• HNI 9-9 - Bài hát chương 39
    Sống An Nhiên Giữa Biến Động
    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
    [Đoạn 1]
    Thế gian đổi thay, mây mù che lối,
    Con người lao đao trước sóng dữ tràn.
    Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang,
    Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 2]
    Cơn gió lớn có thể quật ngã cây,
    Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ.
    Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ,
    Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 3]
    Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng,
    Người tham lam tự thiêu mình trong ấy.
    Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi,
    Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 4]
    Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm,
    Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi.
    Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi,
    An trú hiện tại là niềm vô tận.

    [Điệp khúc nâng cao]
    Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ,
    Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh.
    Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành,
    Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng.

    [Kết thúc]
    Một đời người, mấy lần bão tố,
    Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo.
    Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa,
    Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
    HNI 9-9 - 🎵Bài hát chương 39 🎤Sống An Nhiên Giữa Biến Động [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 1] Thế gian đổi thay, mây mù che lối, Con người lao đao trước sóng dữ tràn. Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang, Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 2] Cơn gió lớn có thể quật ngã cây, Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ. Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ, Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 3] Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng, Người tham lam tự thiêu mình trong ấy. Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi, Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 4] Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm, Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi. Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi, An trú hiện tại là niềm vô tận. [Điệp khúc nâng cao] Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ, Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh. Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành, Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng. [Kết thúc] Một đời người, mấy lần bão tố, Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo. Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa, Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI CHIỀU NGÀY 08/09.
    Đề 1: Dưới đây là một số biện pháp vệ sinh và bảo vệ hệ tuần hoàn (hệ tim mạch) bạn có thể tham khảo: 1. Chế độ dinh dưỡng hợp lý Ăn nhiều rau xanh, trái cây, ngũ cốc nguyên hạt để bổ sung vitamin, chất xơ và chất chống oxy hóa. Hạn chế ăn nhiều muối, đường, chất béo bão hòa (mỡ động vật, đồ...
    Like
    Love
    Sad
    Angry
    10
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • Buổi tối mưa buồn quá coi chừng bị ngập tràn đê
    Buổi tối mưa buồn quá coi chừng bị ngập tràn đê
    Like
    Love
    Sad
    Angry
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • TRẢ LỜI CÂU ĐỐ BUỔI SÁNG
    Đề 1: 10 lòng biết ơn Hội doanh nhân HNI 1. Biết ơn HNI đã khai mở trí tuệ cho cộng đồng doanh nhân, giúp mỗi người nhận ra giá trị thật của bản thân.2. Biết ơn HNI đã xây dựng một nền tảng liên kết thịnh vượng, nơi mọi người cùng nhau chia sẻ cơ hội và tri thức.3. Biết ơn HNI đã mang đến tinh...
    Like
    Love
    Sad
    Angry
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8-9
    BÀI THƠ CHƯƠNG 32 :
    LẮNG NGHE ĐỂ HIỂU THAY VÌ PHÁN XÉT – Lê Đình Hải

    Có những lời chưa kịp thành câu,
    Đã vội vàng gieo vào nhau phán xét.
    Có những ánh mắt chưa kịp mở sâu,
    Đã dựng tường ngăn cách, lạnh lùng như vách núi.

    Lắng nghe – không chỉ là đôi tai,
    Mà là cả trái tim mở rộng,
    Để thấy trong run rẩy của một tiếng thở dài,
    Ẩn giấu cả một trời khao khát sống.

    Khi ta lắng nghe,
    Không cần phải tranh thắng,
    Không cần phải chứng minh rằng mình đúng,
    Chỉ cần thấy rõ người kia đang mang một nỗi đau.

    Phán xét dễ như ném đá vào hồ,
    Gợn sóng loang nhanh,
    Nhưng lắng nghe là gieo hạt yêu thương,
    Để mai này nở thành rừng xanh dịu mát.

    Một đứa trẻ bật khóc không vì hư,
    Mà vì trái tim nhỏ bé không được chở che.
    Một người già lẩm bẩm chẳng vì phiền,
    Mà vì sợ cô đơn nuốt chửng bóng chiều dài.

    Lắng nghe để hiểu – là khoan dung,
    Đặt mình trong bước chân của kẻ khác,
    Thấy gai nhọn dưới bàn chân họ,
    Mới hiểu vì sao họ bước đi khó nhọc.

    Thế giới này không thiếu lý lẽ,
    Nhưng thiếu những vòng tay mở rộng.
    Không thiếu tiếng ồn ào tranh cãi,
    Nhưng thiếu sự im lặng lắng nghe.

    Nếu mỗi người ngồi lại cùng nhau,
    Bỏ xuống phán xét, nâng niu thấu cảm,
    Chúng ta sẽ dựng nên một ngôi nhà chung,
    Vững vàng hơn mọi bức tường xi măng quyền lực.

