• Chương 35
    HNI 8/9  🌺Chương 35: Thực tập biết ơn hằng ngày – Henry Le   1. Lời mở đầu – Biết ơn là suối nguồn hạnh phúc Có một sức mạnh mềm mại nhưng vô cùng lớn lao ẩn giấu trong hai chữ “biết ơn”. Nó không ồn ào như tham vọng, không chói sáng như thành công, nhưng lại là...
    Like
    Love
    12
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 8/9:
    BÀI HÁT CHƯƠNG 1: “Đau Nhưng Đúng”
    Verse 1
    Anh đã sống trong căn phòng ấm
    Tường treo những bức ảnh yên bình
    Một ngày cửa bật mở rất chậm
    Gió mang mùi thật thà rót in

    Pre-chorus
    Anh hỏi: “Sao không dịu dàng hơn?”
    Gió nói: “Không ai ký điều đó.”
    Nếu muốn đường, hãy thôi sợ ớn,
    Nếm vị mặn mới đi qua gió.

    Chorus
    Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu
    Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa
    Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật
    Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa

    Verse 2
    Anh từng thích những câu nói ngọt
    Ngọt đến khi chân đứng lún sâu
    Một bàn tay kéo anh qua vội
    Hóa ra là tiếng thở của đau

    Pre-chorus
    Anh hỏi: “Bao lâu mới hết nhói?”
    Gió cười: “Khi thôi cần vỗ tay.”
    Đặt kỳ vọng xuống như balô cũ,
    Vai nhẹ rồi, đường bỗng thẳng ngay.

    Chorus
    Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu
    Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa
    Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật
    Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa

    Bridge
    Ta đã lâu không nhìn vào gương
    Sợ thấy đôi mắt mình run rẩy
    Nhưng qua run rẩy là bình minh
    Ánh sáng không thương lượng với tối

    Final Chorus
    Đau nhưng đúng — và anh còn đứng ở đây
    Đau nhưng đúng — bàn chân chạm đất lần này
    Khi chấp nhận sự thật không nợ phải dịu
    Tự do khẽ mở, từ bên trong anh bay

