HNI 22/5
BÀI THƠ
CHƯƠNG 30 — SỐNG CHẬM ĐỂ HIỂU CHÍNH MÌNH
Cuộc đời vội như dòng xe trước phố
Người đi nhanh quên nhìn lại chính mình
Ngày nối ngày trong bộn bề áp lực
Tâm hồn dần lạc giữa những mưu sinh
Có những người thức dậy mỗi bình minh
Đã cuốn vào bao lo toan cuộc sống
Điện thoại sáng thay cho lời trò chuyện
Mạng xã hội đầy tiếng ồn quanh ta
Ta chạy hoài qua những cuộc bon chen
Sợ chậm lại sẽ thành người tụt phía
Nhưng đôi lúc giữa dòng đời hối hả
Chính tâm hồn đang mệt mỏi cô đơn
Có bao giờ giữa một buổi chiều buông
Ta ngồi xuống nghe lòng mình thật rõ
Nghe hơi thở nhẹ trôi qua lồng ngực
Nghe trái tim đang chất chứa điều gì
Sống chậm không phải bỏ mặc bước đi
Mà là biết giữ tâm hồn bình lặng
Biết dừng lại giữa muôn ngàn tất bật
Để hiểu mình cần điều gì mà thôi
Có những đêm chỉ một khoảng lặng ngồi
Đã giúp ta nhẹ đi bao suy nghĩ
Một tách trà cũng làm lòng an tĩnh
Một bản nhạc cũng chữa lành buồn đau
Con người thường nhìn thế giới quá lâu
Mà quên mất bên trong mình cũng có
Những tổn thương chưa một lần gọi tên
Những niềm vui bị bỏ quên rất lâu
Ta lớn lên theo kỳ vọng nhiệm màu
Sống để được người đời luôn công nhận
Đôi khi quên điều trái tim mong muốn
Là bình yên chứ chẳng phải hơn thua
Ngoài kia người ta vội vã đón đưa
Còn ta mãi chạy theo điều xa quá
Đến một ngày tâm hồn đầy kiệt sức
Mới hiểu rằng nghỉ ngơi cũng rất cần
Hãy thử một lần tắt hết phân vân
Rời điện thoại và màn hình sáng chói
Ngắm bầu trời hay lắng nghe tiếng gió
Ta sẽ thấy cuộc sống đẹp vô cùng
Có những điều thật giản dị lạ lùng
Một bữa cơm hay nụ cười của mẹ
Một sáng sớm nghe chim ngoài cửa sổ
Cũng đủ làm tim ấm áp bình yên
Sống chậm lại để hiểu rõ ưu phiền
Hiểu điều gì làm mình đau mỏi mệt
Hiểu điều gì thật sự là hạnh phúc
Để không còn sống lạc giữa nhân gian
Không ai cần phải trở nên hoàn toàn
Không ai sống mà chưa từng yếu đuối
Chỉ cần biết yêu thương mình một chút
Đã là điều rất đẹp giữa cuộc đời
Rồi mai này qua hết những nổi trôi
Ta sẽ hiểu bình yên là quý nhất
Không nằm ở những điều quá xa xôi
Mà nằm ở một tâm hồn thanh thản.
BÀI THƠ
CHƯƠNG 30 — SỐNG CHẬM ĐỂ HIỂU CHÍNH MÌNH
Cuộc đời vội như dòng xe trước phố
Người đi nhanh quên nhìn lại chính mình
Ngày nối ngày trong bộn bề áp lực
Tâm hồn dần lạc giữa những mưu sinh
Có những người thức dậy mỗi bình minh
Đã cuốn vào bao lo toan cuộc sống
Điện thoại sáng thay cho lời trò chuyện
Mạng xã hội đầy tiếng ồn quanh ta
Ta chạy hoài qua những cuộc bon chen
Sợ chậm lại sẽ thành người tụt phía
Nhưng đôi lúc giữa dòng đời hối hả
Chính tâm hồn đang mệt mỏi cô đơn
Có bao giờ giữa một buổi chiều buông
Ta ngồi xuống nghe lòng mình thật rõ
Nghe hơi thở nhẹ trôi qua lồng ngực
Nghe trái tim đang chất chứa điều gì
Sống chậm không phải bỏ mặc bước đi
Mà là biết giữ tâm hồn bình lặng
Biết dừng lại giữa muôn ngàn tất bật
Để hiểu mình cần điều gì mà thôi
Có những đêm chỉ một khoảng lặng ngồi
Đã giúp ta nhẹ đi bao suy nghĩ
Một tách trà cũng làm lòng an tĩnh
Một bản nhạc cũng chữa lành buồn đau
Con người thường nhìn thế giới quá lâu
Mà quên mất bên trong mình cũng có
Những tổn thương chưa một lần gọi tên