    Hãy tập lắng nghe – như dòng sông ôm lấy mưa,
    Không chọn giọt nào trong, giọt nào đục.
    Hãy tập lắng nghe – như bầu trời ôm lấy gió,
    Không hỏi gió từ đâu thổi tới.

    Vì khi ta thực sự hiểu,
    Ta không còn muốn phán xét,
    Và khi ta thôi phán xét,
    Tình thương sẽ tự nhiên chảy tràn như ánh sáng ban mai.
    HNI 8-9 BÀI THƠ CHƯƠNG 32 : LẮNG NGHE ĐỂ HIỂU THAY VÌ PHÁN XÉT – Lê Đình Hải Có những lời chưa kịp thành câu, Đã vội vàng gieo vào nhau phán xét. Có những ánh mắt chưa kịp mở sâu, Đã dựng tường ngăn cách, lạnh lùng như vách núi. Lắng nghe – không chỉ là đôi tai, Mà là cả trái tim mở rộng, Để thấy trong run rẩy của một tiếng thở dài, Ẩn giấu cả một trời khao khát sống. Khi ta lắng nghe, Không cần phải tranh thắng, Không cần phải chứng minh rằng mình đúng, Chỉ cần thấy rõ người kia đang mang một nỗi đau. Phán xét dễ như ném đá vào hồ, Gợn sóng loang nhanh, Nhưng lắng nghe là gieo hạt yêu thương, Để mai này nở thành rừng xanh dịu mát. Một đứa trẻ bật khóc không vì hư, Mà vì trái tim nhỏ bé không được chở che. Một người già lẩm bẩm chẳng vì phiền, Mà vì sợ cô đơn nuốt chửng bóng chiều dài. Lắng nghe để hiểu – là khoan dung, Đặt mình trong bước chân của kẻ khác, Thấy gai nhọn dưới bàn chân họ, Mới hiểu vì sao họ bước đi khó nhọc. Thế giới này không thiếu lý lẽ, Nhưng thiếu những vòng tay mở rộng. Không thiếu tiếng ồn ào tranh cãi, Nhưng thiếu sự im lặng lắng nghe. Nếu mỗi người ngồi lại cùng nhau, Bỏ xuống phán xét, nâng niu thấu cảm, Chúng ta sẽ dựng nên một ngôi nhà chung, Vững vàng hơn mọi bức tường xi măng quyền lực. Hãy tập lắng nghe – như dòng sông ôm lấy mưa, Không chọn giọt nào trong, giọt nào đục. Hãy tập lắng nghe – như bầu trời ôm lấy gió, Không hỏi gió từ đâu thổi tới. Vì khi ta thực sự hiểu, Ta không còn muốn phán xét, Và khi ta thôi phán xét, Tình thương sẽ tự nhiên chảy tràn như ánh sáng ban mai.
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9 - Chương 40: KỶ LUẬT LINH HỒN – HƠN CẢ PHÁP LUẬT
    Tự giác sống có Đạo cao hơn mọi chế tài ngoài thân

    (1) Khởi nguồn của kỷ luật linh hồn
    Trong lịch sử nhân loại, con người luôn phải dựa vào pháp luật để quản lý hành vi. Luật được viết ra để kiềm chế bản năng, bảo vệ công bằng, tạo nên trật tự xã hội. Nhưng dù luật có nghiêm minh đến đâu, nó vẫn chỉ tác động từ bên ngoài. Nó cần người giám sát, cần bộ máy cưỡng chế, cần hình phạt để răn đe. Pháp luật giống như hàng rào, dựng lên để ngăn bước chân con người khỏi rơi vào vực thẳm.
    Nhưng một dân tộc chỉ thực sự vững mạnh khi mỗi cá nhân không cần rào cản vẫn biết đâu là đúng, đâu là sai. Khi con người sống với kỷ luật từ bên trong – kỷ luật của linh hồn – thì xã hội không còn cần cảnh sát dày đặc, không còn cần pháp đình nặng nề. Thứ luật cao nhất nằm trong trái tim mỗi người: đó là Đạo.

    Kỷ luật linh hồn không do ai ban hành, không cần chữ ký, không cần con dấu. Nó là sự tự giác nội tại, là năng lực biết dừng lại trước tham lam, biết tự sửa khi sai lầm, biết chọn thiện thay vì ác, dù không ai nhìn thấy. Đó mới là nền móng cho một xã hội tự do, bền vững, tiến bộ.

