HNI 23-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 29: TUỔI GIÀ VẪN ĐANG NỞ HOA
Chiều rơi nhẹ xuống mái nhà
Bóng thời gian đã đi qua nửa đời
Tóc bạc như áng mây trời
Mắt còn ánh lửa chưa rời ước mơ
Bao năm xuôi ngược bến bờ
Bây giờ dừng lại để chờ bình yên
Nhưng lòng vẫn muốn bước lên
Vẫn còn muốn sống, vẫn nên giúp đời
Tuổi già đâu phải nghỉ ngơi
Chỉ là chuyển lối sang nơi nhẹ nhàng
Không còn vội vã bon chen
Nhưng còn khát vọng trao thêm nụ cười
Sớm mai thức dậy thảnh thơi
Có người cần đến – cuộc đời sáng lên
Một lời chia sẻ dịu êm
Một câu chuyện cũ làm mềm tim ai
Một bàn tay nắm bàn tay
Bỗng nhiên khoảng cách dài nay hóa gần
Tuổi già không phải dừng chân
Mà là bắt đầu hành trình mới thôi
Sống vui giữa tiếng gọi mời
Sống cùng bè bạn rạng ngời nắng mai
Cùng nhau gieo hạt ngày mai
Trồng thêm hi vọng trên vai cuộc đời
Tiếng cười vang khắp khoảng trời
Như là tuổi trẻ quay về lần hai
Câu lạc bộ nhỏ sớm mai
Đọc sách, tập dưỡng, chuyện dài kể nhau
Nhịp tim chậm lại thật lâu
Mà sao cuộc sống sắc màu hơn xưa
Có người dạy hát, trồng dừa
Có người viết sách, trồng mùa yêu thương
Có người vẽ lại con đường
Để cho thế hệ mai sau bước vào
Tuổi già không chỉ năm nào
Mà là câu chuyện ngọt ngào phía sau
Bao nhiêu dông bão qua mau
Chắt chiu còn lại ngọt ngào sẻ chia
Nắng chiều không hề chia lìa
Chỉ đang dịu lại như tia nắng vàng
Tuổi già như một mùa sang
Không còn bão tố, dịu dàng gió ru
Ngày xưa lo đủ trăm bề
Giờ đây sống chậm, nghe quê gọi mời
Chén trà thơm giữa khoảng trời
Một ngày bình dị rạng ngời nghĩa nhân
Tuổi già không phải mùa tàn
Mà là mùa trái chín vàng trên cây
Sống vui từng phút từng giây
Sống cho ý nghĩa đong đầy yêu thương
Mai này dù có vô thường
Ta còn để lại con đường đã đi
Một đời sống trọn nghĩa tình
Tuổi già vẫn nở bình minh trong lòng
BÀI THƠ CHƯƠNG 29: TUỔI GIÀ VẪN ĐANG NỞ HOA
Chiều rơi nhẹ xuống mái nhà
Bóng thời gian đã đi qua nửa đời
Tóc bạc như áng mây trời
Mắt còn ánh lửa chưa rời ước mơ
Bao năm xuôi ngược bến bờ
Bây giờ dừng lại để chờ bình yên
Nhưng lòng vẫn muốn bước lên
Vẫn còn muốn sống, vẫn nên giúp đời
Tuổi già đâu phải nghỉ ngơi
Chỉ là chuyển lối sang nơi nhẹ nhàng
Không còn vội vã bon chen
Nhưng còn khát vọng trao thêm nụ cười
Sớm mai thức dậy thảnh thơi
Có người cần đến – cuộc đời sáng lên
Một lời chia sẻ dịu êm
Một câu chuyện cũ làm mềm tim ai
Một bàn tay nắm bàn tay
Bỗng nhiên khoảng cách dài nay hóa gần
Tuổi già không phải dừng chân
Mà là bắt đầu hành trình mới thôi
Sống vui giữa tiếng gọi mời
Sống cùng bè bạn rạng ngời nắng mai
Cùng nhau gieo hạt ngày mai
Trồng thêm hi vọng trên vai cuộc đời
Tiếng cười vang khắp khoảng trời
Như là tuổi trẻ quay về lần hai
