nhiều Bình đẳng, dịu dàng, và tự do tuyệt đối. Nếu ta yêu mà thấy mình bị hạ thấp, Đó không phải tình yêu, đó là xiềng gông, Hãy bước ra, và tìm một cõi lòng Biết trân trọng, biết nâng ta lên trời rộng. Trong tình yêu – ai cũng xứng đáng được ngước nhìn, Được chạm tới như hoa trong nắng sớm, Không cúi đầu, không van xin, không khép nép, Chỉ nắm tay, tự do, và ngẩng cao. Bởi vì yêu – chính là dâng hiến, Không để mình bị rút cạn, hao mòn, Mà để cả hai cùng lớn, cùng tròn, Như mặt trời, mặt trăng, soi nhau mãi mãi. Thế nên, xin nhớ một điều bất biến: Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Cả hai đều là thiên thần, là giọt mật, Của nhân gian, của cõi đời vô tận này.
    Like
    Love
    Wow
    Yay
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9- Bài hát Chương 26
    Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi
    Tác giả: Lê Đình Hải
    [Verse 1]
    Có lúc một người ngồi lặng im,
    Giữa đám đông mà tim như trống vắng,
    Có lúc một người rơi nước mắt,
    Nhưng chẳng ai nghe, chẳng ai nhìn thấy.
    [Pre-Chorus]
    Bạn bè ơi, hãy đến gần nhau,
    Đưa một bàn tay, sưởi ấm niềm đau.
    Không ai sinh ra để sống lẻ loi,
    Trong bạn bè – chẳng ai đáng bị bỏ rơi.

    [Chorus]
    Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông,
    Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng.
    Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên,
    Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên.
    Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi.

    [Verse 2]
    Có lúc một người yếu đuối thôi,
    Cần một lời khuyên, một vòng tay chở che.
    Có lúc một người cần lắng nghe,
    Chỉ một ánh mắt, cũng đủ vực dậy.

    [Pre-Chorus]
    Bạn bè ơi, đừng quay lưng đi,
    Hãy là bến bờ khi sóng vỗ xiết.
    Không ai lạc loài giữa thế gian này,
    Nếu trong tim có bạn bè ở lại.

    [Chorus]
    Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông,
    Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng.
    Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên,
    Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên.
    Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi.

    [Bridge]
    Dù cho ngày mai đổi thay,
    Dù cho cuộc đời cuốn đi thật nhanh,
    Tình bạn vẫn ở đây, mãi xanh,
    Như ngọn lửa cháy trong tim không tàn.

    [Final Chorus]
    Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông,
    Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng.
    Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên,
    Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên.
    Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi.
    HNI 4/9- 🎵Bài hát Chương 26 Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi Tác giả: Lê Đình Hải [Verse 1] Có lúc một người ngồi lặng im, Giữa đám đông mà tim như trống vắng, Có lúc một người rơi nước mắt, Nhưng chẳng ai nghe, chẳng ai nhìn thấy. [Pre-Chorus] Bạn bè ơi, hãy đến gần nhau, Đưa một bàn tay, sưởi ấm niềm đau. Không ai sinh ra để sống lẻ loi, Trong bạn bè – chẳng ai đáng bị bỏ rơi. [Chorus] Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông, Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng. Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên, Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên. Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi. [Verse 2] Có lúc một người yếu đuối thôi, Cần một lời khuyên, một vòng tay chở che. Có lúc một người cần lắng nghe, Chỉ một ánh mắt, cũng đủ vực dậy. [Pre-Chorus] Bạn bè ơi, đừng quay lưng đi, Hãy là bến bờ khi sóng vỗ xiết. Không ai lạc loài giữa thế gian này, Nếu trong tim có bạn bè ở lại. [Chorus] Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông, Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng. Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên, Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên. Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi. [Bridge] Dù cho ngày mai đổi thay, Dù cho cuộc đời cuốn đi thật nhanh, Tình bạn vẫn ở đây, mãi xanh, Như ngọn lửa cháy trong tim không tàn. [Final Chorus] Chúng ta cùng nhau, bước qua bão giông, Chia ngọt sẻ bùi, giữ trọn tình nồng. Khi một người ngã, cả nhóm nâng lên, Vì tình bạn là ánh sáng không tắt, không quên. Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9- Bài thơ Chương 26
    Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi – Lê Đình Hải

    Trong vòng tay bạn bè, ta lớn lên,
    Dẫu gian khó, tim người vẫn sáng bên.
    Không ai đáng bị quên, không ai bị bỏ lại,
    Một cái nắm tay thôi, đã thành sức mạnh dài.
    Có những ngày, ta lạc bước cô đơn,
    Bóng tối phủ, tưởng chẳng còn ai thương.
    Nhưng một ánh mắt, một nụ cười ấm áp,
    Đã dựng lại niềm tin, dập tắt bao chông cháp.

    Bạn bè không hỏi ngươi giàu hay nghèo,
    Không đo đếm lợi danh, chẳng tính điều cao thấp.
    Chỉ cần ngươi ngã, họ chìa tay nâng dậy,
    Chỉ cần ngươi đau, họ sẵn sàng sẻ chia.

    Trên hành trình dài, chẳng ai đi một mình,
    Con đường nhân gian vốn nhiều đoạn gập ghềnh.
    Chính tình bạn làm thuyền ta không đắm,
    Giữ hồn người khỏi những bão tố mông mênh.