    (2) Pháp luật ngoài thân – giới hạn và bất lực
    Pháp luật có vai trò quan trọng, nhưng cũng có những giới hạn không thể vượt qua:
    Chỉ kiểm soát được hành vi, không chạm đến gốc rễ tâm hồn.
    Một người có thể tuân thủ luật để tránh bị phạt, nhưng trong lòng vẫn nung nấu dã tâm, chỉ chờ cơ hội.
    Luật đi sau thực tế.
    Chỉ khi có sự kiện, người ta mới viết thêm điều khoản. Xã hội thay đổi nhanh, còn luật luôn chậm chạp.
    Luật có thể bị lách, bị mua chuộc.
    Tiền bạc, quyền lực nhiều khi khiến công lý méo mó. Người có trí xảo có thể lợi dụng kẽ hở, thoát khỏi chế tài.
    Luật không thể bao quát hết.
    Không ai có thể viết ra luật cho mọi tình huống của đời sống. Luôn có những khoảng xám, những vùng không được nhắc tới.
    Chính vì vậy, chỉ dựa vào pháp luật thì chưa đủ để dựng xây một cộng đồng nhân văn. Ta cần một thứ luật khác, cao hơn, khắc sâu trong từng linh hồn – thứ luật mà không tòa án nào có thể thay thế.
    (3) Kỷ luật linh hồn – đạo lý của sự tự giác
    HNI 8/9 - 🌺Chương 40: KỶ LUẬT LINH HỒN – HƠN CẢ PHÁP LUẬT Tự giác sống có Đạo cao hơn mọi chế tài ngoài thân (1) Khởi nguồn của kỷ luật linh hồn Trong lịch sử nhân loại, con người luôn phải dựa vào pháp luật để quản lý hành vi. Luật được viết ra để kiềm chế bản năng, bảo vệ công bằng, tạo nên trật tự xã hội. Nhưng dù luật có nghiêm minh đến đâu, nó vẫn chỉ tác động từ bên ngoài. Nó cần người giám sát, cần bộ máy cưỡng chế, cần hình phạt để răn đe. Pháp luật giống như hàng rào, dựng lên để ngăn bước chân con người khỏi rơi vào vực thẳm. Nhưng một dân tộc chỉ thực sự vững mạnh khi mỗi cá nhân không cần rào cản vẫn biết đâu là đúng, đâu là sai. Khi con người sống với kỷ luật từ bên trong – kỷ luật của linh hồn – thì xã hội không còn cần cảnh sát dày đặc, không còn cần pháp đình nặng nề. Thứ luật cao nhất nằm trong trái tim mỗi người: đó là Đạo. Kỷ luật linh hồn không do ai ban hành, không cần chữ ký, không cần con dấu. Nó là sự tự giác nội tại, là năng lực biết dừng lại trước tham lam, biết tự sửa khi sai lầm, biết chọn thiện thay vì ác, dù không ai nhìn thấy. Đó mới là nền móng cho một xã hội tự do, bền vững, tiến bộ. (2) Pháp luật ngoài thân – giới hạn và bất lực Pháp luật có vai trò quan trọng, nhưng cũng có những giới hạn không thể vượt qua: Chỉ kiểm soát được hành vi, không chạm đến gốc rễ tâm hồn. Một người có thể tuân thủ luật để tránh bị phạt, nhưng trong lòng vẫn nung nấu dã tâm, chỉ chờ cơ hội. Luật đi sau thực tế. Chỉ khi có sự kiện, người ta mới viết thêm điều khoản. Xã hội thay đổi nhanh, còn luật luôn chậm chạp. Luật có thể bị lách, bị mua chuộc. Tiền bạc, quyền lực nhiều khi khiến công lý méo mó. Người có trí xảo có thể lợi dụng kẽ hở, thoát khỏi chế tài. Luật không thể bao quát hết. Không ai có thể viết ra luật cho mọi tình huống của đời sống. Luôn có những khoảng xám, những vùng không được nhắc tới. Chính vì vậy, chỉ dựa vào pháp luật thì chưa đủ để dựng xây một cộng đồng nhân văn. Ta cần một thứ luật khác, cao hơn, khắc sâu trong từng linh hồn – thứ luật mà không tòa án nào có thể thay thế. (3) Kỷ luật linh hồn – đạo lý của sự tự giác
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9-9
    Bài thơ chương 38:
    Kính trọng những người kém may mắn hơn
    Tác giả: Lê Đình Hải

    Họ bước đi chậm rãi giữa dòng đời,
    Ánh mắt cúi xuống, nặng trĩu nỗi đơn côi,
    Những bàn tay gầy guộc run run chìa ra,
    Không phải để xin, mà để mong được nhìn bằng ánh sáng người ta.

    Có những mái nhà chẳng bao giờ thắp đèn,
    Có những giấc mơ chưa từng được nở hoa trong đêm,
    Có những đứa trẻ lớn lên từ vết nứt nghèo nàn,
    Chỉ biết nụ cười qua bụi bặm và mồ hôi chan.

    Khi ta đi ngang, xin đừng vội quay đi,
    Bởi trong ánh mắt họ còn một bầu trời suy nghĩ,
    Họ cũng từng mơ, từng khát vọng, từng yêu thương,
    Chỉ là dòng đời khắc nghiệt đã tước mất đoạn đường.

