• HNI 7/9 - B41. BÀI HÁT CHƯƠNG 11: TẠI SAO NHIỀU NGƯỜI LẠI COI THƯỜNG CHÍNH MÌNH – Henry Le
    [Verse 1]
    Có những ngày ta nhìn gương mà chẳng dám ngẩng đầu,
    Thấy vết sẹo, thấy khuyết điểm, thấy những điều không trọn vẹn.
    Bao giấc mơ từng cháy bỏng bỗng vụt tắt trong niềm đau,
    Tự hỏi sao ta lại nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn này.
    [Pre-Chorus]
    Nhưng ai đã gieo trong ta những lời nói phủ nhận?
    Ai khiến ta tin rằng mình không xứng đáng sống tự do?
    Nếu chính ta quay lưng lại, ai sẽ là người đứng lên?
    Nếu ta chối bỏ bản thân, ai còn tin ta được nữa?

    [Chorus]
    Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình,
    Mỗi vết thương là chứng nhân cho sức mạnh trong hành trình.
    Đừng coi thường, đừng tự xóa đi ánh sáng trong đôi mắt,
    Vì chỉ khi tôn trọng mình, ta mới thật sự sống là ta.

    [Verse 2]
    Nhiều khi ta so sánh mình với cuộc đời của ai khác,
    Quên rằng trong tim ta cũng có ngọn lửa riêng biệt.
    Chúng ta sinh ra đâu phải để sao chép một cuộc đời,
    Mà để viết nên bản nhạc chưa từng ai hát bao giờ.

    [Pre-Chorus]
    Những tiếng cười chê ngoài kia chỉ thoáng qua như gió,
    Giá trị thật nằm ở việc ta dám đi đến cùng.
    Đừng để mặc cảm níu chân, đừng để quá khứ giam hãm,
    Tôn trọng chính mình – đó là khởi đầu của tự do.

    [Chorus]
    Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình,
    Mỗi vết thương là chứng nhân cho sức mạnh trong hành trình.
    Đừng coi thường, đừng tự xóa đi ánh sáng trong đôi mắt,
    Vì chỉ khi tôn trọng mình, ta mới thật sự sống là ta.

    [Bridge]
    Có thể ta từng gục ngã, có thể ta từng mất niềm tin,
    Nhưng dòng chảy trong tim vẫn đang gọi ta đứng dậy.
    Thế giới cần một "ta" trọn vẹn,
    Không cần bản sao nhạt nhòa, không cần ai khác ngoài chính ta.