    Nếu một ai bị bỏ rơi sau lưng,
    Thì cả đoàn đường sẽ chẳng còn trọn vẹn.
    Một tình bạn thật sự, là biết quay đầu lại,
    Dù chậm một bước thôi, vẫn giữ nhau bên đời.

    Hãy nhớ rằng: trong nhân thế mênh mông,
    Kho báu quý nhất là một tấm lòng trong.
    Bởi bạn bè – chẳng ai là gánh nặng,
    Chỉ có tình thương, nâng ta khỏi đoạn đường gập ghềnh.
    HNI 4/9- 📕Bài thơ Chương 26 Trong bạn bè – không ai đáng bị bỏ rơi – Lê Đình Hải Trong vòng tay bạn bè, ta lớn lên, Dẫu gian khó, tim người vẫn sáng bên. Không ai đáng bị quên, không ai bị bỏ lại, Một cái nắm tay thôi, đã thành sức mạnh dài. Có những ngày, ta lạc bước cô đơn, Bóng tối phủ, tưởng chẳng còn ai thương. Nhưng một ánh mắt, một nụ cười ấm áp, Đã dựng lại niềm tin, dập tắt bao chông cháp. Bạn bè không hỏi ngươi giàu hay nghèo, Không đo đếm lợi danh, chẳng tính điều cao thấp. Chỉ cần ngươi ngã, họ chìa tay nâng dậy, Chỉ cần ngươi đau, họ sẵn sàng sẻ chia. Trên hành trình dài, chẳng ai đi một mình, Con đường nhân gian vốn nhiều đoạn gập ghềnh. Chính tình bạn làm thuyền ta không đắm, Giữ hồn người khỏi những bão tố mông mênh. Nếu một ai bị bỏ rơi sau lưng, Thì cả đoàn đường sẽ chẳng còn trọn vẹn. Một tình bạn thật sự, là biết quay đầu lại, Dù chậm một bước thôi, vẫn giữ nhau bên đời. Hãy nhớ rằng: trong nhân thế mênh mông, Kho báu quý nhất là một tấm lòng trong. Bởi bạn bè – chẳng ai là gánh nặng, Chỉ có tình thương, nâng ta khỏi đoạn đường gập ghềnh.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Sad
    Angry
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4-9
    BÀI HÁT CHƯƠNG 27

    “CÔNG LÝ KHÔNG PHẢI SỰ THẬT”

    Verse 1

    Trong căn phòng tòa án lạnh lùng
    Người ta nói về lẽ phải, về công bằng
    Nhưng sự thật đâu, nó nằm ở đâu?
    Giữa những tập hồ sơ và thủ tục rườm rà.

    Verse 2

    Có kẻ vô tội bị xiềng xích
    Có kẻ tội lỗi bước ra tự do
    Cán cân lung lay theo quyền lực
    Chứ không phải theo ánh sáng sự thật.

    Pre-Chorus

    Đám đông hò reo ngoài kia
    Họ muốn phán quyết tức thì
    Nhưng công lý của đám đông
    Chỉ là chiếc máy chém vội vã.

    Chorus

    Công lý không phải sự thật
    Nó chỉ là chiếc bóng mờ nhạt
    Được nhào nặn bởi kẻ cầm quyền
    Chứ không phải ánh sáng vĩnh hằng.

    Verse 3

    Có những điều hợp pháp nhưng vô đạo đức
    Có những sự thật không thể chứng minh
    Có những tiếng kêu oan lạc lõng
    Chìm vào trong im lặng của luật lệ.

    Bridge

    Nhưng sự thật không bao giờ chết
    Dẫu bị che giấu, dẫu bị bẻ cong
    Một ngày nào đó nó sẽ trỗi dậy
    Chói lòa, làm sụp đổ những chiếc cân giả dối.

    Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

    Công lý không phải sự thật
    Nó có thể phản bội, có thể lầm lạc
    Nhưng ta vẫn có thể sống ngay thẳng
    Trong ánh sáng sự thật của chính mình.

    Outro (dịu lại, vang vọng)

    Cán cân có thể méo mó
    Nhưng lòng ta không được cong nghiêng
    Công lý thế gian có thể thất bại
    Nhưng sự thật vẫn là ngọn lửa bất diệt trong tim.
    HNI 4-9 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 27 “CÔNG LÝ KHÔNG PHẢI SỰ THẬT” Verse 1 Trong căn phòng tòa án lạnh lùng Người ta nói về lẽ phải, về công bằng Nhưng sự thật đâu, nó nằm ở đâu? Giữa những tập hồ sơ và thủ tục rườm rà. Verse 2 Có kẻ vô tội bị xiềng xích Có kẻ tội lỗi bước ra tự do Cán cân lung lay theo quyền lực Chứ không phải theo ánh sáng sự thật. Pre-Chorus Đám đông hò reo ngoài kia Họ muốn phán quyết tức thì Nhưng công lý của đám đông Chỉ là chiếc máy chém vội vã. Chorus Công lý không phải sự thật Nó chỉ là chiếc bóng mờ nhạt Được nhào nặn bởi kẻ cầm quyền Chứ không phải ánh sáng vĩnh hằng. Verse 3 Có những điều hợp pháp nhưng vô đạo đức Có những sự thật không thể chứng minh Có những tiếng kêu oan lạc lõng Chìm vào trong im lặng của luật lệ. Bridge Nhưng sự thật không bao giờ chết Dẫu bị che giấu, dẫu bị bẻ cong Một ngày nào đó nó sẽ trỗi dậy Chói lòa, làm sụp đổ những chiếc cân giả dối. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Công lý không phải sự thật Nó có thể phản bội, có thể lầm lạc Nhưng ta vẫn có thể sống ngay thẳng Trong ánh sáng sự thật của chính mình. Outro (dịu lại, vang vọng) Cán cân có thể méo mó Nhưng lòng ta không được cong nghiêng Công lý thế gian có thể thất bại Nhưng sự thật vẫn là ngọn lửa bất diệt trong tim.
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9- Bài thơ - Chương 29
    Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le

