HNI 21/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 12
NGƯỜI NGHÈO NHẤT LÀ NGƯỜI NGỪNG HỌC
Có những người chẳng nghèo tiền bạc
Nhưng tâm hồn dần héo khô đi
Vì năm tháng quên không học hỏi
Nên cuộc đời lạc giữa chia ly
Có những kẻ mang đầy vật chất
Mà tương lai lại hóa mong manh
Bởi tư duy ngủ quên quá sớm
Không dám thay đổi chính bản thân mình
Người nghèo nhất đâu vì cơm áo
Mà nghèo vì đánh mất niềm tin
Nghèo vì sợ bước qua giới hạn
Tự khóa đời trong chiếc bóng im lìm
Có người nói: “Tôi già rồi đó”
“Không theo kịp công nghệ đâu mà”
Nhưng tuổi tác chưa từng ngăn nổi
Một trái tim còn muốn vươn xa
Thế giới đổi từng ngày rất vội
Ai đứng yên sẽ chậm phía sau
Sự tụt hậu âm thầm như gió
Đến khi buồn mới nhận niềm đau
Một trang sách có thể đổi hướng
Một bài học có thể đổi đời
Một tư duy tích cực nhỏ bé
Cũng giúp người bước khỏi chơi vơi
Kiến thức ấy như ngọn lửa sáng
Soi con đường giữa lúc tối đen
Người còn học là còn hy vọng
Còn ngày mai, còn những ngọn đèn
Đừng sợ mình bắt đầu muộn quá
Chỉ nên sợ chẳng dám bắt đầu
Bởi cây lớn cũng từ hạt nhỏ
Biển mênh mông từ những dòng sâu
Ai kiên nhẫn học từng chút một
Rồi thời gian sẽ trả hoa thơm
Cuộc đời thưởng cho người tiến bước
Dẫu hành trình lắm nỗi cô đơn
Hãy đứng dậy học điều mới mẻ
Dẫu hôm nay còn lắm nhọc nhằn
Vì tương lai không dành cho kẻ
Sống cả đời trong chiếc bóng quen
Người giàu nhất là người còn học
Còn khát khao thay đổi chính mình
Và hạnh phúc lớn lao đẹp nhất
Là mỗi ngày thêm sáng niềm tin.
BÀI THƠ CHƯƠNG 12
NGƯỜI NGHÈO NHẤT LÀ NGƯỜI NGỪNG HỌC
Có những người chẳng nghèo tiền bạc
Nhưng tâm hồn dần héo khô đi
Vì năm tháng quên không học hỏi
Nên cuộc đời lạc giữa chia ly
Có những kẻ mang đầy vật chất
Mà tương lai lại hóa mong manh
Bởi tư duy ngủ quên quá sớm
Không dám thay đổi chính bản thân mình
Người nghèo nhất đâu vì cơm áo
Mà nghèo vì đánh mất niềm tin
Nghèo vì sợ bước qua giới hạn
Tự khóa đời trong chiếc bóng im lìm
Có người nói: “Tôi già rồi đó”
“Không theo kịp công nghệ đâu mà”
Nhưng tuổi tác chưa từng ngăn nổi
Một trái tim còn muốn vươn xa
Thế giới đổi từng ngày rất vội
Ai đứng yên sẽ chậm phía sau
Sự tụt hậu âm thầm như gió
Đến khi buồn mới nhận niềm đau
Một trang sách có thể đổi hướng
Một bài học có thể đổi đời
Một tư duy tích cực nhỏ bé
Cũng giúp người bước khỏi chơi vơi
Kiến thức ấy như ngọn lửa sáng
Soi con đường giữa lúc tối đen
Người còn học là còn hy vọng
Còn ngày mai, còn những ngọn đèn
Đừng sợ mình bắt đầu muộn quá
Chỉ nên sợ chẳng dám bắt đầu
Bởi cây lớn cũng từ hạt nhỏ
Biển mênh mông từ những dòng sâu
Ai kiên nhẫn học từng chút một
Rồi thời gian sẽ trả hoa thơm
Cuộc đời thưởng cho người tiến bước
Dẫu hành trình lắm nỗi cô đơn
Hãy đứng dậy học điều mới mẻ
Dẫu hôm nay còn lắm nhọc nhằn
Vì tương lai không dành cho kẻ
Sống cả đời trong chiếc bóng quen
Người giàu nhất là người còn học
Còn khát khao thay đổi chính mình
Và hạnh phúc lớn lao đẹp nhất
Là mỗi ngày thêm sáng niềm tin.
HNI 21/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 12
NGƯỜI NGHÈO NHẤT LÀ NGƯỜI NGỪNG HỌC
Có những người chẳng nghèo tiền bạc
Nhưng tâm hồn dần héo khô đi
Vì năm tháng quên không học hỏi
Nên cuộc đời lạc giữa chia ly
Có những kẻ mang đầy vật chất
Mà tương lai lại hóa mong manh
Bởi tư duy ngủ quên quá sớm
Không dám thay đổi chính bản thân mình
Người nghèo nhất đâu vì cơm áo
Mà nghèo vì đánh mất niềm tin
Nghèo vì sợ bước qua giới hạn
Tự khóa đời trong chiếc bóng im lìm
Có người nói: “Tôi già rồi đó”
“Không theo kịp công nghệ đâu mà”
Nhưng tuổi tác chưa từng ngăn nổi
Một trái tim còn muốn vươn xa
Thế giới đổi từng ngày rất vội
Ai đứng yên sẽ chậm phía sau
Sự tụt hậu âm thầm như gió
Đến khi buồn mới nhận niềm đau
Một trang sách có thể đổi hướng
Một bài học có thể đổi đời
Một tư duy tích cực nhỏ bé
Cũng giúp người bước khỏi chơi vơi
Kiến thức ấy như ngọn lửa sáng
Soi con đường giữa lúc tối đen
Người còn học là còn hy vọng
Còn ngày mai, còn những ngọn đèn
Đừng sợ mình bắt đầu muộn quá
Chỉ nên sợ chẳng dám bắt đầu
Bởi cây lớn cũng từ hạt nhỏ
Biển mênh mông từ những dòng sâu
Ai kiên nhẫn học từng chút một
Rồi thời gian sẽ trả hoa thơm
Cuộc đời thưởng cho người tiến bước
Dẫu hành trình lắm nỗi cô đơn
Hãy đứng dậy học điều mới mẻ
Dẫu hôm nay còn lắm nhọc nhằn
Vì tương lai không dành cho kẻ
Sống cả đời trong chiếc bóng quen
Người giàu nhất là người còn học
Còn khát khao thay đổi chính mình
Và hạnh phúc lớn lao đẹp nhất
Là mỗi ngày thêm sáng niềm tin.