    Outro (4 bars)
    Nhịp tim chậm, guitar tắt dần.
    HNI 8/9: BÀI HÁT CHƯƠNG 1: “Đau Nhưng Đúng” Verse 1 Anh đã sống trong căn phòng ấm Tường treo những bức ảnh yên bình Một ngày cửa bật mở rất chậm Gió mang mùi thật thà rót in Pre-chorus Anh hỏi: “Sao không dịu dàng hơn?” Gió nói: “Không ai ký điều đó.” Nếu muốn đường, hãy thôi sợ ớn, Nếm vị mặn mới đi qua gió. Chorus Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa Verse 2 Anh từng thích những câu nói ngọt Ngọt đến khi chân đứng lún sâu Một bàn tay kéo anh qua vội Hóa ra là tiếng thở của đau Pre-chorus Anh hỏi: “Bao lâu mới hết nhói?” Gió cười: “Khi thôi cần vỗ tay.” Đặt kỳ vọng xuống như balô cũ, Vai nhẹ rồi, đường bỗng thẳng ngay. Chorus Đau nhưng đúng — cho anh một lối quay đầu Đau nhưng đúng — đừng dỗ dành thêm chi nữa Nếu trái tim còn muốn ngày mai thành thật Hãy để dao mổ cắt phần đã mục rữa Bridge Ta đã lâu không nhìn vào gương Sợ thấy đôi mắt mình run rẩy Nhưng qua run rẩy là bình minh Ánh sáng không thương lượng với tối Final Chorus Đau nhưng đúng — và anh còn đứng ở đây Đau nhưng đúng — bàn chân chạm đất lần này Khi chấp nhận sự thật không nợ phải dịu Tự do khẽ mở, từ bên trong anh bay Outro (4 bars) Nhịp tim chậm, guitar tắt dần.
    Love
    Like
    11
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 8/9:
    CHƯƠNG 2 – Con Người Thà Nghe Lời Dối Trá Ngọt Ngào Còn Hơn Sự Thật Trần Trụi
    1) Thói quen tìm “mật ngọt”
    Não bộ con người có cơ chế phần thưởng dopamine. Thông tin dễ chịu → tăng khoái cảm → ghi nhớ lâu hơn.
    Vì thế, một lời dối trá khéo léo thường thắng thế trước một sự thật khắc nghiệt.
    Người ta chọn “nghe để yên tâm” hơn là “nghe để thay đổi”.
    Ví dụ:
    Người yêu nói: “Anh luôn là duy nhất.” (dù chưa chắc thật). Nghe ấm lòng hơn là câu: “Anh quan trọng, nhưng không phải tất cả.”
    Quảng cáo nói: “Uống viên này giảm cân trong 7 ngày.” Dễ tin hơn câu sự thật: “Giảm cân cần kỷ luật 6 tháng trở lên.”
    2) Cơ chế tự lừa dối
    Tự trấn an: Tạo câu chuyện trong đầu để tránh nỗi lo.
    Hiệu ứng xác nhận: Chỉ chọn nghe điều củng cố niềm tin sẵn có.
    Tránh né nhận diện: Bỏ qua dữ kiện khó chịu.
    Công thức:
    Niềm tin + Cảm giác dễ chịu > Sự thật + Cảm giác bất an.
    3) Vì sao dối trá lại dễ bán?
    Dối trá cho ta hứa hẹn lối tắt.
    Nó hợp với bản ngã: “Bạn đặc biệt, bạn xứng đáng.”
    Nó cho cảm giác an toàn tạm thời, như một liều thuốc giảm đau, dù không chữa gốc bệnh.
    Nguyên tắc thị trường:
    Người bán sản phẩm/ý tưởng không cần thật 100%. Chỉ cần “vừa đủ tin” + “rất dễ nghe.”
    4) Cái giá của lời dối trá
    Ngắn hạn: giảm lo, tăng tin tưởng vào người nói.
    Dài hạn: ảo tưởng tích tụ, đối diện thực tế muộn hơn, cú sốc nặng hơn.
    So sánh:
    Sự thật = thuốc đắng uống sớm → đau ngắn, hiệu quả lâu.
    Dối trá = kẹo ngọt tráng men → ngon miệng, nhưng sâu răng.
    5) Tại sao sự thật trần trụi khó chấp nhận?
    Nó gạt bỏ ảo mộng → mất điểm tựa tâm lý.
    Nó đòi hành động → phải thay đổi.
    Nó không chiều bản ngã → va chạm tự ái.
    Ví dụ trong quan hệ:
    Nghe “Anh hết yêu rồi” đau nhưng thật. Người ta thường chọn nghe “Anh chỉ cần thời gian.” Dễ chịu, nhưng kéo dài đau đớn.
    6) Ba cấp độ dối trá
    Dối trá xã giao: Lịch sự, giữ hòa khí. (“Ngon lắm!” khi món ăn dở).
    Dối trá an ủi: Làm người khác dễ chịu. (“Rồi sẽ ổn thôi” khi không chắc).
    Dối trá thao túng: Có chủ ý để đạt lợi ích.
    Nguy hiểm là khi bạn không phân biệt nổi đâu là 2 loại đầu vô hại, đâu là loại ba phá hoại.
    7) Bài tập thực hành
    Ghi nhật ký 7 ngày: Liệt kê 3 điều bạn nghe/nghĩ là thật. Tự hỏi: Có bằng chứng không?
    Trò chơi “Nếu ngược lại?”: Mỗi khi nghe câu ngọt, thử tưởng tượng phiên bản sự thật phũ.
    Ví dụ: “Mày giỏi lắm!” → Nếu ngược lại: “Mày chưa giỏi, mới khá thôi.” → Bạn học gì từ bản đối nghịch?
    8) Vì sao ta vẫn chọn dối trá, dù biết nó là dối trá?
    Nó hợp với “kịch bản hạnh phúc” trong đầu.
    Nó nuôi dưỡng hy vọng kéo dài.
    Nó giúp tránh đối diện với việc mình bất lực.
    Kết luận phần này: Con người thích “có câu trả lời dễ chịu” hơn là “có dữ kiện khó nghe”.
    9) Làm sao tập nghe sự thật?
