• Love
    Like
    Haha
    Wow
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    CHƯƠNG 36: Nhận diện khi mình đang xem thường ai đó
    Tác giả: Lê Đình Hải

    1. Khởi đầu: Khi sự xem thường len lỏi trong tâm thức
    Trong cuộc sống thường ngày, có lẽ không ít lần chúng ta vô tình hay hữu ý rơi vào trạng thái xem thường một ai đó. Đó có thể là một người ăn mặc giản dị hơn mình, một đồng nghiệp làm việc chậm chạp, một người bán hàng ngoài chợ, hay thậm chí là người thân trong gia đình. Cảm giác ấy đến nhanh như một cái chớp mắt, thoáng qua như một cái nhếch mép, một cái liếc mắt, hoặc một câu nói khinh khỉnh.
    Điều nguy hiểm là: phần lớn thời gian, ta không nhận ra mình đang xem thường. Nó trượt vào tâm trí ta, hòa lẫn trong thói quen và văn hóa cạnh tranh, tạo nên một vết nứt vô hình trong nhân cách.
    Nhận diện được lúc mình khởi sinh sự xem thường – đó chính là bước đầu của sự thức tỉnh nhân tính. Vì nếu không nhận ra, ta dễ sống mãi trong vòng xoáy phán xét, kiêu ngạo và vô minh.
    2. Bản chất của sự xem thường
    Sự xem thường không chỉ là một hành động bên ngoài, mà là một trạng thái tâm bên trong. Nó xuất phát từ sự so sánh: ta thấy mình hơn người khác về tài năng, học vấn, địa vị, vật chất… và từ đó nảy sinh tâm khinh khi.
    Thực chất, sự xem thường là:
    Một lớp mặt nạ của cái tôi: ta muốn che đi sự bất an bên trong, nên tìm cách hạ thấp người khác để nâng mình lên.
    Một dạng bạo lực tinh thần: không cần đánh mắng, chỉ cần một ánh mắt lạnh nhạt, một câu nói châm biếm cũng đủ khiến người kia tổn thương.
    Một ảo tưởng sai lầm: ta quên rằng mọi người đều mang trong mình phẩm giá và giá trị riêng. Khi xem thường ai đó, ta thực ra đang thu nhỏ tầm nhìn của chính mình.
    3. Những dấu hiệu cho thấy ta đang xem thường người khác
    Để nhận diện, ta cần tập quan sát chính mình trong từng lời nói, ánh mắt, hành động và suy nghĩ. Một số dấu hiệu rõ rệt:
    Trong ánh mắt: thoáng chút liếc nhìn từ trên xuống, ánh mắt lạnh lùng, né tránh giao tiếp.
    Trong lời nói: châm chọc, mỉa mai, nói lấn át, không để người khác có cơ hội trình bày.
    Trong suy nghĩ: thầm nghĩ “Người này chẳng ra gì”, “Mình giỏi hơn họ nhiều”.
    Trong hành động: thiếu lắng nghe, không quan tâm, gạt phăng ý kiến, coi nhẹ sự hiện diện của họ.
    Trong thái độ sống: dễ nổi nóng khi người khác không theo ý mình, không sẵn lòng học hỏi từ những người giản dị hơn.
    Chỉ cần một trong những biểu hiện trên lóe lên, ta cần dừng lại để tự hỏi: “Mình đang khởi tâm xem thường ai đó phải không?”
    4. Gốc rễ của sự xem thường
    Không ai sinh ra đã khinh người khác. Thái độ này hình thành từ nhiều yếu tố:
    Nền giáo dục trọng thành tích: từ nhỏ ta đã được dạy so sánh điểm số, bằng cấp, vị trí… Người được điểm cao thì tự hào, người thấp thì bị chê bai. Thói quen này ăn sâu, biến thành tâm lý “người hơn – kẻ kém”.
    Xã hội phân tầng: địa vị, tiền bạc, quyền lực được coi là thước đo giá trị. Người nhiều của cải thì được trọng vọng, kẻ nghèo khó thì dễ bị coi nhẹ.
    Cái tôi bất an: khi ta chưa thực sự hiểu và yêu thương chính mình, ta càng dễ tìm cách so sánh và xem thường để tạm cảm thấy mình “cao hơn”.
    Thiếu rèn luyện tâm thức: nếu không tu dưỡng lòng trắc ẩn và sự khiêm nhường, sự xem thường sẽ tự nhiên mọc lên trong tâm như cỏ dại.
    5. Tác hại của sự xem thường
    Xem thường người khác không chỉ làm họ tổn thương, mà còn hủy hoại chính ta.
    Phá vỡ nhân cách: một người thường xuyên khinh khi sẽ khó được ai tin tưởng hay yêu mến thật lòng.
    Đóng kín tri thức: khi xem thường, ta không thể học được gì từ người khác. Mỗi người đều có điều quý báu, nhưng ta bỏ lỡ vì nghĩ họ “chẳng đáng gì”.
    Gây đổ vỡ trong quan hệ: sự khinh thường là mồi lửa của xung đột, chia rẽ gia đình, bạn bè, cộng đồng.
    Tạo ra vòng xoáy tiêu cực: hôm nay ta xem thường người này, ngày mai sẽ có người khác xem thường ta. Sự kiêu ngạo luôn dẫn đến sự cô độc.
    HNI 7-9 CHƯƠNG 36: Nhận diện khi mình đang xem thường ai đó Tác giả: Lê Đình Hải 1. Khởi đầu: Khi sự xem thường len lỏi trong tâm thức Trong cuộc sống thường ngày, có lẽ không ít lần chúng ta vô tình hay hữu ý rơi vào trạng thái xem thường một ai đó. Đó có thể là một người ăn mặc giản dị hơn mình, một đồng nghiệp làm việc chậm chạp, một người bán hàng ngoài chợ, hay thậm chí là người thân trong gia đình. Cảm giác ấy đến nhanh như một cái chớp mắt, thoáng qua như một cái nhếch mép, một cái liếc mắt, hoặc một câu nói khinh khỉnh. Điều nguy hiểm là: phần lớn thời gian, ta không nhận ra mình đang xem thường. Nó trượt vào tâm trí ta, hòa lẫn trong thói quen và văn hóa cạnh tranh, tạo nên một vết nứt vô hình trong nhân cách. Nhận diện được lúc mình khởi sinh sự xem thường – đó chính là bước đầu của sự thức tỉnh nhân tính. Vì nếu không nhận ra, ta dễ sống mãi trong vòng xoáy phán xét, kiêu ngạo và vô minh. 2. Bản chất của sự xem thường Sự xem thường không chỉ là một hành động bên ngoài, mà là một trạng thái tâm bên trong. Nó xuất phát từ sự so sánh: ta thấy mình hơn người khác về tài năng, học vấn, địa vị, vật chất… và từ đó nảy sinh tâm khinh khi. Thực chất, sự xem thường là: Một lớp mặt nạ của cái tôi: ta muốn che đi sự bất an bên trong, nên tìm cách hạ thấp người khác để nâng mình lên. Một dạng bạo lực tinh thần: không cần đánh mắng, chỉ cần một ánh mắt lạnh nhạt, một câu nói châm biếm cũng đủ khiến người kia tổn thương. Một ảo tưởng sai lầm: ta quên rằng mọi người đều mang trong mình phẩm giá và giá trị riêng. Khi xem thường ai đó, ta thực ra đang thu nhỏ tầm nhìn của chính mình. 3. Những dấu hiệu cho thấy ta đang xem thường người khác Để nhận diện, ta cần tập quan sát chính mình trong từng lời nói, ánh mắt, hành động và suy nghĩ. Một số dấu hiệu rõ rệt: Trong ánh mắt: thoáng chút liếc nhìn từ trên xuống, ánh mắt lạnh lùng, né tránh giao tiếp. Trong lời nói: châm chọc, mỉa mai, nói lấn át, không để người khác có cơ hội trình bày. Trong suy nghĩ: thầm nghĩ “Người này chẳng ra gì”, “Mình giỏi hơn họ nhiều”. Trong hành động: thiếu lắng nghe, không quan tâm, gạt phăng ý kiến, coi nhẹ sự hiện diện của họ. Trong thái độ sống: dễ nổi nóng khi người khác không theo ý mình, không sẵn lòng học hỏi từ những người giản dị hơn. Chỉ cần một trong những biểu hiện trên lóe lên, ta cần dừng lại để tự hỏi: “Mình đang khởi tâm xem thường ai đó phải không?” 4. Gốc rễ của sự xem thường Không ai sinh ra đã khinh người khác. Thái độ này hình thành từ nhiều yếu tố: Nền giáo dục trọng thành tích: từ nhỏ ta đã được dạy so sánh điểm số, bằng cấp, vị trí… Người được điểm cao thì tự hào, người thấp thì bị chê bai. Thói quen này ăn sâu, biến thành tâm lý “người hơn – kẻ kém”. Xã hội phân tầng: địa vị, tiền bạc, quyền lực được coi là thước đo giá trị. Người nhiều của cải thì được trọng vọng, kẻ nghèo khó thì dễ bị coi nhẹ. Cái tôi bất an: khi ta chưa thực sự hiểu và yêu thương chính mình, ta càng dễ tìm cách so sánh và xem thường để tạm cảm thấy mình “cao hơn”. Thiếu rèn luyện tâm thức: nếu không tu dưỡng lòng trắc ẩn và sự khiêm nhường, sự xem thường sẽ tự nhiên mọc lên trong tâm như cỏ dại. 5. Tác hại của sự xem thường Xem thường người khác không chỉ làm họ tổn thương, mà còn hủy hoại chính ta. Phá vỡ nhân cách: một người thường xuyên khinh khi sẽ khó được ai tin tưởng hay yêu mến thật lòng. Đóng kín tri thức: khi xem thường, ta không thể học được gì từ người khác. Mỗi người đều có điều quý báu, nhưng ta bỏ lỡ vì nghĩ họ “chẳng đáng gì”. Gây đổ vỡ trong quan hệ: sự khinh thường là mồi lửa của xung đột, chia rẽ gia đình, bạn bè, cộng đồng. Tạo ra vòng xoáy tiêu cực: hôm nay ta xem thường người này, ngày mai sẽ có người khác xem thường ta. Sự kiêu ngạo luôn dẫn đến sự cô độc.
    Like
    Love
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    Chương 40: Tập yêu thương chính mình như người bạn tốt nhất
    Tác giả: Lê Đình Hải