    Kính trọng họ – không phải vì họ yếu mềm,
    Mà bởi vì họ vẫn kiên cường giữ tim trong lặng yên,
    Họ dạy ta hiểu sự sống vốn mỏng manh,
    Và nhân phẩm con người chẳng đo bằng bạc, vàng, danh.

    Hãy cúi đầu trước nỗi đau không tên,
    Trước những vết sẹo thời gian chẳng bao giờ lành,
    Hãy lắng nghe hơi thở họ, yếu ớt mà vững bền,
    Như tiếng chuông ngân nhắc nhở lòng người mỗi sớm, mỗi đêm.

    Khi ta chia sẻ, không phải là ban ơn,
    Mà là mở rộng trái tim, trả lại phần công bằng vốn dĩ,
    Bởi không ai chọn được nơi mình sinh ra,
    Nhưng ai cũng có quyền được sống như một đóa hoa.

    Người kém may mắn không cần sự thương hại,
    Chỉ cần một cái nhìn công bằng, một bàn tay chạm lại,
    Chỉ cần ta nhớ rằng họ cũng là ta,
    Khác nhau ở đoạn đường, chẳng khác gì linh hồn và máu đỏ chan hòa.

    Có thể hôm nay ta ngồi trên cao,
    Nhưng ngày mai, ai biết đâu định mệnh sẽ xoay vòng mau,
    Chỉ còn lại lòng nhân, lòng kính trọng,
    Mới giữ ta đứng vững trước mọi biến động.

    Hãy học cách nghiêng mình trước họ,
    Như nghiêng mình trước một pho tượng sống,
    Vì chính họ là tấm gương soi ngược đời ta,
    Dạy ta khiêm nhường, dạy ta biết ơn, dạy ta thật thà.

    Kính trọng những người kém may mắn hơn,
    Là gieo hạt bình đẳng vào lòng nhân thế,
    Để mai này, một ngày trong nắng mới,
    Chúng ta cùng ngồi, không ai thấp, không ai cao.
    HNI 9-9 Bài thơ chương 38: Kính trọng những người kém may mắn hơn Tác giả: Lê Đình Hải Họ bước đi chậm rãi giữa dòng đời, Ánh mắt cúi xuống, nặng trĩu nỗi đơn côi, Những bàn tay gầy guộc run run chìa ra, Không phải để xin, mà để mong được nhìn bằng ánh sáng người ta. Có những mái nhà chẳng bao giờ thắp đèn, Có những giấc mơ chưa từng được nở hoa trong đêm, Có những đứa trẻ lớn lên từ vết nứt nghèo nàn, Chỉ biết nụ cười qua bụi bặm và mồ hôi chan. Khi ta đi ngang, xin đừng vội quay đi, Bởi trong ánh mắt họ còn một bầu trời suy nghĩ, Họ cũng từng mơ, từng khát vọng, từng yêu thương, Chỉ là dòng đời khắc nghiệt đã tước mất đoạn đường. Kính trọng họ – không phải vì họ yếu mềm, Mà bởi vì họ vẫn kiên cường giữ tim trong lặng yên, Họ dạy ta hiểu sự sống vốn mỏng manh, Và nhân phẩm con người chẳng đo bằng bạc, vàng, danh. Hãy cúi đầu trước nỗi đau không tên, Trước những vết sẹo thời gian chẳng bao giờ lành, Hãy lắng nghe hơi thở họ, yếu ớt mà vững bền, Như tiếng chuông ngân nhắc nhở lòng người mỗi sớm, mỗi đêm. Khi ta chia sẻ, không phải là ban ơn, Mà là mở rộng trái tim, trả lại phần công bằng vốn dĩ, Bởi không ai chọn được nơi mình sinh ra, Nhưng ai cũng có quyền được sống như một đóa hoa. Người kém may mắn không cần sự thương hại, Chỉ cần một cái nhìn công bằng, một bàn tay chạm lại, Chỉ cần ta nhớ rằng họ cũng là ta, Khác nhau ở đoạn đường, chẳng khác gì linh hồn và máu đỏ chan hòa. Có thể hôm nay ta ngồi trên cao, Nhưng ngày mai, ai biết đâu định mệnh sẽ xoay vòng mau, Chỉ còn lại lòng nhân, lòng kính trọng, Mới giữ ta đứng vững trước mọi biến động. Hãy học cách nghiêng mình trước họ, Như nghiêng mình trước một pho tượng sống, Vì chính họ là tấm gương soi ngược đời ta, Dạy ta khiêm nhường, dạy ta biết ơn, dạy ta thật thà. Kính trọng những người kém may mắn hơn, Là gieo hạt bình đẳng vào lòng nhân thế, Để mai này, một ngày trong nắng mới, Chúng ta cùng ngồi, không ai thấp, không ai cao.
    Like
    Love
    Haha
    Sad
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9 - Bài thơ chương 40: Kỷ Luật Linh Hồn – Hơn Cả Pháp Luật
    (Tự giác sống có Đạo cao hơn mọi chế tài ngoài thân)
    Trong sâu thẳm trái tim người,