    Tôn trọng – ngọn gió lành trong nhân thế,
    Thổi vào tim, xua tan những u mê.
    Một ánh nhìn không khinh khi, coi rẻ,
    Đã dựng lên chiếc cầu nối lối về.
    Tôn trọng – khởi đầu của bao hòa thuận,
    Nơi gia đình, cha mẹ lắng nghe con.
    Đứa trẻ nhỏ, tâm hồn không bị gãy,
    Được nâng niu, lớn mạnh giữa vuông tròn.
    Vợ với chồng, nếu biết cùng trân trọng,
    Thì yêu thương chẳng biến dạng bạo tàn.
    Khi không áp đặt, không lời cay nghiệt,
    Tổ ấm kia hóa chốn ngọc ngà vàng.
    Trong cộng đồng, mỗi người là ngọn lửa,
    Khác nhau nhiều nhưng chẳng ai thấp hơn.
    Người lao động tay đầy bùn đất thẳm,
    Cũng đáng tôn như học giả uyên côn.
    Người giàu có đừng coi khinh nghèo khó,
    Người trí cao đừng chế giễu dốt khờ.
    Tôn trọng – chính là liều thuốc nhiệm màu,
    Gắn nhân gian trong tiếng cười, giọt mơ.
    Một đất nước muốn bình yên, vững chãi,
    Không thể xây bằng súng đạn, gươm đao.
    Chỉ có thể bằng tôn trọng công dân,
    Tiếng nói dân mới là ngọn cờ cao.
    Khi lãnh đạo biết coi dân là gốc,
    Biết lắng nghe, không áp đặt quyền uy.
    Thì quốc gia, như rừng xanh vững gốc,
    Ngọn gió nào cũng chẳng thể quật đi.
    Trên thế giới, chiến tranh từ đâu đến?
    Từ kiêu căng, từ khinh bỉ, hận thù.
    Một dân tộc xem mình là trung tâm,
    Đem vũ lực ép buộc kẻ khác phục.
    Hòa bình thật, không cần thêm hiệp ước,
    Chỉ cần người tôn trọng kẻ khác thôi.
    Mọi biên giới sẽ hóa thành vô nghĩa,
    Nhân loại chung nhịp thở giữa đất trời.
    Nhưng hòa bình đâu chỉ nơi nhân thế,
    Còn thiên nhiên – người bạn của muôn đời.
    Ta phải học tôn trọng từng mạch nước,
    Từng loài cây, từng chú cá tung chơi.
    Khi ta biết cúi đầu trước đất mẹ,
    Không tàn phá, không tham lam, vô tâm.
    Thì Trái Đất sẽ ôm ta dịu ngọt,
    Mùa hoa xanh sẽ nở khắp ngàn năm.
    Tôn trọng – không là câu từ sáo rỗng,
    Mà hiện ra trong ánh mắt, bàn tay.
    Một lời chào, một lắng nghe thành thật,
    Cũng dựng xây hòa bình ở nơi này.
    Tôn trọng – nền móng vững như đá tảng,
    Trên đó ta xây ngôi nhà yêu thương.
    Nếu thiếu nó, tường nhà nhanh sụp đổ,
    Nếu có rồi, ánh sáng sẽ muôn phương.
    Ôi nhân loại, hãy khắc ghi vào dạ:
    Tôn trọng nhau là giữ lấy hòa bình.
    Đừng đợi đến khi chiến tranh gào thét,
    Mới giật mình: “Lẽ sống quá mong manh.”
    Xin dâng tặng từng dòng thơ chân thật,
    Cho mai sau còn thấy lối quay về.
    Tôn trọng chính là ngọn đèn bất diệt,
    Soi nhân gian – cho thế giới vẹn thề.
    HNI 4/9- 📕Bài thơ - Chương 29 Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le Tôn trọng – ngọn gió lành trong nhân thế, Thổi vào tim, xua tan những u mê. Một ánh nhìn không khinh khi, coi rẻ, Đã dựng lên chiếc cầu nối lối về. Tôn trọng – khởi đầu của bao hòa thuận, Nơi gia đình, cha mẹ lắng nghe con. Đứa trẻ nhỏ, tâm hồn không bị gãy, Được nâng niu, lớn mạnh giữa vuông tròn. Vợ với chồng, nếu biết cùng trân trọng, Thì yêu thương chẳng biến dạng bạo tàn. Khi không áp đặt, không lời cay nghiệt, Tổ ấm kia hóa chốn ngọc ngà vàng. Trong cộng đồng, mỗi người là ngọn lửa, Khác nhau nhiều nhưng chẳng ai thấp hơn. Người lao động tay đầy bùn đất thẳm, Cũng đáng tôn như học giả uyên côn. Người giàu có đừng coi khinh nghèo khó, Người trí cao đừng chế giễu dốt khờ. Tôn trọng – chính là liều thuốc nhiệm màu, Gắn nhân gian trong tiếng cười, giọt mơ. Một đất nước muốn bình yên, vững chãi, Không thể xây bằng súng đạn, gươm đao. Chỉ có thể bằng tôn trọng công dân, Tiếng nói dân mới là ngọn cờ cao. Khi lãnh đạo biết coi dân là gốc, Biết lắng nghe, không áp đặt quyền uy. Thì quốc gia, như rừng xanh vững gốc, Ngọn gió nào cũng chẳng thể quật đi. Trên thế giới, chiến tranh từ đâu đến? Từ kiêu căng, từ khinh bỉ, hận thù. Một dân tộc xem mình là trung tâm, Đem vũ lực ép buộc kẻ khác phục. Hòa bình thật, không cần thêm hiệp ước, Chỉ cần người tôn trọng kẻ khác thôi. Mọi biên giới sẽ hóa thành vô nghĩa, Nhân loại chung nhịp thở giữa đất trời. Nhưng hòa bình đâu chỉ nơi nhân thế, Còn thiên nhiên – người bạn của muôn đời. Ta phải học tôn trọng từng mạch nước, Từng loài cây, từng chú cá tung chơi. Khi ta biết cúi đầu trước đất mẹ, Không tàn phá, không tham lam, vô tâm. Thì Trái Đất sẽ ôm ta dịu ngọt, Mùa hoa xanh sẽ nở khắp ngàn năm. Tôn trọng – không là câu từ sáo rỗng, Mà hiện ra trong ánh mắt, bàn tay. Một lời chào, một lắng nghe thành thật, Cũng dựng xây hòa bình ở nơi này. Tôn trọng – nền móng vững như đá tảng, Trên đó ta xây ngôi nhà yêu thương. Nếu thiếu nó, tường nhà nhanh sụp đổ, Nếu có rồi, ánh sáng sẽ muôn phương. Ôi nhân loại, hãy khắc ghi vào dạ: Tôn trọng nhau là giữ lấy hòa bình. Đừng đợi đến khi chiến tranh gào thét, Mới giật mình: “Lẽ sống quá mong manh.” Xin dâng tặng từng dòng thơ chân thật, Cho mai sau còn thấy lối quay về. Tôn trọng chính là ngọn đèn bất diệt, Soi nhân gian – cho thế giới vẹn thề.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9 - B42. BÀI HÁT CHƯƠNG 27
    TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP
    Tác giả: Henry Le
    [Verse 1]
    Em đến trong đời, như nắng mai bừng sáng,
    Anh chẳng phải thần thánh, cũng chẳng hề hoàn hảo,
    Chúng ta đều là con người – với vết thương và khát vọng,
    Trong yêu thương, không ai phải cúi đầu đau đớn.
    [Pre-Chorus]
    Nếu yêu là nâng nhau lên,
    Thì xin đừng ai quỳ gối,
    Nếu trái tim biết tôn trọng,
    Thì tình yêu sẽ không bao giờ vỡ tan.