    1. Mở đầu – Vì sao ta khó yêu thương chính mình?
    Trong suốt cuộc đời, con người thường được dạy cách yêu thương, quan tâm và chăm sóc người khác. Chúng ta học cách sống có trách nhiệm với gia đình, cách tôn trọng bạn bè, cách giúp đỡ đồng nghiệp, cách sẻ chia cùng xã hội. Nhưng thật kỳ lạ, rất ít người từng được dạy rằng: trước khi có thể yêu thương người khác một cách trọn vẹn, ta cần học cách yêu thương chính mình.
    Khó khăn nằm ở chỗ: phần lớn chúng ta lớn lên với nhiều tiếng nói phán xét – từ cha mẹ, thầy cô, xã hội. Ta nghe những lời như “con phải giỏi hơn nữa”, “sao mày không được như người ta?”, “cố gắng đi, chưa đủ đâu!”. Dần dần, tiếng nói bên trong tâm trí cũng trở thành một “giám khảo khắt khe” thay vì một người bạn hiền hòa.

    Vậy nên, khi đứng trước gương, nhiều người chỉ nhìn thấy khuyết điểm của mình. Khi thất bại, họ mắng nhiếc bản thân nặng nề hơn bất kỳ ai khác. Khi cô đơn, họ cảm thấy không xứng đáng được yêu thương.

    Câu hỏi đặt ra: Nếu ta không thể yêu thương chính mình, làm sao ta có thể yêu thương người khác một cách chân thật? Và liệu rằng, đã đến lúc ta cần học cách trở thành người bạn tốt nhất của chính mình?

