HNI 20/5
Bài Thơ — Chương 8
Không Ai Đến Cứu Bạn

Có những đêm lòng người đầy tuyệt vọng
Ngước nhìn đời rồi lặng lẽ chờ mong
Chờ một phép màu đi qua bóng tối
Chờ một ai kéo mình khỏi long đong.

Ta từng nghĩ sẽ có người thấu hiểu
Sẽ có bàn tay dìu bước lúc đau
Sẽ có lúc cuộc đời thôi nghiệt ngã
Và bình yên tự tìm đến mai sau.

Nhưng rồi lớn giữa cuộc đời khắc nghiệt
Ta hiểu ra một sự thật nghẹn lòng
Khi gục ngã chẳng mấy ai dừng lại
Thế giới này vẫn lặng lẽ quay vòng.

Không ai thức thay ta vào buổi sáng
Không ai học thay trí não của mình
Không ai sống thay những ngày mỏi mệt
Không ai đi thay đoạn đường hành trình.

Có những người mãi sống đời chờ đợi
Đợi cơ hội, đợi may mắn ghé qua
Đợi cảm hứng rồi mới bắt đầu sống
Đợi một ngày tự nhiên sẽ nở hoa.

Nhưng năm tháng chẳng vì ai đứng lại
Giấc mơ nào rồi cũng héo theo năm
Người chờ mãi thường đánh rơi tuổi trẻ
Khi nhận ra… tóc đã phủ bụi trầm.

Không ai cứu ta khỏi vùng lười biếng
Không ai nâng ta dậy khỏi trì hoãn dài lâu
Không ai biến một tâm hồn yếu đuối
Thành đại bàng nếu tự nó cúi đầu.

Sức mạnh thật được sinh từ giông bão
Không trưởng thành trong dễ dãi yên vui
Sắt phải cháy giữa ngọn lửa đỏ rực
Người muốn lớn phải bước giữa ngậm ngùi.

Có những lúc chẳng còn ai bên cạnh
Chỉ riêng mình đối diện những đêm sâu
Chính khoảnh khắc tưởng mình đang gục ngã
Lại là nơi sức mạnh bắt đầu.

Người mạnh mẽ không phải chưa từng khóc
Họ chỉ không ở mãi dưới vực sâu
Dù cuộc sống nghìn lần xô họ ngã
Họ vẫn đi dù chân rướm máu đau.

Tự lực sống là kỹ năng thời đại
Khi thế gian đổi thay quá vô thường
Ai phụ thuộc sẽ dễ dàng sụp đổ
Giữa dòng đời biến động khắp bốn phương.

Hãy học cách tự chữa lành thương tổn
Tự đứng lên sau những cuộc chia ly
Tự học hỏi để nâng mình mạnh mẽ
Tự vượt qua nghịch cảnh của đời đi.

Bạn có thể nhận tình thương, giúp đỡ
Nhưng đừng xem đó chiếc nạng đời mình
Vì sức mạnh bền lâu không ở ngoài
Mà nằm sâu trong ý chí lặng thinh.

Có những lúc chẳng ai tin vào bạn
Không ai nhìn ra ánh lửa trong tim
Bạn phải học tự tin vào chính mình
Giữa những ngày bóng tối phủ im lìm.

Người thành công từng có ngày vô danh
Từng cô độc giữa muôn ngàn nghi ngại
Nhưng họ bước dù chẳng ai cổ vũ
Vì biết mình không thể sống mãi hoài.

Trưởng thành thật là khi thôi than trách
Không hỏi đời: “Ai sẽ cứu lấy tôi?”
Mà đứng dậy giữa muôn vàn giông tố
Tự xây mình thành ánh sáng giữa đời.

Không ai đến cứu bạn đâu, hãy nhớ
Nhưng điều đó không phải để tuyệt vọng
Mà để biết bên trong mình mạnh mẽ
Hơn rất nhiều điều ta vẫn từng mong.

Và một ngày nhìn lại quãng đường cũ
Bạn mỉm cười sau tất cả đau thương
Người từng yếu giờ trở nên bản lĩnh
Tự bước đi không cần chỗ nương nhờ.

