• HNI 8/9 - Bài hát chương 39
    Sống An Nhiên Giữa Biến Động
    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
    [Đoạn 1]
    Thế gian đổi thay, mây mù che lối,
    Con người lao đao trước sóng dữ tràn.
    Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang,
    Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 2]
    Cơn gió lớn có thể quật ngã cây,
    Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ.
    Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ,
    Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 3]
    Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng,
    Người tham lam tự thiêu mình trong ấy.
    Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi,
    Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười.

    [Điệp khúc]
    Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
    Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
    Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
    Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.

    [Đoạn 4]
    Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm,
    Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi.
    Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi,
    An trú hiện tại là niềm vô tận.

    [Điệp khúc nâng cao]
    Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ,
    Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh.
    Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành,
    Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng.

    [Kết thúc]
    Một đời người, mấy lần bão tố,
    Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo.
    Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa,
    Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
    HNI 8/9 - 🎵Bài hát chương 39 🎤Sống An Nhiên Giữa Biến Động [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 1] Thế gian đổi thay, mây mù che lối, Con người lao đao trước sóng dữ tràn. Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang, Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 2] Cơn gió lớn có thể quật ngã cây, Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ. Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ, Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 3] Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng, Người tham lam tự thiêu mình trong ấy. Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi, Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười. [Điệp khúc] Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động, Trái tim hiền như suối chảy trong veo. Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo, Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ. [Đoạn 4] Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm, Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi. Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi, An trú hiện tại là niềm vô tận. [Điệp khúc nâng cao] Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ, Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh. Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành, Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng. [Kết thúc] Một đời người, mấy lần bão tố, Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo. Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa, Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9-9
    BÀI THƠ CHƯƠNG 32 :
    LẮNG NGHE ĐỂ HIỂU THAY VÌ PHÁN XÉT – Lê Đình Hải

    Có những lời chưa kịp thành câu,
    Đã vội vàng gieo vào nhau phán xét.
    Có những ánh mắt chưa kịp mở sâu,
    Đã dựng tường ngăn cách, lạnh lùng như vách núi.

    Lắng nghe – không chỉ là đôi tai,
    Mà là cả trái tim mở rộng,
    Để thấy trong run rẩy của một tiếng thở dài,
    Ẩn giấu cả một trời khao khát sống.

    Khi ta lắng nghe,
    Không cần phải tranh thắng,
    Không cần phải chứng minh rằng mình đúng,
    Chỉ cần thấy rõ người kia đang mang một nỗi đau.

    Phán xét dễ như ném đá vào hồ,
    Gợn sóng loang nhanh,
    Nhưng lắng nghe là gieo hạt yêu thương,
    Để mai này nở thành rừng xanh dịu mát.

    Một đứa trẻ bật khóc không vì hư,
    Mà vì trái tim nhỏ bé không được chở che.
    Một người già lẩm bẩm chẳng vì phiền,
    Mà vì sợ cô đơn nuốt chửng bóng chiều dài.

    Lắng nghe để hiểu – là khoan dung,
    Đặt mình trong bước chân của kẻ khác,
    Thấy gai nhọn dưới bàn chân họ,
    Mới hiểu vì sao họ bước đi khó nhọc.

    Thế giới này không thiếu lý lẽ,
    Nhưng thiếu những vòng tay mở rộng.
    Không thiếu tiếng ồn ào tranh cãi,
    Nhưng thiếu sự im lặng lắng nghe.

    Nếu mỗi người ngồi lại cùng nhau,
    Bỏ xuống phán xét, nâng niu thấu cảm,
    Chúng ta sẽ dựng nên một ngôi nhà chung,
    Vững vàng hơn mọi bức tường xi măng quyền lực.

    Hãy tập lắng nghe – như dòng sông ôm lấy mưa,
    Không chọn giọt nào trong, giọt nào đục.
    Hãy tập lắng nghe – như bầu trời ôm lấy gió,
    Không hỏi gió từ đâu thổi tới.

