• HNI 7-9
    Bài Thơ Chương 45

    “ĐÔI CÁNH CỦA SỰ THẬT”

    Sự thật không cứu rỗi,
    Không xóa bỏ nỗi đau.
    Nó chỉ là ngọn lửa,
    Chiếu sáng lối ta đi.

    Nhiều người trông mong ảo ảnh,
    Chờ phép màu giải thoát linh hồn.
    Nhưng sự thật chẳng là thánh thần,
    Nó chỉ là tấm gương phản chiếu.

    Nhìn vào đó, ta thấy mình,
    Yếu đuối, mong manh, bất toàn.
    Nhìn vào đó, ta thấy đời,
    Đầy dang dở, đầy vô thường.

    Sự thật không bế ta lên,
    Không đặt ta lên ngai vàng.
    Nhưng nó trao cho ta đôi cánh,
    Để chính ta tự bay.

    Đôi cánh được dệt từ đau thương,
    Từ những lần ngã gục.
    Đôi cánh được rèn trong khổ hạnh,
    Trong tiếng khóc đêm dài.

    Nhờ sự thật, ta biết mình tự do,
    Không còn trói buộc trong ảo tưởng.
    Nhờ sự thật, ta biết mình có thể,
    Chọn đường bay cho chính mình.

    Sự thật không mang ta đến thiên đường,
    Nhưng mở ra bầu trời rộng lớn.
    Sự thật không hứa hẹn an toàn,
    Nhưng cho ta can đảm cất cánh.

    Và khi ta học bay bằng đôi cánh ấy,
    Nỗi đau không còn là kẻ thù.
    Nó trở thành gió nâng ta lên,
    Đưa ta đến vùng trời thật sự.
    HNI 7-9 📝 Bài Thơ Chương 45 “ĐÔI CÁNH CỦA SỰ THẬT” Sự thật không cứu rỗi, Không xóa bỏ nỗi đau. Nó chỉ là ngọn lửa, Chiếu sáng lối ta đi. Nhiều người trông mong ảo ảnh, Chờ phép màu giải thoát linh hồn. Nhưng sự thật chẳng là thánh thần, Nó chỉ là tấm gương phản chiếu. Nhìn vào đó, ta thấy mình, Yếu đuối, mong manh, bất toàn. Nhìn vào đó, ta thấy đời, Đầy dang dở, đầy vô thường. Sự thật không bế ta lên, Không đặt ta lên ngai vàng. Nhưng nó trao cho ta đôi cánh, Để chính ta tự bay. Đôi cánh được dệt từ đau thương, Từ những lần ngã gục. Đôi cánh được rèn trong khổ hạnh, Trong tiếng khóc đêm dài. Nhờ sự thật, ta biết mình tự do, Không còn trói buộc trong ảo tưởng. Nhờ sự thật, ta biết mình có thể, Chọn đường bay cho chính mình. Sự thật không mang ta đến thiên đường, Nhưng mở ra bầu trời rộng lớn. Sự thật không hứa hẹn an toàn, Nhưng cho ta can đảm cất cánh. Và khi ta học bay bằng đôi cánh ấy, Nỗi đau không còn là kẻ thù. Nó trở thành gió nâng ta lên, Đưa ta đến vùng trời thật sự.
    Love
    Like
    Angry
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9:
    BÀI HÁT CHƯƠNG 43:
    “SỰ THẬT VỚI TÌNH THƯƠNG”
    Verse 1
    Có những lời nói,
    Mang hình hài của lưỡi dao.
    Có những lời nói,
    Làm con tim vỡ nát.

    Verse 2

    Nhưng sự thật không cần cay nghiệt,
    Sự thật không cần giận dữ.
    Khi đi cùng lòng từ bi,
    Sự thật hóa thành ánh sáng.

    Pre-Chorus

    Hãy nói bằng trái tim,
    Đừng nói để chứng minh mình đúng.
    Hãy nói để nâng người khác dậy,
    Chứ không để họ gục ngã.

    Chorus

    Sự thật với tình thương,
    Sẽ chạm đến lòng người sâu thẳm.
    Sự thật với tình thương,
    Là ngọn đèn trong đêm tối.

    Verse 3

    Một câu nói dịu dàng thôi,
    Cũng đủ làm người mở lòng.
    Một sự thật biết mỉm cười,
    Có thể cứu một tâm hồn lạc lối.

    Bridge

    Đừng biến sự thật thành gươm giáo,
    Đừng để nó làm người sợ hãi.
    Hãy để nó thành đôi cánh,
    Đưa nhau bay lên cao.

    Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

    Sự thật với tình thương,
    Không làm đau mà chữa lành.
    Sự thật với tình thương,
    Mang tự do cho cả hai.

