HNI 19-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 27: MỘT NGÀY SỐNG CHẬM GIỮA NGÔI LÀNG

Mặt trời thức dậy trước tiếng chuông
Ánh sáng chạm nhẹ vào khung cửa gỗ
Một ngày bắt đầu bằng hơi thở sâu
Không phải bằng vội vàng và lo lắng

Con đường nhỏ dẫn vào rừng
Còn đọng sương của đêm qua
Bước chân người chậm rãi
Như đang học lại cách đi

Tiếng chim là bản nhạc buổi sớm
Gió là người bạn đầu ngày
Mỗi chiếc lá rung nhẹ
Như chào một linh hồn mới tỉnh

Bữa sáng thơm mùi hạt ngũ cốc
Một tách trà ấm lan hương
Không có màn hình sáng lạnh
Chỉ có ánh mắt nhìn nhau

Công việc bắt đầu trong bình an
Không ai chạy đua với thời gian
Những bàn tay tạo nên giá trị
Không đánh đổi bằng sức khỏe

Buổi trưa nằm nghỉ dưới tán cây
Ánh nắng nhảy múa qua kẽ lá
Một giấc ngủ ngắn dịu dàng
Như vòng tay của đất mẹ

Chiều đến mang theo nhịp thở mới
Những bước chân trên thảm cỏ
Tiếng cười vang giữa khoảng trời
Làm nhẹ đi mọi mỏi mệt

Khi hoàng hôn nhuộm màu mái nhà
Bếp lửa gọi người trở về
Bữa tối không chỉ là thức ăn
Mà là khoảnh khắc đoàn viên

Đêm buông xuống thật chậm
Ánh đèn vàng thay ánh điện xanh
Cuốn sách mở ra yên tĩnh
Giấc ngủ đến như người bạn cũ

Một ngày khép lại nhẹ nhàng
Không tiếc nuối, không vội vàng
Chỉ biết rằng mình đã sống
Đủ sâu cho từng khoảnh khắc

Và ngày mai lại bắt đầu
Bằng ánh nắng và hơi thở mới
HNI 19-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 27: MỘT NGÀY SỐNG CHẬM GIỮA NGÔI LÀNG Mặt trời thức dậy trước tiếng chuông Ánh sáng chạm nhẹ vào khung cửa gỗ Một ngày bắt đầu bằng hơi thở sâu Không phải bằng vội vàng và lo lắng Con đường nhỏ dẫn vào rừng Còn đọng sương của đêm qua Bước chân người chậm rãi Như đang học lại cách đi Tiếng chim là bản nhạc buổi sớm Gió là người bạn đầu ngày Mỗi chiếc lá rung nhẹ Như chào một linh hồn mới tỉnh Bữa sáng thơm mùi hạt ngũ cốc Một tách trà ấm lan hương Không có màn hình sáng lạnh Chỉ có ánh mắt nhìn nhau Công việc bắt đầu trong bình an Không ai chạy đua với thời gian Những bàn tay tạo nên giá trị Không đánh đổi bằng sức khỏe Buổi trưa nằm nghỉ dưới tán cây Ánh nắng nhảy múa qua kẽ lá Một giấc ngủ ngắn dịu dàng Như vòng tay của đất mẹ Chiều đến mang theo nhịp thở mới Những bước chân trên thảm cỏ Tiếng cười vang giữa khoảng trời Làm nhẹ đi mọi mỏi mệt Khi hoàng hôn nhuộm màu mái nhà Bếp lửa gọi người trở về Bữa tối không chỉ là thức ăn Mà là khoảnh khắc đoàn viên Đêm buông xuống thật chậm Ánh đèn vàng thay ánh điện xanh Cuốn sách mở ra yên tĩnh Giấc ngủ đến như người bạn cũ Một ngày khép lại nhẹ nhàng Không tiếc nuối, không vội vàng Chỉ biết rằng mình đã sống Đủ sâu cho từng khoảnh khắc Và ngày mai lại bắt đầu Bằng ánh nắng và hơi thở mới
Like
Love
Wow
10
0 Bình luận 0 Chia sẽ