    Vì khi ta thực sự hiểu,
    Ta không còn muốn phán xét,
    Và khi ta thôi phán xét,
    Tình thương sẽ tự nhiên chảy tràn như ánh sáng ban mai.
    HNI 9-9 BÀI THƠ CHƯƠNG 32 : LẮNG NGHE ĐỂ HIỂU THAY VÌ PHÁN XÉT – Lê Đình Hải Có những lời chưa kịp thành câu, Đã vội vàng gieo vào nhau phán xét. Có những ánh mắt chưa kịp mở sâu, Đã dựng tường ngăn cách, lạnh lùng như vách núi. Lắng nghe – không chỉ là đôi tai, Mà là cả trái tim mở rộng, Để thấy trong run rẩy của một tiếng thở dài, Ẩn giấu cả một trời khao khát sống. Khi ta lắng nghe, Không cần phải tranh thắng, Không cần phải chứng minh rằng mình đúng, Chỉ cần thấy rõ người kia đang mang một nỗi đau. Phán xét dễ như ném đá vào hồ, Gợn sóng loang nhanh, Nhưng lắng nghe là gieo hạt yêu thương, Để mai này nở thành rừng xanh dịu mát. Một đứa trẻ bật khóc không vì hư, Mà vì trái tim nhỏ bé không được chở che. Một người già lẩm bẩm chẳng vì phiền, Mà vì sợ cô đơn nuốt chửng bóng chiều dài. Lắng nghe để hiểu – là khoan dung, Đặt mình trong bước chân của kẻ khác, Thấy gai nhọn dưới bàn chân họ, Mới hiểu vì sao họ bước đi khó nhọc. Thế giới này không thiếu lý lẽ, Nhưng thiếu những vòng tay mở rộng. Không thiếu tiếng ồn ào tranh cãi, Nhưng thiếu sự im lặng lắng nghe. Nếu mỗi người ngồi lại cùng nhau, Bỏ xuống phán xét, nâng niu thấu cảm, Chúng ta sẽ dựng nên một ngôi nhà chung, Vững vàng hơn mọi bức tường xi măng quyền lực. Hãy tập lắng nghe – như dòng sông ôm lấy mưa, Không chọn giọt nào trong, giọt nào đục. Hãy tập lắng nghe – như bầu trời ôm lấy gió, Không hỏi gió từ đâu thổi tới. Vì khi ta thực sự hiểu, Ta không còn muốn phán xét, Và khi ta thôi phán xét, Tình thương sẽ tự nhiên chảy tràn như ánh sáng ban mai.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9-9. Bài thơ chương 39: Sống An Nhiên Giữa Biến Động

    Giữa cuồng phong, bão tố dâng tràn,
    Người thuận Đạo chẳng hề hoang mang.
    Ngoài kia sóng dữ vỗ tan,
    Trong tâm tĩnh lặng, bình an vững vàng.
    Cuộc đời vốn đổi thay không ngừng,
    Lúc thăng hoa, lúc chìm trong tận cùng.
    Ai níu giữ, tâm thêm trĩu nặng,
    Ai buông xả, lòng nhẹ mênh mông.

    Người sống thuận Đạo như mây,
    Theo gió mà đi, chẳng tranh đúng sai.
    Trời đất xoay vòng, xuân qua hạ tới,
    Hoa nở, hoa tàn, cũng là lẽ thôi.

    Thế gian biến động muôn hình,
    Kẻ tham sân giành nhau lợi danh.
    Kẻ thuận Đạo chẳng bon chen,
    Giữ tâm như nước, soi miền trời xanh.

    Giữa khủng hoảng, vạn người run rẩy,
    Người an nhiên mỉm cười chậm rãi.
    Biết rằng khổ đau cũng qua,
    Như mưa bão rồi tan trong nắng vàng.

    Không hoảng loạn trước mất – còn,
    Không sợ hãi trước thắng – thua.
    Đạo là dòng chảy vô hình,
    Đưa ta vượt khỏi bóng đêm, tới sáng.