    [Chorus]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời.
    Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc,
    Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời.

    [Verse 2]
    Anh từng thấy những giọt lệ rơi lặng thầm,
    Người yêu thương bị xem như một cái bóng.
    Nhưng tình yêu không phải là xiềng xích,
    Mà là đôi cánh đưa ta vượt khổ đau.

    [Pre-Chorus]
    Hãy để trái tim được tự do,
    Trong bình đẳng, niềm tin lớn lên,
    Yêu không phải để sở hữu,
    Mà để cùng nhau trở thành chính mình.

    [Chorus]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời.
    Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc,
    Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời.

    [Bridge]
    Nếu một ngày em yếu đuối, anh sẽ dìu bước,
    Nếu một ngày anh gục ngã, em là ngọn lửa sưởi ấm.
    Chúng ta khác biệt, nhưng bằng nhau trong tình cảm,
    Không ai lớn hơn – cũng chẳng ai nhỏ bé hơn.

    [Chorus – cao trào]
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Không ai phải lặng câm sau những nỗi đau.
    Trong tình yêu – chúng ta cùng tỏa sáng,
    Tôn trọng, nâng nhau, mới là yêu thật sự.

    [Outro]
    Và nếu mai sau còn đi tiếp trên đường dài,
    Xin nhớ: yêu là giữ nhau bình đẳng mãi mãi.
    Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
    Yêu là cùng nhau vươn tới trời cao.
    HNI 4/9 - B42. 🏵️🏵️🏵️🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 27 TRONG TÌNH YÊU – KHÔNG AI ĐÁNG BỊ HẠ THẤP Tác giả: Henry Le [Verse 1] Em đến trong đời, như nắng mai bừng sáng, Anh chẳng phải thần thánh, cũng chẳng hề hoàn hảo, Chúng ta đều là con người – với vết thương và khát vọng, Trong yêu thương, không ai phải cúi đầu đau đớn. [Pre-Chorus] Nếu yêu là nâng nhau lên, Thì xin đừng ai quỳ gối, Nếu trái tim biết tôn trọng, Thì tình yêu sẽ không bao giờ vỡ tan. [Chorus] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời. Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc, Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời. [Verse 2] Anh từng thấy những giọt lệ rơi lặng thầm, Người yêu thương bị xem như một cái bóng. Nhưng tình yêu không phải là xiềng xích, Mà là đôi cánh đưa ta vượt khổ đau. [Pre-Chorus] Hãy để trái tim được tự do, Trong bình đẳng, niềm tin lớn lên, Yêu không phải để sở hữu, Mà để cùng nhau trở thành chính mình. [Chorus] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Cả hai xứng đáng được nhìn nhau như ánh mặt trời. Trong vòng tay – không ai là kẻ thua cuộc, Yêu là cùng đứng dậy, đi đến cuối chân trời. [Bridge] Nếu một ngày em yếu đuối, anh sẽ dìu bước, Nếu một ngày anh gục ngã, em là ngọn lửa sưởi ấm. Chúng ta khác biệt, nhưng bằng nhau trong tình cảm, Không ai lớn hơn – cũng chẳng ai nhỏ bé hơn. [Chorus – cao trào] Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Không ai phải lặng câm sau những nỗi đau. Trong tình yêu – chúng ta cùng tỏa sáng, Tôn trọng, nâng nhau, mới là yêu thật sự. [Outro] Và nếu mai sau còn đi tiếp trên đường dài, Xin nhớ: yêu là giữ nhau bình đẳng mãi mãi. Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Yêu là cùng nhau vươn tới trời cao.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9: Bài hát chương 24:
    Trong xã hội – mỗi nghề đều có giá trị
    Lê Đình Hải
    Điệp khúc:
    Trong xã hội này, không ai nhỏ bé,
    Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng.
    Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng,
    Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương.
    Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng,
    Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai.
    Không có thấp, chẳng có cao trong đời,
    Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai.

    Đoạn 1:
    Anh công nhân đứng nơi công trường gió bụi,
    Mồ hôi rơi thấm đất mẹ bao la.
    Chị nông dân gieo mầm xanh hy vọng,
    Đem hạt lúa nuôi cả giấc mơ nhà.
    Thầy giáo trẻ dạy bài ca con chữ,
    Bác sĩ hiền chữa bệnh cứu sinh linh.
    Người nghệ sĩ mang hồn vào giai điệu,
    Khiến cuộc đời thêm sắc thắm lung linh.

    Điệp khúc:
    Trong xã hội này, không ai nhỏ bé,
    Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng.
    Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng,
    Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương.
    Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng,
    Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai.
    Không có thấp, chẳng có cao trong đời,
    Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai.

    Đoạn 2:
    Có người lái xe đưa ta qua phố thị,
    Có người quét đường giữ phố sạch, trong.
    Có người lính canh đêm dài bão tố,
    Giữ bình yên cho tiếng cười nở hoa.
    Có người viết nên trang thơ, trang sách,
    Có người trồng thêm bóng mát bên đời.
    Từng công việc, từng bàn tay thầm lặng,
    Kết nên một xã hội rạng ngời.

    Cầu nối:
    Đừng so đo nghề này cao, nghề kia thấp,
    Bởi chính ta đang sống nhờ nhau.
    Nếu thiếu một, thế giới này khập khiễng,
    Mỗi con người là một nốt trong bản giao hưởng dài lâu.
    Điệp khúc:
    Trong xã hội này, không ai nhỏ bé,
    Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng.
    Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng,
    Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương.
    Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng,
    Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai.
    Không có thấp, chẳng có cao trong đời,
    Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai.

    Đoạn kết:
    Hãy ngẩng cao đầu dù ta làm việc gì,
    Bởi giá trị nằm trong chính trái tim.
    Một xã hội công bằng, chan chứa nghĩa,
    Khi mọi nghề đều được tôn vinh.
    Trong xã hội – mỗi nghề đều có giá trị,
    Từng con người là một ánh bình minh.

    Đọc thêm

    HNI 4/9: Bài hát chương 24: Trong xã hội – mỗi nghề đều có giá trị Lê Đình Hải Điệp khúc: Trong xã hội này, không ai nhỏ bé, Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng. Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng, Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương. Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng, Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai. Không có thấp, chẳng có cao trong đời, Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai. Đoạn 1: Anh công nhân đứng nơi công trường gió bụi, Mồ hôi rơi thấm đất mẹ bao la. Chị nông dân gieo mầm xanh hy vọng, Đem hạt lúa nuôi cả giấc mơ nhà. Thầy giáo trẻ dạy bài ca con chữ, Bác sĩ hiền chữa bệnh cứu sinh linh. Người nghệ sĩ mang hồn vào giai điệu, Khiến cuộc đời thêm sắc thắm lung linh. Điệp khúc: Trong xã hội này, không ai nhỏ bé, Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng. Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng, Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương. Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng, Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai. Không có thấp, chẳng có cao trong đời, Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai. Đoạn 2: Có người lái xe đưa ta qua phố thị, Có người quét đường giữ phố sạch, trong. Có người lính canh đêm dài bão tố, Giữ bình yên cho tiếng cười nở hoa. Có người viết nên trang thơ, trang sách, Có người trồng thêm bóng mát bên đời. Từng công việc, từng bàn tay thầm lặng, Kết nên một xã hội rạng ngời. Cầu nối: Đừng so đo nghề này cao, nghề kia thấp, Bởi chính ta đang sống nhờ nhau. Nếu thiếu một, thế giới này khập khiễng, Mỗi con người là một nốt trong bản giao hưởng dài lâu. Điệp khúc: Trong xã hội này, không ai nhỏ bé, Mỗi nghề là một ngọn lửa cháy bừng. Người cầm búa, kẻ cầm bút, chung một hướng, Dệt đời nhau thành bản nhạc tình thương. Mỗi bàn tay, một giá trị ngời sáng, Mỗi công việc, đều vun đắp ngày mai. Không có thấp, chẳng có cao trong đời, Chỉ có tim người – góp sức dựng tương lai. Đoạn kết: Hãy ngẩng cao đầu dù ta làm việc gì, Bởi giá trị nằm trong chính trái tim. Một xã hội công bằng, chan chứa nghĩa, Khi mọi nghề đều được tôn vinh. Trong xã hội – mỗi nghề đều có giá trị, Từng con người là một ánh bình minh. Đọc thêm 
    Like
    Wow
    Love
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4-9
    BÀI HÁT CHƯƠNG 28

