HNI 22/5
BÀI THƠ
CHƯƠNG 29 — BIẾT ƠN NHỮNG NGÀY KHÓ KHĂN
Có những ngày tưởng lòng mình gục ngã
Bước giữa đời nghe nặng trĩu đôi vai
Bao cố gắng rồi cũng thành tan vỡ
Chỉ còn mình lặng lẽ với đêm dài
Có những lúc nước mắt cứ chảy hoài
Tưởng cuộc sống chẳng còn gì hy vọng
Người rời bỏ, niềm tin dần trống rỗng
Ta âm thầm đi qua những tổn thương
Nhưng chính từ những ngày tháng đau buồn
Con người học cách mạnh mẽ hơn trước
Biết đứng dậy sau nhiều lần vấp ngã
Biết mỉm cười dù cuộc sống chông chênh
Nếu cuộc đời chỉ toàn những bình yên
Ta đâu biết bản thân mình mạnh mẽ
Nếu chưa từng đi qua nhiều giông bể
Ta khó lòng hiểu giá trị bình an
Có những điều tưởng như quá phũ phàng
Sau nhiều năm lại thành bài học quý
Những mất mát từng làm tim bật khóc
Lại giúp mình hiểu cuộc sống sâu hơn
Thất bại dạy con người biết khiêm nhường
Đổ vỡ dạy trái tim thêm trưởng thành
Những cô đơn trong tháng ngày tĩnh lặng
Dạy ta yêu những điều nhỏ quanh mình
Có đôi lần muốn buông bỏ niềm tin
Nhìn tương lai chỉ một màu u tối
Nhưng thời gian như bàn tay rất dịu
Làm vết thương rồi cũng hóa nhẹ tênh
Ta nhìn lại đoạn đường cũ lênh đênh
Mới nhận thấy mình đi xa đến vậy
Bao giông bão từng nghĩ không vượt nổi
Cuối cùng rồi cũng ở lại phía sau
Cảm ơn đời qua những buổi thương đau
Cho ta biết quý những ngày hạnh phúc
Biết yêu hơn một mái nhà bình dị
Biết trân trọng từng khoảnh khắc bình yên
Có những người sau tất cả ưu phiền
Tâm vẫn sáng và lòng còn tử tế
Bởi họ hiểu sau muôn vàn đau khổ
Điều quý nhất là còn biết yêu thương
Cuộc đời nào tránh hết những vô thường
Ai rồi cũng đôi lần rơi nước mắt
Nhưng mạnh mẽ không phải là không khóc
Mà là còn đứng dậy được sau đau
Xin cảm ơn những ngày tháng cơ cầu
Đã tôi luyện một tâm hồn bền bỉ
Để hôm nay giữa bộn bề cuộc sống
Ta bình thản hơn trước mọi đổi thay
Nếu một ngày nhìn lại chặng đường dài
Ta sẽ hiểu khó khăn là món quà lớn
Vì sau tất cả những điều từng mất
Con người mình đã trưởng thành hơn xưa.
BÀI THƠ
CHƯƠNG 29 — BIẾT ƠN NHỮNG NGÀY KHÓ KHĂN
Có những ngày tưởng lòng mình gục ngã
Bước giữa đời nghe nặng trĩu đôi vai
Bao cố gắng rồi cũng thành tan vỡ
Chỉ còn mình lặng lẽ với đêm dài
Có những lúc nước mắt cứ chảy hoài
Tưởng cuộc sống chẳng còn gì hy vọng
Người rời bỏ, niềm tin dần trống rỗng
Ta âm thầm đi qua những tổn thương
Nhưng chính từ những ngày tháng đau buồn
Con người học cách mạnh mẽ hơn trước
Biết đứng dậy sau nhiều lần vấp ngã
Biết mỉm cười dù cuộc sống chông chênh
Nếu cuộc đời chỉ toàn những bình yên
Ta đâu biết bản thân mình mạnh mẽ
Nếu chưa từng đi qua nhiều giông bể
Ta khó lòng hiểu giá trị bình an
Có những điều tưởng như quá phũ phàng
Sau nhiều năm lại thành bài học quý
Những mất mát từng làm tim bật khóc
Lại giúp mình hiểu cuộc sống sâu hơn
Thất bại dạy con người biết khiêm nhường
Đổ vỡ dạy trái tim thêm trưởng thành
Những cô đơn trong tháng ngày tĩnh lặng
Dạy ta yêu những điều nhỏ quanh mình
Có đôi lần muốn buông bỏ niềm tin