    Người thuận Đạo sống giữa đời,
    Thấy bi thương cũng hóa thành lời ca.
    Thấy đổ nát cũng gieo mầm mới,
    Thấy hỗn loạn cũng luyện tâm ta.

    An nhiên chẳng phải thờ ơ,
    Mà là sáng suốt, thấu triệt nguồn cơn.
    Biến động chỉ là thử thách,
    Để soi rõ sức mạnh tâm hồn.

    Hãy như tre trước gió lay,
    Mềm dẻo cúi đầu, chẳng hề gãy thân.
    Hãy như núi đứng ngàn năm,
    Dù phong ba cũng chẳng lung lay.

    Người thuận Đạo không tìm trốn tránh,
    Mà bước vào đời với bước chân vững vàng.
    Không chống cự dòng sông chảy xiết,
    Mà hòa theo để vượt đại dương.

    Khủng hoảng đến, lòng người tan tác,
    Nhưng ai tĩnh tại, sẽ hóa an nhiên.
    Biến động như khói mây bay,
    Người thuận Đạo vẫn nắm tay bình yên.

    Đạo không xa, Đạo ngay trong ta,
    Trong hơi thở, trong từng nhịp sống.
    Giữ chánh niệm giữa đời thường,
    Thì muôn phong ba cũng thành nhẹ gió.

    Người thuận Đạo chẳng cầu yên ả,
    Mà tìm bình an giữa chốn phong ba.
    Vì đời đâu mãi phẳng lặng,
    Có bão tố mới rạng trời xanh.
    HNI 9-9. 📕Bài thơ chương 39: Sống An Nhiên Giữa Biến Động Giữa cuồng phong, bão tố dâng tràn, Người thuận Đạo chẳng hề hoang mang. Ngoài kia sóng dữ vỗ tan, Trong tâm tĩnh lặng, bình an vững vàng. Cuộc đời vốn đổi thay không ngừng, Lúc thăng hoa, lúc chìm trong tận cùng. Ai níu giữ, tâm thêm trĩu nặng, Ai buông xả, lòng nhẹ mênh mông. Người sống thuận Đạo như mây, Theo gió mà đi, chẳng tranh đúng sai. Trời đất xoay vòng, xuân qua hạ tới, Hoa nở, hoa tàn, cũng là lẽ thôi. Thế gian biến động muôn hình, Kẻ tham sân giành nhau lợi danh. Kẻ thuận Đạo chẳng bon chen, Giữ tâm như nước, soi miền trời xanh. Giữa khủng hoảng, vạn người run rẩy, Người an nhiên mỉm cười chậm rãi. Biết rằng khổ đau cũng qua, Như mưa bão rồi tan trong nắng vàng. Không hoảng loạn trước mất – còn, Không sợ hãi trước thắng – thua. Đạo là dòng chảy vô hình, Đưa ta vượt khỏi bóng đêm, tới sáng. Người thuận Đạo sống giữa đời, Thấy bi thương cũng hóa thành lời ca. Thấy đổ nát cũng gieo mầm mới, Thấy hỗn loạn cũng luyện tâm ta. An nhiên chẳng phải thờ ơ, Mà là sáng suốt, thấu triệt nguồn cơn. Biến động chỉ là thử thách, Để soi rõ sức mạnh tâm hồn. Hãy như tre trước gió lay, Mềm dẻo cúi đầu, chẳng hề gãy thân. Hãy như núi đứng ngàn năm, Dù phong ba cũng chẳng lung lay. Người thuận Đạo không tìm trốn tránh, Mà bước vào đời với bước chân vững vàng. Không chống cự dòng sông chảy xiết, Mà hòa theo để vượt đại dương. Khủng hoảng đến, lòng người tan tác, Nhưng ai tĩnh tại, sẽ hóa an nhiên. Biến động như khói mây bay, Người thuận Đạo vẫn nắm tay bình yên. Đạo không xa, Đạo ngay trong ta, Trong hơi thở, trong từng nhịp sống. Giữ chánh niệm giữa đời thường, Thì muôn phong ba cũng thành nhẹ gió. Người thuận Đạo chẳng cầu yên ả, Mà tìm bình an giữa chốn phong ba. Vì đời đâu mãi phẳng lặng, Có bão tố mới rạng trời xanh.
    Like
    Love
    Haha
    Sad
    Angry
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 - B2. . BÀI THƠ CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC – Henry Le
    1.
    Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta,
    Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm,
    Mỗi người là một mảnh gương soi,
    Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau.
    2.
    Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác,
    Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân,
    Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước,
    Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta.