    Outro (dịu xuống)

    Có sự thật trong ánh mắt,
    Có tình thương trong lời nói.
    Khi cả hai cùng song hành,
    Đời bừng sáng – nhẹ nhàng hơn.
    HNI 7/9: 🎵BÀI HÁT CHƯƠNG 43: “SỰ THẬT VỚI TÌNH THƯƠNG” Verse 1 Có những lời nói, Mang hình hài của lưỡi dao. Có những lời nói, Làm con tim vỡ nát. Verse 2 Nhưng sự thật không cần cay nghiệt, Sự thật không cần giận dữ. Khi đi cùng lòng từ bi, Sự thật hóa thành ánh sáng. Pre-Chorus Hãy nói bằng trái tim, Đừng nói để chứng minh mình đúng. Hãy nói để nâng người khác dậy, Chứ không để họ gục ngã. Chorus Sự thật với tình thương, Sẽ chạm đến lòng người sâu thẳm. Sự thật với tình thương, Là ngọn đèn trong đêm tối. Verse 3 Một câu nói dịu dàng thôi, Cũng đủ làm người mở lòng. Một sự thật biết mỉm cười, Có thể cứu một tâm hồn lạc lối. Bridge Đừng biến sự thật thành gươm giáo, Đừng để nó làm người sợ hãi. Hãy để nó thành đôi cánh, Đưa nhau bay lên cao. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Sự thật với tình thương, Không làm đau mà chữa lành. Sự thật với tình thương, Mang tự do cho cả hai. Outro (dịu xuống) Có sự thật trong ánh mắt, Có tình thương trong lời nói. Khi cả hai cùng song hành, Đời bừng sáng – nhẹ nhàng hơn.
    Like
    Love
    Sad
    Angry
    12
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    BÀI HÁT CHƯƠNG 45

    “SỰ THẬT TRAO CHO TA CÁNH”

    Verse 1

    Sự thật không phải phép màu,
    Không đưa ta thoát khỏi đêm tối.
    Nhưng trong ánh sáng mong manh,
    Ta nhìn thấy chính mình.

    Verse 2

    Sự thật không bế ta đi,
    Không xóa hết vết thương trong tim.
    Nhưng nó trao cho ta đôi cánh,
    Để tự bay qua giông bão.

    Pre-Chorus

    Không ai có thể thay ta sống,
    Không ai có thể thay ta chọn.
    Sự thật chỉ mở ra bầu trời,
    Còn ta phải tự bay lên.

    Chorus

    Sự thật trao cho ta cánh,
    Để bay ra khỏi bóng tối dối lừa.
    Sự thật trao cho ta cánh,
    Để tìm thấy tự do thật sự.

    Verse 3

    Có lúc ta ngã xuống,
    Đôi cánh rách nát trong đau.
    Nhưng sự thật thì vẫn đó,
    Mở trời xanh đợi ta bay.

    Bridge

    Đừng chờ sự thật cứu rỗi,
    Đừng chờ ai mang ta đi.
    Hãy dùng đôi cánh chính mình,
    Vượt qua ngàn giông tố.

    Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

    Sự thật trao cho ta cánh,
    Để ta biết mình không còn sợ hãi.
    Sự thật trao cho ta cánh,
    Để ta tự do suốt đời.

    Outro (dịu xuống, vang vọng)