    Rèn cơ bắp tâm lý: nghe điều trái tai mà không phản ứng ngay.
    Đặt câu hỏi: “Điều này giúp ích dài hạn không?”
    Chọn 1–2 người tin cậy để nói thẳng không lọc.
    10) Khi nào nên nói dối?
    Để bảo vệ sinh mạng hoặc an toàn: (ví dụ che giấu nạn nhân trước kẻ bạo lực).
    Để giữ phép lịch sự cơ bản: (khi không gian không phù hợp để đào sâu sự thật).
    Nhưng: càng ít dùng, càng đỡ mất cân bằng nội tâm.
    11) Đường dài: học cách ưa sự thật
    Ban đầu nghe sự thật như uống thuốc đắng.
    Qua thời gian, bạn thấy thuốc đắng giúp khỏe.
    Lúc đó, bạn bắt đầu nghiện “sự thật” như nghiện tập thể dục.
    Dấu hiệu trưởng thành: Không còn tìm lời dối trá để xoa dịu, mà tìm sự thật để định hướng.
    HNI 8/9: CHƯƠNG 2 – Con Người Thà Nghe Lời Dối Trá Ngọt Ngào Còn Hơn Sự Thật Trần Trụi 1) Thói quen tìm “mật ngọt” Não bộ con người có cơ chế phần thưởng dopamine. Thông tin dễ chịu → tăng khoái cảm → ghi nhớ lâu hơn. Vì thế, một lời dối trá khéo léo thường thắng thế trước một sự thật khắc nghiệt. Người ta chọn “nghe để yên tâm” hơn là “nghe để thay đổi”. Ví dụ: Người yêu nói: “Anh luôn là duy nhất.” (dù chưa chắc thật). Nghe ấm lòng hơn là câu: “Anh quan trọng, nhưng không phải tất cả.” Quảng cáo nói: “Uống viên này giảm cân trong 7 ngày.” Dễ tin hơn câu sự thật: “Giảm cân cần kỷ luật 6 tháng trở lên.” 2) Cơ chế tự lừa dối Tự trấn an: Tạo câu chuyện trong đầu để tránh nỗi lo. Hiệu ứng xác nhận: Chỉ chọn nghe điều củng cố niềm tin sẵn có. Tránh né nhận diện: Bỏ qua dữ kiện khó chịu. Công thức: Niềm tin + Cảm giác dễ chịu > Sự thật + Cảm giác bất an. 3) Vì sao dối trá lại dễ bán? Dối trá cho ta hứa hẹn lối tắt. Nó hợp với bản ngã: “Bạn đặc biệt, bạn xứng đáng.” Nó cho cảm giác an toàn tạm thời, như một liều thuốc giảm đau, dù không chữa gốc bệnh. Nguyên tắc thị trường: Người bán sản phẩm/ý tưởng không cần thật 100%. Chỉ cần “vừa đủ tin” + “rất dễ nghe.” 4) Cái giá của lời dối trá Ngắn hạn: giảm lo, tăng tin tưởng vào người nói. Dài hạn: ảo tưởng tích tụ, đối diện thực tế muộn hơn, cú sốc nặng hơn. So sánh: Sự thật = thuốc đắng uống sớm → đau ngắn, hiệu quả lâu. Dối trá = kẹo ngọt tráng men → ngon miệng, nhưng sâu răng. 5) Tại sao sự thật trần trụi khó chấp nhận? Nó gạt bỏ ảo mộng → mất điểm tựa tâm lý. Nó đòi hành động → phải thay đổi. Nó không chiều bản ngã → va chạm tự ái. Ví dụ trong quan hệ: Nghe “Anh hết yêu rồi” đau nhưng thật. Người ta thường chọn nghe “Anh chỉ cần thời gian.” Dễ chịu, nhưng kéo dài đau đớn. 6) Ba cấp độ dối trá Dối trá xã giao: Lịch sự, giữ hòa khí. (“Ngon lắm!” khi món ăn dở). Dối trá an ủi: Làm người khác dễ chịu. (“Rồi sẽ ổn thôi” khi không chắc). Dối trá thao túng: Có chủ ý để đạt lợi ích. Nguy hiểm là khi bạn không phân biệt nổi đâu là 2 loại đầu vô hại, đâu là loại ba phá hoại. 7) Bài tập thực hành Ghi nhật ký 7 ngày: Liệt kê 3 điều bạn nghe/nghĩ là thật. Tự hỏi: Có bằng chứng không? Trò chơi “Nếu ngược lại?”: Mỗi khi nghe câu ngọt, thử tưởng tượng phiên bản sự thật phũ. Ví dụ: “Mày giỏi lắm!” → Nếu ngược lại: “Mày chưa giỏi, mới khá thôi.” → Bạn học gì từ bản đối nghịch? 8) Vì sao ta vẫn chọn dối trá, dù biết nó là dối trá? Nó hợp với “kịch bản hạnh phúc” trong đầu. Nó nuôi dưỡng hy vọng kéo dài. Nó giúp tránh đối diện với việc mình bất lực. Kết luận phần này: Con người thích “có câu trả lời dễ chịu” hơn là “có dữ kiện khó nghe”. 9) Làm sao tập nghe sự thật? Rèn cơ bắp tâm lý: nghe điều trái tai mà không phản ứng ngay. Đặt câu hỏi: “Điều này giúp ích dài hạn không?” Chọn 1–2 người tin cậy để nói thẳng không lọc. 10) Khi nào nên nói dối? Để bảo vệ sinh mạng hoặc an toàn: (ví dụ che giấu nạn nhân trước kẻ bạo lực). Để giữ phép lịch sự cơ bản: (khi không gian không phù hợp để đào sâu sự thật). Nhưng: càng ít dùng, càng đỡ mất cân bằng nội tâm. 11) Đường dài: học cách ưa sự thật Ban đầu nghe sự thật như uống thuốc đắng. Qua thời gian, bạn thấy thuốc đắng giúp khỏe. Lúc đó, bạn bắt đầu nghiện “sự thật” như nghiện tập thể dục. Dấu hiệu trưởng thành: Không còn tìm lời dối trá để xoa dịu, mà tìm sự thật để định hướng.
    Like
    Love
    Haha
    12
    1 Comments 0 Shares
  • Tham gia trả lời câu đố chiều 8/9
    Câu 1:
    Các biện pháp vệ sinh và bảo vệ hệ tuần hoàn