Chính khoảnh khắc thôi chờ người cứu rỗi
Là khoảnh khắc đời thật sự bắt đầu.
HNI 20/5 📕Bài Thơ — Chương 8 Không Ai Đến Cứu Bạn Có những đêm lòng người đầy tuyệt vọng Ngước nhìn đời rồi lặng lẽ chờ mong Chờ một phép màu đi qua bóng tối Chờ một ai kéo mình khỏi long đong. Ta từng nghĩ sẽ có người thấu hiểu Sẽ có bàn tay dìu bước lúc đau Sẽ có lúc cuộc đời thôi nghiệt ngã Và bình yên tự tìm đến mai sau. Nhưng rồi lớn giữa cuộc đời khắc nghiệt Ta hiểu ra một sự thật nghẹn lòng Khi gục ngã chẳng mấy ai dừng lại Thế giới này vẫn lặng lẽ quay vòng. Không ai thức thay ta vào buổi sáng Không ai học thay trí não của mình Không ai sống thay những ngày mỏi mệt Không ai đi thay đoạn đường hành trình. Có những người mãi sống đời chờ đợi Đợi cơ hội, đợi may mắn ghé qua Đợi cảm hứng rồi mới bắt đầu sống Đợi một ngày tự nhiên sẽ nở hoa. Nhưng năm tháng chẳng vì ai đứng lại Giấc mơ nào rồi cũng héo theo năm Người chờ mãi thường đánh rơi tuổi trẻ Khi nhận ra… tóc đã phủ bụi trầm. Không ai cứu ta khỏi vùng lười biếng Không ai nâng ta dậy khỏi trì hoãn dài lâu Không ai biến một tâm hồn yếu đuối Thành đại bàng nếu tự nó cúi đầu. Sức mạnh thật được sinh từ giông bão Không trưởng thành trong dễ dãi yên vui Sắt phải cháy giữa ngọn lửa đỏ rực Người muốn lớn phải bước giữa ngậm ngùi. Có những lúc chẳng còn ai bên cạnh Chỉ riêng mình đối diện những đêm sâu Chính khoảnh khắc tưởng mình đang gục ngã Lại là nơi sức mạnh bắt đầu. Người mạnh mẽ không phải chưa từng khóc Họ chỉ không ở mãi dưới vực sâu Dù cuộc sống nghìn lần xô họ ngã Họ vẫn đi dù chân rướm máu đau. Tự lực sống là kỹ năng thời đại Khi thế gian đổi thay quá vô thường Ai phụ thuộc sẽ dễ dàng sụp đổ Giữa dòng đời biến động khắp bốn phương. Hãy học cách tự chữa lành thương tổn Tự đứng lên sau những cuộc chia ly Tự học hỏi để nâng mình mạnh mẽ Tự vượt qua nghịch cảnh của đời đi. Bạn có thể nhận tình thương, giúp đỡ Nhưng đừng xem đó chiếc nạng đời mình Vì sức mạnh bền lâu không ở ngoài Mà nằm sâu trong ý chí lặng thinh. Có những lúc chẳng ai tin vào bạn Không ai nhìn ra ánh lửa trong tim Bạn phải học tự tin vào chính mình Giữa những ngày bóng tối phủ im lìm. Người thành công từng có ngày vô danh Từng cô độc giữa muôn ngàn nghi ngại Nhưng họ bước dù chẳng ai cổ vũ Vì biết mình không thể sống mãi hoài. Trưởng thành thật là khi thôi than trách Không hỏi đời: “Ai sẽ cứu lấy tôi?” Mà đứng dậy giữa muôn vàn giông tố Tự xây mình thành ánh sáng giữa đời. Không ai đến cứu bạn đâu, hãy nhớ Nhưng điều đó không phải để tuyệt vọng Mà để biết bên trong mình mạnh mẽ Hơn rất nhiều điều ta vẫn từng mong. Và một ngày nhìn lại quãng đường cũ Bạn mỉm cười sau tất cả đau thương Người từng yếu giờ trở nên bản lĩnh Tự bước đi không cần chỗ nương nhờ. Chính khoảnh khắc thôi chờ người cứu rỗi Là khoảnh khắc đời thật sự bắt đầu.
Like
Love
Yay
Wow
Angry
12
0 Bình luận 0 Chia sẽ