HNI 21/5
Bài Thơ — Chương 20
CƠ HỘI THƯỜNG ĐẾN SAU KHỦNG HOẢNG
Có những ngày bầu trời rất tối
Gió cuộc đời quật ngã niềm tin
Ta lặng lẽ giữa ngàn mất mát
Ngỡ đời mình chẳng thấy bình minh
Có những lúc mọi điều sụp đổ
Bao dự định tan giữa vô thường
Tiền bạc mất, lòng người đổi khác
Bước chân nào cũng lắm đau thương
Nhưng sau bão trời thường sáng lại
Sau mùa đông cây lại đâm chồi
Cuộc đời cũng như dòng sông lớn
Qua ghềnh sâu mới rộng biển khơi
Người tuyệt vọng chỉ nhìn thấy khổ
Người mạnh mẽ nhìn thấy lối ra
Trong nguy khó luôn còn cơ hội
Cho ai còn dũng cảm bước xa
Có những cánh cửa đời khép lại
Để mở ra chân trời khác hơn
Có thất bại tưởng là kết thúc
Lại hóa thành khởi điểm đẹp hơn
Khủng hoảng giống ngọn lửa thử thép
Làm con người mạnh mẽ trưởng thành
Ai kiên định sau bao giông tố
Sẽ hiểu đời quý giá mong manh
Đừng oán trách những ngày đen tối
Biết đâu là bài học tương lai
Vì đôi lúc chính nơi đáy vực
Ta học được cách đứng thẳng vai
Nếu hôm nay đời còn thử thách
Xin đừng buông hy vọng trong tim
Bởi nhiều khi ngay sau đêm tối
Là bình minh rực rỡ lặng im.
Bài Thơ — Chương 20
CƠ HỘI THƯỜNG ĐẾN SAU KHỦNG HOẢNG
Có những ngày bầu trời rất tối
Gió cuộc đời quật ngã niềm tin
Ta lặng lẽ giữa ngàn mất mát
Ngỡ đời mình chẳng thấy bình minh
Có những lúc mọi điều sụp đổ
Bao dự định tan giữa vô thường
Tiền bạc mất, lòng người đổi khác
Bước chân nào cũng lắm đau thương
Nhưng sau bão trời thường sáng lại
Sau mùa đông cây lại đâm chồi
Cuộc đời cũng như dòng sông lớn
Qua ghềnh sâu mới rộng biển khơi
Người tuyệt vọng chỉ nhìn thấy khổ
Người mạnh mẽ nhìn thấy lối ra
Trong nguy khó luôn còn cơ hội
Cho ai còn dũng cảm bước xa
Có những cánh cửa đời khép lại
Để mở ra chân trời khác hơn
Có thất bại tưởng là kết thúc
Lại hóa thành khởi điểm đẹp hơn
Khủng hoảng giống ngọn lửa thử thép
Làm con người mạnh mẽ trưởng thành
Ai kiên định sau bao giông tố
Sẽ hiểu đời quý giá mong manh
Đừng oán trách những ngày đen tối
Biết đâu là bài học tương lai
Vì đôi lúc chính nơi đáy vực
Ta học được cách đứng thẳng vai
Nếu hôm nay đời còn thử thách
Xin đừng buông hy vọng trong tim
Bởi nhiều khi ngay sau đêm tối
Là bình minh rực rỡ lặng im.
HNI 21/5
📕 Bài Thơ — Chương 20
CƠ HỘI THƯỜNG ĐẾN SAU KHỦNG HOẢNG
Có những ngày bầu trời rất tối
Gió cuộc đời quật ngã niềm tin
Ta lặng lẽ giữa ngàn mất mát
Ngỡ đời mình chẳng thấy bình minh
Có những lúc mọi điều sụp đổ
Bao dự định tan giữa vô thường
Tiền bạc mất, lòng người đổi khác
Bước chân nào cũng lắm đau thương
Nhưng sau bão trời thường sáng lại
Sau mùa đông cây lại đâm chồi
Cuộc đời cũng như dòng sông lớn
Qua ghềnh sâu mới rộng biển khơi
Người tuyệt vọng chỉ nhìn thấy khổ
Người mạnh mẽ nhìn thấy lối ra
Trong nguy khó luôn còn cơ hội
Cho ai còn dũng cảm bước xa
Có những cánh cửa đời khép lại
Để mở ra chân trời khác hơn
Có thất bại tưởng là kết thúc
Lại hóa thành khởi điểm đẹp hơn
Khủng hoảng giống ngọn lửa thử thép
Làm con người mạnh mẽ trưởng thành
Ai kiên định sau bao giông tố
Sẽ hiểu đời quý giá mong manh
Đừng oán trách những ngày đen tối
Biết đâu là bài học tương lai
Vì đôi lúc chính nơi đáy vực
Ta học được cách đứng thẳng vai
Nếu hôm nay đời còn thử thách
Xin đừng buông hy vọng trong tim
Bởi nhiều khi ngay sau đêm tối
Là bình minh rực rỡ lặng im.