HNI 26-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 2: CƠ THỂ – TÂM TRÍ – LINH HỒN

Con người là một chỉnh thể
Không chia tách giữa thân và tâm hồn
Một suy nghĩ khẽ dâng lên
Cũng làm tim đập bồn chồn trong ta

Nỗi lo chưa kịp gọi tên

Dạ dày đã thấy cồn cào lặng im

Một đêm thao thức lặng thinh

Sáng ra cơ thể rã rời mỏi mê



Cảm xúc có hình có dạng

Chảy trong từng tế bào âm thầm

Niềm vui lan tỏa rất nhanh

Như tia nắng sớm hong lành ban mai



Khi lòng bình yên nhẹ bước

Hơi thở sâu chạm tới an nhiên

Thân này cũng bỗng dịu hiền

Bao nhiêu mệt mỏi tự nhiên rời xa



Tâm trí như dòng sông chảy

Đục trong quyết định cảnh đời

Nếu đầy âu lo mệt mỏi

Sóng lòng nổi gió không nguôi đêm ngày



Cơ thể lặng thầm lên tiếng

Bằng cơn đau rất dịu dàng thôi

Đó không phải sự chống đối

Mà là lời nhắc ta cần nghỉ ngơi



Một bữa ăn nhiều căng thẳng

Cũng làm tiêu hóa nặng nề

Một ngày thiếu đi vận động

Tâm hồn bỗng thấy ê chề



Thiếu ngủ làm lòng dễ giận

Thiếu vui làm mắt kém trong

Cơ thể và tâm gắn chặt

Như nhịp thở nối dòng thời gian



Nhưng sâu hơn nơi thầm lặng

Là vùng ánh sáng tâm linh

Nơi con người tìm ý nghĩa

Cho từng khoảnh khắc đời mình



Nếu đời thiếu đi mục đích

Ta như chiếc lá rời cành

Sáng mai không còn động lực

Để bước tiếp đoạn đường dài



Ba vòng tròn luôn giao thoa

Thân – tâm – linh hồn hòa ca

Thiếu một vòng tròn nhỏ bé

Cân bằng sẽ vỡ rất xa



Khi ta sống trong căng thẳng

Cơ thể chuyển sang sinh tồn

Bao chữa lành đều tạm ngưng

Chỉ còn phản xạ bảo toàn



Nhưng khi tâm hồn thư giãn

Hơi thở trở lại nhẹ nhàng

Từng tế bào âm thầm chữa

Vết thương năm tháng dịu dàng
HNI 26-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 2: CƠ THỂ – TÂM TRÍ – LINH HỒN Con người là một chỉnh thể Không chia tách giữa thân và tâm hồn Một suy nghĩ khẽ dâng lên Cũng làm tim đập bồn chồn trong ta Nỗi lo chưa kịp gọi tên Dạ dày đã thấy cồn cào lặng im Một đêm thao thức lặng thinh Sáng ra cơ thể rã rời mỏi mê Cảm xúc có hình có dạng Chảy trong từng tế bào âm thầm Niềm vui lan tỏa rất nhanh Như tia nắng sớm hong lành ban mai Khi lòng bình yên nhẹ bước Hơi thở sâu chạm tới an nhiên Thân này cũng bỗng dịu hiền Bao nhiêu mệt mỏi tự nhiên rời xa Tâm trí như dòng sông chảy Đục trong quyết định cảnh đời Nếu đầy âu lo mệt mỏi Sóng lòng nổi gió không nguôi đêm ngày Cơ thể lặng thầm lên tiếng Bằng cơn đau rất dịu dàng thôi Đó không phải sự chống đối Mà là lời nhắc ta cần nghỉ ngơi Một bữa ăn nhiều căng thẳng Cũng làm tiêu hóa nặng nề Một ngày thiếu đi vận động Tâm hồn bỗng thấy ê chề Thiếu ngủ làm lòng dễ giận Thiếu vui làm mắt kém trong Cơ thể và tâm gắn chặt Như nhịp thở nối dòng thời gian Nhưng sâu hơn nơi thầm lặng Là vùng ánh sáng tâm linh Nơi con người tìm ý nghĩa Cho từng khoảnh khắc đời mình Nếu đời thiếu đi mục đích Ta như chiếc lá rời cành Sáng mai không còn động lực Để bước tiếp đoạn đường dài Ba vòng tròn luôn giao thoa Thân – tâm – linh hồn hòa ca Thiếu một vòng tròn nhỏ bé Cân bằng sẽ vỡ rất xa Khi ta sống trong căng thẳng Cơ thể chuyển sang sinh tồn Bao chữa lành đều tạm ngưng Chỉ còn phản xạ bảo toàn Nhưng khi tâm hồn thư giãn Hơi thở trở lại nhẹ nhàng Từng tế bào âm thầm chữa Vết thương năm tháng dịu dàng
Like
Love
3
0 Comments 0 Shares