Nhìn tương lai chỉ một màu u tối
Nhưng thời gian như bàn tay rất dịu
Làm vết thương rồi cũng hóa nhẹ tênh
Ta nhìn lại đoạn đường cũ lênh đênh
Mới nhận thấy mình đi xa đến vậy
Bao giông bão từng nghĩ không vượt nổi
Cuối cùng rồi cũng ở lại phía sau
Cảm ơn đời qua những buổi thương đau
Cho ta biết quý những ngày hạnh phúc
Biết yêu hơn một mái nhà bình dị
Biết trân trọng từng khoảnh khắc bình yên
Có những người sau tất cả ưu phiền
Tâm vẫn sáng và lòng còn tử tế
Bởi họ hiểu sau muôn vàn đau khổ
Điều quý nhất là còn biết yêu thương
Cuộc đời nào tránh hết những vô thường
Ai rồi cũng đôi lần rơi nước mắt
Nhưng mạnh mẽ không phải là không khóc
Mà là còn đứng dậy được sau đau
Xin cảm ơn những ngày tháng cơ cầu
Đã tôi luyện một tâm hồn bền bỉ
Để hôm nay giữa bộn bề cuộc sống
Ta bình thản hơn trước mọi đổi thay
Nếu một ngày nhìn lại chặng đường dài
Ta sẽ hiểu khó khăn là món quà lớn
Vì sau tất cả những điều từng mất
Con người mình đã trưởng thành hơn xưa.
HNI 22/5
📕 BÀI THƠ
CHƯƠNG 29 — BIẾT ƠN NHỮNG NGÀY KHÓ KHĂN
Có những ngày tưởng lòng mình gục ngã
Bước giữa đời nghe nặng trĩu đôi vai
Bao cố gắng rồi cũng thành tan vỡ
Chỉ còn mình lặng lẽ với đêm dài
Có những lúc nước mắt cứ chảy hoài
Tưởng cuộc sống chẳng còn gì hy vọng
Người rời bỏ, niềm tin dần trống rỗng
Ta âm thầm đi qua những tổn thương
Nhưng chính từ những ngày tháng đau buồn
Con người học cách mạnh mẽ hơn trước
Biết đứng dậy sau nhiều lần vấp ngã
Biết mỉm cười dù cuộc sống chông chênh
Nếu cuộc đời chỉ toàn những bình yên
Ta đâu biết bản thân mình mạnh mẽ
Nếu chưa từng đi qua nhiều giông bể
Ta khó lòng hiểu giá trị bình an
Có những điều tưởng như quá phũ phàng
Sau nhiều năm lại thành bài học quý
Những mất mát từng làm tim bật khóc
Lại giúp mình hiểu cuộc sống sâu hơn
Thất bại dạy con người biết khiêm nhường
Đổ vỡ dạy trái tim thêm trưởng thành
Những cô đơn trong tháng ngày tĩnh lặng
Dạy ta yêu những điều nhỏ quanh mình
Có đôi lần muốn buông bỏ niềm tin
Nhìn tương lai chỉ một màu u tối
Nhưng thời gian như bàn tay rất dịu
Làm vết thương rồi cũng hóa nhẹ tênh
Ta nhìn lại đoạn đường cũ lênh đênh
Mới nhận thấy mình đi xa đến vậy
Bao giông bão từng nghĩ không vượt nổi
Cuối cùng rồi cũng ở lại phía sau
Cảm ơn đời qua những buổi thương đau
Cho ta biết quý những ngày hạnh phúc
Biết yêu hơn một mái nhà bình dị
Biết trân trọng từng khoảnh khắc bình yên
Có những người sau tất cả ưu phiền
Tâm vẫn sáng và lòng còn tử tế
Bởi họ hiểu sau muôn vàn đau khổ
Điều quý nhất là còn biết yêu thương
Cuộc đời nào tránh hết những vô thường
Ai rồi cũng đôi lần rơi nước mắt
Nhưng mạnh mẽ không phải là không khóc
Mà là còn đứng dậy được sau đau
Xin cảm ơn những ngày tháng cơ cầu
Đã tôi luyện một tâm hồn bền bỉ
Để hôm nay giữa bộn bề cuộc sống
Ta bình thản hơn trước mọi đổi thay
Nếu một ngày nhìn lại chặng đường dài
Ta sẽ hiểu khó khăn là món quà lớn
Vì sau tất cả những điều từng mất
Con người mình đã trưởng thành hơn xưa.