    Có ngọn đèn sáng, chẳng ai dập tắt được.
    Pháp luật ngoài kia chỉ răn đe từng bước,
    Nhưng kỷ luật linh hồn – chính là nhịp thở của lương tâm.
    Không cần roi vọt, không cần gông xiềng,
    Một tiếng gọi trong ta – hiền hòa mà quyết liệt.
    Ai lắng nghe sẽ tự biết đường đi,
    Ai quay lưng sẽ rơi vào bóng tối.

    Pháp luật dựng hàng rào cho xã hội,
    Nhưng Đạo dựng hàng rào cho chính trái tim.
    Người sống thuận Đạo chẳng cần giám sát,
    Vì từng hành vi đã được soi bằng ánh sáng bên trong.

    Kỷ luật linh hồn – chiếc la bàn vô hình,
    Dẫn ta qua những cơn bão đời nghiệt ngã.
    Không hối thúc bởi sợ hãi,
    Mà thúc giục bởi tình thương và sự tự trọng.

    Người biết giữ mình trong thanh tịnh,
    Không ai bắt ép mà vẫn thẳng ngay.
    Khi dục vọng dâng tràn như sóng dữ,
    Kỷ luật linh hồn là bến bờ chở che.

    Đừng hỏi vì sao có người chẳng cần luật,
    Mà vẫn sống công bằng, tử tế, hiền minh.
    Bởi trong họ, pháp luật đã trở thành mạch máu,
    Thành nhịp tim, thành hơi thở – chẳng rời.

    Một quốc gia chỉ thật sự hùng cường,
    Khi kỷ luật linh hồn lan khắp mọi nẻo.
    Pháp luật chỉ trị được thân xác,
    Nhưng Đạo trị cả tâm hồn, ý nghĩ, giấc mơ.

    Ngày nhân loại còn nương vào trừng phạt,
    Ngày ấy văn minh vẫn chưa trọn vẹn đâu.
    Chỉ khi mỗi người tự là người giữ luật,
    Thì tự do mới tỏa sáng khắp muôn phương.

    Hãy xây tòa án trong chính trái tim,
    Hãy lập hiến pháp trong từng hơi thở.
    Khi lòng từ bi là điều luật tối cao,
    Thì chẳng còn chiến tranh, chẳng còn hận thù.

    Người tu thân chính là người cách mạng,
    Không đợi cảnh sát, không cần gông cùm.
    Mỗi lựa chọn đều soi vào chính nghĩa,
    Mỗi bước chân đều lắng nghe Trời – Đất – Người.

    Kỷ luật linh hồn – dòng sông bất tận,
    Chảy xuyên qua mọi nền pháp trị.
    Không dừng lại ở văn bản, điều khoản,
    Mà vươn tới thiên thu của nhân phẩm thiêng liêng.

