HNI 22/5
Bài Thơ Chương 22 — Người Mạnh Không Phải Người Không Gục Ngã

Có những ngày lòng người như vụn vỡ
Bước chân đi mà chẳng biết về đâu
Giữa cuộc sống bộn bề và áp lực
Nhiều nụ cười che kín những niềm đau

Ai trong đời chưa một lần gục ngã
Chưa lặng im giữa tuyệt vọng mênh mông
Chưa từng khóc trong đêm dài cô quạnh
Khi niềm tin dường hóa thành hư không

Người mạnh mẽ không phải chưa từng yếu
Không phải đời chưa phủ bóng phong ba
Mà sau hết những tháng ngày kiệt sức
Vẫn đứng lên đi tiếp chặng đường xa

Có những vết thương chẳng ai nhìn thấy
Nhưng âm thầm làm trái tim nhói đau
Người bên ngoài tưởng như đang ổn cả
Chỉ riêng mình hiểu mỏi mệt bao lâu

Cuộc đời dạy con người qua giông bão
Dạy kiên cường sau những cuộc chia ly
Dạy ánh sáng quý hơn ngàn lần nữa
Sau những ngày lạc giữa cõi u mê

Than đá phải chịu nghìn năm áp lực
Mới hóa thành lấp lánh một viên kim
Con người cũng trưởng thành trong nghịch cảnh
Sau đau thương mới hiểu giá trị tim

Có đôi lúc chỉ muốn buông tất cả
Mặc cuộc đời trôi giữa những vô tâm
Nhưng sâu thẳm vẫn còn tia hy vọng
Kéo con người bước tiếp giữa âm thầm

Đừng xấu hổ khi đôi lần bật khóc
Nước mắt nào cũng chất chứa nỗi riêng
Người thật sự can đảm không phải thép
Mà biết đau nhưng vẫn chọn dịu hiền

Sau cơn bão trời rồi sẽ trong lại
Sau đêm dài bình minh cũng sẽ lên
Chỉ cần giữ trong tim ngọn lửa nhỏ
Cuộc đời rồi sẽ nở lại bình yên

Không ai mạnh từ những ngày dễ dãi
Sức mạnh sinh từ giông tố cuộc đời
Người vĩ đại không phải chưa từng ngã
Mà ngã rồi vẫn đứng dậy m
HNI 22/5 📕 Bài Thơ Chương 22 — Người Mạnh Không Phải Người Không Gục Ngã Có những ngày lòng người như vụn vỡ Bước chân đi mà chẳng biết về đâu Giữa cuộc sống bộn bề và áp lực Nhiều nụ cười che kín những niềm đau Ai trong đời chưa một lần gục ngã Chưa lặng im giữa tuyệt vọng mênh mông Chưa từng khóc trong đêm dài cô quạnh Khi niềm tin dường hóa thành hư không Người mạnh mẽ không phải chưa từng yếu Không phải đời chưa phủ bóng phong ba Mà sau hết những tháng ngày kiệt sức Vẫn đứng lên đi tiếp chặng đường xa Có những vết thương chẳng ai nhìn thấy Nhưng âm thầm làm trái tim nhói đau Người bên ngoài tưởng như đang ổn cả Chỉ riêng mình hiểu mỏi mệt bao lâu Cuộc đời dạy con người qua giông bão Dạy kiên cường sau những cuộc chia ly Dạy ánh sáng quý hơn ngàn lần nữa Sau những ngày lạc giữa cõi u mê Than đá phải chịu nghìn năm áp lực Mới hóa thành lấp lánh một viên kim Con người cũng trưởng thành trong nghịch cảnh Sau đau thương mới hiểu giá trị tim Có đôi lúc chỉ muốn buông tất cả Mặc cuộc đời trôi giữa những vô tâm Nhưng sâu thẳm vẫn còn tia hy vọng Kéo con người bước tiếp giữa âm thầm Đừng xấu hổ khi đôi lần bật khóc Nước mắt nào cũng chất chứa nỗi riêng Người thật sự can đảm không phải thép Mà biết đau nhưng vẫn chọn dịu hiền Sau cơn bão trời rồi sẽ trong lại Sau đêm dài bình minh cũng sẽ lên Chỉ cần giữ trong tim ngọn lửa nhỏ Cuộc đời rồi sẽ nở lại bình yên Không ai mạnh từ những ngày dễ dãi Sức mạnh sinh từ giông tố cuộc đời Người vĩ đại không phải chưa từng ngã Mà ngã rồi vẫn đứng dậy m
Like
Love
Angry
12
0 Comments 0 Shares