    3.
    Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo,
    Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo,
    Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt,
    Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong.

    4.
    Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật,
    Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè,
    Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình,
    Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài.

    5.
    Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng,
    Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn,
    Ta sẽ thôi vội vã lướt qua,
    Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ.

    6.
    Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy,
    Khi ta không chỉ sống cho riêng mình,
    Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người,
    Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác.

    7.
    Thấu cảm không phải là thương hại,
    Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc,
    Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau,
    Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ.

    8.
    Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận,
    Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành,
    Ta nhìn vào người đang im lặng,
    Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh.

    9.
    Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau,
    Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu?
    Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân,
    Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền.

    10.
    Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ,
    Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín,
    Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau,
    Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn.

    11.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Không chỉ là một hành động nhất thời,
    Mà là cách sống – một nền văn hóa,
    Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước.

    12.
    Ngày ta biết mở rộng lòng,
    Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã,
    Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác,
    Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
    HNI 9/9 - B2. 💥💥💥. 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC – Henry Le 1. Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta, Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm, Mỗi người là một mảnh gương soi, Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau. 2. Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác, Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân, Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước, Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta. 3. Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo, Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo, Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt, Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong. 4. Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật, Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè, Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình, Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài. 5. Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng, Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn, Ta sẽ thôi vội vã lướt qua, Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ. 6. Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy, Khi ta không chỉ sống cho riêng mình, Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người, Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác. 7. Thấu cảm không phải là thương hại, Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc, Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau, Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ. 8. Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận, Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành, Ta nhìn vào người đang im lặng, Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh. 9. Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau, Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu? Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân, Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền. 10. Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ, Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín, Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau, Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn. 11. Đặt mình vào vị trí người khác, Không chỉ là một hành động nhất thời, Mà là cách sống – một nền văn hóa, Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước. 12. Ngày ta biết mở rộng lòng, Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã, Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác, Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
    Like
    Love
    Angry
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/PVCqNFwIuB0?si=n2Q0XHC_4oTYaRq9
    https://youtu.be/PVCqNFwIuB0?si=n2Q0XHC_4oTYaRq9
    Like
    Love
    6
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/lySb3ID6Vvo?si=kpY6dliBb-JiFq4B
    https://youtu.be/lySb3ID6Vvo?si=kpY6dliBb-JiFq4B
    Like
    Love
    6
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/Z7nPyxmgdcQ?si=8sTJPBVRyDA6MXbb
    https://youtu.be/Z7nPyxmgdcQ?si=8sTJPBVRyDA6MXbb
    Like
    Love
    6
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/uCUHJBqeULc?si=vBN2Rfp6v0Cs16sJ
    https://youtu.be/uCUHJBqeULc?si=vBN2Rfp6v0Cs16sJ
    Like
    Love
    7
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • https://youtu.be/whRepeW0tMQ?si=_H3MsV9vV71meI1F
    https://youtu.be/whRepeW0tMQ?si=_H3MsV9vV71meI1F
    Like
    Love
    7
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 9/9 - B2. . BÀI THƠ CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC – Henry Le
    1.
    Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta,
    Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm,
    Mỗi người là một mảnh gương soi,
    Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau.
    2.
    Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác,
    Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân,
    Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước,
    Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta.

    3.
    Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo,
    Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo,
    Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt,
    Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong.

    4.
    Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật,
    Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè,
    Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình,
    Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài.