    Ai giữ được mình, người ấy giữ được đời,
    Ai thắng được mình, người ấy thắng muôn quân.
    Kỷ luật linh hồn – ngọn núi bất khả xâm,
    Cao hơn pháp luật, vĩnh hằng, bất diệt.
    HNI 8/9 - 📕Bài thơ chương 40: Kỷ Luật Linh Hồn – Hơn Cả Pháp Luật (Tự giác sống có Đạo cao hơn mọi chế tài ngoài thân) Trong sâu thẳm trái tim người, Có ngọn đèn sáng, chẳng ai dập tắt được. Pháp luật ngoài kia chỉ răn đe từng bước, Nhưng kỷ luật linh hồn – chính là nhịp thở của lương tâm. Không cần roi vọt, không cần gông xiềng, Một tiếng gọi trong ta – hiền hòa mà quyết liệt. Ai lắng nghe sẽ tự biết đường đi, Ai quay lưng sẽ rơi vào bóng tối. Pháp luật dựng hàng rào cho xã hội, Nhưng Đạo dựng hàng rào cho chính trái tim. Người sống thuận Đạo chẳng cần giám sát, Vì từng hành vi đã được soi bằng ánh sáng bên trong. Kỷ luật linh hồn – chiếc la bàn vô hình, Dẫn ta qua những cơn bão đời nghiệt ngã. Không hối thúc bởi sợ hãi, Mà thúc giục bởi tình thương và sự tự trọng. Người biết giữ mình trong thanh tịnh, Không ai bắt ép mà vẫn thẳng ngay. Khi dục vọng dâng tràn như sóng dữ, Kỷ luật linh hồn là bến bờ chở che. Đừng hỏi vì sao có người chẳng cần luật, Mà vẫn sống công bằng, tử tế, hiền minh. Bởi trong họ, pháp luật đã trở thành mạch máu, Thành nhịp tim, thành hơi thở – chẳng rời. Một quốc gia chỉ thật sự hùng cường, Khi kỷ luật linh hồn lan khắp mọi nẻo. Pháp luật chỉ trị được thân xác, Nhưng Đạo trị cả tâm hồn, ý nghĩ, giấc mơ. Ngày nhân loại còn nương vào trừng phạt, Ngày ấy văn minh vẫn chưa trọn vẹn đâu. Chỉ khi mỗi người tự là người giữ luật, Thì tự do mới tỏa sáng khắp muôn phương. Hãy xây tòa án trong chính trái tim, Hãy lập hiến pháp trong từng hơi thở. Khi lòng từ bi là điều luật tối cao, Thì chẳng còn chiến tranh, chẳng còn hận thù. Người tu thân chính là người cách mạng, Không đợi cảnh sát, không cần gông cùm. Mỗi lựa chọn đều soi vào chính nghĩa, Mỗi bước chân đều lắng nghe Trời – Đất – Người. Kỷ luật linh hồn – dòng sông bất tận, Chảy xuyên qua mọi nền pháp trị. Không dừng lại ở văn bản, điều khoản, Mà vươn tới thiên thu của nhân phẩm thiêng liêng. Ai giữ được mình, người ấy giữ được đời, Ai thắng được mình, người ấy thắng muôn quân. Kỷ luật linh hồn – ngọn núi bất khả xâm, Cao hơn pháp luật, vĩnh hằng, bất diệt.
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    12
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9 - Bài thơ chương 40: Kỷ Luật Linh Hồn – Hơn Cả Pháp Luật
    (Tự giác sống có Đạo cao hơn mọi chế tài ngoài thân)
    Trong sâu thẳm trái tim người,

    Có ngọn đèn sáng, chẳng ai dập tắt được.
    Pháp luật ngoài kia chỉ răn đe từng bước,
    Nhưng kỷ luật linh hồn – chính là nhịp thở của lương tâm.
    Không cần roi vọt, không cần gông xiềng,
    Một tiếng gọi trong ta – hiền hòa mà quyết liệt.
    Ai lắng nghe sẽ tự biết đường đi,
    Ai quay lưng sẽ rơi vào bóng tối.

    Pháp luật dựng hàng rào cho xã hội,
    Nhưng Đạo dựng hàng rào cho chính trái tim.
    Người sống thuận Đạo chẳng cần giám sát,
    Vì từng hành vi đã được soi bằng ánh sáng bên trong.

    Kỷ luật linh hồn – chiếc la bàn vô hình,
    Dẫn ta qua những cơn bão đời nghiệt ngã.
    Không hối thúc bởi sợ hãi,
    Mà thúc giục bởi tình thương và sự tự trọng.

    Người biết giữ mình trong thanh tịnh,
    Không ai bắt ép mà vẫn thẳng ngay.
    Khi dục vọng dâng tràn như sóng dữ,
    Kỷ luật linh hồn là bến bờ chở che.

    Đừng hỏi vì sao có người chẳng cần luật,
    Mà vẫn sống công bằng, tử tế, hiền minh.
    Bởi trong họ, pháp luật đã trở thành mạch máu,
    Thành nhịp tim, thành hơi thở – chẳng rời.

    Một quốc gia chỉ thật sự hùng cường,
    Khi kỷ luật linh hồn lan khắp mọi nẻo.
    Pháp luật chỉ trị được thân xác,
    Nhưng Đạo trị cả tâm hồn, ý nghĩ, giấc mơ.

    Ngày nhân loại còn nương vào trừng phạt,
    Ngày ấy văn minh vẫn chưa trọn vẹn đâu.
    Chỉ khi mỗi người tự là người giữ luật,
    Thì tự do mới tỏa sáng khắp muôn phương.

    Hãy xây tòa án trong chính trái tim,
    Hãy lập hiến pháp trong từng hơi thở.
    Khi lòng từ bi là điều luật tối cao,
    Thì chẳng còn chiến tranh, chẳng còn hận thù.

    Người tu thân chính là người cách mạng,
    Không đợi cảnh sát, không cần gông cùm.
    Mỗi lựa chọn đều soi vào chính nghĩa,
    Mỗi bước chân đều lắng nghe Trời – Đất – Người.

    Kỷ luật linh hồn – dòng sông bất tận,
    Chảy xuyên qua mọi nền pháp trị.
    Không dừng lại ở văn bản, điều khoản,
    Mà vươn tới thiên thu của nhân phẩm thiêng liêng.

