HNI 22/5
BÀI THƠ
CHƯƠNG 27 — GIA ĐÌNH LÀ ĐIỂM TỰA

Có một nơi chẳng cần ta hoàn hảo
Vẫn dang tay đón mỗi lúc quay về
Ngoài cuộc đời bao bộn bề dâu bể
Gia đình là bình yên giữa giông mưa

Mẹ vẫn ngồi chờ trước bữa cơm trưa
Cha lặng lẽ với mái đầu đã bạc
Cả cuộc đời hy sinh không tiếng nhạc
Chỉ mong con được hạnh phúc đủ đầy

Ta lớn lên rồi cứ mải mê bay
Theo danh vọng giữa cuộc đời xuôi ngược
Nhiều khi quên phía sau mình vẫn có
Một mái nhà luôn thắp lửa yêu thương

Có những ngày đời khiến ta chán chường
Bạn bè đông nhưng lòng đầy trống vắng
Chỉ gia đình vẫn âm thầm im lặng
Ở cạnh mình qua tất cả đau vui

Có đôi lần vì nóng giận trên môi
Ta vô tâm làm người thân tổn thương
Rồi khoảng cách lớn dần theo năm tháng
Những câu xin lỗi mãi chẳng thành lời

Đến một ngày nhìn tóc mẹ trắng phơi
Nghe tiếng cha ho giữa đêm lặng lẽ
Mới nhận ra thời gian đi rất khẽ
Và đời người chẳng dài được bao lâu

Gia đình đâu cần giàu có sang giàu
Chỉ cần có tiếng cười bên mâm nhỏ
Có người hỏi sau một ngày mệt mỏi
“Con hôm nay sống có tốt không con?”

Giữa nhân gian vạn ngả lối cô đơn
Có một nơi chẳng bao giờ quay lưng
Dẫu thất bại hay cuộc đời vấp ngã
Vẫn mở lòng cho ta được trở về

Hạnh phúc nào rồi cũng sẽ bộn bề
Chỉ tình thân là điều không thay thế
Tiền có thể làm cuộc đời mạnh mẽ
Nhưng yêu thương mới giữ được con người

Xin mai này giữa cuộc sống ngược xuôi
Ta vẫn nhớ một mái nhà phía trước
Nơi có mẹ có cha luôn mong đợi
Và tình thân còn sáng mãi trong tim.
HNI 22/5 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 27 — GIA ĐÌNH LÀ ĐIỂM TỰA Có một nơi chẳng cần ta hoàn hảo Vẫn dang tay đón mỗi lúc quay về Ngoài cuộc đời bao bộn bề dâu bể Gia đình là bình yên giữa giông mưa Mẹ vẫn ngồi chờ trước bữa cơm trưa Cha lặng lẽ với mái đầu đã bạc Cả cuộc đời hy sinh không tiếng nhạc Chỉ mong con được hạnh phúc đủ đầy Ta lớn lên rồi cứ mải mê bay Theo danh vọng giữa cuộc đời xuôi ngược Nhiều khi quên phía sau mình vẫn có Một mái nhà luôn thắp lửa yêu thương Có những ngày đời khiến ta chán chường Bạn bè đông nhưng lòng đầy trống vắng Chỉ gia đình vẫn âm thầm im lặng Ở cạnh mình qua tất cả đau vui Có đôi lần vì nóng giận trên môi Ta vô tâm làm người thân tổn thương Rồi khoảng cách lớn dần theo năm tháng Những câu xin lỗi mãi chẳng thành lời Đến một ngày nhìn tóc mẹ trắng phơi Nghe tiếng cha ho giữa đêm lặng lẽ Mới nhận ra thời gian đi rất khẽ Và đời người chẳng dài được bao lâu Gia đình đâu cần giàu có sang giàu Chỉ cần có tiếng cười bên mâm nhỏ Có người hỏi sau một ngày mệt mỏi “Con hôm nay sống có tốt không con?” Giữa nhân gian vạn ngả lối cô đơn Có một nơi chẳng bao giờ quay lưng Dẫu thất bại hay cuộc đời vấp ngã Vẫn mở lòng cho ta được trở về Hạnh phúc nào rồi cũng sẽ bộn bề Chỉ tình thân là điều không thay thế Tiền có thể làm cuộc đời mạnh mẽ Nhưng yêu thương mới giữ được con người Xin mai này giữa cuộc sống ngược xuôi Ta vẫn nhớ một mái nhà phía trước Nơi có mẹ có cha luôn mong đợi Và tình thân còn sáng mãi trong tim.
Like
Love
Wow
9
0 Comments 0 Shares