    5.
    Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng,
    Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn,
    Ta sẽ thôi vội vã lướt qua,
    Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ.

    6.
    Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy,
    Khi ta không chỉ sống cho riêng mình,
    Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người,
    Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác.

    7.
    Thấu cảm không phải là thương hại,
    Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc,
    Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau,
    Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ.

    8.
    Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận,
    Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành,
    Ta nhìn vào người đang im lặng,
    Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh.

    9.
    Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau,
    Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu?
    Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân,
    Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền.

    10.
    Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ,
    Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín,
    Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau,
    Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn.

    11.
    Đặt mình vào vị trí người khác,
    Không chỉ là một hành động nhất thời,
    Mà là cách sống – một nền văn hóa,
    Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước.

    12.
    Ngày ta biết mở rộng lòng,
    Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã,
    Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác,
    Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
    HNI 9/9 - B2. 💥💥💥. 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 39: ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ NGƯỜI KHÁC – Henry Le 1. Ta vẫn thường nhìn đời bằng đôi mắt của riêng ta, Mà quên rằng thế giới rộng hơn ngàn dặm, Mỗi người là một mảnh gương soi, Phản chiếu nỗi đau, niềm vui, khát vọng không giống nhau. 2. Nếu một lần ta thử bước vào đôi giày cũ mòn của kẻ khác, Cảm nhận đá sỏi cào xước bàn chân, Ta sẽ hiểu tại sao họ chậm bước, Và thôi giận hờn khi họ không kịp theo ta. 3. Đặt mình vào vị trí của người mẹ nghèo, Mỗi bữa cơm đong đếm từng hạt gạo, Thì ta sẽ thôi cười nhạo sự keo kiệt, Bởi đằng sau là cả một trời nước mắt nuốt vào trong. 4. Đặt mình vào vị trí của đứa trẻ khuyết tật, Chỉ muốn một lần được chạy như bao bạn bè, Thì ta sẽ biết nâng niu đôi chân mình, Và nhẹ tay dìu kẻ yếu trên đường dài. 5. Đặt mình vào vị trí của người già lạc lõng, Giữa phố phường đông đúc nhưng cô đơn, Ta sẽ thôi vội vã lướt qua, Mà dừng lại lắng nghe một câu chuyện cũ. 6. Thế giới sẽ dịu dàng hơn biết mấy, Khi ta không chỉ sống cho riêng mình, Khi ánh mắt biết soi vào bóng tối của người, Khi trái tim biết rung cùng nhịp đập khác. 7. Thấu cảm không phải là thương hại, Mà là cây cầu nối hai bờ cô độc, Mỗi bước đi là một nhịp gần nhau, Để nhân loại thôi lạc trong hố sâu chia rẽ. 8. Ta nhìn vào kẻ đang nổi giận, Thấy sau tiếng gào là vết thương chưa lành, Ta nhìn vào người đang im lặng, Thấy sau nụ cười là bão tố lặng thinh. 9. Nếu ai cũng biết đặt mình vào vị trí của nhau, Thì chiến tranh nào còn lý do để bắt đầu? Nếu nhà lãnh đạo lắng nghe nỗi khổ của dân, Thì quốc gia sẽ bừng sáng niềm tin vững bền. 10. Ta tập đi vào đôi mắt kẻ xa lạ, Tập nghe bằng đôi tai của người câm nín, Tập cảm nhận bằng trái tim của kẻ khổ đau, Thì chính ta mới thật sự là con người trọn vẹn. 11. Đặt mình vào vị trí người khác, Không chỉ là một hành động nhất thời, Mà là cách sống – một nền văn hóa, Để nhân loại cùng nâng nhau tiến bước. 12. Ngày ta biết mở rộng lòng, Là ngày ta giải phóng chính mình khỏi xiềng xích bản ngã, Ngày ta biết nhìn bằng muôn đôi mắt khác, Là ngày thế giới hóa thành đại gia đình.
    Like
    Love
    8
    3 Bình luận 0 Chia sẽ