    Sự thật không giải thoát,
    Nhưng cho ta bầu trời.
    Sự thật không cõng ta đi,
    Nhưng cho ta đôi cánh vĩnh hằng.
    Đọc ít hơn
    HNI 7-9 BÀI HÁT CHƯƠNG 45 “SỰ THẬT TRAO CHO TA CÁNH” Verse 1 Sự thật không phải phép màu, Không đưa ta thoát khỏi đêm tối. Nhưng trong ánh sáng mong manh, Ta nhìn thấy chính mình. Verse 2 Sự thật không bế ta đi, Không xóa hết vết thương trong tim. Nhưng nó trao cho ta đôi cánh, Để tự bay qua giông bão. Pre-Chorus Không ai có thể thay ta sống, Không ai có thể thay ta chọn. Sự thật chỉ mở ra bầu trời, Còn ta phải tự bay lên. Chorus Sự thật trao cho ta cánh, Để bay ra khỏi bóng tối dối lừa. Sự thật trao cho ta cánh, Để tìm thấy tự do thật sự. Verse 3 Có lúc ta ngã xuống, Đôi cánh rách nát trong đau. Nhưng sự thật thì vẫn đó, Mở trời xanh đợi ta bay. Bridge Đừng chờ sự thật cứu rỗi, Đừng chờ ai mang ta đi. Hãy dùng đôi cánh chính mình, Vượt qua ngàn giông tố. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Sự thật trao cho ta cánh, Để ta biết mình không còn sợ hãi. Sự thật trao cho ta cánh, Để ta tự do suốt đời. Outro (dịu xuống, vang vọng) Sự thật không giải thoát, Nhưng cho ta bầu trời. Sự thật không cõng ta đi, Nhưng cho ta đôi cánh vĩnh hằng. Đọc ít hơn
    Like
    Love
    Sad
    Angry
    9
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9:
    CHƯƠNG 44: KHÔNG AI HOÀN HẢO – KỂ CẢ BẠN
    Mở đầu: Giấc mơ về sự hoàn hảo
    Từ khi sinh ra, chúng ta đã được gieo vào đầu một giấc mơ: phải trở nên hoàn hảo.
    Trong gia đình, cha mẹ so sánh: “Con phải giỏi như người này, ngoan như người kia.”
    Trong học đường, thầy cô chấm điểm để phân loại: 10 là tuyệt hảo, 5 là thất bại.
    Trong xã hội, truyền thông không ngừng quảng bá hình ảnh “con người lý tưởng”: xinh đẹp, thành đạt, giàu có, không một vết nhơ.
    Và thế là, chúng ta lớn lên cùng một ám ảnh: nếu tôi không hoàn hảo, tôi không xứng đáng.
    Nhưng sự thật đau thương là: không ai hoàn hảo – kể cả bạn. Và chính khi chấp nhận điều đó, ta mới bắt đầu sống thật.
    Hoàn hảo – cái bẫy vô hình
    Hoàn hảo nghe có vẻ cao quý, nhưng thực chất lại là cái bẫy giết chết tự do nội tâm.
    1. Hoàn hảo khiến ta kiệt sức: lúc nào cũng phải chạy đua để không bị coi thường.
    2. Hoàn hảo khiến ta giả dối: sợ bị lộ điểm yếu, ta phải che giấu, tô vẽ, đeo mặt nạ.
    3. Hoàn hảo khiến ta cô đơn: ta không dám cho ai thấy con người thật, nên chẳng ai thật sự biết ta.
    4. Hoàn hảo khiến ta bất mãn: dù đạt bao nhiêu, ta vẫn thấy thiếu, vì lúc nào cũng có “người hơn mình”.
    Cái bẫy hoàn hảo không bao giờ dừng lại. Nó giống như trèo một chiếc thang vô tận: càng leo, càng thấy đỉnh cao xa vời.
    Sự thật về bản chất con người
    Con người vốn dĩ là mâu thuẫn:
    Vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối.
    Vừa thông minh vừa ngu ngốc.
    Vừa sáng tạo vừa sai lầm.
    Vừa yêu thương vừa ích kỷ.
    Không ai thoát khỏi mâu thuẫn ấy. Ngay cả những người vĩ đại nhất trong lịch sử cũng đầy khiếm khuyết:
    Những triết gia sâu sắc vẫn mắc sai lầm trong đời sống cá nhân.
    Những bậc hiền triết vẫn từng trải qua tham, sân, si.
    Những nhà lãnh đạo vĩ đại cũng có những quyết định sai lầm.
    Vậy thì, tại sao ta lại bắt bản thân và người khác phải hoàn hảo?
    Triết học hiện sinh: Chấp nhận sự bất toàn
    Triết học hiện sinh khẳng định: con người là hữu thể bất toàn. Ta không được sinh ra để làm thần thánh, mà để sống giữa sự dang dở.
    Kierkegaard nói: “Con người là tổng hòa của yếu đuối và sức mạnh, của thời gian và vĩnh cửu.”
    Heidegger xem con người như “hữu thể bị ném vào đời”, luôn dang dở, luôn tìm kiếm.
    Camus gọi đời sống là phi lý, và sự phi lý ấy không thể loại bỏ – chỉ có thể chấp nhận.
    Chính sự bất toàn mới làm nên con người. Nếu hoàn hảo, ta đã là máy móc hay thần linh, chứ không phải người.
    Khi ta dám thừa nhận mình không hoàn hảo
    1. Ta buông bỏ áp lực: không cần phải chứng minh giá trị bằng thành tích.
    2. Ta dám sống thật: không phải giấu đi nỗi sợ, sự yếu kém.
    3. Ta dễ cảm thông với người khác: vì biết họ cũng đầy khuyết điểm như mình.
    4. Ta tự do: được phép thử, được phép sai, được phép học từ sai lầm.
    Chấp nhận sự không hoàn hảo không làm ta lười biếng – ngược lại, nó cho ta động lực sống chân thành hơn.
    Khi ta đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác
    Không chỉ ta tự trói mình trong bẫy hoàn hảo, ta còn áp đặt cái bẫy ấy lên người khác.
    Ta đòi hỏi bạn đời phải “hoàn hảo” trong tình yêu.
    Ta đòi hỏi con cái phải “hoàn hảo” trong học tập, hạnh kiểm.
    Ta đòi hỏi bạn bè phải “hoàn hảo” trong sự đồng hành.
    Và kết quả là gì? Thất vọng, trách móc, đổ vỡ. Bởi vì sự thật là: người khác cũng không hoàn hảo – như ta.
    Hoàn hảo và nỗi sợ bị từ chối
    Sâu thẳm bên trong, khát khao hoàn hảo đến từ nỗi sợ: nếu tôi không hoàn hảo, tôi sẽ không được yêu.
    Ta cố làm vừa lòng mọi người để không bị bỏ rơi.
    Ta cố gắng thành công để chứng minh giá trị.
    HNI 7/9: CHƯƠNG 44: KHÔNG AI HOÀN HẢO – KỂ CẢ BẠN Mở đầu: Giấc mơ về sự hoàn hảo Từ khi sinh ra, chúng ta đã được gieo vào đầu một giấc mơ: phải trở nên hoàn hảo. Trong gia đình, cha mẹ so sánh: “Con phải giỏi như người này, ngoan như người kia.” Trong học đường, thầy cô chấm điểm để phân loại: 10 là tuyệt hảo, 5 là thất bại. Trong xã hội, truyền thông không ngừng quảng bá hình ảnh “con người lý tưởng”: xinh đẹp, thành đạt, giàu có, không một vết nhơ. Và thế là, chúng ta lớn lên cùng một ám ảnh: nếu tôi không hoàn hảo, tôi không xứng đáng. Nhưng sự thật đau thương là: không ai hoàn hảo – kể cả bạn. Và chính khi chấp nhận điều đó, ta mới bắt đầu sống thật. Hoàn hảo – cái bẫy vô hình Hoàn hảo nghe có vẻ cao quý, nhưng thực chất lại là cái bẫy giết chết tự do nội tâm. 1. Hoàn hảo khiến ta kiệt sức: lúc nào cũng phải chạy đua để không bị coi thường. 2. Hoàn hảo khiến ta giả dối: sợ bị lộ điểm yếu, ta phải che giấu, tô vẽ, đeo mặt nạ. 3. Hoàn hảo khiến ta cô đơn: ta không dám cho ai thấy con người thật, nên chẳng ai thật sự biết ta. 4. Hoàn hảo khiến ta bất mãn: dù đạt bao nhiêu, ta vẫn thấy thiếu, vì lúc nào cũng có “người hơn mình”. Cái bẫy hoàn hảo không bao giờ dừng lại. Nó giống như trèo một chiếc thang vô tận: càng leo, càng thấy đỉnh cao xa vời. Sự thật về bản chất con người Con người vốn dĩ là mâu thuẫn: Vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối. Vừa thông minh vừa ngu ngốc. Vừa sáng tạo vừa sai lầm. Vừa yêu thương vừa ích kỷ. Không ai thoát khỏi mâu thuẫn ấy. Ngay cả những người vĩ đại nhất trong lịch sử cũng đầy khiếm khuyết: Những triết gia sâu sắc vẫn mắc sai lầm trong đời sống cá nhân. Những bậc hiền triết vẫn từng trải qua tham, sân, si. Những nhà lãnh đạo vĩ đại cũng có những quyết định sai lầm. Vậy thì, tại sao ta lại bắt bản thân và người khác phải hoàn hảo? Triết học hiện sinh: Chấp nhận sự bất toàn Triết học hiện sinh khẳng định: con người là hữu thể bất toàn. Ta không được sinh ra để làm thần thánh, mà để sống giữa sự dang dở. Kierkegaard nói: “Con người là tổng hòa của yếu đuối và sức mạnh, của thời gian và vĩnh cửu.” Heidegger xem con người như “hữu thể bị ném vào đời”, luôn dang dở, luôn tìm kiếm. Camus gọi đời sống là phi lý, và sự phi lý ấy không thể loại bỏ – chỉ có thể chấp nhận. Chính sự bất toàn mới làm nên con người. Nếu hoàn hảo, ta đã là máy móc hay thần linh, chứ không phải người. Khi ta dám thừa nhận mình không hoàn hảo 1. Ta buông bỏ áp lực: không cần phải chứng minh giá trị bằng thành tích. 2. Ta dám sống thật: không phải giấu đi nỗi sợ, sự yếu kém. 3. Ta dễ cảm thông với người khác: vì biết họ cũng đầy khuyết điểm như mình. 4. Ta tự do: được phép thử, được phép sai, được phép học từ sai lầm. Chấp nhận sự không hoàn hảo không làm ta lười biếng – ngược lại, nó cho ta động lực sống chân thành hơn. Khi ta đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác Không chỉ ta tự trói mình trong bẫy hoàn hảo, ta còn áp đặt cái bẫy ấy lên người khác. Ta đòi hỏi bạn đời phải “hoàn hảo” trong tình yêu. Ta đòi hỏi con cái phải “hoàn hảo” trong học tập, hạnh kiểm. Ta đòi hỏi bạn bè phải “hoàn hảo” trong sự đồng hành. Và kết quả là gì? Thất vọng, trách móc, đổ vỡ. Bởi vì sự thật là: người khác cũng không hoàn hảo – như ta. Hoàn hảo và nỗi sợ bị từ chối Sâu thẳm bên trong, khát khao hoàn hảo đến từ nỗi sợ: nếu tôi không hoàn hảo, tôi sẽ không được yêu. Ta cố làm vừa lòng mọi người để không bị bỏ rơi. Ta cố gắng thành công để chứng minh giá trị.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    13
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - B31. BÀI THƠ- CHƯƠNG 8:
    TÔN TRỌNG ĐỂ TẠO NÊN XÃ HỘI CÔNG BĂNG – Lê Đình Hải

    Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người,
    Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý.
    Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng,
    Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt.
    Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác,
    Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh.
    Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười,
    Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời.
    Người già lam lũ cần sự tôn kính,
    Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe.
    Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ,
    Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành.
    Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”,
    Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong.
    Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức,
    Công bằng biến thành khói mây hão huyền.
    Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao,
    Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng.
    Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá,
    Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son.
    Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe,
    Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau.
    Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương,
    Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng.
    Tôn trọng khác với thương hại,
    Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta.
    Thấy họ như thấy chính mình trong gương,
    Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước.
    Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc,
    Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau.
    Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé,
    Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy.
    Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma,
    Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực.
    Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt,
    Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng.
    Khi con người biết chào nhau bằng trái tim,
    Biết lắng nghe thay vì áp đặt,
    Biết hỏi han thay vì phán xét,
    Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
    Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
    Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
    Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
    Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
    Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm,
    Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn.
    Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ,
    Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại.
    Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ,
    Một nụ cười thay cho lời khinh miệt,
    Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,
    Một bước lùi nhỏ thay cho ngàn bước hận thù.
    Ôi tôn trọng! Ngươi là mạch ngầm công bằng,
    Không ồn ào mà thấm sâu muôn kiếp.
    Ngươi dạy loài người biết khiêm nhường,
    Biết nhìn thấy giá trị trong từng sinh mạng.
    Và khi một ngày tất cả đều hiểu,
    Tôn trọng không chỉ là phép lịch sự thông thường,
    Mà là quyền, là nghĩa vụ, là nền tảng,
    Thì xã hội công bằng sẽ hiện ra như bình minh.
    Người già được lắng nghe, trẻ thơ được yêu thương,
    Người yếu đuối được bảo vệ, người khác biệt được chấp nhận,
    Người dũng cảm được ghi nhận, người lương thiện được tôn vinh,
    Và mọi người đều được sống là chính họ.
    Hỡi nhân loại, đừng quên hai chữ giản đơn,
    Tôn trọng – để làm nên công bằng thực sự.
    Công bằng không từ luật lệ khô cứng,
    Mà từ trái tim biết nhìn người khác như chính mình.
    Henry Le – Lê Đình Hải
    HNI 7/9 - B31. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ- CHƯƠNG 8: TÔN TRỌNG ĐỂ TẠO NÊN XÃ HỘI CÔNG BĂNG – Lê Đình Hải Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người, Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý. Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng, Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt. Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác, Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh. Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười, Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời. Người già lam lũ cần sự tôn kính, Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe. Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ, Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành. Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”, Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong. Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức, Công bằng biến thành khói mây hão huyền. Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao, Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng. Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá, Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son. Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe, Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau. Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương, Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng. Tôn trọng khác với thương hại, Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta. Thấy họ như thấy chính mình trong gương, Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước. Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc, Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau. Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé, Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy. Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma, Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực. Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt, Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng. Khi con người biết chào nhau bằng trái tim, Biết lắng nghe thay vì áp đặt, Biết hỏi han thay vì phán xét, Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra. Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an, Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh, Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa, Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa. Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm, Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn. Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ, Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại. Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ, Một nụ cười thay cho lời khinh miệt, Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm, Một bước lùi nhỏ thay cho ngàn bước hận thù. Ôi tôn trọng! Ngươi là mạch ngầm công bằng, Không ồn ào mà thấm sâu muôn kiếp. Ngươi dạy loài người biết khiêm nhường, Biết nhìn thấy giá trị trong từng sinh mạng. Và khi một ngày tất cả đều hiểu, Tôn trọng không chỉ là phép lịch sự thông thường, Mà là quyền, là nghĩa vụ, là nền tảng, Thì xã hội công bằng sẽ hiện ra như bình minh. Người già được lắng nghe, trẻ thơ được yêu thương, Người yếu đuối được bảo vệ, người khác biệt được chấp nhận, Người dũng cảm được ghi nhận, người lương thiện được tôn vinh, Và mọi người đều được sống là chính họ. Hỡi nhân loại, đừng quên hai chữ giản đơn, Tôn trọng – để làm nên công bằng thực sự. Công bằng không từ luật lệ khô cứng, Mà từ trái tim biết nhìn người khác như chính mình. 👉 Henry Le – Lê Đình Hải
    Like
    Love
    Angry
    10
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - Bài hát chương 40
    Yêu Mình Như Người Bạn Thân