Những niềm vui bị bỏ quên rất lâu
Ta lớn lên theo kỳ vọng nhiệm màu
Sống để được người đời luôn công nhận
Đôi khi quên điều trái tim mong muốn
Là bình yên chứ chẳng phải hơn thua
Ngoài kia người ta vội vã đón đưa
Còn ta mãi chạy theo điều xa quá
Đến một ngày tâm hồn đầy kiệt sức
Mới hiểu rằng nghỉ ngơi cũng rất cần
Hãy thử một lần tắt hết phân vân
Rời điện thoại và màn hình sáng chói
Ngắm bầu trời hay lắng nghe tiếng gió
Ta sẽ thấy cuộc sống đẹp vô cùng
Có những điều thật giản dị lạ lùng
Một bữa cơm hay nụ cười của mẹ
Một sáng sớm nghe chim ngoài cửa sổ
Cũng đủ làm tim ấm áp bình yên
Sống chậm lại để hiểu rõ ưu phiền
Hiểu điều gì làm mình đau mỏi mệt
Hiểu điều gì thật sự là hạnh phúc
Để không còn sống lạc giữa nhân gian
Không ai cần phải trở nên hoàn toàn
Không ai sống mà chưa từng yếu đuối
Chỉ cần biết yêu thương mình một chút
Đã là điều rất đẹp giữa cuộc đời
Rồi mai này qua hết những nổi trôi
Ta sẽ hiểu bình yên là quý nhất
Không nằm ở những điều quá xa xôi
Mà nằm ở một tâm hồn thanh thản.
HNI 22/5
📕 BÀI THƠ
CHƯƠNG 30 — SỐNG CHẬM ĐỂ HIỂU CHÍNH MÌNH
Cuộc đời vội như dòng xe trước phố
Người đi nhanh quên nhìn lại chính mình
Ngày nối ngày trong bộn bề áp lực
Tâm hồn dần lạc giữa những mưu sinh
Có những người thức dậy mỗi bình minh
Đã cuốn vào bao lo toan cuộc sống
Điện thoại sáng thay cho lời trò chuyện
Mạng xã hội đầy tiếng ồn quanh ta
Ta chạy hoài qua những cuộc bon chen
Sợ chậm lại sẽ thành người tụt phía
Nhưng đôi lúc giữa dòng đời hối hả
Chính tâm hồn đang mệt mỏi cô đơn
Có bao giờ giữa một buổi chiều buông
Ta ngồi xuống nghe lòng mình thật rõ
Nghe hơi thở nhẹ trôi qua lồng ngực
Nghe trái tim đang chất chứa điều gì
Sống chậm không phải bỏ mặc bước đi
Mà là biết giữ tâm hồn bình lặng
Biết dừng lại giữa muôn ngàn tất bật
Để hiểu mình cần điều gì mà thôi
Có những đêm chỉ một khoảng lặng ngồi
Đã giúp ta nhẹ đi bao suy nghĩ
Một tách trà cũng làm lòng an tĩnh
Một bản nhạc cũng chữa lành buồn đau
Con người thường nhìn thế giới quá lâu
Mà quên mất bên trong mình cũng có
Những tổn thương chưa một lần gọi tên
Những niềm vui bị bỏ quên rất lâu
Ta lớn lên theo kỳ vọng nhiệm màu
Sống để được người đời luôn công nhận
Đôi khi quên điều trái tim mong muốn
Là bình yên chứ chẳng phải hơn thua
Ngoài kia người ta vội vã đón đưa
Còn ta mãi chạy theo điều xa quá
Đến một ngày tâm hồn đầy kiệt sức
Mới hiểu rằng nghỉ ngơi cũng rất cần
Hãy thử một lần tắt hết phân vân
Rời điện thoại và màn hình sáng chói
Ngắm bầu trời hay lắng nghe tiếng gió
Ta sẽ thấy cuộc sống đẹp vô cùng
Có những điều thật giản dị lạ lùng
Một bữa cơm hay nụ cười của mẹ
Một sáng sớm nghe chim ngoài cửa sổ
Cũng đủ làm tim ấm áp bình yên
Sống chậm lại để hiểu rõ ưu phiền
Hiểu điều gì làm mình đau mỏi mệt
Hiểu điều gì thật sự là hạnh phúc
Để không còn sống lạc giữa nhân gian
Không ai cần phải trở nên hoàn toàn
Không ai sống mà chưa từng yếu đuối
Chỉ cần biết yêu thương mình một chút
Đã là điều rất đẹp giữa cuộc đời
Rồi mai này qua hết những nổi trôi
Ta sẽ hiểu bình yên là quý nhất
Không nằm ở những điều quá xa xôi
Mà nằm ở một tâm hồn thanh thản.