    [Final Chorus]
    Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình,
    Mỗi giọt lệ rơi xuống hóa sức mạnh cho mai này.
    Đừng coi thường, đừng tự chối đi linh hồn cao quý,
    Vì khi tôn trọng chính mình, ta tỏa sáng cho cả nhân gian.
    HNI 7/9 - B41. 🏵️🏵️🏵️🏵️ 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 11: TẠI SAO NHIỀU NGƯỜI LẠI COI THƯỜNG CHÍNH MÌNH – Henry Le [Verse 1] Có những ngày ta nhìn gương mà chẳng dám ngẩng đầu, Thấy vết sẹo, thấy khuyết điểm, thấy những điều không trọn vẹn. Bao giấc mơ từng cháy bỏng bỗng vụt tắt trong niềm đau, Tự hỏi sao ta lại nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn này. [Pre-Chorus] Nhưng ai đã gieo trong ta những lời nói phủ nhận? Ai khiến ta tin rằng mình không xứng đáng sống tự do? Nếu chính ta quay lưng lại, ai sẽ là người đứng lên? Nếu ta chối bỏ bản thân, ai còn tin ta được nữa? [Chorus] Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình, Mỗi vết thương là chứng nhân cho sức mạnh trong hành trình. Đừng coi thường, đừng tự xóa đi ánh sáng trong đôi mắt, Vì chỉ khi tôn trọng mình, ta mới thật sự sống là ta. [Verse 2] Nhiều khi ta so sánh mình với cuộc đời của ai khác, Quên rằng trong tim ta cũng có ngọn lửa riêng biệt. Chúng ta sinh ra đâu phải để sao chép một cuộc đời, Mà để viết nên bản nhạc chưa từng ai hát bao giờ. [Pre-Chorus] Những tiếng cười chê ngoài kia chỉ thoáng qua như gió, Giá trị thật nằm ở việc ta dám đi đến cùng. Đừng để mặc cảm níu chân, đừng để quá khứ giam hãm, Tôn trọng chính mình – đó là khởi đầu của tự do. [Chorus] Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình, Mỗi vết thương là chứng nhân cho sức mạnh trong hành trình. Đừng coi thường, đừng tự xóa đi ánh sáng trong đôi mắt, Vì chỉ khi tôn trọng mình, ta mới thật sự sống là ta. [Bridge] Có thể ta từng gục ngã, có thể ta từng mất niềm tin, Nhưng dòng chảy trong tim vẫn đang gọi ta đứng dậy. Thế giới cần một "ta" trọn vẹn, Không cần bản sao nhạt nhòa, không cần ai khác ngoài chính ta. [Final Chorus] Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình, Mỗi giọt lệ rơi xuống hóa sức mạnh cho mai này. Đừng coi thường, đừng tự chối đi linh hồn cao quý, Vì khi tôn trọng chính mình, ta tỏa sáng cho cả nhân gian.
    Like
    Love
    Sad
    Angry
    16
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9 - B41. BÀI HÁT CHƯƠNG 11: TẠI SAO NHIỀU NGƯỜI LẠI COI THƯỜNG CHÍNH MÌNH – Henry Le
    [Verse 1]
    Có những ngày ta nhìn gương mà chẳng dám ngẩng đầu,
    Thấy vết sẹo, thấy khuyết điểm, thấy những điều không trọn vẹn.
    Bao giấc mơ từng cháy bỏng bỗng vụt tắt trong niềm đau,
    Tự hỏi sao ta lại nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn này.
    [Pre-Chorus]
    Nhưng ai đã gieo trong ta những lời nói phủ nhận?
    Ai khiến ta tin rằng mình không xứng đáng sống tự do?
    Nếu chính ta quay lưng lại, ai sẽ là người đứng lên?
    Nếu ta chối bỏ bản thân, ai còn tin ta được nữa?

    [Chorus]
    Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình,
    Mỗi vết thương là chứng nhân cho sức mạnh trong hành trình.
    Đừng coi thường, đừng tự xóa đi ánh sáng trong đôi mắt,
    Vì chỉ khi tôn trọng mình, ta mới thật sự sống là ta.

    [Verse 2]
    Nhiều khi ta so sánh mình với cuộc đời của ai khác,
    Quên rằng trong tim ta cũng có ngọn lửa riêng biệt.
    Chúng ta sinh ra đâu phải để sao chép một cuộc đời,
    Mà để viết nên bản nhạc chưa từng ai hát bao giờ.

    [Pre-Chorus]
    Những tiếng cười chê ngoài kia chỉ thoáng qua như gió,
    Giá trị thật nằm ở việc ta dám đi đến cùng.
    Đừng để mặc cảm níu chân, đừng để quá khứ giam hãm,
    Tôn trọng chính mình – đó là khởi đầu của tự do.

    [Chorus]
    Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình,
    Mỗi vết thương là chứng nhân cho sức mạnh trong hành trình.
    Đừng coi thường, đừng tự xóa đi ánh sáng trong đôi mắt,
    Vì chỉ khi tôn trọng mình, ta mới thật sự sống là ta.

    [Bridge]
    Có thể ta từng gục ngã, có thể ta từng mất niềm tin,
    Nhưng dòng chảy trong tim vẫn đang gọi ta đứng dậy.
    Thế giới cần một "ta" trọn vẹn,
    Không cần bản sao nhạt nhòa, không cần ai khác ngoài chính ta.

