HNI 21-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: KHI CHIỀU RƠI CHẬM TRÊN MÁI NHÀ
Có một buổi chiều rơi rất chậm
Rơi qua mái tóc đã bạc màu
Rơi qua khung cửa sổ im lặng
Rơi vào căn phòng không tiếng nói
Chiếc ghế cũ vẫn ở nơi quen
Nhưng người ngồi đối diện đã đi xa
Chiếc tách trà vẫn còn ấm
Mà câu chuyện thì không còn bắt đầu
Ti vi vẫn bật mỗi buổi tối
Như một người bạn không biết mệt
Âm thanh lấp đầy căn phòng nhỏ
Nhưng không lấp đầy khoảng trống trong tim
Điện thoại nằm yên trên bàn
Không còn những cuộc gọi bất ngờ
Chỉ còn danh bạ đầy kỷ niệm
Những cái tên ngủ yên cùng năm tháng
Có những con đường đã quen
Từng đông vui tiếng cười con trẻ
Giờ chỉ còn tiếng gió đi qua
Như đang tìm ai đã vắng
Thời gian đi qua rất khẽ
Nhưng để lại những khoảng trống dài
Mỗi ngày giống như ngày hôm trước
Lặng lẽ trôi như dòng sông già
Không ai thấy nỗi buồn có hình dạng
Không ai nghe được tiếng cô đơn
Chỉ có buổi chiều dài thêm mỗi ngày
Và đêm thì đến sớm hơn một chút
Có khi chỉ cần một câu hỏi
Hôm nay ông bà thấy thế nào
Một cái nắm tay rất nhẹ
Cũng đủ làm ấm cả mùa đông
Có khi chỉ cần một bữa cơm
Ngồi đủ mặt dưới ánh đèn vàng
Những câu chuyện không cần quan trọng
Chỉ cần có người lắng nghe
Người già không sợ ngày tháng
Không sợ những nếp nhăn dài
Chỉ sợ căn nhà quá rộng
Mà bước chân thì quá thưa
Họ từng là bầu trời của ai đó
Từng là điểm tựa của cả gia đình
Từng là người đi trước mở đường
Cho những bước chân hôm nay vững vàng
Nhưng thời gian đổi vai rất nhanh
Những người dẫn đường dần đứng lại
Không phải vì họ yếu đi
Mà vì đoàn người đã đi quá xa
Một cánh cửa khép rất nhẹ
Một thế giới mới mở ra ngoài kia
Nhưng đôi khi phía sau cánh cửa
Có một ánh mắt vẫn chờ
Chờ tiếng cười trở về buổi tối
Chờ bước chân quen thuộc ngoài sân
Chờ một lời hỏi thăm giản dị
Chờ cảm giác mình vẫn cần
Cô đơn không có màu sắc
Nhưng nhuộm buổi chiều thành xám
Cô đơn không có âm thanh
Nhưng làm căn nhà vang tiếng trống
Nếu một ngày ta đi thật nhanh
Xin nhớ quay đầu nhìn lại
Có thể ở phía sau rất xa
Có một người đang chờ ta lớn lên
Và khi hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời
Có một điều giản dị cần nhớ
Người già không cần phép màu
Chỉ cần một bàn tay ở cạnh.
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: KHI CHIỀU RƠI CHẬM TRÊN MÁI NHÀ
Có một buổi chiều rơi rất chậm
Rơi qua mái tóc đã bạc màu
Rơi qua khung cửa sổ im lặng
Rơi vào căn phòng không tiếng nói
Chiếc ghế cũ vẫn ở nơi quen
Nhưng người ngồi đối diện đã đi xa
Chiếc tách trà vẫn còn ấm
Mà câu chuyện thì không còn bắt đầu
Ti vi vẫn bật mỗi buổi tối
Như một người bạn không biết mệt
Âm thanh lấp đầy căn phòng nhỏ
Nhưng không lấp đầy khoảng trống trong tim
Điện thoại nằm yên trên bàn
Không còn những cuộc gọi bất ngờ
Chỉ còn danh bạ đầy kỷ niệm
Những cái tên ngủ yên cùng năm tháng
Có những con đường đã quen
Từng đông vui tiếng cười con trẻ
Giờ chỉ còn tiếng gió đi qua
Như đang tìm ai đã vắng
Thời gian đi qua rất khẽ
Nhưng để lại những khoảng trống dài
Mỗi ngày giống như ngày hôm trước
Lặng lẽ trôi như dòng sông già
Không ai thấy nỗi buồn có hình dạng
Không ai nghe được tiếng cô đơn
Chỉ có buổi chiều dài thêm mỗi ngày
Và đêm thì đến sớm hơn một chút
Có khi chỉ cần một câu hỏi
Hôm nay ông bà thấy thế nào
Một cái nắm tay rất nhẹ
Cũng đủ làm ấm cả mùa đông
Có khi chỉ cần một bữa cơm
