HNI 22/5
BÀI THƠ
CHƯƠNG 28 — TÌNH YÊU CÓ THỂ CHỮA LÀNH
Có những người mang nỗi đau im lặng
Mỉm cười thôi nhưng nước mắt trong lòng
Đi qua đời với trái tim trống vắng
Giữa bao người vẫn thấy mình cô đơn
Có những đêm chẳng biết phải giận hờn
Hay trách số phận nhiều điều ngang trái
Người từng hứa sẽ bên nhau mãi mãi
Rồi cũng thành ký ức phía sau lưng
Tổn thương nào cũng để lại vết hằn
Như cơn gió đi qua đời rất lạnh
Khi niềm tin từng một lần rơi vỡ
Con người thường sợ mở cửa trái tim
Nhưng cuộc đời vẫn còn những dịu êm
Một ánh mắt cũng làm lòng ấm lại
Một bàn tay giữa ngày dài mệt mỏi
Cũng đủ làm người tuyệt vọng đứng lên
Tình yêu không chỉ là chuyện gọi tên
Không chỉ những câu ngọt ngào đầu môi
Mà là lúc giữa cuộc đời mưa gió
Vẫn có người lặng lẽ ở bên ta
Có những người chẳng hứa hẹn xa hoa
Nhưng luôn đến khi tâm hồn bật khóc
Không bỏ mặc ta giữa ngày kiệt sức
Không quay lưng khi cuộc sống chông chênh
Yêu thương thật chẳng cần phải hoàn hảo
Chỉ cần chân thành và biết cảm thông
Biết lắng nghe những điều chưa kịp nói
Biết dịu dàng với những vết thương sâu
Có những ngày lòng mệt mỏi thương đau
Một lời hỏi cũng làm tim nhẹ lại
Con người sống đâu phải cần tất cả
Chỉ cần còn ai đó thật lòng thôi
Đừng vì đau mà khép chặt đôi môi
Đừng vì mất niềm tin rồi lạnh giá
Ngoài cuộc đời vẫn còn nhiều tử tế
Vẫn có người yêu thương chẳng toan tính gì đâu
Sau giông bão trời rồi cũng qua mau
Vết thương cũ rồi thời gian sẽ dịu
Chỉ cần trái tim mình còn biết hiểu
Biết yêu người và biết quý bản thân
Hãy yêu mình qua những lúc khó khăn
Tha thứ cả những ngày mình yếu đuối
Không ai sống mà chưa từng vấp ngã
Không ai lớn mà chưa một lần đau
Tình yêu như ánh lửa giữa đêm sâu
Soi con người qua những ngày tăm tối
Làm trái tim thôi lạnh lùng mệt mỏi
Để biết đời vẫn đáng sống biết bao
Nếu một ngày nhìn lại những thương đau
Ta sẽ hiểu điều quý hơn tất cả
Không phải tiền hay những điều xa lạ
Mà là người đã ở lại cùng ta.
BÀI THƠ
CHƯƠNG 28 — TÌNH YÊU CÓ THỂ CHỮA LÀNH
Có những người mang nỗi đau im lặng
Mỉm cười thôi nhưng nước mắt trong lòng
Đi qua đời với trái tim trống vắng
Giữa bao người vẫn thấy mình cô đơn
Có những đêm chẳng biết phải giận hờn
Hay trách số phận nhiều điều ngang trái
Người từng hứa sẽ bên nhau mãi mãi
Rồi cũng thành ký ức phía sau lưng
Tổn thương nào cũng để lại vết hằn
Như cơn gió đi qua đời rất lạnh
Khi niềm tin từng một lần rơi vỡ
Con người thường sợ mở cửa trái tim
Nhưng cuộc đời vẫn còn những dịu êm
Một ánh mắt cũng làm lòng ấm lại
Một bàn tay giữa ngày dài mệt mỏi
Cũng đủ làm người tuyệt vọng đứng lên
Tình yêu không chỉ là chuyện gọi tên
Không chỉ những câu ngọt ngào đầu môi
Mà là lúc giữa cuộc đời mưa gió
Vẫn có người lặng lẽ ở bên ta
Có những người chẳng hứa hẹn xa hoa
Nhưng luôn đến khi tâm hồn bật khóc
Không bỏ mặc ta giữa ngày kiệt sức
Không quay lưng khi cuộc sống chông chênh
Yêu thương thật chẳng cần phải hoàn hảo