    [Final Chorus]
    Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình,
    Mỗi giọt lệ rơi xuống hóa sức mạnh cho mai này.
    Đừng coi thường, đừng tự chối đi linh hồn cao quý,
    Vì khi tôn trọng chính mình, ta tỏa sáng cho cả nhân gian.
    HNI 7/9 - B41. 🏵️🏵️🏵️🏵️ 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 11: TẠI SAO NHIỀU NGƯỜI LẠI COI THƯỜNG CHÍNH MÌNH – Henry Le [Verse 1] Có những ngày ta nhìn gương mà chẳng dám ngẩng đầu, Thấy vết sẹo, thấy khuyết điểm, thấy những điều không trọn vẹn. Bao giấc mơ từng cháy bỏng bỗng vụt tắt trong niềm đau, Tự hỏi sao ta lại nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn này. [Pre-Chorus] Nhưng ai đã gieo trong ta những lời nói phủ nhận? Ai khiến ta tin rằng mình không xứng đáng sống tự do? Nếu chính ta quay lưng lại, ai sẽ là người đứng lên? Nếu ta chối bỏ bản thân, ai còn tin ta được nữa? [Chorus] Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình, Mỗi vết thương là chứng nhân cho sức mạnh trong hành trình. Đừng coi thường, đừng tự xóa đi ánh sáng trong đôi mắt, Vì chỉ khi tôn trọng mình, ta mới thật sự sống là ta. [Verse 2] Nhiều khi ta so sánh mình với cuộc đời của ai khác, Quên rằng trong tim ta cũng có ngọn lửa riêng biệt. Chúng ta sinh ra đâu phải để sao chép một cuộc đời, Mà để viết nên bản nhạc chưa từng ai hát bao giờ. [Pre-Chorus] Những tiếng cười chê ngoài kia chỉ thoáng qua như gió, Giá trị thật nằm ở việc ta dám đi đến cùng. Đừng để mặc cảm níu chân, đừng để quá khứ giam hãm, Tôn trọng chính mình – đó là khởi đầu của tự do. [Chorus] Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình, Mỗi vết thương là chứng nhân cho sức mạnh trong hành trình. Đừng coi thường, đừng tự xóa đi ánh sáng trong đôi mắt, Vì chỉ khi tôn trọng mình, ta mới thật sự sống là ta. [Bridge] Có thể ta từng gục ngã, có thể ta từng mất niềm tin, Nhưng dòng chảy trong tim vẫn đang gọi ta đứng dậy. Thế giới cần một "ta" trọn vẹn, Không cần bản sao nhạt nhòa, không cần ai khác ngoài chính ta. [Final Chorus] Hãy ngẩng cao đầu, hãy tin vào giá trị của mình, Mỗi giọt lệ rơi xuống hóa sức mạnh cho mai này. Đừng coi thường, đừng tự chối đi linh hồn cao quý, Vì khi tôn trọng chính mình, ta tỏa sáng cho cả nhân gian.
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    17
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    Bài Thơ Chương 37

    “NGỌN LỬA SỰ THẬT”

    Sự thật đến như ngọn lửa,
    Không hẹn trước, không báo tin.
    Nó bùng lên giữa màn đêm tối,
    Đốt sạch những ảo ảnh trong tim.

    Người yêu nói lời mật ngọt,
    Nhưng lửa sự thật bóc trần dối gian.
    Bạn bè cười trong bàn tiệc,
    Nhưng lửa soi ra toan tính ngầm.

    Ngọn lửa không phân biệt sang hèn,
    Đều thiêu rụi lớp vỏ giả tạo.
    Dù là vua, dù là kẻ ăn mày,
    Đều trần trụi khi đứng trước ánh sáng.

    Sự thật khiến ta đau đớn,
    Vì nó cướp đi vùng an toàn.
    Bao mộng tưởng tan thành tro bụi,
    Bao lâu đài sụp đổ trong khoảnh khắc.

    Nhưng trong tro tàn hoang lạnh,
    Có hạt giống sự thật nảy mầm.
    Khi mặt nạ đã cháy thành khói,
    Ta mới thấy gương mặt thật của mình.

    Người trốn tránh sợ lửa,
    Chạy về phía bóng tối mong manh.
    Người dám bước vào ánh lửa,
    Sẽ tìm thấy tự do trong lòng.

    Ngọn lửa không hề ác,
    Nó chỉ lấy đi điều không thật.
    Để lại trong ta sự thanh khiết,
    Như vàng tinh luyện sau bão lửa đời.

