HNI 23-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 30: KHÚC CA MỖI NGÀY
Sớm mai nắng rót hiên nhà
Tiếng chim thức giấc ngân xa dịu dàng
Mái đầu sương phủ nhẹ nhàng
Vẫn nghe tim đập rộn ràng niềm vui
Bước chân chậm rãi dạo chơi
Gặp nhau nở nụ cười tươi ấm lòng
Tiếng đàn vang giữa khoảng không
Kéo theo ký ức mênh mông một thời
Bàn tay run vẫn viết lời
Bài thơ nhỏ gửi cuộc đời thảnh thơi
Nét cọ tô những khoảng trời
Sắc màu thắp sáng bao lời mộng mơ
Một đời gió bụi bơ vơ
Nay trong câu hát bất ngờ bình yên
Chiều về khúc nhạc triền miên
Nhẹ như chiếc lá nghiêng nghiêng trước thềm
Câu hò vang giữa êm đềm
Kéo miền ký ức qua thêm nhịp cầu
Bài ca cũ hát thật lâu
Mà nghe như mới nhiệm màu hôm nay
Ánh đèn rực sáng sân này
Tiếng cười lan tỏa đong đầy yêu thương
Nụ cười nở khắp bốn phương
Tuổi già đâu phải con đường lặng im
Mỗi ngày thêm một cánh chim
Bay qua mỏi mệt tìm miền an vui
Giao lưu lời hát ngọt bùi
Nghe trong tim thấy cuộc đời nở hoa
Một câu chuyện cũ kể ra
Cả phòng vang tiếng ngân nga tiếng cười
Mỗi ngày là một cuộc chơi
Sống vui từng phút rạng ngời bình minh
Văn chương kết nối nghĩa tình
Cho tim thêm nhịp hồi sinh dịu dàng
Những vần thơ viết miên man
Thắp lên hy vọng ngập tràn ngày mai
Tuổi vàng chẳng phải tàn phai
Mà là mùa chín đong đầy yêu thương
Nghệ thuật thắp sáng con đường
Cho tim trẻ mãi trên từng bước đi
Câu ca giữ trọn xuân thì
Cho đời thêm những diệu kỳ bình yên
Mỗi ngày như một lễ hội
Nụ cười tỏa nắng rạng ngời niềm tin
Dẫu năm tháng phủ bóng chiều
Lòng ta vẫn hát bao điều mộng mơ
Niềm vui giản dị bất ngờ
Trong từng giai điệu vần thơ dịu dàng
Thời gian khẽ bước nhẹ nhàng
Để ta vẫn thấy rộn ràng trái tim
Sống vui trong mỗi bình minh
Ngày nào cũng hóa hành trình rực rỡ
BÀI THƠ CHƯƠNG 30: KHÚC CA MỖI NGÀY
Sớm mai nắng rót hiên nhà
Tiếng chim thức giấc ngân xa dịu dàng
Mái đầu sương phủ nhẹ nhàng
Vẫn nghe tim đập rộn ràng niềm vui
Bước chân chậm rãi dạo chơi
Gặp nhau nở nụ cười tươi ấm lòng
Tiếng đàn vang giữa khoảng không
Kéo theo ký ức mênh mông một thời
Bàn tay run vẫn viết lời
Bài thơ nhỏ gửi cuộc đời thảnh thơi
Nét cọ tô những khoảng trời
Sắc màu thắp sáng bao lời mộng mơ
Một đời gió bụi bơ vơ
Nay trong câu hát bất ngờ bình yên
Chiều về khúc nhạc triền miên
Nhẹ như chiếc lá nghiêng nghiêng trước thềm
Câu hò vang giữa êm đềm
Kéo miền ký ức qua thêm nhịp cầu
Bài ca cũ hát thật lâu
Mà nghe như mới nhiệm màu hôm nay
Ánh đèn rực sáng sân này
Tiếng cười lan tỏa đong đầy yêu thương
Nụ cười nở khắp bốn phương
Tuổi già đâu phải con đường lặng im
Mỗi ngày thêm một cánh chim
Bay qua mỏi mệt tìm miền an vui