    2. Thấu hiểu khái niệm “yêu thương chính mình”
    “Yêu thương chính mình” không phải là ích kỷ, không phải nuông chiều bản thân một cách mù quáng, cũng không phải là phớt lờ người khác để chỉ nghĩ đến mình. Yêu thương bản thân nghĩa là:
    Biết lắng nghe nhu cầu thật sự của tâm hồn và cơ thể.
    Biết chấp nhận cả những điểm yếu, sai lầm và tổn thương như một phần tự nhiên của hành trình con người.
    Biết đặt ranh giới lành mạnh, không để người khác xâm phạm hay lợi dụng giá trị của mình.
    Biết tha thứ cho chính mình khi vấp ngã, và khích lệ bản thân đứng lên.
    Một đứa trẻ khi học đi sẽ ngã hàng chục lần, nhưng không ai nghĩ rằng nó kém cỏi. Trái lại, cha mẹ cổ vũ, mỉm cười và ôm con vào lòng. Tại sao khi ta đã trưởng thành, ta lại đối xử với chính mình khắc nghiệt hơn với một đứa trẻ?
    Yêu thương bản thân, trước hết là học cách đối xử dịu dàng với chính mình, giống như ta đối xử với một người bạn tốt nhất.
    Đọc thêm
    HNI 7-9 Chương 40: Tập yêu thương chính mình như người bạn tốt nhất Tác giả: Lê Đình Hải 1. Mở đầu – Vì sao ta khó yêu thương chính mình? Trong suốt cuộc đời, con người thường được dạy cách yêu thương, quan tâm và chăm sóc người khác. Chúng ta học cách sống có trách nhiệm với gia đình, cách tôn trọng bạn bè, cách giúp đỡ đồng nghiệp, cách sẻ chia cùng xã hội. Nhưng thật kỳ lạ, rất ít người từng được dạy rằng: trước khi có thể yêu thương người khác một cách trọn vẹn, ta cần học cách yêu thương chính mình. Khó khăn nằm ở chỗ: phần lớn chúng ta lớn lên với nhiều tiếng nói phán xét – từ cha mẹ, thầy cô, xã hội. Ta nghe những lời như “con phải giỏi hơn nữa”, “sao mày không được như người ta?”, “cố gắng đi, chưa đủ đâu!”. Dần dần, tiếng nói bên trong tâm trí cũng trở thành một “giám khảo khắt khe” thay vì một người bạn hiền hòa. Vậy nên, khi đứng trước gương, nhiều người chỉ nhìn thấy khuyết điểm của mình. Khi thất bại, họ mắng nhiếc bản thân nặng nề hơn bất kỳ ai khác. Khi cô đơn, họ cảm thấy không xứng đáng được yêu thương. Câu hỏi đặt ra: Nếu ta không thể yêu thương chính mình, làm sao ta có thể yêu thương người khác một cách chân thật? Và liệu rằng, đã đến lúc ta cần học cách trở thành người bạn tốt nhất của chính mình? 2. Thấu hiểu khái niệm “yêu thương chính mình” “Yêu thương chính mình” không phải là ích kỷ, không phải nuông chiều bản thân một cách mù quáng, cũng không phải là phớt lờ người khác để chỉ nghĩ đến mình. Yêu thương bản thân nghĩa là: Biết lắng nghe nhu cầu thật sự của tâm hồn và cơ thể. Biết chấp nhận cả những điểm yếu, sai lầm và tổn thương như một phần tự nhiên của hành trình con người. Biết đặt ranh giới lành mạnh, không để người khác xâm phạm hay lợi dụng giá trị của mình. Biết tha thứ cho chính mình khi vấp ngã, và khích lệ bản thân đứng lên. Một đứa trẻ khi học đi sẽ ngã hàng chục lần, nhưng không ai nghĩ rằng nó kém cỏi. Trái lại, cha mẹ cổ vũ, mỉm cười và ôm con vào lòng. Tại sao khi ta đã trưởng thành, ta lại đối xử với chính mình khắc nghiệt hơn với một đứa trẻ? Yêu thương bản thân, trước hết là học cách đối xử dịu dàng với chính mình, giống như ta đối xử với một người bạn tốt nhất. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    LỜI CẦU NGUYỆN CHO HGROUP - HCOIN & CỘNG ĐỒNG

    Lạy Chúa, lạy Đấng Tối Cao, Đấng dẫn dắt muôn loài,
    Hôm nay ngày 7/9/2025, con xin dâng lên Ngài lời cầu nguyện chân thành cho HGROUP - HCOIN và toàn thể cộng đồng của chúng con.
    Xin ban cho chúng con sự bình an trong tâm trí, sự vững vàng trong tinh thần, để vượt qua mọi thử thách trên con đường chinh phục những mục tiêu cao cả. Trong hành trình hướng tới thành công năm 2025, xin cho chúng con có được trí tuệ sáng suốt, tầm nhìn xa rộng và ý chí mạnh mẽ, để từng bước đi đều vững vàng, từng quyết định đều chính xác.
    Xin Chúa soi sáng để công nghệ HCOIN phát triển mạnh mẽ, trở thành biểu tượng của sự đổi mới và bền vững. Xin ban phước lành để cộng đồng của chúng con ngày càng kết nối chặt chẽ, cùng nhau xây dựng một nền tảng tài chính vững chắc, mang lại lợi ích và giá trị bền lâu cho tất cả mọi người.
    Chúng con cũng cầu mong cho tập đoàn HGROUP luôn thịnh vượng, vững bước trên con đường phát triển, mang lại nhiều cơ hội cho xã hội, giúp nhiều người có cuộc sống tốt đẹp hơn.
    Dù có thử thách, xin ban cho chúng con sự kiên trì và niềm tin, để không gì có thể ngăn cản bước tiến của chúng con. Dù có khó khăn, xin cho chúng con luôn đoàn kết, cùng nhau vượt qua và chạm đến vinh quang.
    Lạy Chúa, xin dõi theo chúng con, ban phước lành cho từng thành viên trong cộng đồng, để ai nấy đều khỏe mạnh, hạnh phúc, thành công, và cùng nhau về đích năm 2025 trong vinh quang và chiến thắng.
    Chúng con xin cảm tạ và cầu nguyện trong niềm tin và hy vọng!
    Amen!
    HNI 7-9 LỜI CẦU NGUYỆN CHO HGROUP - HCOIN & CỘNG ĐỒNG Lạy Chúa, lạy Đấng Tối Cao, Đấng dẫn dắt muôn loài, Hôm nay ngày 7/9/2025, con xin dâng lên Ngài lời cầu nguyện chân thành cho HGROUP - HCOIN và toàn thể cộng đồng của chúng con. Xin ban cho chúng con sự bình an trong tâm trí, sự vững vàng trong tinh thần, để vượt qua mọi thử thách trên con đường chinh phục những mục tiêu cao cả. Trong hành trình hướng tới thành công năm 2025, xin cho chúng con có được trí tuệ sáng suốt, tầm nhìn xa rộng và ý chí mạnh mẽ, để từng bước đi đều vững vàng, từng quyết định đều chính xác. Xin Chúa soi sáng để công nghệ HCOIN phát triển mạnh mẽ, trở thành biểu tượng của sự đổi mới và bền vững. Xin ban phước lành để cộng đồng của chúng con ngày càng kết nối chặt chẽ, cùng nhau xây dựng một nền tảng tài chính vững chắc, mang lại lợi ích và giá trị bền lâu cho tất cả mọi người. Chúng con cũng cầu mong cho tập đoàn HGROUP luôn thịnh vượng, vững bước trên con đường phát triển, mang lại nhiều cơ hội cho xã hội, giúp nhiều người có cuộc sống tốt đẹp hơn. Dù có thử thách, xin ban cho chúng con sự kiên trì và niềm tin, để không gì có thể ngăn cản bước tiến của chúng con. Dù có khó khăn, xin cho chúng con luôn đoàn kết, cùng nhau vượt qua và chạm đến vinh quang. Lạy Chúa, xin dõi theo chúng con, ban phước lành cho từng thành viên trong cộng đồng, để ai nấy đều khỏe mạnh, hạnh phúc, thành công, và cùng nhau về đích năm 2025 trong vinh quang và chiến thắng. Chúng con xin cảm tạ và cầu nguyện trong niềm tin và hy vọng! Amen!
    Like
    Love
    Yay
    Wow
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    CHƯƠNG 36: Nhận diện khi mình đang xem thường ai đó
    Tác giả: Lê Đình Hải