Ngồi đủ mặt dưới ánh đèn vàng
Những câu chuyện không cần quan trọng
Chỉ cần có người lắng nghe
Người già không sợ ngày tháng
Không sợ những nếp nhăn dài
Chỉ sợ căn nhà quá rộng
Mà bước chân thì quá thưa
Họ từng là bầu trời của ai đó
Từng là điểm tựa của cả gia đình
Từng là người đi trước mở đường
Cho những bước chân hôm nay vững vàng
Nhưng thời gian đổi vai rất nhanh
Những người dẫn đường dần đứng lại
Không phải vì họ yếu đi
Mà vì đoàn người đã đi quá xa
Một cánh cửa khép rất nhẹ
Một thế giới mới mở ra ngoài kia
Nhưng đôi khi phía sau cánh cửa
Có một ánh mắt vẫn chờ
Chờ tiếng cười trở về buổi tối
Chờ bước chân quen thuộc ngoài sân
Chờ một lời hỏi thăm giản dị
Chờ cảm giác mình vẫn cần
Cô đơn không có màu sắc
Nhưng nhuộm buổi chiều thành xám
Cô đơn không có âm thanh
Nhưng làm căn nhà vang tiếng trống
Nếu một ngày ta đi thật nhanh
Xin nhớ quay đầu nhìn lại
Có thể ở phía sau rất xa
Có một người đang chờ ta lớn lên
Và khi hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời
Có một điều giản dị cần nhớ
Người già không cần phép màu
Chỉ cần một bàn tay ở cạnh.
HNI 21-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: KHI CHIỀU RƠI CHẬM TRÊN MÁI NHÀ
Có một buổi chiều rơi rất chậm
Rơi qua mái tóc đã bạc màu
Rơi qua khung cửa sổ im lặng
Rơi vào căn phòng không tiếng nói
Chiếc ghế cũ vẫn ở nơi quen
Nhưng người ngồi đối diện đã đi xa
Chiếc tách trà vẫn còn ấm
Mà câu chuyện thì không còn bắt đầu
Ti vi vẫn bật mỗi buổi tối
Như một người bạn không biết mệt
Âm thanh lấp đầy căn phòng nhỏ
Nhưng không lấp đầy khoảng trống trong tim
Điện thoại nằm yên trên bàn
Không còn những cuộc gọi bất ngờ
Chỉ còn danh bạ đầy kỷ niệm
Những cái tên ngủ yên cùng năm tháng
Có những con đường đã quen
Từng đông vui tiếng cười con trẻ
Giờ chỉ còn tiếng gió đi qua
Như đang tìm ai đã vắng
Thời gian đi qua rất khẽ
Nhưng để lại những khoảng trống dài
Mỗi ngày giống như ngày hôm trước
Lặng lẽ trôi như dòng sông già
Không ai thấy nỗi buồn có hình dạng
Không ai nghe được tiếng cô đơn
Chỉ có buổi chiều dài thêm mỗi ngày
Và đêm thì đến sớm hơn một chút
Có khi chỉ cần một câu hỏi
Hôm nay ông bà thấy thế nào
Một cái nắm tay rất nhẹ
Cũng đủ làm ấm cả mùa đông
Có khi chỉ cần một bữa cơm
Ngồi đủ mặt dưới ánh đèn vàng
Những câu chuyện không cần quan trọng
Chỉ cần có người lắng nghe
Người già không sợ ngày tháng
Không sợ những nếp nhăn dài
Chỉ sợ căn nhà quá rộng
Mà bước chân thì quá thưa
Họ từng là bầu trời của ai đó
Từng là điểm tựa của cả gia đình
Từng là người đi trước mở đường
Cho những bước chân hôm nay vững vàng
Nhưng thời gian đổi vai rất nhanh
Những người dẫn đường dần đứng lại
Không phải vì họ yếu đi
Mà vì đoàn người đã đi quá xa
Một cánh cửa khép rất nhẹ
Một thế giới mới mở ra ngoài kia
Nhưng đôi khi phía sau cánh cửa
Có một ánh mắt vẫn chờ
Chờ tiếng cười trở về buổi tối
Chờ bước chân quen thuộc ngoài sân
Chờ một lời hỏi thăm giản dị
Chờ cảm giác mình vẫn cần
Cô đơn không có màu sắc
Nhưng nhuộm buổi chiều thành xám
Cô đơn không có âm thanh
Nhưng làm căn nhà vang tiếng trống
Nếu một ngày ta đi thật nhanh
Xin nhớ quay đầu nhìn lại
Có thể ở phía sau rất xa
Có một người đang chờ ta lớn lên
Và khi hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời
Có một điều giản dị cần nhớ
Người già không cần phép màu
Chỉ cần một bàn tay ở cạnh.
0 Bình luận
0 Chia sẽ