    “AI VIẾT NÊN LỊCH SỬ?”

    Verse 1

    Những trang sách rực rỡ chiến công
    Ai đã viết, ai đã chọn, ai bị xóa tên?
    Những người ngã xuống không lời ghi nhớ
    Chỉ còn lại tượng đài của kẻ thắng cuộc.

    Verse 2

    Trẻ thơ lớn lên trong bài ca chính thống
    Học thuộc lòng một lịch sử huy hoàng
    Nhưng trong im lặng, có bao nhiêu ký ức
    Không bao giờ được chạm đến ánh sáng.

    Pre-Chorus

    Lịch sử không phải sự thật nguyên sơ
    Nó là câu chuyện được biên tập
    Ai nắm quyền, người đó cầm bút
    Ai thất bại, người đó biến mất.

    Chorus

    Ai viết nên lịch sử?
    Ai quyết định ai là anh hùng, ai là tội đồ?
    Sự thật nằm đâu giữa dòng chữ kia?
    Hay chỉ bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian?

    Verse 3

    Có những tiếng khóc trong đêm
    Không lọt qua được trang sử
    Có những linh hồn không tên
    Bị bỏ lại trong khoảng lặng vô hình.

    Bridge

    Nhưng ký ức vẫn còn sống
    Trong lời kể thầm thì của những người già
    Trong ánh mắt không chịu quên
    Trong sự thật chảy ngầm dưới dòng chữ chính thống.

    Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

    Ai viết nên lịch sử?
    Kẻ thắng cuộc hay những linh hồn bị lãng quên?
    Nếu chỉ nghe một giọng nói
    Ta sẽ không bao giờ chạm đến sự thật.

    Outro (dịu lại, vang vọng)

    Một ngày nào đó, trang sử sẽ mở lại
    Không bởi kẻ chiến thắng, mà bởi con người tỉnh thức
    Lịch sử không còn chỉ là chiến công
    Mà là sự thật, dù đau thương nhưng toàn vẹn.
    HNI 4-9 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 28 “AI VIẾT NÊN LỊCH SỬ?” Verse 1 Những trang sách rực rỡ chiến công Ai đã viết, ai đã chọn, ai bị xóa tên? Những người ngã xuống không lời ghi nhớ Chỉ còn lại tượng đài của kẻ thắng cuộc. Verse 2 Trẻ thơ lớn lên trong bài ca chính thống Học thuộc lòng một lịch sử huy hoàng Nhưng trong im lặng, có bao nhiêu ký ức Không bao giờ được chạm đến ánh sáng. Pre-Chorus Lịch sử không phải sự thật nguyên sơ Nó là câu chuyện được biên tập Ai nắm quyền, người đó cầm bút Ai thất bại, người đó biến mất. Chorus Ai viết nên lịch sử? Ai quyết định ai là anh hùng, ai là tội đồ? Sự thật nằm đâu giữa dòng chữ kia? Hay chỉ bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian? Verse 3 Có những tiếng khóc trong đêm Không lọt qua được trang sử Có những linh hồn không tên Bị bỏ lại trong khoảng lặng vô hình. Bridge Nhưng ký ức vẫn còn sống Trong lời kể thầm thì của những người già Trong ánh mắt không chịu quên Trong sự thật chảy ngầm dưới dòng chữ chính thống. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Ai viết nên lịch sử? Kẻ thắng cuộc hay những linh hồn bị lãng quên? Nếu chỉ nghe một giọng nói Ta sẽ không bao giờ chạm đến sự thật. Outro (dịu lại, vang vọng) Một ngày nào đó, trang sử sẽ mở lại Không bởi kẻ chiến thắng, mà bởi con người tỉnh thức Lịch sử không còn chỉ là chiến công Mà là sự thật, dù đau thương nhưng toàn vẹn.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    16
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9- Bài thơ Chương 28
    Trong cộng đồng – một cá nhân cũng có thể tạo nên thay đổi - Lê Đình Hải

    Giữa biển người mênh mông chan hòa,
    Một giọt nhỏ cũng dấy lên làn sóng.
    Một hạt mầm, trong im lặng nở ra,
    Có thể thành rừng xanh bạt ngàn vĩnh cửu.
    Ai nói một người thì quá nhỏ bé,
    Giữa vũ trụ bao la, tiếng có ai nghe?
    Nhưng chính từ tiếng thì thầm le lói,
    Có ngày hóa thành lời kêu gọi vang xa.