    Verse 1
    Tôi đã đi qua bao ngày giông tố,
    Đã nhiều lần trách chính bản thân mình.
    Ngã gục trong những tiếng thở dài,
    Quên mất rằng tim này vẫn đang sống.
    Pre-chorus
    Nếu tôi không nắm lấy tay mình,
    Ai sẽ lau giọt nước mắt kia?
    Nếu tôi không bước tiếp cùng mình,
    Ai sẽ dìu tôi ra khỏi bóng đêm?
    Chorus
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ.
    Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp,
    Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời.
    Verse 2
    Bao năm qua tôi chạy theo bóng dáng,
    Tìm tình yêu ở tận chốn xa xôi.
    Mà quên rằng trong từng hơi thở,
    Có một người luôn đợi – đó là tôi.
    Pre-chorus
    Nếu tôi biết nói lời dịu dàng,
    Cho chính mình mỗi khi yếu đuối.
    Nếu tôi biết tha thứ bao lần,
    Tôi sẽ thấy mình cũng thật xứng đáng.
    Chorus
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ.
    Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp,
    Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời.
    Bridge
    Có khi tôi sẽ gục ngã,
    Nhưng rồi chính tôi sẽ nâng tôi dậy.
    Có khi thế giới quay lưng,
    Nhưng tôi vẫn còn một người bạn – là tôi.
    Chorus (cao trào)
    Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất,
    Dù ngoài kia có bão tố ngập tràn.
    Mỗi giấc mơ tôi ươm lại từ tro tàn,
    Mỗi bước chân là một niềm kiêu hãnh.
    Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo,
    Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim.
    Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết,
    Để ngày mai, tôi lại có thể yêu người.
    Outro
    Yêu mình… như người bạn thân…
    Yêu mình… để biết cách yêu thương nhân gian…
    HNI 7/9 - Bài hát chương 40 Yêu Mình Như Người Bạn Thân Verse 1 Tôi đã đi qua bao ngày giông tố, Đã nhiều lần trách chính bản thân mình. Ngã gục trong những tiếng thở dài, Quên mất rằng tim này vẫn đang sống. Pre-chorus Nếu tôi không nắm lấy tay mình, Ai sẽ lau giọt nước mắt kia? Nếu tôi không bước tiếp cùng mình, Ai sẽ dìu tôi ra khỏi bóng đêm? Chorus Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ. Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp, Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời. Verse 2 Bao năm qua tôi chạy theo bóng dáng, Tìm tình yêu ở tận chốn xa xôi. Mà quên rằng trong từng hơi thở, Có một người luôn đợi – đó là tôi. Pre-chorus Nếu tôi biết nói lời dịu dàng, Cho chính mình mỗi khi yếu đuối. Nếu tôi biết tha thứ bao lần, Tôi sẽ thấy mình cũng thật xứng đáng. Chorus Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Ôm lấy nỗi đau, và hát cùng giấc mơ. Mỗi vết sẹo trên thân là câu chuyện đẹp, Mỗi lần yếu đuối lại dạy tôi mạnh mẽ hơn. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu đời. Bridge Có khi tôi sẽ gục ngã, Nhưng rồi chính tôi sẽ nâng tôi dậy. Có khi thế giới quay lưng, Nhưng tôi vẫn còn một người bạn – là tôi. Chorus (cao trào) Yêu lấy chính tôi, như người bạn tốt nhất, Dù ngoài kia có bão tố ngập tràn. Mỗi giấc mơ tôi ươm lại từ tro tàn, Mỗi bước chân là một niềm kiêu hãnh. Yêu lấy chính tôi, không cần phải hoàn hảo, Chỉ cần thật lòng, bước đi với trái tim. Yêu thương chính mình, như người bạn thân thiết, Để ngày mai, tôi lại có thể yêu người. Outro Yêu mình… như người bạn thân… Yêu mình… để biết cách yêu thương nhân gian…
    Like
    Love
    Haha
    Angry
    10
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9:
    Bài Thơ Chương 44:
    “VẺ ĐẸP CỦA SỰ BẤT TOÀN”
    Không ai hoàn hảo cả,
    Dù cố gắng đến nhường nào.
    Con người là hữu thể dang dở,
    Sống trong những vết nứt mong manh.