    1. Khởi đầu: Khi sự xem thường len lỏi trong tâm thức
    Trong cuộc sống thường ngày, có lẽ không ít lần chúng ta vô tình hay hữu ý rơi vào trạng thái xem thường một ai đó. Đó có thể là một người ăn mặc giản dị hơn mình, một đồng nghiệp làm việc chậm chạp, một người bán hàng ngoài chợ, hay thậm chí là người thân trong gia đình. Cảm giác ấy đến nhanh như một cái chớp mắt, thoáng qua như một cái nhếch mép, một cái liếc mắt, hoặc một câu nói khinh khỉnh.
    Điều nguy hiểm là: phần lớn thời gian, ta không nhận ra mình đang xem thường. Nó trượt vào tâm trí ta, hòa lẫn trong thói quen và văn hóa cạnh tranh, tạo nên một vết nứt vô hình trong nhân cách.
    Nhận diện được lúc mình khởi sinh sự xem thường – đó chính là bước đầu của sự thức tỉnh nhân tính. Vì nếu không nhận ra, ta dễ sống mãi trong vòng xoáy phán xét, kiêu ngạo và vô minh.
    2. Bản chất của sự xem thường
    Sự xem thường không chỉ là một hành động bên ngoài, mà là một trạng thái tâm bên trong. Nó xuất phát từ sự so sánh: ta thấy mình hơn người khác về tài năng, học vấn, địa vị, vật chất… và từ đó nảy sinh tâm khinh khi.
    Thực chất, sự xem thường là:
    Một lớp mặt nạ của cái tôi: ta muốn che đi sự bất an bên trong, nên tìm cách hạ thấp người khác để nâng mình lên.
    Một dạng bạo lực tinh thần: không cần đánh mắng, chỉ cần một ánh mắt lạnh nhạt, một câu nói châm biếm cũng đủ khiến người kia tổn thương.
    Một ảo tưởng sai lầm: ta quên rằng mọi người đều mang trong mình phẩm giá và giá trị riêng. Khi xem thường ai đó, ta thực ra đang thu nhỏ tầm nhìn của chính mình.
    3. Những dấu hiệu cho thấy ta đang xem thường người khác
    Để nhận diện, ta cần tập quan sát chính mình trong từng lời nói, ánh mắt, hành động và suy nghĩ. Một số dấu hiệu rõ rệt:
    Trong ánh mắt: thoáng chút liếc nhìn từ trên xuống, ánh mắt lạnh lùng, né tránh giao tiếp.
    Trong lời nói: châm chọc, mỉa mai, nói lấn át, không để người khác có cơ hội trình bày.
    Trong suy nghĩ: thầm nghĩ “Người này chẳng ra gì”, “Mình giỏi hơn họ nhiều”.
    Trong hành động: thiếu lắng nghe, không quan tâm, gạt phăng ý kiến, coi nhẹ sự hiện diện của họ.
    Trong thái độ sống: dễ nổi nóng khi người khác không theo ý mình, không sẵn lòng học hỏi từ những người giản dị hơn.
    HNI 7-9 CHƯƠNG 36: Nhận diện khi mình đang xem thường ai đó Tác giả: Lê Đình Hải 1. Khởi đầu: Khi sự xem thường len lỏi trong tâm thức Trong cuộc sống thường ngày, có lẽ không ít lần chúng ta vô tình hay hữu ý rơi vào trạng thái xem thường một ai đó. Đó có thể là một người ăn mặc giản dị hơn mình, một đồng nghiệp làm việc chậm chạp, một người bán hàng ngoài chợ, hay thậm chí là người thân trong gia đình. Cảm giác ấy đến nhanh như một cái chớp mắt, thoáng qua như một cái nhếch mép, một cái liếc mắt, hoặc một câu nói khinh khỉnh. Điều nguy hiểm là: phần lớn thời gian, ta không nhận ra mình đang xem thường. Nó trượt vào tâm trí ta, hòa lẫn trong thói quen và văn hóa cạnh tranh, tạo nên một vết nứt vô hình trong nhân cách. Nhận diện được lúc mình khởi sinh sự xem thường – đó chính là bước đầu của sự thức tỉnh nhân tính. Vì nếu không nhận ra, ta dễ sống mãi trong vòng xoáy phán xét, kiêu ngạo và vô minh. 2. Bản chất của sự xem thường Sự xem thường không chỉ là một hành động bên ngoài, mà là một trạng thái tâm bên trong. Nó xuất phát từ sự so sánh: ta thấy mình hơn người khác về tài năng, học vấn, địa vị, vật chất… và từ đó nảy sinh tâm khinh khi. Thực chất, sự xem thường là: Một lớp mặt nạ của cái tôi: ta muốn che đi sự bất an bên trong, nên tìm cách hạ thấp người khác để nâng mình lên. Một dạng bạo lực tinh thần: không cần đánh mắng, chỉ cần một ánh mắt lạnh nhạt, một câu nói châm biếm cũng đủ khiến người kia tổn thương. Một ảo tưởng sai lầm: ta quên rằng mọi người đều mang trong mình phẩm giá và giá trị riêng. Khi xem thường ai đó, ta thực ra đang thu nhỏ tầm nhìn của chính mình. 3. Những dấu hiệu cho thấy ta đang xem thường người khác Để nhận diện, ta cần tập quan sát chính mình trong từng lời nói, ánh mắt, hành động và suy nghĩ. Một số dấu hiệu rõ rệt: Trong ánh mắt: thoáng chút liếc nhìn từ trên xuống, ánh mắt lạnh lùng, né tránh giao tiếp. Trong lời nói: châm chọc, mỉa mai, nói lấn át, không để người khác có cơ hội trình bày. Trong suy nghĩ: thầm nghĩ “Người này chẳng ra gì”, “Mình giỏi hơn họ nhiều”. Trong hành động: thiếu lắng nghe, không quan tâm, gạt phăng ý kiến, coi nhẹ sự hiện diện của họ. Trong thái độ sống: dễ nổi nóng khi người khác không theo ý mình, không sẵn lòng học hỏi từ những người giản dị hơn.
    Like
    Love
    Angry
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    LỜI CẦU NGUYỆN CHO HGROUP - HCOIN & CỘNG ĐỒNG