    Hãy để lửa cháy một lần,
    Đốt hết giả dối trong ta.
    Để khi còn lại duy nhất,
    Chỉ còn sự thật – sáng ngời như bình minh.
    HNI 7-9 📝 Bài Thơ Chương 37 “NGỌN LỬA SỰ THẬT” Sự thật đến như ngọn lửa, Không hẹn trước, không báo tin. Nó bùng lên giữa màn đêm tối, Đốt sạch những ảo ảnh trong tim. Người yêu nói lời mật ngọt, Nhưng lửa sự thật bóc trần dối gian. Bạn bè cười trong bàn tiệc, Nhưng lửa soi ra toan tính ngầm. Ngọn lửa không phân biệt sang hèn, Đều thiêu rụi lớp vỏ giả tạo. Dù là vua, dù là kẻ ăn mày, Đều trần trụi khi đứng trước ánh sáng. Sự thật khiến ta đau đớn, Vì nó cướp đi vùng an toàn. Bao mộng tưởng tan thành tro bụi, Bao lâu đài sụp đổ trong khoảnh khắc. Nhưng trong tro tàn hoang lạnh, Có hạt giống sự thật nảy mầm. Khi mặt nạ đã cháy thành khói, Ta mới thấy gương mặt thật của mình. Người trốn tránh sợ lửa, Chạy về phía bóng tối mong manh. Người dám bước vào ánh lửa, Sẽ tìm thấy tự do trong lòng. Ngọn lửa không hề ác, Nó chỉ lấy đi điều không thật. Để lại trong ta sự thanh khiết, Như vàng tinh luyện sau bão lửa đời. Hãy để lửa cháy một lần, Đốt hết giả dối trong ta. Để khi còn lại duy nhất, Chỉ còn sự thật – sáng ngời như bình minh.
    Love
    Like
    Wow
    Sad
    Angry
    21
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • CHÚC MỪNG ĐẠI LỄ VU LAN...
    https://youtu.be/KIXTe36EN-4?si=nxcjTXw31KUNz_TP
    CHÚC MỪNG ĐẠI LỄ VU LAN... https://youtu.be/KIXTe36EN-4?si=nxcjTXw31KUNz_TP
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    LỜI BÀI HÁT CHƯƠNG 6
    Cống hiến cho đời

    Verse 1
    Trên cánh đồng nắng vàng rơi xuống
    Bước chân ai lấm bùn mà vui
    Giọt mồ hôi hóa thành câu hát
    Cho mùa xanh thắm cả chân trời

    Verse 2
    Trong tiếng máy reo nơi công xưởng
    Có ước mơ cháy giữa tim người
    Bàn tay nối đất trời gần lại
    Trao cho nhau sức sống ngời ngời

    Chorus
    Lao động là tình yêu, là ánh sáng
    Không chỉ vì cơm áo từng ngày
    Lao động là trao đi, là dâng tặng
    Cho thế gian rực rỡ từng giây

    Verse 3
    Người quét phố khi bình minh sáng
    Người dạy chữ giữa buổi trưa hè
    Người lắp ánh sao vào đêm tối
    Người đưa nhịp sống về miền quê

    Chorus (lặp lại)
    Lao động là tình yêu, là ánh sáng
    Không chỉ vì cơm áo từng ngày
    Lao động là trao đi, là dâng tặng
    Cho thế gian rực rỡ từng giây
    HNI 7-9 LỜI BÀI HÁT CHƯƠNG 6 Cống hiến cho đời Verse 1 Trên cánh đồng nắng vàng rơi xuống Bước chân ai lấm bùn mà vui Giọt mồ hôi hóa thành câu hát Cho mùa xanh thắm cả chân trời Verse 2 Trong tiếng máy reo nơi công xưởng Có ước mơ cháy giữa tim người Bàn tay nối đất trời gần lại Trao cho nhau sức sống ngời ngời Chorus Lao động là tình yêu, là ánh sáng Không chỉ vì cơm áo từng ngày Lao động là trao đi, là dâng tặng Cho thế gian rực rỡ từng giây Verse 3 Người quét phố khi bình minh sáng Người dạy chữ giữa buổi trưa hè Người lắp ánh sao vào đêm tối Người đưa nhịp sống về miền quê Chorus (lặp lại) Lao động là tình yêu, là ánh sáng Không chỉ vì cơm áo từng ngày Lao động là trao đi, là dâng tặng Cho thế gian rực rỡ từng giây
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Angry
    15
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/VBzIZj2yGKE?si=6np-1WkOi5CUbpYJ
    https://youtu.be/VBzIZj2yGKE?si=6np-1WkOi5CUbpYJ
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI
    Lời cầu nguyện cua tập đoàn HGROUP và cộng đồng ( ĐỨC PHẬT
    NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
    Hôm nay ngày 7/9 dương lịch
    16/7 âm lịch
    HNI Lời cầu nguyện cua tập đoàn HGROUP và cộng đồng ( ĐỨC PHẬT 🙏🙏🙏 NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT Hôm nay ngày 7/9 dương lịch 16/7 âm lịch
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    15
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7-9
    Bài Thơ Chương 37