    Ta giấu đi khuyết điểm,
    Sợ người đời cười chê.
    Nhưng chính những vết sẹo kia,
    Làm nên ta thật sự.

    Một bức tượng vỡ nát,
    Khi gắn bằng vàng càng quý.
    Một trái tim từng rỉ máu,
    Mới biết thương người khác sâu hơn.

    Hoàn hảo là ảo ảnh,
    Chạy mãi cũng không tới nơi.
    Bất toàn là sự thật,
    Nhưng bất toàn lại làm ta đẹp.

    Người vĩ đại cũng sai lầm,
    Người hiền triết cũng từng yếu đuối.
    Không ai thoát khỏi bóng tối,
    Nhưng ai cũng có thể tìm ánh sáng.

    Khi ta dám thừa nhận,
    “Tôi cũng chẳng hoàn hảo đâu.”
    Là lúc ta được tự do,
    Không cần đeo mặt nạ nữa.

    Hãy yêu bản thân bất toàn,
    Và yêu người khác như thế.
    Vì chính sự không trọn vẹn,
    Mới làm con người đáng yêu.
    HNI 7/9: 📝 Bài Thơ Chương 44: “VẺ ĐẸP CỦA SỰ BẤT TOÀN” Không ai hoàn hảo cả, Dù cố gắng đến nhường nào. Con người là hữu thể dang dở, Sống trong những vết nứt mong manh. Ta giấu đi khuyết điểm, Sợ người đời cười chê. Nhưng chính những vết sẹo kia, Làm nên ta thật sự. Một bức tượng vỡ nát, Khi gắn bằng vàng càng quý. Một trái tim từng rỉ máu, Mới biết thương người khác sâu hơn. Hoàn hảo là ảo ảnh, Chạy mãi cũng không tới nơi. Bất toàn là sự thật, Nhưng bất toàn lại làm ta đẹp. Người vĩ đại cũng sai lầm, Người hiền triết cũng từng yếu đuối. Không ai thoát khỏi bóng tối, Nhưng ai cũng có thể tìm ánh sáng. Khi ta dám thừa nhận, “Tôi cũng chẳng hoàn hảo đâu.” Là lúc ta được tự do, Không cần đeo mặt nạ nữa. Hãy yêu bản thân bất toàn, Và yêu người khác như thế. Vì chính sự không trọn vẹn, Mới làm con người đáng yêu.
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    Sad
    Angry
    13
    3 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9:
    BÀI HÁT CHƯƠNG 44:
    “KHÔNG CẦN HOÀN HẢO”
    Verse 1
    Ta từng mơ về một ngày,
    Mình sẽ thật hoàn hảo.
    Nhưng càng chạy, càng xa,
    Chỉ thấy mệt mỏi trong tim.