    + Cần khắc phục và hạn chế các nguyên nhân làm tàng nhịp tim và huyết áp không mong muốn, tiêm phòng các bệnh có hại cho tim mạch, hạn chế các thức ăn có hại cho tim mạch.

    + Không sử dụng các chất kích thích có hại như thuốc lá, hêroin, rượu, doping...

    + Cần kiểm tra sức khoẻ định kỳ hàng năm dể nếu phát hiện khuyết tật liên quan đến tim mạch sẽ được chữa trị kịp thời hay có chế độ hoạt dộng và sinh hoạt phù hợp theo lời khuyên của bác sĩ.

    + Khi bị sốc hoạc stress cần điều chỉnh cơ thể kịp theo lời khuyên của bác sĩ

    + Cần tiêm phòng các bệnh có hại cho tim mạch như thương hàn, bạch hấu... và điéu trị kịp thời các chứng bệnh khác như cúm, thấp khớp...

    + sơ cứu và cầm máu khi bị đứt mạch máu để tránh mất máu

    + Hạn chế ăn các thức ãn có hại cho tim mạch như mỡ động vật...

    + Tập thể dục thể thao thường xuyên, đều dặn, vừa sức kết hợp với xoa bóp ngoài da.

    Câu 2:
    Cảm nhận Chương 11: Chơi làm chủ cửa hàng – mô phỏng bán – mua
    (Sách 1000 ý tưởng khởi nghiệp cho các em bé)
    Chương 11 mang đến một cách học thú vị qua trò chơi “cửa hàng tưởng tượng”. Bé không chỉ vui chơi mà còn tập làm chủ: từ định giá, quản lý hàng hóa đến giao tiếp với khách hàng. Đây là bước khởi đầu cho tư duy kinh doanh, giúp trẻ rèn kỹ năng tính toán, phục vụ và đàm phán. Đặc biệt, khi gắn với công nghệ như Hcoin Kids hay HSchool, trò chơi mở rộng thành trải nghiệm số sáng tạo. Qua đó, bé học được sự tự tin, tinh thần lao động và cách biến ý tưởng thành giá trị thực tiễn.

    Tham gia trả lời câu đố chiều 8/9 Câu 1: Các biện pháp vệ sinh và bảo vệ hệ tuần hoàn + Cần khắc phục và hạn chế các nguyên nhân làm tàng nhịp tim và huyết áp không mong muốn, tiêm phòng các bệnh có hại cho tim mạch, hạn chế các thức ăn có hại cho tim mạch. + Không sử dụng các chất kích thích có hại như thuốc lá, hêroin, rượu, doping... + Cần kiểm tra sức khoẻ định kỳ hàng năm dể nếu phát hiện khuyết tật liên quan đến tim mạch sẽ được chữa trị kịp thời hay có chế độ hoạt dộng và sinh hoạt phù hợp theo lời khuyên của bác sĩ. + Khi bị sốc hoạc stress cần điều chỉnh cơ thể kịp theo lời khuyên của bác sĩ + Cần tiêm phòng các bệnh có hại cho tim mạch như thương hàn, bạch hấu... và điéu trị kịp thời các chứng bệnh khác như cúm, thấp khớp... + sơ cứu và cầm máu khi bị đứt mạch máu để tránh mất máu + Hạn chế ăn các thức ãn có hại cho tim mạch như mỡ động vật... + Tập thể dục thể thao thường xuyên, đều dặn, vừa sức kết hợp với xoa bóp ngoài da. Câu 2: Cảm nhận Chương 11: Chơi làm chủ cửa hàng – mô phỏng bán – mua (Sách 1000 ý tưởng khởi nghiệp cho các em bé) Chương 11 mang đến một cách học thú vị qua trò chơi “cửa hàng tưởng tượng”. Bé không chỉ vui chơi mà còn tập làm chủ: từ định giá, quản lý hàng hóa đến giao tiếp với khách hàng. Đây là bước khởi đầu cho tư duy kinh doanh, giúp trẻ rèn kỹ năng tính toán, phục vụ và đàm phán. Đặc biệt, khi gắn với công nghệ như Hcoin Kids hay HSchool, trò chơi mở rộng thành trải nghiệm số sáng tạo. Qua đó, bé học được sự tự tin, tinh thần lao động và cách biến ý tưởng thành giá trị thực tiễn.
    Like
    Love
    10
    0 Comments 0 Shares
  • HNI - Bài thơ Chương 35 – Thực tập biết ơn hằng ngày - Henry Le – Lê Đình Hải

    Mỗi sớm mai khi trời còn bảng lảng,
    Ta cúi đầu, hít một hơi thật sâu,
    Cảm ơn đời còn ban tặng nhịp tim,
    Cảm ơn nắng mở ra ngày mới.
    Ta biết ơn đôi mắt sáng trong,
    Nhìn thấy hoa, thấy mây và thấy người,
    Biết ơn tai còn nghe tiếng thì thầm,
    Tiếng mẹ ru, tiếng chim hót ban mai.

    Ta biết ơn hơi thở còn thong dong,
    Dù đời cuốn ta qua bao giông bão,
    Mỗi hơi thở là một phép mầu,
    Nhắc rằng sống – là ân huệ lớn lao.

    Ta biết ơn cha mẹ sinh thành,
    Từng giọt mồ hôi rơi thành biển cả,
    Dẫu cuộc đời ngàn dâu bể xoay vần,
    Vẫn giữ trong ta một nguồn thương vô tận.

    Biết ơn những người thầy – cô,
    Đã thắp sáng trí tuệ bằng kiên nhẫn,
    Từng con chữ, từng bài học nhỏ,
    Hóa thành hành trang trên đường dài.

    Biết ơn bạn bè từng nắm tay,
    Trong khổ đau không một lời bỏ rơi,
    Trong niềm vui cùng nhau nở nụ cười,
    Dù năm tháng trôi, nghĩa tình vẫn đọng.

    Biết ơn những vết thương lòng,
    Chúng dạy ta cách mạnh mẽ hơn,
    Biết ơn cả người từng làm tổn thương,
    Vì nhờ họ, ta học cách tha thứ.

    Biết ơn những cơn mưa bất chợt,
    Tắm mát hồn ta, gột rửa bụi đời,
    Biết ơn cả những ngày nắng gắt,
    Để ta yêu thêm bóng mát hiền hòa.

