HNI 20-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 08: SỐNG CHẬM ĐỂ CHẠM VÀO SỰ SỐNG
Đời người như gió thoảng qua
Chạy nhanh rồi lại nhận ra mỏi mòn
Bao nhiêu năm tháng hao mòn
Đổi lấy vội vã, tâm hồn lạc trôi
Người đi như chẳng nghỉ ngơi
Mà quên mất cả khoảng trời bên trong
Cây sâm lặng lẽ giữa rừng
Không tranh, không vội, vẫn từng lớn lên
Năm dài tháng rộng không quên
Nhịp đi của đất, của nền thiên nhiên
Không cần rực rỡ huy hoàng
Mà sâu từng rễ, lan tràn sức sinh
Một ngày chỉ lớn chút xinh
Mà nuôi trọn vẹn hành trình dài lâu
Người nay sống quá vội mau
Quên đi nhịp thở nhiệm màu trời ban
Ăn nhanh, nghĩ vội, sống tàn
Bao nhiêu năng lượng tiêu tan mỗi ngày
Nếu ta dừng lại nơi đây
Nghe trong lồng ngực từng giây nhịp đời
Sẽ thấy cuộc sống tuyệt vời
Không cần hối hả vẫn ngời an nhiên
Sâm kia dạy cách bình yên
Sống cùng thời gian, chẳng phiền lo âu
Chăm cây như chăm nhiệm màu
Chữa lành thân thể, chữa đau tâm hồn
Không còn sống chỉ để hơn
Mà là để hiểu, để tròn nghĩa nhân
Sống sâu để hiểu bản thân
Sống chậm để thấy muôn phần yêu thương
Sống khỏe là sống khiêm nhường
Thuận theo tự nhiên, không đường cưỡng cầu
Một ly trà sâm buổi đầu
Đã là kết nối nhiệm màu bên trong
Một hơi thở nhẹ mênh mông
Đã là chạm tới cội nguồn bình an
Không cần đi hết thế gian
Chỉ cần hiểu được chính ta là gì
Sống chậm đâu phải điều chi
Mà là trở lại bước đi ban đầu
BÀI THƠ CHƯƠNG 08: SỐNG CHẬM ĐỂ CHẠM VÀO SỰ SỐNG
Đời người như gió thoảng qua
Chạy nhanh rồi lại nhận ra mỏi mòn
Bao nhiêu năm tháng hao mòn
Đổi lấy vội vã, tâm hồn lạc trôi
Người đi như chẳng nghỉ ngơi
Mà quên mất cả khoảng trời bên trong
Cây sâm lặng lẽ giữa rừng
Không tranh, không vội, vẫn từng lớn lên
Năm dài tháng rộng không quên
Nhịp đi của đất, của nền thiên nhiên
Không cần rực rỡ huy hoàng
Mà sâu từng rễ, lan tràn sức sinh
Một ngày chỉ lớn chút xinh
Mà nuôi trọn vẹn hành trình dài lâu
Người nay sống quá vội mau
Quên đi nhịp thở nhiệm màu trời ban
Ăn nhanh, nghĩ vội, sống tàn
Bao nhiêu năng lượng tiêu tan mỗi ngày
Nếu ta dừng lại nơi đây
Nghe trong lồng ngực từng giây nhịp đời
Sẽ thấy cuộc sống tuyệt vời
Không cần hối hả vẫn ngời an nhiên
Sâm kia dạy cách bình yên
Sống cùng thời gian, chẳng phiền lo âu
Chăm cây như chăm nhiệm màu
Chữa lành thân thể, chữa đau tâm hồn
Không còn sống chỉ để hơn
Mà là để hiểu, để tròn nghĩa nhân
Sống sâu để hiểu bản thân
Sống chậm để thấy muôn phần yêu thương
Sống khỏe là sống khiêm nhường
Thuận theo tự nhiên, không đường cưỡng cầu
Một ly trà sâm buổi đầu
Đã là kết nối nhiệm màu bên trong
Một hơi thở nhẹ mênh mông
Đã là chạm tới cội nguồn bình an
Không cần đi hết thế gian
Chỉ cần hiểu được chính ta là gì
Sống chậm đâu phải điều chi
Mà là trở lại bước đi ban đầu
HNI 20-3
🌿 BÀI THƠ CHƯƠNG 08: SỐNG CHẬM ĐỂ CHẠM VÀO SỰ SỐNG
Đời người như gió thoảng qua
Chạy nhanh rồi lại nhận ra mỏi mòn
Bao nhiêu năm tháng hao mòn
Đổi lấy vội vã, tâm hồn lạc trôi
Người đi như chẳng nghỉ ngơi
Mà quên mất cả khoảng trời bên trong
Cây sâm lặng lẽ giữa rừng
Không tranh, không vội, vẫn từng lớn lên
Năm dài tháng rộng không quên
Nhịp đi của đất, của nền thiên nhiên
Không cần rực rỡ huy hoàng
Mà sâu từng rễ, lan tràn sức sinh
Một ngày chỉ lớn chút xinh
Mà nuôi trọn vẹn hành trình dài lâu
Người nay sống quá vội mau
Quên đi nhịp thở nhiệm màu trời ban
Ăn nhanh, nghĩ vội, sống tàn
Bao nhiêu năng lượng tiêu tan mỗi ngày
Nếu ta dừng lại nơi đây
Nghe trong lồng ngực từng giây nhịp đời
Sẽ thấy cuộc sống tuyệt vời
Không cần hối hả vẫn ngời an nhiên
Sâm kia dạy cách bình yên
Sống cùng thời gian, chẳng phiền lo âu
Chăm cây như chăm nhiệm màu
Chữa lành thân thể, chữa đau tâm hồn
Không còn sống chỉ để hơn
Mà là để hiểu, để tròn nghĩa nhân
Sống sâu để hiểu bản thân
Sống chậm để thấy muôn phần yêu thương
Sống khỏe là sống khiêm nhường
Thuận theo tự nhiên, không đường cưỡng cầu
Một ly trà sâm buổi đầu
Đã là kết nối nhiệm màu bên trong
Một hơi thở nhẹ mênh mông
Đã là chạm tới cội nguồn bình an
Không cần đi hết thế gian
Chỉ cần hiểu được chính ta là gì
Sống chậm đâu phải điều chi
Mà là trở lại bước đi ban đầu 🌱