Giao lưu lời hát ngọt bùi
Nghe trong tim thấy cuộc đời nở hoa
Một câu chuyện cũ kể ra
Cả phòng vang tiếng ngân nga tiếng cười
Mỗi ngày là một cuộc chơi
Sống vui từng phút rạng ngời bình minh
Văn chương kết nối nghĩa tình
Cho tim thêm nhịp hồi sinh dịu dàng
Những vần thơ viết miên man
Thắp lên hy vọng ngập tràn ngày mai
Tuổi vàng chẳng phải tàn phai
Mà là mùa chín đong đầy yêu thương
Nghệ thuật thắp sáng con đường
Cho tim trẻ mãi trên từng bước đi
Câu ca giữ trọn xuân thì
Cho đời thêm những diệu kỳ bình yên
Mỗi ngày như một lễ hội
Nụ cười tỏa nắng rạng ngời niềm tin
Dẫu năm tháng phủ bóng chiều
Lòng ta vẫn hát bao điều mộng mơ
Niềm vui giản dị bất ngờ
Trong từng giai điệu vần thơ dịu dàng
Thời gian khẽ bước nhẹ nhàng
Để ta vẫn thấy rộn ràng trái tim
Sống vui trong mỗi bình minh
Ngày nào cũng hóa hành trình rực rỡ
HNI 23-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 30: KHÚC CA MỖI NGÀY
Sớm mai nắng rót hiên nhà
Tiếng chim thức giấc ngân xa dịu dàng
Mái đầu sương phủ nhẹ nhàng
Vẫn nghe tim đập rộn ràng niềm vui
Bước chân chậm rãi dạo chơi
Gặp nhau nở nụ cười tươi ấm lòng
Tiếng đàn vang giữa khoảng không
Kéo theo ký ức mênh mông một thời
Bàn tay run vẫn viết lời
Bài thơ nhỏ gửi cuộc đời thảnh thơi
Nét cọ tô những khoảng trời
Sắc màu thắp sáng bao lời mộng mơ
Một đời gió bụi bơ vơ
Nay trong câu hát bất ngờ bình yên
Chiều về khúc nhạc triền miên
Nhẹ như chiếc lá nghiêng nghiêng trước thềm
Câu hò vang giữa êm đềm
Kéo miền ký ức qua thêm nhịp cầu
Bài ca cũ hát thật lâu
Mà nghe như mới nhiệm màu hôm nay
Ánh đèn rực sáng sân này
Tiếng cười lan tỏa đong đầy yêu thương
Nụ cười nở khắp bốn phương
Tuổi già đâu phải con đường lặng im
Mỗi ngày thêm một cánh chim
Bay qua mỏi mệt tìm miền an vui
Giao lưu lời hát ngọt bùi
Nghe trong tim thấy cuộc đời nở hoa
Một câu chuyện cũ kể ra
Cả phòng vang tiếng ngân nga tiếng cười
Mỗi ngày là một cuộc chơi
Sống vui từng phút rạng ngời bình minh
Văn chương kết nối nghĩa tình
Cho tim thêm nhịp hồi sinh dịu dàng
Những vần thơ viết miên man
Thắp lên hy vọng ngập tràn ngày mai
Tuổi vàng chẳng phải tàn phai
Mà là mùa chín đong đầy yêu thương
Nghệ thuật thắp sáng con đường
Cho tim trẻ mãi trên từng bước đi
Câu ca giữ trọn xuân thì
Cho đời thêm những diệu kỳ bình yên
Mỗi ngày như một lễ hội
Nụ cười tỏa nắng rạng ngời niềm tin
Dẫu năm tháng phủ bóng chiều
Lòng ta vẫn hát bao điều mộng mơ
Niềm vui giản dị bất ngờ
Trong từng giai điệu vần thơ dịu dàng
Thời gian khẽ bước nhẹ nhàng
Để ta vẫn thấy rộn ràng trái tim
Sống vui trong mỗi bình minh
Ngày nào cũng hóa hành trình rực rỡ