    Lạy Chúa, lạy Đấng Tối Cao, Đấng dẫn dắt muôn loài,
    Hôm nay ngày 7/9/2025, con xin dâng lên Ngài lời cầu nguyện chân thành cho HGROUP - HCOIN và toàn thể cộng đồng của chúng con.
    Xin ban cho chúng con sự bình an trong tâm trí, sự vững vàng trong tinh thần, để vượt qua mọi thử thách trên con đường chinh phục những mục tiêu cao cả. Trong hành trình hướng tới thành công năm 2025, xin cho chúng con có được trí tuệ sáng suốt, tầm nhìn xa rộng và ý chí mạnh mẽ, để từng bước đi đều vững vàng, từng quyết định đều chính xác.
    Xin Chúa soi sáng để công nghệ HCOIN phát triển mạnh mẽ, trở thành biểu tượng của sự đổi mới và bền vững. Xin ban phước lành để cộng đồng của chúng con ngày càng kết nối chặt chẽ, cùng nhau xây dựng một nền tảng tài chính vững chắc, mang lại lợi ích và giá trị bền lâu cho tất cả mọi người.
    Chúng con cũng cầu mong cho tập đoàn HGROUP luôn thịnh vượng, vững bước trên con đường phát triển, mang lại nhiều cơ hội cho xã hội, giúp nhiều người có cuộc sống tốt đẹp hơn.
    Dù có thử thách, xin ban cho chúng con sự kiên trì và niềm tin, để không gì có thể ngăn cản bước tiến của chúng con. Dù có khó khăn, xin cho chúng con luôn đoàn kết, cùng nhau vượt qua và chạm đến vinh quang.
    Lạy Chúa, xin dõi theo chúng con, ban phước lành cho từng thành viên trong cộng đồng, để ai nấy đều khỏe mạnh, hạnh phúc, thành công, và cùng nhau về đích năm 2025 trong vinh quang và chiến thắng.
    Chúng con xin cảm tạ và cầu nguyện trong niềm tin và hy vọng!
    Amen!
    HNI 7-9 LỜI CẦU NGUYỆN CHO HGROUP - HCOIN & CỘNG ĐỒNG Lạy Chúa, lạy Đấng Tối Cao, Đấng dẫn dắt muôn loài, Hôm nay ngày 7/9/2025, con xin dâng lên Ngài lời cầu nguyện chân thành cho HGROUP - HCOIN và toàn thể cộng đồng của chúng con. Xin ban cho chúng con sự bình an trong tâm trí, sự vững vàng trong tinh thần, để vượt qua mọi thử thách trên con đường chinh phục những mục tiêu cao cả. Trong hành trình hướng tới thành công năm 2025, xin cho chúng con có được trí tuệ sáng suốt, tầm nhìn xa rộng và ý chí mạnh mẽ, để từng bước đi đều vững vàng, từng quyết định đều chính xác. Xin Chúa soi sáng để công nghệ HCOIN phát triển mạnh mẽ, trở thành biểu tượng của sự đổi mới và bền vững. Xin ban phước lành để cộng đồng của chúng con ngày càng kết nối chặt chẽ, cùng nhau xây dựng một nền tảng tài chính vững chắc, mang lại lợi ích và giá trị bền lâu cho tất cả mọi người. Chúng con cũng cầu mong cho tập đoàn HGROUP luôn thịnh vượng, vững bước trên con đường phát triển, mang lại nhiều cơ hội cho xã hội, giúp nhiều người có cuộc sống tốt đẹp hơn. Dù có thử thách, xin ban cho chúng con sự kiên trì và niềm tin, để không gì có thể ngăn cản bước tiến của chúng con. Dù có khó khăn, xin cho chúng con luôn đoàn kết, cùng nhau vượt qua và chạm đến vinh quang. Lạy Chúa, xin dõi theo chúng con, ban phước lành cho từng thành viên trong cộng đồng, để ai nấy đều khỏe mạnh, hạnh phúc, thành công, và cùng nhau về đích năm 2025 trong vinh quang và chiến thắng. Chúng con xin cảm tạ và cầu nguyện trong niềm tin và hy vọng! Amen!
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - B37. BÀI THƠ CHƯƠNG 10- BÀI HỌC TỪ ÁNH MẮT BỊ LÃNG QUÊN

    Có những lúc ta ngẩng cao đầu,
    Tưởng mình đã hiểu hết nỗi sầu nhân thế,
    Nhưng chẳng hay trong bóng đêm lặng lẽ,
    Một ngọn nến nhỏ vẫn thắp sáng trời xa.
    Người ăn xin trên phố vắng chiều tà,
    Đôi mắt mỏi nhưng chất đầy câu chuyện,
    Người qua đường vội vàng như chẳng thấy,
    Bỏ lỡ một bài học giữa đời.

    Có kẻ dại khờ nói câu vụng về,
    Ta bật cười, cho rằng vô nghĩa,
    Nhưng biết đâu trong lời ngây ngô ấy,
    Ẩn giấu chân lý mà sách vở không truyền.

    Khi ta khinh người, ta khinh chính mình,
    Khước từ cơ hội mở thêm cánh cửa,
    Sự kiêu ngạo dựng nên bức tường đá,
    Ngăn ta chạm tới kho báu vô hình.

    Một đứa trẻ cười vang trên đường,
    Tiếng cười ngỡ chỉ là vui vô cớ,
    Nhưng trong đó là triết lý nhiệm màu:
    Hạnh phúc chẳng cần lý do để nở.

    Một cụ già run run bước chậm,
    Bàn tay chai sần kể lại tháng năm,
    Nếu ta mỉm cười và lắng nghe đôi chút,
    Sẽ hiểu thế nào là sức mạnh âm thầm.

    Khi ta xem thường, trí óc khép lại,
    Như dòng sông từ chối tiếp nguồn,
    Nước sẽ cạn, dòng chảy sẽ chết,
    Cuộc đời ta chỉ còn trơ đá khô.

    Người nông dân tay lấm bùn đất,
    Giảng bài học về kiên nhẫn mùa gieo,
    Kẻ thành công mải mê danh lợi,
    Lại chẳng hiểu một hạt lúa sinh ra từ đâu.

    Người thợ mộc gõ nhịp trên gỗ,
    Tiếng gõ bình thường mà vẽ ra nhịp sống,
    Còn ta – trong đôi mắt kiêu ngạo,
    Ngỡ rằng chẳng có gì để học hỏi thêm.

    Nhưng kìa, cánh chim nhỏ bay ngang,
    Mang bài học về tự do không xiềng xích,
    Người lặng lẽ gom lá khô ven ngõ,
    Dạy ta khiêm nhường và nghĩa tình sẻ chia.

    Thế giới này không ai là vô giá trị,
    Mỗi tâm hồn đều chứa ngọc trong ngần,
    Chỉ khi ta học cách lắng nghe thật sự,
    Mới thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông.

    Ta mất đi cơ hội khi khinh thường người khác,
    Mất một mảnh ghép của cuộc đời đa sắc,
    Mất một cánh cửa mở ra vô tận,
    Mất chính phần nhân tính trong ta.

    Vậy nên, hãy cúi đầu trước nhân gian,
    Không phải để thấp hèn, mà để rộng lớn,
    Hãy lắng nghe ngay cả tiếng gió thì thầm,
    Biết đâu chân lý nằm trong hạt bụi.