    Biết ơn cánh đồng, hạt gạo trắng,
    Người nông dân lưng còng dưới nắng,
    Biết ơn đất mẹ nuôi dưỡng muôn loài,
    Cho ta cơm ăn, nước uống, áo mặc.

    Biết ơn cả những lần thất bại,
    Vì chúng mở ra con đường khác,
    Biết ơn những giọt nước mắt rơi,
    Vì sau đó nụ cười thêm sáng.

    Biết ơn quá khứ – dẫu buồn hay vui,
    Vì nó tạo nên chính ta của hôm nay,
    Biết ơn hiện tại – món quà vô giá,
    Đang mở ra ngay dưới bước chân này.

    Biết ơn cả tương lai chưa tới,
    Vì nó mời ta gieo hạt hôm nay,
    Biết ơn sự chờ đợi và hy vọng,
    Vì trong đó, trái tim ta nở hoa.

    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    Không phải lời nói, mà là sống thật,
    Là mỉm cười với cả nỗi đau,
    Là nâng niu từng giọt nắng sớm.

    Khi ta biết ơn, đời đổi khác,
    Mọi vật xung quanh đều sáng rực rỡ,
    Người với người không còn xa cách,
    Vì ta thấy trong nhau một phần ân tình.

    Biết ơn để sống khiêm cung,
    Biết ơn để lòng thêm rộng mở,
    Biết ơn để biết yêu thương,
    Biết ơn để biết mình nhỏ bé.

    Một ngày sống trọn trong biết ơn,
    Là một ngày ta thật sự hạnh phúc,
    Vì hạnh phúc không ở nơi xa,
    Mà ở ngay trong lòng tri ân sâu lắng.
    HNI - 📕Bài thơ Chương 35 – Thực tập biết ơn hằng ngày - Henry Le – Lê Đình Hải Mỗi sớm mai khi trời còn bảng lảng, Ta cúi đầu, hít một hơi thật sâu, Cảm ơn đời còn ban tặng nhịp tim, Cảm ơn nắng mở ra ngày mới. Ta biết ơn đôi mắt sáng trong, Nhìn thấy hoa, thấy mây và thấy người, Biết ơn tai còn nghe tiếng thì thầm, Tiếng mẹ ru, tiếng chim hót ban mai. Ta biết ơn hơi thở còn thong dong, Dù đời cuốn ta qua bao giông bão, Mỗi hơi thở là một phép mầu, Nhắc rằng sống – là ân huệ lớn lao. Ta biết ơn cha mẹ sinh thành, Từng giọt mồ hôi rơi thành biển cả, Dẫu cuộc đời ngàn dâu bể xoay vần, Vẫn giữ trong ta một nguồn thương vô tận. Biết ơn những người thầy – cô, Đã thắp sáng trí tuệ bằng kiên nhẫn, Từng con chữ, từng bài học nhỏ, Hóa thành hành trang trên đường dài. Biết ơn bạn bè từng nắm tay, Trong khổ đau không một lời bỏ rơi, Trong niềm vui cùng nhau nở nụ cười, Dù năm tháng trôi, nghĩa tình vẫn đọng. Biết ơn những vết thương lòng, Chúng dạy ta cách mạnh mẽ hơn, Biết ơn cả người từng làm tổn thương, Vì nhờ họ, ta học cách tha thứ. Biết ơn những cơn mưa bất chợt, Tắm mát hồn ta, gột rửa bụi đời, Biết ơn cả những ngày nắng gắt, Để ta yêu thêm bóng mát hiền hòa. Biết ơn cánh đồng, hạt gạo trắng, Người nông dân lưng còng dưới nắng, Biết ơn đất mẹ nuôi dưỡng muôn loài, Cho ta cơm ăn, nước uống, áo mặc. Biết ơn cả những lần thất bại, Vì chúng mở ra con đường khác, Biết ơn những giọt nước mắt rơi, Vì sau đó nụ cười thêm sáng. Biết ơn quá khứ – dẫu buồn hay vui, Vì nó tạo nên chính ta của hôm nay, Biết ơn hiện tại – món quà vô giá, Đang mở ra ngay dưới bước chân này. Biết ơn cả tương lai chưa tới, Vì nó mời ta gieo hạt hôm nay, Biết ơn sự chờ đợi và hy vọng, Vì trong đó, trái tim ta nở hoa. Thực tập biết ơn hằng ngày, Không phải lời nói, mà là sống thật, Là mỉm cười với cả nỗi đau, Là nâng niu từng giọt nắng sớm. Khi ta biết ơn, đời đổi khác, Mọi vật xung quanh đều sáng rực rỡ, Người với người không còn xa cách, Vì ta thấy trong nhau một phần ân tình. Biết ơn để sống khiêm cung, Biết ơn để lòng thêm rộng mở, Biết ơn để biết yêu thương, Biết ơn để biết mình nhỏ bé. Một ngày sống trọn trong biết ơn, Là một ngày ta thật sự hạnh phúc, Vì hạnh phúc không ở nơi xa, Mà ở ngay trong lòng tri ân sâu lắng.
    Like
    Love
    Sad
    11
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 8/9:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 2: “Kẹo Ngọt Và Dao Mổ”
    Trên bàn, viên kẹo long lanh
    Ánh sáng mật ong rót vào mắt