    Verse 2

    Thế giới vẽ nên hình bóng,
    Những con người không vết nhơ.
    Nhưng sự thật trong gương,
    Ta chỉ là kẻ bất toàn.

    Pre-Chorus

    Không ai toàn vẹn đâu,
    Kể cả ta, kể cả họ.
    Chính những vết nứt trong hồn,
    Khiến ta trở thành duy nhất.

    Chorus

    Không cần hoàn hảo,
    Chỉ cần sống thật với chính mình.
    Không cần hoàn hảo,
    Chỉ cần yêu thương cả vết sẹo.

    Verse 3

    Một trái tim từng đau đớn,
    Mới biết ôm lấy nỗi đau người.
    Một đôi mắt từng ướt lệ,
    Mới thấy được đời dịu dàng.

    Bridge

    Nếu ta dám nói thật,
    “Tôi không hoàn hảo đâu.”
    Ta sẽ thấy nhẹ nhõm,
    Và tim ta sẽ mỉm cười.

    Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn)

    Không cần hoàn hảo,
    Chỉ cần dám sống thật lòng.
    Không cần hoàn hảo,
    Vì bất toàn mới làm ta người.

    Outro (dịu xuống)

    Hãy để vết nứt tỏa sáng,
    Hãy để bất toàn lên tiếng.
    Không ai hoàn hảo cả,
    Và như thế đã đủ rồi.
    HNI 7/9: 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 44: “KHÔNG CẦN HOÀN HẢO” Verse 1 Ta từng mơ về một ngày, Mình sẽ thật hoàn hảo. Nhưng càng chạy, càng xa, Chỉ thấy mệt mỏi trong tim. Verse 2 Thế giới vẽ nên hình bóng, Những con người không vết nhơ. Nhưng sự thật trong gương, Ta chỉ là kẻ bất toàn. Pre-Chorus Không ai toàn vẹn đâu, Kể cả ta, kể cả họ. Chính những vết nứt trong hồn, Khiến ta trở thành duy nhất. Chorus Không cần hoàn hảo, Chỉ cần sống thật với chính mình. Không cần hoàn hảo, Chỉ cần yêu thương cả vết sẹo. Verse 3 Một trái tim từng đau đớn, Mới biết ôm lấy nỗi đau người. Một đôi mắt từng ướt lệ, Mới thấy được đời dịu dàng. Bridge Nếu ta dám nói thật, “Tôi không hoàn hảo đâu.” Ta sẽ thấy nhẹ nhõm, Và tim ta sẽ mỉm cười. Chorus (lặp lại – mạnh mẽ hơn) Không cần hoàn hảo, Chỉ cần dám sống thật lòng. Không cần hoàn hảo, Vì bất toàn mới làm ta người. Outro (dịu xuống) Hãy để vết nứt tỏa sáng, Hãy để bất toàn lên tiếng. Không ai hoàn hảo cả, Và như thế đã đủ rồi.
    Like
    Love
    Angry
    Wow
    Sad
    13
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 7-9
    CÁU ĐỐ BUỔI SÁNG NGÀY 7-9   Đề 1: 10 Lòng Biết Ơn HGroup Coin Biết ơn vì sự tỉnh thức tài chính HGroup Coin giúp tôi hiểu rõ vai trò của tiền như một công cụ khai phóng, thay vì một gánh nặng trói buộc.   Biết ơn vì minh triết lượng tử HGroup mở ra cánh cửa tư...
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - B31. BÀI THƠ- CHƯƠNG 8:
    TÔN TRỌNG ĐỂ TẠO NÊN XÃ HỘI CÔNG BĂNG – Lê Đình Hải

    Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người,
    Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý.
    Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng,
    Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt.
    Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác,
    Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh.
    Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười,
    Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời.
    Người già lam lũ cần sự tôn kính,
    Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe.
    Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ,
    Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành.
    Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”,
    Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong.
    Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức,
    Công bằng biến thành khói mây hão huyền.
    Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao,
    Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng.
    Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá,
    Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son.
    Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe,
    Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau.
    Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương,
    Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng.
    Tôn trọng khác với thương hại,
    Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta.
    Thấy họ như thấy chính mình trong gương,
    Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước.
    Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc,
    Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau.
    Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé,
    Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy.
    Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma,
    Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực.
    Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt,
    Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng.
    Khi con người biết chào nhau bằng trái tim,
    Biết lắng nghe thay vì áp đặt,
    Biết hỏi han thay vì phán xét,
    Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra.
    Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an,
    Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh,
    Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa,
    Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa.
    Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm,
    Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn.
    Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ,
    Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại.
    Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ,
    Một nụ cười thay cho lời khinh miệt,
    Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm,
    Một bước lùi nhỏ thay cho ngàn bước hận thù.
    Ôi tôn trọng! Ngươi là mạch ngầm công bằng,
    Không ồn ào mà thấm sâu muôn kiếp.
    Ngươi dạy loài người biết khiêm nhường,
    Biết nhìn thấy giá trị trong từng sinh mạng.
    Và khi một ngày tất cả đều hiểu,
    Tôn trọng không chỉ là phép lịch sự thông thường,
    Mà là quyền, là nghĩa vụ, là nền tảng,
    Thì xã hội công bằng sẽ hiện ra như bình minh.
    Người già được lắng nghe, trẻ thơ được yêu thương,
    Người yếu đuối được bảo vệ, người khác biệt được chấp nhận,
    Người dũng cảm được ghi nhận, người lương thiện được tôn vinh,
    Và mọi người đều được sống là chính họ.
    Hỡi nhân loại, đừng quên hai chữ giản đơn,
    Tôn trọng – để làm nên công bằng thực sự.
    Công bằng không từ luật lệ khô cứng,
    Mà từ trái tim biết nhìn người khác như chính mình.
    Henry Le – Lê Đình Hải
    Đọc ít hơn
    HNI 7/9 - B31. BÀI THƠ- CHƯƠNG 8: TÔN TRỌNG ĐỂ TẠO NÊN XÃ HỘI CÔNG BĂNG – Lê Đình Hải Tôn trọng là hạt giống gieo trong lòng người, Nhỏ bé thôi nhưng nảy mầm thành công lý. Không có nó, công bằng chỉ là tiếng gọi rỗng, Có nó, công bằng trở thành ánh sáng bất diệt. Khi ta biết cúi đầu trước nhân phẩm kẻ khác, Không phải hèn, mà là sức mạnh hiển minh. Một cái nhìn, một cái gật, một nụ cười, Cũng có thể làm thay đổi vận mệnh một đời. Người già lam lũ cần sự tôn kính, Trẻ thơ ngây cần sự lắng nghe. Người yếu thế cần một bàn tay nâng đỡ, Người dũng cảm cần một lời ghi nhận chân thành. Xã hội nào quên mất hai chữ “tôn trọng”, Xã hội ấy rồi sẽ đổ nát từ bên trong. Quyền lực biến thành gông xiềng áp bức, Công bằng biến thành khói mây hão huyền. Tôn trọng không phải ban phát từ trên cao, Mà là trao gửi ngang hàng, bình đẳng. Người ăn xin trên phố cũng có phẩm giá, Như bậc vĩ nhân ngồi trong điện ngọc vàng son. Ta không thể dựng công bằng bằng luật lệ khắt khe, Nếu trái tim con người vẫn khinh miệt nhau. Nhưng một lời nói trân trọng, một ánh mắt thiện lương, Đã là viên gạch dựng nên lâu đài công bằng. Tôn trọng khác với thương hại, Tôn trọng là đặt người khác ngang hàng với chính ta. Thấy họ như thấy chính mình trong gương, Khuyết điểm, nỗi đau, và cả niềm mơ ước. Một xã hội công bằng không đo bằng vàng bạc, Mà đo bằng mức độ con người tôn trọng lẫn nhau. Ở đó, tiếng nói của người nhỏ bé, Cũng có giá trị ngang bằng với kẻ quyền uy. Không có tôn trọng, công bằng chỉ là bóng ma, Nó tồn tại trên giấy tờ, nhưng tan biến trong đời thực. Có tôn trọng, công bằng thành máu thịt, Chảy trong từng mạch, lan khắp cộng đồng. Khi con người biết chào nhau bằng trái tim, Biết lắng nghe thay vì áp đặt, Biết hỏi han thay vì phán xét, Thì công bằng không cần ép buộc – nó tự sinh ra. Người dân tôn trọng nhau – xã hội bình an, Chính quyền tôn trọng dân – đất nước phồn vinh, Trẻ em tôn trọng thầy cô – giáo dục nở hoa, Và thế giới tôn trọng lẫn nhau – hòa bình lan tỏa. Tôn trọng là nhịp cầu nối hai bờ vực thẳm, Bờ của ích kỷ và bờ của nhân văn. Không có nó, ta mãi ở trong chia rẽ, Có nó, ta dựng được mái nhà chung cho nhân loại. Một cái bắt tay thay cho nghi ngờ, Một nụ cười thay cho lời khinh miệt, Một ánh mắt đồng cảm thay cho vô cảm, Một bước lùi nhỏ thay cho ngàn bước hận thù. Ôi tôn trọng! Ngươi là mạch ngầm công bằng, Không ồn ào mà thấm sâu muôn kiếp. Ngươi dạy loài người biết khiêm nhường, Biết nhìn thấy giá trị trong từng sinh mạng. Và khi một ngày tất cả đều hiểu, Tôn trọng không chỉ là phép lịch sự thông thường, Mà là quyền, là nghĩa vụ, là nền tảng, Thì xã hội công bằng sẽ hiện ra như bình minh. Người già được lắng nghe, trẻ thơ được yêu thương, Người yếu đuối được bảo vệ, người khác biệt được chấp nhận, Người dũng cảm được ghi nhận, người lương thiện được tôn vinh, Và mọi người đều được sống là chính họ. Hỡi nhân loại, đừng quên hai chữ giản đơn, Tôn trọng – để làm nên công bằng thực sự. Công bằng không từ luật lệ khô cứng, Mà từ trái tim biết nhìn người khác như chính mình. Henry Le – Lê Đình Hải Đọc ít hơn
    Like
    Love
    Angry
    11
    1 Bình luận 0 Chia sẽ