Câu lạc bộ nhỏ sớm mai
Đọc sách, tập dưỡng, chuyện dài kể nhau
Nhịp tim chậm lại thật lâu
Mà sao cuộc sống sắc màu hơn xưa
Có người dạy hát, trồng dừa
Có người viết sách, trồng mùa yêu thương
Có người vẽ lại con đường
Để cho thế hệ mai sau bước vào
Tuổi già không chỉ năm nào
Mà là câu chuyện ngọt ngào phía sau
Bao nhiêu dông bão qua mau
Chắt chiu còn lại ngọt ngào sẻ chia
Nắng chiều không hề chia lìa
Chỉ đang dịu lại như tia nắng vàng
Tuổi già như một mùa sang
Không còn bão tố, dịu dàng gió ru
Ngày xưa lo đủ trăm bề
Giờ đây sống chậm, nghe quê gọi mời
Chén trà thơm giữa khoảng trời
Một ngày bình dị rạng ngời nghĩa nhân
Tuổi già không phải mùa tàn
Mà là mùa trái chín vàng trên cây
Sống vui từng phút từng giây
Sống cho ý nghĩa đong đầy yêu thương
Mai này dù có vô thường
Ta còn để lại con đường đã đi
Một đời sống trọn nghĩa tình
Tuổi già vẫn nở bình minh trong lòng
HNI 23-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 29: TUỔI GIÀ VẪN ĐANG NỞ HOA
Chiều rơi nhẹ xuống mái nhà
Bóng thời gian đã đi qua nửa đời
Tóc bạc như áng mây trời
Mắt còn ánh lửa chưa rời ước mơ
Bao năm xuôi ngược bến bờ
Bây giờ dừng lại để chờ bình yên
Nhưng lòng vẫn muốn bước lên
Vẫn còn muốn sống, vẫn nên giúp đời
Tuổi già đâu phải nghỉ ngơi
Chỉ là chuyển lối sang nơi nhẹ nhàng
Không còn vội vã bon chen
Nhưng còn khát vọng trao thêm nụ cười
Sớm mai thức dậy thảnh thơi
Có người cần đến – cuộc đời sáng lên
Một lời chia sẻ dịu êm
Một câu chuyện cũ làm mềm tim ai
Một bàn tay nắm bàn tay
Bỗng nhiên khoảng cách dài nay hóa gần
Tuổi già không phải dừng chân
Mà là bắt đầu hành trình mới thôi
Sống vui giữa tiếng gọi mời
Sống cùng bè bạn rạng ngời nắng mai
Cùng nhau gieo hạt ngày mai
Trồng thêm hi vọng trên vai cuộc đời
Tiếng cười vang khắp khoảng trời
Như là tuổi trẻ quay về lần hai
Câu lạc bộ nhỏ sớm mai
Đọc sách, tập dưỡng, chuyện dài kể nhau
Nhịp tim chậm lại thật lâu
Mà sao cuộc sống sắc màu hơn xưa
Có người dạy hát, trồng dừa
Có người viết sách, trồng mùa yêu thương
Có người vẽ lại con đường
Để cho thế hệ mai sau bước vào
Tuổi già không chỉ năm nào
Mà là câu chuyện ngọt ngào phía sau
Bao nhiêu dông bão qua mau
Chắt chiu còn lại ngọt ngào sẻ chia
Nắng chiều không hề chia lìa
Chỉ đang dịu lại như tia nắng vàng
Tuổi già như một mùa sang
Không còn bão tố, dịu dàng gió ru
Ngày xưa lo đủ trăm bề
Giờ đây sống chậm, nghe quê gọi mời
Chén trà thơm giữa khoảng trời
Một ngày bình dị rạng ngời nghĩa nhân
Tuổi già không phải mùa tàn
Mà là mùa trái chín vàng trên cây
Sống vui từng phút từng giây
Sống cho ý nghĩa đong đầy yêu thương
Mai này dù có vô thường
Ta còn để lại con đường đã đi
Một đời sống trọn nghĩa tình
Tuổi già vẫn nở bình minh trong lòng