    Ai giữ được mình, người ấy giữ được đời,
    Ai thắng được mình, người ấy thắng muôn quân.
    Kỷ luật linh hồn – ngọn núi bất khả xâm,
    Cao hơn pháp luật, vĩnh hằng, bất diệt.
    HNI 8/9 - 📕Bài thơ chương 40: Kỷ Luật Linh Hồn – Hơn Cả Pháp Luật (Tự giác sống có Đạo cao hơn mọi chế tài ngoài thân) Trong sâu thẳm trái tim người, Có ngọn đèn sáng, chẳng ai dập tắt được. Pháp luật ngoài kia chỉ răn đe từng bước, Nhưng kỷ luật linh hồn – chính là nhịp thở của lương tâm. Không cần roi vọt, không cần gông xiềng, Một tiếng gọi trong ta – hiền hòa mà quyết liệt. Ai lắng nghe sẽ tự biết đường đi, Ai quay lưng sẽ rơi vào bóng tối. Pháp luật dựng hàng rào cho xã hội, Nhưng Đạo dựng hàng rào cho chính trái tim. Người sống thuận Đạo chẳng cần giám sát, Vì từng hành vi đã được soi bằng ánh sáng bên trong. Kỷ luật linh hồn – chiếc la bàn vô hình, Dẫn ta qua những cơn bão đời nghiệt ngã. Không hối thúc bởi sợ hãi, Mà thúc giục bởi tình thương và sự tự trọng. Người biết giữ mình trong thanh tịnh, Không ai bắt ép mà vẫn thẳng ngay. Khi dục vọng dâng tràn như sóng dữ, Kỷ luật linh hồn là bến bờ chở che. Đừng hỏi vì sao có người chẳng cần luật, Mà vẫn sống công bằng, tử tế, hiền minh. Bởi trong họ, pháp luật đã trở thành mạch máu, Thành nhịp tim, thành hơi thở – chẳng rời. Một quốc gia chỉ thật sự hùng cường, Khi kỷ luật linh hồn lan khắp mọi nẻo. Pháp luật chỉ trị được thân xác, Nhưng Đạo trị cả tâm hồn, ý nghĩ, giấc mơ. Ngày nhân loại còn nương vào trừng phạt, Ngày ấy văn minh vẫn chưa trọn vẹn đâu. Chỉ khi mỗi người tự là người giữ luật, Thì tự do mới tỏa sáng khắp muôn phương. Hãy xây tòa án trong chính trái tim, Hãy lập hiến pháp trong từng hơi thở. Khi lòng từ bi là điều luật tối cao, Thì chẳng còn chiến tranh, chẳng còn hận thù. Người tu thân chính là người cách mạng, Không đợi cảnh sát, không cần gông cùm. Mỗi lựa chọn đều soi vào chính nghĩa, Mỗi bước chân đều lắng nghe Trời – Đất – Người. Kỷ luật linh hồn – dòng sông bất tận, Chảy xuyên qua mọi nền pháp trị. Không dừng lại ở văn bản, điều khoản, Mà vươn tới thiên thu của nhân phẩm thiêng liêng. Ai giữ được mình, người ấy giữ được đời, Ai thắng được mình, người ấy thắng muôn quân. Kỷ luật linh hồn – ngọn núi bất khả xâm, Cao hơn pháp luật, vĩnh hằng, bất diệt.
    Like
    Love
    Wow
    Sad
    Angry
    13
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 8/9 - Bài thơ chương 40: Kỷ Luật Linh Hồn – Hơn Cả Pháp Luật
    (Tự giác sống có Đạo cao hơn mọi chế tài ngoài thân)
    Trong sâu thẳm trái tim người,

    Có ngọn đèn sáng, chẳng ai dập tắt được.
    Pháp luật ngoài kia chỉ răn đe từng bước,
    Nhưng kỷ luật linh hồn – chính là nhịp thở của lương tâm.
    Không cần roi vọt, không cần gông xiềng,
    Một tiếng gọi trong ta – hiền hòa mà quyết liệt.
    Ai lắng nghe sẽ tự biết đường đi,
    Ai quay lưng sẽ rơi vào bóng tối.

    Pháp luật dựng hàng rào cho xã hội,
    Nhưng Đạo dựng hàng rào cho chính trái tim.
    Người sống thuận Đạo chẳng cần giám sát,
    Vì từng hành vi đã được soi bằng ánh sáng bên trong.

    Kỷ luật linh hồn – chiếc la bàn vô hình,
    Dẫn ta qua những cơn bão đời nghiệt ngã.
    Không hối thúc bởi sợ hãi,
    Mà thúc giục bởi tình thương và sự tự trọng.

    Người biết giữ mình trong thanh tịnh,
    Không ai bắt ép mà vẫn thẳng ngay.
    Khi dục vọng dâng tràn như sóng dữ,
    Kỷ luật linh hồn là bến bờ chở che.