    Khi bạn tôn trọng, bạn sẽ trưởng thành,
    Khiêm nhường gieo mầm tri thức,
    Mỗi con người là một vũ trụ,
    Và học hỏi chính là hành trình vô biên.
    HNI 7/9 - B37. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 10- 📙 BÀI HỌC TỪ ÁNH MẮT BỊ LÃNG QUÊN Có những lúc ta ngẩng cao đầu, Tưởng mình đã hiểu hết nỗi sầu nhân thế, Nhưng chẳng hay trong bóng đêm lặng lẽ, Một ngọn nến nhỏ vẫn thắp sáng trời xa. Người ăn xin trên phố vắng chiều tà, Đôi mắt mỏi nhưng chất đầy câu chuyện, Người qua đường vội vàng như chẳng thấy, Bỏ lỡ một bài học giữa đời. Có kẻ dại khờ nói câu vụng về, Ta bật cười, cho rằng vô nghĩa, Nhưng biết đâu trong lời ngây ngô ấy, Ẩn giấu chân lý mà sách vở không truyền. Khi ta khinh người, ta khinh chính mình, Khước từ cơ hội mở thêm cánh cửa, Sự kiêu ngạo dựng nên bức tường đá, Ngăn ta chạm tới kho báu vô hình. Một đứa trẻ cười vang trên đường, Tiếng cười ngỡ chỉ là vui vô cớ, Nhưng trong đó là triết lý nhiệm màu: Hạnh phúc chẳng cần lý do để nở. Một cụ già run run bước chậm, Bàn tay chai sần kể lại tháng năm, Nếu ta mỉm cười và lắng nghe đôi chút, Sẽ hiểu thế nào là sức mạnh âm thầm. Khi ta xem thường, trí óc khép lại, Như dòng sông từ chối tiếp nguồn, Nước sẽ cạn, dòng chảy sẽ chết, Cuộc đời ta chỉ còn trơ đá khô. Người nông dân tay lấm bùn đất, Giảng bài học về kiên nhẫn mùa gieo, Kẻ thành công mải mê danh lợi, Lại chẳng hiểu một hạt lúa sinh ra từ đâu. Người thợ mộc gõ nhịp trên gỗ, Tiếng gõ bình thường mà vẽ ra nhịp sống, Còn ta – trong đôi mắt kiêu ngạo, Ngỡ rằng chẳng có gì để học hỏi thêm. Nhưng kìa, cánh chim nhỏ bay ngang, Mang bài học về tự do không xiềng xích, Người lặng lẽ gom lá khô ven ngõ, Dạy ta khiêm nhường và nghĩa tình sẻ chia. Thế giới này không ai là vô giá trị, Mỗi tâm hồn đều chứa ngọc trong ngần, Chỉ khi ta học cách lắng nghe thật sự, Mới thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông. Ta mất đi cơ hội khi khinh thường người khác, Mất một mảnh ghép của cuộc đời đa sắc, Mất một cánh cửa mở ra vô tận, Mất chính phần nhân tính trong ta. Vậy nên, hãy cúi đầu trước nhân gian, Không phải để thấp hèn, mà để rộng lớn, Hãy lắng nghe ngay cả tiếng gió thì thầm, Biết đâu chân lý nằm trong hạt bụi. Khi bạn tôn trọng, bạn sẽ trưởng thành, Khiêm nhường gieo mầm tri thức, Mỗi con người là một vũ trụ, Và học hỏi chính là hành trình vô biên.
    Like
    Love
    Yay
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    Chương 37: Học hỏi từ những người nhỏ tuổi hơn – Henry Le

    Phần 1. Mở đầu – Sự khiêm nhường của tri thức
    Trong suốt lịch sử, con người thường có xu hướng cho rằng tuổi tác đi kèm với trí tuệ, và sự già dặn luôn đồng nghĩa với sự khôn ngoan. Nhưng thực tế, thế giới ngày nay – với tốc độ thay đổi chóng mặt – đã cho chúng ta thấy một điều ngược lại: rất nhiều khi, những người nhỏ tuổi hơn, những thế hệ mới hơn, lại nắm giữ chìa khóa để mở ra tương lai.
    Để học hỏi từ những người trẻ hơn, chúng ta cần một thái độ khiêm nhường. Khiêm nhường không phải là tự hạ thấp giá trị của mình, mà là mở ra cánh cửa để đón nhận điều mới. Bởi lẽ, người trẻ mang đến cho thế giới một cái nhìn khác: không bị định kiến quá khứ trói buộc, không bị sợ hãi kìm nén, không bị nặng nề bởi trách nhiệm chồng chất. Chính sự “tươi mới” ấy trở thành nguồn sáng để thế hệ đi trước có thể học tập.

    Phần 2. Người trẻ – tấm gương của sự dũng cảm
    Người trẻ thường bước vào đời với tâm thế ít sợ hãi hơn. Họ dám thử, dám thất bại, dám mơ những điều tưởng như bất khả thi. Điều mà những người nhiều tuổi hơn thường quên đi chính là khả năng “bắt đầu lại” sau thất bại.
    Người lớn thường bám chặt vào an toàn, lo lắng cho sự nghiệp, gia đình, danh dự. Nhưng người trẻ lại coi thất bại như một phần tất yếu của hành trình. Chính điều đó tạo ra sự dũng cảm mà ta có thể học hỏi.

    Ta có thể học cách dấn thân mà không để nỗi sợ cản trở.
    Ta có thể học cách nhìn thất bại như một bậc thang chứ không phải hố sâu.
    Ta có thể học cách biến mỗi cú ngã thành năng lượng để đứng dậy mạnh mẽ hơn.
    Phần 3. Người trẻ và sự nhạy bén với thời đại số
    Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên công nghệ, nơi mà nhịp thay đổi của thế giới được đo bằng giây chứ không phải bằng thập kỷ. Những người trẻ lớn lên cùng Internet, mạng xã hội, trí tuệ nhân tạo – họ không chỉ là “người dùng” mà còn là “người sáng tạo” của kỷ nguyên mới.
    Người lớn tuổi hơn có thể mang kinh nghiệm, nhưng chính người trẻ mới là người nắm bắt nhanh nhạy các xu hướng. Từ cách họ sử dụng mạng xã hội để xây dựng cộng đồng, cho đến cách họ khai thác công nghệ để kiếm sống, mọi hành động đều chứa đựng bài học.
    HNI 7-9 Chương 37: Học hỏi từ những người nhỏ tuổi hơn – Henry Le Phần 1. Mở đầu – Sự khiêm nhường của tri thức Trong suốt lịch sử, con người thường có xu hướng cho rằng tuổi tác đi kèm với trí tuệ, và sự già dặn luôn đồng nghĩa với sự khôn ngoan. Nhưng thực tế, thế giới ngày nay – với tốc độ thay đổi chóng mặt – đã cho chúng ta thấy một điều ngược lại: rất nhiều khi, những người nhỏ tuổi hơn, những thế hệ mới hơn, lại nắm giữ chìa khóa để mở ra tương lai. Để học hỏi từ những người trẻ hơn, chúng ta cần một thái độ khiêm nhường. Khiêm nhường không phải là tự hạ thấp giá trị của mình, mà là mở ra cánh cửa để đón nhận điều mới. Bởi lẽ, người trẻ mang đến cho thế giới một cái nhìn khác: không bị định kiến quá khứ trói buộc, không bị sợ hãi kìm nén, không bị nặng nề bởi trách nhiệm chồng chất. Chính sự “tươi mới” ấy trở thành nguồn sáng để thế hệ đi trước có thể học tập. Phần 2. Người trẻ – tấm gương của sự dũng cảm Người trẻ thường bước vào đời với tâm thế ít sợ hãi hơn. Họ dám thử, dám thất bại, dám mơ những điều tưởng như bất khả thi. Điều mà những người nhiều tuổi hơn thường quên đi chính là khả năng “bắt đầu lại” sau thất bại. Người lớn thường bám chặt vào an toàn, lo lắng cho sự nghiệp, gia đình, danh dự. Nhưng người trẻ lại coi thất bại như một phần tất yếu của hành trình. Chính điều đó tạo ra sự dũng cảm mà ta có thể học hỏi. Ta có thể học cách dấn thân mà không để nỗi sợ cản trở. Ta có thể học cách nhìn thất bại như một bậc thang chứ không phải hố sâu. Ta có thể học cách biến mỗi cú ngã thành năng lượng để đứng dậy mạnh mẽ hơn. Phần 3. Người trẻ và sự nhạy bén với thời đại số Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên công nghệ, nơi mà nhịp thay đổi của thế giới được đo bằng giây chứ không phải bằng thập kỷ. Những người trẻ lớn lên cùng Internet, mạng xã hội, trí tuệ nhân tạo – họ không chỉ là “người dùng” mà còn là “người sáng tạo” của kỷ nguyên mới. Người lớn tuổi hơn có thể mang kinh nghiệm, nhưng chính người trẻ mới là người nắm bắt nhanh nhạy các xu hướng. Từ cách họ sử dụng mạng xã hội để xây dựng cộng đồng, cho đến cách họ khai thác công nghệ để kiếm sống, mọi hành động đều chứa đựng bài học.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    CHƯƠNG 44: KHÔNG AI HOÀN HẢO – KỂ CẢ BẠN