    Trong cộng đồng, một ngọn nến sáng,
    Xua bóng tối cho vạn ngọn nến bừng.
    Một bàn tay giơ lên mạnh mẽ,
    Khiến ngàn vạn tay khác cùng vươn cao.

    Hãy nhớ:
    Lửa không cần cả rừng để cháy,
    Chỉ cần một tàn than khơi nguồn.
    Sóng chẳng cần biển cả tràn đầy,
    Một cơn gió cũng làm dậy sóng.

    Một con én không làm nên mùa xuân,
    Nhưng cánh én khởi đầu hy vọng.
    Một giọt sương chẳng làm thành dòng sông,
    Nhưng khởi dòng chảy về muôn ngả.

    Trong cộng đồng, khi trái tim sáng rực,
    Thì ánh nhìn sẽ lây lan thành sức mạnh.
    Một người đứng lên, triệu người cùng tiến bước,
    Một ý tưởng, hóa cả thời đại đổi thay.

    Bạn có thể là tia chớp bất ngờ,
    Xé màn đêm, cho nhân loại nhìn thấy.
    Bạn có thể là hạt cát nhỏ nhoi,
    Nhưng thêm vào xây núi non hùng vĩ.

    Đừng sợ hãi mình chỉ là “một”,
    Trong cộng đồng, “một” chính là mầm.
    Một mầm gieo đúng đất, đúng thời,
    Có thể nở thành cánh đồng lúa bát ngát.

    Một nụ cười, cũng làm tan nỗi buồn,
    Một cái nắm tay, cũng nối gần xa lạ.
    Một câu nói chân thành,
    Cũng chạm được tim người đang tuyệt vọng.

    Đừng khinh thường bản thân bé nhỏ,
    Đừng nghĩ rằng tiếng nói bị vùi lấp.
    Bởi cộng đồng không khởi đầu từ đám đông,
    Mà từ một trái tim dám yêu thương trước.

    Một cá nhân – khi mang lòng chính nghĩa,
    Chẳng còn lẻ loi, chẳng còn đơn độc.
    Bởi cộng đồng sẽ nhìn, sẽ nghe,
    Và cùng bạn viết nên chương mới.

    Hãy tin:
    Trong cộng đồng, một cá nhân có thể làm thay đổi,
    Như tia sáng xuyên màn đêm dày đặc.
    Như hạt giống làm đất khô hồi sinh,
    Như tiếng chuông lay tỉnh muôn người đang ngủ.