    Lưỡi chạm, vị ngọt tan nhanh

    Tim dịu, đầu gật, chân không bước

    Ngoài cửa, con dao lặng im

    Lưỡi thép soi hình bóng run rẩy

    Nó không nói, chẳng hứa gì

    Chỉ sắc bén, chỉ thẳng đường

    Người chọn kẹo — giây phút yên

    Người chọn dao — nhiều đêm nhói

    Nhưng xương liền nhờ dao mổ

    Còn kẹo ngọt chôn mục ruột gan

    Ta từng uống lời mật ong

    Ngủ trong ảo tưởng dịu dàng

    Rồi tỉnh giấc, gương nứt toác

    Thấy máu chảy từ nụ cười

    Lời dối trá là chiếc gối

    Đỡ đầu ta trong giây lát

    Nhưng khi sấm gầm, tường sập

    Gối nát vụn chẳng còn gì

    Dao trần trụi, không hoa văn

    Cắt một nhát, đau thật sự

    Nhưng chính từ vết cắt ấy

    Ta mọc lại phần cơ mới

    Hãy chọn đau để còn sống

    Đừng chọn ngọt để chôn thân

    Sự thật không xin ai cả

    Nó đứng đấy — ta bước thôi

    Một ngày quen mùi dao mổ

    Kẹo ngọt sẽ thành tro tàn
    HNI 8/9: BÀI THƠ CHƯƠNG 2: “Kẹo Ngọt Và Dao Mổ” Trên bàn, viên kẹo long lanh Ánh sáng mật ong rót vào mắt Lưỡi chạm, vị ngọt tan nhanh Tim dịu, đầu gật, chân không bước Ngoài cửa, con dao lặng im Lưỡi thép soi hình bóng run rẩy Nó không nói, chẳng hứa gì Chỉ sắc bén, chỉ thẳng đường Người chọn kẹo — giây phút yên Người chọn dao — nhiều đêm nhói Nhưng xương liền nhờ dao mổ Còn kẹo ngọt chôn mục ruột gan Ta từng uống lời mật ong Ngủ trong ảo tưởng dịu dàng Rồi tỉnh giấc, gương nứt toác Thấy máu chảy từ nụ cười Lời dối trá là chiếc gối Đỡ đầu ta trong giây lát Nhưng khi sấm gầm, tường sập Gối nát vụn chẳng còn gì Dao trần trụi, không hoa văn Cắt một nhát, đau thật sự Nhưng chính từ vết cắt ấy Ta mọc lại phần cơ mới Hãy chọn đau để còn sống Đừng chọn ngọt để chôn thân Sự thật không xin ai cả Nó đứng đấy — ta bước thôi Một ngày quen mùi dao mổ Kẹo ngọt sẽ thành tro tàn
    Like
    Love
    13
    1 Comments 0 Shares
  • Like
    Love
    11
    1 Comments 0 Shares
  • HNI 8/9 - B40. BÀI THƠ CHƯƠNG 38 :
    KÍNH TRỌNG NHỮNG NGƯỜI KÉM MAY MẮN HƠN
    Tác giả: Lê Đình Hải

    Họ bước đi chậm rãi giữa dòng đời,
    Ánh mắt cúi xuống, nặng trĩu nỗi đơn côi,
    Những bàn tay gầy guộc run run chìa ra,
    Không phải để xin, mà để mong được nhìn bằng ánh sáng người ta.
    Có những mái nhà chẳng bao giờ thắp đèn,
    Có những giấc mơ chưa từng được nở hoa trong đêm,
    Có những đứa trẻ lớn lên từ vết nứt nghèo nàn,
    Chỉ biết nụ cười qua bụi bặm và mồ hôi chan.

    Khi ta đi ngang, xin đừng vội quay đi,
    Bởi trong ánh mắt họ còn một bầu trời suy nghĩ,
    Họ cũng từng mơ, từng khát vọng, từng yêu thương,
    Chỉ là dòng đời khắc nghiệt đã tước mất đoạn đường.

    Kính trọng họ – không phải vì họ yếu mềm,
    Mà bởi vì họ vẫn kiên cường giữ tim trong lặng yên,
    Họ dạy ta hiểu sự sống vốn mỏng manh,
    Và nhân phẩm con người chẳng đo bằng bạc, vàng, danh.

    Hãy cúi đầu trước nỗi đau không tên,
    Trước những vết sẹo thời gian chẳng bao giờ lành,
    Hãy lắng nghe hơi thở họ, yếu ớt mà vững bền,
    Như tiếng chuông ngân nhắc nhở lòng người mỗi sớm, mỗi đêm.

    Khi ta chia sẻ, không phải là ban ơn,
    Mà là mở rộng trái tim, trả lại phần công bằng vốn dĩ,
    Bởi không ai chọn được nơi mình sinh ra,
    Nhưng ai cũng có quyền được sống như một đóa hoa.

    Người kém may mắn không cần sự thương hại,
    Chỉ cần một cái nhìn công bằng, một bàn tay chạm lại,
    Chỉ cần ta nhớ rằng họ cũng là ta,
    Khác nhau ở đoạn đường, chẳng khác gì linh hồn và máu đỏ chan hòa.