Chỉ cần chân thành và biết cảm thông
Biết lắng nghe những điều chưa kịp nói
Biết dịu dàng với những vết thương sâu
Có những ngày lòng mệt mỏi thương đau
Một lời hỏi cũng làm tim nhẹ lại
Con người sống đâu phải cần tất cả
Chỉ cần còn ai đó thật lòng thôi
Đừng vì đau mà khép chặt đôi môi
Đừng vì mất niềm tin rồi lạnh giá
Ngoài cuộc đời vẫn còn nhiều tử tế
Vẫn có người yêu thương chẳng toan tính gì đâu
Sau giông bão trời rồi cũng qua mau
Vết thương cũ rồi thời gian sẽ dịu
Chỉ cần trái tim mình còn biết hiểu
Biết yêu người và biết quý bản thân
Hãy yêu mình qua những lúc khó khăn
Tha thứ cả những ngày mình yếu đuối
Không ai sống mà chưa từng vấp ngã
Không ai lớn mà chưa một lần đau
Tình yêu như ánh lửa giữa đêm sâu
Soi con người qua những ngày tăm tối
Làm trái tim thôi lạnh lùng mệt mỏi
Để biết đời vẫn đáng sống biết bao
Nếu một ngày nhìn lại những thương đau
Ta sẽ hiểu điều quý hơn tất cả
Không phải tiền hay những điều xa lạ
Mà là người đã ở lại cùng ta.
HNI 22/5
📕 BÀI THƠ
CHƯƠNG 28 — TÌNH YÊU CÓ THỂ CHỮA LÀNH
Có những người mang nỗi đau im lặng
Mỉm cười thôi nhưng nước mắt trong lòng
Đi qua đời với trái tim trống vắng
Giữa bao người vẫn thấy mình cô đơn
Có những đêm chẳng biết phải giận hờn
Hay trách số phận nhiều điều ngang trái
Người từng hứa sẽ bên nhau mãi mãi
Rồi cũng thành ký ức phía sau lưng
Tổn thương nào cũng để lại vết hằn
Như cơn gió đi qua đời rất lạnh
Khi niềm tin từng một lần rơi vỡ
Con người thường sợ mở cửa trái tim
Nhưng cuộc đời vẫn còn những dịu êm
Một ánh mắt cũng làm lòng ấm lại
Một bàn tay giữa ngày dài mệt mỏi
Cũng đủ làm người tuyệt vọng đứng lên
Tình yêu không chỉ là chuyện gọi tên
Không chỉ những câu ngọt ngào đầu môi
Mà là lúc giữa cuộc đời mưa gió
Vẫn có người lặng lẽ ở bên ta
Có những người chẳng hứa hẹn xa hoa
Nhưng luôn đến khi tâm hồn bật khóc
Không bỏ mặc ta giữa ngày kiệt sức
Không quay lưng khi cuộc sống chông chênh
Yêu thương thật chẳng cần phải hoàn hảo
Chỉ cần chân thành và biết cảm thông
Biết lắng nghe những điều chưa kịp nói
Biết dịu dàng với những vết thương sâu
Có những ngày lòng mệt mỏi thương đau
Một lời hỏi cũng làm tim nhẹ lại
Con người sống đâu phải cần tất cả
Chỉ cần còn ai đó thật lòng thôi
Đừng vì đau mà khép chặt đôi môi
Đừng vì mất niềm tin rồi lạnh giá
Ngoài cuộc đời vẫn còn nhiều tử tế
Vẫn có người yêu thương chẳng toan tính gì đâu
Sau giông bão trời rồi cũng qua mau
Vết thương cũ rồi thời gian sẽ dịu
Chỉ cần trái tim mình còn biết hiểu
Biết yêu người và biết quý bản thân
Hãy yêu mình qua những lúc khó khăn
Tha thứ cả những ngày mình yếu đuối
Không ai sống mà chưa từng vấp ngã
Không ai lớn mà chưa một lần đau
Tình yêu như ánh lửa giữa đêm sâu
Soi con người qua những ngày tăm tối
Làm trái tim thôi lạnh lùng mệt mỏi
Để biết đời vẫn đáng sống biết bao
Nếu một ngày nhìn lại những thương đau
Ta sẽ hiểu điều quý hơn tất cả
Không phải tiền hay những điều xa lạ
Mà là người đã ở lại cùng ta.