    Và bạn, chính là người ấy hôm nay,
    Nếu dám bước lên, thắp sáng niềm tin.
    Nếu dám gieo một hạt mầm hy vọng,
    Cả cộng đồng sẽ cùng nhau trổ hoa.
    Đọc thêm
    HNI 4/9- Bài thơ Chương 28 Trong cộng đồng – một cá nhân cũng có thể tạo nên thay đổi - Lê Đình Hải Giữa biển người mênh mông chan hòa, Một giọt nhỏ cũng dấy lên làn sóng. Một hạt mầm, trong im lặng nở ra, Có thể thành rừng xanh bạt ngàn vĩnh cửu. Ai nói một người thì quá nhỏ bé, Giữa vũ trụ bao la, tiếng có ai nghe? Nhưng chính từ tiếng thì thầm le lói, Có ngày hóa thành lời kêu gọi vang xa. Trong cộng đồng, một ngọn nến sáng, Xua bóng tối cho vạn ngọn nến bừng. Một bàn tay giơ lên mạnh mẽ, Khiến ngàn vạn tay khác cùng vươn cao. Hãy nhớ: Lửa không cần cả rừng để cháy, Chỉ cần một tàn than khơi nguồn. Sóng chẳng cần biển cả tràn đầy, Một cơn gió cũng làm dậy sóng. Một con én không làm nên mùa xuân, Nhưng cánh én khởi đầu hy vọng. Một giọt sương chẳng làm thành dòng sông, Nhưng khởi dòng chảy về muôn ngả. Trong cộng đồng, khi trái tim sáng rực, Thì ánh nhìn sẽ lây lan thành sức mạnh. Một người đứng lên, triệu người cùng tiến bước, Một ý tưởng, hóa cả thời đại đổi thay. Bạn có thể là tia chớp bất ngờ, Xé màn đêm, cho nhân loại nhìn thấy. Bạn có thể là hạt cát nhỏ nhoi, Nhưng thêm vào xây núi non hùng vĩ. Đừng sợ hãi mình chỉ là “một”, Trong cộng đồng, “một” chính là mầm. Một mầm gieo đúng đất, đúng thời, Có thể nở thành cánh đồng lúa bát ngát. Một nụ cười, cũng làm tan nỗi buồn, Một cái nắm tay, cũng nối gần xa lạ. Một câu nói chân thành, Cũng chạm được tim người đang tuyệt vọng. Đừng khinh thường bản thân bé nhỏ, Đừng nghĩ rằng tiếng nói bị vùi lấp. Bởi cộng đồng không khởi đầu từ đám đông, Mà từ một trái tim dám yêu thương trước. Một cá nhân – khi mang lòng chính nghĩa, Chẳng còn lẻ loi, chẳng còn đơn độc. Bởi cộng đồng sẽ nhìn, sẽ nghe, Và cùng bạn viết nên chương mới. Hãy tin: Trong cộng đồng, một cá nhân có thể làm thay đổi, Như tia sáng xuyên màn đêm dày đặc. Như hạt giống làm đất khô hồi sinh, Như tiếng chuông lay tỉnh muôn người đang ngủ. Và bạn, chính là người ấy hôm nay, Nếu dám bước lên, thắp sáng niềm tin. Nếu dám gieo một hạt mầm hy vọng, Cả cộng đồng sẽ cùng nhau trổ hoa. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    16
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 4/9 - Bài hát chương 29
    Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le
    [Verse 1]
    Khi đôi mắt nhìn nhau không còn nghi ngại,
    Khi đôi tay chạm nhau chẳng còn chia phai.
    Ta học cách lắng nghe trong thinh lặng,
    Biết trân trọng khác biệt – chính là thương yêu.
    [Pre-Chorus]
    Không ai nhỏ bé hơn,
    Không ai cao lớn hơn,
    Trong trái tim, ta đều là người.
    Một nụ cười trao đi,
    Một ánh nhìn dịu dàng,
    Thế giới này bắt đầu bình yên.
    [Chorus]
    Tôn trọng – nền móng của hòa bình,
    Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao.
    Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh,
    Giữa bão tố, vẫn sáng như sao.
    Nếu mỗi người biết lắng nghe,
    Biết trân quý từng hơi thở,
    Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh.
    [Verse 2]
    Khi con trẻ hỏi ta về niềm tin sống,
    Ta trả lời: “Hãy tôn trọng, con ơi.”
    Không cần vạn lý tường cao hay pháo đài,
    Chỉ cần lòng người mở – hòa bình sẽ tới.
    [Pre-Chorus]
    Không biên giới trong tim,
    Không hận thù giam cầm,
    Chỉ có tình thương vượt ngàn năm.
    Một lời nói dịu êm,
    Một bàn tay nâng đỡ,
    Làm nên sức mạnh bền lâu.
    [Chorus]
    Tôn trọng – nền móng của hòa bình,
    Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao.
    Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh,
    Giữa bão tố, vẫn sáng như sao.
    Nếu mỗi người biết lắng nghe,
    Biết trân quý từng hơi thở,
    Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh.
    [Bridge]
    Có thể ta không giống nhau,
    Nhưng cùng chung một mái trời xanh.
    Có thể ta đi những con đường khác,
    Nhưng đều tìm về một nơi:
    Nơi con người biết yêu con người.
    [Chorus – cao trào]
    Tôn trọng – nền móng của hòa bình,
    Không gì phá vỡ khi tim còn thương.
    Tôn trọng – thắp sáng cả hành tinh,
    Xua tan bóng tối, gọi bình minh về.
    Nếu mỗi người biết sẻ chia,
    Biết nhìn nhau như anh em,
    Thì thế giới này – mãi là hòa ca.
    [Outro]
    Hòa bình bắt đầu…
    Từ ánh mắt biết tôn trọng…
    Từ trái tim không khép lại…
    Và từ mỗi chúng ta.
    HNI 4/9 - 🎵Bài hát chương 29 Tôn trọng là nền móng của hòa bình – Henry Le [Verse 1] Khi đôi mắt nhìn nhau không còn nghi ngại, Khi đôi tay chạm nhau chẳng còn chia phai. Ta học cách lắng nghe trong thinh lặng, Biết trân trọng khác biệt – chính là thương yêu. [Pre-Chorus] Không ai nhỏ bé hơn, Không ai cao lớn hơn, Trong trái tim, ta đều là người. Một nụ cười trao đi, Một ánh nhìn dịu dàng, Thế giới này bắt đầu bình yên. [Chorus] Tôn trọng – nền móng của hòa bình, Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao. Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh, Giữa bão tố, vẫn sáng như sao. Nếu mỗi người biết lắng nghe, Biết trân quý từng hơi thở, Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh. [Verse 2] Khi con trẻ hỏi ta về niềm tin sống, Ta trả lời: “Hãy tôn trọng, con ơi.” Không cần vạn lý tường cao hay pháo đài, Chỉ cần lòng người mở – hòa bình sẽ tới. [Pre-Chorus] Không biên giới trong tim, Không hận thù giam cầm, Chỉ có tình thương vượt ngàn năm. Một lời nói dịu êm, Một bàn tay nâng đỡ, Làm nên sức mạnh bền lâu. [Chorus] Tôn trọng – nền móng của hòa bình, Xây từ trái tim, chẳng phải gươm đao. Tôn trọng – tiếng gọi của nhân sinh, Giữa bão tố, vẫn sáng như sao. Nếu mỗi người biết lắng nghe, Biết trân quý từng hơi thở, Thì thế giới này – chẳng còn chiến tranh. [Bridge] Có thể ta không giống nhau, Nhưng cùng chung một mái trời xanh. Có thể ta đi những con đường khác, Nhưng đều tìm về một nơi: Nơi con người biết yêu con người. [Chorus – cao trào] Tôn trọng – nền móng của hòa bình, Không gì phá vỡ khi tim còn thương. Tôn trọng – thắp sáng cả hành tinh, Xua tan bóng tối, gọi bình minh về. Nếu mỗi người biết sẻ chia, Biết nhìn nhau như anh em, Thì thế giới này – mãi là hòa ca. [Outro] Hòa bình bắt đầu… Từ ánh mắt biết tôn trọng… Từ trái tim không khép lại… Và từ mỗi chúng ta.
    Like
    Love
    Wow
    Haha
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