    Có thể hôm nay ta ngồi trên cao,
    Nhưng ngày mai, ai biết đâu định mệnh sẽ xoay vòng mau,
    Chỉ còn lại lòng nhân, lòng kính trọng,
    Mới giữ ta đứng vững trước mọi biến động.

    Hãy học cách nghiêng mình trước họ,
    Như nghiêng mình trước một pho tượng sống,
    Vì chính họ là tấm gương soi ngược đời ta,
    Dạy ta khiêm nhường, dạy ta biết ơn, dạy ta thật thà.

    Kính trọng những người kém may mắn hơn,
    Là gieo hạt bình đẳng vào lòng nhân thế,
    Để mai này, một ngày trong nắng mới,
    Chúng ta cùng ngồi, không ai thấp, không ai cao.
    HNI 8/9 - B40. 🏵️🏵️🏵️📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 38 : KÍNH TRỌNG NHỮNG NGƯỜI KÉM MAY MẮN HƠN Tác giả: Lê Đình Hải Họ bước đi chậm rãi giữa dòng đời, Ánh mắt cúi xuống, nặng trĩu nỗi đơn côi, Những bàn tay gầy guộc run run chìa ra, Không phải để xin, mà để mong được nhìn bằng ánh sáng người ta. Có những mái nhà chẳng bao giờ thắp đèn, Có những giấc mơ chưa từng được nở hoa trong đêm, Có những đứa trẻ lớn lên từ vết nứt nghèo nàn, Chỉ biết nụ cười qua bụi bặm và mồ hôi chan. Khi ta đi ngang, xin đừng vội quay đi, Bởi trong ánh mắt họ còn một bầu trời suy nghĩ, Họ cũng từng mơ, từng khát vọng, từng yêu thương, Chỉ là dòng đời khắc nghiệt đã tước mất đoạn đường. Kính trọng họ – không phải vì họ yếu mềm, Mà bởi vì họ vẫn kiên cường giữ tim trong lặng yên, Họ dạy ta hiểu sự sống vốn mỏng manh, Và nhân phẩm con người chẳng đo bằng bạc, vàng, danh. Hãy cúi đầu trước nỗi đau không tên, Trước những vết sẹo thời gian chẳng bao giờ lành, Hãy lắng nghe hơi thở họ, yếu ớt mà vững bền, Như tiếng chuông ngân nhắc nhở lòng người mỗi sớm, mỗi đêm. Khi ta chia sẻ, không phải là ban ơn, Mà là mở rộng trái tim, trả lại phần công bằng vốn dĩ, Bởi không ai chọn được nơi mình sinh ra, Nhưng ai cũng có quyền được sống như một đóa hoa. Người kém may mắn không cần sự thương hại, Chỉ cần một cái nhìn công bằng, một bàn tay chạm lại, Chỉ cần ta nhớ rằng họ cũng là ta, Khác nhau ở đoạn đường, chẳng khác gì linh hồn và máu đỏ chan hòa. Có thể hôm nay ta ngồi trên cao, Nhưng ngày mai, ai biết đâu định mệnh sẽ xoay vòng mau, Chỉ còn lại lòng nhân, lòng kính trọng, Mới giữ ta đứng vững trước mọi biến động. Hãy học cách nghiêng mình trước họ, Như nghiêng mình trước một pho tượng sống, Vì chính họ là tấm gương soi ngược đời ta, Dạy ta khiêm nhường, dạy ta biết ơn, dạy ta thật thà. Kính trọng những người kém may mắn hơn, Là gieo hạt bình đẳng vào lòng nhân thế, Để mai này, một ngày trong nắng mới, Chúng ta cùng ngồi, không ai thấp, không ai cao.
    Like
    Love
    11
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 7/9-Bài hát chương 35
    Thực tập biết ơn hằng ngày” – Henry Le

    [Đoạn 1]
    Mỗi sớm mai thức dậy,
    ánh nắng vàng rơi trên vai.
    Trái tim khẽ thì thầm,
    hôm nay ta còn được sống.
    Một hơi thở nhẹ nhàng,
    là phép màu trong cuộc đời.
    Biết ơn từng khoảnh khắc,
    mà vũ trụ đã trao ban.

    [Điệp khúc]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim.
    Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã.
    Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho trái tim này rộng mở.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho nhân gian này sáng tươi.

    [Đoạn 2]
    Con đường xưa dẫn lối,
    bước chân người đi bên ta.
    Một cái nhìn cảm thông,
    hóa bao vết thương thành dịu ngọt.
    Mỗi khó khăn từng trải,
    lại dạy ta biết yêu thương.
    Biết ơn cả nỗi đau,
    cho ta lớn khôn từng ngày.

    [Điệp khúc]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim.
    Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã.
    Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho trái tim này rộng mở.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho nhân gian này sáng tươi.