    “NGỌN LỬA SỰ THẬT”

    Sự thật đến như ngọn lửa,
    Không hẹn trước, không báo tin.
    Nó bùng lên giữa màn đêm tối,
    Đốt sạch những ảo ảnh trong tim.

    Người yêu nói lời mật ngọt,
    Nhưng lửa sự thật bóc trần dối gian.
    Bạn bè cười trong bàn tiệc,
    Nhưng lửa soi ra toan tính ngầm.

    Ngọn lửa không phân biệt sang hèn,
    Đều thiêu rụi lớp vỏ giả tạo.
    Dù là vua, dù là kẻ ăn mày,
    Đều trần trụi khi đứng trước ánh sáng.

    Sự thật khiến ta đau đớn,
    Vì nó cướp đi vùng an toàn.
    Bao mộng tưởng tan thành tro bụi,
    Bao lâu đài sụp đổ trong khoảnh khắc.

    Nhưng trong tro tàn hoang lạnh,
    Có hạt giống sự thật nảy mầm.
    Khi mặt nạ đã cháy thành khói,
    Ta mới thấy gương mặt thật của mình.

    Người trốn tránh sợ lửa,
    Chạy về phía bóng tối mong manh.
    Người dám bước vào ánh lửa,
    Sẽ tìm thấy tự do trong lòng.

    Ngọn lửa không hề ác,
    Nó chỉ lấy đi điều không thật.
    Để lại trong ta sự thanh khiết,
    Như vàng tinh luyện sau bão lửa đời.

    Hãy để lửa cháy một lần,
    Đốt hết giả dối trong ta.
    Để khi còn lại duy nhất,
    Chỉ còn sự thật – sáng ngời như bình minh.
    Đọc thêm
    HNI 7-9 Bài Thơ Chương 37 “NGỌN LỬA SỰ THẬT” Sự thật đến như ngọn lửa, Không hẹn trước, không báo tin. Nó bùng lên giữa màn đêm tối, Đốt sạch những ảo ảnh trong tim. Người yêu nói lời mật ngọt, Nhưng lửa sự thật bóc trần dối gian. Bạn bè cười trong bàn tiệc, Nhưng lửa soi ra toan tính ngầm. Ngọn lửa không phân biệt sang hèn, Đều thiêu rụi lớp vỏ giả tạo. Dù là vua, dù là kẻ ăn mày, Đều trần trụi khi đứng trước ánh sáng. Sự thật khiến ta đau đớn, Vì nó cướp đi vùng an toàn. Bao mộng tưởng tan thành tro bụi, Bao lâu đài sụp đổ trong khoảnh khắc. Nhưng trong tro tàn hoang lạnh, Có hạt giống sự thật nảy mầm. Khi mặt nạ đã cháy thành khói, Ta mới thấy gương mặt thật của mình. Người trốn tránh sợ lửa, Chạy về phía bóng tối mong manh. Người dám bước vào ánh lửa, Sẽ tìm thấy tự do trong lòng. Ngọn lửa không hề ác, Nó chỉ lấy đi điều không thật. Để lại trong ta sự thanh khiết, Như vàng tinh luyện sau bão lửa đời. Hãy để lửa cháy một lần, Đốt hết giả dối trong ta. Để khi còn lại duy nhất, Chỉ còn sự thật – sáng ngời như bình minh. Đọc thêm
    Love
    Like
    Haha
    Wow
    Sad
    Angry
    15
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 7/9
    HNI 7/9
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    15
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/rUWWcJcGSZU?si=oiA5KsXdhBa7Widw
    https://youtu.be/rUWWcJcGSZU?si=oiA5KsXdhBa7Widw
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