    Mở đầu: Giấc mơ về sự hoàn hảo

    Từ khi sinh ra, chúng ta đã được gieo vào đầu một giấc mơ: phải trở nên hoàn hảo.

    Trong gia đình, cha mẹ so sánh: “Con phải giỏi như người này, ngoan như người kia.”

    Trong học đường, thầy cô chấm điểm để phân loại: 10 là tuyệt hảo, 5 là thất bại.

    Trong xã hội, truyền thông không ngừng quảng bá hình ảnh “con người lý tưởng”: xinh đẹp, thành đạt, giàu có, không một vết nhơ.

    Và thế là, chúng ta lớn lên cùng một ám ảnh: nếu tôi không hoàn hảo, tôi không xứng đáng.

    Nhưng sự thật đau thương là: không ai hoàn hảo – kể cả bạn. Và chính khi chấp nhận điều đó, ta mới bắt đầu sống thật.

    Hoàn hảo – cái bẫy vô hình

    Hoàn hảo nghe có vẻ cao quý, nhưng thực chất lại là cái bẫy giết chết tự do nội tâm.

    1. Hoàn hảo khiến ta kiệt sức: lúc nào cũng phải chạy đua để không bị coi thường.

    2. Hoàn hảo khiến ta giả dối: sợ bị lộ điểm yếu, ta phải che giấu, tô vẽ, đeo mặt nạ.

    3. Hoàn hảo khiến ta cô đơn: ta không dám cho ai thấy con người thật, nên chẳng ai thật sự biết ta.

    4. Hoàn hảo khiến ta bất mãn: dù đạt bao nhiêu, ta vẫn thấy thiếu, vì lúc nào cũng có “người hơn mình”.

    Cái bẫy hoàn hảo không bao giờ dừng lại. Nó giống như trèo một chiếc thang vô tận: càng leo, càng thấy đỉnh cao xa vời.

    Sự thật về bản chất con người

    Con người vốn dĩ là mâu thuẫn:

    Vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối.

    Vừa thông minh vừa ngu ngốc.

    Vừa sáng tạo vừa sai lầm.

    Vừa yêu thương vừa ích kỷ.

    Không ai thoát khỏi mâu thuẫn ấy. Ngay cả những người vĩ đại nhất trong lịch sử cũng đầy khiếm khuyết:

    Những triết gia sâu sắc vẫn mắc sai lầm trong đời sống cá nhân.

    Những bậc hiền triết vẫn từng trải qua tham, sân, si.

    Những nhà lãnh đạo vĩ đại cũng có những quyết định sai lầm.

    Vậy thì, tại sao ta lại bắt bản thân và người khác phải hoàn hảo?

    Triết học hiện sinh: Chấp nhận sự bất toàn

    Triết học hiện sinh khẳng định: con người là hữu thể bất toàn. Ta không được sinh ra để làm thần thánh, mà để sống giữa sự dang dở.

    Kierkegaard nói: “Con người là tổng hòa của yếu đuối và sức mạnh, của thời gian và vĩnh cửu.”

    Heidegger xem con người như “hữu thể bị ném vào đời”, luôn dang dở, luôn tìm kiếm.

    Camus gọi đời sống là phi lý, và sự phi lý ấy không thể loại bỏ – chỉ có thể chấp nhận.
    HNI 7-9 CHƯƠNG 44: KHÔNG AI HOÀN HẢO – KỂ CẢ BẠN Mở đầu: Giấc mơ về sự hoàn hảo Từ khi sinh ra, chúng ta đã được gieo vào đầu một giấc mơ: phải trở nên hoàn hảo. Trong gia đình, cha mẹ so sánh: “Con phải giỏi như người này, ngoan như người kia.” Trong học đường, thầy cô chấm điểm để phân loại: 10 là tuyệt hảo, 5 là thất bại. Trong xã hội, truyền thông không ngừng quảng bá hình ảnh “con người lý tưởng”: xinh đẹp, thành đạt, giàu có, không một vết nhơ. Và thế là, chúng ta lớn lên cùng một ám ảnh: nếu tôi không hoàn hảo, tôi không xứng đáng. Nhưng sự thật đau thương là: không ai hoàn hảo – kể cả bạn. Và chính khi chấp nhận điều đó, ta mới bắt đầu sống thật. Hoàn hảo – cái bẫy vô hình Hoàn hảo nghe có vẻ cao quý, nhưng thực chất lại là cái bẫy giết chết tự do nội tâm. 1. Hoàn hảo khiến ta kiệt sức: lúc nào cũng phải chạy đua để không bị coi thường. 2. Hoàn hảo khiến ta giả dối: sợ bị lộ điểm yếu, ta phải che giấu, tô vẽ, đeo mặt nạ. 3. Hoàn hảo khiến ta cô đơn: ta không dám cho ai thấy con người thật, nên chẳng ai thật sự biết ta. 4. Hoàn hảo khiến ta bất mãn: dù đạt bao nhiêu, ta vẫn thấy thiếu, vì lúc nào cũng có “người hơn mình”. Cái bẫy hoàn hảo không bao giờ dừng lại. Nó giống như trèo một chiếc thang vô tận: càng leo, càng thấy đỉnh cao xa vời. Sự thật về bản chất con người Con người vốn dĩ là mâu thuẫn: Vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối. Vừa thông minh vừa ngu ngốc. Vừa sáng tạo vừa sai lầm. Vừa yêu thương vừa ích kỷ. Không ai thoát khỏi mâu thuẫn ấy. Ngay cả những người vĩ đại nhất trong lịch sử cũng đầy khiếm khuyết: Những triết gia sâu sắc vẫn mắc sai lầm trong đời sống cá nhân. Những bậc hiền triết vẫn từng trải qua tham, sân, si. Những nhà lãnh đạo vĩ đại cũng có những quyết định sai lầm. Vậy thì, tại sao ta lại bắt bản thân và người khác phải hoàn hảo? Triết học hiện sinh: Chấp nhận sự bất toàn Triết học hiện sinh khẳng định: con người là hữu thể bất toàn. Ta không được sinh ra để làm thần thánh, mà để sống giữa sự dang dở. Kierkegaard nói: “Con người là tổng hòa của yếu đuối và sức mạnh, của thời gian và vĩnh cửu.” Heidegger xem con người như “hữu thể bị ném vào đời”, luôn dang dở, luôn tìm kiếm. Camus gọi đời sống là phi lý, và sự phi lý ấy không thể loại bỏ – chỉ có thể chấp nhận.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - B37. BÀI THƠ CHƯƠNG 10- BÀI HỌC TỪ ÁNH MẮT BỊ LÃNG QUÊN

    Có những lúc ta ngẩng cao đầu,
    Tưởng mình đã hiểu hết nỗi sầu nhân thế,
    Nhưng chẳng hay trong bóng đêm lặng lẽ,
    Một ngọn nến nhỏ vẫn thắp sáng trời xa.
    Người ăn xin trên phố vắng chiều tà,
    Đôi mắt mỏi nhưng chất đầy câu chuyện,
    Người qua đường vội vàng như chẳng thấy,
    Bỏ lỡ một bài học giữa đời.