    [Cầu nối]
    Khi ta biết ơn,
    mọi điều đều là quà tặng.
    Khi ta biết ơn,
    không còn oán trách, muộn phiền.
    Thế giới quanh ta bừng sáng,
    một ngọn lửa tình thương lan tỏa…
    [Điệp khúc cuối – cao trào]
    Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây.
    Biết ơn tình người, nối bao trái tim khát khao.
    Biết ơn cuộc đời, dù nắng mưa vơi đầy.
    Biết ơn vũ trụ, cho ta hiện hữu hôm nay.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho ánh sáng luôn rạng ngời.
    Thực tập biết ơn hằng ngày,
    cho thế giới thành một bài ca…

    [Kết]
    Biết ơn, biết ơn, mỗi phút giây này.
    Biết ơn, biết ơn, cho đời thêm ngàn hoa…
    HNI 7/9-🎵Bài hát chương 35 🎤Thực tập biết ơn hằng ngày” – Henry Le [Đoạn 1] Mỗi sớm mai thức dậy, ánh nắng vàng rơi trên vai. Trái tim khẽ thì thầm, hôm nay ta còn được sống. Một hơi thở nhẹ nhàng, là phép màu trong cuộc đời. Biết ơn từng khoảnh khắc, mà vũ trụ đã trao ban. [Điệp khúc] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim. Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã. Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho trái tim này rộng mở. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho nhân gian này sáng tươi. [Đoạn 2] Con đường xưa dẫn lối, bước chân người đi bên ta. Một cái nhìn cảm thông, hóa bao vết thương thành dịu ngọt. Mỗi khó khăn từng trải, lại dạy ta biết yêu thương. Biết ơn cả nỗi đau, cho ta lớn khôn từng ngày. [Điệp khúc] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn nụ cười, xua tan bóng tối trong tim. Biết ơn bàn tay, nâng nhau khi gục ngã. Biết ơn cuộc đời, dẫu khổ đau hay niềm vui. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho trái tim này rộng mở. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho nhân gian này sáng tươi. [Cầu nối] Khi ta biết ơn, mọi điều đều là quà tặng. Khi ta biết ơn, không còn oán trách, muộn phiền. Thế giới quanh ta bừng sáng, một ngọn lửa tình thương lan tỏa… [Điệp khúc cuối – cao trào] Biết ơn từng ngày, ta còn có mặt nơi đây. Biết ơn tình người, nối bao trái tim khát khao. Biết ơn cuộc đời, dù nắng mưa vơi đầy. Biết ơn vũ trụ, cho ta hiện hữu hôm nay. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho ánh sáng luôn rạng ngời. Thực tập biết ơn hằng ngày, cho thế giới thành một bài ca… [Kết] Biết ơn, biết ơn, mỗi phút giây này. Biết ơn, biết ơn, cho đời thêm ngàn hoa… 🌸
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    13
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 8/9:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 2: “Kẹo Ngọt Và Dao Mổ”
    Trên bàn, viên kẹo long lanh
    Ánh sáng mật ong rót vào mắt

    Lưỡi chạm, vị ngọt tan nhanh

    Tim dịu, đầu gật, chân không bước

    Ngoài cửa, con dao lặng im

    Lưỡi thép soi hình bóng run rẩy

    Nó không nói, chẳng hứa gì

    Chỉ sắc bén, chỉ thẳng đường

    Người chọn kẹo — giây phút yên

    Người chọn dao — nhiều đêm nhói

    Nhưng xương liền nhờ dao mổ

    Còn kẹo ngọt chôn mục ruột gan

    Ta từng uống lời mật ong

    Ngủ trong ảo tưởng dịu dàng

    Rồi tỉnh giấc, gương nứt toác

    Thấy máu chảy từ nụ cười

    Lời dối trá là chiếc gối

    Đỡ đầu ta trong giây lát

    Nhưng khi sấm gầm, tường sập

    Gối nát vụn chẳng còn gì

    Dao trần trụi, không hoa văn

    Cắt một nhát, đau thật sự

    Nhưng chính từ vết cắt ấy

    Ta mọc lại phần cơ mới

    Hãy chọn đau để còn sống

    Đừng chọn ngọt để chôn thân

    Sự thật không xin ai cả

    Nó đứng đấy — ta bước thôi

    Một ngày quen mùi dao mổ

    Kẹo ngọt sẽ thành tro tàn
    HNI 8/9: BÀI THƠ CHƯƠNG 2: “Kẹo Ngọt Và Dao Mổ” Trên bàn, viên kẹo long lanh Ánh sáng mật ong rót vào mắt Lưỡi chạm, vị ngọt tan nhanh Tim dịu, đầu gật, chân không bước Ngoài cửa, con dao lặng im Lưỡi thép soi hình bóng run rẩy Nó không nói, chẳng hứa gì Chỉ sắc bén, chỉ thẳng đường Người chọn kẹo — giây phút yên Người chọn dao — nhiều đêm nhói Nhưng xương liền nhờ dao mổ Còn kẹo ngọt chôn mục ruột gan Ta từng uống lời mật ong Ngủ trong ảo tưởng dịu dàng Rồi tỉnh giấc, gương nứt toác Thấy máu chảy từ nụ cười Lời dối trá là chiếc gối Đỡ đầu ta trong giây lát Nhưng khi sấm gầm, tường sập Gối nát vụn chẳng còn gì Dao trần trụi, không hoa văn Cắt một nhát, đau thật sự Nhưng chính từ vết cắt ấy Ta mọc lại phần cơ mới Hãy chọn đau để còn sống Đừng chọn ngọt để chôn thân Sự thật không xin ai cả Nó đứng đấy — ta bước thôi Một ngày quen mùi dao mổ Kẹo ngọt sẽ thành tro tàn
    Like
    Love
    Wow
    13
    2 Comments 0 Shares