    Đừng hỏi vì sao có người chẳng cần luật,
    Mà vẫn sống công bằng, tử tế, hiền minh.
    Bởi trong họ, pháp luật đã trở thành mạch máu,
    Thành nhịp tim, thành hơi thở – chẳng rời.

    Một quốc gia chỉ thật sự hùng cường,
    Khi kỷ luật linh hồn lan khắp mọi nẻo.
    Pháp luật chỉ trị được thân xác,
    Nhưng Đạo trị cả tâm hồn, ý nghĩ, giấc mơ.

    Ngày nhân loại còn nương vào trừng phạt,
    Ngày ấy văn minh vẫn chưa trọn vẹn đâu.
    Chỉ khi mỗi người tự là người giữ luật,
    Thì tự do mới tỏa sáng khắp muôn phương.

    Hãy xây tòa án trong chính trái tim,
    Hãy lập hiến pháp trong từng hơi thở.
    Khi lòng từ bi là điều luật tối cao,
    Thì chẳng còn chiến tranh, chẳng còn hận thù.

    Người tu thân chính là người cách mạng,
    Không đợi cảnh sát, không cần gông cùm.
    Mỗi lựa chọn đều soi vào chính nghĩa,
    Mỗi bước chân đều lắng nghe Trời – Đất – Người.

    Kỷ luật linh hồn – dòng sông bất tận,
    Chảy xuyên qua mọi nền pháp trị.
    Không dừng lại ở văn bản, điều khoản,
    Mà vươn tới thiên thu của nhân phẩm thiêng liêng.

    Ai giữ được mình, người ấy giữ được đời,
    Ai thắng được mình, người ấy thắng muôn quân.
    Kỷ luật linh hồn – ngọn núi bất khả xâm,
    Cao hơn pháp luật, vĩnh hằng, bất diệt.
    HNI 8/9 - 📕Bài thơ chương 40: Kỷ Luật Linh Hồn – Hơn Cả Pháp Luật (Tự giác sống có Đạo cao hơn mọi chế tài ngoài thân) Trong sâu thẳm trái tim người, Có ngọn đèn sáng, chẳng ai dập tắt được. Pháp luật ngoài kia chỉ răn đe từng bước, Nhưng kỷ luật linh hồn – chính là nhịp thở của lương tâm. Không cần roi vọt, không cần gông xiềng, Một tiếng gọi trong ta – hiền hòa mà quyết liệt. Ai lắng nghe sẽ tự biết đường đi, Ai quay lưng sẽ rơi vào bóng tối. Pháp luật dựng hàng rào cho xã hội, Nhưng Đạo dựng hàng rào cho chính trái tim. Người sống thuận Đạo chẳng cần giám sát, Vì từng hành vi đã được soi bằng ánh sáng bên trong. Kỷ luật linh hồn – chiếc la bàn vô hình, Dẫn ta qua những cơn bão đời nghiệt ngã. Không hối thúc bởi sợ hãi, Mà thúc giục bởi tình thương và sự tự trọng. Người biết giữ mình trong thanh tịnh, Không ai bắt ép mà vẫn thẳng ngay. Khi dục vọng dâng tràn như sóng dữ, Kỷ luật linh hồn là bến bờ chở che. Đừng hỏi vì sao có người chẳng cần luật, Mà vẫn sống công bằng, tử tế, hiền minh. Bởi trong họ, pháp luật đã trở thành mạch máu, Thành nhịp tim, thành hơi thở – chẳng rời. Một quốc gia chỉ thật sự hùng cường, Khi kỷ luật linh hồn lan khắp mọi nẻo. Pháp luật chỉ trị được thân xác, Nhưng Đạo trị cả tâm hồn, ý nghĩ, giấc mơ. Ngày nhân loại còn nương vào trừng phạt, Ngày ấy văn minh vẫn chưa trọn vẹn đâu. Chỉ khi mỗi người tự là người giữ luật, Thì tự do mới tỏa sáng khắp muôn phương. Hãy xây tòa án trong chính trái tim, Hãy lập hiến pháp trong từng hơi thở. Khi lòng từ bi là điều luật tối cao, Thì chẳng còn chiến tranh, chẳng còn hận thù. Người tu thân chính là người cách mạng, Không đợi cảnh sát, không cần gông cùm. Mỗi lựa chọn đều soi vào chính nghĩa, Mỗi bước chân đều lắng nghe Trời – Đất – Người. Kỷ luật linh hồn – dòng sông bất tận, Chảy xuyên qua mọi nền pháp trị. Không dừng lại ở văn bản, điều khoản, Mà vươn tới thiên thu của nhân phẩm thiêng liêng. Ai giữ được mình, người ấy giữ được đời, Ai thắng được mình, người ấy thắng muôn quân. Kỷ luật linh hồn – ngọn núi bất khả xâm, Cao hơn pháp luật, vĩnh hằng, bất diệt.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Angry
    14
    0 Bình luận 0 Chia sẽ