    Có kẻ dại khờ nói câu vụng về,
    Ta bật cười, cho rằng vô nghĩa,
    Nhưng biết đâu trong lời ngây ngô ấy,
    Ẩn giấu chân lý mà sách vở không truyền.

    Khi ta khinh người, ta khinh chính mình,
    Khước từ cơ hội mở thêm cánh cửa,
    Sự kiêu ngạo dựng nên bức tường đá,
    Ngăn ta chạm tới kho báu vô hình.

    Một đứa trẻ cười vang trên đường,
    Tiếng cười ngỡ chỉ là vui vô cớ,
    Nhưng trong đó là triết lý nhiệm màu:
    Hạnh phúc chẳng cần lý do để nở.

    Một cụ già run run bước chậm,
    Bàn tay chai sần kể lại tháng năm,
    Nếu ta mỉm cười và lắng nghe đôi chút,
    Sẽ hiểu thế nào là sức mạnh âm thầm.

    Khi ta xem thường, trí óc khép lại,
    Như dòng sông từ chối tiếp nguồn,
    Nước sẽ cạn, dòng chảy sẽ chết,
    Cuộc đời ta chỉ còn trơ đá khô.

    Người nông dân tay lấm bùn đất,
    Giảng bài học về kiên nhẫn mùa gieo,
    Kẻ thành công mải mê danh lợi,
    Lại chẳng hiểu một hạt lúa sinh ra từ đâu.

    Người thợ mộc gõ nhịp trên gỗ,
    Tiếng gõ bình thường mà vẽ ra nhịp sống,
    Còn ta – trong đôi mắt kiêu ngạo,
    Ngỡ rằng chẳng có gì để học hỏi thêm.

    Nhưng kìa, cánh chim nhỏ bay ngang,
    Mang bài học về tự do không xiềng xích,
    Người lặng lẽ gom lá khô ven ngõ,
    Dạy ta khiêm nhường và nghĩa tình sẻ chia.

    Thế giới này không ai là vô giá trị,
    Mỗi tâm hồn đều chứa ngọc trong ngần,
    Chỉ khi ta học cách lắng nghe thật sự,
    Mới thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông.

    Ta mất đi cơ hội khi khinh thường người khác,
    Mất một mảnh ghép của cuộc đời đa sắc,
    Mất một cánh cửa mở ra vô tận,
    Mất chính phần nhân tính trong ta.

    Vậy nên, hãy cúi đầu trước nhân gian,
    Không phải để thấp hèn, mà để rộng lớn,
    Hãy lắng nghe ngay cả tiếng gió thì thầm,
    Biết đâu chân lý nằm trong hạt bụi.

    Khi bạn tôn trọng, bạn sẽ trưởng thành,
    Khiêm nhường gieo mầm tri thức,
    Mỗi con người là một vũ trụ,
    Và học hỏi chính là hành trình vô biên.
    HNI 7/9 - B37. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 10- 📙 BÀI HỌC TỪ ÁNH MẮT BỊ LÃNG QUÊN Có những lúc ta ngẩng cao đầu, Tưởng mình đã hiểu hết nỗi sầu nhân thế, Nhưng chẳng hay trong bóng đêm lặng lẽ, Một ngọn nến nhỏ vẫn thắp sáng trời xa. Người ăn xin trên phố vắng chiều tà, Đôi mắt mỏi nhưng chất đầy câu chuyện, Người qua đường vội vàng như chẳng thấy, Bỏ lỡ một bài học giữa đời. Có kẻ dại khờ nói câu vụng về, Ta bật cười, cho rằng vô nghĩa, Nhưng biết đâu trong lời ngây ngô ấy, Ẩn giấu chân lý mà sách vở không truyền. Khi ta khinh người, ta khinh chính mình, Khước từ cơ hội mở thêm cánh cửa, Sự kiêu ngạo dựng nên bức tường đá, Ngăn ta chạm tới kho báu vô hình. Một đứa trẻ cười vang trên đường, Tiếng cười ngỡ chỉ là vui vô cớ, Nhưng trong đó là triết lý nhiệm màu: Hạnh phúc chẳng cần lý do để nở. Một cụ già run run bước chậm, Bàn tay chai sần kể lại tháng năm, Nếu ta mỉm cười và lắng nghe đôi chút, Sẽ hiểu thế nào là sức mạnh âm thầm. Khi ta xem thường, trí óc khép lại, Như dòng sông từ chối tiếp nguồn, Nước sẽ cạn, dòng chảy sẽ chết, Cuộc đời ta chỉ còn trơ đá khô. Người nông dân tay lấm bùn đất, Giảng bài học về kiên nhẫn mùa gieo, Kẻ thành công mải mê danh lợi, Lại chẳng hiểu một hạt lúa sinh ra từ đâu. Người thợ mộc gõ nhịp trên gỗ, Tiếng gõ bình thường mà vẽ ra nhịp sống, Còn ta – trong đôi mắt kiêu ngạo, Ngỡ rằng chẳng có gì để học hỏi thêm. Nhưng kìa, cánh chim nhỏ bay ngang, Mang bài học về tự do không xiềng xích, Người lặng lẽ gom lá khô ven ngõ, Dạy ta khiêm nhường và nghĩa tình sẻ chia. Thế giới này không ai là vô giá trị, Mỗi tâm hồn đều chứa ngọc trong ngần, Chỉ khi ta học cách lắng nghe thật sự, Mới thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông. Ta mất đi cơ hội khi khinh thường người khác, Mất một mảnh ghép của cuộc đời đa sắc, Mất một cánh cửa mở ra vô tận, Mất chính phần nhân tính trong ta. Vậy nên, hãy cúi đầu trước nhân gian, Không phải để thấp hèn, mà để rộng lớn, Hãy lắng nghe ngay cả tiếng gió thì thầm, Biết đâu chân lý nằm trong hạt bụi. Khi bạn tôn trọng, bạn sẽ trưởng thành, Khiêm nhường gieo mầm tri thức, Mỗi con người là một vũ trụ, Và học hỏi chính là hành trình vô biên.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Angry
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